Viết bài văn tả cảnh bữa cơm tối của gia đình emI. Mở bài - Bữa cơm tối của gia đình em thường diễn ra vào lúc nào? - Em có cảm nhận chung gì về bữa cơm tối? (ấm cúng, sum họp, vui vẻ…) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Bữa cơm tối của gia đình em thường diễn ra vào lúc nào? - Em có cảm nhận chung gì về bữa cơm tối? (ấm cúng, sum họp, vui vẻ…) II. Thân bài - Khung cảnh trước bữa ăn: + Không gian trong nhà lúc đó như thế nào? + Ai là người chuẩn bị dọn cơm? + Những thành viên khác làm gì? - Cảnh bày mâm cơm: + Mâm cơm được dọn ra như thế nào? + Có những món ăn gì? Màu sắc, mùi hương của món ăn ra sao? - Cảnh cả gia đình ăn cơm: + Mọi người ngồi ăn như thế nào? + Khi ăn, mọi người có hành động gì? + Có những câu chuyện gì được nhắc đến? + Không khí bữa ăn ra sao? + Điều gì làm em thích nhất trong bữa cơm? (sự sum họp, quan tâm…) III. Kết bài - Em cảm thấy như thế nào trong bữa cơm tối? - Bữa cơm tối có ý nghĩa như thế nào đối với em và gia đình? Bài siêu ngắn Mẫu 1 Bữa cơm tối trong gia đình em thường bắt đầu khi đèn trong nhà vừa sáng lên. Từ trong bếp, mùi thức ăn thơm lan ra khiến ai cũng thấy ấm lòng. Mẹ bày mâm cơm gọn gàng, còn bố vừa về nhà, thay đồ rồi phụ giúp mẹ những việc nhỏ. Khi mọi người ngồi vào bàn, không khí trở nên thật gần gũi. Cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị với những món ăn quen thuộc nhưng rất ngon. Trong bữa ăn, bố kể chuyện ở cơ quan, mẹ hỏi han việc học của em. Những câu chuyện nhỏ nối tiếp nhau, xen lẫn tiếng cười khiến bữa cơm trở nên vui vẻ hơn. Em rất yêu những bữa cơm tối như thế, vì đó là lúc cả gia đình được ở bên nhau, chia sẻ và quan tâm nhau nhiều hơn. Bài tham khảo Mẫu 1 Đối với em, gia đình luôn là nơi ấm áp và thân thương nhất. Trong những kỉ niệm bên bố mẹ, em nhớ nhất là bữa cơm tối đặc biệt vào ngày 8 tháng 3 năm ấy. Hôm đó là Ngày Quốc tế Phụ nữ. Em và bố quyết định chuẩn bị một điều bất ngờ dành tặng mẹ. Vì mẹ vẫn phải đi làm nên hai bố con có khá nhiều thời gian để thực hiện kế hoạch. Bố nhờ cô Chi, đồng nghiệp của mẹ, rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để mẹ về nhà muộn hơn một chút. Tan học, em vội vàng trở về nhà. Bố cũng xin về sớm để cùng em chuẩn bị. Trên bàn đã có một bó hoa hướng dương thật đẹp. Đó là loài hoa mẹ rất thích. Em nhanh chóng chạy vào bếp và thấy bố đang bận rộn rửa rau. Em liền xắn tay áo vào giúp bố. Hai bố con quyết định tự tay nấu những món mẹ yêu thích. Người nhặt rau, người rửa cá, lúc lại cùng nhau nếm thử món ăn. Sau hơn một giờ bận rộn, cuối cùng chúng em cũng hoàn thành bữa tối với sườn xào chua ngọt, canh cá nấu chua và măng kho tương. Mùi thức ăn thơm phức lan khắp căn bếp. Em còn cẩn thận cắm những bông hoa hướng dương vào một chiếc lọ nhỏ rồi đặt giữa bàn. Tuy lọ hoa chưa thật đẹp nhưng em rất vui vì đó là món quà do chính tay mình chuẩn bị. Khoảng gần bảy giờ tối, mẹ trở về. Bố đã tắt hết đèn trong nhà. Khi mẹ vừa mở cửa, đèn bỗng bật sáng. Hai bố con cùng bước ra và vui vẻ nói: – Chúc mẹ ngày 8 tháng 3 thật vui vẻ! Bố trao bó hoa hướng dương cho mẹ. Mẹ đứng sững vài giây vì bất ngờ rồi nở một nụ cười thật tươi. Khi nhìn thấy bàn ăn được chuẩn bị chu đáo, mẹ càng xúc động hơn. Cả gia đình cùng ngồi quây quần bên bàn ăn. