Top 105 Bài văn tả mẹ hay nhất- Giới thiệu về mẹ: Mẹ là người em yêu thương và kính trọng nhất trong gia đình. - Nêu cảm xúc chung: Mẹ luôn chăm sóc, hi sinh và là chỗ dựa tinh thần của em. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu về mẹ: Mẹ là người em yêu thương và kính trọng nhất trong gia đình. - Nêu cảm xúc chung: Mẹ luôn chăm sóc, hi sinh và là chỗ dựa tinh thần của em. II. Thân bài 1. Khái quát về mẹ - Mẹ em tên là gì? - Mẹ em năm nay bao nhiêu tuổi? - Nghề nghiệp của mẹ: nội trợ, công nhân, giáo viên, bán hàng, bác sĩ… - Vai trò trong gia đình: người chăm lo, giữ gìn hạnh phúc gia đình. 2. Tả ngoại hình - Dáng người: Gầy, hơi nhỏ, hoặc đầy đặn. - Khuôn mặt: Hiền hậu, phúc hậu, hoặc hơi khắc khổ vì vất vả. - Mái tóc: Dài, ngắn, có vài sợi bạc. - Đôi mắt: Hiền từ, ấm áp, nhiều lo lắng cho con. - Đôi tay: Thô ráp, chai sần vì làm việc nhà/vất vả. - Giọng nói: Dịu dàng, nhẹ nhàng hoặc nghiêm khi cần thiết. 3. Tính cách của mẹ - Yêu thương con hết mực. - Chăm chỉ, chịu khó, hy sinh vì gia đình. - Dịu dàng nhưng cũng nghiêm khắc khi dạy con. - Quan tâm từng bữa ăn, giấc ngủ của con. 4. Kỉ niệm với mẹ - Một lần mẹ chăm sóc em khi em bị ốm. - Một lần mẹ dạy em bài học về cuộc sống. - Một lần em hiểu được sự vất vả của mẹ. - Cảm xúc: xúc động, biết ơn, yêu thương mẹ nhiều hơn. III. Kết bài - Khẳng định tình cảm: Em rất yêu quý và biết ơn mẹ. - Suy nghĩ: Mẹ là người tuyệt vời nhất trong lòng em. - Mong ước: Mẹ luôn khỏe mạnh, hạnh phúc và ở bên em mãi mãi. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Mẹ em là người mà em yêu thương và kính trọng nhất trong gia đình. Mẹ em năm nay hơn bốn mươi tuổi và làm công việc nội trợ. Hằng ngày, mẹ chăm lo cho gia đình từ bữa ăn đến giấc ngủ của mọi người. Mẹ có dáng người nhỏ nhắn và hơi gầy vì luôn bận rộn. Khuôn mặt mẹ hiền hậu với những nét dịu dàng. Mái tóc mẹ dài nhưng đã có vài sợi bạc. Đôi mắt mẹ luôn nhìn em với ánh mắt ấm áp và đầy yêu thương. Đôi bàn tay mẹ không mềm mại mà đã chai sần vì làm việc nhà rất nhiều. Mẹ là người rất chăm chỉ và chịu khó. Dù mệt, mẹ vẫn luôn cố gắng hoàn thành mọi việc trong nhà. Mẹ luôn quan tâm đến em từng bữa ăn, giấc ngủ và việc học. Em nhớ có một lần em bị ốm vào ban đêm. Mẹ đã thức suốt để chăm sóc em, đắp khăn ấm và cho em uống thuốc. Nhờ có mẹ, em nhanh chóng khỏe lại. Lúc đó em cảm thấy mẹ giống như một người bảo vệ luôn ở bên cạnh em. Em rất yêu mẹ em. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người luôn hi sinh thầm lặng vì gia đình. