Top 105 Bài văn tả một cảnh đẹp thiên nhiên nơi em ở hay nhất- Giới thiệu cảnh thiên nhiên em sẽ tả: Đó là cảnh gì? (cánh đồng, con sông, hồ nước, công viên, bãi biển, ngọn núi…) Ở đâu? (quê em, gần nhà, nơi em thường đi qua hoặc gắn bó) - Cảm nhận ban đầu: Em yêu thích hoặc ấn tượng với cảnh đó như thế nào? Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu cảnh thiên nhiên em sẽ tả: Đó là cảnh gì? (cánh đồng, con sông, hồ nước, công viên, bãi biển, ngọn núi…) Ở đâu? (quê em, gần nhà, nơi em thường đi qua hoặc gắn bó) - Cảm nhận ban đầu: Em yêu thích hoặc ấn tượng với cảnh đó như thế nào? II. Thân bài 1. Tả chi tiết cảnh vật - Không gian xung quanh (rộng hay hẹp, yên tĩnh hay nhộn nhịp) - Nhìn từ xa cảnh có gì nổi bật? - Bầu trời (màu sắc, mây, ánh sáng) - Mặt đất / mặt nước / cây cối - Các yếu tố nổi bật (cánh đồng, dòng sông, bãi cỏ, hàng cây…) 2. Cảnh vật trong thời điểm đặc biệt - Một thời điểm đẹp nhất: bình minh / hoàng hôn / chiều gió / đêm trăng… - Sự thay đổi của cảnh: ánh sáng, màu sắc, âm thanh trở nên nổi bật hơn - Cảm xúc khi nhìn cảnh lúc đó (ấn tượng, hút hồn…) 3. Hoạt động của con người và các loài động vật - Người dân / học sinh / khách tham quan - Hoạt động: lao động, vui chơi, đi dạo… - Sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên - Con vật: chim chóc, các loài động vật nhỏ… III. Kết bài - Khẳng định lại tình cảm với cảnh đẹp: Em yêu thích, tự hào, gắn bó với cảnh đó - Mong muốn: giữ gìn, bảo vệ vẻ đẹp thiên nhiên Bài siêu ngắn Mẫu 1 Sáng sớm, khi mặt trời còn chưa lên cao, cánh đồng quê em hiện ra thật yên bình. Không gian lúc ấy mát mẻ và trong lành. Trên bầu trời, những đám mây trắng nhẹ trôi chậm rãi. Từng làn gió nhẹ lướt qua, làm cả cánh đồng như chuyển động. Những cây lúa xanh mướt nghiêng mình theo gió, tạo thành từng đợt sóng mềm mại. Sương đêm còn đọng lại trên lá lúa, lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Con đường làng uốn quanh cánh đồng vẫn còn vắng người qua lại. Từ xa, vài bác nông dân đã ra đồng làm việc. Tiếng nói chuyện rì rầm làm không gian thêm sinh động. Thi thoảng, tiếng chim hót vang lên từ những bụi cây ven đường. Khi mặt trời dần nhô lên, cả cánh đồng như được nhuộm một màu vàng nhẹ. Ánh nắng trải dài trên từng bông lúa, khiến cảnh vật trở nên rực rỡ hơn. Em cảm thấy cánh đồng quê mình thật đẹp và yên bình. Em rất yêu cánh đồng quê vào buổi sáng và luôn tự hào về nơi mình sống. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Con sông quê em chảy qua làng như một dải lụa mềm. Nước sông trong những ngày đẹp trời có màu xanh nhạt rất dễ chịu. Hai bên bờ là những hàng cây xanh soi bóng xuống mặt nước. Buổi sáng, mặt sông yên tĩnh, chỉ có vài gợn sóng nhỏ lăn tăn. Thỉnh thoảng, vài chiếc thuyền nhỏ trôi chậm rãi trên sông. Tiếng mái chèo khua nước tạo nên âm thanh rất nhẹ nhàng. Chiều xuống, ánh nắng phản chiếu xuống mặt nước làm con sông lấp lánh như dát vàng. Những đàn chim bay qua, in bóng xuống dòng sông rồi biến mất. Trẻ em trong làng thường ra bờ sông chơi đùa, tiếng cười vang lên rất vui vẻ. Có lúc, gió thổi mạnh làm mặt sông gợn sóng nhiều hơn. Những con sóng nhỏ đập vào bờ nghe róc rách rất vui tai. Con sông không chỉ đẹp mà còn gắn bó với cuộc sống của người dân quê em. Em rất yêu con sông này vì nó mang lại cảm giác yên bình và gần gũi. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Biển quê em hiện ra rộng lớn và xanh thẳm như một tấm gương khổng lồ nối liền với bầu trời. Buổi sáng sớm, mặt biển còn hơi mờ sương, lặng yên và dịu nhẹ. Khi mặt trời dần lên, ánh nắng vàng trải xuống làm cả không gian bừng sáng. Những con sóng nhỏ nối tiếp nhau, nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát trắng. Mỗi lần sóng rút ra lại để lại trên cát những vệt nước lấp lánh. Bãi cát ẩm mát, in dấu chân người rồi nhanh chóng bị sóng xóa đi. Gió biển thổi vào mang theo vị mặn đặc trưng và cảm giác rất dễ chịu. Xa xa, vài chiếc thuyền nhỏ bắt đầu ra khơi, chầm chậm lướt trên mặt nước. Bầu trời và mặt biển như hòa vào nhau, tạo thành một không gian rộng lớn không có ranh giới. Tiếng chim biển vang lên làm khung cảnh thêm sống động. Khi nắng lên cao, mặt biển lấp lánh như được rắc những hạt bạc nhỏ. Đứng trước biển, em cảm thấy vừa yên bình vừa tràn đầy sức sống. Bài tham khảo Mẫu 1 Chiều buông xuống trên cánh đồng quê em như một tấm màn vàng mềm mại đang từ từ phủ xuống không gian. Sau một ngày dài ồn ào, mọi thứ dần trở nên chậm lại và yên tĩnh hơn. Em đứng ở đầu con đường làng, nhìn ra cánh đồng rộng lớn trước mắt. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hơi mát dễ chịu lướt qua từng hàng lúa. Cánh đồng lúc này không còn rực rỡ như buổi sáng mà khoác lên mình một vẻ trầm lắng hơn. Những bông lúa đã ngả màu vàng nhạt, khẽ nghiêng mình theo từng đợt gió. Xa xa, mặt trời đang dần hạ xuống. Ánh nắng không còn gay gắt mà trở nên dịu dàng, trải dài trên khắp cánh đồng. Từng tia sáng cuối ngày nhuộm vàng mọi vật, khiến khung cảnh trở nên lung linh như một bức tranh. Con đường đất chạy giữa đồng trở nên dài hơn trong ánh hoàng hôn. Bụi cỏ ven đường khẽ rung lên mỗi khi có gió thổi qua. Những đàn chim bắt đầu bay về tổ, từng đợt từng đợt lướt ngang bầu trời. Không gian dường như chậm lại. Tiếng người nói chuyện ngoài đồng cũng thưa dần. Chỉ còn lại tiếng gió, tiếng lá và tiếng chim hòa vào nhau tạo nên một bản nhạc rất nhẹ. Em bước chậm trên con đường nhỏ, cảm nhận rõ sự thay đổi của thiên nhiên. Mặt trời lúc này đã gần chạm đường chân trời. Cả bầu trời chuyển dần sang màu cam đỏ, rồi tím nhạt ở phía xa. Cánh đồng như được phủ một lớp ánh sáng mờ ảo. Những bông lúa vàng óng ánh phản chiếu ánh chiều tà, trông như đang phát sáng. Em dừng lại một lúc rất lâu để ngắm nhìn cảnh tượng ấy. Mặt trời từ từ chìm xuống phía