Top 105 Bài văn tả cảnh đẹp thiên nhiên nơi em ở vào một buổi trong ngày hay nhất- Giới thiệu cảnh đẹp thiên nhiên nơi em ở (cánh đồng, dòng sông, biển, núi, con đường làng, công viên…) - Thời điểm: buổi sáng/chiều/hoàng hôn… - Nêu cảm xúc chung: yêu thích, ấn tượng, gắn bó. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu cảnh đẹp thiên nhiên nơi em ở (cánh đồng, dòng sông, biển, núi, con đường làng, công viên…) - Thời điểm: buổi sáng/chiều/hoàng hôn… - Nêu cảm xúc chung: yêu thích, ấn tượng, gắn bó II. Thân bài 1. Tả bao quát cảnh vật - Không gian chung: Rộng lớn hay nhỏ hẹp, yên bình hay nhộn nhịp - Màu sắc chủ đạo: buổi sáng (trong xanh, tươi sáng), chiều (vàng, cam…), đêm (lung linh…) - Ấn tượng chung khi nhìn từ xa: choáng ngợp, hùng vĩ… 2. Tả chi tiết cảnh vật - Bầu trời - ánh sáng + Bầu trời: cao, xanh, có mây hay không + Ánh nắng: dịu nhẹ, rực rỡ hay đang tắt dần + Sự thay đổi theo thời gian (mặt trời mọc/lặn…) - Cảnh vật thiên nhiên + Cây cối: Xanh tốt, đung đưa trong gió + Địa hình: Sông: uốn lượn, lấp lánh/ Biển: sóng vỗ, rộng lớn/ Núi: trập trùng, hùng vĩ/ Đồng ruộng: xanh mướt hoặc vàng óng + Âm thanh: Tiếng chim, tiếng gió, tiếng sóng… - Hoạt động của con người + Người dân: Lao động, tập thể dục, vui chơi… + Không khí sinh hoạt: Nhộn nhịp hay yên bình 3. Cảm nhận và ý nghĩa - Cảnh vật mang lại cảm giác: Bình yên, thư thái, tươi mới… - Ý nghĩa: Gợi tình yêu quê hương/ Gắn bó với kỉ niệm tuổi thơ…. III. Kết bài - Khẳng định lại vẻ đẹp của cảnh đẹp thiên nhiên - Nêu tình cảm của bản thân: Yêu quý, tự hào, mong muốn giữ gìn Bài siêu ngắn Mẫu 1 Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp, nhưng em thích nhất là cánh đồng vào buổi sáng sớm. Khi mặt trời còn chưa lên hẳn, cả cánh đồng chìm trong làn sương mỏng. Không khí lúc ấy thật trong lành và mát mẻ. Những thửa ruộng trải dài như một tấm thảm xanh mướt. Hạt sương đọng trên lá lúa lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Khi mặt trời dần ló dạng, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu xuống. Cánh đồng như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Gió sớm thổi qua làm lúa đung đưa nhè nhẹ. Tiếng chim hót líu lo vang lên khắp nơi. Xa xa, người nông dân bắt đầu ra đồng làm việc. Tiếng nói cười vang lên rộn rã. Con đường nhỏ dẫn ra đồng uốn lượn mềm mại. Ánh nắng vàng nhạt phủ lên mọi cảnh vật. Không gian trở nên tươi sáng và tràn đầy sức sống. Cánh đồng buổi sáng vừa yên bình vừa nhộn nhịp. Em cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng khi ngắm nhìn cảnh ấy. Đây là khoảng thời gian em yêu thích nhất trong ngày. Cảnh vật khiến em thêm yêu quê hương mình. Em luôn mong được ngắm nhìn cánh đồng mỗi ngày. Em sẽ cố gắng giữ gìn vẻ đẹp ấy. Cánh đồng quê hương mãi là nơi thân thương nhất với em. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Đất nước ta có nhiều cảnh đẹp, nhưng em ấn tượng nhất là biển vào buổi chiều. Khi mặt trời bắt đầu ngả về phía chân trời, biển khoác lên mình một vẻ đẹp dịu dàng. Ánh nắng vàng cam trải dài trên mặt nước. Những con sóng nhẹ nhàng xô vào bờ cát. Gió biển thổi mát rượi mang theo vị mặn. Bầu trời dần chuyển sang màu tím nhạt. Những đám mây trôi chậm rãi, phản chiếu ánh nắng cuối ngày. Trên bãi cát, mọi người đi dạo rất đông. Trẻ em vui đùa, xây lâu đài cát. Tiếng cười nói vang lên rộn ràng. Xa xa, những chiếc thuyền đánh cá đang trở về. Cánh buồm nổi bật giữa nền trời rực rỡ. Những hàng dừa nghiêng mình trong gió. Khi mặt trời lặn hẳn, biển trở nên yên tĩnh hơn. Ánh sáng dịu dần, tạo cảm giác thư thái. Mặt biển lấp lánh như dát bạc. Không gian vừa rộng lớn vừa nên thơ. Em cảm thấy lòng mình bình yên khi ngắm cảnh ấy. Biển buổi chiều mang vẻ đẹp rất đặc biệt. Em càng thêm yêu thiên nhiên đất nước mình. Em mong biển luôn xanh sạch và tươi đẹp. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Nơi em ở có một con sông rất đẹp, đặc biệt là vào buổi hoàng hôn. Khi mặt trời dần lặn, cả dòng sông như khoác lên mình màu áo mới. Ánh nắng đỏ cam phản chiếu trên mặt nước lấp lánh. Dòng sông uốn lượn hiền hòa giữa hai bờ. Những hàng cây ven sông in bóng xuống mặt nước. Gió chiều thổi nhẹ làm gợn sóng lăn tăn. Không gian trở nên yên bình và thơ mộng. Những chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ trôi trên sông. Người dân trở về sau một ngày làm việc. Tiếng mái chèo khua nước vang lên đều đặn. Trên bờ, trẻ em vẫn còn vui chơi. Tiếng cười vang lên trong ánh chiều tà. Bầu trời dần chuyển sang màu tím sẫm. Những đám mây nhuộm ánh hoàng hôn rực rỡ. Khi mặt trời khuất hẳn, ánh sáng yếu dần. Dòng sông trở nên trầm lắng hơn. Không khí mát mẻ và dễ chịu. Cảnh vật khiến lòng em thật nhẹ nhàng. Em rất yêu vẻ đẹp của con sông quê mình. Đó là nơi gắn bó với nhiều kỉ niệm tuổi thơ. Em mong dòng sông luôn trong xanh để vẻ đẹp ấy mãi tồn tại theo thời gian. Bài tham khảo Mẫu 1 Nơi em ở có một con sông hiền hòa, và mỗi khi buổi hoàng hôn buông xuống, dòng sông ấy lại trở nên đẹp đến nao lòng. Con sông không quá rộng lớn nhưng lại mang trong mình một vẻ đẹp dịu dàng và sâu lắng, khiến bất cứ ai đi qua cũng phải dừng chân ngắm nhìn. Khi ánh chiều bắt đầu nghiêng về phía cuối ngày, bầu trời như khoác lên mình một tấm áo rực rỡ với những gam màu cam, đỏ, tím đan xen, và tất cả những sắc màu ấy đều được phản chiếu xuống mặt sông, tạo nên một bức tranh thiên nhiên vừa sống động vừa thơ mộng. Em thường đứng trên bờ, lặng lẽ nhìn dòng nước trôi, và trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ rệt sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn mình. Khi mặt trời dần hạ thấp, những tia nắng cuối ngày không còn gay gắt mà trở nên dịu dàng, chúng trải dài trên mặt sông như những dải lụa óng ánh, vừa mềm mại vừa lung linh. Dòng nước vốn đã êm đềm nay lại càng trở nên hiền hòa hơn, khi từng gợn sóng nhỏ khẽ lăn tăn, phản chiếu ánh sáng như những mảnh gương vỡ lấp lánh. Hai bên bờ sông, những hàng cây đứng im lặng nhưng vẫn không ngừng chuyển động, bởi từng cơn gió nhẹ lướt qua làm lá cây rung rinh, tạo nên những âm thanh xào xạc như bản nhạc đệm cho buổi chiều tà. Bóng cây in xuống mặt nước, kéo dài rồi nhòe dần theo dòng chảy, khiến cảnh vật vừa thực vừa như mơ, vừa gần gũi lại vừa huyền ảo. Không chỉ có thiên nhiên, con người cũng góp phần làm cho bức tranh hoàng hôn thêm phần sinh động, bởi những chiếc thuyền nhỏ bắt đầu trở về sau một ngày dài lao động, và tiếng mái chèo khua nước vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió, tiếng sóng tạo thành một bản hòa âm quen thuộc. Những người dân trên thuyền trò chuyện với nhau bằng giọng nói ấm áp, khiến không gian vốn yên tĩnh lại trở nên gần gũi hơn. Trên bờ, lũ trẻ vẫn còn nô đùa, và tiếng cười trong trẻo của chúng vang lên như những nốt nhạc vui, làm cho buổi chiều thêm phần rộn ràng. Tất cả những hình ảnh ấy đan xen vào nhau, tạo nên một khung cảnh vừa bình