Viết bài văn tả hình ảnh cụ già đang ngồi câu cá- Em nhìn thấy cụ già đang câu cá ở đâu? (ven hồ, bờ sông, ao làng…?) - Em thấy hình ảnh ấy vào thời gian nào? (sáng sớm, chiều muộn…?) - Vì sao hình ảnh cụ già câu cá khiến em chú ý? Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài Mẫu bài siêu ngắn Chiều nào đi dạo quanh hồ gần nhà, em cũng thấy một cụ già ngồi câu cá bên bờ nước. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy rất yên bình. Cụ già khoảng hơn bảy mươi tuổi. Cụ có dáng người gầy và mái tóc bạc trắng. Khuôn mặt cụ có nhiều nếp nhăn nhưng rất hiền hậu. Cụ mặc bộ quần áo màu nâu giản dị và đội chiếc nón cũ. Cụ ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế nhỏ cạnh bờ hồ. Trên tay cụ là chiếc cần câu dài. Đôi mắt cụ chăm chú nhìn xuống mặt nước lăn tăn gợn sóng. Thỉnh thoảng, cụ khẽ mỉm cười rồi nhẹ nhàng kéo cần câu lên. Khung cảnh xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi nhè nhẹ và tiếng nước khẽ lay động. Nhìn cụ già ngồi câu cá, em cảm nhận được sự thư thái và bình yên. Hình ảnh ấy khiến em nhớ mãi. Em rất thích hình ảnh cụ già đang câu cá bên hồ. Đó là một khung cảnh giản dị nhưng thật đẹp và thanh bình. Mẫu 1 Bài tham khảo Tôi là một người luôn toàn tâm toàn ý vào mọi thứ xung quanh, luôn giữ tinh thần tò mò và ham muốn tìm hiểu. Điều đặc biệt thu hút sự chú ý của tôi là hình ảnh một cụ già đưa theo cần câu mỗi sáng để đến hồ gần nhà tôi câu cá. Bức tranh của cụ ngồi câu mang đến cho tôi một cảm giác điềm tĩnh và kỳ lạ. Hồ gần nhà tôi không lớn lắm, nhưng vẫn thu hút nhiều người đến để tập thể dục mỗi sáng, nhờ vào không khí trong lành và cảnh đẹp. Có rất nhiều người đến câu cá ở đây, mỗi người mang theo mục đích khác nhau. Từ việc cải thiện bữa trưa cho gia đình đến giải trí cho bản thân, mọi người đều có lý do riêng. Tuy nhiên, cụ già kia đến đây câu cá không phải vì những lý do trên. Tôi nhận ra điều này từ gương mặt của ông, không có vẻ gì là vội vã khi cá mắc câu. Ông đi câu một mình và không phải để giải trí hay vui vẻ cùng bạn bè. Rất sớm mỗi ngày, khi những người tập thể dục đến, cụ già đã chọn cho mình một vị trí dưới bóng cây. Ông sắp xếp dụng cụ câu của mình: một cái ghế xếp nhỏ, một cái cần câu tay quay, một xô có ít nước và một túi mồi. Sau khi sắp xếp xong, ông đặt mồi vào lưỡi câu và hất rất mạnh cái cần, đưa chùm mồi và dây câu ra xa. Chùm mồi chạm nước tạo ra tiếng "bõm" nhẹ, làm nổi bật những vòng tròn đồng tâm trên mặt nước. Sau đó, ông đặt cần câu xuống bờ, ngồi xuống, khoanh tay trước ngực, và yên lặng. Lúc này, tôi có cơ hội quan sát cụ kỹ hơn. Ông đã bước qua mốc bảy mươi, nhưng dáng vẻ khỏe mạnh và đậm chất. Ông mặc bộ bà ba nâu theo kiểu truyền thống của cụ già Nam Bộ. Dù đội chiếc mũ nan rộng vành, gương mặt của ông vẫn rõ ràng. Da ông hồng hào, gương mặt trung hậu, chùm râu bạc dài đến ngực. Điều làm tôi nhớ đến hình ảnh của ông tôi mỗi khi ông âm thầm ngắm bức tranh của bà nội. Sau khi đặt cần câu, cụ ngồi yên như một bức tượng. Đôi mắt ông nhìn chăm chú về một hướng không rõ. Dáng vẻ ông trầm mặc quá! Có lẽ, khi tuổi già đến, những khoảnh khắc như thế này là thời gian ông dành để chiêm nghiệm về quãng đời đã qua, về những điều của ngày hôm nay và những gì đang chờ đợi phía trước. Gương mặt ông khiến tôi liên tưởng đến hình ảnh của ông tôi mỗi khi ông âm thầm