Top 105 Bài văn tả một người em chỉ gặp một lần nhưng nhớ mãi hay nhất

- Giới thiệu người được tả: em chỉ gặp một lần nhưng để lại ấn tượng sâu sắc. - Nêu cảm xúc/ ấn tượng chung của em: bất ngờ, xúc động, ấm áp…. - Nêu lý do khiến em nhớ mãi người ấy: thái độ, hành động….

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Giới thiệu người được tả: em chỉ gặp một lần nhưng để lại ấn tượng sâu sắc.

- Nêu cảm xúc/ ấn tượng chung của em: bất ngờ, xúc động, ấm áp….

- Nêu lý do khiến em nhớ mãi người ấy: thái độ, hành động….

II. Thân bài

1. Hoàn cảnh lần gặp

- Em gặp người đó ở đâu? (trên xe, bệnh viện, trường học mới, công viên, chuyến du lịch, bến tàu, v.v.)

- Thời điểm: buổi sáng / chiều / ngày mưa / ngày nắng đặc biệt.

- Không gian: đông đúc hay yên tĩnh, tạo cảm giác gì.

- Lý do hai người có cơ hội gặp nhau (tình huống tự nhiên, tình cờ).

- Ấn tượng đầu tiên ngay khoảnh khắc nhìn thấy.

2. Ngoại hình của người đó 

- Dáng người: cao – thấp – gầy – nhỏ nhắn – khỏe khoắn (gắn với ấn tượng cảm giác).

- Khuôn mặt: nét hiền, nghiêm, rạng rỡ hay trầm lặng.

- Đôi mắt: điểm nhấn (ánh nhìn khiến em nhớ mãi – có thể ấm áp, sâu lắng, buồn nhẹ, thông minh…).

- Nụ cười: có thể rất hiền, rất tự nhiên hoặc rất ít cười nhưng đáng nhớ.

- Cách ăn mặc: giản dị, gọn gàng, đặc biệt hoặc khác thường nhẹ (không cần chi tiết quá nhiều).

- Điểm đặc biệt nhất của ngoại hình (: giọng nói, ánh mắt, dáng đi, bàn tay…).

3. Hành động và cử chỉ trong lần gặp 

Một vài hành động nhỏ nhưng gây ấn tượng mạnh:

- Giúp đỡ người khác (nhưng không theo kiểu quen thuộc).

- Cách họ nói chuyện (nhẹ nhàng, rõ ràng, trầm, vui…).

- Cách họ xử lý một tình huống bất ngờ.

- Một khoảnh khắc cụ thể em nhớ rõ nhất (điểm nhấn của bài).

- Thái độ của người đó với em hoặc với mọi người xung quanh.

- Điều khiến em bất ngờ hoặc xúc động trong hành động ấy.

4. Cảm xúc của em trong lần gặp

- Ban đầu: tò mò / ngạc nhiên / chú ý.

- Trong quá trình gặp: ấn tượng tăng dần.

- Sau khi chia tay: hụt hẫng / tiếc nuối / khó quên.

- Suy nghĩ về người đó: Vì sao chỉ gặp một lần nhưng lại nhớ lâu? Điều gì khiến họ đặc biệt (không phải ngoại hình, mà là cảm giác họ để lại).

- Ảnh hưởng của người đó đến suy nghĩ/em nhìn cuộc sống (nhẹ nhàng, tích cực,…).

III. Kết bài

- Khẳng định lại ấn tượng: chỉ gặp một lần nhưng không thể quên.

- Liên hệ bản thân: trân trọng và học thêm được bài học gì từ người ấy.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong một chuyến đi chơi cùng gia đình, em từng gặp một người mà đến giờ vẫn không thể quên. Đó là một người phụ nữ lớn tuổi em gặp ở bến xe khi trời vừa tạnh mưa. Không gian lúc đó còn ẩm ướt, tiếng xe cộ xen lẫn mùi đất sau mưa tạo nên một cảm giác rất lạ.

Bà có dáng người nhỏ nhắn, hơi gầy nhưng bước đi lại rất chậm rãi và chắc chắn. Mái tóc đã bạc gần hết, được búi gọn sau gáy. Gương mặt bà nhiều nếp nhăn nhưng lại rất hiền hậu. Đôi mắt bà sâu và ánh lên sự bình tĩnh lạ thường. Điều khiến em nhớ nhất là nụ cười của bà. Không rực rỡ nhưng rất ấm, giống như ánh nắng yếu sau cơn mưa. Khi em lỡ làm rơi đồ, bà đã nhẹ nhàng cúi xuống nhặt giúp. Bà còn hỏi em có bị ướt không, giọng nói trầm và chậm.

Khoảnh khắc đó rất ngắn, nhưng khiến em cảm thấy dễ chịu như vừa gặp một người thân quen. Khi xe chạy đi, em vẫn quay lại nhìn và thấy bà đứng đó, lặng lẽ như một dấu chấm nhỏ giữa dòng người.

Đến bây giờ, em không nhớ rõ tên bà, nhưng vẫn nhớ rõ ánh mắt hiền và nụ cười ấm ấy. Có lẽ, có những con người chỉ cần gặp một lần cũng đủ để nhớ rất lâu.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong một lần đi khám bệnh cùng mẹ, em đã gặp một bạn nhỏ mà em không bao giờ quên. Bạn ấy ngồi ở hàng ghế đối diện trong phòng chờ của bệnh viện.

Bạn trạc tuổi em, dáng người nhỏ và hơi gầy. Mái tóc cắt ngắn, hơi rối vì có lẽ đã chờ đợi rất lâu. Khuôn mặt bạn tái đi nhưng đôi mắt lại rất sáng, giống như vẫn cố gắng giữ sự lạc quan. Trong lúc chờ, bạn không khóc hay than vãn, chỉ ngồi ôm cuốn sách nhỏ. Thỉnh thoảng bạn lại mỉm cười khi đọc được một đoạn thú vị. Khi y tá gọi tên, bạn đứng dậy rất nhanh, dù bước đi còn hơi chậm. Trước khi đi vào phòng khám, bạn quay lại nhìn mẹ mình và nở một nụ cười rất nhẹ, như muốn nói rằng mình ổn. Khoảnh khắc đó khiến em rất ấn tượng.

Em không biết bạn tên gì, cũng không biết sau đó ra sao. Nhưng hình ảnh một bạn nhỏ bình tĩnh trong bệnh viện đông người ấy vẫn luôn hiện lên trong em. Có lẽ sự mạnh mẽ không phải lúc nào cũng ồn ào, mà đôi khi rất im lặng như thế.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Em từng gặp một người lái xe ôm ở một góc phố vào một buổi chiều muộn. Khi đó em đang chờ người thân, trời hơi tối và gió thổi nhẹ làm con đường trở nên vắng hơn.

Ông có dáng người cao nhưng hơi gầy, làn da sạm màu vì nắng gió. Chiếc áo khoác cũ và chiếc mũ bảo hiểm đã cũ tạo nên một vẻ ngoài rất giản dị. Ông ngồi yên trên xe, không vội vàng hay sốt ruột. Điều khiến em chú ý là cách ông nói chuyện với khách. Giọng nói chậm rãi, rõ ràng và rất lịch sự. Khi có một người khách vội vã, ông vẫn bình tĩnh chờ họ sắp xếp đồ, không hề cáu gắt.

Trong lúc chờ khách, ông còn chia cho một bạn nhỏ đứng gần đó một chai nước nhỏ. Hành động rất tự nhiên, không phô trương nhưng khiến em nhớ mãi. Chỉ một lúc sau, ông rời đi cùng vị khách của mình, chiếc xe khuất dần trong dòng xe đông đúc. Em đứng nhìn theo và bỗng thấy ấn tượng về một con người rất bình thường nhưng lại có sự tử tế rất rõ ràng.

Đến bây giờ, em vẫn không biết tên ông, nhưng hình ảnh đó vẫn còn lại trong trí nhớ như một lát cắt nhỏ của cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 1

Có những người đi qua cuộc đời ta rất nhanh, nhanh đến mức không kịp gọi tên, nhưng lại đủ lâu để trở thành một ký ức không thể xóa nhòa. Em đã từng gặp một người như thế trong một chuyến đi xa cùng gia đình. Đó là một buổi chiều khá muộn ở một ga tàu nhỏ, nơi tiếng loa thông báo vang lên liên tục và dòng người di chuyển không ngừng nghỉ.