dị vừa đầy sức sống. Khi mặt trời dần khuất hẳn sau đường chân trời, bầu trời không còn rực rỡ như trước mà chuyển sang sắc tím trầm lắng, và ánh sáng cũng dần dịu đi, nhường chỗ cho bóng tối nhẹ nhàng buông xuống. Dòng sông lúc này không còn lấp lánh ánh vàng mà trở nên sâu lắng hơn, khi mặt nước chỉ còn phản chiếu những ánh sáng yếu ớt cuối ngày. Những chiếc thuyền đã cập bến, và không gian dần trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng nước chảy khe khẽ như lời thì thầm của thiên nhiên. Gió chiều vẫn thổi nhưng mang theo chút se lạnh, khiến lòng người như chùng xuống, và trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ rệt sự giao thoa giữa ngày và đêm. Ngắm nhìn con sông vào buổi hoàng hôn, em không chỉ thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn cảm nhận được sự bình yên sâu sắc trong tâm hồn, bởi dòng sông ấy đã gắn bó với em từ những ngày thơ ấu, và mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến những kỉ niệm thân thương. Con sông không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là một phần của cuộc sống, là nơi lưu giữ những dấu ấn tuổi thơ và những cảm xúc trong trẻo nhất. Em yêu dòng sông quê mình, yêu cả những buổi hoàng hôn dịu dàng mà nó mang lại, và em luôn mong rằng vẻ đẹp ấy sẽ mãi được giữ gìn, để dòng sông vẫn chảy êm đềm như một người bạn thân thiết, đồng hành cùng em trên chặng đường trưởng thành. Bài tham khảo Mẫu 2 Nếu phải chọn một khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày ở nơi em sống, em sẽ không ngần ngại mà nói rằng đó là buổi sớm trong rừng thông. Khi màn đêm còn chưa kịp tan hẳn, cả khu rừng đã bắt đầu thức dậy trong một vẻ đẹp rất riêng, vừa tĩnh lặng vừa đầy sức sống. Không giống như những nơi ồn ào, rừng thông buổi sáng mang một sự yên bình sâu sắc, khiến con người khi bước vào dường như cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Em thường đến đây vào những ngày cuối tuần, và mỗi lần như vậy, em lại có cảm giác như mình đang bước vào một thế giới khác, một thế giới mà thiên nhiên giữ vai trò chủ đạo, còn con người chỉ là những vị khách nhỏ bé. Khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua từng kẽ lá, những hàng thông cao vút hiện lên rõ nét hơn, và từng thân cây thẳng tắp như vươn mình đón nắng. Lá thông không xòe rộng như nhiều loại cây khác mà kết lại thành từng chùm, vì thế khi gió thổi qua, âm thanh tạo ra không ồn ào mà chỉ vi vu khe khẽ, giống như một lời thì thầm dịu dàng của thiên nhiên. Sương sớm vẫn còn đọng lại trên những đầu lá, và khi ánh nắng chạm vào, chúng lấp lánh như những hạt pha lê nhỏ bé. Mặt đất dưới chân phủ đầy lá thông khô, vừa mềm vừa xốp, nên mỗi bước đi đều phát ra tiếng xào xạc rất nhẹ, khiến người ta có cảm giác như đang đi trên một tấm thảm thiên nhiên. Không gian trong rừng lúc này không hoàn toàn tĩnh lặng, bởi đâu đó vang lên tiếng chim hót, khi gần khi xa, lúc cao lúc thấp, tạo thành một bản hòa âm tự nhiên rất đặc biệt. Những chú chim nhỏ chuyền cành, đôi khi dừng lại trên một nhánh cây rồi lại vội vã bay đi, như thể chúng cũng đang bận rộn với một ngày mới. Gió buổi sáng không mạnh nhưng đủ để làm lay động cả khu rừng, và mỗi khi cơn gió lướt qua, mùi nhựa thông thoang thoảng lại lan ra, mang theo một hương thơm rất riêng, vừa mát mẻ vừa dễ chịu. Thỉnh thoảng, một vài tia nắng mạnh hơn chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đất, và trong những vệt sáng ấy, bụi sương li ti như đang nhảy múa. Đi sâu hơn vào rừng, em càng cảm nhận rõ sự thay đổi của ánh sáng và âm thanh, bởi nơi này không có sự ồn ào của xe cộ hay tiếng người nói chuyện, mà chỉ có tiếng thiên nhiên hòa quyện với nhau. Một vài con đường nhỏ uốn lượn giữa những hàng cây, lúc ẩn lúc hiện, khiến khu rừng trở nên vừa quen thuộc vừa bí ẩn. Có những chỗ ánh sáng chiếu xuống nhiều, cây cối hiện lên rõ ràng, nhưng cũng có những khoảng tối hơn, nơi mà ánh nắng chưa chạm tới, tạo nên sự đối lập thú vị. Chính sự đan xen ấy làm cho rừng thông không hề đơn điệu mà luôn có chiều sâu và sức hút riêng. Khi mặt trời lên cao hơn, sương dần tan đi, và khu rừng như bừng tỉnh hoàn toàn, mang một vẻ đẹp tươi mới và tràn đầy năng lượng. Ánh nắng lúc này không còn yếu ớt mà trở nên ấm áp hơn, chiếu sáng cả không gian và làm nổi bật màu xanh của lá thông. Mọi thứ dường như rõ ràng và sống động hơn, từ những thân cây cao lớn đến từng chiếc lá nhỏ bé. Đứng giữa rừng, em có cảm giác như mình đang được bao bọc bởi thiên nhiên, và mọi lo lắng dường như cũng tan biến theo làn gió nhẹ. Rừng thông không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là nơi mang lại cho em sự thư thái và bình yên. Rời khỏi khu rừng, em vẫn còn lưu luyến mãi không thôi, bởi những gì em vừa trải qua không chỉ là một chuyến đi ngắm cảnh mà còn là một khoảng thời gian được hòa mình vào thiên nhiên. Rừng thông buổi sớm không rực rỡ như hoàng hôn, cũng không ồn ào như phố thị, nhưng chính sự giản dị và trong lành ấy lại tạo nên một vẻ đẹp rất riêng. Em yêu cảm giác được bước đi trên lớp lá khô, được nghe tiếng gió vi vu và được hít thở bầu không khí mát lành. Và em tin rằng, dù thời gian có trôi qua, hình ảnh khu rừng thông trong buổi sớm ấy vẫn sẽ luôn in đậm trong tâm trí em như một kỉ niệm đẹp và đáng nhớ. Bài tham khảo Mẫu 3 Mỗi vùng quê đều có một vẻ đẹp riêng, nhưng với em, hình ảnh ruộng bậc thang vào buổi chiều luôn để lại ấn tượng sâu đậm nhất. Không phải là sự rực rỡ quá mức hay những âm thanh ồn ào, cảnh nơi đây cuốn hút bởi sự hài hòa giữa thiên nhiên và bàn tay con người, giữa ánh sáng dịu dàng của buổi chiều và những sắc vàng ấm áp của mùa lúa chín. Mỗi lần có dịp đứng trên triền núi nhìn xuống, em lại thấy trước mắt mình mở ra một bức tranh rộng lớn, nơi từng thửa ruộng nối tiếp nhau như những nấc thang dẫn lên tận bầu trời. Khi mặt trời bắt đầu nghiêng dần về phía tây, ánh nắng không còn gay gắt mà trở nên mềm mại hơn, và chính ánh sáng ấy đã làm cho toàn bộ ruộng bậc thang như được phủ một lớp mật ong óng ả. Những thửa ruộng xếp tầng, tầng cao tầng thấp, uốn lượn theo sườn núi, tạo nên những đường cong rất tự nhiên mà cũng rất độc đáo. Màu vàng của lúa chín không giống nhau ở mọi nơi, bởi có chỗ vàng đậm, có chỗ lại pha chút xanh, và chính sự chuyển màu ấy làm cho cảnh vật trở nên sống động hơn. Khi gió thổi qua, cả cánh đồng như chuyển động, từng lớp lúa nghiêng theo chiều gió, tạo thành những làn sóng nối tiếp nhau, vừa mềm mại vừa đầy sức sống. Không gian buổi chiều ở đây không hoàn toàn yên tĩnh, bởi đâu đó vẫn vang lên tiếng bước chân của người đi thu hoạch, tiếng nói chuyện râm ran của những người nông dân, và cả tiếng cười giòn tan khi họ gặp nhau trên nương. Những chiếc gùi đeo sau lưng dần đầy lên theo từng bó lúa, và hình ảnh ấy khiến em cảm nhận rõ sự vất vả nhưng cũng đầy niềm vui của người lao động. Con đường nhỏ men theo sườn núi trở nên nhộn nhịp hơn