Top 105 Bài văn tả bà đang kể chuyện hay nhấtMở bài: Giới thiệu hoàn cảnh: - Em được bà kể chuyện cho nghe vào lúc nào? (buổi tối, chiều, trước khi ngủ…) - Em được nghe bà kể chuyện ở đâu? (trong nhà, ngoài hiên, bên bếp lửa…) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài: Giới thiệu hoàn cảnh: - Em được bà kể chuyện cho nghe vào lúc nào? (buổi tối, chiều, trước khi ngủ…) - Em được nghe bà kể chuyện ở đâu? (trong nhà, ngoài hiên, bên bếp lửa…) II. Thân bài: - Tả khung cảnh khi bà kể chuyện: + Không gian xung quanh như thế nào? - Miêu tả ngoại hình của bà khi kể chuyện: + Dáng người: lưng hơi còng, ngồi chậm rãi,... + Khuôn mặt: nhiều nếp nhăn, cười hiền từ,... + Mái tóc: bạc trắng, búi gọn,... + Miệng và giọng kể:
- Tả hoạt động kể chuyện của bà: + Bà kể chuyện gì? (truyện cổ tích, chuyện ngày xưa…) + Cách bà kể như thế nào? Ví dụ:
- Cảm xúc của em khi bà kể chuyện: + Em cảm thấy như thế nào? (ấm áp, vui vẻ, thích thú…) + Em có tưởng tượng ra câu chuyện không? + Em thích nhất điều gì khi nghe bà kể chuyện? III. Kết bài: - Khẳng định tình cảm của em với bà. - Em có mong muốn được nghe bà kể chuyện nhiều hơn không? Bài siêu ngắn Mẫu 1 Buổi tối hôm ấy, sau khi cả nhà ăn cơm xong, em ngồi cạnh bà ngoài hiên nhà để nghe bà kể chuyện. Bà em đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người nhỏ và lưng bà hơi còng. Mái tóc bạc trắng được búi gọn phía sau. Khuôn mặt bà điểm chút nếp nhăn nhưng rất hiền từ. Khi kể chuyện, đôi mắt bà như sáng lên, còn giọng nói thì chậm rãi, ấm áp. Thỉnh thoảng, bà mỉm cười rồi đưa tay xoa đầu em. Bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích Việt Nam. Giọng bà lúc trầm, lúc bổng, khiến em chăm chú lắng nghe. Có đoạn gay cấn, bà hạ giọng khiến em càng hồi hộp. Em ngồi im, tưởng tượng ra từng hình ảnh trong câu chuyện mà bà kể. Nghe bà kể chuyện, em cảm thấy rất vui và ấm áp. Những câu chuyện của bà không chỉ hay mà còn dạy em nhiều điều ý nghĩa. Em rất yêu bà và mong sẽ được nghe bà kể chuyện nhiều hơn nữa. Bài tham khảo Mẫu 1 Tình yêu bao la của bố mẹ và sự chăm sóc đặc biệt từ bà ngoại đã tạo nên một môi trường ấm áp cho sự lớn lên của em. Mỗi đêm, trước khi em chìm vào giấc ngủ, những câu chuyện cổ tích mà bà kể đã làm cho em cảm thấy an bình và hạnh phúc. Bà ngoại của em đã tròn bảy mươi tuổi. Dáng vẻ hiền lành, làn da nhăn nheo, và đôi mắt mỏi mòn của bà là biểu hiện của sự hy sinh và tình yêu vô bờ bến mà bà dành cho gia đình, đặc biệt là cho con cháu. Bà luôn dành thời gian an ủi, động viên em, thậm chí là tặng cho em từng miếng bánh nhỏ, quả cam, và kể những câu chuyện "Ngày xưa, ngày xửa". Mỗi tối sau khi ăn cơm xong, em thường nằm trong lòng bà trên chiếc võng ngoài hiên nhà, nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Đó là khoảnh khắc em được bà kể những câu chuyện cổ tích thần kỳ. Bà kể về hai người bạn thân thiết, Bê Vàng và Dê Trắng, sống trong