I. Mở bài - Giới thiệu loài cây em định tả: cây xoài. - Nêu cảm xúc/ ấn tượng chung của em về cây xoài.
II. Thân bài 1. Tả bao quát cây xoài - Vị trí: cây xoài trồng ở góc vườn, cạnh sân, hay giữa vườn. - Kích thước: cây cao, tán rộng, tạo bóng mát cho khu vườn. - Thân cây: màu nâu sẫm, to khỏe, có lớp vỏ hơi sần sùi, vài cành uốn lượn. - Tán lá: rộng, xanh mướt, xòe ra như một chiếc ô lớn, tạo bóng râm mát.
2. Tả chi tiết từng bộ phận a) Lá xoài - Hình dạng: dài, nhọn ở đầu, xanh mướt, mọc thành chùm hoặc mọc rải rác. - Cảm giác khi sờ vào lá: hơi cứng nhưng mềm mại, mát tay. - Sự chuyển động: lá rung rinh khi gió thổi, tạo tiếng xào xạc dễ chịu. b) Hoa xoài - Màu sắc: vàng nhạt hoặc trắng pha hồng. - Số lượng: mọc thành chùm, nhỏ bé nhưng nhiều. - Hương thơm: thoang thoảng, dịu nhẹ. c) Quả xoài - Màu sắc: xanh, vàng ươm, hoặc đỏ hồng tùy loại (Có thể tả màu sắc thay đổi theo thời gian: khi xanh, khi chín vàng) - Kích thước: to, tròn hoặc hơi bầu, căng mọng. - Hương vị: thơm, ngọt, chua dịu tùy giai đoạn. - Hương thơm: Mùa quả chín, cả khu vườn ngào ngạt hương thơm, người lớn hái quả thưởng thức.
3. Tình cảm, cảm xúc của em - Khi ngắm nhìn và thưởng thức những quả xoài chín vàng, em có cảm xúc gì? - Với em cây xoài có ý nghĩa như thế nào?
III. Kết bài - Khẳng định lại vẻ đẹp và tình cảm của em với cây xoài - Liên hệ bản thân.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Trong vườn nhà em, cây xoài là cây mà em yêu thích nhất. Cây xoài cao lớn, tán lá xòe rộng như một chiếc ô xanh mát giữa sân. Thân cây nâu sẫm, hơi sần sùi, chắc khỏe, từ thân cây mọc ra nhiều cành to và nhỏ đan xen nhau. Những chiếc lá xanh mướt, dài nhọn, xếp thành chùm, khi có gió thổi thì rung rinh như đang nhảy múa. Vào mùa hoa, cây xoài nở những chùm hoa vàng nhạt, nhỏ xinh, tỏa hương thơm dịu nhẹ, khiến cả vườn thoang thoảng mùi ngọt ngào. Em thích ngắm những bông hoa e ấp đung đưa trong nắng mai, như đang thì thầm chuyện trò với nhau. Khi quả xuất hiện, những quả xoài xanh treo lơ lửng trên cành, căng mọng và trông thật đáng yêu. Khi chín, quả chuyển sang màu vàng ươm, thơm nức mũi và ngọt lịm. Chim chóc thường bay đến đậu trên cành, làm cây thêm sinh động. Dưới gốc cây, em và các em nhỏ thường ngồi nghỉ mát, ngắm cảnh cây xanh rì, nghe tiếng lá xào xạc. Mỗi khi hái quả, em cảm nhận được vị ngọt mát của mùa hè. Cây xoài không chỉ mang lại bóng mát mà còn gắn liền với tuổi thơ và những buổi trưa hè êm đềm. Em yêu cây xoài và tự hứa sẽ chăm sóc nó thật tốt.