khi có người qua lại, nhưng tất cả vẫn giữ được sự bình yên vốn có, bởi không có sự chen chúc hay ồn ào như nơi phố thị. Xa xa, những mái nhà sàn thấp thoáng giữa màu xanh của cây cối, và từ đó, những làn khói bếp mỏng manh bay lên, hòa vào không khí chiều tạo nên một cảm giác rất ấm áp. Bầu trời lúc này cũng dần thay đổi, khi sắc xanh ban đầu nhường chỗ cho những gam màu vàng nhạt rồi cam nhẹ, và từng đám mây trôi lững lờ như đang chậm lại để kéo dài thêm khoảnh khắc đẹp đẽ này. Ánh sáng phản chiếu trên những thửa ruộng có nước khiến mặt ruộng lấp lánh như gương, vừa phản chiếu bầu trời, vừa phản chiếu những bóng người đang lao động, tạo nên một khung cảnh vừa thực vừa như tranh vẽ. Khi mặt trời dần khuất sau dãy núi, ánh sáng yếu đi rõ rệt, và cảnh vật cũng trở nên trầm lắng hơn, nhưng không vì thế mà mất đi vẻ đẹp vốn có. Màu vàng của lúa vẫn còn đó, nhưng dịu hơn, sâu hơn, như đang giữ lại hơi ấm cuối cùng của ngày. Gió chiều thổi qua mang theo mùi hương của lúa chín, một mùi hương rất đặc trưng mà chỉ cần thoáng qua cũng đủ khiến người ta nhớ mãi. Những người nông dân dần rời ruộng, mang theo thành quả lao động của mình, và cánh đồng lại trở về với sự yên tĩnh quen thuộc. Đứng trước cảnh ruộng bậc thang vào buổi chiều, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn thấy rõ sự gắn bó giữa con người với đất đai, bởi mỗi thửa ruộng không chỉ là một phần của cảnh quan mà còn là kết quả của bao công sức, bao mồ hôi. Chính điều đó đã làm cho cảnh đẹp nơi đây không chỉ dừng lại ở hình thức mà còn mang một ý nghĩa sâu sắc. Em yêu vẻ đẹp giản dị mà bền bỉ ấy, và em luôn mong rằng những thửa ruộng bậc thang sẽ mãi giữ được nét đẹp nguyên sơ, để mỗi buổi chiều, khi ánh nắng dần tắt, nơi đây vẫn có thể kể tiếp câu chuyện của mình bằng chính vẻ đẹp bình dị mà lay động lòng người. Bài tham khảo Mẫu 4 Buổi sáng ở quê em thường bắt đầu rất nhẹ nhàng, nhưng đẹp nhất có lẽ là khi đứng bên hồ nước nhỏ nằm giữa cánh đồng. Không ồn ào, không vội vã, mặt hồ buổi sớm giống như một khoảng lặng dịu dàng của thiên nhiên, nơi mọi thứ dường như trôi chậm lại để con người kịp cảm nhận. Em vẫn thường ra đây từ rất sớm, khi ánh sáng còn yếu và không gian còn vương lại hơi lạnh của đêm, bởi chỉ lúc ấy, hồ nước mới hiện lên trọn vẹn với vẻ đẹp tinh khôi và yên tĩnh nhất. Mặt hồ lúc chưa có nắng giống như một tấm gương khổng lồ phủ sương, vừa trong vừa mờ, vừa gần mà cũng vừa xa. Làn sương mỏng bay là là trên mặt nước, không dày đặc nhưng đủ để che đi những đường nét rõ ràng, khiến cảnh vật xung quanh như được bao bọc trong một lớp màn huyền ảo. Những hàng cây ven hồ đứng lặng, bóng của chúng in xuống mặt nước nhưng lại bị làn sương làm nhòe đi, tạo nên một cảm giác mơ hồ rất đặc biệt. Không gian yên tĩnh đến mức em có thể nghe rõ từng tiếng gió nhẹ lướt qua, từng tiếng lá rung khẽ trên cành. Khi mặt trời bắt đầu nhô lên, ánh sáng đầu tiên không chiếu thẳng xuống mà len lỏi qua từng tán cây, rồi rơi xuống mặt hồ thành những đốm sáng nhỏ li ti. Lúc ấy, sương dần tan, và mặt nước cũng trở nên rõ ràng hơn, phản chiếu bầu trời đang chuyển dần từ màu xám nhạt sang xanh trong. Những gợn sóng nhỏ xuất hiện khi có cơn gió nhẹ đi qua, làm cho những hình ảnh phản chiếu bị xô lệch rồi lại nhanh chóng trở về trạng thái yên bình. Ở một góc hồ, vài bông hoa súng hé nở, cánh hoa còn đọng lại những giọt nước long lanh, khiến chúng trông như những viên ngọc nhỏ nổi trên mặt nước. Âm thanh của buổi sáng cũng bắt đầu rõ ràng hơn, khi những chú chim từ đâu bay về đậu trên cành cây rồi cất tiếng hót, lúc cao lúc thấp, khi gần khi xa. Không cần quá ồn ào, những âm thanh ấy vẫn đủ để làm cho không gian trở nên sống động. Thỉnh thoảng, một chú cá quẫy nhẹ dưới nước, tạo thành những vòng tròn lan rộng rồi tan biến, khiến mặt hồ như có thêm một nhịp chuyển động. Xa xa, có người đi tập thể dục, bước chân chậm rãi trên con đường ven hồ, nhưng tất cả đều giữ được sự nhẹ nhàng, như thể ai cũng sợ làm vỡ đi sự yên tĩnh vốn có. Khi mặt trời lên cao hơn, ánh nắng trở nên rõ rệt và ấm áp, và lúc này, hồ nước không còn mang vẻ mơ màng như trước mà trở nên tươi sáng, rạng rỡ hơn. Màu nước chuyển sang xanh biếc, bầu trời phản chiếu xuống càng rõ, và những hàng cây ven hồ cũng hiện lên sắc nét. Sự thay đổi ấy không đột ngột mà diễn ra từ từ, khiến người quan sát có thể cảm nhận được từng bước chuyển mình của thiên nhiên. Không khí cũng ấm dần lên, xua tan cái lạnh ban đầu, nhưng vẫn giữ được sự dễ chịu của buổi sớm. Đứng bên hồ vào lúc ấy, em không chỉ nhìn thấy một cảnh đẹp mà còn cảm nhận được một trạng thái rất đặc biệt của thiên nhiên, trạng thái vừa thức dậy nhưng chưa vội vàng, vừa chuyển động nhưng vẫn giữ được sự yên bình. Hồ nước không lớn, cảnh vật cũng không quá nổi bật, nhưng chính sự giản dị ấy lại tạo nên một sức hút riêng. Em yêu cảm giác được đứng lặng giữa không gian ấy, nơi mà mọi âm thanh, ánh sáng và màu sắc đều trở nên nhẹ nhàng, hài hòa. Dù ngày mới có bắt đầu với bao nhiêu bận rộn, hình ảnh mặt hồ buổi sớm với làn sương mỏng, với ánh nắng dịu dàng, với những chuyển động rất khẽ của thiên nhiên vẫn luôn ở lại trong tâm trí em. Có lẽ chính vì thế mà em luôn mong được quay lại nơi này, để một lần nữa được đứng trước mặt hồ, được lặng yên và cảm nhận vẻ đẹp bình dị mà sâu lắng của quê hương mình. Bài tham khảo Mẫu 5 Có những buổi chiều không cần đi đâu xa, chỉ cần đứng trên ngọn đồi cỏ phía sau làng, em đã có thể ngắm nhìn một vẻ đẹp khiến lòng mình lặng lại. Ngọn đồi ấy không cao, cũng không nổi tiếng, nhưng mỗi khi chiều xuống, nơi đây lại mang một sức hút rất riêng, như thể thiên nhiên đang dành riêng cho nó một khoảnh khắc dịu dàng nhất trong ngày. Em thường đến đó khi ánh nắng bắt đầu nghiêng, bởi chỉ lúc ấy, cảnh vật mới thật sự bừng lên với tất cả vẻ đẹp vốn có, vừa rộng mở, vừa êm đềm, lại vừa mang chút gì đó man mác khó gọi thành tên. Từ trên đỉnh đồi nhìn xuống, cánh đồng phía xa trải dài như một tấm thảm khổng lồ, và những con đường nhỏ uốn lượn như những dải lụa mềm vắt ngang qua. Nhưng điều khiến em chú ý nhất lại chính là lớp cỏ phủ kín sườn đồi, khi thì xanh non, khi lại ngả vàng theo mùa, và lúc nào cũng chuyển động theo từng cơn gió. Gió chiều không đến ào ạt mà lướt qua rất nhẹ, đủ để làm cho cả ngọn đồi như dậy sóng, khi từng lớp cỏ nghiêng mình rồi lại đứng lên, tạo thành những làn sóng nối tiếp nhau lan xa mãi. Nhìn từ xa, cảnh tượng ấy giống như mặt biển, nhưng không có nước, chỉ có màu xanh và ánh sáng. Bầu trời buổi chiều cũng góp phần làm cho cảnh vật trở nên sống động hơn, khi sắc xanh ban đầu dần nhạt đi, nhường chỗ cho những gam màu ấm áp như vàng, cam rồi tím nhạt. Mặt trời không còn đứng cao mà chậm rãi hạ xuống, và ánh sáng của nó không còn gay gắt mà trở nên mềm mại, trải dài khắp không gian như một lớp ánh sáng mỏng. Những đám mây trôi chậm, khi thì gom lại thành từng cụm, khi