Top 105 Bài văn tả đám trẻ con vùng quê đang vui chơi hay nhất

I. Mở bài: - Em bắt gặp đám trẻ đang chơi ở đâu? Khi nào? - Ấn tượng đầu tiên của em về đám trẻ là gì?

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài:
- Em bắt gặp đám trẻ đang chơi ở đâu? Khi nào?
- Ấn tượng đầu tiên của em về đám trẻ là gì?
II. Thân bài:
- Hình ảnh chung của đám trẻ:
+ Đám trẻ có đông không? Bao nhiêu bạn?
+ Độ tuổi của các em như thế nào?
- Miêu tả ngoại hình:
+ Dáng người của các em như thế nào?
+ Khuôn mặt các em có gì nổi bật?
+ Đôi mắt của các em ra sao?
+ Mái tóc như thế nào?
+ Trang phục của các em ra sao?
- Hành động và cử chỉ:
+ Các em chạy nhảy như thế nào?
+ Khi chơi, các em có những động tác gì nổi bật?
+ Các em chơi những trò chơi gì?
- Nét mặt và biểu cảm:
+ Khi chơi, khuôn mặt các em như thế nào?
+ Ánh mắt thể hiện điều gì? (niềm vui, sự thích thú…)
III. Kết bài:
- Khi nhìn đám trẻ, em cảm thấy như thế nào?
- Hình ảnh đám trẻ để lại ấn tượng gì trong em?

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Một buổi chiều hè, khi nắng đã dịu dần. Từ xa đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ của đám trẻ con trong xóm đang tụ tập vui chơi. Khung cảnh ấy khiến làng quê trở nên thật sống động và yên bình.
Bầu trời chiều cao và trong xanh, những đám mây trắng lững lờ trôi. Trên bãi cỏ rộng, khoảng tám, chín đứa trẻ đang nô đùa vui vẻ. Đứa nào cũng có làn da sạm nắng khỏe khoắn, quần áo giản dị và đôi khi lấm lem bùn đất. Trên gương mặt chúng lấp lánh những giọt mồ hôi nhưng nụ cười thì luôn rạng rỡ. Một nhóm trẻ đang say mê thả diều. Những con diều nhiều màu sắc bay lượn trên bầu trời xanh. Bọn trẻ vừa chạy vừa ngẩng đầu nhìn diều, tay khéo léo giữ dây để diều bay cao hơn. Ở gần đó, vài đứa khác đang chơi trốn tìm, tiếng bước chân chạy rộn ràng và tiếng gọi nhau í ới vang cả một góc đê.
Nhìn đám trẻ con vùng quê vui chơi hồn nhiên, em cảm thấy rất yêu mến khung cảnh bình dị ấy.. Em mong rằng quê hương mình sẽ luôn yên bình để những tiếng cười ấy mãi vang lên.

Bài tham khảo Mẫu 1

Khi ánh mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía chân trời, trút xuống không gian thứ ánh sáng vàng quánh lại như mật ong, triền đê làng tôi lại bừng tỉnh trong thanh âm náo nhiệt của đám trẻ trong xóm. Triền đê lúc này không chỉ là một dải đất bao quanh làng mạc, mà đã trở thành một sân khấu khổng lồ, nơi những giấc mơ nhỏ bé được chắp cánh bay vút tận trời cao.
Bầu trời buổi xế chiều cao lồng lộng, trong vắt như một tấm kính khổng lồ màu xanh ngọc bích. Những đám mây trắng xốp như bông lững lờ trôi, thỉnh thoảng lại được nhuộm hồng bởi những tia nắng quái cuối ngày. Dưới chân đê, cánh đồng lúa xanh rì rào trong gió, tỏa hương thơm thanh khiết của cỏ cây hoa lá. Triền đê uốn lượn như một con rồng khổng lồ nằm phủ phục, bao bọc lấy làng quê yên bình. Từng cơn gió nồm nam từ cánh đồng thổi tới, mang theo vị mát lành của hơi nước và mùi ngai ngái của bùn đất, khiến không gian trở nên khoáng đạt và đầy sức sống.
