Top 105 Bài văn tả chị gái hay nhất

- Giới thiệu chị gái của em: Chị là chị ruột / chị họ / chị hàng xóm thân thiết. - Nêu cảm xúc chung: Em rất yêu quý, kính trọng và gần gũi với chị.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Giới thiệu chị gái của em: Chị là chị ruột / chị họ / chị hàng xóm thân thiết.

- Nêu cảm xúc chung: Em rất yêu quý, kính trọng và gần gũi với chị.

II. Thân bài

1. Khái quát về chị

- Tên chị là gì.

- Tuổi: chị bao nhiêu tuổi.

- Công việc: học sinh, sinh viên, đi làm…

2. Tả ngoại hình

- Dáng người: Cao, thấp, gầy hay hơi đầy đặn.

- Phong thái nhanh nhẹn, năng động hoặc dịu dàng.

- Khuôn mặt: Trái xoan, bầu bĩnh hay thanh tú.

- Nụ cười tươi, dễ thương.

- Mái tóc: Dài, ngắn, đen, thẳng, xoăn nhẹ…

- Đôi mắt: Hiền hậu, thông minh, ấm áp.

- Trang phục: Gọn gàng, phù hợp lứa tuổi học sinh/sinh viên.

3. Tính cách

- Hiền lành, chăm chỉ, học giỏi.

- Quan tâm, yêu thương em.

- Biết giúp đỡ bố mẹ, sống trách nhiệm.

- Vui vẻ, hòa đồng nhưng cũng nghiêm túc khi cần.

4. Kỉ niệm với chị

- Chị giúp em học bài / chăm sóc em khi ốm / bảo vệ em…

- Một lần em gặp khó khăn và chị đã giúp đỡ.

- Cảm xúc: Biết ơn, yêu quý, kính trọng chị hơn.

III. Kết bài

- Khẳng định tình cảm: Em rất yêu quý chị gái.

- Suy nghĩ: Chị là tấm gương tốt để em học tập.

- Mong ước: Chị luôn khỏe mạnh, học tốt và hạnh phúc.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Chị gái của em tên là Mai, là người mà em rất yêu quý và kính trọng. Chị hơn em ba tuổi và đang học lớp 9.

Chị có dáng người cao, gọn gàng và rất nhanh nhẹn. Khuôn mặt chị trái xoan, luôn tươi tắn mỗi khi cười. Mái tóc chị dài, đen mượt và thường được buộc gọn gàng khi đi học. Đôi mắt chị sáng và rất hiền, luôn nhìn em với ánh mắt yêu thương. Chị thường mặc đồng phục gọn gàng hoặc những bộ quần áo đơn giản nhưng rất sạch sẽ.

Chị Mai là người rất chăm chỉ và học giỏi. Mỗi khi em gặp bài khó, chị đều kiên nhẫn giảng giải cho em từng chút một. Chị không bao giờ cáu gắt mà luôn nhẹ nhàng hướng dẫn để em hiểu bài. Ngoài giờ học, chị còn giúp bố mẹ làm việc nhà nên ai cũng yêu quý chị.

Em nhớ có một lần em bị điểm kém môn Toán và rất buồn. Chị đã ngồi bên cạnh động viên em, bảo em phải cố gắng hơn và không được bỏ cuộc. Chị còn cùng em học lại bài cũ cho đến khi em hiểu rõ hơn. Nhờ có chị, em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.

Em rất yêu quý chị Mai vì chị vừa hiền lành vừa tốt bụng. Chị không chỉ là chị gái mà còn là người bạn luôn ở bên em. Em mong chị luôn khỏe mạnh, học giỏi và đạt được nhiều ước mơ trong tương lai.

Bài tham khảo Mẫu 1

Chị gái của em tên là Thu Hà, là người mà em rất yêu quý và luôn xem như một người bạn lớn trong gia đình. Chị hơn em bốn tuổi và hiện đang học lớp 10. Từ nhỏ đến lớn, chị luôn quan tâm, chăm sóc và dạy em rất nhiều điều trong cuộc sống.

