+ Cụ có quan hệ như thế nào với em? (ông/bà trong gia đình, hàng xóm…)
- Miêu tả ngoại hình:
+ Dáng người của cụ như thế nào?
+ Khuôn mặt của cụ có đặc điểm gì nổi bật? (nhiều nếp nhăn, hiền từ…)
+ Mái tóc của cụ ra sao?
+ Đôi mắt của cụ như thế nào?
+ Miệng và nụ cười của cụ ra sao?
+ Tay của cụ như thế nào?
+ Trang phục của cụ thường mặc là gì?
- Cử chỉ, hoạt động của cụ:
+ Cụ thường làm những việc gì hằng ngày? (tưới cây, đi dạo, ngồi kể chuyện…)
+ Cử chỉ của cụ ra sao? (nhẹ nhàng, từ tốn…)
- Tính cách của cụ như thế nào?
- Điều gì ở cụ khiến em kính trọng nhất?
III. Kết bài:
- Em cảm thấy như thế nào khi được chơi với cụ?
- Em có mong muốn gì?
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Trong xóm em có rất nhiều người mà em quý mến, nhưng người để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là cụ Năm sống gần nhà em. Cụ là một người hiền hậu và tốt bụng. Mỗi khi gặp cụ, em đều cảm thấy rất vui.
Cụ Năm năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc cụ bạc trắng như cước. Khuôn mặt cụ có nhiều nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng. Tuy vậy, nụ cười của cụ luôn hiền hậu và ấm áp. Đôi mắt cụ tuy đã mờ nhưng vẫn ánh lên vẻ dịu dàng. Dáng người cụ hơi gầy và lưng đã còng xuống. Cụ thường mặc bộ quần áo nâu giản dị và đi đôi dép cao su cũ.
Mỗi buổi sáng, cụ thường quét sân và dọn dẹp trước nhà. Sau đó cụ chăm sóc những chậu cây cảnh nhỏ xinh. Buổi chiều, cụ thường ngồi trước hiên nhà để nghỉ ngơi. Khi thấy chúng em đi học về, cụ luôn mỉm cười và hỏi thăm việc học.
Mọi người trong xóm ai cũng rất quý cụ Năm. Em luôn lễ phép chào hỏi mỗi khi gặp cụ. Em mong cụ luôn khỏe mạnh và sống thật lâu với mọi người.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Mỗi buổi chiều đi học về, em thường gặp một cụ già đang ngồi trước hiên nhà. Đó là cụ Bảy, người mà em rất kính trọng. Hình ảnh cụ đã trở nên quen thuộc với em từ lâu. Cụ Bảy đã hơn bảy mươi lăm tuổi. Mái tóc của cụ bạc phơ và mềm như mây. Khuôn mặt cụ có nhiều nếp nhăn nhưng rất phúc hậu. Đôi mắt cụ hiền từ và luôn ánh lên vẻ vui vẻ. Dáng người cụ hơi nhỏ và bước đi chậm rãi. Khi đi lại, cụ thường chống một chiếc gậy nhỏ. Cụ mặc những bộ quần áo giản dị nhưng rất gọn gàng. Mỗi buổi sáng, cụ thường dậy sớm để tập thể dục. Sau đó cụ tưới nước cho những chậu cây trước nhà. Buổi chiều, cụ ngồi trò chuyện với hàng xóm. Khi chúng em đi học về, cụ luôn mỉm cười thân thiện. Em rất quý mến cụ Bảy vì cụ hiền lành và gần gũi. Cụ giống như một người ông của cả khu phố. Em mong cụ luôn sống vui vẻ và mạnh khỏe.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Trong cuộc sống, em đã gặp nhiều người đáng kính. Nhưng người khiến em nhớ nhất là một cụ già sống ở cuối con hẻm gần nhà em. Đó là cụ Sáu, một người rất hiền hậu. Cụ Sáu năm nay đã hơn bảy mươi tuổi. Mái tóc cụ bạc trắng và hơi thưa. Khuôn mặt cụ có nhiều nếp nhăn của tuổi già. Tuy vậy, nụ cười của cụ luôn rất hiền và ấm áp. Đôi mắt cụ tuy không còn tinh anh nhưng vẫn đầy sự yêu thương. Dáng người cụ gầy và hơi còng. Cụ thường mặc bộ quần áo cũ nhưng rất sạch sẽ. Hằng ngày cụ dậy sớm để quét sân trước nhà. Sau đó cụ chăm sóc những chậu hoa nhỏ. Buổi chiều, cụ thường ngồi trước cửa để nghỉ ngơi và trò chuyện với mọi người. Khi gặp chúng em, cụ luôn hỏi thăm và dặn phải chăm chỉ học tập. Em rất kính trọng cụ Sáu vì cụ sống giản dị và tốt bụng. Mỗi lần nói chuyện với cụ, em đều cảm thấy rất vui. Em mong cụ luôn khỏe mạnh để sống thật lâu bên con cháu.
Bài tham khảo Mẫu 1
Trong khu phố nhỏ nơi em sinh sống, ai cũng yêu mến và kính trọng ông Nam – một người cao tuổi sống ở ngay cạnh nhà em. Với em, ông không chỉ là một người hàng xóm thân thiết mà còn giống như một người ông hiền từ, người thường xuyên dành cho em những lời khuyên bổ ích và sự quan tâm ấm áp.
Năm nay, ông Nam đã ngoài bảy mươi tuổi. Dấu ấn của thời gian hiện rõ qua vóc dáng và khuôn mặt của ông. Dáng người ông hơi còng xuống, có lẽ vì những năm tháng lao động vất vả thuở còn trẻ, nhưng bước đi của ông vẫn còn khá nhanh nhẹn nhờ thói quen tập thể dục đều đặn. Ấn tượng nhất ở ông chính là mái tóc bạc trắng như cước, thưa dần ở phần đỉnh đầu, mỗi khi có gió thổi qua, những sợi tóc ấy lại bay nhẹ trông như một ông tiên trong truyện cổ tích.
Khuôn mặt ông Nam đầy những nếp nhăn, chúng hằn sâu mỗi khi ông cười, tạo nên vẻ đẹp phúc hậu và hiền từ vô cùng. Đôi mắt ông tuy đã có chút đục mờ vì tuổi tác nhưng vẫn toát lên vẻ ấm áp, bao dung. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, em cảm thấy sự bình yên lạ kỳ. Hằng ngày, ông thường mặc những bộ quần áo bà ba màu nâu hoặc những chiếc áo sơ mi cũ đã sờn màu nhưng lúc nào cũng được giặt giũ sạch sẽ, gọn gàng. Trên tay ông thường cầm một chiếc gậy gỗ lên nước bóng loáng để giúp ông vững vàng hơn khi đi dạo trên những đoạn đường gồ ghề.
