Top 105 Bài văn tả ao hay nhất

- Giới thiệu cái ao: Ao ở đâu? (sau nhà, trong làng, cạnh cánh đồng…) - Ấn tượng chung: Cái ao nhỏ nhưng rất đẹp, yên bình và thân thuộc.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Giới thiệu cái ao: Ao ở đâu? (sau nhà, trong làng, cạnh cánh đồng…)

- Ấn tượng chung: Cái ao nhỏ nhưng rất đẹp, yên bình và thân thuộc.

II. Thân bài

1. Tả bao quát cái ao

- Hình dáng: Ao tròn / vuông / uốn lượn tự nhiên.

- Diện tích: to hay nhỏ

- Mặt nước: Phẳng lặng như gương hoặc lăn tăn gợn sóng.

- Màu nước: Trong xanh / hơi đục tùy thời điểm.

2. Tả chi tiết cảnh vật xung quanh ao

- Mặt nước: 

+ Phản chiếu bầu trời, mây, cây cối.

+ Khi có gió: gợn sóng lăn tăn.

+ Khi yên lặng: phẳng như tấm gương.

- Cây cối quanh ao: 

+ Cây đa, tre, dừa, chuối… tỏa bóng mát.

+ Rễ cây, cành cây rủ xuống mặt nước tạo không gian xanh mát, yên bình.

- Hoa và thực vật trong ao

+ Hoa sen, hoa súng: Lá tròn nổi trên mặt nước, hoa nở thơm, đẹp.

+ Rong rêu dưới nước.

- Các con vật:

+ Cá bơi lội tung tăng.

+ Ếch nhái kêu sau mưa.

+ Chuồn chuồn bay lượn.

+ Chim đậu quanh ao.

3. Hoạt động của con người

- Trẻ em: Tắm ao, bắt cá, thả diều.

- Người lớn: Giặt đồ, gánh nước, câu cá.

- Không khí: Bình dị, thân quen, đậm chất làng quê.

4. Âm thanh - màu sắc - cảm xúc

- Âm thanh: Tiếng nước, tiếng cá quẫy, tiếng chim.

- Màu sắc: Xanh của nước, xanh của cây, màu hoa.

- Cảm xúc: Thư giãn, yên bình; gợi nhớ tuổi thơ.

III. Kết bài

- Khẳng định lại vẻ đẹp của cái ao: Ao là một phần không thể thiếu của quê hương.

- Tình cảm của em: Yêu quý, gắn bó.

- Liên hệ: Mong muốn giữ gìn ao luôn sạch đẹp.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Sau nhà em có một cái ao nhỏ rất quen thuộc và thân thương. Mỗi buổi chiều, em thường ra đó ngắm cảnh và tận hưởng không khí mát mẻ. 

Cái ao không quá rộng nhưng lúc nào cũng đầy nước. Mặt ao phẳng lặng như một tấm gương lớn phản chiếu bầu trời xanh. Khi có gió nhẹ, mặt nước lăn tăn gợn sóng trông thật đẹp. Xung quanh ao là những hàng cây xanh tỏa bóng mát. Có cây tre, cây chuối nghiêng mình soi bóng xuống làn nước. Trên mặt ao, những chiếc lá sen tròn xòe rộng như những chiếc ô nhỏ. Vài bông hoa sen hồng nở rộ, tỏa hương thơm dịu dàng. Dưới làn nước, những chú cá bơi lội tung tăng, thỉnh thoảng lại quẫy đuôi làm nước bắn lên lấp lánh. Trên bờ ao, những chú chuồn chuồn bay lượn, lúc đậu, lúc bay rất vui mắt. Buổi chiều, lũ trẻ trong xóm thường ra ao chơi đùa. Có bạn ngồi câu cá, có bạn thả thuyền giấy. Tiếng cười nói vang lên làm không gian thêm sinh động. Ao không chỉ là nơi sinh hoạt mà còn là nơi lưu giữ nhiều kỉ niệm tuổi thơ của em.