sau rặng cây xa xa. Ánh sáng cuối cùng bùng lên một lần nữa, rực rỡ nhưng ngắn ngủi, như đang nói lời tạm biệt với ban ngày. Cả không gian bỗng như lặng đi trong giây lát. Bầu trời chuyển sang sắc đỏ cam đậm, rồi nhạt dần. Cánh đồng chìm trong ánh sáng dịu nhẹ, không còn chói chang mà trở nên sâu lắng hơn. Những đàn trâu được lùa về làng, bước đi chậm rãi trên con đường đất. Tiếng chuông leng keng vang lên từ xa, nghe rất bình yên. Khói bếp bắt đầu bay lên từ những mái nhà thấp thoáng cuối làng. Em cảm nhận rõ sự kết thúc của một ngày đang đến gần. Mọi thứ như đang nghỉ ngơi sau một ngày dài. Gió vẫn thổi nhẹ, nhưng không còn mạnh như trước. Bầu trời lúc này đã chuyển sang màu tím sẫm. Một vài ngôi sao đầu tiên bắt đầu xuất hiện. Cánh đồng không còn rực rỡ nữa, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất riêng, vẻ đẹp của sự tĩnh lặng. Em đứng đó thêm một lúc nữa, không vội rời đi. Cảnh hoàng hôn trên cánh đồng khiến em cảm thấy rất dễ chịu và bình yên. Mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy, em lại thấy quê hương mình thật đẹp. Không cần những điều quá lớn lao, chỉ một khoảnh khắc chiều xuống cũng đủ khiến em nhớ mãi. Bài tham khảo Mẫu 2 Trên bãi biển quê em, khi màn đêm còn chưa kịp rút hết, không gian vẫn chìm trong một màu xám nhạt mơ hồ. Biển lúc ấy nằm yên như đang ngủ, chỉ có những gợn sóng rất nhẹ lăn tăn trên mặt nước. Từng đợt gió sớm thổi qua mang theo hơi muối mằn mặn, phả vào không gian một cảm giác rất riêng của biển. Xa xa, đường chân trời chỉ là một vệt tối mỏng. Mặt biển và bầu trời gần như hòa làm một. Không gian yên tĩnh đến mức em có thể nghe rõ tiếng sóng chạm vào bờ cát. Cát trên bãi biển vẫn còn lạnh và ẩm sau một đêm dài. Từng hạt cát mịn trải dài, in dấu những con sóng đã rút đi. Thỉnh thoảng, một làn sóng nhỏ lại trườn lên rồi nhẹ nhàng tan ra. Bầu trời bắt đầu có sự thay đổi rất nhẹ. Từ màu xám, nó chuyển sang xanh nhạt, rồi dần xuất hiện một chút ánh hồng ở phía chân trời. Ánh sáng chưa rõ ràng, nhưng đã khiến không gian trở nên khác trước. Mặt biển cũng bắt đầu thay đổi theo bầu trời. Những mảng tối dần nhạt đi, thay vào đó là ánh sáng phản chiếu lấp lánh. Sóng vẫn đều đặn nhưng không còn u tối như trước. Gió biển lúc này trở nên mát hơn. Nó không còn lạnh buốt mà dễ chịu, nhẹ nhàng lướt qua mặt nước. Những con sóng bắt đầu cao hơn một chút, vỗ vào bờ tạo thành tiếng “rì rào” liên tục. Phía xa, ánh sáng bắt đầu rõ hơn. Một vệt cam mỏng xuất hiện nơi chân trời. Vệt sáng ấy kéo dài dần, như có ai đang vẽ lên bầu trời bằng một cây cọ khổng lồ. Mặt biển lập tức phản chiếu lại sắc màu ấy. Từ màu xám, biển chuyển sang màu xanh pha cam rất lạ mắt. Từng đợt sóng như mang theo ánh sáng chạy về phía bờ. Không gian bắt đầu có sự chuyển động rõ rệt hơn. Những cơn gió mạnh hơn một chút làm mặt biển gợn lên từng lớp sóng nối tiếp nhau. Âm thanh của biển cũng rõ hơn, dày hơn, không còn thưa thớt như lúc đầu. Rồi khoảnh khắc cao trào của cảnh bình minh xuất hiện. Ở đường chân trời, một phần mặt trời đỏ rực bắt đầu nhô lên. Ánh sáng bùng ra mạnh mẽ, lan nhanh trên mặt biển như một dòng lửa loang rộng. Cả bầu trời bỗng sáng bừng lên. Màu cam, đỏ và vàng hòa vào nhau tạo thành một dải màu rực rỡ. Mặt biển phản chiếu toàn bộ sắc sáng ấy, khiến không gian như được dát vàng. Những con sóng lúc này không còn đơn điệu nữa. Mỗi con sóng khi vỡ ra đều lóe sáng dưới ánh mặt trời. Cát trên bờ cũng trở nên lấp lánh như được rắc kim tuyến. Không gian mở rộng ra vô tận. Trời và biển như hòa làm một trong ánh sáng buổi sớm. Những đám mây mỏng trên cao cũng được nhuộm màu hồng nhạt. Từng cơn gió thổi qua mang theo hơi ấm đầu ngày. Biển không còn vẻ tối tăm của đêm mà trở nên sống động, tràn đầy sức sống. Sóng liên tục vỗ vào bờ, không ngừng nghỉ. Ánh mặt trời lúc này đã lên cao hơn. Màu vàng trải rộng khắp mặt biển, làm toàn bộ không gian sáng rực. Mọi chi tiết trở nên rõ ràng hơn: từng hạt cát, từng con sóng, từng vệt nước đều hiện lên sống động. Cảnh biển lúc bình minh không ồn ào mà rực rỡ theo cách rất tự nhiên. Mọi thứ thay đổi từng chút một nhưng tạo nên sự chuyển mình mạnh mẽ của thiên nhiên. Khi mặt trời đã hoàn toàn lên cao, biển trở lại màu xanh quen thuộc, nhưng không còn yên tĩnh như trước. Nó mang theo sức sống của một ngày mới vừa bắt đầu. Em đứng nhìn rất lâu, cảm nhận rõ sự thay đổi kỳ diệu của thiên nhiên. Từ bóng tối sang ánh sáng, từ tĩnh lặng sang rực rỡ, tất cả diễn ra ngay trước mắt em. Và khi ánh sáng trải dài khắp mặt biển, em hiểu rằng vẻ đẹp của thiên nhiên không chỉ nằm ở hình ảnh, mà còn nằm ở khoảnh khắc chuyển mình đầy sống động như thế này. Bài tham khảo Mẫu 3 Từ xa nhìn lại, quê hương em hiện ra với những dãy núi trùng điệp nối tiếp nhau như không có điểm dừng. Những ngọn núi cao thấp đan xen, tạo thành một bức tường thiên nhiên khổng lồ bao quanh làng xóm. Buổi sớm, khi sương còn chưa tan hết, cả dãy núi như chìm trong một lớp màn mờ ảo. Những đám mây trắng lững lờ trôi ngang sườn núi, đôi khi quấn lấy đỉnh núi như những dải lụa mềm. Không gian lúc ấy yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua rừng cây. Màu xanh của núi không đồng nhất. Có chỗ xanh đậm của rừng già, có chỗ lại xanh nhạt hơn vì ánh sáng chiếu vào. Từng lớp núi xa gần tạo nên chiều sâu rộng lớn, khiến cảnh vật như kéo dài mãi. Những tán cây rừng mọc dày đặc phủ kín sườn núi. Nhìn từ xa, chúng như một tấm thảm xanh khổng lồ trải dài bất tận. Thỉnh thoảng, vài vệt đá xám lộ ra giữa màu xanh ấy, tạo nên những điểm nhấn rất tự nhiên. Khi mặt trời bắt đầu lên cao, ánh sáng vàng nhẹ rơi xuống các sườn núi. Những phần núi cao nhất được chiếu sáng trước, trong khi chân núi vẫn còn chìm trong bóng mát. Sự tương phản ấy làm cảnh núi càng thêm hùng vĩ. Gió từ trên núi thổi