Giữa không gian thênh thang ấy, đám trẻ hiện ra với vẻ đẹp mộc mạc và rắn rỏi. Đứa nào đứa nấy da dẻ nâu bóng, săn chắc như gỗ lim vì suốt ngày dầm mưa dãi nắng. Mái tóc chúng bị nắng sấy cho hoe vàng, khét nồng mùi rạ khô, bù xù và thỉnh thoảng còn dính vài cọng cỏ may tinh nghịch. Chúng mặc những bộ quần áo giản đơn, đôi khi đã sờn vai hoặc xắn gấu cao để lộ đôi chân trần cứng cáp. Đôi mắt chúng rực sáng, lấp lánh niềm vui trong trẻo, nụ cười luôn thường trực trên môi làm bừng sáng cả khuôn mặt sạm nắng. Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, chảy xuống cổ nhưng chẳng đứa nào để tâm.
Hoạt động sôi nổi nhất chính là trò thả diều. Đám trẻ cầm những cuộn dây cước, thoăn thoắt điều chỉnh để cánh diều đón gió. Khi gió bắt đầu thổi mạnh, chúng bắt đầu chạy, đôi chân nện thình thịch trên triền cỏ, tiếng reo hò "Lên rồi! Lên rồi!" vang vọng cả đôi bờ. Những cánh diều hình bướm, hình cá, hình phượng hoàng bắt đầu lao vút lên không trung, chao lượn kiêu hãnh trên cái nền xanh ngắt. Tiếng sáo diều bắt đầu cất lên – một âm thanh trầm bổng "vi vu", lúc khoan lúc nhặt, hòa quyện vào tiếng cười giòn tan át cả tiếng gió. Chúng vừa chạy vừa ngoảnh đầu nhìn diều, tay giật dây khéo léo để diều không bị chao đảo. Nhìn từ xa, đám trẻ như những thiên thần của đất đai đang dạo chơi giữa thiên đường gió.
Cánh diều bay cao mang theo cả những ước mơ giản dị của tuổi thơ vùng quê vào không gian bao la. Hình ảnh đám trẻ nô đùa trên triền đê lộng gió đã trở thành một bức tranh tuyệt mỹ về sự tự do và hồn nhiên. Mai này lớn lên, dù đi đâu xa, tiếng sáo diều và nụ cười rạng rỡ của bạn bè năm ấy vẫn sẽ mãi là miền ký ức xanh thẳm, dịu dàng sưởi ấm tâm hồn em.

Bài tham khảo Mẫu 2

Quê hương tôi không chỉ đẹp bởi những cánh đồng bát ngát mà còn được ôm ấp bởi một dòng sông hiền hòa, chảy dài qua những rặng tre, bãi mía. Mỗi buổi chiều tà, khi mặt trời bắt đầu lặn xuống sau lũy tre xanh, rải xuống mặt sông những dải lụa vàng rực rỡ, dòng sông vốn yên tĩnh ấy bỗng chốc vỡ òa trong tiếng cười nói. Đó là lúc đám trẻ con trong làng rủ nhau nhảy ùm xuống dòng nước mát lạnh, bắt đầu những vũ điệu của sự tự do và sức sống thanh xuân mãnh liệt. Dòng sông lúc này như một người mẹ hiền, dang rộng cánh tay bao dung ôm lấy những đứa con của mình vào lòng vỗ về.
Dòng sông uốn lượn như một dải lụa bạc mềm mại, soi bóng những rặng dừa nghiêng mình và những lũy tre xanh mướt xào xạc trong gió. Mặt nước phẳng lặng như gương, chỉ thỉnh thoảng khẽ gợn sóng khi có một chú cá nhảy vọt lên đớp mồi. Ánh nắng chiều tà rọi xuống mặt sông tạo nên một khung cảnh huyền diệu, mặt nước lấp lánh như được dát hàng triệu hạt kim cương nhỏ xíu. Hai bên bờ, những khóm hoa dại khoe sắc tím nhạt dọc theo mép nước, tỏa ra một mùi hương cỏ cây thanh khiết. Tiếng ve sầu kêu râm ran trong tán lá hòa cùng tiếng gió rít qua bụi tre tạo nên một bản nhạc thiên nhiên đầy sức sống. Không gian làng quê tĩnh mịch bỗng chốc trở nên xôn xao bởi ánh tà dương rực rỡ và hơi thở mát lành từ dòng nước chảy trôi.