Giữa khung cảnh ấy, em chú ý đến một người đàn ông trẻ đang đứng gần quầy vé. Anh không phải người nổi bật giữa đám đông, nhưng lại có một vẻ gì đó rất khác, khiến em vô tình nhìn thêm vài lần. Anh có dáng người cao vừa phải, hơi gầy, nhưng đứng rất thẳng, giống như đã quen với việc chờ đợi trong im lặng. Mái tóc của anh cắt ngắn, không cầu kỳ, hơi rối nhẹ ở phần trán như thể vừa trải qua một chuyến đi dài. Khuôn mặt anh không sắc nét đặc biệt, nhưng lại mang cảm giác rất rõ ràng: bình tĩnh và hơi trầm. Đôi mắt anh là điều khiến em nhớ nhất, không quá sáng nhưng rất sâu, giống như chứa nhiều suy nghĩ mà người ngoài không dễ hiểu được.

Trong lúc chờ tàu, anh đứng yên rất lâu, tay cầm tấm vé đã hơi nhàu. Thỉnh thoảng anh nhìn đồng hồ, nhưng không có vẻ sốt ruột. Sự bình thản đó khiến em cảm thấy lạ, vì xung quanh ai cũng vội vã, chỉ riêng anh như đang ở một nhịp khác. Có một khoảnh khắc nhỏ mà em không thể quên. Khi một em bé chạy ngang qua và suýt va vào vali của anh, anh chỉ nhẹ nhàng đưa tay giữ lại, không nói gì lớn tiếng, cũng không trách móc. Sau đó anh cúi xuống nhặt chiếc mũ rơi của em bé và đưa lại bằng một cử chỉ rất chậm rãi.

Người mẹ của em bé vội vàng cảm ơn, còn anh chỉ gật đầu nhẹ, như thể đó là điều rất bình thường. Nhưng chính sự “bình thường” ấy lại khiến em ấn tượng rất lâu. Không phải ai cũng giữ được sự điềm tĩnh và tử tế trong những nơi đông đúc như vậy. Sau đó, anh ngồi xuống một chiếc ghế dài gần đó. Không mở điện thoại quá lâu, không nói chuyện với ai, chỉ ngồi yên và nhìn ra phía đường ray. Ánh sáng cuối ngày chiếu lên khuôn mặt anh, làm mọi thứ trở nên mờ nhẹ, như một khung hình chậm trong trí nhớ.

Em không biết anh đi đâu, cũng không biết tên anh là gì. Chỉ biết rằng khi tiếng tàu đến gần, anh đứng dậy rất gọn gàng, kéo vali và bước lên tàu cùng dòng người. Không có lời tạm biệt, không có sự chú ý nào đặc biệt, nhưng em vẫn nhìn theo rất lâu. Chiếc tàu dần chuyển động, kéo theo những ô cửa sổ lướt qua như những mảnh hình ảnh rời rạc. Và rồi anh biến mất giữa những khung cửa ấy, như thể chỉ vừa xuất hiện trong một đoạn phim ngắn của cuộc đời em.

Từ hôm đó đến nay, em không gặp lại anh thêm lần nào. Nhưng thỉnh thoảng, khi đi qua những nơi đông người, em lại nhớ đến hình ảnh người đàn ông đứng lặng yên ở ga tàu hôm ấy.

Em nhận ra rằng có những con người không cần xuất hiện lâu trong cuộc đời ta, chỉ cần đúng một khoảnh khắc, đúng một hành động, cũng đủ để trở thành ký ức. Và người đàn ông ở ga tàu ngày hôm ấy chính là một ký ức như thế trong em, ngắn ngủi, lặng lẽ, nhưng không bao giờ phai đi.

Bài tham khảo Mẫu 2

Có những cuộc gặp gỡ trong đời giống như một vết ánh sáng thoáng qua, không kéo dài, không lặp lại, nhưng đủ để in hằn trong trí nhớ rất lâu. Em đã từng gặp một người như thế trong một buổi tối mưa ở một trạm xe khách cũ. Đó không phải là một nơi đẹp đẽ hay đặc biệt, chỉ là một khoảng không ồn ào, lạnh và ướt, nơi người ta đến rồi đi rất nhanh.

Em đứng trú mưa dưới mái hiên thì nhìn thấy một cô gái trẻ đang ngồi ở băng ghế gỗ gần đó. Cô không mang dáng vẻ nổi bật giữa đám đông, nhưng lại khiến em chú ý ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. Không phải vì điều gì rực rỡ, mà vì sự im lặng của cô dường như tách biệt hoàn toàn với những âm thanh xung quanh. Cô có dáng người nhỏ nhắn, hơi gầy, chiếc áo khoác mỏng ướt nhẹ ở vai vì mưa tạt vào. Mái tóc dài hơi rối, dính nhẹ vào gò má. Gương mặt cô không trang điểm, nhưng lại rất thật, giống như không cố che giấu bất cứ điều gì. Đôi mắt cô là thứ khiến em nhớ rõ nhất, không phải vì đẹp, mà vì ánh nhìn rất sâu và rất mệt.

Cô không nói chuyện với ai, chỉ ngồi yên, hai tay ôm lấy chiếc túi đặt trên đùi. Thỉnh thoảng cô nhìn ra phía đường lớn, nơi xe cộ vẫn lao qua trong màn mưa. Ánh đèn xe phản chiếu trên mặt đường tạo thành những vệt sáng loang lổ, như đang trôi đi cùng dòng thời gian. Có một lúc, một người đàn ông lớn tuổi đứng cạnh bị trượt chân vì nền ướt. Cô gái lập tức đứng dậy, không chần chừ, đỡ lấy ông và giữ lại cho đến khi ông đứng vững. Không có lời nói nào dài dòng, chỉ có một câu hỏi rất nhỏ: “Ông có sao không ạ?”. Giọng cô nhẹ, nhưng run nhẹ ở cuối câu. Người đàn ông cảm ơn rồi rời đi. Cô lại ngồi xuống như cũ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng khoảnh khắc ấy lại khiến em không thể rời mắt. Giữa một nơi ồn ào và lạnh lẽo, cô lại có một sự ấm áp rất lặng.

Sau đó, cô lấy trong túi ra một cuốn sổ nhỏ. Cô không viết quá lâu, chỉ ghi vài dòng rồi dừng lại. Em không biết đó là gì, nhưng cảm giác như cô đang giữ lại điều gì đó cho riêng mình giữa một thế giới đang chuyển động không ngừng. Mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt. Những người xung quanh dần có xe đến đón hoặc lên xe rời đi. Cô vẫn ngồi đó, không vội vã, cũng không sốt ruột. Em chợt nghĩ, có lẽ cô đang chờ một điều gì đó rất quan trọng, hoặc đã từng chờ rất lâu. Khi chuyến xe của cô đến, cô đứng dậy rất chậm. Cô kéo lại chiếc áo khoác, nhặt chiếc túi lên rồi bước ra khỏi mái hiên. Trước khi lên xe, cô quay lại nhìn khoảng không nơi cô vừa ngồi, ánh mắt dừng lại rất lâu, như thể đang nói lời tạm biệt với một điều gì đó mà em không hiểu.

Chiếc xe rời đi trong màn mưa dày đặc, ánh đèn đỏ phía sau mờ dần rồi biến mất. Em đứng yên rất lâu sau đó, dù mưa đã tạt ướt một phần vai áo. Không hiểu vì sao, hình ảnh cô gái ấy vẫn còn đọng lại rất rõ trong đầu em, như một đoạn ký ức không thuộc về mình nhưng lại không thể quên.

Từ hôm đó, em không gặp lại cô lần nào nữa. Nhưng đôi khi, khi trời mưa và em đứng dưới một mái hiên nào đó, em lại nhớ đến ánh mắt của cô gái ở trạm xe hôm ấy - một ánh mắt vừa mệt mỏi, vừa bình tĩnh, như đã đi qua rất nhiều điều mà em chưa từng biết.