Chị Hà có dáng người hơi nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn. Mỗi khi chị đi lại, em thấy chị luôn có vẻ linh hoạt và vui tươi. Khuôn mặt chị tròn trịa, nhìn rất dễ thương và gần gũi. Chị có làn da sáng, má hơi bầu bĩnh nên khi cười trông càng đáng yêu hơn. Mái tóc chị ngắn ngang vai, hơi ôm vào mặt, khiến chị trông rất trẻ trung. Đôi mắt chị to, đen và rất hiền, mỗi khi nhìn em luôn tạo cảm giác ấm áp. Chị thường mặc quần áo đơn giản, gọn gàng nhưng luôn sạch sẽ và phù hợp với lứa tuổi học sinh.

Ở nhà, chị Hà là một người rất chăm chỉ và có trách nhiệm. Chị luôn tự giác học bài và sắp xếp thời gian rất hợp lý. Khi học, chị thường ngồi rất tập trung, không bị xao nhãng bởi những thứ xung quanh. Ngoài việc học, chị còn giúp bố mẹ làm việc nhà như nấu cơm, phơi quần áo hay dọn dẹp phòng. Nhờ có chị, gia đình em lúc nào cũng gọn gàng và ấm áp.

Chị cũng là người rất tình cảm và luôn quan tâm đến em. Mỗi khi em không hiểu bài, chị đều kiên nhẫn giảng lại từng chút một. Chị không bao giờ tỏ ra khó chịu mà luôn nhẹ nhàng hướng dẫn để em hiểu. Có những bài khó, em làm sai nhiều lần nhưng chị vẫn cố gắng giải thích cho đến khi em hiểu thì thôi. Nhờ chị mà em học tốt hơn rất nhiều. Em nhớ có một lần em bị đau bụng giữa đêm và rất sợ. Khi đó bố mẹ chưa kịp dậy, chính chị là người đã chạy sang đắp khăn ấm cho em, rồi lấy nước ấm cho em uống. Chị còn ngồi bên cạnh xoa bụng và trấn an em để em bớt đau và bớt lo. Nhờ có chị, em cảm thấy rất yên tâm và nhanh chóng ngủ lại được. Sáng hôm sau, chị còn dậy sớm hơn bình thường để hỏi thăm em đã đỡ chưa.

Không chỉ với em, chị Hà còn rất được mọi người trong gia đình yêu quý. Chị lễ phép với người lớn, hòa đồng với bạn bè và luôn biết quan tâm đến người khác. Ở trường, chị cũng là một học sinh chăm ngoan, được thầy cô tin tưởng và bạn bè quý mến.

Em rất yêu quý chị Hà vì chị không chỉ là chị gái mà còn như một người bạn luôn bên cạnh em. Chị đã dạy em biết cách học tập chăm chỉ hơn và sống biết quan tâm đến mọi người. Em mong chị luôn khỏe mạnh, học giỏi và đạt được nhiều ước mơ trong tương lai. Với em, chị Hà chính là người chị tuyệt vời nhất mà em luôn tự hào.

Bài tham khảo Mẫu 2

Em không chỉ có một gia đình để yêu thương mà còn có một người luôn âm thầm làm cho cuộc sống của em trở nên ấm áp hơn, đó là chị gái em, chị Thảo Nguyên. Chị hơn em hiện đang học lớp 10 và luôn là người mà em vừa ngưỡng mộ vừa yêu quý. Nếu nói về chị, em nghĩ không chỉ là “một người chị”, mà còn là một người luôn biết cách làm cho mọi thứ xung quanh trở nên dịu dàng hơn.