ngắm bức tranh của bà nội. Chợt chiếc phao khẽ động đậy, làn nước bị quấy rối liền lăn tăn gợn sóng. Sau một lúc, khi chiếc phao bị giật mạnh, ông cụ mới bừng tỉnh. Ông nhíu mày nhẹ và lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng nhấc cần lên, quay trục dây để chú cá mắc câu tiến gần vào bờ. Một tay giữ lưỡi câu, một tay ông nhẹ nhàng gỡ chú ra khỏi câu, thả vào chiếc xô nhỏ. Ông lại mắc mồi và quăng dây câu lần tiếp. Tôi thích nhìn cụ già câu cá mỗi buổi sáng như vậy. Tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc hỏi ông về cuộc sống của mình, nhưng tôi lại nghĩ rằng để hình ảnh của ông mãi là một bí mật đối với tôi, có lẽ tôi sẽ có thêm những phút lặng ngắm để suy ngẫm về mọi thứ. Hình ảnh của ông tạo ra cho tôi một tâm trạng bình tĩnh, là nền tảng tốt để bắt đầu một ngày mới. Mẫu 2 Bài tham khảo Trong làng em, có một cụ Ngà được biết đến như là "sát cá". Cụ đã vượt qua mốc bảy mươi tuổi, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt vẫn giữ được sự tinh tế. Hàng chiều, cụ mang theo chiếc giỏ tre bên hông và cầm chiếc cần trúc vác trên vai, bước đi hướng đầu làng. Khu vực đầu làng có một cái đầm rộng lớn, bao quanh là cây cối um tùm. Trên mặt nước, hoa sen, hoa súng màu hồng, tím tạo nên một cảnh đẹp huyền bí. Rong lá hẹ, rong đuôi chó mọc dày ven bờ, cỏ chân vịt, dừa nước và rau ngổ kết thành bè lớn, là nơi trú ngụ và sinh sôi của nhiều loài tôm cá. Thỉnh thoảng, em có cơ hội đi câu cùng cụ Ngà. Chỗ ngồi quen thuộc của cụ là dưới gốc cây phi lao già ở cuối đầm. Với hàng chục năm kinh nghiệm câu cá, cụ Ngà hiểu rõ thói quen của từng loài cá. Cụ chuẩn bị sẵn từng thứ từ nhà và gói kín bằng lá khoai môn. Chiếc cần câu của cụ bằng trúc vàng, tay cầm loáng bóng. Đoạn cước khá dài có gắn chiếc phao lông ngỗng; đầu dây nối với cái móc bằng thép sắc nhọn. Sau khi móc mồi, cụ Nhà nhẹ nhàng thả câu. Gió nhẹ, sóng gợn lăn tăn, hơi nước mát mẻ toả lên rất dễ chịu. Cụ Ngà ngồi bó gối, vẻ mặt đăm chiêu, chăm chú nhìn vào chiếc phao trắng đang dập dềnh trên mặt nước. Cụ kể cho em nghe về những lần đi câu đạt được những con cá lớn. Bỗng cụ im bặt, chỉ tay xuống mặt đầm. Chiếc phao chúi mạnh rồi quay nhanh thành một vòng tròn. Em hồi hộp giục cụ giật lên, cụ lắc đầu bảo: "Kệ! Cứ để nó vùng vẫy, móc câu sẽ cắm sâu hơn, không vuột ra được". Cụ bất ngờ đứng dậy, giật mạnh chiếc cần và quay vút ra phía sau. Một chú cá diếc lớn giãy đành đạch trên mặt cỏ. Cụ Ngà cười khà khà sảng khoái: "Chà! Con cá này rán giòn lên nhắm rượu thì ngon phải biết! Cu An gỡ nó ra đi!". Chú cá được bỏ vào giỏ có lót nắm lá tre. Cụ Ngà lại móc mồi khác và tiếp tục buông câu. Ít phút sau, một chú trắm cỏ cũng cùng chung số phận. Mặt trời đã lặn, phía Tây chiều đã đỏ sẫm. Một làn sương mỏng như khói từ từ phủ xuống mặt đầm. Em xách giỏ cá đi bên cạnh cụ Ngà, trong lòng dâng lên niềm hứng thú khó diễn đạt. Đúng như lời cụ Ngà: "Đi câu là một cái thú tiêu khiển lành mạnh và có ích. Nó làm cho tâm hồn thanh thản sau những giờ lao động mệt nhọc. Đã vậy lại có cá ăn. Con cá mình câu được ăn ngon hơn con cá mua ở chợ rất nhiều đấy cháu ạ!". Được đi câu cùng với cụ Ngà quả là một trải nghiệm thú vị! Mẫu 3 Bài tham khảo Trong cuộc sống, con người ta được chứng kiến vô vàn dáng vẻ đẹp, từ những hình ảnh cao cả đến những thú vui bình dị hàng ngày. Đặc biệt, có những