lại tản ra thành những dải mỏng, và mỗi lần ánh nắng chạm vào, chúng lại đổi màu, lúc rực rỡ, lúc dịu dàng, tạo nên một bức tranh luôn thay đổi. Âm thanh trên đồi không nhiều, nhưng không phải là hoàn toàn im lặng, bởi đâu đó vẫn vang lên tiếng côn trùng, tiếng chim gọi nhau bay về tổ, và cả tiếng gió lướt qua tai như một bản nhạc không lời. Đứng giữa không gian ấy, em có thể cảm nhận được từng chuyển động rất nhỏ, từ sự thay đổi của ánh sáng đến nhịp thở của gió, và chính điều đó làm cho cảnh vật trở nên sống động theo một cách rất riêng. Không có sự ồn ào, không có những âm thanh dồn dập, tất cả đều diễn ra chậm rãi nhưng đầy sức cuốn hút. Khi mặt trời tiến gần đến đường chân trời, màu sắc của cả không gian như đậm hơn, sâu hơn, và ngọn đồi cỏ cũng khoác lên mình một vẻ đẹp trầm lắng. Những ngọn cỏ không còn sáng rực mà chuyển sang màu xanh sẫm, xen lẫn ánh vàng của nắng cuối ngày, tạo nên một cảm giác vừa ấm áp vừa yên bình. Gió vẫn thổi nhưng nhẹ hơn, như thể cũng đang chậm lại để nhường chỗ cho buổi tối sắp đến. Xa xa, vài đàn chim bay thành hàng, cắt ngang bầu trời, rồi dần khuất sau những rặng cây. Khi ánh sáng dần tắt, em vẫn đứng đó thêm một lúc, không phải để nhìn rõ cảnh vật nữa mà để cảm nhận cái khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm. Ngọn đồi không thay đổi nhiều về hình dáng, nhưng lại mang một sắc thái khác hẳn, khi mọi thứ trở nên mờ hơn, dịu hơn, và cũng sâu lắng hơn. Trong giây phút ấy, em nhận ra rằng vẻ đẹp của thiên nhiên không chỉ nằm ở những gì rực rỡ nhất, mà còn ở những khoảnh khắc rất nhẹ, rất khẽ, nhưng lại khiến lòng người rung động. Dù sau này có đi đến nhiều nơi khác, em vẫn tin rằng hình ảnh ngọn đồi cỏ buổi chiều với những làn sóng xanh dưới gió, với ánh nắng mềm mại trải dài trên không gian, sẽ luôn ở lại trong trí nhớ em như một phần rất đẹp của tuổi thơ, một vẻ đẹp giản dị nhưng không bao giờ phai nhạt. Bài tham khảo Mẫu 6 Ở nơi em sống có một con mương nhỏ chảy qua cánh đồng, và vào buổi trưa, khi mọi thứ dường như lắng lại, cảnh vật nơi đây lại hiện lên với một vẻ đẹp rất riêng, vừa giản dị vừa cuốn hút. Không phải là khung cảnh rộng lớn hay hùng vĩ, nhưng chính sự gần gũi ấy lại khiến em cảm thấy thân thuộc và dễ dàng rung động. Mỗi lần đứng bên bờ mương vào giờ trưa, em đều có cảm giác như mình đang bước vào một khoảng không gian tách biệt, nơi thiên nhiên hiện ra rõ ràng và chân thực nhất. Dưới ánh nắng giữa ngày, dòng nước trong mương không còn mờ ảo như buổi sáng mà trở nên trong vắt, đến mức có thể nhìn thấy cả những viên sỏi nhỏ nằm dưới đáy. Ánh sáng chiếu thẳng xuống làm mặt nước lấp lánh, và mỗi gợn sóng nhỏ khi gió thổi qua đều phản chiếu ánh nắng thành những vệt sáng li ti. Dòng nước không chảy mạnh mà chỉ lặng lẽ trôi, khi thì len qua những khóm cỏ ven bờ, khi lại chạm vào những đoạn đất nhô ra, tạo nên những âm thanh rất khẽ, gần như chỉ đủ để người đứng gần mới nghe thấy. Hai bên bờ mương là những hàng cỏ xanh mọc dày, xen lẫn vài bụi hoa dại nhỏ bé nhưng rực rỡ, khi vàng, khi tím, điểm xuyết cho cảnh vật thêm sinh động. Gió trưa không mạnh nhưng đủ để làm những ngọn cỏ nghiêng mình, rồi lại bật dậy, tạo nên những chuyển động nhẹ nhàng mà liên tục. Xa hơn một chút là cánh đồng lúa trải dài, màu xanh mướt dưới nắng, và khi nhìn từ bờ mương, em có thể thấy cả một không gian rộng lớn mở ra, nối tiếp nhau mà không có điểm dừng rõ rệt. Không gian buổi trưa tưởng chừng yên tĩnh, nhưng nếu lắng nghe kỹ, vẫn có rất nhiều âm thanh nhỏ đang tồn tại. Đó là tiếng côn trùng râm ran trong những bụi cỏ, tiếng chim thỉnh thoảng vang lên rồi lại im bặt, hay tiếng gió lướt qua làm lá cây xào xạc. Tất cả những âm thanh ấy không hòa thành một bản nhạc rõ ràng, nhưng lại tạo nên một nền âm thanh rất đặc trưng, khiến cảnh vật không hề tĩnh lặng mà vẫn đầy sức sống. Thỉnh thoảng, một chú chuồn chuồn bay là là trên mặt nước, rồi bất chợt đổi hướng, để lại những vòng sóng nhỏ lan ra rồi nhanh chóng tan biến. Ánh nắng buổi trưa khiến mọi thứ hiện lên rõ nét hơn, không còn những khoảng mờ hay những lớp sương che phủ, mà tất cả đều bộc lộ màu sắc thật của mình. Màu xanh của cỏ, màu nâu của đất, màu trong của nước, tất cả hòa quyện nhưng không lẫn vào nhau, mà mỗi thứ đều có vị trí riêng trong bức tranh chung. Càng đứng lâu, em càng cảm nhận rõ sự chậm rãi của thời gian, khi mọi chuyển động đều không vội vàng, và chính điều đó tạo nên một cảm giác rất dễ chịu. Dòng mương nhỏ không có gì đặc biệt nếu chỉ nhìn thoáng qua, nhưng khi quan sát kỹ, em lại thấy trong đó có rất nhiều điều thú vị. Từ cách nước chảy qua từng khúc quanh, đến cách ánh sáng thay đổi theo từng đám mây trôi qua, tất cả đều cho thấy thiên nhiên luôn vận động theo cách riêng của nó. Không cần những cảnh quá nổi bật, chỉ cần một không gian quen thuộc như vậy cũng đủ để làm cho em cảm thấy yêu hơn nơi mình đang sống. Khi rời khỏi bờ mương, em vẫn còn ngoái lại nhìn, không phải vì cảnh vật thay đổi, mà vì em muốn ghi nhớ thật lâu hình ảnh quen thuộc ấy. Có thể với nhiều người, đó chỉ là một góc nhỏ bình thường, nhưng với em, đó lại là nơi lưu giữ những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi. Và chính từ những điều giản dị như vậy, em nhận ra rằng vẻ đẹp của thiên nhiên không nằm ở sự lớn lao, mà nằm ở khả năng khiến con người cảm thấy gắn bó và trân trọng hơn nơi mình thuộc về. Bài tham khảo Mẫu 7 Ở làng em có một bờ tre chạy dọc theo con đường đất nhỏ, và mỗi buổi chiều muộn, nơi ấy lại mang một vẻ đẹp rất khó diễn tả. Không phải là kiểu rực rỡ khiến người ta choáng ngợp, bờ tre chỉ lặng lẽ đứng đó, nhưng càng nhìn lâu, em càng thấy nó có một sức hút âm thầm. Khi mặt trời bắt đầu chếch xuống, ánh sáng không còn trải đều mà nghiêng hẳn về một phía, làm cho cả hàng tre như được phủ một lớp màu ấm áp, vừa dịu vừa sâu. Những thân tre cao, thẳng, đứng sát nhau như thành một bức tường xanh, nhưng không hề nặng nề, bởi các tán lá mảnh mai phía trên luôn chuyển động theo gió. Gió chiều không mạnh, chỉ đủ làm lá tre rung lên, và mỗi lần như vậy, âm thanh phát ra lại rất đặc biệt, không phải tiếng xào xạc khô khan, mà là một chuỗi âm thanh mềm và dài, nghe như một tiếng thở rất khẽ của thiên nhiên. Ánh nắng xuyên qua những kẽ lá, rơi xuống mặt đất thành từng vệt sáng nhỏ, khi rõ, khi nhòe, tạo nên một lớp ánh sáng chập chờn trên con đường. Con đường ven bờ tre không rộng, nhưng lại kéo dài, uốn nhẹ theo địa hình, và mỗi bước đi trên đó đều mang lại cảm giác yên bình. Bụi đất dưới chân đôi khi bay lên rất nhẹ, rồi nhanh chóng lắng xuống, không làm đục không gian mà chỉ khiến cảnh vật thêm phần chân thật. Hai bên đường, ngoài tre còn có những bụi cỏ thấp và vài cây nhỏ, tất cả đều nhuốm màu ánh chiều, khiến màu sắc trở nên trầm hơn nhưng cũng ấm hơn. Xa hơn một chút, cánh đồng lúa trải rộng, nhưng từ bờ tre nhìn ra, mọi thứ như được thu lại trong một khung hình