xuống mang theo hơi lạnh dễ chịu. Lá cây rung lên tạo thành những âm thanh xào xạc rất nhỏ. Từng đàn chim rừng bay qua bay lại giữa các tán cây, làm cho không gian thêm sống động. Dòng suối nhỏ từ trong núi chảy ra, uốn lượn giữa những tảng đá. Nước suối trong vắt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những dải bạc. Tiếng nước chảy róc rách hòa vào tiếng gió tạo thành bản nhạc của núi rừng. Càng nhìn, em càng thấy những ngọn núi như đang “thở”. Lúc thì ẩn hiện trong mây, lúc thì hiện rõ từng đường nét sườn dốc. Sự thay đổi ấy khiến cảnh vật không bao giờ tĩnh lặng hoàn toàn. Mặt trời lên cao hơn, ánh sáng tràn mạnh xuống toàn bộ dãy núi. Sương mù bắt đầu tan dần, để lộ ra những hình dáng rõ ràng hơn của từng ngọn núi. Cả không gian bỗng bừng sáng. Những mảng xanh đậm trở nên rực rỡ hơn dưới ánh nắng. Những vách đá dựng đứng hiện ra rõ nét, hùng vĩ và mạnh mẽ. Nhìn từ xa, dãy núi không còn mờ ảo nữa mà trở nên rõ ràng như một bức tranh khổng lồ. Từng lớp núi nối tiếp nhau, tạo cảm giác vừa gần vừa xa, vừa thực vừa như trong mơ. Tiếng chim rừng lúc này cũng rộn ràng hơn. Chúng bay thành từng đàn, lượn qua các đỉnh núi rồi biến mất sau những tán cây. Gió thổi mạnh hơn một chút, làm cả khu rừng như chuyển động. Ánh sáng ban trưa khiến núi trở nên rõ ràng từng chi tiết. Những con đường mòn nhỏ xuất hiện uốn lượn giữa rừng cây. Thỉnh thoảng có bóng người đi qua, khiến cảnh vật thêm gần gũi. Những ngọn núi không chỉ là cảnh vật, mà còn là một phần linh hồn của quê hương. Chúng vừa mạnh mẽ, vừa yên bình, vừa gần gũi lại vừa rộng lớn. Mỗi lần ngắm nhìn dãy núi ấy, em lại cảm thấy quê hương mình thật đẹp. Một vẻ đẹp không ồn ào, không phô trương, nhưng càng nhìn càng thấy sâu sắc và hùng vĩ. Bài tham khảo Mẫu 4 Có những buổi sáng, em đi theo con đường nhỏ men theo sườn đồi để đến thác nước gần làng. Con đường ấy không rộng, hai bên là cây cối mọc dày, che bóng mát gần như suốt lối đi. Càng đi sâu, tiếng ồn của làng xóm phía sau càng biến mất. Thay vào đó là một âm thanh khác tiếng nước chảy từ xa vọng lại, lúc đầu rất nhỏ, sau đó rõ dần như đang gọi mời. Không khí trở nên mát lạnh hơn. Hơi nước trong gió phả vào da mặt khiến em cảm nhận rõ sự thay đổi của thiên nhiên. Những tán lá rung lên, ánh sáng len qua từng kẽ nhỏ tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Rồi thác nước xuất hiện. Không phải ngay lập tức, mà dần dần qua những khoảng cây thưa. Trước tiên là tiếng nước mạnh hơn, sau đó là làn sương trắng mờ, rồi cuối cùng cả dòng thác hiện ra. Thác nước đổ từ trên cao xuống, trắng xóa như một dải lụa khổng lồ đang buông giữa núi rừng. Dòng nước không đứng yên, mà luôn chuyển động, mạnh mẽ và liên tục. Nhìn từ xa, thác như một bức tường nước đang đổ xuống không ngừng nghỉ. Từng lớp nước va vào đá bên dưới, vỡ ra thành những hạt li ti bay lên không trung. Không gian quanh thác lúc nào cũng ẩm ướt và mát lạnh. Những tảng đá lớn phủ rêu xanh trơn bóng. Có chỗ nước chảy qua nhẹ nhàng, nhưng cũng có chỗ đổ xuống rất mạnh, tạo thành âm thanh ầm ào vang vọng. Em tiến lại gần hơn. Âm thanh lúc này như bao trùm toàn bộ không gian. Không còn nghe rõ tiếng chim hay tiếng lá, chỉ còn tiếng nước rơi không dứt. Những giọt nước nhỏ bắn lên không trung, chạm vào da mặt mang lại cảm giác mát lạnh bất ngờ. Em đứng gần thác và cảm nhận rõ từng chuyển động của dòng nước trước mắt. Có những dòng chảy mềm mại như tơ, nhưng cũng có những dòng đổ mạnh như sấm. Tất cả hòa vào nhau, tạo thành một bức tranh vừa dữ dội vừa đẹp đến lạ. Rồi ánh sáng bắt đầu thay đổi. Mặt trời lên cao hơn, chiếu vào làn nước đang rơi xuống. Những tia sáng xuyên qua từng lớp nước, khiến thác như lấp lánh hàng ngàn hạt bạc nhỏ. Khoảnh khắc ấy khiến cảnh vật trở nên rực rỡ hơn hẳn. Dòng nước không chỉ trắng xóa nữa mà ánh lên nhiều màu sắc mờ ảo khi ánh sáng khúc xạ qua. Gió thổi qua thác làm hơi nước bay xa hơn. Không gian xung quanh như được bao phủ bởi một lớp sương mỏng liên tục chuyển động. Em ngồi xuống một tảng đá gần đó, nhìn dòng thác không ngừng đổ. Cảm giác như thời gian cũng đang chảy theo dòng nước ấy, không bao giờ dừng lại. Có lúc nước chảy mạnh hơn, có lúc lại nhẹ đi một chút, nhưng chưa bao giờ ngừng. Sự liên tục ấy tạo nên một sức sống rất riêng cho cảnh vật. Nhìn lâu, em không còn thấy đây chỉ là một dòng nước nữa. Nó giống như nhịp thở của núi rừng, vừa mạnh mẽ vừa bền bỉ. Những âm thanh ầm ào dội vào vách đá rồi vọng lại, tạo thành nhiều lớp âm thanh chồng lên nhau. Nhưng trong sự ồn ào ấy lại có một cảm giác rất bình yên. Khi mặt trời lên cao, ánh sáng phủ đầy cả khu vực. Thác nước trở nên sáng rực, nổi bật giữa màu xanh của cây rừng xung quanh. Mọi thứ dường như hòa vào nhau: nước, đá, cây và ánh sáng. Không còn ranh giới rõ ràng, chỉ còn một không gian thiên nhiên rộng lớn và sống động. Mỗi lần nhớ lại, em lại thấy thác nước ấy không chỉ là một cảnh đẹp, mà là một chuyển động không bao giờ dừng lại của thiên nhiên quê hương em. Bài tham khảo Mẫu 5 Từ con đường đất nhỏ men theo sườn núi, tầm mắt em dần mở ra một không gian rộng lớn hơn tưởng tượng. Ban đầu chỉ là những triền đồi xanh mờ phía xa, nhưng càng bước lên cao, cảnh vật càng thay đổi rõ rệt. Không còn là những mảng xanh đơn lẻ, trước mắt em là những lớp ruộng bậc thang xếp chồng lên nhau như những nấc thang khổng lồ dẫn lên trời. Mỗi bậc ruộng ôm theo đường cong của núi, mềm mại nhưng cũng rất rõ ràng. Ánh sáng buổi sớm rơi xuống từng tầng ruộng khác nhau. Có nơi còn chìm trong bóng râm, có nơi đã bắt đầu ánh lên màu xanh non. Sự chênh lệch ánh sáng khiến cả sườn núi như đang chuyển động chậm rãi. Gió từ thung lũng thổi lên làm những vạt lúa khẽ nghiêng đi rồi lại đứng thẳng. Cả cánh đồng không hề đứng yên, mà luôn trong trạng thái lay động rất nhẹ. Nhìn