Em rất yêu cái ao nhỏ ấy. Em mong mọi người luôn giữ gìn để ao mãi trong xanh và đẹp đẽ.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong ký ức tuổi thơ của em, có rất nhiều hình ảnh thân quen gắn liền với làng quê yên bình. Nhưng có lẽ, gần gũi và để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là cái ao nhỏ nằm sau nhà. Nơi ấy không chỉ mang vẻ đẹp giản dị mà còn lưu giữ biết bao kỉ niệm êm đềm của em.

Cái ao có hình dáng gần như tròn, nằm nép mình sau rặng tre xanh. Mặt nước lúc nào cũng trong và phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Những ngày không gió, mặt ao soi bóng mây trời, soi cả những tán cây xanh rì ven bờ. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ lướt qua làm mặt nước gợn lên những làn sóng lăn tăn, ánh nắng chiếu xuống khiến mặt ao lấp lánh như dát bạc. Bao quanh ao là những hàng cây quen thuộc của làng quê. Những cây tre cao vút đứng thành hàng, tỏa bóng mát xuống mặt nước. Những tàu lá chuối xanh mướt khẽ đung đưa trong gió, như đang trò chuyện cùng ao nước. Có cây dừa nghiêng mình soi bóng, dáng vẻ thật duyên dáng. Tất cả tạo nên một không gian xanh mát, dịu dàng và đầy sức sống.

Trên mặt ao, những chiếc lá sen xòe rộng như những chiếc ô xanh mát. Xen giữa là những bông hoa sen hồng thắm, vươn lên khỏi mặt nước, tỏa hương thơm nhẹ nhàng. Mỗi khi gió thổi, hương sen lan tỏa khắp không gian, khiến lòng người trở nên thư thái. Dưới làn nước trong veo, từng đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội. Có lúc chúng bất ngờ quẫy mạnh, làm mặt nước xao động, tạo thành những vòng tròn lan xa. Không chỉ có cây cối và hoa lá, cái ao còn là thế giới của nhiều loài vật nhỏ bé. Những chú chuồn chuồn bay lượn trên mặt nước, lúc sà xuống, lúc vút lên thật nhanh. Thỉnh thoảng, tiếng ếch kêu vang lên từ bờ cỏ, tạo nên âm thanh quen thuộc của làng quê. Buổi sáng sớm, chim chóc kéo về đậu trên cành cây quanh ao, cất tiếng hót líu lo làm không gian thêm rộn ràng.

Cái ao không chỉ đẹp mà còn gắn liền với cuộc sống của con người. Những buổi chiều hè, lũ trẻ trong xóm rủ nhau ra tắm ao, tiếng cười vang cả một góc trời. Có bạn ngồi câu cá bên bờ, chăm chú chờ đợi. Người lớn thì ra giặt giũ, gánh nước hoặc nghỉ ngơi dưới bóng cây. Tất cả tạo nên một khung cảnh sinh hoạt giản dị mà ấm áp.

Đối với em, cái ao không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là nơi lưu giữ tuổi thơ. Những buổi chiều thả diều, những lần nghịch nước cùng bạn bè, tất cả đều in dấu nơi đây. Mỗi khi ngồi bên ao, em cảm thấy lòng mình thật yên bình, như được trở về với những điều giản dị nhất.

Em yêu cái ao nhỏ của quê hương em biết bao. Em mong rằng cái ao ấy sẽ mãi trong xanh, mãi là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp. Dù sau này có đi xa, hình ảnh cái ao thân thương ấy vẫn sẽ luôn ở trong trái tim em.

Bài tham khảo Mẫu 2

Quê hương em là một làng quê yên bình của vùng đồng bằng Bắc Bộ. Nơi đó có những cánh đồng lúa xanh mơn mởn trải dài, có những con người chân chất, hiền hòa. Và giữa không gian thân thuộc ấy, hình ảnh cái ao làng luôn hiện lên như một phần không thể thiếu, gắn bó với biết bao kỉ niệm tuổi thơ của em.