Mỗi buổi sáng sớm, khi mặt trời vừa thức dậy, em lại thấy ông Nam lúi húi quét sân hoặc tỉ mỉ tưới từng chậu hoa trước cửa. Ông yêu cây cối và chăm sóc chúng bằng một sự kiên nhẫn đáng khâm phục. Không chỉ vậy, ông còn là người rất giàu tình cảm và quan tâm đến mọi người xung quanh. Mỗi khi thấy chúng em đi học về, ông lại dừng tay, nở nụ cười hiền hậu và hỏi han: "Hôm nay các cháu đi học có vui không?". Đôi khi, ông còn thưởng cho chúng em những chiếc kẹo oản hay những quả ổi chín thơm lừng hái trong vườn nhà. Tính tình ông điềm đạm, chưa bao giờ em thấy ông gắt gỏng hay lớn tiếng với ai. Cả xóm em, từ người già đến trẻ nhỏ, ai cũng yêu quý và xem ông như một điểm tựa tinh thần của khu phố.
Đối với em, ông Nam chính là hình ảnh đẹp nhất về sự hiền từ và đức độ của tuổi già. Em rất kính trọng và yêu quý ông. Mỗi khi ở bên cạnh nghe ông kể chuyện, em cảm thấy mình học được rất nhiều bài học quý giá về cách sống và đạo làm người. Em thầm hứa sẽ luôn ngoan ngoãn, học tập tốt để ông cảm thấy vui lòng. Em chỉ mong sao ông luôn giữ được sức khỏe dồi dào, sống thật lâu, thật vui vẻ bên con cháu để mãi là "cây cao bóng cả" tỏa bóng mát yêu thương cho chúng em noi theo.
Bài tham khảo Mẫu 2
Mỗi buổi sáng sớm, khi màn sương mù còn bao phủ lên những nhành cây kẽ lá trong công viên, em lại được chiêm ngưỡng một hình ảnh vô cùng đẹp đẽ: cụ Hùng đang say mê tập dưỡng sinh. Trong mắt em, cụ không chỉ là một người cao tuổi bình thường, mà là biểu tượng của tinh thần lạc quan và sức sống bền bỉ, một "cây cao bóng cả" tràn đầy năng lượng giữa lòng phố thị. Năm nay cụ Hùng đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng vóc dáng cụ vẫn toát lên vẻ rắn rỏi, nhanh nhẹn đáng khâm phục. Không giống như nhiều cụ già thường có dáng đi chậm chạp hay lưng còng vì tuổi tác, cụ Hùng vẫn giữ được tấm lưng thẳng và đôi vai rộng vững chãi. Làn da cụ sạm màu nắng gió nhưng hồng hào, khỏe mạnh, điểm xuyết những đốm đồi mồi của thời gian. Mái tóc cụ bạc trắng như cước, được cắt ngắn gọn gàng, càng làm nổi bật vầng trán cao và rộng. Đặc biệt nhất là đôi mắt cụ – đôi mắt không hề đục mờ mà luôn rạng rỡ, tinh anh, mỗi khi cụ cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt xòe ra như nan quạt, trông hiền từ và ấm áp vô cùng. Cụ thường mặc bộ đồ thể thao màu trắng tinh khôi, chân đi đôi giày vải cũ nhưng sạch sẽ, tạo nên một phong thái vừa giản dị vừa uy nghiêm. Về tính cách, cụ Hùng là người cực kỳ kỷ luật và kiên trì. Dù là mùa hè oi ả hay mùa đông giá rét, cụ chưa bao giờ vắng mặt trong buổi tập dưỡng sinh sáng sớm. Những động tác của cụ uyển chuyển, nhịp nhàng như mây bay nước chảy, mỗi cái đưa tay, xoay người đều toát lên vẻ thư thái, điềm tĩnh. Sau giờ tập, cụ thường thong thả đi bộ quanh hồ, gặp ai cụ cũng nở nụ cười chào hỏi thân thiện. Cụ sống rất lạc quan, luôn nhìn cuộc đời bằng con mắt bao dung và nhẹ nhàng. Cụ thường bảo ban chúng em về tầm quan trọng của việc rèn luyện thân thể bằng một giọng nói trầm ấm, rõ ràng. Tính cách hòa đồng, vui vẻ của cụ khiến cho không gian công viên như trở nên ấm áp và tràn đầy sinh khí hơn. Cụ không chỉ rèn luyện cho chính mình mà còn là người truyền cảm hứng sống khỏe, sống có ích cho tất cả mọi người xung quanh. Em luôn dành cho cụ Hùng một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nhìn cụ, em học được bài học về sự kiên trì và lối sống tích cực. Em thầm mong cụ luôn giữ được sức khỏe dẻo dai như thế, để mỗi sáng mai em lại được thấy bóng dáng cụ vươn mình trong nắng sớm, rạng rỡ và tràn đầy niềm tin yêu cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 3
Trong khu xóm nhỏ nơi em ở, ai cũng biết đến bà Đượm – một cụ bà sống đơn thân nhưng luôn tràn đầy lòng tự trọng và sự quan tâm thầm lặng dành cho mọi người. Ban đầu, vẻ ngoài nghiêm nghị của bà có thể khiến lũ trẻ chúng em e sợ, nhưng càng về sau, em càng nhận ra dưới lớp vỏ bọc cứng cỏi ấy là một trái tim nhân hậu, bao dung như biển cả. Ngoại hình của bà Đượm in đậm dấu ấn của một đời lam lũ, vất vả. Bà có dáng người nhỏ nhắn, gầy gộc, tấm lưng đã còng hẳn xuống khiến dáng đi của bà trở nên liêu xiêu, chậm chạp. Gương mặt bà xương xương với đôi gò má cao, làn da nhăn nheo hằn sâu những rãnh thời gian. Đôi mắt bà nheo lại sau làn mi thưa thớt, nhìn vẻ ngoài có chút khắt khe nhưng thực chất lại chứa đựng sự quan sát tinh tế. Bà thường búi tóc rất gọn gàng phía sau gáy bằng một chiếc kẹp nhựa đen đơn giản. Trang phục thường ngày của bà là những bộ đồ bà ba màu nâu hoặc màu xám tro, lúc nào cũng được bà giặt giũ phẳng phiu, sạch sẽ và cài nút cẩn thận. Hình ảnh bà cầm chiếc chổi tre nhỏ quét dọn con ngõ chung mỗi chiều đã trở thành một phần không thể thiếu trong nếp sống của xóm nhỏ. Tính cách của bà Đượm nổi bật bởi sự ngăn nắp, thẳng thắn và đôi khi là nghiêm khắc. Bà không thích sự bừa bãi hay những thói quen xấu của đám trẻ con trong xóm, thường xuyên nhắc nhở chúng em bằng giọng nói khàn khàn nhưng dứt khoát. Thế nhưng, đằng sau sự nghiêm nghị ấy là một tâm hồn vô cùng ấm áp. Bà thường âm thầm giúp đỡ những gia đình khó khăn bằng những món quà nhỏ như mớ rau trong vườn hay túi quả chín. Hoạt động thường ngày của bà là chăm chút cho mảnh vườn nhỏ trước sân – nơi bà trồng đủ loại rau thơm và hoa cúc. Bà sống tự lập, chẳng bao giờ muốn phiền lụy đến con cháu hay hàng xóm, thể hiện một bản lĩnh kiên cường của thế hệ đi trước. Mỗi khi có ai đau ốm, bà lại sang tận nơi hỏi thăm, mang theo những kinh nghiệm dân gian quý báu để giúp đỡ. Em dành cho bà Đượm một sự kính trọng và biết ơn sâu sắc. Bà như một người lính canh giữ cho sự bình yên và nề nếp của xóm nhỏ. Từ bà, em học được cách sống trung thực, giản dị và biết quan tâm đến người khác một cách chân thành nhất. Em mong bà luôn có sức khỏe, sống vui vẻ bên mảnh vườn nhỏ để chúng em mãi được nhìn thấy bóng dáng thân thương ấy mỗi chiều
Bài tham khảo Mẫu 4
Ở một góc phố cũ kỹ, nép mình bên cạnh gốc cây sấu già là tiệm sửa đồng hồ nhỏ xíu của ông Giáo. Giữa sự hối hả, nhộn nhịp của dòng đời, tiệm nhỏ của ông như một nốt lặng, nơi thời gian dường như trôi chậm lại theo từng tiếng tích tắc của những cỗ máy cũ kỹ. Ông Giáo – người thợ sửa đồng hồ già – hiện ra như một nhân vật bước ra từ những trang sách cổ, tĩnh lặng và đầy bí ẩn.