từ xa, ruộng bậc thang không còn là từng thửa ruộng riêng lẻ nữa. Chúng nối vào nhau thành những đường uốn lượn liên tục, kéo dài từ chân núi lên tận lưng chừng trời. Có những đoạn ruộng cong mềm như sóng nước. Có đoạn lại thẳng hơn, tạo cảm giác mạnh mẽ như những đường cắt trên sườn núi. Sự kết hợp ấy làm cảnh vật vừa mềm mại vừa vững chãi. Em đứng yên một lúc lâu để nhìn sự thay đổi của màu sắc. Màu xanh của lúa không đồng nhất, có nơi đậm, có nơi nhạt, có nơi còn pha ánh vàng của nắng sớm. Khi gió mạnh hơn một chút, cả ruộng lúa như chuyển mình. Từng đợt sóng xanh lan từ bậc ruộng này sang bậc ruộng khác, tạo cảm giác như cả sườn núi đang thở. Xa xa, vài người nông dân xuất hiện trên các thửa ruộng. Họ cúi mình làm việc, nhỏ bé giữa không gian rộng lớn, nhưng lại làm cảnh vật trở nên sống động hơn. Tiếng nói chuyện nhẹ nhàng vọng lại giữa núi đồi, hòa vào tiếng gió và tiếng lá lúa. Mọi âm thanh đều không lớn, nhưng khi ghép lại thì tạo thành một bức tranh rất đầy đặn. Ánh nắng lúc này bắt đầu mạnh hơn. Từng bậc ruộng được chiếu sáng rõ ràng hơn, lớp lớp nối tiếp nhau như đang được đánh thức. Khoảnh khắc đẹp nhất đến khi mặt trời lên cao hơn một chút. Toàn bộ ruộng bậc thang bừng sáng. Những đường cong của ruộng hiện rõ như những nét vẽ khổng lồ trên sườn núi. Màu xanh lúc này trở nên rực rỡ, có nơi ánh lên màu vàng nhẹ. Cả không gian như được phủ một lớp sáng mỏng, khiến mọi chi tiết trở nên rõ ràng và sâu hơn. Nhìn từ trên cao, ruộng bậc thang không còn tĩnh nữa. Nó giống như một dòng chảy đang uốn lượn quanh núi, vừa mềm mại vừa mạnh mẽ, vừa gần gũi vừa rộng lớn. Gió tiếp tục thổi qua từng tầng ruộng, làm những đường lúa chuyển động liên tục. Không có điểm dừng rõ ràng, chỉ có sự nối tiếp không ngừng giữa các lớp ruộng. Khi đứng giữa không gian ấy, em có cảm giác như mình đang nhìn thấy một bức tranh sống không bao giờ đứng yên, luôn thay đổi theo ánh sáng, gió và thời gian. Bài tham khảo Mẫu 6 Có những khu rừng không hiện ra như một cảnh vật, mà như một thế giới khác đang mở ra phía sau lớp cây dày đặc. Nơi rừng hoang sơ ấy, mọi âm thanh của cuộc sống dường như bị bỏ lại phía sau ngay từ bước chân đầu tiên. Con đường dẫn vào rừng không rõ ràng. Nó chỉ là những vệt đất bị lá phủ kín, lúc ẩn lúc hiện giữa những thân cây cao vút. Càng đi sâu, ánh sáng càng trở nên ít ỏi hơn, như bị những tán lá trên cao giữ lại. Không khí trong rừng không giống bất cứ nơi nào khác. Nó ẩm, mát và có mùi của đất, của lá mục, của gỗ lâu năm. Mùi hương ấy không nồng, nhưng lại rất rõ ràng, như thể rừng đang thở. Những thân cây lớn đứng sát nhau, có cây thẳng, có cây nghiêng, có cây mang trên mình những lớp rêu xanh bám dày. Không cây nào giống cây nào, nhưng tất cả lại tạo thành một khối liên kết chặt chẽ. Ánh sáng xuyên qua tán lá không rơi xuống thành từng vệt rõ ràng, mà bị chia nhỏ thành những mảng loang lổ. Chỗ sáng, chỗ tối đan xen khiến mặt đất như đang chuyển động chậm. Tiếng rừng không ồn ào. Đó là tiếng lá khẽ chạm vào nhau, tiếng cành cây cọ vào gió, và đôi khi là tiếng chim vang lên rồi biến mất rất nhanh. Tất cả hòa vào nhau thành một âm thanh không có điểm bắt đầu. Có những đoạn rừng rậm đến mức bước đi phải chậm lại. Lá cây che gần kín tầm nhìn, chỉ còn lại cảm giác về không gian chứ không phải hình ảnh rõ ràng. Rồi có lúc rừng lại mở ra bất ngờ. Một khoảng trống nhỏ hiện ra giữa những tán cây, nơi ánh sáng rơi xuống mạnh hơn, làm nổi bật lớp cỏ thấp và những hòn đá phủ rêu. Sự thay đổi ấy diễn ra không theo quy luật. Không có ranh giới rõ ràng giữa rậm và thoáng, giữa sáng và tối. Mọi thứ chuyển tiếp một cách tự nhiên, như thể rừng không cần giải thích điều gì. Gió trong rừng không mạnh, nhưng luôn hiện diện. Nó luồn qua từng kẽ lá, chạm vào da mặt rồi biến mất rất nhanh. Đôi khi, cả khu rừng như cùng rung nhẹ trong một khoảnh khắc ngắn. Những dây leo buông xuống từ cành cao tạo thành những đường cong tự nhiên giữa không gian. Chúng không cố định mà hơi đung đưa, như đang hòa theo nhịp chuyển động của rừng. Có những thân cây lớn đến mức phải ngẩng đầu thật cao mới nhìn thấy ngọn. Rễ cây nổi lên mặt đất, uốn lượn như những dòng chảy hóa đá từ lâu đời. Mặt đất không bằng phẳng. Lá khô phủ dày tạo thành một lớp mềm dưới chân. Mỗi bước đi đều làm lớp lá xào xạc rất khẽ, rồi lại chìm vào sự yên tĩnh chung. Thỉnh thoảng, một tia sáng mạnh hơn rơi xuống đúng một khoảng nhỏ, làm cả khu vực ấy bừng lên trong chốc lát. Nhưng chỉ vài giây sau, nó lại hòa vào màu xanh sâu thẳm của rừng. Không gian trong rừng có chiều sâu rất lạ. Nhìn về phía xa, mọi thứ như bị xếp thành nhiều lớp: lớp cây gần, lớp cây xa, rồi những khoảng tối không nhìn rõ. Có lúc rừng khiến người ta có cảm giác như không có điểm kết thúc. Những thân cây nối tiếp nhau, những tán lá chồng lên nhau, tạo thành một bức tường thiên nhiên kéo dài vô tận. Giữa sự tĩnh lặng ấy, đôi khi có một chuyển động nhỏ: một con chim vụt bay qua, một chiếc lá rơi xuống, hay một cành cây khẽ rung. Những chi tiết ấy càng làm rừng trở nên sống động hơn. Rừng không thay đổi đột ngột, nhưng luôn thay đổi. Mỗi bước đi là một sự dịch chuyển nhẹ của ánh sáng, của âm thanh, của không gian xung quanh. Khu rừng ấy không cần phải ồn ào để được chú ý. Nó tồn tại theo cách riêng của nó lặng lẽ, dày đặc và đầy sức sống. Bài tham khảo Mẫu 7 Có những buổi chiều, cánh đồng lúa chín ở quê em hiện ra như một biển vàng trải dài đến tận chân trời. Từ con đường nhỏ dẫn vào làng, chỉ cần nhìn từ xa đã thấy một màu vàng óng ánh bao phủ cả không gian rộng lớn. Không còn màu xanh non của những ngày gieo mạ, cánh đồng lúc này khoác lên mình một vẻ rực rỡ và trầm ấm hơn hẳn. Gió thổi qua làm cả cánh đồng chuyển động như những đợt sóng vàng nối tiếp nhau. Từng bông lúa nặng trĩu hạt cúi