Top 105 Bài văn tả người đang làm việc hay nhất

I. Mở bài - Em muốn tả ai đang làm việc? (mẹ nấu ăn, bố sửa xe, bác nông dân gặt lúa, cô lao công quét đường, thợ xây…?) - Em nhìn thấy người đó làm việc ở đâu?

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Em muốn tả ai đang làm việc? (mẹ nấu ăn, bố sửa xe, bác nông dân gặt lúa, cô lao công quét đường, thợ xây…?)
- Em nhìn thấy người đó làm việc ở đâu?
- Em thấy công việc ấy vào thời điểm nào?
II. Thân bài
1. Tả khái quát người đang làm việc
- Người đó bao nhiêu tuổi?
- Dáng người như thế nào?
- Trang phục khi làm việc ra sao? (quần áo lao động, đồng phục,…?)
- Người đó tạo cho em cảm giác gì? (chăm chỉ, bận rộn, khéo léo…?)
2. Tả khuôn mặt và biểu cảm khi làm việc
- Khuôn mặt người đó như thế nào? (hiền hậu, nghiêm túc, tập trung…?)
- Đôi mắt ra sao khi làm việc? (chăm chú, nhanh nhẹn, tập trung…?)
- Nụ cười hoặc nét mặt thay đổi thế nào trong lúc làm việc?
3. Tả đôi tay và dáng điệu làm việc
- Đôi tay người đó như thế nào? (chai sạn, nhanh nhẹn, khéo léo…?)
- Người đó đứng, ngồi hay di chuyển như thế nào?
- Các động tác có nhanh không? dứt khoát không?
- Khi làm việc, người đó có đặc điểm gì nổi bật? (cẩn thận, thoăn thoắt, mạnh mẽ…?)
III. Kết bài
- Em cảm thấy thế nào khi nhìn người đó làm việc?
- Em có khâm phục hoặc thương người đó không? Vì sao?
- Em học được điều gì từ người đang làm việc ấy?
- Em mong muốn điều gì cho họ? (luôn khỏe mạnh, đỡ vất vả hơn…?)

Mẫu bài siêu ngắn Mẫu 1

Mỗi buổi chiều, em thường nhìn thấy mẹ làm việc trong căn bếp nhỏ của gia đình. Hình ảnh ấy luôn khiến em cảm thấy rất yêu thương và gần gũi.

Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn. Mái tóc mẹ được buộc gọn phía sau để tiện làm việc. Khi nấu ăn, đôi tay mẹ thoăn thoắt rửa rau, cắt thức ăn rồi đảo thức ăn trên chảo. Khuôn mặt mẹ lúc nào cũng chăm chú, thỉnh thoảng lấm tấm những giọt mồ hôi vì hơi nóng từ bếp. Dù công việc bận rộn nhưng mẹ vẫn luôn dịu dàng và cẩn thận.

Em rất thương mẹ vì mẹ luôn vất vả chăm lo cho gia đình. Em mong mẹ sẽ luôn khỏe mạnh và vui vẻ.

Mẫu bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong những ngày đi học, em thích nhất là được ngắm nhìn cô Lan - giáo viên chủ nhiệm của em, tận tụy giảng bài trên bục giảng.

Cô Lan khoảng 30 tuổi, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài luôn được buộc gọn gàng. Mỗi ngày đến lớp, cô đều mặc áo dài thướt tha, nụ cười dịu dàng luôn nở trên môi. Giờ học bắt đầu, cô cầm viên phấn trắng, viết lên bảng những dòng chữ ngay ngắn. Giọng cô ấm áp, truyền cảm, giúp bài giảng trở nên sinh động hơn. Khi có học sinh chưa hiểu bài, cô kiên nhẫn giảng lại. Đôi mắt cô ánh lên niềm vui mỗi khi chúng em trả lời đúng câu hỏi.

Cô Lan không chỉ dạy chữ, dạy kiến thức mà còn dạy chúng em những bài học làm người. Nhờ có cô, em thêm yêu mái trường và quyết tâm học tập thật tốt.

Mẫu bài siêu ngắn Mẫu 3

Trưa hè nắng gắt, trên cánh đồng lúa chín vàng, bác Tư - một người nông dân, vẫn miệt mài làm việc.

Bác Tư năm nay gần 60 tuổi, nước da rám nắng, đôi tay rắn rỏi. Bộ quần áo nâu bạc màu vì nắng mưa. Dưới cái nắng chói chang, bác Tư vẫn thoăn thoắt gặt lúa, bó thành từng bó rồi vác lên vai. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng bác không nghỉ ngơi mà tiếp tục làm việc. Bác bảo: "Lúa chín rồi, phải tranh thủ gặt kẻo mưa bão về."

Nhìn bác Tư vất vả ngoài đồng, em càng khâm phục những người nông dân. Họ là những người làm ra hạt gạo, mang đến bữa cơm ngon cho mọi nhà.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trước sân, bố em đang trảy lá cho mấy cây mai tứ quý. Năm nào vào đầu tháng Chạp, bố cũng dành ra một chiều để làm công việc này.