Đám trẻ con xuất hiện trên bờ sông với vẻ đẹp phóng khoáng của những người con cửa biển. Làn da của chúng vốn đã nâu bóng vì nắng, khi thấm nước sông bỗng trở nên lóng lánh và chắc nịch như được đúc từ đồng đen. Thân hình đứa nào cũng săn chắc, đôi bàn tay to bè khéo léo và bắp chân rắn rỏi nổi rõ khi chúng chạy đà nhảy xuống sông. Mái tóc ướt sũng dính bết vào trán, làm nổi bật đôi mắt sáng quắc như những ngôi sao và hàm răng trắng bóng mỗi khi chúng cười rạng rỡ. Chúng chỉ mặc những chiếc quần đùi đơn giản, cởi trần để lộ khuôn ngực phập phồng nhựa sống. Trông chúng chẳng khác nào những chú rái cá nhỏ, dũng cảm, nhanh nhẹn và tràn đầy sự dẻo dai giữa thiên nhiên hoang sơ.
Tiếng "ùm, ùm" vang lên liên tục khi đám trẻ thi nhau nhảy từ trên mạn thuyền nan hoặc từ trên bờ xuống dòng sông. Những cột nước trắng xóa bắn tung tóe, lấp lánh dưới ánh chiều tà. Chúng bày ra đủ mọi trò nghịch ngợm kịch tính: đứa thì thi lặn sâu xuống đáy sông để mò trai, mò ốc xem ai nín thở lâu nhất; đứa thì thi bơi đua, đôi bàn tay quạt nước mạnh mẽ đẩy thân mình lao vun vút về phía trước như những con thoi. Tiếng cười khanh khách, tiếng gọi nhau í ới vang vọng cả đôi bờ, át cả tiếng gió thổi. Một nhóm khác lại chơi trò té nước vào nhau, tạo thành những màn sương mù mỏng manh rực rỡ dưới nắng chiều. Dòng sông hiền hòa bỗng chốc trở thành một "đấu trường" của niềm vui và sự tự do tuyệt đối, nơi mọi ranh giới của mệt mỏi đều tan biến hết.
Dòng sông không chỉ tắm mát thân thể mà còn tắm mát cả tâm hồn thơ ngây của đám trẻ làng tôi. Hình ảnh những chú "rái cá nhí" vùng vẫy giữa dòng nước bạc đã dệt nên một khúc ca tuyệt vời về tuổi thơ và tình yêu quê hương. Mai này lớn lên, dù có đi tới những vùng biển rộng lớn hay những đô thị xa hoa, em vẫn sẽ mãi mang theo hơi thở mặn mòi của dòng sông và nụ cười rạng rỡ của bạn bè trong mỗi bước chân khôn lớn.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mỗi buổi chiều khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, triền đê làng tôi lại bừng tỉnh khỏi sự tĩnh lặng trầm mặc của ban trưa. Triền đê ấy từ lâu đã trở thành một sân khấu khổng lồ, một không gian lý tưởng để đám trẻ con trong xóm gửi gắm những ước mơ vào gió trời. Nhìn từ xa, dải đê xanh mướt uốn lượn như một con rồng khổng lồ đang che chở cho ngôi làng, và dưới chân rồng ấy là một thế giới đầy ắp tiếng cười, nơi mà sự hồn nhiên và đất trời hòa quyện vào làm một.