xuống, mềm mại nhưng đầy sức sống. Ánh nắng cuối ngày chiếu xuống khiến từng hạt lúa như được phủ một lớp mật ong lấp lánh. Không gian không đứng yên. Nó luôn có sự chuyển động rất nhẹ: gió, ánh sáng và những hàng lúa đan vào nhau tạo nên một bức tranh sống động. Nhìn ở đâu cũng thấy sự mềm mại của thiên nhiên, không có đường nét cứng nhắc, chỉ có những đường cong uốn lượn. Xa xa, con đường đất chạy giữa cánh đồng như một dải màu nâu nhỏ bé. Nó chia cánh đồng thành hai phần nhưng lại không làm mất đi sự liền mạch của cảnh vật. Thỉnh thoảng có người nông dân đi qua, bóng họ nhỏ bé giữa không gian rộng lớn nhưng lại làm cảnh vật thêm gần gũi. Mùi lúa chín lan tỏa trong không khí. Đó là mùi thơm nhẹ, không gắt nhưng rất dễ nhận ra, mang theo hơi ấm của mùa thu hoạch. Mỗi làn gió đi qua lại mang mùi hương ấy lan xa hơn, khiến cả không gian như dịu lại. Những bông lúa gần hơn hiện ra rõ nét. Hạt lúa căng tròn, vàng đậm, đôi khi hơi cong xuống vì nặng. Khi gió thổi mạnh hơn, từng khóm lúa nghiêng đi rồi lại đứng dậy, tạo thành những làn sóng nối tiếp không dứt. Ánh sáng thay đổi liên tục trên cánh đồng. Có chỗ sáng rực, có chỗ lại dịu hơn vì bóng mây trôi qua. Chính sự thay đổi ấy khiến cánh đồng không bao giờ có một màu duy nhất, mà luôn sống động như đang thở. Rồi khoảnh khắc đẹp nhất xuất hiện khi mặt trời bắt đầu hạ thấp. Ánh nắng lúc này không còn chói chang mà trở nên vàng đậm, trải dài trên toàn bộ cánh đồng. Cả không gian như được nhuộm trong một màu vàng sâu lắng. Những bông lúa lúc này trở nên lấp lánh hơn. Từng hạt lúa phản chiếu ánh sáng, tạo thành những điểm sáng nhỏ chạy dài theo từng đợt gió. Cánh đồng không chỉ vàng, mà còn như đang phát sáng nhẹ nhàng. Tiếng chim từ xa vọng lại, hòa vào tiếng gió và tiếng lúa chạm nhau. Âm thanh ấy không lớn nhưng lại tạo cảm giác rất đầy, rất trọn vẹn của một buổi chiều quê. Nhìn từ xa, cánh đồng như một tấm thảm khổng lồ trải rộng. Nhưng khi nhìn gần hơn, từng chi tiết lại hiện ra rõ ràng: từng bông lúa, từng hạt nặng trĩu, từng nhịp gió đi qua. Không gian lúc này vừa rộng lớn vừa gần gũi. Rộng vì trải dài bất tận, gần vì từng chi tiết đều sống động ngay trước mắt. Sự hòa quyện ấy tạo nên một vẻ đẹp rất riêng của cánh đồng lúa chín. Khi ánh nắng yếu dần, màu vàng cũng trở nên trầm hơn. Cánh đồng không còn rực rỡ như ban đầu, nhưng lại mang một vẻ đẹp sâu lắng hơn, yên bình hơn. Em đứng nhìn rất lâu mà không muốn rời đi. Cảm giác như mọi thứ đang chậm lại, chỉ còn lại cánh đồng, gió và ánh sáng cuối ngày. Và khi hoàng hôn buông xuống, cánh đồng lúa chín vẫn ở đó, lặng lẽ nhưng rực rỡ theo cách riêng của mình một vẻ đẹp giản dị mà không bao giờ phai trong ký ức. Bài tham khảo Mẫu 8 Thành phố quê em vào buổi tối khoác lên mình một vẻ đẹp rực rỡ và hiện đại mà ban ngày khó có thể cảm nhận hết. Khi mặt trời dần khuất sau những tòa nhà cao tầng, bầu trời chuyển sang màu xanh thẫm rồi tím nhạt, tạo nên một không gian vừa rộng lớn vừa sâu lắng. Những cơn gió mát bắt đầu thổi qua các con phố, xua đi cái nóng còn sót lại của ban ngày. Không khí lúc này trở nên dễ chịu hơn, mang theo cảm giác thư giãn sau một ngày dài. Từ xa nhìn lại, thành phố như đang chậm rãi thay đổi diện mạo, chuẩn bị bước vào một thế giới ánh sáng hoàn toàn khác. Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn đường lần lượt bật sáng, trải dài theo từng con phố như những dải lụa ánh sáng vàng mềm mại. Các tòa nhà cao tầng cũng bắt đầu sáng đèn, từng ô cửa sổ như những ô vuông phát sáng giữa không trung. Có nơi ánh đèn trắng hiện đại, có nơi lại ánh vàng ấm áp, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bức tranh ánh sáng nhiều tầng lớp. Nhìn từ xa, thành phố không còn là những khối bê tông tĩnh lặng mà trở thành một không gian lung linh, chuyển động bằng ánh sáng. Trên các tuyến đường lớn, dòng xe cộ bắt đầu đông đúc hơn. Xe máy, ô tô nối nhau tạo thành những dòng sáng đỏ và trắng chạy dài không dứt. Tiếng động cơ, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện hòa lẫn vào nhau tạo nên âm thanh rất đặc trưng của thành phố về đêm. Dù náo nhiệt, nhưng tất cả vẫn có một nhịp điệu riêng, không hề hỗn loạn mà giống như một dòng chảy liên tục. Những con đường lớn trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết dưới ánh đèn và dòng xe không ngừng chuyển động. Giữa sự sôi động ấy, những không gian như công viên hay quảng trường lại mang một cảm giác khác hẳn. Ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu xuống những hàng cây xanh, làm lá cây ánh lên một màu trầm ấm. Người dân đi dạo, tập thể dục, trẻ em vui chơi, tất cả tạo nên một nhịp sống chậm rãi hơn giữa lòng thành phố hiện đại. Tiếng cười nói vang lên nhẹ nhàng, không quá ồn ào nhưng đủ để làm không gian thêm sinh động. Đây là nơi mà sự yên bình và nhịp sống đô thị cùng tồn tại hài hòa. Nhìn từ trên cao, thành phố vào ban đêm giống như một bản đồ ánh sáng khổng lồ. Những con đường sáng rực uốn lượn như dòng sông ánh sáng, nối liền các khu vực với nhau. Các tòa nhà cao thấp xen kẽ, mỗi nơi một kiểu ánh sáng, tạo nên chiều sâu và sự đa dạng cho toàn cảnh. Xa xa, những cây cầu bắc qua sông cũng lấp lánh ánh đèn phản chiếu xuống mặt nước, khiến khung cảnh càng thêm huyền ảo. Thành phố lúc này không chỉ là nơi sinh sống mà còn như một bức tranh nghệ thuật sống động. Và khi đêm đã về sâu, thành phố vẫn không ngủ. Ánh đèn vẫn sáng, dòng xe vẫn di chuyển, nhịp sống vẫn tiếp tục theo cách riêng của nó. Nhưng giữa sự nhộn nhịp ấy, vẫn có những khoảnh khắc yên tĩnh len lỏi giữa các con phố nhỏ. Em yêu thành phố về đêm không chỉ vì sự rực rỡ của ánh sáng, mà còn vì cảm giác vừa sôi động vừa bình yên mà nó mang lại. Đó là vẻ đẹp rất riêng của nơi em sống hiện đại, sống động nhưng cũng đầy cảm xúc. Bài tham khảo Mẫu 9 