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh và hạnh phúc để mãi ở bên em. Bài tham khảo Mẫu 1 Có những lúc em tự hỏi, điều gì trong cuộc sống khiến em cảm thấy bình yên nhất. Và rồi em nhận ra, đó chính là những buổi sáng được nghe tiếng mẹ gọi dậy, là mùi cơm nóng mẹ nấu, và là ánh mắt dịu dàng của mẹ nhìn em mỗi ngày. Mẹ em – người phụ nữ bình thường trong gia đình nhỏ, nhưng lại là cả thế giới yêu thương của em. Mẹ em năm nay hơn bốn mươi tuổi, làm công việc nội trợ. Công việc của mẹ không có giờ tan ca cố định, cũng không có ngày nghỉ rõ ràng, nhưng lại kéo dài từ sáng sớm đến tận khi cả nhà đi ngủ. Với em, mẹ giống như một “người giữ lửa” thầm lặng, luôn làm cho ngôi nhà nhỏ của em trở nên ấm áp. Mẹ có dáng người nhỏ nhắn, hơi gầy vì luôn tất bật với công việc. Làn da mẹ không còn trắng mịn như trước mà đã sạm đi vì nắng gió và thời gian. Mái tóc mẹ dài, thường được buộc gọn phía sau, nhưng em vẫn thấy có vài sợi tóc bạc lấp ló. Mỗi lần nhìn thấy những sợi tóc ấy, em lại thấy lòng mình hơi chùng xuống. Khuôn mặt mẹ hiền và hơi khắc khổ, nhưng luôn toát lên sự dịu dàng. Đôi mắt mẹ là điều em thích nhất, không quá to, nhưng rất ấm, như luôn biết em đang vui hay đang buồn. Đôi tay mẹ là đôi tay mà em luôn nhớ rõ nhất. Đó là đôi tay không mềm mại, mà có chút thô ráp vì đã làm biết bao việc trong nhà. Đôi tay ấy đã nấu biết bao bữa cơm, giặt biết bao bộ quần áo, và cũng đã nhiều lần xoa đầu em khi em buồn. Mỗi lần mẹ nắm tay em, em luôn cảm thấy rất an toàn, như thể không có điều gì có thể làm em sợ hãi. Mẹ em không phải người nói nhiều lời hoa mỹ. Mẹ ít khi khen ngợi, nhưng lại luôn thể hiện tình cảm bằng hành động. Có những buổi sáng, khi em còn đang ngủ, mẹ đã dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà. Có những buổi trưa nắng, em thấy mẹ vẫn đang phơi đồ, quét sân, dọn dẹp không ngơi tay. Có những buổi tối, khi mọi người đã nghỉ ngơi, mẹ vẫn còn kiểm tra lại mọi thứ trong nhà. Em nhớ nhất một kỉ niệm vào một buổi tối mưa lớn. Hôm đó em bị sốt cao, người mệt rã rời. Khi em tỉnh dậy giữa đêm, em thấy mẹ vẫn đang ngồi bên cạnh, tay đặt lên trán em để kiểm tra nhiệt độ. Mẹ thay khăn ướt liên tục, rồi cho em uống từng ngụm nước nhỏ. Ánh đèn vàng trong phòng lúc ấy rất yếu, nhưng em vẫn nhìn rõ khuôn mặt mẹ đầy lo lắng. Có lúc em mơ màng, chỉ nghe tiếng mẹ gọi khẽ: “Con cố gắng lên nhé.” Câu nói ấy rất nhỏ, nhưng lại khiến em thấy ấm áp vô cùng. Em cảm giác như chỉ cần có mẹ ở bên, mọi cơn sốt hay mệt mỏi đều trở nên nhẹ đi rất nhiều. Sáng hôm sau, khi em đỡ hơn, mẹ vẫn chưa ngủ đủ giấc. Mẹ ngồi tựa vào ghế, đôi mắt thâm quầng vì thức cả đêm. Nhìn mẹ lúc đó, em bỗng thấy thương mẹ nhiều hơn bao giờ hết. Em nhận ra rằng, mẹ luôn là người chịu thiệt thòi nhiều nhất trong gia đình, nhưng lại ít khi than vãn. Ở nhà, mẹ giống như trung tâm của mọi việc. Mọi thứ đều có mẹ sắp xếp gọn gàng, từ bữa ăn đến quần áo, từ việc học của em đến sinh hoạt của cả gia đình. Dù vất vả, mẹ vẫn luôn cố gắng để mọi thứ được tốt nhất. Có những buổi chiều, em ngồi nhìn mẹ làm việc trong bếp. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rơi lên mái tóc mẹ, làm em chợt thấy mẹ giống như một người rất dịu dàng giữa cuộc sống bận rộn này. Lúc đó, em chỉ muốn chạy lại ôm mẹ thật chặt. Em hiểu rằng, mẹ không cần những điều lớn lao. Mẹ chỉ cần em ngoan hơn, học tốt hơn và biết yêu thương gia đình nhiều hơn. Và em cũng hiểu rằng, tình yêu của mẹ dành cho em là thứ tình cảm không bao giờ thay đổi. Em rất yêu mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người luôn âm thầm che chở, nâng đỡ em từng ngày. Có lẽ, điều quý giá nhất trong cuộc đời em không phải là những điều xa xôi, mà chính là được làm con của mẹ. Bài tham khảo Mẫu 2 “Mẹ yêu ơi, con yêu mẹ nhiều…” - mỗi lần nghe câu hát ấy vang lên, em lại thấy trong lòng mình ấm lên một cảm giác rất quen thuộc. Với em, hình ảnh người mẹ không chỉ có trong lời hát, mà còn hiện hữu mỗi ngày qua mẹ em - một người phụ nữ giản dị nhưng luôn dành cho em tất cả tình yêu thương sâu sắc nhất. Mẹ em tên là Thu Hà, năm nay hơn bốn mươi tuổi và làm nghề bán hàng ở chợ. Công việc của mẹ bắt đầu từ rất sớm, khi trời còn chưa kịp sáng hẳn, và kết thúc khi chợ đã vãn người. Dù vất vả, mẹ vẫn luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng trên môi, như thể mọi mệt nhọc đều được giấu sau ánh mắt hiền từ. Mẹ có dáng người hơi đậm, khỏe khoắn vì phải làm việc và di chuyển nhiều. Làn da mẹ ngăm nắng, không trắng trẻo nhưng lại rất gần gũi. Khuôn mặt mẹ tròn, phúc hậu, lúc nào cũng toát lên sự thân thiện. Mái tóc mẹ ngắn, hơi xoăn nhẹ và thường được kẹp gọn gàng khi đi làm. Đôi mắt mẹ sáng và ấm, mỗi khi nhìn em luôn có cảm giác như được che chở. Nụ cười của mẹ rất duyên, chỉ cần mẹ cười là mọi người xung quanh cũng thấy dễ chịu hơn. Đôi tay mẹ là đôi tay khiến em nhớ nhất. Đó là đôi tay không mềm mại, mà có nhiều vết chai nhỏ vì bốc hàng, sắp xếp đồ và làm việc suốt ngày. Nhưng chính đôi tay ấy lại là đôi tay đã nấu cho em biết bao bữa cơm ngon, đã sửa lại quần áo cho em, và đã nắm lấy tay em mỗi khi em buồn. Trong cuộc sống hằng ngày, mẹ là người rất chăm chỉ và chu đáo. Dù đi làm về muộn, mẹ vẫn tranh thủ dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị bữa tối cho gia đình. Có những hôm em thấy mẹ vừa về đến nhà đã ngồi thở mệt, nhưng chỉ một lúc sau lại đứng dậy làm việc tiếp. Nhìn mẹ như vậy, em vừa thương vừa thấy mình cần phải cố gắng hơn. Em nhớ nhất một kỉ niệm vào một buổi sáng trời mưa. Hôm đó em bị quên áo mưa và bị ướt khi đi học về. Em về đến nhà trong tình trạng lạnh run và hơi lo lắng. Khi thấy em như vậy, mẹ lập tức bỏ dở công việc, chạy lại lấy khăn khô lau tóc cho em. Mẹ không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Sao con không biết giữ gìn vậy?” Sau đó mẹ pha