Hôm nay, trời đúng nghĩa là cuối đông. Rét buốt và khô hanh đến khó chịu. Mây trời xám xịt, nặng nề và buồn bã. Gió rít từng cơn như muốn xé toạc lớp áo bông ấm áp của em vậy. Nhưng em và bố vẫn hớn hở ra sân để trẩy lá mai. Thật ra, việc của em là dọn lá mai bố trẩy xuống để cho vào rổ, còn bố mới người người trảy lá chính. Bàn tay bố to lắm, to gấp đôi bàn tay em, thế mà khi trảy lá không chỉ khéo léo mà còn nhanh nhẹn. Giữa nách lá mai già là các chồi lá mai non, nụ mai mới nhú. Để cây có thể nở hoa đẹp và có nhiều không gian cho hoa nở, thì trẩy lá già đi là rất quan trọng. Và phải thật nhẹ nhàng, khéo léo để không làm gãy nụ hoa non. Ngón tay của bố to hơn cả cành mai, thế mà len lỏi vào giữa các cành nhỏ nhanh như một chú sóc, không động vào chồi non nào. Khuôn mặt bố nghiêm túc lắm, đôi môi mím lại, hai mắt chăm chú nhìn vào từng chiếc lá mai. Thỉnh thoảng gặp cành nhiều chồi và nụ hoa quá, bố chần chừ vài giây, hai mày nhíu chặt lại như đang suy tính điều gì đó. Rồi khi tìm ra cách giải quyết, bố lập tức đưa tay ra giữ cành, bẻ lá, hai mắt mở to nhìn đăm đăm không chớp mắt. Chờ hoàn thành được vị trí khó đó, mày bố giãn ra, khuôn miệng mở rộng ra, hé một nụ cười rạng rỡ. Các cành thấp, bố sẽ đứng trên mặt đất để trẩy lá. Còn khi lên cao hơn, thì bố dùng thang. Em sẽ giữ chặt chân thang, để bố em có thể thỏa sức tập trung với các cành lá phía trên kia.

Sau hơn một giờ đồng hồ, bố trẩy xong lá mai của cả ba cây mai cao lớn. Hốt mớ lá bố trảy xuống, em mới thấy bố giỏi như thế nào. Nếu trảy lá mai là một môn nghệ thuật. Thì chắc chắn bố em là một nghệ sĩ tài ba.

Bài tham khảo Mẫu 2

Tối nay, sau khi học bài, chị gái của em đã giúp em thêu tên lên chiếc áo khoác đồng phục trường.

Đầu tiên, chị cẩn thận viết tên của em bằng bút chì lên phần cổ sau áo. Rồi chị mới mang ra bộ chỉ nhiều màu, hỏi em muốn thêu tên của mình bằng màu gì. Cuối cùng sau một hồi phân vân, em đã chọn màu xanh dương. Lúc này, chị mới bắt đầu xâu kim. Dưới bóng đèn, chị giơ đầu sợi chỉ ra trước cái lỗ, ngắm ngắm một chút rồi xâu qua ngay. Thắt nút chỉ xong, chị căng phần cổ áo đã viết tên vào giữa khung thêu, rồi mới bắt đầu thêu từng chút một. Chị đưa khung thêu ra dưới bóng đèn học, đầu hơi cúi, hai mắt nhìn chăm chú vào cây kim trên mặt vải. Chị kiên nhân thêu từng nét, từng nét một. Đặc biệt, chị không theo đường thẳng, mà thêu bằng các mũi móc xích, khiến tên em trông lại càng xinh hơn. Nhìn chị chăm chú thêu, em cảm giác hôm nay chị khác quá, dịu dàng và hiền từ hơn hẳn mọi ngày. Dường như, em nhìn thấy bóng dáng của mẹ trong cách mà chị hai thêu áo. Sau chừng mười lăm phút, chị hai thêu xong, đưa áo cho em xem thử. Em thích lắm, rối rít cảm ơn chị.

Lúc ấy, không chỉ em vui, mà chị cũng vui lắm. Niềm vui ấy thể hiện rõ qua ánh mắt sáng lấp lánh của chị.

Bài tham khảo Mẫu 3

Em thích nhất, là được ngồi cạnh và quan sát mẹ em chấm bài cho học sinh vào mỗi buổi tối.

Lúc ấy, thường là đã gần về khuya và đương nhiên là em đã làm xong bài tập của mình rồi. Em sẽ kéo ghế sang cạnh bàn của mẹ, và quan sát mẹ chấm bài của các anh chị. Trên chiếc bàn, là một chồng các tờ kiểm tra được xếp ngay ngắn. Góc bên cạnh là một xấp nhỏ các bài thi đã được chấm xong rồi. Trên tay mẹ là một cây bút đỏ để phê bài. Ngoài ra, chẳng cần thêm sách vở gì cả, bởi trong đầu là mẹ là bao la kiến thức.

Mẹ đeo một chiếc kính, chăm chú đọc từng chữ, từng chữ một. Để cố gắng không bỏ sót một ý tưởng nào của học sinh. Có lúc mẹ nhíu chặt mày lại, có lẽ là do gặp phải một bài thi chưa làm xong hay làm sai quá nhiều. Lúc sau, mẹ lại nhẹ nhàng mỉm cười, chắc bởi có một anh chị nào đó đã học bài chăm chỉ nên làm rất tốt. Cứ thế, từng bài, từng bài một được mẹ chấm xong, xếp vào bên trái. Xong xuôi, mẹ đếm lại một lần nữa, rồi cẩn thận cất vào cặp, chờ mai mang đến trường

Nhìn mẹ nghiêm túc làm việc, em thấy rất thương và tự hào về mẹ. Mong rằng, trong tương lai, em cũng có thể trở thành một giáo viên tận tụy, hết lòng vì học sinh như thế.

Bài tham khảo Mẫu 4

Mẹ em thường tự mình cắt may quần áo cho cả nhà. Đầu năm học, mẹ may cho em chiếc áo sơ mi mới. Hôm mẹ may áo cho em, em quấn quýt bên mẹ xem mẹ ráp áo.