Ngoại hình của ông Giáo mang vẻ đẹp của sự tỉ mỉ và tập trung tuyệt đối. Ông năm nay đã gần tám mươi tuổi, dáng người gầy guộc nhưng đôi bàn tay thì vô cùng đặc biệt. Những ngón tay ông dài, khẳng khiu, nổi rõ những gân xanh nhưng lại cực kỳ vững chãi và khéo léo. Mỗi khi ông làm việc, chiếc kính lúp nhỏ gắn chặt vào một bên mắt khiến khuôn mặt ông trông có vẻ nghiêm nghị và kỳ lạ. Mái tóc ông lốm đốm muối tiêu, thường xuyên bị che khuất bởi chiếc mũ beret màu nâu sẫm. Gương mặt ông ít khi biểu lộ cảm xúc, chỉ có đôi mắt tinh anh sau lớp kính luôn nhìn xoáy vào những linh kiện bé xíu như hạt cát. Ông thường mặc chiếc áo ghi-lê có nhiều túi để đựng các loại vít, nhíp và dầu máy, tạo nên một phong cách rất riêng, rất "nghề".
Tính cách của ông Giáo nổi bật nhất ở sự kiên nhẫn và tĩnh lặng đến lạ kỳ. Ông có thể ngồi hàng giờ đồng hồ chỉ để tìm ra một lỗi nhỏ trong chiếc đồng hồ cổ mà không một chút nôn nóng. Đối với ông, mỗi chiếc đồng hồ không chỉ là vật vô tri vô giác, mà là một tâm hồn cần được thấu hiểu và chữa lành. Ông sống rất nội tâm, ít khi trò chuyện ồn ào với mọi người xung quanh, nhưng ai cần tư vấn hay sửa chữa gì, ông đều tận tâm phục vụ bằng tất cả cái tâm của người thợ già. Hoạt động thường ngày của ông chỉ xoay quanh bàn gỗ nhỏ với ánh đèn vàng leo lét, nơi ông tỉ mỉ lau chùi, tra dầu cho từng bánh răng li ti. Ông trân trọng thời gian hơn bất cứ ai, nhưng lại sống một cuộc đời chậm rãi, không màng đến những xô bồ, náo nhiệt ngoài kia. Sự điềm đạm và đức tính cẩn trọng của ông khiến những khách hàng khó tính nhất cũng phải nể phục.
Mỗi lần đi ngang qua tiệm của ông Giáo, em lại cảm thấy lòng mình dịu lại. Hình ảnh ông lão ngồi lặng lẽ bên những cỗ máy thời gian đã dạy cho em bài học về sự tập trung và lòng say mê công việc. Em kính trọng ông – người không chỉ sửa chữa những cỗ máy, mà còn đang níu giữ những giá trị xưa cũ giữa nhịp sống hiện đại vội vã.
Bài tham khảo Mẫu 5
Trong thế giới của em, bà nội không chỉ là một người bà kính yêu, mà còn là một "phù thủy tốt bụng" sở hữu kho tàng truyện cổ tích vô tận. Hình ảnh bà ngồi trên chiếc chõng tre dưới gốc cây khế già vào những đêm trăng sáng đã trở thành mảnh ký ức lung linh nhất, nuôi dưỡng tâm hồn em suốt những năm tháng tuổi thơ. Ngoại hình của bà nội em mang vẻ đẹp phúc hậu, hiền từ như bước ra từ tranh vẽ. Bà năm nay đã ngoài tám mươi tuổi, dáng người đậm đà, hơi thấp nhưng bước đi vẫn còn khá vững. Khuôn mặt bà tròn trịa với làn da đã sạm màu vì sương gió, điểm tô bởi vô số những nếp nhăn của thời gian, mỗi khi bà cười, khuôn mặt ấy tỏa sáng một vẻ đẹp ấm áp, bao dung lạ thường. Mái tóc bà trắng muốt như mây trời, thường được bà búi tròn gọn gàng và cố định bằng một chiếc trâm bạc. Đôi mắt bà tuy đã có phần mờ đục theo năm tháng nhưng mỗi khi kể chuyện lại trở nên lung linh, rạng rỡ như có phép màu. Bà nội có thói quen ăn trầu nên đôi môi lúc nào cũng đỏ thắm, hàm răng đen nhánh hạt huyền – một vẻ đẹp truyền thống đang dần phai nhạt theo thời gian. Bà thường mặc bộ đồ bà ba bằng lụa mềm mại, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của lá bưởi và trầu không. Bà nội em là người có tính cách vô cùng dịu dàng, nhẫn nại và giàu lòng yêu thương. Bà chưa bao giờ lớn tiếng với bất cứ ai, lúc nào cũng dùng lời lẽ nhẹ nhàng để bảo ban con cháu. Hoạt động hằng ngày của bà là chăm sóc đàn gà nhỏ sau vườn, quét lá khô và đặc biệt là chuẩn bị những món quà bánh dân dã cho chúng em. Nhưng điều làm nên "thương hiệu" của bà chính là khả năng kể chuyện. Bà có thể kể hàng giờ về những chàng thạch sanh, những cô tấm hay sự tích những loài cây bằng một giọng kể trầm bổng, truyền cảm. Qua những câu chuyện ấy, bà khéo léo lồng ghép những bài học đạo đức về lòng hiếu thảo, sự trung thực và tình yêu thương con người. Bà sống rất chan hòa với xóm giềng, luôn sẵn lòng chia sẻ mớ rau, bát canh, khiến ai cũng kính mến. Đối với em, bà nội là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất. Tình yêu thương của bà như dòng suối mát lành tưới mát tâm hồn em. Em thầm hứa sẽ luôn ngoan ngoãn để bà được vui lòng và chỉ mong sao thời gian hãy trôi thật chậm, để em mãi được dựa đầu vào vai bà, nghe những câu chuyện cổ tích đầy sắc màu và cảm nhận hơi ấm của tình bà cháu thiêng liêng.