vừa đủ. Những ngọn lúa không còn xanh tươi như buổi sáng mà chuyển sang sắc đậm hơn, và khi gió lướt qua, cả cánh đồng cũng chuyển động theo, nhưng chậm rãi và đều đặn hơn. Trên cao, bầu trời bắt đầu thay đổi, khi những mảng màu vàng nhạt dần nhường chỗ cho sắc cam, rồi tím, và những đám mây cũng theo đó mà biến đổi, lúc gom lại, lúc tản ra. Âm thanh của buổi chiều muộn không còn nhiều, bởi chim chóc đã dần bay về tổ, chỉ còn lại vài tiếng gọi thưa thớt vang lên rồi tắt hẳn. Thay vào đó là sự lắng lại của không gian, khi mọi thứ như chậm đi, nhẹ đi, và trở nên rõ ràng hơn. Đứng dưới bờ tre, em có thể nghe thấy cả tiếng bước chân của chính mình, và điều đó khiến em nhận ra rằng nơi đây yên tĩnh đến mức nào. Khi mặt trời gần khuất hẳn, ánh sáng yếu dần, và bờ tre không còn hiện rõ từng chi tiết mà chuyển thành những mảng tối sáng đan xen. Những thân tre không còn sắc nét như trước mà trở nên mờ hơn, hòa vào nền trời đang sẫm lại. Gió lúc này cũng dịu hơn, chỉ còn thoảng qua, mang theo chút hơi mát của buổi tối sắp đến. Không có sự thay đổi đột ngột, mọi thứ diễn ra rất chậm, như thể thiên nhiên đang kéo dài thêm khoảnh khắc cuối cùng của ngày. Em không đứng quá lâu, cũng không cố ghi nhớ từng chi tiết, nhưng hình ảnh bờ tre trong buổi chiều muộn ấy lại tự nhiên ở lại trong suy nghĩ. Không phải vì nó quá nổi bật, mà vì nó mang một cảm giác quen thuộc, một sự bình yên mà em có thể nhận ra ngay cả khi nhắm mắt lại. Và đôi khi, chỉ cần nhớ lại âm thanh lá tre rung nhẹ hay những vệt nắng cuối ngày len qua kẽ lá, em cũng thấy lòng mình dịu đi, như thể vẫn đang đứng ở đó, giữa con đường nhỏ và bờ tre thân thuộc của làng quê. Bài tham khảo Mẫu 8 Không phải ai cũng nhận ra rằng có những vẻ đẹp chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc rất ngắn của một ngày, khi ánh sáng còn đang do dự giữa đêm và sáng, và mọi vật dường như chưa kịp hiện rõ hình hài của mình. Em đã bắt gặp khoảnh khắc ấy vào một buổi sớm nơi bãi bồi ven sông, khi không gian còn đọng lại sự tĩnh lặng của đêm nhưng đã thấp thoáng hơi thở của ngày mới. Chính sự giao thoa mờ nhạt mà tinh tế ấy đã khiến cảnh vật trở nên khác lạ, không rực rỡ, không nổi bật, nhưng lại đủ sức giữ chân người nhìn lâu hơn bình thường. Bãi bồi không bằng phẳng hoàn toàn, có chỗ cao hơn, có chỗ trũng xuống, và chính sự gồ ghề ấy khiến ánh sáng buổi sớm không trải đều mà đọng lại thành từng mảng. Nơi ánh nắng chạm tới thì sáng lên, còn nơi chưa kịp tới thì vẫn giữ nguyên màu xám nhạt của buổi sớm. Dòng sông bên cạnh không chảy mạnh, nhưng cũng không đứng yên, mặt nước mang một màu trong đục lẫn lộn, phản chiếu bầu trời còn đang lưỡng lự giữa đêm và ngày. Thi thoảng, một gợn sóng nhỏ xuất hiện, không phải do gió mà như do chính dòng chảy bên dưới đang tự điều chỉnh nhịp đi của mình. Ở rìa bãi bồi, những cụm cỏ dại mọc thành từng đám, không đều nhưng lại rất có trật tự, và khi gió lướt qua, chúng không nghiêng hẳn mà chỉ rung nhẹ, giống như đang do dự giữa việc chuyển động hay đứng yên. Trên những ngọn cỏ, những giọt sương vẫn còn đọng lại, nhưng không long lanh rõ rệt, mà mờ đi trong ánh sáng yếu, khiến chúng giống như những vết chấm li ti hơn là những hạt nước riêng biệt. Khi em cúi xuống gần hơn, mới thấy chúng đang dần biến mất, không phải tan nhanh mà như đang thấm vào không khí. Âm thanh ở bãi bồi không tách bạch thành từng tiếng rõ ràng, mà hòa lẫn vào nhau thành một lớp nền rất mỏng. Đó là tiếng nước khẽ va vào bờ, tiếng cánh chim lướt qua không trung, và cả tiếng gió chạm vào mặt cát rồi trôi đi. Không có âm thanh nào đủ lớn để lấn át phần còn lại, và chính vì vậy, mọi thứ đều tồn tại song song, không chen lấn, không vội vàng. Đôi khi, một đàn chim nhỏ đáp xuống gần mép nước, chúng không đứng yên mà di chuyển liên tục, để lại những dấu chân nhỏ in trên nền cát ẩm, rồi chỉ một lúc sau, dấu vết ấy lại mờ đi. Khi mặt trời bắt đầu nhô cao hơn, ánh sáng không còn phân tán mà trở nên rõ ràng, và lúc này, bãi bồi hiện ra đầy đủ hơn với tất cả những gì vốn có. Những khoảng tối biến mất dần, màu sắc trở nên cụ thể hơn, và mặt nước cũng sáng lên, không còn giữ vẻ lưỡng lự như trước. Sự thay đổi ấy không làm mất đi vẻ đẹp ban đầu, mà chỉ chuyển nó sang một trạng thái khác, rõ ràng và dứt khoát hơn. Em nhận ra rằng, cùng một nơi, nhưng mỗi thời điểm lại mang một cách tồn tại riêng. Em không ở lại quá lâu, vì khi ánh sáng đã lên hẳn, bãi bồi cũng không còn giữ được cái cảm giác đặc biệt ban đầu nữa. Nhưng điều khiến em nhớ không phải là hình ảnh cụ thể nào, mà là cảm giác khi đứng giữa một không gian đang tự thay đổi mà không cần đến sự tác động của con người. Nó không cố gắng trở nên đẹp, cũng không cần ai phải chú ý, nhưng vẫn đủ để khiến em nhận ra rằng có những vẻ đẹp chỉ xuất hiện trong một khoảng thời gian rất ngắn, và nếu không có mặt đúng lúc, có thể sẽ không bao giờ gặp lại theo cách đó nữa. Bài tham khảo Mẫu 9 Sáng sớm, khi ánh sáng còn chưa rõ ràng, em theo con đường nhỏ dẫn ra đầm sen phía sau làng, nơi mà mặt nước và bầu trời dường như vẫn chưa tách biệt hẳn. Không cần bước quá nhanh, chỉ cần tiến dần từng chút, em đã thấy trước mắt mình mở ra một khoảng không gian rộng nhưng không hề trống trải, bởi ở đó, từng lớp lá, từng bông hoa, từng làn nước đều đang hiện diện theo cách rất riêng. Đầm sen không gây ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng càng đứng lâu, em càng bị cuốn vào những chi tiết nhỏ bé mà trước đó dễ dàng bỏ qua. Mặt nước của đầm không phẳng lặng hoàn toàn, bởi những chiếc lá sen nổi lên đã chia nó thành nhiều khoảng khác nhau, có chỗ kín, có chỗ hở, khiến ánh sáng phản chiếu không đều. Những lá sen lớn vươn ra, bề mặt hơi lõm, giữ lại vài giọt sương còn sót lại sau đêm, và mỗi khi có gió nhẹ, những giọt nước ấy khẽ chuyển động, lăn đi rồi dừng lại. Xen giữa đó là những lá non mới nhú, nhỏ hơn và có màu sáng hơn, tạo nên sự thay đổi nhẹ trong gam màu xanh trải dài. Hoa sen không tập trung thành cụm mà phân tán khắp đầm, mỗi bông giữ một khoảng riêng, không chen lấn nhưng cũng không tách rời. Có bông đã nở hoàn toàn, cánh xếp đều quanh nhụy, có bông mới hé, cánh còn khép lại, và cũng có những nụ nhỏ vẫn còn đang chờ. Màu sắc của hoa không đồng nhất, có bông hồng đậm, có bông nhạt hơn, và khi ánh sáng chiếu xuống, sự khác biệt ấy càng rõ, nhưng không làm rối mắt mà наоборот tạo nên nhịp điệu cho cả mặt đầm. Ở những khoảng trống giữa lá, mặt nước hiện ra rõ hơn, mang màu xanh pha chút nâu, không phản chiếu rõ ràng như gương mà chỉ giữ lại những mảng màu mờ. Khi có một chuyển động nhỏ, như một con cá lướt qua hay một cơn gió đi ngang, những gợn nước lan ra, chạm vào mép lá rồi dừng lại, khiến toàn bộ không gian như khẽ rung lên trong chốc lát. Sau đó, mọi thứ lại trở về trạng thái ban đầu, không có sự thay đổi rõ rệt nhưng vẫn không hoàn toàn giống trước. Âm thanh ở đầm sen không nổi bật, nhưng