Mẹ em còn trẻ, năm nay chỉ mới ba mươi lăm tuổi. Mẹ có làn da trắng mịn, mắt to, sống mũi thẳng. Dáng mẹ ngồi ở bàn máy may rất chuyên nghiệp vì tuy không phải là thợ may nhưng mẹ em may đồ rất đẹp. Làm việc ở nhà nên mẹ em hay mặc đồ ngắn, áo sát nách và tóc vấn cao cho mát.Sách và văn học

Từ những hôm trước, mẹ đã cắt áo rồi đem đi vắt sổ. Những mảnh vải của thân áo được vuốt phẳng, em chờ đợi mẹ ráp thành áo. Mẹ đeo kính vào rồi mở thùng máy may, mẹ xỏ chỉ vào kim, lắp chỉ ổ thuyền xong mẹ may thử một đường trên mảnh vải vụn. Xong đâu đấy mẹ lấy thân áo ra, giữ thẳng, xem kỹ mặt trái, mặt phải của vải rồi xếp hai thân áo chồng khít lên nhau. Đưa mảnh vải vào chân vịt máy may, mẹ điều chỉnh cần lại mối rồi đạp nhè nhẹ bàn đạp, tay giữ mảnh vải, mắt mẹ theo dõi thân áo đang chạy qua chạy lại dưới chân vịt máy may. Một tay mẹ giữ mảnh vải, một tay mẹ giữ cần lại mối chỉ của máy may. Cặp kính mẹ đeo trễ xuống sống mũi. Mẹ may ba mảnh của thân áo lại ở chỗ đường ráp vai áo. Cúi nhìn đường chỉ thẳng tắp đều đều, mẹ gật gù: “Cái máy may này may đường chỉ sắc sảo, đẹp thật đó con.” Tiếp theo, mẹ ráp hai tay áo vào thân áo. Lộn chiếc áo ra mặt phải, mẹ cho máy chạy chỉ chần tay áo và sườn áo. Mẹ đo độ rộng của áo rồi cắt lá cổ. Mẹ ủi cổ áo dính vào keo lót rồi ráp cổ áo. Mẹ khéo léo nối ráp cổ áo, lộn phải một cách thành thạo rồi là phẳng cổ áo một lần nữa. Bàn tay thon dài của mẹ vuốt sát mép vải, mắt mẹ nheo nheo sau làn kính trắng. Mẹ cười thích thú, gò má mẹ hồng lên, mắt mẹ sáng long lanh: “Ngày mốt là con mặc áo mới thôi vì mẹ còn đơm khuy và giặt sạch áo.” Nói đoạn, mẹ đưa áo vào chân vịt, may túi áo, lai áo. Thế là chiếc áo đã hoàn tất.

Dù thời gian eo hẹp, mẹ vẫn thu xếp để may áo cho em. Nhìn mẹ vui sướng khi ráp xong áo, mẹ đẹp lên vì nét rạng rỡ làm sáng bừng khuôn mặt, em thấy thật vui. Em ngắm nhìn chiếc áo, lòng đầy tự hào vì mẹ em rất giỏi, làm gì cũng đẹp và gọn gàng.

Em rất thích xem mẹ làm việc. Không chỉ thích xem mẹ may áo, em còn thích giúp mẹ làm những việc vặt trong nhà. Niềm vui của mẹ khi may áo cho em lắng đọng trong tim em tình yêu dạt dào của mẹ. Đó là máu thịt nuôi em khôn lớn, là hành trang cho em bước vào đời một cách vững chắc, tự tin.

Bài tham khảo Mẫu 5

Hôm nay trời chuyển giông, bên ngọn đèn dầu, mẹ cặm cụi ngồi may cho xong chiếc áo trắng để mai em có áo đi học.

Trời đêm lạnh, thế mà mẹ vẫn cứ thức để làm cho xong chiếc áo trắng. Ngoài trời gió rít, sấm nổ ầm ầm, mưa càng nặng hạt. Mưa rơi trên mái tôn nghe lộp độp. Phía sau nhà gió thổi luỹ tre chạm vào nhau cót két. Em đang thiu thiu ngủ chợt nhớ tới mẹ. Vì khi trời vừa sập tối, em trở bệnh cúm nên vào ngủ trước. Lúc này trời tối đen như mực, không còn thấy một vật gì nữa.

Bên ngọn đèn dầu mờ ảo mẹ đang chăm chú may. Mẹ ngồi trên giường cạnh nơi em đang nằm. Đôi chân mẹ khoanh tròn lại trông thật là oai! Mẹ cầm chiếc áo trắng đặt trên đầu gối xâu kim xong, mẹ bắt đầu may. Tay phải mẹ cầm lấy kim, tay trái mẹ cầm múi vải. Đôi tay cứ đưa lên đưa xuống theo nhịp khâu. Cái lưng mẹ khom khom, thỉnh thoảng mẹ lại lấy tay vuốt phẳng mặt vải để may. Chợt mẹ cười khúc khích, em cứ tưởng rằng mẹ em biết em thức. Nhưng mẹ lại im lặng khiến em mỉm cười gọi thầm trong lòng: "Mẹ ơi, con gái mẹ đây!”.

Thấy chiếc chăn tuột khỏi người em, mẹ lại cẩn thận giũ ra rồi đắp lại cho em. Lúc này em như được tiếp thêm hơi ấm của mẹ. Mái tóc của mẹ buông xõa xuống, trông mặt mẹ càng hiền từ biết bao. Ôi! Em muốn ngồi dậy để được làm cùng mẹ. Em không sao chợp mắt được vì những câu hỏi cứ dồn dập tới: “Mẹ nghĩ gì thế nhỉ? Mẹ thức khuya thế có mệt không?”. Cây tre đầu hè sà vào bên cửa sổ như muốn trả lời: “Mẹ nghĩ về em đó, nên mẹ chẳng mệt đâu”. Chiếc áo sắp được hoàn thành thì trời đã khuya.