cho em một ly nước gừng nóng. Mẹ còn thay quần áo cho em, rồi ngồi bên cạnh xem em có bị sốt không. Trong lúc đó, em thấy ánh mắt mẹ đầy lo lắng nhưng giọng nói vẫn rất dịu dàng. Em cảm giác như mọi mệt mỏi của mình đều tan biến khi có mẹ bên cạnh. Buổi chiều hôm đó, mẹ vẫn phải quay lại chợ làm việc, dù em biết mẹ còn rất mệt. Trước khi đi, mẹ chỉ dặn em nằm nghỉ ngơi cho khỏe. Nhìn bóng mẹ rời khỏi nhà trong mưa, em bỗng thấy lòng mình nghẹn lại. Em nhận ra rằng mẹ luôn là người hy sinh nhiều nhất trong gia đình. Mẹ ít khi nói lời yêu thương, nhưng lại thể hiện qua từng việc nhỏ mỗi ngày. Từ bữa ăn, giấc ngủ cho đến việc chăm sóc em khi ốm, tất cả đều có bóng dáng mẹ. Em rất yêu mẹ Thu Hà của em. Mẹ không phải người hoàn hảo, nhưng với em, mẹ là người tuyệt vời nhất. Mẹ giống như một “mặt trời nhỏ” trong gia đình, không rực rỡ chói chang nhưng luôn đủ ấm để em cảm thấy an toàn. Em sẽ luôn cố gắng sống tốt hơn mỗi ngày vì đó chính là cách em yêu mẹ sâu sắc nhất. Bài tham khảo Mẫu 3 Trong ký ức của em, hình ảnh người mẹ luôn gắn liền với tiếng phấn viết trên bảng và những trang giáo án được lật giở mỗi đêm. Mẹ em là cô giáo dạy Tiểu học, một nghề tưởng chừng bình dị nhưng lại chứa đựng biết bao sự kiên nhẫn và yêu thương. Mẹ em tên là Minh Hằng, hiện đang dạy lớp 3 ở một trường gần nhà. Mỗi ngày, mẹ đều mặc áo dài hoặc trang phục gọn gàng đến trường, mang theo một túi giáo án và một trái tim đầy nhiệt huyết. Với em, mẹ không chỉ là mẹ ở nhà mà còn là một “người lái đò” thầm lặng đưa bao thế hệ học sinh qua sông tri thức. Nếu nhìn từ xa, mẹ không phải người có ngoại hình nổi bật. Mẹ có dáng người hơi nhỏ, bước đi nhanh nhẹn nhưng nhẹ nhàng. Mái tóc mẹ dài ngang lưng, thường được buộc thấp gọn gàng khi đi dạy. Khi ở nhà, mẹ hay thả tóc, để vài sợi rơi nhẹ xuống vai trông rất tự nhiên. Khuôn mặt mẹ hơi dài, làn da không trắng nhưng rất ấm áp, mang nét hiền hậu của một người phụ nữ luôn sống vì gia đình và học trò. Điều em nhớ nhất ở mẹ là đôi mắt. Đôi mắt ấy không quá to nhưng rất sáng, đặc biệt khi mẹ giảng bài. Khi nhìn học sinh, ánh mắt mẹ vừa nghiêm khắc vừa đầy kiên nhẫn, như thể luôn muốn hiểu từng em một. Còn khi nhìn em, ánh mắt ấy lại mềm lại, dịu dàng hơn rất nhiều. Giọng nói của mẹ không lớn, nhưng rất rõ và truyền cảm. Khi đứng lớp, mẹ thường nói chậm rãi, thỉnh thoảng nhấn mạnh vào những chỗ quan trọng để học sinh dễ hiểu. Có lúc mẹ kể chuyện, giọng lại trở nên ấm áp và gần gũi như đang kể chuyện cho con nghe. Ở trường, mẹ là một cô giáo rất được học sinh yêu quý. Mẹ không chỉ dạy chữ mà còn dạy các em cách lễ phép, cách sống tốt. Có những em nhỏ rất nghịch, nhưng khi học mẹ, đều trở nên ngoan hơn vì mẹ luôn kiên nhẫn giải thích thay vì quát mắng. Em nhớ một lần rất đặc biệt, đó là buổi