Cái ao nằm ngay trước đình làng, bên cạnh là cây đa cổ thụ và chiếc giếng nước quen thuộc. Đó là những hình ảnh đặc trưng của làng quê Bắc Bộ mà ai đi xa cũng nhớ về. Ao khá rộng và dài, nghe người lớn kể lại, diện tích của ao lên đến vài sào, nước sâu và trong. Ngày trước, ao là nơi người dân trong làng gánh nước về sinh hoạt, tắm giặt và nấu nướng. Bao quanh ao là một bức tường thấp đã phủ đầy rêu xanh theo năm tháng. Trên bờ, những thảm cỏ non xanh biếc mọc dày, mềm mại như một tấm thảm thiên nhiên.

Xung quanh ao, những hàng dừa được trồng đều tăm tắp, tạo thành một vòng tròn xanh mát. Thân dừa to, cao vút, vững chãi như những người lính canh giữ làng quê. Tàu lá dừa dài rủ xuống, soi bóng trên mặt nước trong xanh. Mặt ao lúc nào cũng mang một màu xanh dịu mắt. Những đám bèo trôi lững lờ, khi thì tản ra, khi lại tụ vào thành từng mảng. Mỗi mùa, ao lại mang một vẻ đẹp riêng. Vào mùa hoa lục bình, mặt ao tím biếc một màu hoa. Khi xuân về, bèo dâu phủ kín mặt nước, tạo nên một màu xanh ngát đầy sức sống. Tất cả làm cho cái ao trở nên gần gũi và thân thương biết bao.

Không chỉ đẹp, cái ao còn là nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi thơ của em. Những buổi trưa hè oi ả, lũ trẻ chúng em thường rủ nhau ra ao tắm mát. Nước ao trong và mát lạnh, khiến ai cũng thích thú. Tiếng cười đùa vang lên rộn rã, làm cho không gian thêm sinh động. Có những hôm, chúng em còn rủ nhau đi câu cá. Chỉ cần một cành tre nhỏ, một sợi dây và vài con sâu làm mồi, thế là đã có thể ngồi hàng giờ bên bờ ao. Dù chỉ câu được những chú cá rô bé xíu, nhưng niềm vui thì chẳng hề nhỏ.

Cái ao làng đã gắn bó với em suốt những năm tháng tuổi thơ êm đềm. Hình ảnh làn nước xanh, những cánh bèo trôi và những buổi chiều đầy tiếng cười vẫn luôn in sâu trong tâm trí em. Dù mai này có đi xa, em tin rằng hình ảnh cái ao thân thương ấy sẽ mãi là một phần kí ức không thể nào quên.

Bài tham khảo Mẫu 3

Làng em có đình Bồng cổ kính, bến đò Quan nhộn nhịp và đặc biệt là ao Rô, một cảnh đẹp đã tồn tại từ bao đời nay. Ba địa danh ấy gắn bó mật thiết với cuộc sống của người dân quê em, trở thành nỗi nhớ thân thương đối với những ai đi xa. Mỗi cảnh mang một nét đẹp riêng, nhưng với em, ao Rô vẫn là nơi gần gũi và để lại nhiều ấn tượng sâu đậm nhất.

Từ đình Bồng đi chừng một đoạn ngắn là đến ao Rô. Ao nằm trên trục đường chính nối liền đình làng với bến đò Quan, con đường quen thuộc mà ai trong làng cũng từng đi qua. Dường như ao Rô không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là một phần của nhịp sống quê hương. Người đi chợ, người đi học, người đi làm… tất cả đều ngang qua nơi này, để rồi mỗi lần đi qua lại thấy lòng mình dịu lại trước vẻ đẹp yên bình của mặt nước. Ao Rô rộng lớn, nghe người lớn nói rộng gần bốn mẫu tây. Bờ ao được đắp cao và chắc chắn, phủ lên mình màu rêu phong của thời gian. Điều đặc biệt là ao không được dùng để nuôi cá, vì thế nước lúc nào cũng trong veo, nhìn xuống có thể thấy tận đáy. Gần một nửa diện tích ao được trồng sen. Vào cuối xuân và suốt mùa hè, hoa sen nở rộ, đỏ thắm cả một vùng. Hương sen lan tỏa khắp không gian, thơm dịu mà sâu lắng, khiến ai đi qua cũng phải dừng lại hít hà. Làng em có quy định không thả thuyền thường xuyên trên ao, nên mặt nước lúc nào cũng giữ được vẻ tĩnh lặng. Thỉnh thoảng, vào những dịp đặc biệt, mọi người mới mang thuyền ra chèo chơi, tạo nên khung cảnh vừa sinh động vừa nên thơ.