dáng vẻ tượng trưng cho sự kiên cường và bất khuất như những anh bộ đội cụ Hồ, ngay cả khi trúng đạn, họ vẫn chết trong tư thế đứng bắn, là biểu hiện của vẻ đẹp không khuất phục. Cũng không kém phần quan trọng là dáng vẻ của những người mẹ, tần tảo nuôi con, ru con bằng tình thương, lòng hiếu thảo giữa những khó khăn và mệt mỏi. Thậm chí, ngay cả khi một cụ già chỉ ngồi câu cá cũng có thể để lại trong lòng chúng ta những ấn tượng về vẻ đẹp. Đó chính là vẻ đẹp của sự thanh nhàn, giải trí, và thậm chí là lao động, khi mà cụ già đó bày tỏ đam mê với nghề câu cá. Câu cá không chỉ là một thú vui tao nhã của những người già có thời gian, mà còn mang lại niềm vui cho những người không thể lao động nhiều nữa do tuổi tác. Điều này chứng minh rằng không chỉ có những người già mới có thể thưởng thức niềm vui của câu cá, mà bất kỳ ai đam mê nó cũng có thể tham gia. Câu cá đòi hỏi sự kiên nhẫn, do đó những người già, đã trải qua những sóng gió của cuộc đời, thường thể hiện sự kiên trì đặc biệt. Một cụ già đi câu cá không chỉ là người chơi mà còn là người tạo nên một vẻ đẹp đặc biệt. Trên mặt hồ, với những đám bèo xanh non to và nhỏ lẻu lạc, tạo nên một bức tranh quê hương tuyệt vời. Môi trường thanh mát với làn gió nhẹ, hòa cùng những bản nhạc quê hương, khiến cho cụ già ngồi trên thuyền nhìn xuống chiếc cành câu, tận hưởng từng khoảnh khắc. Khi dây câu bất ngờ dựt, cụ già tràn đầy niềm vui. Nụ cười của ông không chỉ là sự hạnh phúc, mà còn là biểu hiện của sự tự hào khi biết rằng câu đã thành công. Cụ già, mặc dù đã gia vị nhưng vẫn nhanh nhẹn, hất chiếc cành câu lên, giống như một chiến binh tỏ ra hùng dũng hơn là một cụ già. Một chú cá lớn quẫy đuôi, và cụ già với sự khéo léo của mình, đưa nó vào một cái xô có nước. Thậm chí trong lúc chờ đợi cá cắn, cụ lại thưởng thức một chén trà, tận hưởng những điệu nhạc quê hương, thể hiện sự thoải mái và hài lòng với cuộc sống hàng ngày của mình. Như vậy, cụ già không chỉ câu được những chú cá, mà còn tận hưởng những phút giây thư thái và thanh thản. Đối với họ, câu cá không chỉ là để đem về thức ăn mà còn là một thú vui tao nhã, một cách tận hưởng cuộc sống. Hình ảnh của cụ già trên thuyền, với chiếc cành câu, chiếc xô cá, và chén trà ấm nóng, tạo nên một bức tranh tinh tế của sự bình yên và hạnh phúc. Mẫu 4 Bài tham khảo Một sáng mùa thu ấm áp, tôi được trải nghiệm khoảnh khắc đẹp khi bắt gặp một cụ già ngồi câu cá bên bờ hồ. Ngày hôm đó, cụ ấy mặc chiếc bộ đồ bà ba màu xám trắng, tay nắm chặt chiếc cần câu trúc, lấp lánh dưới ánh nắng mai hồng. Với tư thế thanh cao, giản dị và tràn đầy chí khí, cụ là một hình ảnh đẹp lão không thể không chú ý. Mặc dù đã bước sang tuổi bảy mươi, khuôn mặt của cụ vẫn rạng ngời, đẹp lão với những nếp nhăn sâu trên vầng trán cao. Mái tóc bạc phơ của cụ, dài và trắng như một ông tiên nhân đức, thoải mái buông xuống hồ sen. Mặt nước hồ chao động, những chú cá chép vui đùa, và cụ già dễ dàng làm chao đảo mặt nước khi lay nhẹ cần câu. Chúng liếc mắt nhìn lên khi chú giun cựa quậy dưới lưỡi câu, tạo nên một tình cảnh huyền bí. Cụ già, trong sự thoải mái, ung dung, vẫn thưởng thức niềm vui của mình, hút thuốc lào với mùi khói bay lẫn hương sen thoang thoảng. Đột nhiên, một chú cá chép xuất hiện, và cụ già với sự hồ hởi nói: "Nếu muốn trở về với nước, thì cứ nằm đấy mà đợi cụ nhé!" Lời