Em nhận ra rằng có những con người chỉ cần xuất hiện một lần trong đời ta, nhưng lại đủ để khiến ta nhớ rất lâu. Không phải vì họ làm điều gì quá lớn, mà vì họ mang theo một cảm xúc rất thật, rất sâu, chạm vào một góc nào đó trong lòng ta mà ta không gọi tên được.

Bài tham khảo Mẫu 3

Trong cuộc sống, có những người ta chỉ gặp một lần nhưng lại nhớ rất lâu. Không phải vì họ quen thuộc, mà vì họ để lại trong ta một ấn tượng đặc biệt khó quên. Em đã từng gặp một người như thế trong một lần đến bệnh viện cùng mẹ. Đó là một cô gái mà em chỉ nhìn thấy trong thời gian rất ngắn, nhưng hình ảnh ấy vẫn theo em đến bây giờ.

Hôm đó là một buổi chiều, bệnh viện khá đông người. Em ngồi chờ ở hành lang cùng mẹ, xung quanh có nhiều người qua lại, tạo nên không khí vừa ồn ào vừa mệt mỏi. Ánh đèn trắng và mùi thuốc sát trùng làm cho không gian trở nên quen thuộc nhưng cũng có chút nặng nề. Trong lúc ngồi chờ, em chú ý đến một cô gái đứng gần cửa phòng khám. Cô có dáng người nhỏ, hơi gầy, mặc một chiếc áo khoác đơn giản. Mái tóc cô buộc thấp, vài sợi tóc rơi xuống vai. Khuôn mặt cô không trang điểm, nhưng nhìn rất tự nhiên. Điều khiến em nhớ nhất là ánh mắt của cô. Ánh mắt ấy không vui, cũng không buồn rõ ràng, mà giống như đang lo lắng điều gì đó rất lớn. Cô đứng yên khá lâu, tay cầm điện thoại nhưng không nhìn vào, chỉ thỉnh thoảng ngước lên nhìn cánh cửa phòng bệnh.

Có lúc em thấy cô siết nhẹ bàn tay lại như đang cố bình tĩnh. Dù không nói gì, nhưng em vẫn cảm nhận được cô đang chờ một tin tức quan trọng. Không khí xung quanh rất đông, nhưng cô lại như tách ra khỏi tất cả, chỉ tập trung vào cánh cửa trước mặt. Một lúc sau, cửa phòng mở ra. Một bác sĩ bước ra và nói điều gì đó với cô. Em không nghe rõ, nhưng em thấy cô gái im lặng rất lâu. Rồi cô gật đầu nhẹ. Không khóc lớn, không phản ứng mạnh, chỉ đứng yên thêm một lúc rồi quay đi. Cô đi chậm dọc hành lang, không nhìn lại. Em chỉ nhìn theo cho đến khi cô khuất ở cuối dãy ghế. Khoảnh khắc đó rất ngắn, nhưng lại khiến em thấy trong lòng hơi trầm xuống, như thể vừa chứng kiến một điều gì đó không dễ nói ra.

Sau đó, em không còn thấy cô nữa trong ngày hôm đó. Một tuần sau, em quay lại bệnh viện cùng mẹ để tái khám. Em vẫn ngồi ở hành lang cũ, vẫn là không gian quen thuộc với ánh đèn trắng và tiếng bước chân vội vàng. Trong lúc chờ, em bất ngờ nhìn thấy lại cô gái ấy. Nhưng lần này, cô mặc áo blouse trắng của bác sĩ. Trên áo có bảng tên, dù em không đọc rõ nhưng có thể đoán cô là nhân viên y tế. Cô đang đi cùng một bệnh nhân khác, cúi xuống nói chuyện rất nhẹ nhàng. Em hơi bất ngờ nên nhìn theo. Cô vẫn có ánh mắt bình tĩnh như hôm trước, nhưng không còn vẻ lo lắng nữa. Thay vào đó là sự điềm tĩnh của người đang giúp đỡ người khác.

Cô đi ngang qua em, rất gần, nhưng không nhận ra em. Hoặc có thể, cô không biết rằng em đã từng nhìn thấy cô trong khoảnh khắc yếu đuối nhất của mình.

Sau lần gặp đó, em không còn gặp lại cô gái ấy nữa. Nhưng hình ảnh của cô vẫn còn trong em. Đó là hình ảnh của một người vừa có những lúc yếu đuối như bao người khác, vừa có những lúc mạnh mẽ để tiếp tục công việc của mình.

Em hiểu rằng mỗi con người đều có nhiều trạng thái khác nhau, và đôi khi ta chỉ may mắn nhìn thấy một phần rất nhỏ trong cuộc sống của họ. Có thể vì vậy mà người ta dễ nhớ lâu hơn, vì sự không trọn vẹn ấy khiến trí nhớ tự ghép lại thành một câu chuyện. Cô gái ở bệnh viện hôm ấy đã trở thành một ký ức đủ để em không bao giờ quên.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong cuộc sống hằng ngày, có những con người thầm lặng làm việc mà ta ít khi để ý đến, nhưng đôi khi họ lại để lại trong ta những kỉ niệm rất sâu sắc. Với em, người lao công ở trường là một người như thế. Em đã từng được bác giúp đỡ trong một tình huống nhỏ nhưng khiến em nhớ mãi đến bây giờ.

Hôm đó là một buổi sáng đầu tuần, sân trường còn khá vắng. Trời có mưa nhẹ từ đêm hôm trước nên mặt sân vẫn còn ướt và có nhiều lá cây rơi xuống. Em đến lớp sớm nên đi một mình qua hành lang dẫn vào dãy lớp học. Khi đi gần cuối hành lang, em bất cẩn làm rơi toàn bộ sách vở trong cặp. Sách, vở và cả hộp bút đều rơi xuống nền gạch ướt. Em vội vàng cúi xuống nhặt lại nhưng càng làm lại càng rối, một số trang vở còn bị ướt nhẹ.

Đúng lúc đó, bác lao công đi ngang qua. Bác mặc bộ quần áo quen thuộc của công việc, tay cầm cây chổi dài. Bác dừng lại ngay khi thấy em đang loay hoay. Không nói gì nhiều, bác chỉ nhẹ nhàng bước đến và cúi xuống giúp em nhặt từng quyển vở. Giọng bác trầm và chậm rãi khi hỏi: “Con có sao không? Có bị ướt nhiều không?”. Em chỉ kịp lắc đầu và cảm ơn bác. Bác không vội đi mà còn giúp em xếp lại sách vở cho ngay ngắn, rồi dùng khăn lau nhẹ những trang bị ướt.

Điều khiến em nhớ nhất là cách bác làm mọi việc rất cẩn thận, không hề vội vàng dù công việc của bác có lẽ vẫn đang dở dang. Bác còn dặn em lần sau nên cẩn thận hơn khi đi trên nền trơn. Giọng nói của bác không lớn, nhưng lại khiến em cảm thấy rất ấm áp. Sau khi giúp em xong, bác lại tiếp tục công việc của mình như chưa có gì đặc biệt xảy ra. Bác đi quét sân, từng động tác đều đều và quen thuộc. Nhìn bác làm việc, em chợt nhận ra công việc của bác tuy thầm lặng nhưng rất quan trọng.

Buổi học hôm đó bắt đầu như mọi ngày, nhưng trong lòng em vẫn còn nhớ rõ hình ảnh bác cúi xuống nhặt từng quyển sách giúp mình. Một việc nhỏ nhưng lại khiến em cảm thấy biết ơn rất nhiều.

Từ hôm đó, mỗi lần nhìn thấy bác lao công quét sân trường, em đều cảm thấy rất quen thuộc và gần gũi. Em nhận ra rằng trong cuộc sống, có những con người âm thầm giúp đỡ người khác bằng những việc làm rất giản dị.

Kỉ niệm hôm ấy tuy nhỏ nhưng lại khiến em hiểu hơn về sự quan tâm và lòng tốt trong cuộc sống. Bác lao công đã trở thành một hình ảnh đẹp mà em sẽ luôn nhớ trong quãng đời học sinh của mình.