Sáng dậy em mặc vào như mặc bao tình thương của mẹ. Mẹ đã thức gần trắng một đêm để làm xong chiếc áo cho em. Có áo đẹp đi học. Mẹ đã không quản vất vả để chăm lo cho em trong mọi sinh hoạt, học tập cùng như nhu cầu cuộc sống. “Mẹ làm gì nhiều cho vất vả?” - Có một buổi em hỏi mẹ như thế, mẹ đáp: “Hôm nay mẹ vất vả nhưng mai sau con sung sướng”. Qua câu trả lời của mẹ, em càng tự hứa với lòng mình học tập thật giỏi, lao động thật tốt để không phụ công lao nuôi dạy của bố, mẹ và của các thầy giáo, cô giáo.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong gia đình, người em thân thiết và yêu nhất đó là bố của em. Bố không chỉ là trụ cột trong gia đình mà còn là người bạn, người thầy suốt đời của em. Bố em làm thợ mộc cũng được nhiều năm rồi. Bố là dân thợ mộc có nhiều kinh nghiệm trong nghề. Em thích ngắm bố em trong mọi thời điểm nhưng thích hơn cả là ngắm bố khi bố đang tập trung làm việc. Khi làm việc, hình ảnh bố em hiện lên thật sáng, thật đẹp. Bố là một người bố tuyệt vời.

Năm nay bố em đã hơn ba mươi tuổi. Nước da bố sạm đi vì rám nắng. Thân hình bố to cao, khỏe mạnh và vô cùng vạm vỡ. Mái tóc của bố lúc nào cũng được cắt tỉa gọn gàng và cẩn thận. Cánh tay của bố em cũng vô cùng rắn chắc và còn có cơ bắp nữa. Mắt bố em to và rất sáng, thể hiện được bố em là một người đàn ông vô cùng nghiêm khắc và nghiêm nghị. Nhưng khi cười, bố em lại rất hiền lành. Nụ cười của bố em thật đẹp làm sao!

Bố em không chỉ là trụ cột trong gia đình, là một người chồng tốt, là một người cha hết mực yêu thương con cái mà bố em còn là một người thợ mộc tài năng và giàu kinh nghiệm trong nghề. Em rất thích ngắm bố khi bố chăm chỉ, tập trung làm việc. Khi bố tập trung cưa gỗ trông bố hiện lên thật ngầu, hệt như một dũng sĩ trong những bộ phim hoạt hình mà em hay xem vậy. Khi bố ngồi bào gỗ, đầu bố hơi cũ, lưng bộ ngả về phía sau. Nhìn tấm lưng bố khi ấy mênh mông như một bờ biển rộng. Có một cảm giác bình yên và an toàn đến lạ thường khi nhìn thấy tấm lưng của bố. Đặc biệt khi bố em ngồi đục gỗ. Dưới đôi bàn tay tưởng chừng thô ráp nhưng lại rất khéo léo và mềm mại đó, những cục gỗ dần được bố em tạo khắc ra thành những hình thù đa dạng và đẹp vô cùng như hình: con chim phượng hoàng, con khỉ, con báo, hình bông hoa hồng ... Hình ảnh bố em hiện lên khi làm việc mới đẹp làm sao!

Em rất thích lặng lẽ ngắm nhìn bóng hình bố khi bố em tập trung làm việc. Hình ảnh ấy làm em không khỏi xúc động và thấm thía. Em tự nhủ với chính bản thân mình phải cố gắng chăm ngoan, học giỏi, nghe lời gia đình để bố em không phải phiền lòng và sẽ luôn luôn vui vẻ.

Bài tham khảo Mẫu 7

Người ta hay nói đàn ông cái nhà đàn bà góc bếp, đúng là như thế, bố là trụ cột của gia đình em, ở nhà những việc gì nặng nhọc, khó khăn đều đến tay bố làm. Như hôm nay sau cơn bão, bố đã sửa cánh cửa bị hỏng cho nhà.

Cơn bão quét qua thành phố, gió giật mạnh đến nỗi làm cây cối đổ rạp trên đường, nhà em dù đã che chắn cẩn thận nhưng cửa sổ vẫn bị gió thổi bung ra vỡ cả kính thủy tinh. Bố em thấy liền tặc lưỡi rồi cười trừ nói: “Lại đến tay bố rồi đây”. Bố kê một cái ghế để với kịp với cửa, thân hình bố vốn đã cao lớn vạm vỡ, giờ có ghế nhìn bố như người khổng lồ. Nước da ngăm đen vì sương gió và phơi nắng nhiều, bàn tay nổi rõ những đường gân của bố mạnh mẽ vặn từng con ốc trên bàn lề cửa sổ. Mỗi khi tháo được hai con ốc ra, bố sẽ nhắc em để em đưa bản lề mới lên cho bố thay, giọng bố nhẹ nhàng mà trầm ấm, lúc nào bố cũng nói chuyện dịu dàng với em. Bố không hề nghiêm khắc như mẹ, khi em mắc lỗi bố chỉ khẽ khàng an ủi nhưng ánh mắt bố hiện rõ sự buồn bã khiến em tự khắc thấy hối lỗi. Đôi mắt bố nâu nhàn nhạt, sáng lúc nào cũng hiện lên vẻ cương nghị và tập trung. Bố chăm chú và tỉ mỉ vào từng chi tiết trên cánh cửa, từng cái ốc, cái chốt, nhìn nghiêng sẽ thấy được lông mày đăm chiêu nhíu lại một chút và sống mũi cao thẳng. Mồ hôi trên vầng trán cao rịn ra, mái tóc đen nhánh cũng ướt đẫm, đôi môi bố hơi mím lại, nhưng chỉ cần thấy được bài kiểm tra được điểm cao, thấy em giúp mẹ làm việc nhà là đôi môi ấy lại vẽ thành nụ cười trìu mến đầy tự hào. Sau khi đổi được bản lề mới, bố lồng miếng thủy tinh mới vào khung cửa gỗ rồi tỉ mỉ lắp cửa sổ vào bản lề, vậy là nhà lại sử dụng được cửa sổ như bình thường! Sau khi sửa xong, bố xoa đầu em và khen em ngoan biết giúp bố, em cảm nhận được những vết chai tay dày dặn của bố, bố đã vất vả, hy sinh rất nhiều vì gia đình…Gia đình

Bố là người mà em không chỉ yêu quý mà còn ngưỡng mộ vô cùng, em ước sau này có thể trở thành một người trách nhiệm và giỏi giang như bố.