Bài tham khảo Mẫu 1
Có những điều trong cuộc sống gắn liền với tuổi thơ, gắn liền với những kỷ niệm mà chỉ cần nhớ đến thôi, lòng người lại tràn đầy cảm xúc. Với em, một trong những điều như thế chính là cây xoài trong vườn nhà. Cây xoài ấy không chỉ là một sinh vật vô tri trong vườn, mà còn là người bạn lớn lên cùng em, chứng kiến bao buổi trưa nắng gắt, bao buổi mưa rào rộn rã và cả những mùa quả ngọt ngào. Cây xoài nhà em cao lớn, tán lá sum suê, trông như một chiếc ô xanh mát che cả sân vườn. Thân cây màu nâu sẫm, sần sùi, chắc khỏe và cứng cáp, từng nhánh cây uốn lượn như những cánh tay khổng lồ đang ôm lấy bầu trời. Trên các cành lớn, nhiều cành nhỏ mọc ra đan xen nhau, tạo thành một mạng lưới xanh rậm rạp, nơi chim chóc thường tụ tập và đùa vui. Những chiếc lá dài nhọn, xanh mướt, xếp thành từng chùm nhỏ, khi có gió thoảng qua, từng chiếc lá rung rinh như nhảy múa, vừa nhẹ nhàng vừa sinh động. Vào mùa hoa, cây xoài khoác lên mình những chùm hoa vàng nhạt li ti, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Hương thơm ấy không nồng nàn nhưng đủ khiến lòng người cảm thấy dễ chịu, như một lời chào bình yên đầu ngày. Hoa xoài e ấp, khép mình trong nắng mai, nhưng lại xinh xắn và rực rỡ một cách riêng biệt. Mỗi khi nhìn gần, em thấy từng cánh hoa nhỏ mỏng manh nhưng đầy sức sống, như những ngôi sao nhỏ rải trên tán lá xanh rì. Chim chóc thường bay đến đậu trên cành, hót líu lo như góp phần vào bản nhạc của thiên nhiên. Khi mùa quả đến, cây xoài lại thay một “bộ trang phục” mới. Những quả non xanh treo lơ lửng trên cành, trông vừa đáng yêu vừa tràn đầy sức sống. Khi lớn lên, quả chuyển sang màu vàng ươm, căng mọng, tỏa hương ngọt ngào khiến bất cứ ai đi qua cũng phải dừng lại ngắm nhìn. Quả xoài như những chiếc đèn vàng bé xinh trên tán lá rậm rạp, làm cây thêm nổi bật giữa khu vườn rộng. Từng quả được ôm trong lá, như những đứa trẻ e ấp, đang chờ đến ngày lớn khôn. Dưới gốc cây, em thường ngồi nghỉ mát, nghe tiếng lá xào xạc, tiếng chim hót, tiếng gió thổi qua cành xoài. Mỗi lần gió nhẹ thổi, lá cây xoay tròn, lắc lư, như đang vẫy chào em. Thỉnh thoảng, vài quả chín rơi xuống đất, lăn tròn tạo nên âm thanh nhỏ xíu nhưng ấm áp, nhắc nhở em về sự tròn đầy và ngọt ngào của tuổi thơ. Cây xoài không chỉ mang lại bóng mát mà còn là nơi che chở cho những trò chơi, những buổi trưa nghỉ ngơi, những buổi chiều em đọc sách hay viết nhật ký. Những buổi chiều hè, ánh nắng xuyên qua tán lá, in xuống mặt đất những mảng sáng tối xen kẽ, trông như một tấm thảm xanh vàng rực rỡ. Khi mưa đến, cây xoài trở nên lấp lánh, từng giọt nước đọng trên lá, long lanh như những viên ngọc nhỏ. Lá và hoa rung rinh theo từng cơn mưa, tiếng mưa rơi trên tán lá tạo thành một bản nhạc tự nhiên, vừa êm dịu vừa vui nhộn. Những con chim nhỏ tìm nơi trú ẩn trên các cành cây, khiến cây thêm phần sinh động. Em yêu thích cách lá cây tỏa bóng mát, cách cành cây uốn lượn và cách hoa, quả đồng hành cùng nhau, tạo nên vẻ đẹp trọn vẹn. Cây xoài như một bức tranh sống động, với đủ màu sắc, hình dáng và âm thanh, khiến em không thể rời mắt. Em tự hứa sẽ chăm sóc cây xoài thật cẩn