tối trước ngày mẹ chấm bài kiểm tra giữa kì. Em ngồi học trong phòng thì thấy mẹ vẫn ngồi bên bàn làm việc, xung quanh là rất nhiều bài của học sinh. Mẹ đọc từng bài rất chậm, có lúc còn dừng lại suy nghĩ rồi mới chấm tiếp. Lúc đó em tò mò hỏi mẹ: “Sao mẹ phải xem kỹ thế ạ?” Mẹ chỉ cười và nói: “Mỗi bài làm là công sức của học trò, phải đọc cho công bằng.” Câu nói ấy tuy đơn giản nhưng khiến em suy nghĩ rất nhiều. Một kỉ niệm khác mà em không thể quên là lần em làm bài kiểm tra không tốt. Em rất buồn, về nhà không dám nói với mẹ. Nhưng mẹ đã biết trước qua sổ liên lạc. Tối hôm đó, mẹ không trách em, cũng không nói nặng lời. Mẹ chỉ nhẹ nhàng gọi em lại, rồi lấy bài kiểm tra ra. Mẹ không dùng bút đỏ khoanh lỗi ngay, mà chỉ hỏi: “Con thấy mình sai ở đâu?” Em im lặng. Mẹ không thúc ép, chỉ kiên nhẫn chờ em trả lời. Sau đó mẹ lấy giấy nháp, ngồi cùng em và hướng dẫn lại từng phần. Mẹ nói rất chậm, giống như đang dạy một học sinh nhỏ trong lớp. Có những lúc em làm sai, mẹ chỉ cười nhẹ và bảo làm lại. Không khí lúc đó không căng thẳng mà rất nhẹ nhàng. Đến khi em hiểu ra bài, mẹ mới xoa đầu em và nói: “Lần sau cố gắng hơn nhé.” Câu nói ấy khiến em vừa vui vừa thấy mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Ở nhà, mẹ vẫn giữ thói quen chấm bài vào buổi tối. Có những hôm đã khuya, em tỉnh dậy vẫn thấy mẹ ngồi bên bàn, ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt đầy tập trung. Em thấy thương mẹ rất nhiều vì công việc của mẹ không bao giờ kết thúc khi rời lớp học. Mẹ còn rất quan tâm đến em trong từng việc nhỏ. Mỗi sáng, mẹ chuẩn bị đồ ăn cho em, nhắc em mang đủ sách vở. Khi em ốm, mẹ là người chăm sóc em cẩn thận nhất. Những điều ấy diễn ra hằng ngày nhưng lại khiến em cảm thấy rất ấm áp. Em nhận ra mẹ không chỉ là một cô giáo giỏi mà còn là một người mẹ rất tận tụy. Mẹ vừa dạy học sinh, vừa dạy chính em bằng cách sống của mình. Em rất yêu mẹ. Mẹ giống như một ngọn nến nhỏ, lặng lẽ cháy sáng để soi đường cho người khác mà không cần ai phải khen ngợi. Và trong trái tim em, hình ảnh mẹ sẽ luôn là ký ức đẹp nhất, không bao giờ phai nhạt theo thời gian. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong những buổi sáng còn mờ sương, khi thành phố chưa kịp thức giấc, em đã thấy bóng dáng mẹ lặng lẽ đi qua con đường trước nhà, chiếc chổi tre nghiêng nghiêng trong tay. Với nhiều người, mẹ em chỉ là một người lao công bình thường. Nhưng với em, mẹ là người giữ cho phố phường sạch sẽ và cũng là người giữ cho tuổi thơ em một khoảng trời đầy ấm áp. Mẹ em tên là Lành, làm công việc dọn vệ sinh môi trường. Công việc của mẹ bắt đầu từ rất sớm, khi mọi người còn đang ngủ, và kết thúc khi đường phố đã đông người qua lại. Dù vất vả, mẹ vẫn luôn làm việc với sự chăm chỉ và âm thầm, như thể từng