Bài tham khảo Mẫu 5

Trong ký ức tuổi thơ của em, có những hình ảnh không rực rỡ nhưng lại in sâu rất lâu, giống như một vết mực thấm vào trang giấy không thể xóa đi. Đó là hình ảnh một chú công an mà em đã vô tình chứng kiến trong một lần xảy ra vụ trộm gần khu nhà em. Chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng đến bây giờ em vẫn nhớ rất rõ.

Hôm đó là một buổi chiều muộn, bầu trời xám nhẹ như được phủ một lớp sương mỏng. Khu phố nhỏ nơi em sống vốn yên bình, hôm ấy bỗng trở nên náo động hơn thường ngày. Em đang đứng ở cổng nhà thì nghe thấy tiếng người xôn xao ở phía đầu ngõ. Tò mò, em chạy ra xem thì thấy mọi người đang tụ lại. Ở giữa đám đông là một người đàn ông bị giữ lại, và bên cạnh là một chú công an. Chú mặc bộ đồng phục màu xanh, đứng khá vững giữa dòng người đang xôn xao, giống như một cái cây thẳng đứng giữa gió lớn.

Chú không nói quá nhiều, giọng nói trầm và rõ, từng lời dứt khoát nhưng không hề gay gắt. Em cảm giác giọng nói ấy giống như một dòng nước chảy chậm nhưng có sức mạnh khiến mọi thứ xung quanh dần ổn định lại. Khi người dân còn đang bàn tán, chú công an đã bình tĩnh hỏi từng người, ghi lại thông tin một cách cẩn thận. Đôi mắt chú tập trung, quan sát mọi chi tiết nhỏ như thể không bỏ sót điều gì. Ánh mắt ấy khiến em liên tưởng đến ánh đèn soi trong đêm tối, không chói nhưng đủ để nhìn rõ mọi thứ.

Người bị nghi trộm có vẻ rất hoảng loạn, liên tục giải thích. Nhưng chú không vội phán xét. Chú chỉ lắng nghe, rồi nhẹ nhàng kiểm tra lại sự việc. Cách chú làm việc khiến không khí căng thẳng dần lắng xuống, như mặt nước đang gợn sóng rồi từ từ trở lại yên bình. Có một lúc, chú quay sang hỏi một người hàng xóm. Giọng chú vẫn bình tĩnh, không cao giọng, nhưng lại có sự nghiêm túc khiến người nghe tự nhiên trả lời đầy đủ. Em đứng từ xa nhìn, cảm giác như chú đang từng bước tháo gỡ một nút thắt rối rắm. Sau một thời gian ngắn, sự việc dần được làm rõ. Người dân bắt đầu hiểu ra vấn đề. Chú công an vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, không tỏ ra thắng thua hay vội vàng kết luận. Chú chỉ giải thích lại mọi chuyện một cách rõ ràng, giống như đang xếp lại từng mảnh ghép của một bức tranh bị xáo trộn.

Điều khiến em nhớ nhất không phải là vụ việc, mà là hình ảnh chú đứng giữa đám đông. Bộ đồng phục xanh của chú trong ánh chiều hôm ấy giống như màu của sự bình yên, mang lại cảm giác an tâm cho mọi người xung quanh. Sau khi mọi việc kết thúc, chú rời đi rất lặng lẽ. Không ai chú ý nhiều, nhưng em vẫn đứng nhìn theo rất lâu. Hình ảnh chú dần nhỏ lại giữa con ngõ quen thuộc, giống như một dấu chấm nhỏ nhưng rõ ràng trong ký ức của em.

Đến bây giờ, mỗi khi đi qua con ngõ ấy, em lại nhớ đến buổi chiều hôm đó và hình ảnh chú công an làm việc bình tĩnh giữa đám đông. Em nhận ra rằng có những con người không cần xuất hiện quá nhiều trong cuộc sống của ta, nhưng chỉ một lần gặp thôi cũng đủ để ta ghi nhớ rất lâu.

Chú công an ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về sự điềm tĩnh, trách nhiệm và cách giữ bình yên cho người khác. Và có lẽ, ký ức ấy sẽ vẫn còn ở lại rất lâu trong em như một hình ảnh đẹp của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong quãng đời học sinh, có những con người âm thầm đứng phía sau để giữ cho mọi thứ diễn ra bình yên mỗi ngày. Họ không xuất hiện trong những câu chuyện lớn, nhưng lại là một phần quen thuộc của ký ức. Với em, bác bảo vệ của trường là một người như thế. Em đã từng có một kỉ niệm rất rõ ràng với bác trong một buổi sáng mà em không bao giờ quên.

Hôm đó là một buổi sáng mùa đông. Trời se lạnh, gió thổi qua những hàng cây trước cổng trường khiến lá khẽ rung lên như đang thì thầm. Em đến trường sớm hơn mọi ngày vì có buổi trực nhật. Sân trường khi ấy còn vắng, chỉ có tiếng chổi quét nhẹ và tiếng gió lùa qua hành lang dài. Em đang đi vào cổng thì bất ngờ phát hiện mình làm rơi thẻ học sinh. Em không biết rơi từ lúc nào, chỉ thấy tay trống không và bắt đầu lo lắng tìm khắp túi áo, túi cặp. Thẻ học sinh đối với em lúc đó giống như chiếc chìa khóa để vào trường, nên em rất hoảng.

Đúng lúc ấy, bác bảo vệ bước tới. Bác mặc bộ đồ quen thuộc, tay cầm chiếc sổ trực và chiếc chìa khóa lớn kêu leng keng mỗi khi bác đi. Khuôn mặt bác hiền nhưng nghiêm, đôi mắt nhìn em như đã hiểu chuyện gì xảy ra. Bác hỏi em một cách nhẹ nhàng: “Con tìm gì thế?”. Em vội vàng trả lời và gần như sắp khóc vì lo lắng. Bác không vội nói gì, chỉ quay người nhìn quanh khu vực cổng trường, như đang quan sát từng góc nhỏ. Sau đó, bác bước đến gần chậu cây cạnh cổng và cúi xuống.

Chỉ vài giây sau, bác nhặt lên chiếc thẻ học sinh của em. Khoảnh khắc đó khiến em như thở phào nhẹ nhõm. Chiếc thẻ nằm trên tay bác giống như một mảnh giấy nhỏ nhưng lại nặng trĩu với em lúc đó. Bác đưa lại cho em và còn dặn: “Lần sau giữ cẩn thận hơn nhé, sáng sớm dễ rơi đồ lắm.”. Giọng bác không lớn, nhưng ấm như ánh nắng yếu ớt giữa buổi sáng mùa đông. Em nhận lại thẻ bằng hai tay, liên tục cảm ơn bác. Trong khi em hoảng loạn như một chiếc lá bị gió cuốn, bác lại giống như một gốc cây đứng vững, chậm rãi nhưng chắc chắn. Sau đó, bác quay lại vị trí trực của mình, tiếp tục công việc như chưa có gì đặc biệt xảy ra. Nhưng với em, khoảnh khắc ấy đã trở thành một ký ức rất rõ ràng. Em đứng nhìn bác một lúc lâu, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa biết ơn.

Bác bảo vệ không chỉ giữ cổng trường, mà còn giữ cho học sinh cảm giác an toàn và yên tâm mỗi ngày. Và kỉ niệm ấy sẽ luôn là một phần đẹp trong ký ức tuổi học trò của em, nhẹ nhàng, ấm áp và không bao giờ phai.

Bài tham khảo Mẫu 7

Có những buổi chiều trôi qua rất nhanh, nhưng lại để lại trong ký ức con người ta những dấu vết rất lâu, giống như mùi hương thoảng qua rồi vẫn còn vương lại đâu đó trong trí nhớ. Em đã từng có một buổi chiều như thế, khi đứng ở đầu con phố gần nhà và gặp một người mà em không bao giờ quên. Đó không phải là một người thân quen, cũng không phải người em gặp nhiều lần, mà chỉ là một người bán hàng rong đi ngang qua trong một khoảnh khắc rất ngắn.

Hôm đó là một buổi chiều khá yên tĩnh. Ánh nắng cuối ngày rơi xuống con đường nhỏ trước nhà em giống như một tấm khăn mỏng màu vàng nhạt phủ lên mọi thứ. Em đứng ở cổng nhà chờ mẹ đi chợ về thì nghe tiếng rao quen thuộc vang lên từ đầu ngõ. Tiếng rao ấy không quá to, cũng không vội vàng, mà chậm rãi và đều đặn, như thể đã trở thành một phần của con phố này từ rất lâu. Rồi em thấy một người phụ nữ bước đến. Cô gánh trên vai một quang gánh nhỏ, hai bên là những món hàng đơn giản như bánh, kẹo và vài món đồ lặt vặt.