Bầu trời buổi xế chiều cao lồng lộng, trong vắt như được gột rửa bởi những làn gió mát lành. Những đám mây trắng xốp như bông lững lờ trôi, thỉnh thoảng lại đổi màu sang tím nhạt hoặc cam rực rỡ theo sự chuyển mình của ánh mặt trời. Triền đê được phủ một lớp cỏ non xanh mướt, mềm mại như một thảm nhung đại ngàn. Gió từ cánh đồng lúa bên dưới thổi lên lồng lộng, mang theo hương thơm dịu nhẹ của mạ non và vị nồng nàn của đất bãi. Phía xa xa, lũy tre làng rung rinh theo gió, tiếng lá xào xạc như tiếng hát của đất mẹ. Không gian thênh thang, tràn đầy ánh sáng và gió lộng đã tạo nên một bối cảnh tuyệt vời cho những trò chơi không hồi kết của đám trẻ quê.
Giữa không gian thênh thang ấy, đám trẻ hiện ra thật sinh động và rực rỡ sức sống. Đứa nào đứa nấy gương mặt rạng ngời, đôi mắt sáng rực như chứa đựng cả một bầu trời ước mơ. Làn da sạm nắng, nâu bóng chắc nịch toát lên vẻ khỏe khoắn và năng động. Mái tóc chúng khét mùi nắng gió, đôi khi dính đầy những bông cỏ may nhỏ xíu sau khi lăn lộn trên thảm cỏ. Chúng mặc những bộ quần áo giản đơn, đứa áo ba lỗ, đứa xắn gấu quần cao quá gối để dễ bề chạy nhảy. Đôi bàn chân trần nện thình thịch trên nền đất đê cứng cáp, thể hiện một sự bền bỉ và gắn bó sâu sắc với mảnh đất quê hương. Những nụ cười giòn tan, hàm răng trắng bóng làm bừng sáng cả không gian buổi chiều tà.
Hoạt động sôi nổi nhất thu hút sự chú ý của mọi người chính là trò thả diều. Đám trẻ cầm những cuộn dây cước dài, thoăn thoắt giật dây để đưa cánh diều no gió lên cao. Khi gió thổi mạnh, tiếng reo hò "Lên nữa đi! Cao nữa đi!" vang lên dồn dập. Những cánh diều hình phượng, hình cá, hình bướm đủ màu sắc lao vút lên không trung, chao lượn kiêu hãnh giữa tầng mây. Tiếng sáo diều bắt đầu cất lên "vi vu... vi vu...", lúc trầm lúc bổng, hòa vào tiếng gió tạo thành một bản hòa tấu du dương. Một nhóm khác lại chơi trò đuổi bắt trên triền đê, chúng chạy nhảy, nhào lộn trên thảm cỏ xanh, tiếng cười giòn giã át cả tiếng gió thổi qua tai. Sự hồn nhiên của chúng làm xua tan đi vẻ tĩnh lặng vốn có của triền đê, biến nơi đây thành một vương quốc của hạnh phúc và tự do.
Cánh diều bay cao mang theo những ước mơ nhỏ bé của đám trẻ vùng quê gửi vào không gian xanh thẳm. Hình ảnh đám trẻ nô đùa trên triền đê lộng gió mãi là một bức tranh tuyệt mỹ, khắc sâu vào tâm khảm em về một thời thơ ấu trong trẻo và thênh thang. Em yêu triền đê làng, yêu nụ cười của bạn bè và yêu cả những làn gió nồng nàn đã chắp cánh cho tuổi thơ em được bay xa.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong tâm khảm của mỗi người con làng tôi, cây đa đầu làng và mái đình cổ kính luôn là hình ảnh thiêng liêng và gần gũi nhất. Dưới bóng râm của "cụ già" đa trăm tuổi ấy, không gian dường như ngưng đọng lại, tách biệt hẳn với sự ồn ào phố thị ngoài kia. Đây cũng là nơi lý tưởng nhất để đám trẻ chúng tôi tụ tập vui chơi mỗi buổi chiều, biến sân đình rêu phong trở thành một miền cổ tích đầy ắp tiếng cười và những trò chơi dân gian đi cùng năm tháng.