một thời kỳ khó khăn và nghèo đói. Khi bà kể, gương mặt bà hiện lên biểu hiện của nỗi buồn, như thể bà đang chia sẻ cảm xúc với nhân vật trong câu chuyện. Bà tiếp tục kể về hành trình đi tìm cỏ nuôi bạn của Bê Vàng, và cảm xúc tràn đầy khi Bê Vàng và Dê Trắng lạc nhau trong rừng sâu. Em cảm nhận được sự đau đớn của Bê Vàng khi không thể gặp lại Dê Trắng, và những giọt nước mắt của bà như làm cho em cảm thấy đau lòng cùng với nhân vật trong câu chuyện. Bà kể chuyện một cách sống động, gần gũi như một diễn viên đang thể hiện vai diễn của mình. Ngoài câu chuyện trên, bà còn nhiều câu chuyện khác thú vị mà em sẽ mãi nhớ. Khi nhớ về bà, em không thể không cảm thấy bồi hồi trong lòng. Em mong rằng bà sẽ sống thật lâu để có thể dạy bảo em những điều quý báu và tiếp tục kể cho em nghe về những câu chuyện đáng nhớ từ quá khứ. Bài tham khảo Mẫu 2 Tình yêu bao la của bố mẹ và sự chăm sóc đặc biệt từ bà ngoại đã tạo nên một môi trường ấm áp cho sự lớn lên của em. Mỗi đêm, trước khi em chìm vào giấc ngủ, những câu chuyện cổ tích mà bà kể đã làm cho em cảm thấy an bình và hạnh phúc. Bà ngoại của em đã tròn bảy mươi tuổi. Dáng vẻ hiền lành, làn da nhăn nheo, và đôi mắt mỏi mòn của bà là biểu hiện của sự hy sinh và tình yêu vô bờ bến mà bà dành cho gia đình, đặc biệt là cho con cháu. Bà luôn dành thời gian an ủi, động viên em, thậm chí là tặng cho em từng miếng bánh nhỏ, quả cam, và kể những câu chuyện "Ngày xưa, ngày xửa". Mỗi tối sau khi ăn cơm xong, em thường nằm trong lòng bà trên chiếc võng ngoài hiên nhà, nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Đó là khoảnh khắc em được bà kể những câu chuyện cổ tích thần kỳ. Bà kể về hai người bạn thân thiết, Bê Vàng và Dê Trắng, sống trong một thời kỳ khó khăn và nghèo đói. Khi bà kể, gương mặt bà hiện lên biểu hiện của nỗi buồn, như thể bà đang chia sẻ cảm xúc với nhân vật trong câu chuyện. Bà tiếp tục kể về hành trình đi tìm cỏ nuôi bạn của Bê Vàng, và cảm xúc tràn đầy khi Bê Vàng và Dê Trắng lạc nhau trong rừng sâu. Em cảm nhận được sự đau đớn của Bê Vàng khi không thể gặp lại Dê Trắng, và những giọt nước mắt của bà như làm cho em cảm thấy đau lòng cùng với nhân vật trong câu chuyện. Bà kể chuyện một cách sống động, gần gũi như một diễn viên đang thể hiện vai diễn của mình. Ngoài câu chuyện trên, bà còn nhiều câu chuyện khác thú vị mà em sẽ mãi nhớ. Khi nhớ về bà, em không thể không cảm thấy bồi hồi trong lòng. Em mong rằng bà sẽ sống thật lâu để có thể dạy bảo em những điều quý báu và tiếp tục kể cho em nghe về những câu chuyện đáng nhớ từ quá khứ. Bài tham khảo Mẫu 3 Nội em năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, ở độ tuổi này nhưng nội em vẫn còn khỏe lắm. Suốt cả ngày, nội quanh quẩn ở nhà, luôn tay luôn chân dọn dẹp nhà cửa. Tối đến, nội lại ôm ấp vỗ về em bằng những câu chuyện cổ tích. Tối nào cũng vậy, sau khi học bài xong, em lên giường nằm cạnh nội. Nội