Cô không trẻ, cũng không quá già, nhưng khuôn mặt mang nét đã trải qua nhiều vất vả. Làn da sạm nắng, đôi tay gầy nhưng rất chắc. Mỗi bước đi của cô đều chậm rãi, giống như đang mang theo cả một ngày dài trên đôi vai. Cô dừng lại trước cổng nhà em, đặt gánh xuống một cách nhẹ nhàng. Chiếc gánh tre kêu lên khẽ khàng, như tiếng gió chạm vào cành cây khô. Em đứng nhìn từ xa, ban đầu chỉ tò mò, sau đó lại bị thu hút bởi cách cô sắp xếp hàng hóa rất gọn gàng, dù mọi thứ đều đơn giản. Có một đứa trẻ trong xóm chạy đến mua bánh. Cô cúi xuống nói chuyện với em nhỏ ấy rất nhẹ nhàng, giọng nói chậm và ấm, không hề vội vã dù có thể còn phải đi nhiều nơi khác. Khi đứa trẻ chọn xong, cô còn lấy thêm một chiếc kẹo nhỏ đưa cho em như một món quà.

Khoảnh khắc đó khiến em chú ý rất lâu. Giữa một buổi chiều bình thường, hành động nhỏ ấy lại giống như một điểm sáng. Cô không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt lại rất hiền, giống như người đã quen với việc mang lại niềm vui nhỏ bé cho người khác. Sau đó, có một khách khác đến mua hàng. Người đó trả tiền hơi chậm và có vẻ đang vội. Cô vẫn kiên nhẫn chờ, không tỏ ra khó chịu. Em nhận ra sự kiên nhẫn của cô giống như dòng nước chảy chậm, không ồn ào nhưng không bao giờ ngừng lại.

Khi gánh hàng được đặt lên vai lần nữa, cô chuẩn bị rời đi. Em đứng nhìn theo và bỗng thấy hình ảnh ấy in rất rõ trong ánh chiều: một con người nhỏ bé đi giữa con đường dài, nhưng không hề vội vã hay nặng nề quá mức.

Em chợt hiểu rằng không phải những điều lớn lao mới khiến con người ta nhớ mãi. Đôi khi chỉ là một tiếng rao chậm rãi, một nụ cười hiền, hay một món quà nhỏ dành cho một đứa trẻ cũng đủ để trở thành ký ức.

Bài tham khảo Mẫu 8

Có những con người ta chỉ gặp trong một chuyến đi rất ngắn, nhưng lại nhớ rất lâu, không phải vì họ đặc biệt trong mắt mọi người, mà vì họ xuất hiện đúng lúc trong một tình huống mà ta không ngờ tới. Em đã từng gặp một người như thế trong một lần đi xe buýt về quê cùng mẹ. Chuyến đi hôm ấy không dài, nhưng lại để lại trong em một ký ức rất rõ ràng về một chú tài xế mà em không thể quên.

Hôm đó là một buổi sáng sớm. Trời còn hơi se lạnh, ánh nắng chưa lên cao, chỉ đủ để làm sáng nhẹ những con đường dài. Em và mẹ lên xe buýt ở bến xe gần nhà. Trên xe không quá đông, nhưng cũng đủ để tạo nên một không khí quen thuộc của những chuyến đi. Chú tài xế ngồi phía trước, mặc chiếc áo đồng phục đã cũ nhưng sạch sẽ. Từ vị trí em ngồi phía sau, em chỉ nhìn thấy phần lưng và bóng dáng chú qua gương chiếu hậu. Chú không nói nhiều, chỉ tập trung vào việc lái xe, hai tay giữ vô lăng rất chắc chắn.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chậm rãi rồi nhanh dần. Mỗi khi xe đi qua đoạn đường xóc, chú đều giảm tốc độ rất cẩn thận, giống như đang giữ cho hành khách phía sau không bị giật mình. Em để ý thấy cách chú quan sát đường rất tập trung, ánh mắt luôn hướng về phía trước như đang đọc từng đoạn đường. Điều em nhớ nhất xảy ra khi xe đang đi qua một đoạn đường đông. Có một người phụ nữ chạy vội ra đường nhưng không kịp sang. Chú tài xế lập tức phanh lại rất nhẹ nhàng, không gây tiếng động mạnh. Chiếc xe dừng đúng lúc, cách người phụ nữ chỉ một khoảng ngắn.

Không ai bị sao cả, nhưng không khí trong xe im lặng trong vài giây. Sau đó, chú tài xế chỉ nói một câu rất nhẹ: “Mọi người ngồi yên nhé, đường hơi đông.” Giọng chú không lớn, nhưng rất bình tĩnh, giống như đang trấn an tất cả hành khách. Xe tiếp tục đi. Trên đường, có vài đoạn kẹt xe, chú không bực bội hay tỏ ra khó chịu. Thay vào đó, chú kiên nhẫn chờ đợi, thỉnh thoảng nhìn gương và điều chỉnh xe một cách chậm rãi. Em cảm giác chú giống như một người đang giữ cho cả chuyến đi được ổn định.

Có một khoảnh khắc nhỏ khiến em rất nhớ. Khi một cụ già lên xe, chú tài xế không cần ai nhắc, đã tự mở cửa rộng hơn và chờ cho cụ bước lên an toàn. Sau đó chú còn nhìn gương chiếu hậu để chắc chắn cụ đã ngồi ổn định rồi mới tiếp tục lái xe. Những hành động ấy diễn ra rất tự nhiên, không phô trương, không cần ai chú ý. Nhưng chính sự tự nhiên đó lại khiến em cảm thấy rất ấn tượng. Em nhận ra công việc của chú không chỉ là lái xe, mà còn là giữ an toàn cho rất nhiều người trên suốt hành trình.

Khi xe gần đến bến cuối, ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu vào cửa kính làm mọi thứ trở nên sáng hơn. Chú tài xế vẫn giữ nhịp lái đều đặn như lúc bắt đầu. Không có gì thay đổi nhiều, nhưng em lại cảm thấy chuyến đi đã trở nên rất khác trong suy nghĩ của mình.

Khi xuống xe, em không có cơ hội nói lời cảm ơn chú tài xế, nhưng hình ảnh của chú vẫn ở lại trong em rất lâu sau đó. Đó không phải là một người nổi bật giữa đám đông, nhưng lại là người giữ cho cả chuyến đi được an toàn và trọn vẹn. Em hiểu rằng trong cuộc sống, có những con người làm những công việc rất bình thường nhưng lại mang ý nghĩa rất lớn.

Bài tham khảo Mẫu 9

Trong cuộc sống, có những lần gặp gỡ mà ta không bao giờ nghĩ mình sẽ trải qua, bởi nó giống như một giấc mơ hơn là sự thật. Với em, một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất là lần em được gặp chị Ninh Dương Lan Ngọc trong một sự kiện giao lưu tại thành phố. Chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng khoảnh khắc ấy đã để lại trong em rất nhiều ấn tượng đẹp.

Hôm đó là một buổi chiều khá đông người. Sự kiện được tổ chức tại một không gian rộng, có sân khấu nhỏ và rất nhiều khán giả đứng xung quanh. Em đứng ở phía sau cùng, vừa hồi hộp vừa háo hức vì lần đầu tiên được nhìn thấy một người nổi tiếng ở khoảng cách gần như vậy. Khi chương trình bắt đầu, chị Ninh Dương Lan Ngọc bước ra sân khấu. Chị mặc một bộ trang phục đơn giản nhưng rất nổi bật, không quá cầu kỳ nhưng lại toát lên sự duyên dáng. Dưới ánh đèn, chị giống như ánh sáng nhẹ giữa đám đông, không chói lóa nhưng rất thu hút.