Nhìn chị Thảo Nguyên, điều đầu tiên khiến người khác chú ý là sự nhẹ nhàng trong từng cử chỉ. Chị có dáng người cao vừa phải, thanh mảnh nhưng không yếu đuối, mà ngược lại rất nhanh nhẹn. Mái tóc chị dài, đen và suôn, thường buông tự nhiên sau lưng, đôi khi được kẹp gọn khi học bài. Khuôn mặt chị không quá sắc nét nhưng lại rất hài hòa, đặc biệt là đôi mắt vừa hiền, vừa sâu, như luôn lắng nghe người khác mà không cần nói nhiều. Khi chị cười, nụ cười ấy không rực rỡ ồn ào nhưng lại khiến người đối diện thấy dễ chịu, như có một làn gió mát thổi qua. Trong sinh hoạt hằng ngày, chị sống rất gọn gàng và có trách nhiệm. Chị thường dậy sớm hơn em để chuẩn bị sách vở và sắp xếp mọi thứ ngăn nắp. Mỗi khi làm việc gì, chị đều làm rất cẩn thận, không vội vàng nhưng luôn chắc chắn. Ở nhà, chị không bao giờ để bố mẹ phải nhắc nhiều, việc học hay việc nhà đều tự giác hoàn thành. Có những lúc em nhìn chị học bài rất lâu, im lặng và tập trung, em chợt thấy chị giống như một người đã biết tự chịu trách nhiệm với chính mình từ rất sớm.

Điều khiến em nhớ nhất về chị không phải là những lời dạy bảo, mà là một buổi tối mưa lớn cách đây không lâu. Hôm đó, em bị đau bụng dữ dội khi bố mẹ chưa về nhà. Trong nhà chỉ có em và chị. Lúc đầu em cố chịu nhưng càng lúc càng đau hơn, mồ hôi làm ướt cả áo. Chị Thảo Nguyên lúc đó không hề hoảng loạn, nhưng em nhìn thấy rõ sự lo lắng trong ánh mắt chị. Chị nhanh chóng đỡ em nằm xuống, lấy khăn ấm chườm cho em, rồi chạy đi pha nước ấm. Từng việc chị làm đều rất vội nhưng vẫn cẩn thận, như sợ em đau thêm dù chỉ một chút. Trong suốt thời gian đó, chị gần như không rời em nửa bước. Chị ngồi cạnh, thỉnh thoảng xoa nhẹ tay em, hỏi em có đỡ hơn không. Có lúc em mệt quá nên chỉ muốn ngủ, nhưng vẫn nghe thấy tiếng chị nhỏ nhẹ dặn dò, rồi kiểm tra nhiệt độ cho em. Đến khi bố mẹ về, chị mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn chị lúc ấy, em thấy chị không còn chỉ là một người chị gái nữa, mà giống như một người đã lớn hơn em rất nhiều, biết lo lắng và bảo vệ em trong những lúc quan trọng nhất.

Sau lần đó, em để ý hơn đến chị trong những điều nhỏ nhặt hằng ngày. Có những hôm chị cũng mệt, nhưng vẫn cố gắng giúp em học bài. Có những buổi chiều chị ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ đọc sách, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt khiến chị trông rất bình yên. Chị không nói nhiều, cũng không hay thể hiện tình cảm bằng lời, nhưng lại luôn ở đó khi em cần.

Ở trường, chị Thảo Nguyên là một học sinh ngoan và được thầy cô quý mến. Bạn bè của chị cũng rất thích chị vì chị không phô trương, không ganh đua mà luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác khi cần. Chị giống như một người luôn giữ cho mình một sự điềm tĩnh rất riêng, không ồn ào nhưng bền vững.

Chị không chỉ là chị gái, mà còn là người khiến em học được cách sống chậm lại, quan tâm hơn và biết trân trọng những người ở bên cạnh mình. Em rất yêu chị Thảo Nguyên. Và em tin rằng, dù sau này lớn lên, em vẫn sẽ luôn nhớ và biết ơn chị như một phần dịu dàng nhất trong tuổi thơ của em.