em thường ăn mặc rất giản dị. Hôm nay, nội vẫn mặc áo hoa chấm đỏ đã cũ và khá rộng so với thân hình nội. Mái tóc đen và dày ngày nào giờ đây đã lốm đốm sợi bạc, đã có lúc em nghĩ đó chỉ là những sợi tóc sâu. Đôi mắt hiền hậu của nội không còn như trước nhưng nội vẫn nhìn rất rõ. Chứa đựng trong đôi mắt ấy là cả một biển trời yêu thương. Nội có thói quen ăn trầu, tuy vậy cũng không làm mất đi sự trắng bóng của hàm răng đều tăm tắp và chưa bị rụng chiếc nào. Trên đôi môi nhạt mỏng luôn nở nụ cười hiền hậu. Khuôn mặt phúc hậu của nội đã lấm tấm những chấm đồi mồi cứng với những nếp nhăn như những rẻ quạt chạy dài từ phía trước ra phía sau trông như những lớp sóng của cái tuổi xế chiều. Nội nhai trầu rồi mới bắt đầu kể chuyện “Ngày xửa ngày xưa”. Đôi mắt nội nhìn xa xăm như tìm lại quá khứ. Thỉnh thoảng nội ngừng kể, nhìn em với ánh mắt đầy trìu mến. Đôi bàn tay già nua, nhăn nheo qua làn da mỏng hằn rõ những đường gân xanh, khẽ vuốt tóc em và âu yếm vỗ nhẹ lên má em như muốn truyền cho em hơi ấm của tình yêu thương. Giọng nội trầm ấm, ngọt ngào, êm ái, lúc trầm lúc bỗng. Nghe nội kể, em như lạc vào thế giới cổ tích thần kỳ. Đến đoạn Tấm bị mẹ con Cám hãm hại, giọng nội trầm xuống, nét mặt buồn rầu, đôi mắt chớp chớp nhìn về phía khoảng không bao la đầy vẻ xúc động. Em hỏi nội “Nội làm sao thế ạ ?” “Nội thương cô Tấm hiền lành hay bị mẹ con Cám hãm hại”. Nghe nội kể chuyện, em tưởng tượng trước mắt mình một cô Tấm xinh đẹp, ngoan hiền, nết na. Ngồi cạnh nội, em cảm thấy hơi ấm của nội đang truyền sang em. Mặc cho ngoài kia gió đông lạnh buốt. Thỉnh thoảng, em thấy nội vặn mình. Chắc là nội đang mỏi lưng mỏi cổ nhưng giọng nội vẫn ngọt ngào, trầm ấm. Câu chuyện cứ thế rồi em thiếp đi trong vòng tay nội lúc nào không biết. Nội em có tấm lòng vị tha, nhân hậu như một bà Tiên ngoài đời. Theo năm tháng, mỗi ngày nội một già đi, lưng nội mỗi ngày một còng xuống nhưng kho truyện nội kể cho em nghe thì không bao giờ vơi cạn. Mỗi câu chuyện nội kể là một bài học quý về đạo lý làm người mà em không bao giờ quên. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong kí ức về những năm tháng tuổi thơ của em không chỉ có cánh diều mà còn có bóng dáng của một người mẹ thứ hai, đó chính là bà ngoại của em. Bà ngoại là người đã cho em cả một bầu trời tuổi thơ bình yên và đáng nhớ, tình yêu thương của bà đối với em là vô bờ bến mà không có thứ tình cảm nào sánh được. Bà ngoại của em năm nay đã ngoài 60 tuổi, bà sinh ra và lớn lên ở nông thôn, từ nhỏ đã vất vả nên khi về già nhìn dáng người bà vẫn gầy, lại thêm chiếc lưng còng trông rất tiều tụy. Thế nhưng sức khỏe của bà không thấy được qua hình dáng đó, bởi bà của em vẫn còn rất dẻo dai, đã ngoài 60 tuổi nhưng bà vẫn thoăn thoắt cuốc đất trồng rau và chăm sóc cây cối, chiếc lưng còng của bà vẫn hàng ngày gánh nước tưới rau. Bà ngoại em tuy gầy nhưng da dẻ vẫn hồng hào và chắc nịch, trên khuôn