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, những món ăn trông càng hấp dẫn. Bố gắp thức ăn cho mẹ, còn em háo hức hỏi: – Mẹ thấy món ăn của hai bố con thế nào ạ? Mẹ nếm thử rồi mỉm cười: – Ngon lắm! Mẹ cảm ơn hai đầu bếp của mẹ nhé! Nghe mẹ khen, em và bố nhìn nhau cười rất vui. Trong bữa cơm, cả nhà vừa ăn vừa kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong ngày. Tiếng nói chuyện và tiếng cười khiến căn phòng trở nên thật ấm cúng. Khi nhìn thấy lọ hoa trên bàn, mẹ hỏi ai đã cắm. Em vui vẻ đáp: – Là con cắm tặng mẹ đấy ạ! Mẹ xoa đầu em rồi khen lọ hoa rất đẹp. Lời khen ấy khiến em vui vô cùng. Ăn cơm xong, em cùng bố dọn bàn và rửa bát để mẹ được nghỉ ngơi. Sau đó, cả gia đình ngồi bên nhau trò chuyện và xem ti vi. Bữa cơm tối hôm ấy tuy giản dị nhưng đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp. Em hiểu hơn những vất vả của mẹ khi hằng ngày chăm lo cho gia đình. Em tự nhủ sẽ luôn yêu thương, quan tâm và giúp đỡ bố mẹ bằng những việc phù hợp với khả năng của mình. Bài tham khảo Mẫu 2 Gia đình em có bốn người: bố, mẹ, em trai và em. Vì bố mẹ em đều làm việc ở cơ quan, buổi trưa thường không ăn cơm ở nhà nên chỉ đến buổi tối, cả gia đình mới có dịp quây quần bên mâm cơm. Em rất thích cảnh gia đình sum họp trong bữa cơm tối. Sau một ngày làm việc và học tập mệt mỏi, ai cũng mong được trở về nhà, ngồi bên nhau và kể cho nhau nghe những chuyện trong ngày. Mẹ em là người rất đảm đang. Sau giờ tan sở, mẹ thường ghé chợ mua thức ăn rồi về nhà tự tay chuẩn bị bữa tối cho cả gia đình. Mặc dù đã mệt sau một ngày làm việc, mẹ vẫn luôn cố gắng nấu những món ăn ngon và đúng giờ. Bữa cơm mẹ nấu thường có nhiều món như cá rán, thịt xào hành, canh bí đỏ, canh cá nấu cà chua… Mùi thức ăn thơm phức lan khắp căn bếp nhỏ khiến em chỉ muốn ngồi vào bàn ăn ngay. Khi cả nhà đã ngồi đông đủ, bữa cơm trở nên thật vui vẻ và ấm áp. Mẹ gắp thức ăn cho em và em trai, còn bố thì hỏi chuyện học tập của hai chị em. Bố thường hỏi hôm nay chúng em học có tốt không, có được điểm cao không. Nếu ai được điểm mười, bố sẽ vui vẻ khen ngợi và hứa thưởng một món quà nhỏ. Mẹ thì nhẹ nhàng hỏi chúng em ở lớp có ngoan không, có chơi vui với các bạn không. Những câu chuyện giản dị ấy làm bữa cơm thêm đầm ấm. Ba bố con em ai cũng thích những món mẹ nấu. Em vừa ăn vừa cảm nhận được tình yêu thương của mẹ trong từng món ăn. Tiếng cười nói rộn ràng, ánh đèn vàng ấm áp và mâm cơm ngon lành khiến căn nhà nhỏ trở nên thật hạnh phúc. Ăn xong, mẹ thường dọn bát đũa, còn em phụ mẹ úp bát và lau bàn. Sau đó, cả gia đình cùng ngồi xem phim hoặc trò chuyện thêm một lúc. Khoảng thời gian ấy tuy giản dị nhưng lại khiến em cảm thấy rất bình yên. Em rất yêu những bữa cơm tối của gia đình mình. Đó không chỉ là lúc mọi người cùng ăn cơm mà còn là thời gian để chia sẻ, quan tâm và yêu thương nhau hơn. Em tự hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để bố mẹ luôn vui lòng. Bài tham khảo Mẫu 3 Buổi tối trong gia đình em bắt đầu khi mâm cơm được dọn ra giữa căn phòng sáng đèn. Những món ăn quen thuộc như bát canh nóng, đĩa rau xanh và món mặn giản dị tỏa mùi thơm dễ chịu, khiến ai cũng thấy ấm lòng. Khi cả nhà ngồi vào bàn, không khí bữa cơm trở nên rộn ràng hơn hẳn. Bố cầm đũa gắp thức ăn cho mẹ rồi quay sang hỏi em: “Hôm nay học có bài gì khó không?”