con đường sạch sẽ hơn đều là một niềm vui nhỏ của mẹ. Mẹ có dáng người gầy, hơi còng xuống vì phải cúi quét nhiều năm liền. Làn da mẹ sạm đen vì nắng, vì gió và vì bụi đường. Đôi bàn tay mẹ không mềm mại mà thô ráp, những ngón tay chai sần, in hằn dấu vết của thời gian và công việc nặng nhọc. Mái tóc mẹ đã điểm nhiều sợi bạc, thường được buộc gọn sau gáy bằng một sợi dây đơn giản. Khuôn mặt mẹ gầy gò, đôi gò má cao, nhìn vào có thể thấy rõ sự lam lũ của cuộc đời. Thế nhưng, điều khiến em không bao giờ quên lại là ánh mắt mẹ. Đôi mắt ấy không sáng rực rỡ, nhưng lại rất hiền và sâu. Có lúc mệt mỏi, nhưng khi nhìn em, ánh mắt mẹ vẫn luôn dịu lại, như thể mọi vất vả đều có thể tạm quên đi. Nụ cười của mẹ không nhiều, nhưng mỗi khi mẹ cười, em lại thấy lòng mình ấm lên rất lạ. Mỗi ngày, mẹ khoác lên mình bộ đồ bảo hộ đơn giản, chiếc áo đã bạc màu theo năm tháng. Mẹ đi qua từng con phố, từng ngõ nhỏ, cúi xuống nhặt từng mảnh rác, quét từng lớp bụi. Có những hôm trời mưa, mẹ vẫn làm việc trong bộ áo mưa cũ, dáng người nhỏ bé giữa dòng người vội vã. Nhìn mẹ, em thấy mẹ giống như một “ngọn gió lặng”, không ai chú ý nhiều nhưng lại làm cho mọi thứ trở nên sạch đẹp hơn. Em nhớ một kỉ niệm rất rõ vào một buổi sáng mùa đông. Hôm đó trời lạnh buốt, em dậy sớm đi học thì thấy mẹ vẫn đang quét rác ở đầu ngõ. Tay mẹ đỏ lên vì lạnh, nhưng mẹ vẫn cặm cụi làm việc. Em chạy lại đưa mẹ chiếc khăn quàng cổ của mình. Mẹ thoáng ngạc nhiên, rồi mỉm cười rất nhẹ. Mẹ không nói nhiều, chỉ bảo em: “Con đi học đi kẻo muộn.” Nhưng khi em đi được một đoạn, em quay lại vẫn thấy mẹ đứng đó, cúi xuống quét từng chiếc lá rơi. Hình ảnh ấy khiến em bỗng thấy sống mũi mình cay cay. Em nhận ra rằng, có những công việc không hào nhoáng, nhưng lại góp phần làm cho cuộc sống của biết bao người trở nên tốt đẹp hơn. Có những buổi tối, khi mẹ trở về nhà, người mẹ đầy mệt mỏi, áo còn vương bụi đường. Nhưng mẹ vẫn cố gắng dọn dẹp nhà cửa, nấu cho em bữa cơm nóng. Em nhiều lần thấy mẹ ngồi lặng im một lúc rất lâu, như để nghỉ ngơi sau một ngày dài. Mẹ không nói nhiều lời yêu thương, nhưng lại luôn thể hiện bằng hành động. Mỗi lần em ốm, mẹ là người thức suốt đêm chăm sóc. Mỗi lần em buồn, mẹ chỉ cần ngồi bên cạnh là em đã thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Có lẽ, tình yêu của mẹ không nằm ở lời nói, mà nằm trong từng việc nhỏ mẹ làm mỗi ngày. Em từng có lúc ngại ngùng vì công việc của mẹ. Nhưng càng lớn, em càng hiểu rằng không có công việc nào là thấp kém nếu nó được làm bằng sự lương thiện và chăm chỉ. Mẹ không chỉ quét sạch đường phố, mà còn dạy em biết trân trọng lao động và biết sống tử tế. Trong mắt em, mẹ đẹp nhất khi đang lặng lẽ làm việc giữa phố phường tấp nập. Mẹ giống như một viên đá nhỏ giữa dòng đời, giản dị nhưng