Điều khiến em ấn tượng ngay từ đầu không phải là vẻ ngoài, mà là nụ cười của chị. Nụ cười ấy rất tự nhiên, không gượng ép, giống như mang theo sự thân thiện khiến mọi người xung quanh đều cảm thấy gần gũi hơn. Giọng nói của chị khi giao lưu cũng rất nhẹ nhàng, rõ ràng và dễ nghe. Trong lúc giao lưu, chị đi xuống gần khán giả để chụp ảnh và ký tên. Không khí lúc đó trở nên rất náo nhiệt. Em không nghĩ mình có cơ hội, nhưng thật bất ngờ khi chị đi đến gần khu vực em đứng.

Khoảnh khắc ấy, em rất hồi hộp. Chị đứng cách em không xa, nụ cười vẫn rất tươi. Khi em đưa cuốn sổ nhỏ ra xin chữ ký, chị nhận lấy rất tự nhiên, không hề có khoảng cách như em từng nghĩ về người nổi tiếng. Chị còn hỏi em một câu rất nhẹ: “Em học lớp mấy rồi?” Câu hỏi tuy đơn giản nhưng khiến em cảm thấy rất bất ngờ và vui.

Em trả lời trong sự hồi hộp, còn chị thì gật đầu và ký tên vào cuốn sổ của em. Khi đưa lại, chị còn nói: “Cố gắng học tốt nhé.” Giọng nói của chị rất ấm, không có chút xa cách nào, giống như đang nói với một người quen lâu ngày. Khoảnh khắc đó diễn ra rất nhanh, nhưng lại khiến em nhớ rất lâu. Em nhận ra rằng người nổi tiếng không phải lúc nào cũng xa vời như em từng nghĩ. Chị Ninh Dương Lan Ngọc ngoài đời rất thân thiện, gần gũi và luôn mỉm cười với mọi người xung quanh.

Sau đó, chị tiếp tục giao lưu với các khán giả khác. Dù rất đông người, chị vẫn kiên nhẫn chụp ảnh và ký tên cho từng người. Em đứng nhìn từ xa, cảm thấy rất vui vì đã có cơ hội nhỏ bé được gặp chị.

Khi sự kiện kết thúc, em vẫn còn giữ cuốn sổ có chữ ký của chị Ninh Dương Lan Ngọc. Không chỉ là một chữ ký, đó còn là một kỉ niệm rất đẹp trong tuổi học trò của em.

Bài tham khảo Mẫu 10

Có những con người chỉ gặp một lần trong đời nhưng lại để lại trong ta một ấn tượng rất sâu sắc, giống như một ngọn đèn nhỏ nhưng đủ sáng để soi rõ một khoảng ký ức. Em đã từng gặp một vị bác sĩ như thế trong một lần em phải vào bệnh viện vì bị sốt cao. Cuộc gặp ấy diễn ra rất ngắn, nhưng đến bây giờ em vẫn nhớ rất rõ.

Hôm đó là một buổi sáng khá mệt mỏi đối với em. Em sốt cao nên mẹ đưa em đến bệnh viện gần nhà. Không khí trong bệnh viện khi ấy khá đông, tiếng bước chân, tiếng gọi tên bệnh nhân và mùi thuốc sát trùng khiến em cảm thấy vừa lạ vừa mệt. Sau khi làm thủ tục, em được đưa vào phòng khám. Vị bác sĩ trực hôm đó là một người đàn ông trung niên. Bác sĩ mặc áo blouse trắng, gọn gàng và sạch sẽ. Điều đầu tiên khiến em chú ý không phải là vẻ ngoài, mà là ánh mắt của bác sĩ—rất bình tĩnh và nhẹ nhàng, giống như có thể làm dịu đi sự lo lắng của người đối diện.

Bác sĩ không vội vàng. Ông hỏi em từng câu rất chậm rãi: “Con thấy khó chịu ở đâu?”, “Con sốt từ khi nào?”. Giọng nói của bác sĩ trầm, ấm và không hề tạo cảm giác áp lực. Khi em trả lời không rõ vì còn mệt, bác sĩ vẫn kiên nhẫn chờ, không thúc giục. Trong lúc khám, bác sĩ kiểm tra rất cẩn thận. Ông đặt ống nghe lên ngực em, dặn em hít thở sâu rồi thở ra. Từng động tác của bác sĩ đều nhẹ nhàng, giống như đang cố gắng không làm em lo sợ thêm. Em cảm thấy như mình đang được chăm sóc bởi một người rất đáng tin cậy.

Có một khoảnh khắc em nhớ rất rõ. Khi em hơi run vì sợ, bác sĩ nhìn em và mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không lớn, nhưng lại rất ấm, giống như ánh nắng xuyên qua lớp mây dày. Bác sĩ nói: “Không sao đâu, chỉ là sốt virus thôi, vài ngày sẽ khỏi.” Câu nói đó khiến em yên tâm hơn rất nhiều. Sau khi khám xong, bác sĩ còn dặn mẹ em cách chăm sóc em ở nhà rất cụ thể và dễ hiểu. Ông không nói dài dòng, nhưng từng lời đều rõ ràng và dễ nhớ. Trước khi em ra khỏi phòng khám, bác sĩ còn quay lại nhìn và nói: “Nhớ uống thuốc đúng giờ nhé.”

Điều khiến em ấn tượng nhất không phải là việc bác sĩ chữa bệnh cho em, mà là cách bác sĩ đối xử với bệnh nhân. Không có sự xa cách, không có sự lạnh lùng, mà là sự nhẹ nhàng và kiên nhẫn như đang chăm sóc một người thân trong gia đình. Sau khi rời khỏi phòng khám, em cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Không chỉ vì thuốc, mà còn vì cảm giác an tâm mà bác sĩ mang lại. Hình ảnh vị bác sĩ với nụ cười hiền và giọng nói từ tốn vẫn theo em suốt cả ngày hôm đó.

Đến bây giờ, em vẫn nhớ rất rõ hình ảnh ấy. Đó không chỉ là một người thầy thuốc, mà còn là một người mang đến cho em cảm giác an toàn và ấm áp trong lúc em yếu đuối nhất. Em hiểu rằng trong cuộc sống, có những nghề nghiệp không chỉ chữa lành cơ thể mà còn chữa lành cả tinh thần.

Bài tham khảo Mẫu 11

Có những kỉ niệm trong đời đến rất bất ngờ, không báo trước, nhưng lại để lại dấu ấn rất sâu trong trí nhớ. Với em, đó là lần em phải đi cấp cứu vì bị đau bụng dữ dội vào buổi tối. Trong lần ấy, em đã gặp một vị bác sĩ mà em không bao giờ quên.

Hôm đó là một buổi tối muộn. Trời đã tối hẳn, đường phố yên tĩnh hơn mọi ngày. Em đang ở nhà thì đột nhiên bị đau bụng rất mạnh, cảm giác khó chịu tăng lên nhanh khiến em không thể chịu được. Mẹ em lập tức đưa em đến bệnh viện gần nhà. Bệnh viện lúc đó khá đông, nhưng mọi người vẫn di chuyển rất trật tự. Em được đưa vào phòng cấp cứu. Trong lúc chờ, em vừa mệt vừa lo lắng, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều chậm lại.

Một lúc sau, một vị bác sĩ bước vào. Bác sĩ mặc áo blouse trắng, dáng người gọn gàng, khuôn mặt nghiêm nhưng rất hiền. Điều khiến em chú ý ngay là ánh mắt của bác sĩ, không hối hả, không căng thẳng, mà rất bình tĩnh, giống như đã quen với mọi tình huống. Bác sĩ hỏi em rất nhẹ nhàng: “Con đau ở chỗ nào?”, “Cơn đau bắt đầu từ khi nào?”. Giọng bác sĩ không lớn nhưng rõ ràng, khiến em cảm thấy yên tâm hơn một chút dù vẫn còn đau.

Trong lúc khám, bác sĩ đặt tay lên bụng em để kiểm tra. Từng động tác đều rất cẩn thận, không vội vàng. Bác sĩ luôn hỏi em có đau nhiều không trước mỗi lần kiểm tra, như sợ làm em khó chịu thêm. Có một lúc em hơi sợ vì cơn đau tăng lên. Em nhăn mặt và gần như sắp khóc. Bác sĩ thấy vậy liền dừng lại ngay và nói rất chậm: “Con bình tĩnh nhé, bác sẽ làm nhẹ thôi.” Giọng nói ấy khiến em bớt lo hơn rất nhiều.

Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ giải thích cho mẹ em nguyên nhân có thể là do rối loạn tiêu hóa và cần theo dõi thêm. Bác sĩ nói rất rõ ràng, không dùng từ ngữ khó hiểu, giống như đang giải thích cho một người thân trong gia đình. Điều khiến em nhớ nhất là khi bác sĩ rời đi một chút rồi quay lại kiểm tra em lần nữa trước khi chuyển sang bệnh nhân khác. Dù công việc rất bận, bác vẫn quay lại hỏi: “Con đỡ hơn chưa?”. Câu hỏi ấy tuy đơn giản nhưng khiến em cảm thấy rất ấm áp.

Sau khi được truyền thuốc, em nằm nghỉ trên giường bệnh. Em nhìn thấy bác sĩ đi lại giữa các giường bệnh khác, luôn giữ thái độ điềm tĩnh và nhẹ nhàng với tất cả bệnh nhân. Không ai thấy bác tỏ ra mệt mỏi hay cáu gắt, dù chắc chắn công việc rất nhiều. Khoảnh khắc đó, em hiểu rằng bác sĩ không chỉ chữa bệnh bằng thuốc, mà còn bằng sự kiên nhẫn và thái độ của mình.

Khi rời bệnh viện, em đã đỡ đau hơn rất nhiều. Nhưng điều còn đọng lại trong em không chỉ là sự hồi phục về thể chất, mà là hình ảnh vị bác sĩ với ánh mắt bình tĩnh và giọng nói nhẹ nhàng trong đêm hôm đó.

Bài tham khảo Mẫu 12

Trong những lần đi qua con phố nhỏ gần nhà, em từng bắt gặp một hình ảnh rất đặc biệt mà đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ. Đó là một người đàn ông bán sách cũ bên vỉa hè. Không phải vì điều gì quá nổi bật, mà chính sự giản dị và bình yên của ông đã khiến em chú ý và nhớ mãi.

Ông thường ngồi ở một góc nhỏ dưới tán cây, nơi có bóng mát phủ xuống cả một khoảng vỉa hè. Những cuốn sách được xếp ngay ngắn trên một tấm bạt trải dưới đất, tạo thành một “gian hàng” đơn sơ nhưng rất gọn gàng. Ông có dáng người gầy, hơi cao, nhưng không tạo cảm giác yếu ớt mà ngược lại rất vững chãi. Vai ông hơi gù nhẹ, có lẽ do đã quen ngồi lâu trong một tư thế. Mỗi khi ông cúi xuống sắp xếp sách, em thấy dáng ông giống như một chiếc bóng chậm rãi nhưng chắc chắn giữa dòng người qua lại. Khuôn mặt ông nhiều nếp nhăn, đặc biệt là ở khóe mắt và trán, như dấu vết của thời gian in lại rất rõ ràng. Làn da ông sạm màu nắng, không đều, nhưng lại mang vẻ quen thuộc của một người đã trải qua nhiều năm tháng lao động. Điều em chú ý nhất là đôi mắt của ông. Đôi mắt không sáng kiểu trẻ trung, nhưng lại rất sâu và hiền. Khi nhìn người khác, ánh mắt ông chậm rãi, không vội vàng, giống như đang lắng nghe nhiều hơn là quan sát.

Ông thường mặc những bộ quần áo đơn giản, đã cũ nhưng sạch sẽ. Chiếc áo sơ mi màu nhạt và chiếc quần vải bạc màu khiến ông trông rất bình dị. Đôi tay ông gầy, xương rõ nhưng rất khéo léo khi cầm từng cuốn sách, giống như ông trân trọng từng món đồ mình đang bán. Giọng nói của ông nhẹ và chậm. Khi có khách hỏi sách, ông không trả lời vội mà thường suy nghĩ một chút rồi mới nói. Cách ông giới thiệu sách không giống người bán hàng, mà giống như đang chia sẻ một điều gì đó mình đã đọc và yêu thích.

Có một lần em dừng lại xem sách, ông không vội chào mời. Ông chỉ ngồi yên, thỉnh thoảng sắp xếp lại những cuốn sách bị lệch. Khi em hỏi về một cuốn truyện, ông cầm lên, phủi nhẹ bụi rồi nói rất đơn giản về nội dung của nó. Em không mua cuốn sách hôm đó, nhưng ông vẫn mỉm cười. Nụ cười của ông nhẹ, không rộng, nhưng rất thật. Nó khiến em có cảm giác như mình vừa nói chuyện với một người quen lâu ngày. Em để ý rằng dù ngồi bán sách ở vỉa hè, ông luôn giữ mọi thứ rất gọn gàng. Các cuốn sách được xếp theo từng chồng nhỏ, không lộn xộn. Thỉnh thoảng ông lại lau bụi cho sách, giống như đang chăm sóc một thứ gì đó rất quan trọng.

Sau lần gặp đó, em không còn thấy ông thường xuyên như trước, nhưng hình ảnh người bán sách cũ ấy vẫn còn trong trí nhớ em rất rõ. Đó không phải là một con người ồn ào hay nổi bật, mà là một người bình dị giữa phố xá đông đúc. Đôi khi vẻ đẹp của con người không nằm ở sự rực rỡ, mà nằm ở sự giản dị, hiền hậu và cách họ sống với công việc của mình.

Bài tham khảo Mẫu 13

Trong ngôi trường thân thuộc của em, mỗi ngày đều có những con người thầm lặng góp phần giữ cho mọi thứ sạch sẽ và gọn gàng. Một trong số đó là cô lao công mà em thường gặp vào buổi sáng sớm hoặc cuối giờ học. Cô không phải người nổi bật, nhưng lại để lại trong em một ấn tượng rất sâu sắc về sự cần mẫn và hiền hậu.

Cô lao công có dáng người nhỏ nhắn, hơi gầy, nhưng bước đi lại rất nhanh nhẹn. Mỗi lần cô di chuyển trong sân trường, em có cảm giác như cô đang lướt nhẹ giữa những hàng cây, không ồn ào nhưng rất quen thuộc. Dáng lưng cô hơi cong nhẹ vì công việc phải cúi nhiều, nhưng chính điều đó lại khiến cô trở nên gần gũi hơn. Khuôn mặt cô không trẻ, đã có những nếp nhăn hằn ở khóe mắt và trán. Những nếp nhăn ấy không làm cô già đi trong cảm nhận của em, mà giống như dấu vết của thời gian, của bao ngày làm việc chăm chỉ dưới nắng, dưới gió. Làn da cô sạm màu, có lẽ vì phải làm việc ngoài trời nhiều. Đôi mắt không to nhưng rất hiền, luôn ánh lên sự dịu dàng và kiên nhẫn. Khi nhìn học sinh, ánh mắt cô giống như một làn gió nhẹ, khiến người ta cảm thấy dễ chịu dù chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn.

Cô thường buộc tóc gọn ra phía sau, vài sợi tóc bạc lẫn trong mái tóc đen đã bắt đầu điểm màu thời gian. Mỗi khi cô cúi xuống quét sân, những sợi tóc ấy khẽ rung theo từng chuyển động. Trên người cô luôn là bộ quần áo lao động giản dị, có phần đã cũ nhưng sạch sẽ và gọn gàng. Đôi tay cô là điều em ấn tượng nhất. Đôi tay gầy, xương hơi lộ rõ, nhưng lại rất linh hoạt và quen thuộc với công việc. Khi cầm chổi, từng động tác của cô đều đều, không vội vàng, giống như đang vẽ những đường quét dài trên nền sân trường.

Có những buổi sáng, khi em đến lớp sớm, cô đã có mặt từ rất lâu. Sân trường khi ấy còn ướt sương, lá cây rơi rải rác khắp nơi. Cô lặng lẽ quét từng góc sân, gom từng chiếc lá lại thành một đống nhỏ. Không ai nhắc, không ai yêu cầu, nhưng cô vẫn làm rất cẩn thận. 