. Em vừa ăn vừa kể lại chuyện trên lớp. Mẹ lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, lại gắp thêm thức ăn vào bát em. Những hành động nhỏ ấy khiến em cảm thấy được quan tâm. Tiếng bát đũa chạm nhẹ vào nhau, tiếng nói chuyện xen lẫn tiếng cười tạo thành một âm thanh rất quen thuộc. Có lúc, bố kể một câu chuyện vui, cả nhà cùng bật cười. Không khí lúc ấy không chỉ là ăn uống mà còn là sự sẻ chia. Bữa cơm không vội vàng. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, thỉnh thoảng nhắc nhau ăn thêm. Những món ăn tưởng chừng bình thường lại trở nên ngon hơn khi được ăn cùng gia đình. Khi bữa cơm kết thúc, em vẫn còn cảm giác ấm áp lan tỏa. Với em, đó không chỉ là một bữa ăn mà là khoảng thời gian quý giá nhất trong ngày. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong một ngày bận rộn, bữa cơm tối là lúc gia đình em thực sự “gặp nhau”. Khi mọi người ngồi quanh bàn, không gian như thu nhỏ lại, chỉ còn tiếng nói và sự hiện diện của từng người. Bữa cơm bắt đầu không cần lời gọi lớn. Mọi người tự nhiên ngồi xuống, cầm đũa, nhưng ngay sau đó là những câu hỏi quen thuộc: “Hôm nay thế nào?”, “Có chuyện gì vui không?”. Em nhận ra, bữa cơm không chỉ để ăn mà còn để lắng nghe nhau. Bố ăn chậm rãi, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho em. Mẹ không ăn nhiều mà thường quan sát, xem mọi người đã ăn đủ chưa. Những cử chỉ nhỏ như vậy khiến bữa cơm trở nên ấm áp hơn bất cứ lời nói nào. Có những lúc câu chuyện trở nên sôi nổi, ai cũng nói, ai cũng cười. Nhưng cũng có lúc cả nhà im lặng, chỉ tập trung ăn. Sự im lặng ấy không hề lạnh lẽo, mà lại rất yên bình. Khi bữa cơm gần kết thúc, mọi người vẫn nán lại thêm một chút, như chưa muốn rời khỏi không khí ấy. Em chợt hiểu rằng, giữa rất nhiều điều trong cuộc sống, bữa cơm gia đình chính là nơi giữ lại sự gắn bó giản dị nhưng bền chặt nhất. Bài tham khảo Mẫu 5 Buổi tối, khi ánh đèn trong nhà vừa sáng lên, căn bếp cũng trở nên ấm áp hơn. Mẹ em bưng từng món ăn ra bàn, hơi nóng còn bốc lên nghi ngút. Mùi canh, mùi thức ăn quyện vào nhau tạo thành một cảm giác rất quen thuộc – chỉ cần ngửi thôi cũng biết đã đến giờ cơm. Khi cả nhà ngồi xuống, bữa cơm bắt đầu một cách tự nhiên. Bố em cầm đũa, gắp một miếng thức ăn rồi nhẹ nhàng đặt vào bát mẹ. Em cũng nhanh chóng ngồi ngay ngắn, cầm bát cơm còn nóng hổi. Không ai nói gì ngay, chỉ có tiếng bát đũa chạm khẽ vào nhau, nhưng không khí lại rất gần gũi. Một lúc sau, câu chuyện bắt đầu. Bố hỏi em về việc học, giọng không quá nghiêm nhưng đủ khiến em chú ý. Em vừa ăn vừa trả lời, có lúc còn phải nuốt vội miếng cơm để nói cho kịp. Mẹ ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng xen vào vài câu nhắc nhở nhẹ nhàng, rồi lại gắp thêm thức ăn cho em. Có những lúc cả nhà cùng cười. Chỉ cần một câu nói vui của bố, không khí lập tức rộn ràng hơn. Em thấy bữa cơm như kéo dài ra, không phải vì ăn lâu, mà vì ai cũng muốn ở lại thêm một chút trong khoảng thời gian ấy. Khi bát cơm dần vơi, câu chuyện cũng chậm lại. Mọi người ăn chậm hơn, không còn vội vàng. Bữa cơm kết thúc không ồn ào, chỉ là từng người đặt đũa xuống, nhìn nhau rồi mỉm cười nhẹ. Đối với em, bữa cơm tối không chỉ là ăn uống, mà là nơi giữ lại những khoảnh khắc giản dị nhưng ấm áp nhất của gia đình.
|






Danh sách bình luận