Bai tham khảo Mẫu 8

Ngoài tình thương yêu bao la của bố mẹ dành cho, em còn sống và lên trong lời ru êm ái và tình thương của ngoại nữa. Đêm nào, em cũng đi sâu vào giấc ngủ một cách ngon lành bởi những câu chuyện cổ tích thần kì của bà.

Ngoại em năm nay tròn bảy mươi tuổi. Bà có khuôn mặt rất hiền từ, da hơi nhăn nheo, đôi mắt mỏi mòn sâu thẳm vì bà đã hi sinh cả đời cho con, cho cháu. Bà thường an ủi, động viên cháu, cho cháu từng cái bánh, quả cam, kể cho cháu nghe những câu chuyện “Ngày xửa, ngày xưa”.

Mỗi buổi tối ăn cơm xong em thường nằm trong lòng bà trên chiếc võng ngoài hiên nhà nhìn sao trời lấp lánh trong đêm. Em được bà kể chuyện cổ tích. Bà kể rằng: “Ngày xưa có đôi bạn Bê Vàng và Dê Trắng sống bên nhau thân thiết. Năm ấy trời hạn hán rừng cây trơ trọi, ruộng đồng nứt nẻ, mọi người khốn khổ”. Kế đến đây nét mặt bà đượm buồn, dường như bà đang chia sẻ nỗi khổ đau với người trong truyện. Bà kế tiếp: “Tới buổi mai hôm nọ, khí trời oi ả, nóng nực, Bê Vàng thức dậy quyết định ra đi tìm cỏ nuôi bạn. Bê Vàng đi mãi,, đi mãi chẳng thấy cỏ đâu. Thế là Bê Vàng quên đường về”. Nước mắt bà rưng rưng làm em cũng buồn theo thương Bê Vàng quá. Em hỏi: “Thế rồi sao nữa hả bà?”

Thế rồi “Giữa cánh rừng hoang vắng, sợ không gặp lại Dê Trắng, từng giọt nước mắt lăn dài trên má Bò Vàng. Ngày lại qua ngày dê Trắng không thấy bạn trở về nên bèn đi tìm bạn, đi mãi mà không thấy Bò Vàng đâu cả”. Kể đến đây giọng bà như nghẹn lại. Nhìn nét mặt và cử chỉ của bà trong lúc đang kể chuyện em tưởng như bà là một diễn viên đã nhập vai. Ngoài câu chuyện trên, bà còn kể cho em nghe nhiều câu chuyện cổ tích thật thú vị mà em vẫn còn nhớ mãi.

Xa bà, em sẽ nhớ lắm. Em mong bà sống thật lâu để dạy bảo em những điều hay lẽ phải và kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa.

Bài tham khảo Mẫu 9

Chiều mát, bố em thường ra vườn chăm sóc cây. Cây ăn quả bố trồng đang đơm hoa, kết trái. Em lăng xăng theo bố để xem bố làm vườn.

Bố em tuổi đã tứ tuần nhưng khoẻ mạnh và hăm hở làm vườn như một chàng lực điện tuổi mới đôi mươi. Tóc bố còn đen nhánh, chưa có sợi tóc bạc nào. Tóc bố cắt ngắn, gọn gàng. Khuôn mặt chữ điền của bố rạng rỡ vì niềm yêu thích mảnh vườn con. Mắt bố to và đẹp, sáng long lanh niềm hăng hái lao động. Bàn tay bố to, cánh tay rắn chắc, nổi cuồn cuộn bắp thịt. Chiều nay bố bón phân, tưới nước cho cây. Nhân đó, bố gieo hạt cải. Bố mặc quần cộc, áo sơ mi cũ ngắn tay đã bạc màu rồi xách cái cuốc đi ra vườn không quên dặn em mang túi phân NPK theo.

Bố xách nước tưới vào gốc cây và rắc phân NPK xuống đất, cách gốc cây cỡ hai mươi xăng-ti-mét. Bố cuốc đất vun tròn xung quanh gốc rồi tưới nước lần thứ hai cho đất vừa thấm. Xong việc bón phân cho cây, bố vác cuốc ra khoảng đất trống. Chỗ ấy, bố đã cuốc lật từ mấy hôm trước nên bây giờ bố chỉ cần dùng cuốc băm và đập cho tơi đất. Tay bố vung lên hạ xuống theo nhịp cuốc rồi trở cán cuốc đập cho đất tơi nhuyễn. Bàn tay bố nắm chặt cán cuốc đưa lên hạ xuống nhịp nhàng, bắp tay của bố nối vồng lên. Bố vừa cuốc vừa đi giật lùi một lúc thì luống đất đã được băm tơi xốp. Bố dùng cái cào để cào cỏ ra. Em lấy kihốt cỏ đổ vào hố rác rồi vội vàng chạy lại xem bố gieo hạt cải. Bố mở gói hạt cải, khéo léo rắc đều lên luống đất. Sau đó, bố dùng bình hoa tưới nước lên luống đất. Bố tưới nhẹ và vừa đủ ẩm cho hạt cải nảy mầm, lên lá. Bố xoa hai tay vào nhau khoan khoái nói: “Thế là xong, vài hôm là có cải non ăn rồi con ạ!”. Em vâng dạ rồi phụ bố thu dọn thùng tưới, cuốc, ki vào nhà. Chiều chủ nhật trôi qua êm ả, dễ chịu.

Bố em đi làm suốt tuần nhưng vẫn tranh thủ những ngày nghỉ để trồng rau, chăm sóc vườn. Bố bảo đó là cái thú vui lành mạnh, tập thể dục nhẹ nhàng. Lao động trí óc ở công sở căng thẳng, bố em xem việc trồng cây là thú vui. Em sẽ giúp bố tưới nước và bắt sâu cho cải. Có luống rau sạch tự trồng, nhà em có rau ngon để ăn và có dịp để cả nhà vui vẻ lao động.