Mỗi buổi sáng đến trường, chúng em đều đi qua ao Rô. Ánh nắng sớm chiếu xuống mặt nước lấp lánh như dát bạc. Buổi chiều tan học, chúng em thường dừng lại bên bờ ao, ngắm nhìn cảnh vật quen thuộc. Bên cạnh ao là cây đa cổ thụ tỏa bóng mát quanh năm, và trước cổng đình là tượng ông Hộ Pháp đứng uy nghiêm. Tất cả tạo nên một khung cảnh vừa cổ kính vừa gần gũi. Đặc biệt nhất là những đêm trăng sáng. Vào những đêm hè hay đêm thu, chúng em cùng các anh chị chèo thuyền nan dạo chơi trên ao. Mặt nước khi ấy sáng lung linh dưới ánh trăng, gió thổi nhẹ làm lòng người thêm thư thái. Những kỉ niệm ấy thật khó quên, in sâu trong tâm trí em. Có những lúc, lũ trẻ chúng em rủ nhau xuống ao soi bóng. Nhìn gương mặt mình in trên làn nước trong veo, đứa nào cũng bật cười vì thấy mình thật tươi tắn. Ao Rô không chỉ đẹp mà còn là nơi lưu giữ tuổi thơ hồn nhiên của chúng em.

Đối với em, ao Rô không chỉ là một cảnh đẹp của làng mà còn là một phần ký ức không thể thiếu. Dù mai này có đi đâu xa, hình ảnh ao Rô với làn nước trong xanh và hương sen dịu nhẹ vẫn sẽ mãi ở trong lòng em.

Bài tham khảo Mẫu 4

Nếu có ai hỏi em điều gì khiến em nhớ nhất mỗi khi nhắc về quê hương, em sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng đó chính là cái ao làng thân thương. Cái ao ấy đã gắn bó với em suốt những năm tháng tuổi thơ, gắn với những lần trốn mẹ đi chơi, những buổi trưa hè nô đùa cùng lũ bạn. Tất cả những kỉ niệm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí em, dù thời gian có trôi qua.

Cái ao nằm ngay bên con đường chính dẫn vào làng. Chỉ cần đi qua cổng làng rồi rẽ thẳng một đoạn là đã có thể nhìn thấy mặt nước xanh quen thuộc. Ngày trước, ao rộng lắm, mẹ em kể rằng diện tích lớn hơn bây giờ nhiều. Nhưng theo thời gian, một phần ao đã được san lấp để làm đất ở. Dù vậy, ao vẫn giữ được vẻ rộng rãi và thoáng đãng. Bao quanh ao là bờ tường xi măng được xây chắc chắn. Trên bờ là những thảm cỏ non xanh mướt, mềm mại như nhung. Phía đối diện là những ngôi nhà dân, mái ngói đỏ thấp thoáng sau hàng cây. Nước ao trong và xanh biếc. Có những lúc nhìn xuống, em còn thấy được những bậc thang dẫn xuống tận đáy nước, dấu tích của những ngày xưa khi người dân dùng ao để sinh hoạt. Giờ đây, ao không còn là nơi lấy nước nữa, nhưng vẫn là nơi gắn bó với đời sống của người dân. Những buổi trưa hè, lũ trẻ chúng em lại rủ nhau ra tắm. Nước ao mát lạnh, trong veo, khiến ai cũng thích thú. Tiếng cười nói vang lên rộn ràng cả một góc làng.