Cây đa cổ thụ sừng sững như một người khổng lồ canh giữ cho ngôi làng, tán lá xòe rộng râm mát che phủ cả một vùng không gian rộng lớn. Những bộ rễ phụ xù xì, to lớn buông rủ từ trên cao xuống như những cánh tay hộ pháp, bám chặt vào lòng đất mẹ. Tán lá xanh thẫm, dày đặc đến nỗi ánh nắng gay gắt của mùa hè cũng chỉ có thể xuyên qua thành những đốm vàng li ti nhảy nhót trên mặt đất. Sân đình lát gạch Bát Tràng đã mòn vẹt, phủ lớp rêu xanh mờ ảo in hằn dấu vết thời gian. Những bức tường vôi vây quanh đã bong tróc, lộ ra những viên gạch hồng đỏ cổ kính. Không gian nơi đây vừa trang nghiêm, tĩnh mịch lại vừa mang một vẻ đẹp u uẩn, trầm mặc, phảng phất mùi trầm hương từ trong đình tỏa ra.
Dưới bóng đa mát rượi, đám trẻ hiện ra thật sinh động như những nhân vật trong truyện cổ. Những khuôn mặt bầu bĩnh, đôi má hồng hào rạng rỡ niềm vui trong sáng. Đôi mắt chúng đen láy, toát lên vẻ thông minh, lém lỉnh và tràn đầy hiếu động. Đứa mặc áo may ô sơ vin, đứa quần đùi giản dị, chân đi đôi dép tổ ong hay đi chân đất để cảm nhận cái mát lạnh của gạch rêu. Bàn tay chúng nhỏ nhắn nhưng vô cùng khéo léo khi di chuyển những viên sỏi hay những chiếc lá đa. Dù mái tóc có chút rối bời vì chạy nhảy, nhưng vẻ rạng rỡ và nhiệt huyết trên khuôn mặt trẻ thơ làm bừng sáng cả góc đình tĩnh lặng, biến không gian rêu phong trở nên rộn ràng, đầy nhựa sống.
Tiếng "Oẳn tù tì" vang lên dứt khoát để phân định người thắng kẻ thua trong trò "Rồng rắn lên mây". Một đứa lớn nhất làm "thầy thuốc", những đứa nhỏ hơn nối đuôi nhau thành một hàng dài, vừa chạy vừa hát bài đồng dao quen thuộc: "Rồng rắn lên mây, có cây xúc xắc...". Tiếng bước chân chạy thình thịch trên nền gạch, tiếng cười khanh khách mỗi khi "thầy thuốc" tóm được "đuôi rồng" khiến không gian tĩnh lặng vỡ òa trong niềm vui. Một nhóm khác lại miệt mài với ván ô ăn quan, đôi lông mày nhíu lại suy tư như những "ông cụ non" thực thụ. Có những đứa lại tận dụng lá đa rụng để làm thành những con trâu lá đa ngộ nghĩnh, tổ chức những trận "chọi trâu" vô cùng kịch tính. Sự gắn kết, nhường nhịn giữa đứa lớn và đứa bé thật ấm áp, tạo nên một bầu không khí thân thương và đầy ắp tình xóm giềng.
Gốc đa già và mái đình rêu phong đã chứng kiến bao thế hệ lớn khôn, và hôm nay nó lại tiếp tục bao bọc lấy những tâm hồn trẻ thơ trong sáng. Những trò chơi dưới bóng đa không chỉ mang lại niềm vui mà còn là sợi dây kết nối chúng em với cội nguồn và văn hóa quê hương. Mai này dù đi xa đến đâu, em vẫn sẽ mãi nhớ về những buổi chiều rộn rã dưới gốc đa làng, nơi tuổi thơ được nuôi dưỡng bởi sự bình yên và tình bạn gắn kết thiêng liêng.

Bài tham khảo Mẫu 5

Quê hương tôi đẹp nhất và huyền bí nhất là vào những đêm trăng rằm, khi chiếc đĩa bạc khổng lồ lơ lửng giữa tầng không, rải xuống trần gian thứ ánh sáng trong vắt như pha lê. Đó là lúc đám trẻ con chúng tôi được "giải phóng" khỏi những bài học, ùa ra sân đình hay những ngõ nhỏ để bắt đầu trò chơi trốn tìm dưới ánh trăng rằm rực rỡ. Trong không gian nửa thực nửa hư ấy, tuổi thơ hiện lên lung linh như một giấc mơ, nơi mà mỗi góc tối hay bụi cây đều ẩn chứa những bí mật diệu kỳ của tình bạn.