lại tồn tại liên tục. Tiếng côn trùng phát ra từ những chỗ khuất, tiếng chim bay ngang không dừng lại, và cả tiếng nước rất khẽ khi chạm vào bờ. Không có âm thanh nào kéo dài hay chiếm ưu thế, tất cả đều rời rạc nhưng vẫn đủ để tạo thành một nền âm thanh chung, khiến không gian không bị rơi vào trạng thái tĩnh hoàn toàn. Đứng yên một lúc, em mới nhận ra rằng sự yên lặng ở đây không phải là không có gì, mà là không có gì quá nổi bật. Khi mặt trời lên cao hơn, ánh sáng bắt đầu phủ đều lên mặt đầm, và lúc này, các chi tiết trở nên rõ ràng hơn. Những chiếc lá không còn chìm trong sắc tối mà hiện lên với đường viền rõ, những bông hoa cũng nổi bật hơn trên nền xanh. Sự thay đổi này không làm mất đi vẻ ban đầu, mà chỉ khiến cảnh vật chuyển sang một trạng thái khác, dễ nhìn hơn nhưng cũng bớt đi phần mơ hồ. Em không đi quanh hết đầm, cũng không cố ghi nhớ từng vị trí, nhưng hình ảnh về một mặt nước xen kẽ lá và hoa, về những chuyển động rất nhẹ, vẫn theo em khi rời đi. Không có khoảnh khắc nào thật sự nổi bật, nhưng cũng không có chi tiết nào hoàn toàn vô nghĩa. Có lẽ chính sự đều đặn, không vội vàng ấy đã làm cho đầm sen trở thành một nơi mà mỗi lần quay lại, em vẫn có thể nhìn thấy điều gì đó khác, dù cảnh vật dường như vẫn như cũ. Bài tham khảo Mẫu 10 Trước khi mặt trời xuất hiện, bãi cát ven biển đã bắt đầu thay đổi, dù chưa có một tia nắng nào chạm xuống. Em đến đó khi đường chân trời còn mờ, và ngay lúc ấy, mọi thứ dường như đang ở trạng thái lưng chừng, chưa sáng hẳn nhưng cũng không còn là đêm. Bãi cát trải dài trước mắt, không có ranh giới rõ ràng, bởi màu sắc của nó hòa lẫn với màu trời và màu nước, tạo thành một khoảng không gian liên tục, khó tách biệt. Những dấu chân còn in lại từ hôm trước nằm rải rác trên cát, có chỗ sâu, có chỗ nông, nhưng tất cả đều đang dần bị xóa đi khi thủy triều lặng lẽ tiến vào. Nước biển không ập đến mạnh mẽ mà chỉ lan ra từng lớp mỏng, chạm vào bờ rồi rút lại, để lại một lớp ẩm nhẹ trên bề mặt cát. Chính lớp nước ấy làm cho cát trở nên mịn hơn, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bầu trời, khiến bãi cát không còn là một màu đơn điệu mà chuyển thành nhiều sắc độ khác nhau. Khi ánh sáng bắt đầu xuất hiện, không phải từ mặt trời mà từ sự thay đổi của bầu trời, cả không gian như được nâng lên một chút. Những đám mây mỏng ở phía xa dần chuyển màu, từ xám sang hồng nhạt, rồi lan dần ra xung quanh. Mặt biển lúc này không còn tối mà bắt đầu hiện rõ hơn, nhưng vẫn giữ một độ mờ nhất định, như thể đang chờ đợi một tín hiệu rõ ràng hơn để bộc lộ hết hình dạng của mình. Khoảnh khắc mặt trời nhô lên không diễn ra đột ngột, mà rất chậm, đến mức nếu không chú ý, có thể sẽ bỏ lỡ. Một viền sáng mỏng xuất hiện ở đường chân trời, rồi dần dày lên, và khi phần tròn của mặt trời lộ ra, ánh sáng lập tức thay đổi toàn bộ cảnh vật. Bãi cát không còn xám nhạt mà chuyển sang màu vàng ấm, mặt nước không còn mờ mà bắt đầu lấp lánh, và mọi thứ như được đánh thức cùng một lúc. Những con sóng lúc này trở nên rõ ràng hơn, không chỉ là chuyển động mà còn có hình dạng, khi lớp nước cuộn lên rồi vỡ ra thành bọt trắng. Ánh sáng chiếu vào từng đợt sóng, làm cho chúng phát sáng theo từng nhịp, và khi sóng rút đi, mặt cát lại hiện ra, mang theo những đường vân nhỏ do nước để lại. Những đường vân ấy không tồn tại lâu, vì ngay sau đó lại bị xóa đi bởi một lớp sóng khác, khiến bề mặt luôn thay đổi mà không giữ nguyên trạng thái nào quá lâu. Trên bãi cát, những vật nhỏ bé như vỏ sò, mảnh đá hay rong biển trở nên nổi bật hơn khi có ánh sáng, bởi chúng tạo ra những điểm khác biệt trên nền cát rộng. Mỗi thứ có một màu sắc riêng, một hình dạng riêng, và khi ánh nắng chiếu vào, chúng phản chiếu theo những cách khác nhau, tạo nên những điểm sáng nhỏ nhưng đủ để thu hút ánh nhìn. Không cần phải nhiều, chỉ vài chi tiết như vậy cũng đủ làm cho bãi cát trở nên có chiều sâu. Không gian lúc này không còn yên tĩnh như trước, bởi âm thanh của sóng đã rõ hơn, đều đặn hơn, và mang một nhịp điệu ổn định. Tiếng nước chạm vào bờ, rút ra rồi lại quay lại, tạo thành một chuỗi âm thanh lặp lại nhưng không hề nhàm chán. Gió cũng bắt đầu mạnh hơn một chút, mang theo hơi nước mát lạnh, khiến không khí trở nên trong hơn, rõ hơn. Khi mặt trời lên cao hơn, bãi cát dần mất đi vẻ mơ hồ ban đầu và chuyển sang trạng thái rõ ràng, rực rỡ hơn. Nhưng chính sự thay đổi ấy lại làm nổi bật khoảnh khắc trước đó, khi mọi thứ còn chưa định hình, còn đang chuyển động trong một khoảng giao thoa rất ngắn. Em nhận ra rằng vẻ đẹp của bãi cát không nằm ở một hình ảnh cố định, mà ở chính quá trình thay đổi liên tục của nó. Rời khỏi bãi biển, em không mang theo một khung cảnh cụ thể, mà là cảm giác về một nơi luôn vận động mà không cần đến sự can thiệp của con người. Mỗi lần quay lại, chắc chắn bãi cát vẫn sẽ ở đó, nhưng sẽ không bao giờ hoàn toàn giống với lần trước. Và có lẽ chính điều ấy đã làm cho nơi này trở nên đáng nhớ, không phải vì nó cố gắng giữ lại điều gì, mà vì nó luôn sẵn sàng thay đổi. Bài tham khảo Mẫu 11 Nơi em ở có một con sông hiền hòa, và mỗi khi buổi hoàng hôn buông xuống, dòng sông ấy lại trở nên đẹp đến nao lòng. Con sông không quá rộng lớn nhưng lại mang trong mình một vẻ đẹp dịu dàng và sâu lắng, khiến bất cứ ai đi qua cũng phải dừng chân ngắm nhìn. Khi ánh chiều bắt đầu nghiêng về phía cuối ngày, bầu trời như khoác lên mình một tấm áo rực rỡ với những gam màu cam, đỏ, tím đan xen, và tất cả những sắc màu ấy đều được phản chiếu xuống mặt sông, tạo nên một bức tranh thiên nhiên vừa sống động vừa thơ mộng. Em thường đứng trên bờ, lặng lẽ nhìn dòng nước trôi, và trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ rệt sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn mình. Khi mặt trời dần hạ thấp, những tia nắng cuối ngày không còn gay gắt mà trở nên dịu dàng, chúng trải dài trên mặt sông như những dải lụa óng ánh, vừa mềm mại vừa lung linh. Dòng nước vốn đã êm đềm nay lại càng trở nên hiền hòa hơn, khi từng gợn sóng nhỏ khẽ lăn tăn, phản chiếu ánh sáng như những mảnh gương vỡ lấp lánh. Hai bên bờ sông, những hàng cây đứng im lặng nhưng vẫn không ngừng chuyển động, bởi từng cơn gió nhẹ lướt qua làm lá cây rung rinh, tạo nên những âm thanh xào xạc như bản nhạc đệm cho buổi chiều tà. Bóng cây in xuống mặt nước, kéo dài rồi nhòe dần theo dòng chảy, khiến cảnh vật vừa thực vừa như mơ, vừa gần gũi lại vừa huyền ảo. Không chỉ có thiên nhiên, con người cũng góp phần làm cho bức tranh hoàng hôn thêm phần sinh động, bởi những chiếc thuyền nhỏ bắt đầu trở về sau một ngày dài lao động, và tiếng mái chèo khua nước vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió, tiếng sóng tạo thành một bản hòa âm quen thuộc. Những người dân trên thuyền trò chuyện với nhau bằng giọng nói ấm áp, khiến không gian vốn yên tĩnh lại trở nên gần gũi hơn. Trên bờ, lũ trẻ vẫn còn nô đùa, và tiếng cười trong