Hồ nước nằm giữa lòng thành phố em như một khoảng lặng hiếm hoi giữa nhịp sống tấp nập. Từ xa nhìn lại, mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời và những hàng cây xung quanh. Buổi sáng, nơi đây còn khá yên tĩnh, chỉ có vài làn gió nhẹ lướt qua làm mặt nước gợn lên những vòng sóng nhỏ. Không gian mang một vẻ trong trẻo, khác hẳn sự ồn ào của những con đường gần đó. Những hàng cây bao quanh hồ đứng thành một vòng xanh mát. Lá cây rung nhẹ theo gió, tạo nên những âm thanh rất khẽ như tiếng thì thầm của thiên nhiên. Ánh sáng xuyên qua tán lá, rơi xuống mặt đất và mặt nước thành những đốm sáng nhỏ chuyển động không ngừng. Nhìn từ bất kỳ góc nào, cảnh hồ cũng mang lại cảm giác dịu dàng và cân bằng. Mặt hồ không bao giờ hoàn toàn đứng yên. Dù gió rất nhẹ, vẫn có những gợn sóng lan ra chậm rãi, làm hình ảnh bầu trời trên mặt nước khẽ lay động. Những đám mây trắng trôi trên cao cũng được phản chiếu xuống, tạo nên một không gian như thật như ảo. Thỉnh thoảng, một chú chim sà xuống mặt nước rồi bay lên, để lại những vòng tròn loang ra rất lâu. Khi ánh nắng mạnh dần, cảnh hồ trở nên rực rỡ hơn. Màu xanh của cây cối đậm hơn, mặt nước sáng lên như được phủ một lớp bạc mỏng. Những chiếc ghế đá ven hồ bắt đầu có người ngồi nghỉ, nhưng không làm mất đi sự yên bình vốn có. Tiếng bước chân trên lối đi quanh hồ hòa vào tiếng gió, tạo nên một nhịp điệu chậm rãi và dễ chịu. Đến thời điểm ánh sáng thay đổi, mặt hồ trở nên sống động hơn hẳn. Ánh nắng chiếu xiên xuống làm mặt nước lấp lánh như hàng ngàn mảnh thủy tinh nhỏ. Những hàng cây đổ bóng dài xuống mặt hồ, tạo nên những hình ảnh vừa rõ ràng vừa mơ hồ. Không gian lúc này không chỉ đẹp mà còn có chiều sâu, như kéo dài mãi ra phía xa. Và khi nhìn thật lâu, em cảm nhận rõ hồ nước không chỉ là một cảnh đẹp trong thành phố, mà còn là nơi giữ lại sự yên bình giữa nhịp sống vội vã. Mọi thứ ở đây đều nhẹ nhàng: từ làn gió, mặt nước cho đến ánh sáng. Rời khỏi nơi này, em vẫn còn mang theo cảm giác trong trẻo và thư thái, như thể vừa bước ra từ một góc thiên nhiên rất dịu dàng giữa lòng đô thị. Bài tham khảo Mẫu 10 Có những nơi khi vừa đặt chân đến đã khiến con người có cảm giác như bước vào một khoảng không gian khác rộng lớn hơn hẳn thường ngày. Cánh đồng cỏ quê em là một nơi như vậy. Từ con đường nhỏ dẫn ra vùng ngoại ô, cảnh vật dần thay đổi, nhà cửa thưa dần rồi biến mất, chỉ còn lại một màu xanh trải dài bất tận phía trước. Không gian mở ra rộng đến mức tầm mắt dường như không thể chạm tới điểm kết thúc. Toàn bộ cánh đồng cỏ hiện ra như một tấm thảm xanh khổng lồ được trải đều trên mặt đất. Màu xanh không đồng nhất mà thay đổi theo từng lớp ánh sáng: có chỗ xanh đậm, có chỗ xanh nhạt, có nơi lại ánh lên màu vàng nhẹ khi nắng chạm tới. Những ngọn cỏ cao vừa phải, không quá rậm rạp nhưng cũng không thưa thớt, tạo thành một mặt phẳng mềm mại, như đang chuyển động chậm theo từng đợt gió. Gió thổi qua cánh đồng mang theo sự rộng lớn của cả không gian. Không cần nhìn quá lâu cũng có thể thấy từng đợt cỏ nghiêng xuống rồi lại đứng lên, lan từ chỗ này sang chỗ khác như những làn sóng chạy dọc mặt đất. Không có âm thanh lớn, nhưng chính sự chuyển động liên tục ấy lại tạo nên cảm giác rất sống động. Đôi khi, ánh sáng thay đổi khiến cánh đồng như có thêm chiều sâu, lúc sáng lúc tối xen kẽ, không hề đơn điệu. Đi sâu hơn vào bên trong, cảm giác về sự rộng lớn càng rõ rệt. Cánh đồng không có ranh giới cụ thể, chỉ là sự kéo dài của cỏ xanh đến tận chân trời xa. Thỉnh thoảng mới có vài khóm cây nhỏ hoặc những lối đi mờ nhạt cắt ngang, nhưng chúng không làm gián đoạn sự liền mạch của toàn cảnh. Mọi thứ vẫn tiếp tục trải dài như một dòng chảy xanh không điểm dừng. Ánh sáng trong cánh đồng thay đổi liên tục theo từng khoảnh khắc. Khi mây che ngang, màu xanh trở nên dịu lại, trầm hơn; khi nắng xuất hiện, cả không gian bừng sáng, từng ngọn cỏ như được phủ một lớp ánh vàng mỏng. Những chuyển động nhỏ của gió kết hợp với ánh sáng khiến cảnh vật không bao giờ đứng yên, mà luôn ở trạng thái chuyển mình rất nhẹ. Khi đứng giữa cánh đồng cỏ ấy, em có cảm giác như mình đang nhỏ lại giữa một không gian rộng lớn không có giới hạn. Mọi âm thanh đều trở nên nhẹ nhàng, mọi chuyển động đều chậm rãi, chỉ còn lại màu xanh trải dài và bầu trời rộng mở phía trên. Cánh đồng cỏ không ồn ào, không rực rỡ, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất sâu của sự mênh mông, tự do và yên bình kéo dài mãi không dứt. Bài tham khảo Mẫu 11 Có những dãy núi không chỉ hiện ra như một cảnh vật, mà như một bức tường thiên nhiên khổng lồ kéo dài đến tận chân trời. Quê hương em có những ngọn núi như thế, đứng sừng sững giữa đất trời, im lặng mà vững chãi qua bao năm tháng. Từ xa nhìn lại, cả dãy núi như một làn sóng đá xám xanh nối tiếp nhau, lớp này chồng lên lớp khác, không có điểm dừng rõ ràng. Không gian quanh núi luôn mang một cảm giác rộng lớn và sâu thẳm. Mỗi ngọn núi có hình dáng riêng, có ngọn cao vút, có ngọn thoai thoải, có ngọn lại dựng đứng như vách đá khổng lồ. Khi nhìn lâu, em có cảm giác những đường nét ấy không cố định, mà như đang hòa vào mây trời phía trên. Màu sắc của núi thay đổi theo ánh sáng. Lúc sớm, núi phủ một lớp sương mỏng khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Khi mặt trời lên, màu xanh xám dần rõ hơn, rồi đến trưa lại rực sáng ở những sườn đón nắng. Những vùng khuất sáng vẫn giữ màu tối, tạo nên sự tương phản rất rõ ràng. Gió từ trên cao thổi xuống mang theo hơi lạnh đặc trưng của núi rừng. Nó không mạnh liên tục mà từng đợt nhẹ, luồn qua những khe đá và tán cây. Những âm thanh rất nhỏ vang lên từ rừng cây, từ chim chóc, từ tiếng gió chạm vào vách núi, tất cả hòa vào nhau thành một bản nhạc tự nhiên không lời. Những lớp cây rừng bám theo sườn núi tạo thành