Cái ao thay đổi theo từng mùa, mỗi mùa lại mang một vẻ đẹp riêng. Mùa xuân, mặt ao phủ đầy những bèo dâu xanh non, trôi lững lờ theo làn nước. Đến mùa hè, ao trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Những vạt lục bình tím biếc nổi bật trên nền nước xanh. Chúng em không chỉ tắm mà còn mang cần ra câu cá. Dù chỉ là những chú cá nhỏ, nhưng niềm vui thì vô cùng lớn. Những buổi trốn ngủ trưa đi câu cá ấy đã trở thành một phần ký ức tuổi thơ không thể nào quên. Mùa thu đến, nước ao trở nên trong vắt. Nhìn xuống, có thể thấy rõ những đàn cá bơi lội dưới làn nước. Mặt ao như một tấm gương lớn phản chiếu bầu trời xanh và những đám mây trắng bồng bềnh. Gió thu thổi nhẹ làm mặt nước gợn lên những làn sóng nhỏ nối nhau. Khung cảnh thật yên bình và thơ mộng. Khi mùa đông về, cái ao lại trở nên trầm lắng. Mặt nước phẳng lặng, ít gợn sóng. Cây cỏ quanh ao cũng như ngủ yên trong cái lạnh. Không gian trở nên tĩnh lặng, chờ đợi một mùa xuân mới đến để đánh thức mọi thứ.

Mỗi mùa, cái ao lại mang một vẻ đẹp khác nhau, nhưng với em, lúc nào cũng thật gần gũi và thân thương. Dù mai này có đi xa đến đâu, hình ảnh cái ao làng vẫn sẽ luôn in đậm trong trái tim em như một phần không thể thiếu của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Giữa khu dân cư yên bình của làng em có một cái ao nhỏ đã tồn tại từ rất lâu đời. Cái ao ấy không chỉ là một phần của cảnh quan mà còn là hình ảnh quen thuộc, gắn bó với cuộc sống của bao thế hệ người dân nơi đây. Nhắc đến quê hương, em luôn nhớ đến mặt ao tròn trịa, hiền hòa như một người bạn thân thiết.

Cái ao có hình dáng gần giống một chiếc nong phơi thóc, nằm gọn gàng giữa những nếp nhà. Mặt nước lúc nào cũng phẳng lặng, trong xanh như một tấm gương lớn. Ao soi bóng hàng tre xanh rì rào trong gió và những mái nhà đơn sơ xung quanh. Nhìn từ xa, khung cảnh ấy hiện lên thật yên ả và thân thuộc. Vào buổi sáng, ao làng như bừng sáng trong ánh bình minh. Những tia nắng đầu tiên chiếu xuống làm mặt nước lấp lánh. Mặt ao lúc ấy giống như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời hồng nhạt. Thỉnh thoảng, vài chú cá rô, cá diếc tung tăng bơi lội, bất chợt quẫy đuôi làm nước gợn lên những vòng tròn lan rộng. Bên bờ ao, những khóm sen và súng vươn mình xanh tốt. Khi hè đến, hoa sen nở hồng phơn phớt, tỏa hương thơm nhẹ nhàng khiến ai đi qua cũng thấy dễ chịu.

Bao quanh ao là con đường gạch nhỏ dẫn vào đình làng. Con đường ấy đã in dấu chân của biết bao người dân quê. Buổi chiều, lũ trẻ trong xóm thường rủ nhau ra đây chơi đùa. Có bạn thả lá, có bạn thả thuyền giấy trôi theo làn nước. Tiếng cười nói trong trẻo vang lên làm không gian thêm vui tươi. Những bác nông dân sau giờ làm đồng cũng ra ao gánh nước tưới rau hay giặt giũ. Xa xa, tiếng ếch nhái kêu râm ran hòa cùng tiếng chim hót tạo nên âm thanh quen thuộc của làng quê. Khi hoàng hôn buông xuống, cảnh vật quanh ao trở nên dịu dàng hơn. Mặt nước chuyển sang màu vàng cam óng ánh, phản chiếu ánh chiều tà. Khói bếp từ các mái nhà bay lên nhẹ nhàng trong làn gió, khiến khung cảnh thêm phần ấm áp. Đến đêm, khi trăng lên cao, mặt ao lấp lánh ánh bạc. Bóng trăng in xuống nước, lung linh như một dải lụa mềm trải dài giữa không gian tĩnh lặng.

Cái ao không chỉ là nơi phục vụ sinh hoạt mà còn là nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi thơ. Với em, đó là một phần không thể thiếu của quê hương. Dù sau này có đi xa, hình ảnh cái ao làng vẫn sẽ luôn ở trong lòng em, như một dấu ấn đẹp đẽ và thân thương nhất.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close