Bài tham khảo Mẫu 6
Mỗi lần về quê thăm ông, hình ảnh khiến em ấn tượng nhất chính là cụ Tiên đang ngồi tĩnh lặng bên bàn cờ tướng dưới gốc đa cổ thụ đầu làng. Cụ như một pho tượng sống, đại diện cho trí tuệ và sự thong dong của tuổi già, làm nên vẻ đẹp thanh bình và sâu lắng cho vùng quê yên ả. Cụ Tiên năm nay đã ngoài tám mươi, ngoại hình của cụ toát lên phong thái của một bậc nho sĩ xưa. Cụ có dáng người cao, hơi gầy, tấm lưng vẫn giữ được vẻ hiên ngang dù đã trải qua bao sóng gió cuộc đời. Mái tóc cụ bạc trắng, dài và thưa, thường được cụ búi gọn hoặc để xõa tự nhiên khi ở nhà. Gương mặt cụ mang nét thanh tú với vầng trán cao và đôi lông mày trắng như tơ. Đôi mắt cụ tuy sâu hoắm nhưng cực kỳ anh minh, mỗi khi cụ nhìn vào bàn cờ, đôi mắt ấy lại nheo lại, thể hiện một sự tập trung cao độ và trí tuệ mẫn tiệp. Cụ thường mặc bộ đồ lụa màu trắng hoặc xám nhạt, trên tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy một cách ung dung. Hình ảnh cụ ngồi vắt chân chữ ngũ, thỉnh thoảng khẽ vuốt chòm râu dài bạc phơ trông thật thoát tục, chẳng khác nào một tiên ông hạ giới. Về tính cách, cụ Tiên là người điềm đạm, sâu sắc và rất mực khiêm nhường. Cụ không bao giờ nóng vội hay lớn tiếng, dù trong những ván cờ gay cấn nhất. Hoạt động thường ngày của cụ ngoài việc đánh cờ còn là đọc sách và nghiên cứu tử vi, phong thủy cho dân làng. Cụ sống rất tĩnh lặng, coi việc đánh cờ không chỉ là giải trí mà còn là cách để rèn luyện tâm tính, sự nhẫn nại và tầm nhìn xa trông rộng. Cụ luôn sẵn lòng chỉ dạy cho lớp trẻ về những đạo lý đối nhân xử thế thông qua các nước đi trên bàn cờ. Đối với cụ, thắng thua không quan trọng, cái quý nhất là sự giao lưu tâm hồn và sự thanh thản trong trí tuệ. Cụ sống chan hòa, kính trên nhường dưới, là tiếng nói có trọng lượng nhất trong các buổi họp làng bởi sự thông thái và đức độ của mình. Em luôn dành cho cụ Tiên một sự kính trọng đặc biệt. Hình ảnh cụ bên bàn cờ dưới gốc đa là biểu tượng cho sức mạnh của trí tuệ và sự bình thản trước dòng đời. Em mong cụ luôn giữ được sự minh mẫn ấy để tiếp tục là "cây cao bóng cả", là kho tàng kinh nghiệm sống quý báu cho thế hệ sau noi theo.
Bài tham khảo Mẫu 7
Ở gần nhà em có một cụ già rất đặc biệt mà em luôn gọi là thầy Vĩnh. Thầy vốn là một giáo viên dạy Văn cấp ba đã về hưu nhiều năm. Dù không còn đứng trên bục giảng, nhưng phong thái và cách sống của thầy vẫn toát lên vẻ đẹp mực thước của một "kỹ sư tâm hồn", người suốt đời trăn trở với sự nghiệp trồng người. Thầy Vĩnh có một ngoại hình rất tri thức và thanh tao. Dáng người thầy cao và gầy, đôi vai hơi nhô lên dưới lớp áo sơ mi cũ nhưng luôn phẳng phiu, sạch sẽ. Gương mặt thầy mang nét u trầm với vầng trán rộng và đôi lông mày rậm. Đôi mắt thầy ẩn sau cặp kính lão dày cộp, luôn toát lên vẻ tinh anh nhưng cũng đầy trăn trở. Mái tóc thầy không trắng xóa hoàn toàn mà lốm đốm muối tiêu, luôn được cắt cao gọn gàng. Ở thầy, em luôn thấy một sự chỉn chu tuyệt đối, từ cách cài khuy áo đến cách thắt dây giày, tất cả đều thể hiện sự tự trọng và kỷ luật của một nhà giáo. Đôi bàn tay thầy thon dài, thường xuyên cầm những cuốn sách cũ hay chiếc bút máy, những ngón tay ấy vẫn còn những vết chai nơi tiếp xúc với quản bút – dấu ấn của mấy mươi năm miệt mài giáo án. Tính cách của thầy Vĩnh nổi bật ở sự uy nghiêm, cẩn trọng nhưng cực kỳ giàu tình cảm. Thầy sống rất khép kín và tĩnh lặng. Hoạt động thường ngày của thầy chủ yếu diễn ra trong căn phòng đầy sách hoặc ngoài thư viện thành phố. Thầy có thói quen đọc sách và ghi chép lại những điều hay ý đẹp vào một cuốn sổ tay nhỏ. Thầy là người rất trọng lễ nghĩa và lẽ phải, luôn bảo ban đám trẻ trong xóm về cách hành xử sao cho có văn hóa. Dù bề ngoài có vẻ khó gần, nhưng thầy lại là người rất tâm lý và sâu sắc. Thầy sẵn lòng cho em mượn những cuốn sách quý và tận tình giải thích những chỗ em chưa hiểu bằng một giọng nói trầm ấm, truyền cảm. Sự điềm đạm và kiến thức uyên bác của thầy khiến mọi người xung quanh đều nể phục, coi thầy là một kho tàng tri thức sống của khu phố. Em dành cho thầy Vĩnh một sự kính trọng và biết ơn sâu sắc. Thầy đã dạy cho em bài học về giá trị của tri thức và tầm quan trọng của việc giữ gìn nhân cách. Em chỉ mong thầy luôn khỏe mạnh để tiếp tục truyền lửa đam mê đọc sách cho những thế hệ học trò nhỏ như chúng em.
Bài tham khảo Mẫu 8
Mỗi lần kỳ nghỉ hè kết thúc, em lại mang theo hình ảnh bà ngoại bên bếp lửa bập bùng trở về thành phố. Bà là hiện thân của tất cả những gì ngọt ngào và bình dị nhất của quê hương. Trong tâm khảm của em, bà không chỉ là một người bà kính yêu mà còn là sợi dây gắn kết em với những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp.