trẻo của chúng vang lên như những nốt nhạc vui, làm cho buổi chiều thêm phần rộn ràng. Tất cả những hình ảnh ấy đan xen vào nhau, tạo nên một khung cảnh vừa bình dị vừa đầy sức sống. Khi mặt trời dần khuất hẳn sau đường chân trời, bầu trời không còn rực rỡ như trước mà chuyển sang sắc tím trầm lắng, và ánh sáng cũng dần dịu đi, nhường chỗ cho bóng tối nhẹ nhàng buông xuống. Dòng sông lúc này không còn lấp lánh ánh vàng mà trở nên sâu lắng hơn, khi mặt nước chỉ còn phản chiếu những ánh sáng yếu ớt cuối ngày. Những chiếc thuyền đã cập bến, và không gian dần trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng nước chảy khe khẽ như lời thì thầm của thiên nhiên. Gió chiều vẫn thổi nhưng mang theo chút se lạnh, khiến lòng người như chùng xuống, và trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ rệt sự giao thoa giữa ngày và đêm. Ngắm nhìn con sông vào buổi hoàng hôn, em không chỉ thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn cảm nhận được sự bình yên sâu sắc trong tâm hồn, bởi dòng sông ấy đã gắn bó với em từ những ngày thơ ấu, và mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến những kỉ niệm thân thương. Con sông không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là một phần của cuộc sống, là nơi lưu giữ những dấu ấn tuổi thơ và những cảm xúc trong trẻo nhất. Em yêu dòng sông quê mình, yêu cả những buổi hoàng hôn dịu dàng mà nó mang lại, và em luôn mong rằng vẻ đẹp ấy sẽ mãi được giữ gìn, để dòng sông vẫn chảy êm đềm như một người bạn thân thiết, đồng hành cùng em trên chặng đường trưởng thành. Bài tham khảo Mẫu 12 Lớp cát dưới chân em hơi lún xuống mỗi khi bước, để lại một dấu chân rõ ràng rồi chậm rãi mờ đi theo gió. Không cần nhìn xa, chỉ cần cảm nhận từ bước đi ấy, em đã biết mình đang đứng trên bãi bồi ven sông Hồng - một nơi không ồn ào nhưng luôn có sự thay đổi âm thầm. Buổi chiều ở đây không bắt đầu bằng ánh nắng, mà bằng sự dịu lại của ánh sáng, khi mọi thứ như được hạ xuống một nhịp. Mặt bãi không phẳng hoàn toàn, có những chỗ cao thấp khác nhau, tạo thành những đường cong nhẹ mà nếu nhìn kỹ mới nhận ra. Những bụi cỏ mọc thành từng cụm, không đều, chỗ dày, chỗ thưa, và khi gió lướt qua, chúng không nghiêng cùng một hướng mà chuyển động lệch nhau, khiến mặt bãi như đang rung nhẹ. Có những khoảng đất trống, nơi cát lộ ra rõ hơn, mang màu sáng hơn so với những chỗ có cỏ, tạo thành từng mảng xen kẽ. Dòng sông nằm sát bên nhưng không chiếm hết tầm nhìn, bởi bãi bồi kéo dài ra một khoảng trước khi chạm nước. Mặt nước không giữ một màu cố định, lúc thì ánh lên sắc vàng nhạt của nắng, lúc lại chuyển sang màu trầm hơn khi có mây đi qua. Không có những con sóng lớn, chỉ có những gợn nhỏ lan ra rồi mất đi, nhưng chính những chuyển động rất nhẹ ấy lại khiến mặt nước không bao giờ đứng yên. Ở phía xa, nơi dòng sông rộng hơn, ánh sáng tập trung nhiều hơn, tạo thành một vùng sáng rõ rệt, như một điểm nhấn mà không cần cố ý. Những vật thể nhỏ trôi trên mặt nước, như cành cây hay mảnh lá, không di chuyển nhanh mà từ từ thay đổi vị trí, đủ để nhận ra sự chuyển động nhưng không đủ để làm rối mắt. Ngẩng lên cao, bầu trời không còn xanh trong như buổi trưa mà bắt đầu pha thêm những gam màu khác. Những dải mây kéo dài, không dày nhưng đủ để làm ánh sáng bị chia nhỏ, khiến bãi bồi không nhận ánh nắng một cách đồng đều. Có chỗ sáng hơn, có chỗ tối hơn, và sự chênh lệch ấy làm cho cảnh vật có chiều sâu mà không cần đến nhiều chi tiết. Âm thanh ở đây không nổi bật, nhưng cũng không hoàn toàn vắng. Tiếng gió lướt qua cỏ tạo thành một lớp âm thanh nền, không rõ ràng nhưng luôn tồn tại. Thỉnh thoảng, một tiếng chim vang lên rồi tắt nhanh, không kéo dài, như chỉ để đánh dấu rằng không gian này vẫn có sự sống. Không có sự lặp lại rõ rệt, mỗi âm thanh xuất hiện rồi biến mất theo cách riêng. Khi ánh nắng hạ thấp hơn, màu sắc của bãi bồi thay đổi rõ rệt. Cát không còn sáng như trước mà chuyển sang màu ấm hơn, cỏ cũng đậm hơn, và mặt nước phản chiếu ánh sáng theo một góc khác, khiến những vùng sáng dịch chuyển. Không có sự thay đổi đột ngột, mà tất cả diễn ra từ từ, đủ để nếu rời mắt một lúc rồi nhìn lại, em sẽ thấy mọi thứ đã khác. Em không đi hết bãi, cũng không tìm một điểm cụ thể để dừng lại, bởi ở đâu cũng có thể đứng mà nhìn. Không có trung tâm rõ ràng, không có điểm nhấn cố định, nhưng chính điều đó lại làm cho bãi bồi không bị bó hẹp trong một khung hình. Mỗi vị trí lại mở ra một cách nhìn khác, dù cảnh vật không thay đổi nhiều. Khi quay về, dấu chân em đã không còn rõ như lúc đến, một phần bị gió làm mờ, một phần bị chính bước chân mới chồng lên. Em không cố giữ lại hình ảnh cụ thể nào, nhưng cảm giác về một nơi luôn thay đổi rất nhẹ, rất chậm, vẫn còn ở lại. Và có lẽ, điều khiến em nhớ đến bãi bồi không phải là nó trông như thế nào, mà là cách nó tồn tại, không vội vàng, không lặp lại, nhưng luôn khác đi một chút sau mỗi lần quay lại. Bài tham khảo Mẫu 13 Quê em có một bãi biển không quá nổi tiếng nhưng lại đẹp theo một cách rất riêng, đặc biệt là vào lúc hoàng hôn. Mỗi buổi chiều, khi mặt trời dần nghiêng về phía chân trời, em lại thích ra biển để ngắm nhìn khoảnh khắc chuyển giao giữa ngày và đêm. Không ồn ào như buổi sáng, cũng không tấp nập như buổi trưa, biển lúc này mang một vẻ đẹp dịu dàng, khiến lòng người trở nên lắng lại. Khi em đặt chân lên bãi cát, ánh nắng đã không còn gay gắt mà chuyển sang màu vàng ấm. Những hạt cát dưới chân không còn nóng mà chỉ còn hơi ấm nhẹ, đủ để cảm nhận được sự dịu đi của thời gian. Bãi biển trải dài trước mắt, rộng và thoáng, không có điểm dừng rõ ràng, như nối liền với đường chân trời phía xa. Từng bước chân em in trên cát, rồi lại bị gió và sóng xóa mờ, để lại một mặt cát phẳng lặng như chưa từng có dấu vết. Mặt biển lúc này trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Ánh hoàng hôn trải dài trên mặt nước, tạo thành một con đường ánh sáng lung linh, kéo từ chân trời vào tận bờ. Những con sóng không lớn nhưng đều đặn, nối tiếp nhau tiến vào rồi lại rút ra, để lại những lớp bọt trắng xóa. Khi sóng chạm vào bờ, âm thanh vang lên nhẹ nhàng, không ồn ào mà đều đặn, như một nhịp thở của biển. Bầu trời phía trên cũng không ngừng thay đổi. Ban đầu chỉ là màu vàng nhạt, nhưng rồi dần chuyển sang cam, rồi đỏ, và cuối cùng là tím sẫm. Những đám mây như được nhuộm màu, lúc thì rực rỡ, lúc lại dịu nhẹ, khiến cả không gian trở nên sống động. Mặt trời từ từ hạ xuống, không vội vã, như đang cố kéo dài thêm khoảnh khắc đẹp đẽ ấy. Trên bãi biển, con người cũng trở nên nhỏ bé hơn trước thiên nhiên. Một vài người đi dạo, bước chậm rãi như để hòa vào không gian yên bình. Trẻ em vẫn nô đùa, nhưng tiếng cười cũng nhẹ hơn, không còn ồn ào như ban ngày. Xa xa, những chiếc thuyền đánh cá bắt đầu trở về, cánh buồm in bóng trên nền trời đỏ rực, tạo nên một hình ảnh vừa quen thuộc vừa đẹp đẽ. Gió biển buổi chiều thổi nhẹ nhưng