những mảng xanh dày đặc. Có nơi cây mọc thưa, để lộ ra những phiến đá lớn màu xám; có nơi rừng rậm đến mức không nhìn thấy mặt đất. Sự đan xen ấy khiến ngọn núi vừa hoang sơ vừa sống động. Càng nhìn xa, những ngọn núi càng thu nhỏ lại, hòa vào nhau thành từng lớp mờ dần. Lớp gần rõ nét, lớp xa nhạt hơn, rồi cuối cùng tan vào đường chân trời. Chính sự chuyển tiếp ấy tạo nên cảm giác núi không có điểm kết thúc. Đôi khi, những đám mây trắng trôi ngang qua sườn núi, thấp đến mức tưởng như có thể chạm vào. Mây không đứng yên mà liên tục thay đổi hình dạng, lúc mỏng nhẹ, lúc dày đặc, quấn quanh đỉnh núi như những dải lụa khổng lồ. Ánh sáng mặt trời chiếu xuống làm núi thay đổi liên tục. Có khoảnh khắc cả sườn núi bừng sáng, có khoảnh khắc lại chìm trong bóng râm sâu thẳm. Chính sự thay đổi ấy khiến cảnh vật không bao giờ tĩnh lặng hoàn toàn, dù bản thân núi luôn đứng yên. Trên các triền núi, những con đường nhỏ uốn lượn như những nét vẽ mảnh mai giữa khối thiên nhiên đồ sộ. Thỉnh thoảng có bóng người di chuyển rất nhỏ bé, làm nổi bật hơn sự hùng vĩ của núi rừng xung quanh. Những dòng suối từ trên cao chảy xuống len qua đá, tạo thành những vệt sáng bạc giữa màu xanh và xám. Tiếng nước chảy không quá lớn nhưng rất rõ ràng, vang vọng trong không gian rộng. Nó khiến cho bức tranh núi rừng thêm phần sống động. Khi gió mạnh hơn, cả khu rừng trên núi như chuyển động. Lá cây rung lên theo từng đợt, tạo thành những làn sóng xanh lan rộng. Nhưng tất cả vẫn giữ được vẻ trầm mặc vốn có của núi, không hề mất đi sự vững chãi. Càng đứng nhìn lâu, em càng cảm nhận rõ sự đồ sộ của những ngọn núi. Chúng không chỉ cao mà còn sâu, không chỉ rộng mà còn kéo dài theo nhiều lớp không gian. Cảm giác ấy khiến con người trở nên nhỏ bé giữa thiên nhiên rộng lớn. Có lúc ánh nắng cuối ngày chiếu nghiêng, làm cả dãy núi chuyển sang màu vàng cam trầm ấm. Những đường nét trở nên mềm hơn, nhưng vẫn giữ được sự mạnh mẽ vốn có. Không gian lúc ấy vừa rực rỡ vừa yên tĩnh. Khi mặt trời dần khuất sau núi, ánh sáng tắt dần từng chút một. Các lớp núi lại trở về màu tối, chìm trong sự tĩnh lặng của buổi chiều muộn. Nhưng ngay cả trong bóng tối, núi vẫn hiện lên rõ ràng, như một khối vững chắc không thay đổi. Em hiểu rằng vẻ đẹp của núi không nằm ở sự thay đổi nhanh chóng, mà nằm ở sự tồn tại bền bỉ qua thời gian. Những ngọn núi ấy đứng đó, lặng lẽ nhưng mạnh mẽ, như một phần không thể tách rời của quê hương em. Bài tham khảo Mẫu 12 Có những nơi thiên nhiên hiện ra không cần sự chuẩn bị, mà bất ngờ mở ra như một thế giới khác ngay sau những tán cây dày đặc. Thác nước giữa rừng quê em là một nơi như vậy. Con đường dẫn vào không rõ ràng, chỉ là những lối mòn nhỏ bị lá rừng che phủ gần hết. Càng đi sâu, tiếng ồn bên ngoài càng biến mất, chỉ còn lại âm thanh của gió và tiếng nước vọng từ xa, lúc trầm lúc rõ như đang dẫn dắt bước chân người đi tiếp. Không gian trong rừng càng lúc càng ẩm và mát lạnh. Những thân cây cao lớn đứng san sát, rễ bám sâu xuống đất như ôm lấy cả sườn đồi. Ánh sáng xuyên qua tán lá không nhiều, chỉ còn những vệt sáng mảnh và loang lổ rơi xuống mặt đất phủ đầy lá khô. Mỗi bước chân đi qua đều tạo nên tiếng xào xạc rất khẽ, rồi nhanh chóng hòa vào sự tĩnh lặng của khu rừng. Rồi thác nước hiện ra không đột ngột mà dần dần, qua những khoảng cây thưa. Trước tiên là âm thanh mạnh hơn, sau đó là làn hơi nước mát lạnh, rồi cuối cùng là cả dòng thác trắng xóa đổ từ trên cao xuống. Dòng nước không đứng yên mà liên tục chuyển động, mạnh mẽ và dứt khoát, như một dải lụa bạc đang buông xuống giữa núi rừng xanh thẳm. Nhìn gần, thác nước không chỉ là một dòng chảy đơn giản. Nó chia thành nhiều lớp nước khác nhau, có dòng đổ thẳng, có dòng tách ra thành những tia nhỏ, rồi vỡ tan khi chạm vào đá. Những tảng đá lớn dưới chân thác phủ đầy rêu xanh, trơn bóng và ẩm ướt. Nước va vào đá tạo thành những bọt trắng li ti bắn lên không trung, rồi lại rơi xuống không ngừng. Không gian quanh thác luôn chuyển động dù không có con người. Gió thổi qua làm hơi nước bay xa, tạo thành một lớp sương mỏng bao phủ xung quanh. Ánh sáng khi xuyên qua làn sương ấy trở nên mềm hơn, khiến cả khu vực như được bao bọc trong một lớp ánh sáng mờ ảo. Tiếng thác đổ không dừng lại, lúc mạnh lúc nhẹ, nhưng luôn giữ nhịp điệu riêng của nó. Dòng thác vẫn chảy, rừng vẫn thở, gió vẫn luồn qua từng tán cây. Tất cả hòa vào nhau thành một bức tranh sống động, vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng, để lại trong em cảm giác vừa choáng ngợp vừa bình yên khó quên. Bài tham khảo Mẫu 13 Có những buổi sáng ở quê em, biển thức dậy rất chậm, như thể vẫn còn vương lại giấc ngủ của đêm dài. Khi trời còn chưa sáng rõ, không gian ngoài bãi biển chỉ là một màu xám nhạt hòa giữa trời và nước. Mặt biển lúc ấy gần như yên lặng, chỉ có những gợn sóng nhỏ lăn tăn rất khẽ chạm vào bờ cát. Gió sớm thổi qua mang theo hơi mặn đặc trưng của biển, vừa mát lạnh vừa trong lành, làm không gian trở nên tỉnh táo hơn từng chút một. Từ đường chân trời, ánh sáng bắt đầu thay đổi rất chậm. Ban đầu chỉ là một vệt sáng mờ, sau đó lan rộng dần thành màu hồng nhạt rồi cam nhẹ. Bầu trời không còn tối nữa mà chuyển sang một sắc màu dịu dàng, như được pha trộn giữa ánh sáng và sương sớm. Mặt biển cũng bắt đầu phản chiếu sự thay đổi ấy, từ màu xám trầm sang xanh nhạt, rồi ánh lên những dải sáng mờ chạy dài theo từng con sóng. Bãi cát lúc này vẫn còn ẩm và mát lạnh. Những dấu chân từ đêm trước hoặc từ những người đi sớm in lên mặt cát, rồi nhanh chóng bị sóng nhẹ xóa đi từng chút một. Mỗi con sóng khi tràn lên bờ đều để lại một lớp bọt trắng mỏng, rồi lại rút ra rất nhanh, tạo thành nhịp điệu đều đặn không ngừng. Cát ướt lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, như được phủ một lớp bạc mỏng. Khi