Một lần em đi học muộn, vội vàng chạy qua hành lang và làm rơi một cuốn vở. Cô lao công đang quét gần đó đã dừng lại ngay, cúi xuống nhặt giúp em. Cô không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng đưa lại và dặn: “Con đi cẩn thận nhé, nền hơi trơn đấy.” Giọng cô trầm và chậm, không lớn nhưng lại khiến em cảm thấy rất ấm. Khoảnh khắc đó tuy rất nhỏ, nhưng em lại nhớ rất lâu. Em nhận ra rằng cô không chỉ làm công việc dọn dẹp, mà còn âm thầm quan tâm đến học sinh bằng những điều giản dị nhất. Trong lúc làm việc, cô luôn giữ nhịp rất đều. Dù nắng hay gió, cô vẫn quét sân một cách kiên nhẫn. Nhìn cô, em có cảm giác như cô đang giữ cho ngôi trường luôn sạch sẽ và bình yên bằng chính sự chăm chỉ của mình.

Em hiểu rằng trong cuộc sống, có những con người tuy bình dị nhưng lại mang đến giá trị rất lớn. Và cô lao công chính là một người như thế, nhẹ nhàng, cần mẫn và luôn âm thầm cống hiến.

Bài tham khảo Mẫu 14

Có những con người rất bình dị, mỗi ngày đi qua ta trong im lặng, nhưng lại trở thành một phần ký ức mà ta không bao giờ quên. Với em, cô lao công của trường là một người như thế. Cô không chỉ là người giữ cho sân trường sạch sẽ, mà còn là người đã từng giúp em trong một tình huống mà em nhớ mãi đến bây giờ.

Cô lao công có dáng người nhỏ nhắn, hơi gầy nhưng nhanh nhẹn. Mỗi bước chân cô đi trên sân trường đều rất nhẹ, như thể cô đã quá quen với từng viên gạch, từng hàng cây nơi đây. Dáng lưng cô hơi cong, giống như đã mang theo bao năm tháng làm việc vất vả, nhưng vẫn rất vững vàng. Khuôn mặt cô không trẻ, đã có những nếp nhăn hiện rõ ở khóe mắt và trán. Những nếp nhăn ấy không làm cô kém đi vẻ hiền hậu, mà ngược lại khiến cô giống như một người đã trải qua nhiều chuyện trong cuộc sống. Làn da cô sạm nhẹ vì nắng gió, nhưng ánh nhìn thì luôn dịu dàng. Đôi mắt cô không sắc sảo, nhưng rất hiền và luôn quan sát mọi thứ xung quanh một cách âm thầm. Khi nhìn học sinh, ánh mắt cô giống như một làn gió nhẹ, không ồn ào nhưng khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Bộ quần áo lao động của cô đơn giản, hơi cũ nhưng luôn sạch sẽ. Trên tay cô luôn là chiếc chổi quen thuộc, gắn liền với từng bước cô đi qua sân trường. Cô làm việc rất chăm chỉ. Mỗi buổi sáng, khi học sinh còn chưa đến đông đủ, cô đã có mặt để quét sân, gom lá, lau hành lang. Những động tác của cô đều đều, chậm rãi nhưng không hề mệt mỏi, giống như một phần không thể thiếu của ngôi trường.

Em nhớ rất rõ một kỉ niệm xảy ra vào một buổi chiều. Hôm đó, sau giờ học, em và vài bạn chạy ra sân trường chơi. Vì mải đùa nên em không để ý và chạy rất gần khu vực nền gạch vừa lau, nơi còn khá trơn. Trong lúc chạy, em bất ngờ trượt chân. Mọi thứ diễn ra rất nhanh khiến em không kịp phản ứng. Em chỉ kịp hoảng hốt thì đúng lúc đó, cô lao công từ phía gần đó chạy lại rất nhanh và đỡ em lại.

Cô không để em ngã xuống nền gạch. Tay cô giữ em rất chắc nhưng cũng rất nhẹ nhàng, như sợ làm em đau. Cô hỏi ngay: “Con có sao không? Có đau ở đâu không?” Giọng cô gấp nhưng vẫn rất ấm. Em lúc đó hơi hoảng nên chỉ lắc đầu. Cô nhìn em một lúc rồi mới thở nhẹ, sau đó dặn em không được chạy ở khu vực vừa lau vì rất trơn. Cô nói chậm rãi, không trách mắng, chỉ lo lắng thật sự. Khoảnh khắc đó khiến em rất nhớ. Em nhận ra đôi tay gầy của cô giống như một điểm tựa nhỏ nhưng rất chắc chắn giữa sân trường. Sau đó, cô lại tiếp tục công việc của mình như chưa có gì đặc biệt xảy ra. Nhưng với em, đó là một kỉ niệm rất lớn. Em nhìn cô quét sân dưới nắng chiều mà cảm thấy vừa biết ơn vừa kính trọng.

Từ hôm đó, mỗi lần nhìn thấy cô lao công trong sân trường, em đều cảm thấy một sự gần gũi đặc biệt. Cô không chỉ là người làm công việc giữ gìn vệ sinh, mà còn là người âm thầm bảo vệ sự an toàn cho học sinh.

Bài tham khảo Mẫu 15

Trong cuộc sống, có những người ta không quen biết, cũng không gặp lại lần thứ hai, nhưng lại để lại trong ta một ấn tượng rất sâu sắc. Đó là những con người xuất hiện đúng lúc, giúp đỡ ta trong những tình huống khó khăn nhất. Với em, đó là một người đi đường đã giúp em khi em bị ngã xe trong một buổi chiều mà em không bao giờ quên.

Hôm đó là một buổi chiều tan học. Trời không quá nắng, nhưng đường phố khá đông vì đúng giờ cao điểm. Em đạp xe về nhà như mọi ngày, lòng chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng về tới nơi. Khi đi qua một đoạn đường hơi trơn vì có cát và nước, em bất ngờ bị mất thăng bằng. Chiếc xe nghiêng sang một bên, và em ngã xuống đường rất nhanh. Mọi thứ diễn ra chỉ trong vài giây, khiến em không kịp phản ứng.

Em nằm dưới đất, đầu óc hơi choáng, tay chân bị trầy xước. Xe đạp đổ sang một bên, bánh xe vẫn quay chậm. Xung quanh vẫn có người qua lại, nhưng ai cũng đang vội nên không ai dừng lại ngay. Đúng lúc đó, một người đàn ông đi xe máy gần đó đã dừng lại. Chú nhanh chóng dựng xe, rồi bước tới chỗ em. Điều khiến em nhớ nhất là cách chú tiến lại rất nhanh nhưng không hề vội vã, giống như đã quen với việc xử lý những tình huống bất ngờ.

Chú có dáng người cao, hơi gầy, mặc chiếc áo sơ mi đơn giản đã sẫm màu vì bụi đường. Khuôn mặt chú không quá nổi bật, nhưng ánh mắt lại rất rõ ràng và bình tĩnh. Đôi mắt ấy nhìn em với sự lo lắng nhưng không làm em sợ. Chú cúi xuống đỡ em dậy. Đôi tay chú chắc nhưng rất cẩn thận, như sợ làm em đau thêm. Chú hỏi ngay: “Cháu có sao không? Có đứng dậy được không?” Giọng chú trầm, không lớn nhưng rất ấm.

Em cố gắng đứng dậy, cảm thấy chân hơi đau. Chú không vội buông tay, vẫn giữ nhẹ để em đứng vững. Sau đó chú dựng lại xe đạp cho em, kiểm tra xem xe có hỏng gì không. Chú còn lấy khăn giấy trong túi ra đưa cho em lau vết trầy. Hành động ấy rất tự nhiên, không chút do dự, giống như giúp đỡ người thân của mình. Em lúc đó vừa đau vừa sợ, nhưng nhờ sự bình tĩnh của chú mà dần ổn định lại. Giọng chú vẫn nhẹ nhàng, không trách móc, chỉ là sự quan tâm thật lòng.

Khoảnh khắc đó, em cảm thấy sự giúp đỡ của chú giống như một bàn tay kịp thời kéo em ra khỏi sự hoảng loạn. Giữa dòng người vội vã, sự dừng lại của chú khiến em thấy rất ấm lòng. Em hiểu rằng trong cuộc sống, có những con người tuy xa lạ nhưng lại sẵn sàng dừng lại để giúp đỡ người khác.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close