Bài tham khảo Mẫu 10

Hôm nay là ngày thầy thuốc Việt Nam làm em nhớ đến một người thầy thuốc: bác sĩ Lê Thị Thanh Xuân, người đã trực tiếp chăm lo, săn sóc bệnh cho Nội của em hồi Nội nằm điều trị tại bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu.

Bác sĩ Xuân có dáng người thanh tú. Khuôn mặt hình trái xoan, mái tóc đen nhánh luôn buông xõa xuống bờ vai. Đôi mắt tròn và vẻ mặt luôn tươi tỉnh. Cũng như các cần bộ y tế khác, bác sĩ Xuân mặc một chiếc áo khoác trắng dài đến. đầu gối và đội chiếc mũ trắng, dáng đi nhanh nhẹn, hoạt bát.

Ngay buổi đầu tiên Nội em nhập viện, bác sĩ đã ân cần thăm hỏi bệnh tình của Nội, đỡ Nội nằm xuống, cẩn thận sửa lại nệm, gối, lấy chiếc mền đắp lên người Nội như một người con chăm sóc cha, rồi bác sĩ quay lại nói với người y tá của mình, chuẩn bị dụng cụ để đo nhiệt độ cho Nội. Bác sĩ dặn đi dặn lại: “Cụ giữ ống nhiệt kế cho chặt, mười lăm phút sau cháu xin lại”. Chăm sóc Nội em xong, bác sĩ đi sang giường bệnh khác để thăm bệnh cho một bác đã lớn tuổi. Trong khi làm, nhìn gương mặt bác sĩ thật hiền từ, nhân ái. Xong việc bác sĩ ân cần nói với bệnh nhân: “Khi nào cô thấy đau trở lại, nhớ gọi y tá báo cho tôi biết”. Cứ ân cần cẩn thận như thế, bác sĩ đi hết giường nọ đến giường kia. Cả phòng có tám giường thì cả tám bệnh nhân đều được bác sĩ thăm hỏi. Tất cả bệnh nhân đều nhìn bác sĩ với một sự tin yêu, trìu mến. Em nhớ có lúc quay lại giường Nội, bác sĩ còn hỏi han việc học hành của em và dặn dò em lưu ý động viên, an ủi Nội. Lúc bác sĩ nói, em nghe giọng nói thật ấm áp và đầy sự thông cảm sẻ chia.

Khi khỏi bệnh, Nội trở về nhà, gia đình em chia tay với bác sĩ. Cả em và Nội đều lưu luyến. Hôm nay nhớ lại em càng cảm phục sự tận tình chu đáo của bác sĩ Xuân. Em muốn mình sau này lớn lên cũng sẽ trở thành bác sĩ để cứu giúp mọi người, làm những điều thiện giúp đời.

Bài tham khảo Mẫu 11

Đã bao giờ các bạn chú ý đến những cô lao công chưa? Họ đã không quản ngại mưa nắng để giữ cho môi trường luôn xanh - sạch - đẹp. Cô lao công thường xuyên quét dọn ở khu vực ngõ nhà tôi ở tên là Thu.

Cô Thu năm nay đã gần 40 tuổi. Cô có dáng người cân đối và nước da ngăm đen. Mái tóc cô đen nhánh, dài đến ngang lưng được buộc gọn gàng ở phía sau gáy. Khuôn mặt trái xoan cùng nụ cười tươi tắn trên môi cô luôn tạo cho người khác một cảm giác thân thiện, gần gũi. Cô mặc một bộ quần áo của công nhân vệ sinh môi trường màu xanh lá, trên đầu đội chiếc nón lá và chân đi đôi giày vải mềm. Cô đeo chiếc khẩu trang màu nâu để chống bụi bẩn từ môi trường làm việc. Không chỉ vậy, cô còn đeo đôi găng tay để tránh cho bàn tay mình bị xước xát.

Cô thường làm việc vào buổi sáng sớm và chiều tối. Nếu buổi sáng cô quét dọn những con đường thì đến buổi chiều, cô thu gom rác thải vào một chiếc xe đẩy và đẩy đến nơi xử lý rác. Trời mới tờ mờ sáng nhưng mọi người đã nghe thấy tiếng chổi đều đều, quen thuộc của cô. Và khi trời sáng hẳn, mọi người đã thấy một đường phố sạch sẽ, những rác rưởi, lá cây cũng đã được thu gọn lại. Đôi bàn tay đã nhiều vết chai sạn của cô nhanh nhẹn đưa những đường chổi, rồi cũng chính đôi bàn tay ấy hót rác vào chiếc xe đẩy. Mọi ngóc ngách đều trở nên sạch sẽ. Cô làm công việc này với tất cả sự hăng say và yêu thích. Dù trời nắng hay trời mưa thì cô Thu vẫn thực hiện công việc một cách đều đặn. Có những đêm trời gió bão và mưa rất to, mọi người cứ ngỡ rằng đường phố sẽ chìm trong lá khô và rác thải nhưng đến hôm sau ai nấy đều bất ngờ vì con đường đã được cô lao công dọn sạch.

Công việc của cô cùng sự hy sinh thầm lặng đã góp phần làm cho môi trường sạch sẽ, trong lành hơn. Thật may mắn cho em khi những buổi sáng chạy thể dục cùng ông nội bắt gặp hình ảnh cô lao công đang làm việc. Điều đó khiến em nhận ra nghề nghiệp chân chính nào cũng đáng quý và đáng được trân trọng. Công việc của cô tuy thầm lặng nhưng lại có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cuộc sống của chúng ta.

Bài tham khảo Mẫu 12

Có những hình ảnh nào khiến bạn nhớ mãi không quên trong cuộc đời hay không? Với tôi thì có, đó là hình ảnh cô giáo tôi đứng trên bục giảng, giảng bài hàng ngày.