mặt bà những nếp nhăn không thể đếm hết được nhưng không hề có vết đồi mồi hay tàn nhang nào cả, đến mẹ em cũng ao ước sau này khi ở tuổi ấy sẽ có được làn da đẹp như của bà ngoại. Bà thường nhắc nhở em xem ít tivi và không nên nghịch điện thoại vì rất hại cho mắt, bởi bà nói: "Ngày xưa ở thời các bà chẳng có tivi hay điện thoại nên chẳng có ai bị cận thị cả". Quả thực đến bây giờ mắt của bà vẫn rất tinh tường, đôi mắt bà vẫn sáng trong và nhìn rõ, bà có thể tự xỏ kim, tự đọc báo mà chẳng cần nheo mắt hay đeo kính. Bà ngoại em rất đẹp lão, vì không chỉ có làn da hồng hào mà mái tóc bà dù có bạc phơ vẫn rất dày và dài, tóc của bà rất chắc khỏe vì bà chỉ gội đầu với nước quả bồ kết chứ chẳng hề dùng các loại dầu gội nào khác. Mái tóc bạc phơ của bà khiến em luôn nhớ đến câu hát "Tóc bà trắng màu trắng như mây" trong bài hát "Cháu yêu bà". Ngày em còn nhỏ được ở với bà, bà thường cho em ngồi bên cạnh rồi nằm ngả đầu vào đùi bà để bà vuốt ve và kể những câu chuyện cổ tích. Bây giờ em đã lớn, chỉ dịp nghỉ hè mới được về thăm bà, mỗi lần về em lại chạy sà vào lòng bà, kể cho bà nghe những chuyện đi học của em. Đối với em, bà ngoại chính là người mẹ thứ hai, chăm sóc cho em từ khi em còn tấm bé, bàn tay bà chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ và những trận ốm khi em còn nhỏ. Mỗi lần về thăm bà trông thấy bà còn khỏe mạnh, em rất vui mừng và hạnh phúc, em mong sao bà luôn được khỏe mạnh và sống lâu với con cháu để em được báo đáp công ơn trời biển của bà. Bài tham khảo Mẫu 5 Hôm qua, bà ngoại sang nhà em chơi và ngủ lại. Thế là em lại được nằm nghe bà kể chuyện trước khi ngủ. Nằm trong ổ chăn ấm áp, em nằm vào lòng của bà ngoài. Bàn tay bà dịu dàng vuốt tóc mai của em, kéo chăn lên cổ của em cho thật ấm. Sau đó, bà mới từ từ kể chuyện. Bà kể cho em nghe về cái Tết hồi trước, khi mà mẹ của em vẫn còn nhỏ. Lúc kể, ánh mắt của bà nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng về những ngày ấy. Lồng ngực bà rung lên theo từng lời kể. Em nắm lấy tay bà, nằm im nghe chuyện. Theo tiếng kể trầm ấm của bà, em tưởng tượng ra một ngôi nhà cấp bốn nhỏ nhưng ấm cúng lắm. Trên tường được treo câu đối đỏ, tờ lịch mới. Trên bàn thì bày khay bánh mứt nhỏ làm bằng gỗ. Bên cạnh có một cành đào nhật tân đang nở tưng bừng. Thỉnh thoảng, bà dừng lại, nhìn vào mắt em, và hỏi em rằng cháu có biết về thứ bà vừa kể không. Đó là những món ăn nay đã ít xuất hiện, là những thủ tục mà bây giờ đã không còn nữa. Thấy em lắc đầu, bà lại khẽ cười rồi cẩn thận giảng giải. Cứ thế, trong vòng tay ấm áp của bà, trong giọng kể dịu dàng của bà, em dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Tuy bây giờ em đã lớn, nhưng em vẫn thích được nghe bà kể chuyện lắm. Không chỉ bởi những câu chuyện của bà thật hay, mà còn bởi vì em muốn được nằm trong vòng tay của bà, được bà xoa đầu, vỗ lưng như khi còn bé xíu.
|






Danh sách bình luận