Dưới ánh trăng bạc, làng quê trở nên tĩnh mịch nhưng cũng đầy quyến rũ và bí ẩn. Ánh trăng soi rõ từng tàu lá chuối xanh ngắt lóng lánh như được dát một lớp bạc mỏng. Những rặng tre đầu ngõ xào xạc trong gió như đang thì thầm kể chuyện đêm khuya. Những bóng nhà mờ ảo dưới màn sương đêm nhẹ nhàng, mặt đất được phủ một lớp ánh sáng nhạt nhòa, tạo nên những hình thù loang lổ và kỳ thú. Đường làng trắng xóa như một dải lụa dài tít tắp dẫn vào cõi mộng. Thỉnh thoảng, những chú đom đóm bay ngang qua, phát ra ánh sáng xanh le lói như những ngọn đèn nhỏ dẫn đường trong đêm tối. Không gian thơm mùi hoa cau, hoa bưởi thoang thoảng trong gió, khiến lòng người trở nên thanh thản và ngập tràn cảm xúc.
Dưới ánh trăng lung linh, hình ảnh đám trẻ hiện ra như những cái bóng nhỏ bé, lanh lợi và đầy bí ẩn. Những khuôn mặt lấm lét, đôi mắt láo liên nhìn quanh để tìm chỗ nấp kín đáo nhất nhưng vẫn ngời lên niềm vui thích thú. Ánh trăng chiếu rọi làm nổi bật nụ cười tươi rói và làn da săn chắc của chúng. Đứa nào cũng đi lại thật khẽ khàng trên đôi chân trần để không phát ra tiếng động, đôi tay nắm chặt lấy nhau hoặc ôm lấy gốc cây. Trong không gian mờ ảo, đám trẻ trông giống như những thiên thần của bóng đêm đang tham gia một cuộc hành trình khám phá thế giới. Những chiếc bóng của chúng đổ dài trên sân gạch, tạo nên những hình thù ngộ nghĩnh theo từng bước chân chạy nhảy.
Sau tiếng "Oẳn tù tì" phân định người đi tìm, cả đám nhanh chóng tản mác vào bóng tối huyền bí. Đứa nấp sau đống rơm thơm phức, đứa lẻn sau bờ tường phủ đầy rêu xanh hay nấp sau bụi chuối xào xạc lá. Người đi tìm bịt mắt đếm số, rồi chậm rãi bước đi, đôi mắt tinh tường quan sát từng góc tối, tai lắng nghe từng tiếng thở khẽ khàng hay tiếng lá khô rụng. Mỗi khi có đứa bị phát hiện và bắt được, tiếng reo hò "Bắt được rồi!" lại rộ lên, phá tan cái tĩnh mịch của đêm khuya, làm xôn xao cả một góc ngõ nhỏ. Tiếng chạy thình thịch trên nền đất, tiếng cười giòn giã hòa vào ánh trăng bạc tạo nên một bầu không khí náo nhiệt và tràn đầy hạnh phúc. Khi đã mệt lử, cả đám ngồi quây quần bên nhau trên thảm cỏ, ngước mắt nhìn lên chị Hằng và chú Cuội, cùng nghe kể những câu chuyện cổ tích huyền thoại.
Những đêm trăng rằm trốn tìm dưới ngõ nhỏ đã dệt nên một dải lụa ký ức vô cùng lấp lánh và đáng trân trọng trong tâm hồn em. Sắc bạc huyền ảo của trăng và nụ cười ngây thơ của bạn bè là hành trang quý báu theo em suốt cuộc đời. Em yêu ánh trăng quê hương, yêu sự bình yên của đêm rằm và yêu cả những người bạn đã cùng em tạo nên một tuổi thơ rực rỡ sắc màu như vậy. Dù mai này có đi xa, ánh trăng đêm ấy vẫn sẽ mãi là vầng sáng ấm áp soi rọi tâm hồn em hướng về nguồn cội.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close