Ngoại hình của bà ngoại in hằn dấu vết của những tháng ngày gian khó trên mảnh đất miền Trung đầy nắng gió. Bà có dáng người nhỏ nhắn, tấm lưng đã còng hẳn xuống khiến bà trông càng thêm bé nhỏ. Làn da bà nhăn nheo, sạm màu đồng đúc, chằng chịt những vết đồi mồi của thời gian. Gương mặt bà móm mém với đôi môi luôn đỏ thắm vì thói quen ăn trầu, mỗi khi bà cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt xòe ra như nan quạt, trông ấm áp lạ thường. Đôi mắt bà đã đục mờ, thường xuyên phải nheo lại mới nhìn rõ mọi vật, nhưng cái nhìn của bà lúc nào cũng chứa chan sự yêu thương và chở che. Bà thường mặc bộ đồ bà ba màu đen đã bạc màu, đầu quấn chiếc khăn vuông đen giản dị. Bàn tay bà thô ráp với những khớp xương to, nổi đầy gân xanh – đôi bàn tay ấy đã một đời lam lũ cấy cày để nuôi dạy các con khôn lớn.
Về tính cách, bà ngoại là người phụ nữ vô cùng đảm đang, tiết kiệm và giàu lòng hy sinh. Bà sống một cuộc đời giản đơn, chưa bao giờ nghĩ đến bản thân mình mà luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con cháu. Hoạt động hằng ngày của bà bắt đầu từ lúc trời còn chưa sáng: bà quét sân, cho gà ăn và bận rộn với công việc đồng áng. Chiều chiều, bà lại lúi húi bên bếp lửa hồng để nấu những món ăn dân dã nhưng đậm đà hương vị quê hương. Bà là người rất mực hiền lành, chưa bao giờ lớn tiếng với ai trong xóm, luôn sẵn lòng chia sẻ mớ rau, bát canh với những nhà hàng xóm nghèo. Sự nhẫn nại của bà thể hiện qua việc bà ngồi hàng giờ để khâu lại những chiếc áo sờn cho cháu hay kiên trì kể những câu chuyện cổ tích bằng giọng nói trầm lắng, rì rào như tiếng gió bụi tre đầu làng.
Em yêu bà ngoại bằng một tình yêu thiêng liêng và sâu sắc. Mỗi khi nghĩ về bà, em lại thấy lòng mình dịu lại và thêm trân trọng những giá trị gia đình. Em thầm mong sao thời gian đừng trôi quá nhanh để bà mãi ở bên chúng em, để em còn được về quê, được vùi đầu vào lòng bà và ngửi mùi hương trầu không quen thuộc.
Bài tham khảo Mẫu 9
Sáng nào cũng vậy, khi ánh mặt trời còn chưa kịp xua tan màn sương sớm, em đã thấy bóng dáng nhỏ bé của bà Tư bán xôi nơi góc ngõ. Bà không phải người thân trong gia đình em, nhưng sự hiện diện đều đặn và sự tần tảo của bà đã khiến bà trở nên thân thuộc như một người bà của tất cả những ai sống ở khu phố này. Bà Tư có một ngoại hình in đậm dấu ấn của sự nhọc nhằn, lam lũ. Dáng người bà nhỏ nhắn, tấm lưng đã còng hẳn xuống vì nhiều thập kỷ gánh gồng những thúng xôi trĩu nặng trên vai. Làn da bà nhăn nheo, sạm đen vì nắng gió, mỗi nếp nhăn trên trán dường như đều kể lại một câu chuyện về cuộc đời vất vả. Đôi bàn tay bà chính là điều khiến em xúc động nhất: đó là đôi tay thô ráp, nứt nẻ, những ngón tay gầy guộc ám mùi khói bếp và hương lá nếp thơm nồng. Mái tóc bà thưa thớt, bạc màu muối tiêu, thường được quấn gọn trong chiếc khăn rằn sờn cũ. Bà thường mặc bộ đồ bà ba màu nâu xám, chân đi đôi dép tổ ong đã mòn vẹt gót. Ở bà toát lên vẻ chân chất, mộc mạc của một người phụ nữ Việt Nam truyền thống, suốt đời tận tụy vì con cháu. Tính cách của bà Tư vô cùng hiền hậu và chịu thương chịu khó. Dù công việc vất vả, phải dậy từ ba giờ sáng để chuẩn bị gạo đỗ, nhưng lúc nào bà cũng giữ thái độ niềm nở, vui vẻ với khách hàng. Hoạt động thường ngày của bà chỉ xoay quanh gian bếp và góc nhỏ nơi đầu ngõ. Đôi tay bà thoăn thoắt xới xôi, gói vào lá chuối một cách tỉ mỉ, trân trọng như đang nâng niu những hạt ngọc của trời. Bà sống rất giản dị và tiết kiệm, nhưng lại cực kỳ rộng lượng với những người nghèo khổ. Có đôi khi, thấy những đứa trẻ lang thang đi ngang qua, bà lại lặng lẽ gọi vào cho nắm xôi nóng hổi mà không lấy tiền. Sự quan tâm của bà không thể hiện qua lời nói hoa mỹ mà nằm ở đôi mắt đục mờ luôn lấp lánh sự dịu dàng và cái xoa đầu ấm áp mỗi khi thấy chúng em đi học về. Em dành cho bà Tư một tình cảm quý mến và trân trọng vô ngần. Hình ảnh bà bên thúng xôi nóng hổi không chỉ mang lại bữa sáng ngon lành mà còn mang lại hơi ấm của tình người giữa cuộc sống xô bồ. Em chỉ mong bà luôn khỏe mạnh, đôi chân vững chãi để mỗi sáng em lại được nhìn thấy nụ cười phúc hậu của bà giữa con ngõ thân quen.
Bài tham khảo Mẫu 10
Trong khu phố nhỏ của em, người mà ai cũng dành một sự kính trọng đặc biệt chính là ông Chính. Ông vốn là một cựu chiến binh thời kháng chiến chống Mỹ, nay đã về hưu và sống một cuộc đời giản dị. Hình ảnh ông ngồi đọc báo dưới bóng cây râm mát trước hiên nhà mỗi sáng đã trở thành một biểu tượng của sự bình yên và mẫu mực đối với tất cả mọi người trong xóm. Năm nay ông Chính đã ngoài tám mươi tuổi, nhưng ở ông vẫn toát lên vẻ quật cường, rắn rỏi của một người lính đã từng đi qua bom đạn. Dáng người ông cao, gầy nhưng tấm lưng luôn thẳng tắp như cây tùng, cây bách, không hề có dấu hiệu của sự khuỵu ngã trước thời gian. Mái tóc ông bạc trắng như cước, được cắt ngắn và chải chuốt gọn gàng, làm nổi bật vầng trán rộng hằn sâu những nếp nhăn của sự suy tư và trải nghiệm. Gương mặt ông cương nghị với đôi gò má cao và khuôn cằm vững chãi. Đáng chú ý nhất là đôi mắt – dù đã có những vết chân chim bao quanh nhưng ánh nhìn vẫn cực kỳ tinh anh và cương trực. Trên bắp tay và chân ông vẫn còn những vết sẹo dài từ thời chiến tranh, đó không chỉ là dấu vết của vết thương mà còn là huân chương của lòng dũng cảm. Ông thường mặc bộ quân phục cũ màu xanh lá đã sờn vai nhưng lúc nào cũng phẳng phiu, tạo nên một phong thái rất nghiêm chỉnh và đáng kính. Về tính cách, ông Chính là một người vô cùng kỷ luật và giàu lòng nhân ái. Ông giữ lối sống ngăn nắp của quân đội, từ việc thức dậy đúng giờ tập thể dục đến việc sắp xếp đồ đạc trong nhà. Hoạt động thường ngày của ông là chăm sóc cây cảnh, quét dọn con phố và đọc báo để cập nhật tin tức. Dù có vẻ ngoài hơi nghiêm nghị, nhưng thực chất ông lại có một trái tim rất ấm áp. Ông luôn sẵn lòng giúp đỡ hàng xóm sửa chữa những đồ dùng hỏng hóc hay tận tình bảo ban lũ trẻ chúng em học hành. Tính tình ông điềm đạm, ít nói nhưng mỗi lời nói ra đều rất chân thành và có sức nặng. Ông sống khiêm nhường, chưa bao giờ kể công về những hy sinh của mình cho đất nước mà chỉ thầm lặng đóng góp cho cộng đồng bằng những việc làm thiết thực. Em luôn nhìn ông Chính với lòng ngưỡng mộ và kính trọng sâu sắc. Ông chính là tấm gương sáng về đạo đức và nghị lực để em soi vào hằng ngày. Em thầm mong ông luôn dồi dào sức khỏe, mãi giữ được phong thái hiên ngang ấy để tỏa bóng mát cho con cháu và xóm giềng.