Bài tham khảo Mẫu 3

“Em ơi đừng khóc chị thương

Nín đi chị kể Thúy Kiều em nghe”

Câu nói ấy em nghe từ hồi còn bé xíu, nhưng mãi đến bây giờ em mới hiểu hết ý nghĩa của nó. Bởi trong cuộc sống của em, thật sự có một người chị luôn dịu dàng như thế, luôn xuất hiện đúng lúc em cần nhất, đó là chị gái em - chị Khánh Linh.

Chị Linh không giống kiểu người nổi bật ngay khi vừa gặp. Chị có dáng người cao vừa phải, hơi gầy nhưng nhìn rất cân đối và nhanh nhẹn. Mái tóc chị dài nhưng không buông xõa thường xuyên, hay được buộc cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh mảnh. Khuôn mặt chị có nét hơi lạnh lúc bình thường, nhưng chỉ cần chị cười là mọi thứ thay đổi hẳn, giống như ánh nắng bất chợt xuyên qua một ngày nhiều mây. Đôi mắt chị không quá to nhưng rất sáng, nhìn lâu sẽ thấy có cảm giác tin cậy, như thể chị luôn hiểu người khác đang nghĩ gì.

Ở nhà, chị Linh giống như một “người lãnh đạo nhí” của cả gia đình. Chị không ồn ào, không nói nhiều, nhưng lại luôn là người để ý những việc nhỏ nhất. Chị biết hôm nay mẹ mệt nên chủ động nấu cơm. Chị biết em sắp kiểm tra nên lặng lẽ ngồi kèm học mà không cần ai nhắc. Có những lúc em thấy chị rất nghiêm, nhất là khi em lười học hoặc làm sai nhiều lần, chị sẽ nhìn em một lúc rồi mới nói chậm rãi, nhưng chính sự nghiêm đó lại khiến em tự giác hơn. 

Nhưng điều khiến em nhớ nhất về chị không phải là những ngày bình thường, mà là một buổi tối mất điện. Hôm đó trời mưa rất to, cả khu phố tối om. Em bị sốt nhẹ từ chiều nhưng giấu không nói. Đến tối thì người bắt đầu run, đầu đau và rất mệt. Trong lúc em đang cố chịu thì chị Linh phát hiện. Chị không hoảng hốt, chỉ nhanh chóng sờ trán em, rồi bật dậy đi tìm khăn ướt và đèn pin. Ánh sáng yếu trong phòng khiến mọi thứ trở nên mờ mờ, nhưng em vẫn thấy rõ chị chạy qua chạy lại rất nhanh, vừa chăm em vừa gọi điện cho mẹ. Chị ngồi bên cạnh em suốt đêm hôm đó. Lúc thì chị thay khăn, lúc thì đo nhiệt độ, lúc lại ngồi im lặng xem em có ngủ yên không. Có lần em mở mắt ra, thấy chị vẫn ngồi đó, tay cầm quạt nhỏ quạt nhẹ cho em dù trời không nóng. Khoảnh khắc ấy không ồn ào, không có gì lớn lao, nhưng lại khiến em nhớ rất lâu. Em cảm giác như chỉ cần có chị ở đó, mọi thứ đều bớt đáng sợ đi rất nhiều.

Sáng hôm sau, khi em tỉnh dậy, chị nằm gục bên bàn học. Nhìn chị lúc đó, em bỗng thấy chị không chỉ là người chị hay “dạy dỗ” mình nữa, mà là người đã sẵn sàng thức cả đêm chỉ để em được yên tâm ngủ. Em không nói gì, chỉ kéo chăn đắp cho chị, nhưng trong lòng thì rất lạ vừa thương, vừa biết ơn. Từ hôm đó, em để ý chị nhiều hơn. Chị vẫn vậy, vẫn ít nói, vẫn hay nghiêm, vẫn hay nhắc em học bài, nhưng mỗi việc chị làm đều khiến em thấy ấm. Có những buổi chiều, hai chị em không nói gì nhiều, chỉ ngồi cạnh nhau, người học bài, người đọc sách, nhưng em lại thấy rất yên bình.