Cô giáo dạy tôi môn Toán năm lớp bốn là một người hiền dịu và tận tâm vô cùng. Cô có dáng người cao gầy, mái tóc đen đến ngang vai lúc nào cũng được cặp lên bằng chiếc cặp nhỏ nhắn. Cô khá giản dị và dịu dàng. Hàng ngày đến lớp, cô thường mặc những chiếc áo công sở cùng quần đen dài, nhìn cô lúc nào cũng tràn đầy nét trí thức và nghiêm túc. Khi vào mỗi tiết học, cô đều bước vào lớp, nở một nụ cười tươi đầy trìu mến và chào lớp để bắt đầu một bài học mới. Những dòng tên đề bài đều được cô viết to và đậm nét bằng nét chữ uốn lượn, để lại cho chúng tôi ấn tượng vô cùng sâu sắc. Từng dòng đề mục, từng lĩnh vực kiến thức hiện lên trên mặt bảng. Cô giảng giải cho chúng tôi cặn kẽ, từng li từng tí bằng giọng nói to, rõ ràng. Cô chỉ cho chúng tôi hiểu vì sao chỗ này lại như vậy, vì sao chỗ kia lại không, cho đến khi chúng tôi hiểu mới thôi. Đi kèm theo từng lời giảng, ánh mắt cô đều nhìn thẳng vào học trò như muốn động viên, cổ vũ chúng tôi. Nhờ những ánh mắt ấy mà lớp tôi tiếp thu bài được sâu hơn, kĩ hơn.

Khi chúng tôi chăm chú làm bài tập, cô nhẹ nhàng đi qua từng dãy bàn, quan sát học trò mình làm bài. Khi có bạn nào làm chưa đúng, cô đều tỉ mỉ chỉ ra lỗi sai và sửa cho bạn. Cô sẵn sàng lắng nghe những thắc mắc, những câu hỏi của chúng tôi và giải đáp chúng một cách cặn kẽ và dễ hiểu. Trong mỗi tiết học, dù là học môn Toán, một môn học tưởng như khô khan nhưng nhờ có cô mà những tiết học đã trở nên đầy lý thú và tràn ngập niềm vui. Cô thường lấy những ví dụ sinh động, hài hước để cả lớp có một tinh thần thoải mái trong giờ học.Dù đôi khi trên gương mặt cô lấm tấm những giọt mồ hôi nhưng cô vẫn say sưa giảng bài cho chúng tôi.

Cô từng nói rằng: ”Được truyền đạt kiến thức cho học sinh, cho thế hệ tương lai của đất nước sau này đối với cô là một niềm hạnh phúc”. Phải chăng đó chính là nguồn gốc của sự tận tâm, nhiệt huyết trong mỗi bài giảng của cô. Đến cuối mỗi buổi học, cô dặn dò lớp những việc cần làm ở nhà và chào tạm biệt lớp vẫn bằng nụ cười rạng rỡ ấy, nụ cười mà tôi vĩnh viễn khắc sâu trong tâm trí.Sau mỗi tiết học của cô, tôi cảm thấy rất vui vẻ vì được hiểu biết thêm về những điều mới mẻ, bổ ích.

Mỗi tiết học của cô đều để lại ấn tượng sâu sắc đối với tôi cho đến tận bây giờ. Dù không còn được học với cô, nhưng hình ảnh người giáo viên trong mỗi giờ học ấy vẫn luôn tồn tại trong trái tim tôi.

Bài tham khảo Mẫu 13

Một hôm, em bị sốt, em được mẹ đưa vào bệnh viện để khám bệnh, em có dịp biết cô Nga, một bác sĩ giỏi của bệnh viện thành phố.

Cô mặc chiếc áo bờ lu màu trắng, quần trắng, mũ trắng... Trước ngực, cô đeo hàng tên màu xanh đậm, ghi dòng chữ Bác sĩ Nguyễn Phương Nga. Ở cô toát lên vẻ đẹp giản dị, như nhành hoa trắng thanh cao. Người cô mảnh mai, dáng đi nhanh nhẹn, khuôn mặt hình trái xoan trông thật hiền hoà. Đặc biệt là đôi mắt của cô đen láy, trông rất đẹp, nhìn kỹ giống đôi mắt cô giáo em. Em mải mê nhìn cô. Cô nhẹ nhàng đến bên từng bệnh nhân, hỏi thăm việc ăn, ngủ. Cô sờ tay lên trán người bệnh. Đôi bàn tay nhỏ nhắn ấy làm việc nhanh thoăn thoắt. Cô lấy dụng cụ khám bệnh đo tim mạch, do huyết áp cho bệnh nhân. Bàn tay cô nhẹ nhàng xắn tay áo bệnh nhân lên và đặt ống nghe rồi quấn cuộn vải dày vào tay họ. Hai ngón tay bóp đều vào ống cao su, kim đồng hồ nhích dần, nhích dần. Cô ghi kết quả vào số khám bệnh. Sau đó, cô lấy ống nghe đeo trên cổ ra đề kiểm tra tim, mạch của từng người. Sau khi khám bệnh xong, cô phát thuốc và tiêm cho người bệnh. Vừa tiêm thuốc, cô vừa động viên người bệnh để họ có thể vơi đi những đau đớn do bệnh tật gây nên. Cô Nga đúng là một “Lương y như từ mẫu”.

Em nhớ mãi hình ảnh cô Nga. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này sẽ trở thành bác sĩ như cô.

Bài tham khảo Mẫu 14

Ngày mùa, những người nông dân tất bật với công việc gặt lúa. Chiều nay, khi đi học về ngang qua cánh đồng, em đã dừng lại để ngắm những người lao động chăm chỉ đang gặt hái mùa vàng.