Bài tham khảo Mẫu 11
Trên những con phố đi bộ rộn ràng mỗi dịp cuối tuần, giữa âm thanh náo nhiệt của dòng người qua lại, có một khoảng không gian dường như tách biệt hẳn với thực tại. Đó là góc nhỏ nơi cụ An – người nghệ sĩ vĩ cầm già – thường ngồi chơi nhạc. Hình ảnh cụ với mái tóc bạc phơ cùng những giai điệu du dương đã trở thành một phần tâm hồn của khu phố, mang đến cho người qua đường một cảm giác thanh bình và lãng mạn đến lạ kỳ.
Ngoại hình của cụ An toát lên vẻ lịch lãm và nghệ sĩ mà hiếm người cao tuổi nào có được. Cụ năm nay đã ngoài bảy mươi, vóc dáng cao và mảnh khảnh, đôi vai hơi gầy dưới lớp áo ghi-lê sờn cũ nhưng phẳng phiu. Gương mặt cụ mang nét u buồn nhưng thanh thoát với vầng trán cao và đôi lông mày bạc rậm. Đặc biệt nhất là mái tóc của cụ: nó trắng muốt như những sợi tơ trời, dài ngang vai và thường khẽ bay mỗi khi có gió lùa qua con phố. Đôi mắt cụ thường nhắm nghiền khi chơi nhạc, nhưng khi mở ra lại hiện rõ một sự tĩnh lặng, bao dung và đầy mơ mộng. Đôi bàn tay cụ gầy gộc, nổi rõ những đường gân xanh nhưng khi cầm cây vĩ lại cực kỳ mềm mại, điêu luyện. Từng ngón tay lướt trên dây đàn như một vũ công đang múa, tạo nên một sự tương phản tuyệt đẹp giữa vẻ già nua của thời gian và sức sống mãnh liệt của nghệ thuật. Cụ thường đội một chiếc mũ beret màu xám tro, chân đi đôi giày da đã cũ nhưng được đánh bóng cẩn thận, tạo nên một phong thái rất riêng, vừa cổ điển vừa tao nhã.
Về tính cách, cụ An là người sống nội tâm, nhẹ nhàng và vô cùng khiêm tốn. Cụ không chơi đàn để cầu danh lợi hay để thu hút sự chú ý, mà đơn giản coi âm nhạc là cách để tâm sự với thế gian. Hoạt động thường ngày của cụ ngoài việc chơi đàn còn là ngồi lặng lẽ quan sát dòng đời với một nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi. Cụ sống giản dị trong căn gác nhỏ ngập tràn những bản nhạc cổ điển. Tính tình cụ điềm đạm, chưa bao giờ người ta thấy cụ nóng nảy hay lớn tiếng với ai. Sự nhẫn nại của cụ thể hiện qua cách cụ tỉ mỉ lau chùi cây đàn sau mỗi buổi diễn, nâng niu nó như một người bạn tri kỷ. Cụ sẵn lòng dành hàng giờ để nhìn ngắm một nụ hoa mới nở hay một tia nắng rớt xuống phím đàn, cho thấy một tâm hồn nhạy cảm và yêu cái đẹp sâu sắc.
Em luôn dành cho cụ An một lòng ngưỡng mộ và kính trọng vô biên. Cụ đã dạy cho em bài học về sự tĩnh lặng giữa cuộc sống ồn ào và cách giữ cho tâm hồn luôn tươi trẻ dù thời gian có tàn phá ngoại hình. Em ước mong cụ luôn khỏe mạnh để tiếng đàn vĩ cầm ấy còn mãi vang lên, tô điểm thêm sắc màu cho cuộc sống này.
Bài tham khảo Mẫu 12
Mỗi lần có dịp về thăm quê, hình ảnh khiến em thấy bình yên nhất chính là cây đa cổ thụ đầu làng – nơi có cụ Tiên đang ung dung ngồi bên bàn cờ tướng. Cụ giống như một biểu tượng của sự thông thái, một nốt lặng đẹp đẽ giữa nhịp sống dù ở nông thôn cũng đang dần trở nên hối hả. Cụ không chỉ là một người cao tuổi trong làng, mà còn là người lưu giữ nét văn hóa thanh cao của bậc tri thức xưa.
Ngoại hình của cụ Tiên mang đậm phong thái của một bậc nho sĩ, thoát tục và hiền triết. Năm nay cụ đã ngoài tám mươi tuổi, dáng người cao, hơi gầy nhưng vẫn giữ được tấm lưng thẳng tắp, cho thấy một nghị lực sống phi thường và nề nếp rèn luyện nghiêm cẩn. Mái tóc cụ bạc trắng, thưa dần ở đỉnh đầu nhưng chòm râu lại dài và mượt như tơ, chạm tận ngực áo. Mỗi khi cụ khẽ vuốt râu suy ngẫm về một nước cờ, trông cụ chẳng khác nào một ông tiên bước ra từ những trang truyện cổ tích. Gương mặt cụ phúc hậu với làn da đã sạm màu vì nắng gió, nhưng đôi mắt thì cực kỳ tinh anh. Đằng sau cặp kính lão trễ xuống mũi là ánh nhìn sâu sắc, như có thể thấu thị mọi suy nghĩ trên bàn cờ. Cụ thường mặc bộ đồ lụa màu trắng ngà rộng rãi, chân đi đôi guốc gỗ, trên tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy một cách nhàn nhã. Đôi bàn tay cụ tuy đã có những vết đồi mồi nhưng khi cầm quân cờ lại rất vững chãi, mỗi nước đi đều dứt khoát và chắc chắn. Về tính cách, cụ Tiên là người điềm đạm, sâu sắc và vô cùng kiên nhẫn. Cụ không bao giờ nóng vội, dù đối phương có suy nghĩ bao lâu cụ vẫn ngồi lặng lẽ, dõi theo những đám mây trôi trên bầu trời hay tiếng chim hót trên vòm đa. Một lần, khi thấy em đứng chăm chú quan sát ván cờ đầy kịch tính, cụ khẽ ngước lên, đôi mắt nheo lại đầy đôn hậu. Cụ đẩy nhẹ quân "Xe" vào vị trí hiểm yếu rồi nhìn em hỏi: "Cháu thấy nước cờ này thế nào? Có phải là quá mạo hiểm không?" Em lúng túng đáp: "Dạ, cháu thấy quân cờ này dường như đang đi vào thế bí ạ."