Có lẽ, chị Linh không phải kiểu người thể hiện tình cảm bằng lời nói. Một người chị không cần nói “thương em” quá nhiều, nhưng luôn khiến em cảm nhận được điều đó trong từng hành động rất nhỏ, rất thật.

Bài tham khảo Mẫu 4

Có những người đi ngang qua tuổi thơ ta như một cơn gió nhẹ, không ồn ào nhưng để lại trong lòng ta cả một khoảng trời dịu dàng. Với em, người như thế chính là chị gái em chị Minh Châu, người đã lặng lẽ đồng hành cùng em qua rất nhiều ngày buồn vui của tuổi học trò.

Chị Minh Châu đang học lớp 11, ở nhà chị được gọi với cái tên vô cùng thân thương “Bống”. Chị không phải kiểu người nổi bật ngay từ ánh nhìn đầu tiên, nhưng càng tiếp xúc lại càng thấy có một nét rất riêng. Chị có dáng người cao vừa phải, hơi mảnh nhưng khỏe khoắn. Bước đi của chị nhanh, gọn, dứt khoát như luôn biết mình cần làm gì. Khuôn mặt chị hơi dài, làn da sáng và có chút tàn nhang nhẹ ở sống mũi, khiến chị trông rất tự nhiên và gần gũi. Mái tóc chị cắt ngắn kiểu ngang vai, đôi khi hơi rối nhưng lại tạo cảm giác rất năng động. Đôi mắt chị là điều em ấn tượng nhất: không quá to, nhưng rất sáng và sắc, nhìn vào có cảm giác vừa nghiêm khắc vừa ấm áp, như thể chị luôn nhìn thấu được suy nghĩ của người khác. Khi chị cười, nụ cười không kéo dài lâu nhưng đủ làm gương mặt chị mềm lại, khiến người đối diện cảm thấy dễ chịu hơn.

Ở nhà, chị Minh Châu không phải người hay nói lời ngọt ngào, nhưng lại là người làm rất nhiều việc một cách âm thầm. Chị luôn là người dậy sớm nhất để chuẩn bị sách vở, rồi sắp xếp lại bàn học cho gọn gàng trước khi đi học. Chị có thói quen làm mọi việc theo kế hoạch rõ ràng, ít khi để mọi thứ rối lên. Với em, chị đôi khi hơi nghiêm, nhất là khi em lười học hoặc làm sai bài nhiều lần, chị sẽ không nói nhiều mà chỉ nhìn em một lúc, rồi bắt em làm lại từ đầu. Nhưng chính sự nghiêm khắc đó lại giúp em tiến bộ hơn rất nhiều mà không nhận ra.

Điều em nhớ nhất về chị không phải là những lời dạy dỗ hằng ngày, mà là một buổi chiều mưa lớn khi em bị kẹt xe giữa đường đi học về. Hôm đó, em bị ngã xe nhẹ, tay trầy xước và rất hoảng. Khi em về đến nhà, chị Minh Châu đang nấu ăn trong bếp. Thấy em ướt và tay bị thương, chị lập tức tắt bếp, chạy lại kiểm tra rồi kéo em vào trong. Chị không hỏi nhiều, chỉ im lặng lấy nước rửa vết thương cho em, rồi tìm băng cá nhân dán lại rất cẩn thận. Trong lúc làm, chị không nói những lời an ủi dài dòng, nhưng bàn tay chị lại rất nhẹ, rất chắc, khiến em cảm thấy an toàn lạ thường. Sau đó, chị pha cho em một ly sữa nóng, đặt xuống bàn rồi ngồi cạnh. Lúc đó em mới bắt đầu thấy đau và hơi tủi thân, nhưng chị chỉ nói một câu rất ngắn: “Lần sau đi cẩn thận hơn.” Không trách móc, không làm em sợ, chỉ là một lời nhắc nhẹ. Nhưng chính câu nói đó lại khiến em nhớ rất lâu, không phải vì nghiêm khắc, mà vì nó chứa sự quan tâm rất thật. Chị không phải người lúc nào cũng dịu dàng hay dễ gần, nhưng lại là người luôn xuất hiện đúng lúc em cần nhất. Có những buổi tối em làm bài không hiểu, chị ngồi cạnh giải thích từng bước, rồi bắt em tự làm lại cho đến khi đúng. Có những ngày chị mệt nhưng vẫn giúp mẹ việc nhà, không than phiền. Chị giống như một người luôn tự đặt cho mình trách nhiệm phải vững vàng hơn em.