mặt trời bắt đầu nhô lên khỏi đường chân trời, cảnh biển chuyển mình rõ rệt hơn. Một vầng sáng đỏ cam xuất hiện, ban đầu nhỏ bé nhưng nhanh chóng lan rộng. Ánh sáng ấy chiếu xuống mặt biển, làm cả không gian bừng lên một màu vàng cam rực rỡ. Những con sóng không còn chỉ là chuyển động đơn điệu mà trở thành những dải sáng lấp lánh nối tiếp nhau, chạy dài về phía bờ như không bao giờ dứt. Gió lúc này mạnh hơn một chút, thổi qua mặt biển làm những con sóng cao hơn và rõ hình hơn. Tiếng sóng vỗ vào bờ vang lên đều đặn, lúc mạnh lúc nhẹ, tạo thành âm thanh quen thuộc của biển quê em mỗi buổi sáng. Xa xa, vài chiếc thuyền nhỏ bắt đầu ra khơi, in bóng mờ trên mặt nước đang dần sáng rõ. Những cánh chim biển bay lượn trên cao, thỉnh thoảng sà xuống mặt nước rồi lại bay vút lên. Và khi mặt trời đã lên cao hơn, toàn bộ khung cảnh biển buổi sáng trở nên rực rỡ và tràn đầy sức sống. Bầu trời xanh trong, mặt biển lấp lánh ánh vàng, bãi cát sáng lên trong nắng sớm. Mọi thứ như vừa được đánh thức sau một đêm dài yên tĩnh. Đứng trước biển lúc này, em cảm nhận rõ vẻ đẹp vừa rộng lớn vừa dịu dàng của thiên nhiên quê hương mình một vẻ đẹp luôn bắt đầu nhẹ nhàng nhưng lại lan tỏa rất sâu trong lòng người. Bài tham khảo Mẫu 14 Có những dòng sông không chỉ là một phần của cảnh vật, mà còn như hơi thở của cả làng quê. Dòng sông quê em chảy hiền hòa qua những cánh đồng và xóm nhỏ, uốn lượn mềm mại như một dải lụa xanh vắt ngang mặt đất. Từ xa nhìn lại, mặt sông phẳng lặng, phản chiếu bầu trời và những hàng cây ven bờ như một tấm gương khổng lồ. Buổi sớm, sông còn phủ một lớp sương mỏng, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và yên bình. Mặt nước không bao giờ đứng yên hoàn toàn. Những gợn sóng nhỏ lăn tăn lan ra từng vòng chậm rãi, rồi tan vào bờ cát mềm. Ánh sáng buổi sáng sớm chiếu xuống làm mặt sông lấp lánh như được rắc những hạt bạc nhỏ. Hai bên bờ là những hàng cây xanh nghiêng mình soi bóng, tạo nên những hình ảnh vừa thực vừa lung linh trên mặt nước. Gió thổi qua dòng sông mang theo hơi nước mát lạnh. Từng cơn gió nhẹ làm mặt nước rung lên, khiến hình ảnh bầu trời phản chiếu cũng khẽ chuyển động theo. Thỉnh thoảng, một chiếc lá rơi xuống mặt sông, trôi chậm rãi theo dòng nước như một chiếc thuyền nhỏ tự nhiên. Không gian quanh sông luôn yên tĩnh nhưng không hề tĩnh lặng hoàn toàn, vì luôn có sự chuyển động rất nhẹ nhàng của nước và gió. Dòng sông chảy không nhanh, cũng không chậm, mà đều đặn qua từng đoạn đất của làng quê. Có chỗ sông rộng ra, mặt nước phẳng hơn, phản chiếu rõ cả bầu trời xanh. Có chỗ sông hẹp lại, nước chảy xiết hơn một chút, tạo nên những vệt sóng nhỏ nối tiếp nhau. Những chiếc thuyền nhỏ đôi khi lướt qua, để lại phía sau những vệt nước kéo dài rồi nhanh chóng biến mất. Khi ánh nắng lên cao, dòng sông trở nên rực rỡ hơn. Mặt nước ánh lên màu xanh trong pha vàng nhẹ, lấp lánh theo từng đợt sóng nhỏ. Những hàng cây ven bờ cũng sáng rõ hơn, bóng đổ xuống mặt sông dài và mềm. Xa xa, tiếng chim gọi nhau vang lên, hòa vào tiếng nước chảy rất khẽ, tạo nên một bản hòa âm dịu dàng của thiên nhiên. Và khi nhìn thật lâu dòng sông ấy, em cảm nhận rõ sự hiền hòa không chỉ nằm ở vẻ ngoài mà còn nằm trong cách nó chảy qua thời gian. Dòng sông không ồn ào, không vội vã, chỉ lặng lẽ mang theo phù sa và ký ức của quê hương. Mỗi lần đứng bên bờ sông, em đều thấy lòng mình trở nên nhẹ hơn, như đang hòa vào nhịp chảy êm đềm của thiên nhiên nơi em sinh ra. Bài tham khảo Mẫu 15 Có những buổi sáng ở quê em, cánh đồng hoa hiện ra như một khoảng trời khác nằm giữa làng quê yên bình. Từ con đường nhỏ dẫn vào, chưa cần đến gần đã có thể thấy một vùng màu sắc trải dài phía xa. Không phải một màu xanh đơn điệu như cánh đồng lúa, mà là sự hòa trộn của nhiều sắc hoa khác nhau, tạo nên một bức tranh tự nhiên sống động. Gió sớm thổi qua mang theo hương thơm nhẹ nhàng, lan ra khắp không gian, khiến bước chân con người cũng trở nên chậm rãi hơn. Khi tiến lại gần, cả cánh đồng hoa mở ra rộng hơn tưởng tượng. Những bông hoa nhỏ bé nhưng mọc thành từng mảng lớn, trải dài từ gần đến tận cuối tầm mắt. Có nơi là sắc vàng rực rỡ, có nơi là màu tím dịu dàng, có chỗ lại trắng tinh khôi như những đám mây rơi xuống mặt đất. Tất cả hòa vào nhau mà không hề rối, ngược lại còn tạo nên sự hài hòa rất tự nhiên. Ánh sáng buổi sớm chiếu xuống làm từng cánh hoa trở nên mềm mại hơn. Những giọt sương còn đọng lại trên lá và cánh hoa lấp lánh như những hạt thủy tinh nhỏ. Khi gió thổi qua, cả cánh đồng như khẽ rung lên, từng mảng hoa chuyển động nhẹ nhàng như đang thở cùng thiên nhiên. Không gian lúc này vừa tĩnh vừa động, không có gì đứng yên hoàn toàn. Càng đi sâu vào giữa cánh đồng, cảm giác về sự rộng lớn càng rõ rệt. Hoa không chỉ mọc theo từng luống mà lan ra tự nhiên, nối tiếp nhau không có ranh giới rõ ràng. Những lối đi nhỏ chỉ vừa đủ một người bước qua uốn lượn giữa biển hoa, làm cảnh vật thêm phần mềm mại. Thỉnh thoảng, vài cánh hoa rơi xuống theo gió, xoay nhẹ rồi đáp xuống mặt đất như những khoảnh khắc rất nhỏ nhưng đẹp mắt. Khi ánh nắng lên cao hơn, màu sắc của cánh đồng hoa trở nên rực rỡ hơn. Mỗi bông hoa như được đánh thức, mở rộng hơn dưới ánh sáng. Những sắc màu đan xen vào nhau tạo thành một bức tranh sống động, không có điểm dừng rõ ràng. Tiếng ong bướm bay lượn, tiếng gió lướt qua và hương hoa hòa vào nhau khiến không gian trở nên đầy sức sống. Đứng giữa cánh đồng hoa ấy, em cảm nhận rõ vẻ đẹp của thiên nhiên không nằm ở sự lớn lao, mà nằm ở sự tinh tế trong từng chi tiết nhỏ. Một cánh hoa, một làn gió, một tia nắng cũng đủ làm cả không gian trở nên rực rỡ. Rời khỏi nơi đó, em vẫn còn cảm giác như đang mang theo hương hoa và sắc màu của quê hương mình một vẻ đẹp nhẹ nhàng nhưng khó quên.
|






Danh sách bình luận