Cụ Tiên mỉm cười, nụ cười của sự thấu hiểu và trải đời. Cụ nhẹ nhàng vuốt chòm râu bạc và nói: "Đánh cờ cũng như đối mặt với cuộc đời vậy cháu ạ. Đôi khi lùi một bước lại là để tiến xa hơn. Cái quan trọng không phải là thắng nhanh, mà là giữ được tâm thế bình thản trước mọi biến động. Quân cờ có thể mất, nhưng chí hướng thì không được dao động." Lời dạy ấy của cụ khiến em nhận ra việc đánh cờ đối với cụ không chỉ là giải trí, mà là cách để rèn luyện tâm tính và tầm nhìn xa trông rộng. Cụ sống rất mực khiêm nhường, chưa bao giờ kiêu ngạo về tài trí của mình mà luôn sẵn lòng chỉ dẫn cho lớp trẻ. Đối với cụ, ván cờ dưới gốc đa là nơi giao lưu tình cảm xóm làng, nơi những đạo lý đối nhân xử thế được truyền dạy một cách tự nhiên nhất. Tính tình cụ chan hòa, hiếu khách, luôn sẵn lòng chia sẻ chén trà xanh thơm ngát với bất cứ ai đi ngang qua. Sự tĩnh tại và đức độ của cụ khiến ai cũng phải nể trọng, coi cụ là điểm tựa tinh thần của cả làng.
Mỗi lần chia tay quê hương để trở lại với nhịp sống bận rộn nơi phố thị, hình ảnh cụ Tiên bên ván cờ dưới gốc đa già luôn là ký ức đẹp đẽ nhất hiện về trong tâm trí em. Cụ không chỉ dạy em cách đi những quân cờ, mà còn dạy em cách bước những bước đi vững chãi và bao dung trên hành trình trưởng thành. Với em, cụ là một 'kho báu' sống của làng quê, một người giữ lửa cho những giá trị đạo đức cao quý. Em tự hứa sẽ luôn ghi nhớ những lời dạy của cụ, để dù mai này có đi xa đến đâu, tâm hồn em vẫn luôn giữ được một khoảng lặng tĩnh lặng và trí tuệ như chính ván cờ của cụ ngày nào.
Bài tham khảo Mẫu 13
Mỗi khi tiết trời se lạnh của những ngày cuối năm ùa về, trong không gian bảng lảng khói hương của ngôi chùa cổ đầu làng, em lại bắt gặp một hình ảnh vô cùng đặc biệt: ông cụ đồ già ngồi lặng lẽ bên nghiên mực tàu, giấy đỏ. Với em, cụ không chỉ là một người viết chữ thuê, mà là người canh giữ những giá trị xưa cũ, một gạch nối mong manh nhưng đầy kiêu hãnh giữa nhịp sống hiện đại và hồn cốt dân tộc. Cụ năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Dấu ấn thời gian hằn rõ trên vóc dáng nhỏ nhắn, hơi gầy guộc của cụ. Khác với những người già thường mặc áo quần hiện đại, cụ đồ luôn xuất hiện trong bộ áo dài khăn đóng màu đen tuyền đã hơi sờn màu nhưng cực kỳ chỉnh tề. Mái tóc cụ bạc trắng, được chải chuốt cẩn thận ẩn dưới lớp khăn xếp nếp đều đặn. Gương mặt cụ mang vẻ đẹp của một bậc trí giả thời xưa: vầng trán cao đầy những nếp nhăn suy tư, đôi lông mày trắng như sương tuyết rủ xuống che lấp một phần đôi mắt đã mờ đục theo năm tháng. Thế nhưng, đằng sau lớp kính lão dày cộp, đôi mắt ấy mỗi khi nhìn vào trang giấy lại rực lên một sự tinh anh, tập trung đến lạ kỳ. Đôi bàn tay cụ chính là một "tác phẩm" của thời gian, xương xẩu, nổi đầy những đường gân xanh và những đốm đồi mồi, nhưng khi cầm bút lông, đôi tay ấy lại vững chãi và uyển chuyển như đang múa trên mặt giấy. Về tính cách, ông cụ đồ là người vô cùng tĩnh lặng, điềm đạm và trọng lễ nghĩa. Hoạt động thường ngày của cụ bắt đầu từ việc tỉ mẩn chuẩn bị nghiên mực. Em thường đứng quan sát cụ mài mực, từng vòng xoay đều đặn, nhịp nhàng như một nghi thức tôn nghiêm. Cụ rất kĩ tính, chưa bao giờ vội vàng hạ bút khi tâm chưa tĩnh. Khi viết, cả thân hình cụ dường như hòa làm một với ngọn bút; từng nét thanh, nét đậm hiện ra như "phượng múa rồng bay", chứa đựng cả tâm hồn và khí tiết của người cầm bút. Cụ sống rất thanh bạch, không màng đến chuyện đắt rẻ của tiền công, mà chỉ quan tâm đến việc người xin chữ có thực sự trân trọng giá trị của con chữ hay không. Sự nhẫn nại của cụ thể hiện qua cách cụ tỉ mỉ giảng giải ý nghĩa của từng nét chữ "Nhẫn", chữ "Tâm", chữ "Đức" cho những người trẻ tuổi với một thái độ bao dung, đôn hậu. Nắng chiều nhạt nhòa đổ xuống hiên chùa, nhuộm vàng cả những tờ giấy đỏ và bóng dáng trầm mặc của cụ, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch như một bức tranh thủy mặc. Nhìn cụ ngồi đó, giữa mùi mực tàu thơm nồng và tiếng chuông chùa ngân vang, em cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, thanh thản lạ kỳ. Cụ đồ chính là một nhành mai già giữa mùa đông, dù cánh hoa đã nhạt nhưng hương thơm thì vẫn thanh khiết và bền bỉ. Em tự hứa sẽ luôn trân trọng những nét chữ của cụ, bởi đó không chỉ là nghệ thuật, mà là hơi thở của cha ông, là bóng mát tri thức mà cụ đang âm thầm gìn giữ cho thế hệ mai sau giữa dòng đời vạn biến.