Ở trường, chị Minh Châu là học sinh khá trầm tính, không quá sôi nổi nhưng rất được thầy cô tin tưởng. Bạn bè của chị không nhiều nhưng đều là những người gắn bó lâu dài. Chị không thích thể hiện, nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ khi ai đó cần. Em nhận ra rằng, chị không phải kiểu người để lại ấn tượng bằng những điều rực rỡ, mà bằng những điều rất nhỏ nhưng bền bỉ, như cách chị kiên nhẫn với em, cách chị lo lắng trong im lặng, hay cách chị luôn đứng phía sau để em yên tâm bước về phía trước.

Khép lại những điều đã qua, em hiểu rằng có những tình cảm không cần nói ra vẫn luôn tồn tại. Với em, chị Minh Châu chính là một khoảng bình yên như thế, không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để mỗi khi nghĩ lại, em luôn thấy lòng mình dịu xuống, như vừa chạm vào một điều rất ấm áp trong tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mỗi lần nghe tiếng hát vang lên từ căn nhà nhỏ cuối ngõ, em lại biết chắc đó là chị gái em đang luyện hát. Với em, chị không chỉ là người chị thân thiết mà còn là một “cô ca sĩ nhỏ” của gia đình - người có giọng hát khiến ai nghe cũng phải dừng lại lắng nghe. Chị em tên là Bảo Ngọc hiện đang học lớp 9.

Chị Bảo Ngọc có ngoại hình khá nổi bật. Chị cao, dáng người cân đối và rất tự tin khi đứng trước đám đông. Mái tóc chị dài, dày và hơi xoăn nhẹ ở phần đuôi, mỗi khi chị bước đi lại khẽ bay lên trông rất duyên dáng. Khuôn mặt chị trái xoan, làn da trắng hồng và luôn rạng rỡ. Điểm thu hút nhất trên gương mặt chị là đôi mắt to, sáng và có hồn, lúc nào cũng như đang ẩn chứa niềm vui. Nụ cười của chị tươi tắn, làm gương mặt trở nên rất dễ mến. Mỗi khi chị xuất hiện, em luôn thấy chị giống như một người vừa bước ra từ sân khấu nhỏ nào đó.

Điều đặc biệt nhất ở chị Bảo Ngọc chính là giọng hát. Chị hát rất hay, giọng trong trẻo và ấm áp, nghe rất dễ chịu. Mỗi khi chị cất tiếng hát, từ những bài hát thiếu nhi quen thuộc cho đến những bài nhẹ nhàng, đều khiến người nghe bị cuốn theo. Em thích nhất là những buổi chiều chị ngồi bên cửa sổ, vừa đàn vừa hát. Khi ấy, giọng chị vang lên rất tự nhiên, không gượng ép, như hòa vào gió và nắng ngoài trời. Không chỉ em, mà cả khu phố cũng rất yêu quý giọng hát của chị. Trong các buổi văn nghệ của trường hay của khu dân cư, chị luôn được mọi người mong chờ. Có lần chị tham gia biểu diễn trong ngày hội của trường, khi chị bước lên sân khấu, cả hội trường bỗng im lặng. Khi nhạc vang lên và chị bắt đầu hát, mọi người đều chăm chú lắng nghe. Giọng hát của chị nhẹ nhàng nhưng rất rõ ràng, từng câu hát như chạm vào cảm xúc của người nghe. Kết thúc bài hát, cả hội trường vỗ tay rất lâu, ai cũng khen chị hát hay và có phong thái tự tin.