nói như những âm thanh của tiếng chuông, nhẹ nhàng nhưng lắng sâu. Khi tôi đưa ra câu hỏi có thích cá không, cụ bắt đầu một cuộc trò chuyện với tôi. Tôi mong muốn có một chú cá rô và cụ già đồng ý câu cho tôi. Ngồi đó chờ đợi, cụ gọi chú cá rô bằng cách thú vị. Đàn cá rô vẫn lơ đãng dưới nước, không màng đến câu của cụ, và cả chú giun cựa cũng tiếp tục quậy lưỡi mặc kệ. Mặt hồ trải rộng, với đóa sen đang rung rinh, tạo nên bức tranh hòa mình trong không khí sớm mai. Cuối cùng, một chú cá rô dũng cảm lại gần, và cụ già bảo tôi rằng lần này tôi sẽ có được chú cá rô. Niềm vui và mong đợi lan tỏa trên khuôn mặt của cụ. Bàn tay cụ nắm chặt cần câu, và bóng cụ trải dài dưới mặt nước. Mắt tôi không rời khỏi con mồi, và cả cụ cũng kiên nhẫn đợi chờ. Khi chú cá rô cuối cùng cắn câu, cụ già bắt mạnh cần câu và đưa nó lên bờ. Cụ mỉm cười, bắt chú cá và đưa nó cho tôi. Cụ nhắc nhở tôi rằng: "Cá con đây, nhưng con phải hứa với cụ là sẽ học giỏi đấy!" Tôi nhận lấy chú cá với lòng biết ơn, hứa hẹn sẽ giữ lời. Tôi cầm chú cá rô về nhà, những lời dặn dò của cụ già vẫn vang mãi trong tâm hồn tôi. Cảm ơn cụ già tốt bụng, những giây phút đơn giản nhưng đáng trân trọng ấy đã tô điểm thêm màu sắc cho cuộc sống của tôi. Mẫu 5 Bài tham khảo Trong chuyến dạo bước cùng mẹ, tôi tình cờ chứng kiến một bức tranh tuyệt vời, một khoảnh khắc đẹp đẽ nằm trong lòng của mùa thu se lạnh. Đó là hình ảnh của một người cụ già, ngồi bên bờ hồ câu cá, hòa mình vào không khí huyền bí của mùa thu. Người cụ câu cá đã vượt qua tuổi bảy mươi, với một dáng vẻ cao lớn và gầy gò. Gương mặt của ông toát lên vẻ hiền lành và hạnh phúc. Mặc dù đã bước sang tuổi già, nhưng đôi mắt sáng bóng của ông vẫn tràn đầy sức sống. Tôi không thể không chú ý đến mái tóc dài mượt và màu trắng như tuyết của ông, như một bức tranh cổ tích hiện thực. Chùm râu trắng như tơ cũng nhấp nhô nhẹ dưới làn gió thoảng qua. Ông cầm một chiếc cần câu trúc dài và thẳng tắp, đôi bàn tay gầy và nếp nhăn cầm chặt lấy cần, trong khi tay kia nằm yên trên đùi. Tư thế của ông khi câu cá trông thật thoải mái và bình yên. Không khí mát lạnh của mùa thu là điều lý tưởng cho một ngày câu cá. Đây không chỉ là một sở thích tao nhã của người già mà còn là cách họ tận hưởng cuộc sống. Ông ngồi im lặng, không có vẻ hồi hộp hay chờ đợi, mà thay vào đó là sự điều chỉnh và hòa mình vào thiên nhiên. Khi cảm nhận được sự rung động nhẹ của dây câu, ông nhanh chóng giật mạnh chiếc cần. Một chú cá rô bén đã rơi vào tay ông, và ông nhẹ nhàng thả nó vào chiếc xô bên cạnh. Tôi tiến lại gần, ông nhìn tôi với ánh mắt ấm áp và nói: "Để tôi thưởng cho bạn một con nhé!". Chỉ trong vài phút, một chú cá vàng đã cắn câu. Dây câu kéo lên, con cá vàng giãy giụa tìm cách thoát khỏi vòng câu, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Ông lấy túi bóng, đổ đầy nước và nhẹ nhàng thả cá vào đó, sau đó đưa cho tôi. Tôi nhận lấy với lòng biết ơn và hạnh phúc tràn ngập. Khi tôi chào tạm biệt ông và rời đi, ông vẫn tiếp tục cuộc phiêu lưu câu cá của mình. Nhìn những chiếc lá mùa thu rơi lượn nhẹ qua, cùng với làn gió nhẹ, tạo nên một bức tranh huyền bí và thơ mộng. Ông, trong tư thế tựa gối, buông cần câu vừa giản dị vừa uy nghi. Hình ảnh đó, như một bài thơ tĩnh lặng, đã in sâu vào tâm trí tôi và mãi mãi là một kí ức khó quên.
|






Danh sách bình luận