bền bỉ và không bao giờ ngừng tỏa sáng theo cách của riêng mình. Bài tham khảo Mẫu 5 Trong trí nhớ của em, hình ảnh mẹ luôn gắn liền với chiếc áo blouse trắng và ánh mắt dịu dàng nhưng rất tập trung. Mẹ em là bác sĩ, một công việc vừa bận rộn vừa đầy trách nhiệm, nhưng với em, mẹ vẫn luôn là người gần gũi và ấm áp nhất trong gia đình. Mẹ em làm việc tại một bệnh viện trong thành phố. Mỗi ngày, mẹ thường rời nhà từ rất sớm và trở về khi trời đã tối. Có những hôm mẹ phải trực đêm, cả gia đình chỉ gặp mẹ vào sáng hôm sau. Dù công việc vất vả, mẹ vẫn luôn cố gắng dành thời gian cho em và gia đình. Mẹ có dáng người hơi gầy, nhỏ nhắn vì thường xuyên phải làm việc liên tục. Làn da mẹ sáng nhưng có vẻ mệt sau những ca trực dài. Mái tóc mẹ dài nhưng thường được buộc gọn gàng để tiện làm việc. Khuôn mặt mẹ hiền, hơi gầy nhưng luôn toát lên sự dịu dàng. Đôi mắt mẹ là điều em nhớ nhất: vừa ấm áp, vừa tập trung, như luôn lắng nghe và thấu hiểu người khác. Khi mẹ cười, nụ cười ấy rất nhẹ nhưng khiến em cảm thấy yên tâm. Đôi bàn tay mẹ không mềm mại như nhiều người khác, mà luôn mang cảm giác vội vàng của người làm nghề y. Đó là đôi tay từng khám bệnh, từng cầm ống nghe, từng chăm sóc rất nhiều bệnh nhân. Nhưng với em, đó lại là đôi tay rất ấm áp, vì đã nhiều lần xoa đầu và chăm sóc em mỗi khi em ốm. Trong công việc, mẹ là một bác sĩ rất tận tâm. Mẹ luôn nói rằng làm bác sĩ không chỉ cần giỏi mà còn phải có lòng thương người. Có những lúc mẹ kể về bệnh nhân của mình, giọng mẹ chậm lại, ánh mắt đầy trăn trở. Khi ấy, em cảm nhận rõ công việc của mẹ không hề đơn giản như em nghĩ. Em nhớ một kỉ niệm rất rõ về mẹ. Hôm đó em bị sốt cao vào ban đêm. Mẹ vừa đi trực về, còn chưa kịp nghỉ ngơi thì đã phải chăm em. Mẹ đo nhiệt độ, lấy khăn ấm đặt lên trán em và cho em uống thuốc. Suốt đêm đó, mẹ gần như không ngủ, cứ thỉnh thoảng lại kiểm tra xem em đã hạ sốt chưa. Có lúc em mơ màng mở mắt ra, thấy mẹ vẫn ngồi cạnh giường, ánh mắt đầy lo lắng nhưng rất dịu dàng. Em cảm thấy vừa mệt vừa yên tâm, vì biết mẹ luôn ở bên mình. Đến sáng, khi em đỡ hơn, mẹ mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng gương mặt lại hiện rõ sự mệt mỏi sau một đêm thức trắng. Ở nhà, mẹ là người rất chu đáo. Dù bận rộn, mẹ vẫn cố gắng nấu những bữa ăn đơn giản cho em. Mẹ hay nhắc em học bài, ngủ đúng giờ và giữ gìn sức khỏe. Những lời dặn ấy tuy đơn giản nhưng lại chứa đầy sự quan tâm. Với em, mẹ không chỉ là một bác sĩ giỏi mà còn là người luôn âm thầm chăm sóc và bảo vệ gia đình. Mẹ giống như một ngọn đèn nhỏ, luôn sáng trong những lúc em cần nhất. Và em hiểu rằng, đằng sau chiếc áo blouse trắng của mẹ không chỉ là công việc cứu chữa người khác, mà còn là cả một tình yêu thương lặng lẽ dành cho gia đình em.
|






Danh sách bình luận