Em nhớ một kỉ niệm rất rõ với chị. Một lần ở nhà, em buồn vì bị điểm kém và không muốn nói chuyện với ai. Chị Bảo Ngọc không hỏi nhiều mà chỉ nhẹ nhàng kéo em ngồi cạnh. Chị bắt đầu hát một bài hát mà em rất thích. Giọng chị lúc đó không giống như đang biểu diễn, mà giống như đang kể một câu chuyện rất dịu dàng. Em nghe một lúc rồi tự nhiên thấy nhẹ lòng hơn, không còn buồn nữa. Chị chỉ cười và xoa đầu em, nói rằng “lần sau cố gắng hơn là được”.

Ở nhà, chị Bảo Ngọc là người rất chăm chỉ và có trách nhiệm. Chị vừa học tốt vừa tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa, đặc biệt là âm nhạc. Dù bận rộn nhưng chị vẫn luôn giúp bố mẹ việc nhà và hướng dẫn em học bài. Có những lúc em làm bài khó, chị vừa kiên nhẫn giảng vừa động viên em cố gắng.

Em rất tự hào về chị Bảo Ngọc. Chị không chỉ đẹp về ngoại hình mà còn đẹp cả trong giọng hát và tính cách. Với em, chị giống như một “ánh sáng nhỏ” trong gia đình, vừa ấm áp vừa rực rỡ theo cách riêng. Em mong chị luôn giữ được niềm đam mê với âm nhạc, luôn vui vẻ và tự tin như bây giờ. Và em tin rằng, dù sau này chị có đi xa đến đâu, giọng hát của chị vẫn sẽ là điều khiến mọi người nhớ mãi.

  • Top 105 Bài văn tả bố hay nhất

    - Giới thiệu về người em định tả: người bố của em - Nêu cảm xúc chung: Em rất tự hào và biết ơn bố vì bố luôn là người dạy dỗ và chăm sóc em.

  • Top 105 Bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý hay nhất

    I. Mở bài: Giới thiệu về người lớn tuổi mà em định tả - Người đó là ai? (Ông nội, bà ngoại, bác hàng xóm, thầy cô giáo cũ...). - Người đó bao nhiêu tuổi? - Cảm xúc chung nhất của em dành cho người đó là gì? (Kính trọng, yêu thương, coi như một điểm tựa tinh thần).

  • Top 105 Bài văn tả mẹ hay nhất

    - Giới thiệu về mẹ: Mẹ là người em yêu thương và kính trọng nhất trong gia đình. - Nêu cảm xúc chung: Mẹ luôn chăm sóc, hi sinh và là chỗ dựa tinh thần của em.

  • Top 105 Bài văn tả chú bộ đội hay nhất

    I. Mở bài: Giới thiệu về chú bộ đội - Chú bộ đội em định tả là ai? + Là người thân của em (bố, chú, anh)? + Là một người hàng xóm hay một chú bộ đội em tình cờ gặp trong đợt hành quân, trên tivi, hoặc đi tham quan doanh trại?

  • Top 105 Bài văn tả về Bác Hồ hay nhất

    I. Mở bài: Giới thiệu chung về Bác Hồ - Khẳng định vị trí của Bác trong lòng dân tộc: Bác Hồ là vị lãnh tụ kính yêu, người cha già của dân tộc Việt Nam. - Lý do hoặc hoàn cảnh em được ngắm nhìn Bác:

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close