Thửa ruộng gần đường lớn nhất, là của một bác nông dân khoảng chừng 40 tuổi, gương mặt khắc khổ và có làn da đen sạm đi vì nắng gió. Bác ấy khá gầy và nhỏ con, nhưng hành động thì nhanh nhẹn và khỏe khoắn lắm. Bác mặc chiếc áo phông cũ màu đen, chân mặc quần vải xám xắn cao lên đến đầu gối. Bác đội một chiếc mũ cói đã sứt góc vành, chân dẫm trực tiếp lên nền đất. Bác cúi lưng xuống song song với mặt đất, một tay cầm thân lúa, một tay cầm liền cắt ngang qua. Một lần như vậy, bác gom vài thân lúa một lượt. Sau vài nhát cắt, bó lúa trong tay đầy ụ bác mới bỏ qua một bên. Cứ như thế một tay cầm, một tay cắt di chuyển qua lại nhịp nhàng, nhanh nhẹn như cái máy được lập trình từ trước, chạy mượt mà vô cùng. Theo đó, ụ lúa bên cạnh ngày càng đầy lên. Chờ xong một khoảng ruộng, bác sẽ dừng lại để buộc các bó lúa cho gọn gàng rồi vác lên bờ, chất lên xe bò. Bó lúa to thế, mà bác vác một lần hai bó, đi lại nhẹ như không. Lên bờ, bác tranh thủ uống một cốc nước to. Bác uống từng ngụm lớn, nước chảy xuống ướt cả ngực áo nhưng cũng chẳng quan tâm. Bởi vốn chiếc áo đó đã thấm đẫm mồ hôi rồi, nay thêm chút nước vối thì cũng chỉ làm bác thêm mát chứ chẳng có hại gì. Chừng vài phút đứng nghỉ, bác nông dân lại đội mũ lên đầu, lăm lăm bước về ruộng lúa để tiếp tục làm việc. Dù khuôn mặt bác cũng đã hiện rõ vẻ mệt mỏi, nhưng bác vẫn tiếp tục làm việc, đó chính là cuộc sống của một người lao động chân chính đấy.

Trở về nhà, dáng vẻ của bác nông dân cứ hiện lên trong tâm trí em. Em thầm cảm ơn bác ấy đã vất vả cày cấy, chăm bẵm và thu hoạch lúa gạo, để chúng em có bát cơm thơm dẻo ăn mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 15

Ngay cạnh trường học của em có một trạm cảnh sát giao thông để điều tiết giao thông cho mọi người. Ở trong trạm có rất nhiều chú cảnh sát giao thông mặc quân phục màu vàng khi hoạt động. Hôm nào chúng em cũng có thể nhìn ngắm các chú điều khiển phương tiện giao thông.

Hôm nay vào giờ học thể dục, thầy giáo ốm nên cho chúng em ngồi chơi. Em ngồi cạnh bồn hoa và nhìn ra phía ngoài đường thấy chú cảnh sát giao thông đang điều khiển giao thông. Chú cảnh sát giao thông mặc bộ quần áo màu vàng, đội mũ vàng, cổ đeo một chiếc còi và tay cầm một cái gậy để điều khiển xe.

Ánh mắt chú quan sát khắp mọi các con đường, rất chăm chú để phát hiện ra lỗi sai phạm của người tham gia giao thông. Khi dòng xe quá tải, đường chật ních, chú vừa thổi chiếc còi vừa vẫy tay để mọi người đi qua. Đoạn đường này không có đèn tín hiệu giao thông nên việc điều khiển của chú công an giao thông rất vất vả. Em thấy chú lọt thỏm giữa dòng xe đi vội vã. Tiếng còi không ngừng vang lên, tay cầm gậy vẫy vẫy và chỉ hướng đi để mọi người đỡ bị cản trở. Thông thường vào giờ cao điểm thì chú phải hoạt động nhiều nhất.

Những giờ bình thường trong ngày chú đứng ở bốt và ra ngoài đường ngắm những chiếc xe chạy quá tốc độ, rẽ đường không đúng nơi quy định, không đội mũ bảo hiểm và chở quá số người quy định. Những điều này đều được chú công an nắm rõ và xử lý rất tốt. Mặc dù người đi xe rẽ ở xa nhưng bằng con mắt tinh tế của nghề chú rất dễ để phát hiện ra. Có hai mẹ con đi xe nhưng không đội mũ bảo hiểm, chú đã thổi còi và yêu cầu họ xuống xe xuất trình giấy tờ. Chú xử lý đúng luật, rất nghiêm hành vi vi phạm này.

Em thấy công việc của chú công an giao thông điều khiển phương tiện giao thông rất vất vả nhưng các chú vẫn hoàn thành tốt công việc.

  • Top 105 Bài văn tả bà hay nhất

    I. Mở bài - Giới thiệu về bà: Bà là người thân thiết, gần gũi trong gia đình. - Nêu tình cảm của em dành cho bà (yêu quý, kính trọng, gắn bó…).

  • Top 105 Bài văn tả ông hay nhất

    I. Mở bài - Giới thiệu về ông: Ông là người thân trong gia đình (ông nội/ông ngoại). - Nêu tình cảm của em dành cho ông (kính trọng, yêu quý, tự hào…).

  • Top 105 Bài văn tả anh trai hay nhất

    I. Mở bài - Giới thiệu về anh trai: Anh là người thân thiết trong gia đình. - Nêu tình cảm của em đối với anh (yêu quý, ngưỡng mộ, thân thiết…).

  • Top 105 Bài văn tả em trai hay nhất

    I. Mở bài - Giới thiệu về em trai: Em trai là thành viên nhỏ trong gia đình. - Nêu tình cảm của em dành cho em trai (yêu thương, cưng chiều, gần gũi…).

  • Top 105 Bài văn tả em gái hay nhất

    I. Mở bài - Giới thiệu em gái: Em gái là người thân trong gia đình. - Nêu tình cảm: Yêu thương, gắn bó, tự hào, thấy vui khi có em.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close