mang theo hơi mát dễ chịu. Mùi mặn của biển hòa cùng không khí trong lành khiến em cảm thấy thư thái. Em đứng yên một lúc lâu, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn mặt trời dần khuất sau đường chân trời. Khi ánh sáng yếu dần, biển không còn rực rỡ mà trở nên trầm lắng hơn, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp riêng. Khoảnh khắc mặt trời biến mất hoàn toàn cũng là lúc không gian thay đổi rõ rệt. Bầu trời chuyển sang màu tím đậm, rồi dần tối lại. Những ánh sáng cuối cùng còn sót lại phản chiếu trên mặt nước, tạo nên những vệt sáng yếu ớt nhưng vẫn rất đẹp. Sóng biển vẫn vỗ đều, gió vẫn thổi, nhưng mọi thứ như chậm lại, nhẹ hơn. Biển không nói gì, nhưng lại khiến em cảm nhận được rất nhiều điều. Mỗi buổi chiều trôi qua, cảnh vật có thể giống nhau, nhưng cảm xúc thì luôn khác. Và có lẽ chính điều đó đã làm cho bãi biển quê em trở thành một nơi mà em luôn muốn quay lại, không phải để tìm kiếm điều mới lạ, mà để được cảm nhận lại vẻ đẹp dịu dàng quen thuộc ấy. Bài tham khảo Mẫu 14 Mỗi năm, khi lúa bắt đầu chín, cánh đồng quê em lại khoác lên mình một màu vàng óng rất đặc biệt. Không cần phải đi đâu xa, chỉ cần bước ra khỏi làng là em đã có thể nhìn thấy cả một không gian rộng lớn đang thay đổi từng ngày. Và vào buổi chiều, khi ánh nắng dịu đi, cánh đồng ấy lại hiện lên đẹp nhất, vừa rực rỡ lại vừa yên bình. Từ xa nhìn lại, cánh đồng giống như một tấm thảm vàng trải dài đến tận chân trời. Những bông lúa trĩu hạt, cúi đầu theo chiều gió, tạo thành những làn sóng nhẹ nhàng. Gió không thổi mạnh, nhưng đủ để làm cả cánh đồng chuyển động, lúc thì dạt sang bên này, lúc lại nghiêng sang bên kia. Nhìn cảnh ấy, em có cảm giác như cánh đồng đang thở, đang sống theo một nhịp riêng rất chậm rãi. Khi bước xuống ruộng, em mới cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp của từng chi tiết nhỏ. Những bông lúa nặng hạt, vàng óng, chạm nhẹ vào tay nghe sột soạt. Thân lúa không còn xanh như trước mà đã ngả sang màu vàng nhạt, xen lẫn một chút xanh còn sót lại. Dưới chân, đất ruộng mềm và hơi ẩm, in rõ từng dấu chân, khiến em đi chậm lại để không làm đổ những khóm lúa xung quanh. Ánh nắng buổi chiều không còn chói chang mà trở nên dịu hơn, phủ lên cánh đồng một lớp màu ấm áp. Những tia nắng xiên qua các bông lúa, làm cho từng hạt lúa như sáng lên, lấp lánh dưới ánh sáng. Có những chỗ ánh nắng chiếu mạnh hơn, màu vàng trở nên rực rỡ, nhưng cũng có những chỗ bị bóng râm che lại, tạo nên sự đậm nhạt xen kẽ rất hài hòa. Xa xa, những người nông dân đang thu hoạch lúa, bóng họ in dài trên mặt ruộng. Tiếng nói chuyện, tiếng cười vang lên nhưng không ồn ào, mà hòa vào không gian một cách tự nhiên. Những chiếc nón lá thấp thoáng giữa biển lúa vàng, vừa quen thuộc vừa gần gũi. Em đứng nhìn một lúc lâu, cảm thấy cánh đồng không chỉ đẹp mà còn chứa đựng cả sự vất vả và niềm vui của con người. Bầu trời buổi chiều cũng góp phần làm cho cảnh vật trở nên đặc biệt hơn. Những đám mây trôi chậm, nhuộm màu cam nhạt khi mặt trời dần xuống thấp. Ánh sáng không còn trải đều mà nghiêng hẳn về một phía, khiến một nửa cánh đồng sáng hơn, nửa còn lại trầm hơn. Sự thay đổi ấy diễn ra từ từ, khiến em có thể cảm nhận rõ từng khoảnh khắc trôi qua. Gió chiều mang theo mùi thơm của lúa chín, nhẹ nhàng nhưng rất dễ nhận ra. Mùi hương ấy không quá nồng, nhưng lại khiến em thấy dễ chịu và thân thuộc. Mỗi lần hít một hơi thật sâu, em lại có cảm giác như đang giữ lại một phần của cánh đồng trong mình. Khi mặt trời dần khuất sau những rặng cây phía xa, màu vàng của cánh đồng cũng trở nên trầm hơn. Không còn rực rỡ như trước, nhưng lại mang một vẻ đẹp dịu dàng, lắng lại. Những cơn gió thưa dần, cánh đồng không còn chuyển động mạnh mà chỉ còn rung nhẹ. Không gian lúc này yên tĩnh hơn, như đang nghỉ ngơi sau một ngày dài. Em đứng ở bờ ruộng, nhìn lại cánh đồng lần cuối trước khi ra về. Không có gì thay đổi đột ngột, nhưng em biết rằng ngày mai, khi quay lại, cảnh vật vẫn sẽ giống như vậy mà cũng sẽ khác đi một chút. Có lẽ, chính những điều rất nhỏ ấy đã làm cho cánh đồng quê em luôn có sức hút riêng, giản dị nhưng không hề nhàm chán. Bài tham khảo Mẫu 15 Con sông quê em không rộng lớn như những dòng sông nổi tiếng, nhưng lại gắn bó với cuộc sống của người dân nơi đây từ bao đời. Mỗi buổi sáng, khi ngày mới bắt đầu, con sông lại hiện lên với một vẻ đẹp rất riêng, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Em thường ra bờ sông vào lúc trời còn sớm, khi không gian còn yên tĩnh và chưa bị khuấy động bởi những hoạt động thường ngày. Lúc ấy, mặt sông phẳng lặng như một tấm gương dài, phản chiếu bầu trời còn chưa sáng hẳn. Nước không trong suốt hoàn toàn mà mang màu xanh nhạt pha chút đục, nhưng vẫn đủ để nhìn thấy những chuyển động nhẹ bên dưới. Thỉnh thoảng, một gợn sóng nhỏ xuất hiện, lan ra rồi tan biến, khiến mặt nước khẽ rung lên như đang thức giấc. Hai bên bờ sông là những hàng cây quen thuộc, tán lá rủ xuống gần mặt nước. Khi gió nhẹ thổi qua, lá cây khẽ lay động, tạo nên những bóng hình lung linh in xuống dòng sông. Có những chiếc lá già rơi xuống, chạm mặt nước rồi trôi đi chậm rãi, không vội vàng, như đang tận hưởng quãng đường ngắn ngủi của mình. Xa xa, vài chiếc thuyền nhỏ bắt đầu rời bến. Người chèo thuyền không vội, mái chèo khua nước tạo thành những vòng tròn lan rộng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng chim buổi sớm, tạo thành một âm thanh quen thuộc của làng quê. Không có sự ồn ào, tất cả diễn ra một cách chậm rãi và tự nhiên. Ánh sáng buổi sáng dần rõ hơn khi mặt trời bắt đầu lên cao. Những tia nắng đầu tiên chiếu xuống mặt sông, làm cho dòng nước lấp lánh như có những hạt sáng nhỏ li ti. Màu nước cũng thay đổi, từ nhạt dần trở nên đậm hơn, rõ ràng hơn. Những bóng cây ven sông không còn mờ nữa mà hiện lên rõ nét, tạo nên một bức tranh hài hòa giữa nước và bờ. Không khí lúc này trở nên trong lành hơn, mang theo chút mát mẻ của buổi sớm. Gió thổi nhẹ qua, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi nước, khiến em cảm thấy dễ chịu. Đứng bên bờ sông, em không cần làm gì, chỉ cần nhìn và cảm nhận cũng đủ thấy lòng mình trở nên nhẹ nhàng hơn. Càng về sau, khi mặt trời lên cao, con sông dần trở lại với nhịp sống quen thuộc. Người qua lại nhiều hơn, thuyền bè cũng xuất hiện nhiều hơn, nhưng trong ký ức của em, khoảnh khắc đẹp nhất vẫn là lúc sáng sớm, khi mọi thứ còn chưa vội vã. Đó là lúc con sông hiện ra đúng với vẻ đẹp giản dị và chân thật nhất của mình. Nếu phải giữ lại một hình ảnh của quê hương, có lẽ em sẽ không chọn những lúc đông vui hay rực rỡ, mà sẽ nhớ về con sông vào buổi sáng sớm như thế. Bởi ở đó, không có điều gì quá nổi bật, nhưng lại đủ để khiến em nhận ra mình thuộc về nơi này. Và đôi khi, chỉ cần nghĩ đến dòng nước lặng lẽ trôi, em cũng thấy như có một phần rất quen đang âm thầm chảy qua trong chính mình.
|






Danh sách bình luận