Bài tham khảo Mẫu 14
Nếu ai đã từng ghé thăm ngôi làng chài ven biển quê em, chắc hẳn sẽ không thể quên được hình ảnh ông lão Kình – một người ngư dân già với làn da mặn mòi vị muối. Ông không chỉ là một "lão ngư" đầy kinh nghiệm mà còn là hiện thân của sức mạnh và ý chí kiên cường trước sóng gió đại dương. Ông Kình năm nay đã gần tám mươi tuổi, nhưng ngoại hình của ông vẫn toát lên vẻ vạm vỡ, rắn rỏi đến kinh ngạc. Khác với những cụ già ở thành thị, ông Kình có một vóc dáng cao lớn, đôi vai rộng và khuôn ngực săn chắc như một cây đại thụ giữa biển khơi. Làn da ông sạm đen, bóng lưỡng, in hằn những vết hằn sâu hoắm của nắng và gió biển. Mái tóc ông muối tiêu, cứng cỏi như những sợi rễ cây, luôn bết lại vì hơi muối. Gương mặt ông cương nghị với đôi gò má cao và chiếc mũi thẳng. Đặc biệt nhất là đôi mắt: đôi mắt màu nâu đục nhưng cực kỳ sắc sảo, có thể nhìn thấu những con sóng dữ từ đằng xa. Đôi bàn tay ông to bè, thô ráp với những vết chai sạn dày cộp do hàng chục năm kéo lưới và cầm lái mạn thuyền. Ông thường mặc chiếc áo ba lỗ cũ kỹ và chiếc quần cộc giản đơn, chân đi trần trên cát, tạo nên một phong thái rất phóng khoáng, tự do. Tính cách của ông Kình nổi bật nhất ở sự gan dạ, bộc trực và lòng bao dung của một người con cửa biển. Ông là một "cuốn từ điển sống" về đại dương; chỉ cần nhìn hướng gió hay màu mây, ông có thể đoán biết chính xác thời tiết của ngày mai. Hoạt động thường ngày của ông sau khi giải nghệ là ngồi bên mép sóng, tỉ mẩn vá lại những tấm lưới cho con cháu hoặc kể về những chuyến ra khơi đầy bão táp ngày xưa. Dù giọng nói của ông vang và rền như tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá, nhưng tâm hồn ông lại rất nhân hậu. Ông thường xuyên giúp đỡ những gia đình ngư dân trẻ về kỹ thuật đi biển mà không cần đền đáp. Khi em hỏi về nỗi sợ trước biển cả, ông chỉ cười, nụ cười rạng rỡ làm lộ ra những nếp nhăn hào sảng: "Biển cả là nhà cháu ạ, mình sống thật lòng với biển thì biển chẳng bao giờ phụ mình đâu." Tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng bóng dáng sừng sững của ông Kình giữa hoàng hôn tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ. Với em, ông không chỉ là một người già bình thường, mà là một vị anh hùng của biển cả, người đã dành cả đời mình để chinh phục những con sóng dữ. Nhìn vào ông, em học được bài học về sự dũng cảm và lòng kiên tâm trước mọi thử thách. Ông Kình mãi mãi là ngọn hải đăng rạng rỡ trong lòng em, nhắc nhở em rằng dù cuộc đời có bão tố đến đâu, chỉ cần có một ý chí vững vàng, chúng ta vẫn có thể lướt trên những con sóng để tiến về phía trước.
Bài tham khảo Mẫu 15
Trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ tĩnh lặng của làng, có một mùi hương vô cùng đặc biệt luôn tỏa ra, đó là mùi nồng ấm của quế, vị ngọt của cam thảo và hương thơm dịu nhẹ của lá bạc hà. Đó là nơi ở của cụ Lương – một vị thầy thuốc Đông y già mà cả vùng ai cũng kính trọng. Với em, cụ không chỉ là một người thầy thuốc chữa bệnh, mà còn là một tấm gương sáng về lòng nhân ái và sự tận tụy. Năm nay cụ Lương đã ngoài tám mươi tuổi, nhưng phong thái của cụ vẫn rất minh mẫn và nhanh nhẹn. Cụ có dáng người dong dỏng cao, hơi gầy nhưng tấm lưng vẫn khá thẳng. Mái tóc cụ bạc trắng, mướt mát như tơ, thường được búi gọn gàng sau đầu. Gương mặt cụ toát lên vẻ hiền từ tựa như một tiên ông trong truyện cổ tích, với vầng trán cao và những nếp nhăn hằn sâu mỗi khi cụ tập trung suy nghĩ. Đôi mắt cụ ẩn sau cặp kính lão, tuy đã vướng bụi thời gian nhưng vẫn rất tinh anh, luôn nhìn bệnh nhân bằng sự quan thấu và vỗ về. Đặc biệt nhất là đôi bàn tay của cụ: những ngón tay dài, gầy guộc nhưng vô cùng ấm áp và vững chãi. Đôi bàn tay ấy chỉ cần đặt lên mạch cổ tay là dường như đã thấu hiểu hết những nỗi đau mà người bệnh đang gánh chịu. Cụ thường mặc bộ đồ lụa màu xám tro giản dị, trên người lúc nào cũng phảng phất mùi hương của các loại thảo mộc, tạo cảm giác vô cùng tin cậy và dễ chịu. Tính cách của cụ Lương nổi bật nhất ở sự điềm đạm và tấm lòng "lương y như từ mẫu". Hoạt động hằng ngày của cụ gắn liền với những khay thuốc phơi nắng ngoài sân và chiếc tủ gỗ hàng trăm ngăn chứa đầy các loại dược liệu quý. Một lần, em bị cảm mạo và được mẹ đưa sang nhờ cụ khám. Thấy em có vẻ sợ hãi khi nhìn thấy những thang thuốc đen sẫm, cụ khẽ mỉm cười, đôi tay nhẹ nhàng xoa đầu em rồi hỏi: “Cháu sợ thuốc đắng phải không? Thuốc của ông tuy đắng miệng nhưng lại ngọt lòng, giúp cái bụng cháu khỏe, cái chân cháu lại chạy nhảy được ngay." Em bớt sợ, lí nhí hỏi: "Ông ơi, sao lúc nào người ông cũng thơm mùi lá cây thế ạ?" Cụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh niềm vui: "Vì ông sống cùng chúng cả đời rồi cháu ạ. Cây cỏ cũng có linh hồn, mình thương chúng, chăm sóc chúng thì chúng mới cho mình vị thuốc tốt để cứu người." Cụ Lương sống rất thanh bạch, đối với những người nghèo đến khám, cụ thường không lấy tiền mà còn tặng thêm thuốc. Cụ luôn nhắc nhở con cháu rằng nghề bốc thuốc là nghề cứu người, không phải nghề làm giàu. Sự tận tụy của cụ thể hiện qua việc cụ tỉ mỉ ghi chép từng biểu hiện của bệnh nhân vào một cuốn sổ cũ, hay việc cụ tự tay đi hái những nhành lá trên núi cao về để bào chế. Bóng dáng cụ Lương lặng lẽ bên nghiên mực và những thang thuốc dưới ánh nắng chiều tà đã trở thành một hình ảnh khắc sâu trong tâm trí em. Cụ chính là một "kho báu" sống về đức độ và lòng nhân ái giữa đời thường. Nhìn cụ, em học được rằng giá trị lớn nhất của mỗi người chính là sự cống hiến thầm lặng cho cộng đồng. Em tự hứa sẽ luôn sống tốt, sống có ích như chính cái tên "Lương" và cái tâm sáng tựa gương soi của cụ.
Danh sách bình luận