thận. Em sẽ tưới nước, bón phân và giữ cho cây luôn khỏe mạnh để nó tiếp tục che mát, cho hoa và quả. Em tin rằng cây xoài sẽ luôn đồng hành cùng em, gắn liền với tuổi thơ và cả những ngày tháng trưởng thành sau này. Cây xoài là một phần tuổi thơ, là niềm vui, là tự hào và là một người bạn thân thiết mà em sẽ luôn yêu quý. Cây xoài đã trở thành một phần không thể thiếu trong vườn nhà em. Khi nhìn cây xoài, em luôn cảm nhận được tình yêu thương mà bố mẹ dành cho khu vườn, cho gia đình và cho những điều bình dị nhưng quý giá trong cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 2
Nghỉ hè, em lại được trở về quê thăm ông bà ngoại. Mỗi lần về quê, em đều cảm nhận được một không gian yên bình, nơi có những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với tiếng chim hót, với hương thơm của vườn cây ăn quả và với ánh nắng vàng rực rỡ. Giữa những cây ăn quả cao lớn, tán lá sum suê, có một cây xoài đặc biệt khiến em không thể quên. Cây xoài ấy đã gắn bó với tuổi thơ của em như một người bạn thân thiết, âm thầm chứng kiến bao mùa nắng, mùa mưa và cả những trò chơi của em cùng anh chị. Ông bảo rằng cây xoài ấy đã hơn mười năm tuổi, so với các cây mít, cây bàng trong vườn thì còn khá “trẻ”. Cây cao hơn ba mét, phần gốc to bằng cây cột trước hiên nhà, còn thân cây thì chắc nịch, lớn bằng hai bắp chân của em. Lớp vỏ bao quanh thân cây màu nâu sẫm, trơn bóng, không có những vết nhăn nheo hay lớp rêu bám đầy như một số cây khác. Cây xoài như đang khoác trên mình chiếc áo mới tinh, trẻ trung và khỏe mạnh. Các cành cây mọc ra từ thân chính, là những trụ cột vững chắc cho tán lá. Chỉ từ đoạn cách mặt đất gần hai mét, các cành xoài mới bắt đầu vươn ra, uốn lượn, trải rộng ra bốn phía. Từ các cành chính ấy, nhiều cành nhỏ mọc ra, chen chúc nhưng không hề đâm vào nhau, như có một quy tắc ngầm mà cây tuân theo. Có cành dài, cành ngắn, cành to, cành nhỏ, nhưng tất cả đều hòa hợp với nhau, tạo nên một tổng thể cân đối, khỏe khoắn. Lấp kín những khoảng trống giữa các cành là những chiếc lá xanh mướt. Lá xoài trưởng thành dày dặn, dài chừng hơn mười centimet, rộng bằng một ngón tay, màu xanh sẫm, sờ vào mịn màng. Lá non nhỏ hơn, màu xanh nõn, mềm mại, còn e ấp như những cô bé đang ngại nắng mai. Những chiếc lá xoài như những bàn tay bé xinh đang vươn ra đón nắng, đón gió. Khi gió thổi qua, lá xoài rung rinh, phát ra tiếng xào xạc như đang thì thầm trò chuyện cùng em. Đúng vào mùa quả, cây xoài trở nên thật rực rỡ. Những chùm quả lúc lỉu trên cành trông như những chiếc đèn lồng xanh treo lơ lửng giữa tán lá. Quả non tròn trịa, cong cong về phía đầu như móc câu, từng quả xanh nhạt, nhỏ xinh, dần lớn lên theo từng ngày. Những chùm quả xoài nhấp nhô theo từng nhịp gió, làm cây trông sinh động và đáng yêu hơn. Em thường ra tưới nước cho cây, ngắm từng chùm quả, chúc chúng lớn nhanh để sớm cho mùa xoài ngọt. Cây xoài không chỉ đẹp khi trổ lá, ra quả, mà còn ấn tượng trong từng khoảnh khắc bình dị của ngày. Buổi sáng, khi ánh nắng chiếu xuyên qua tán lá, những tia sáng vàng rực rỡ như những dải lụa mềm mại phủ lên cây. Buổi chiều, gió thổi qua, lá và quả lắc lư nhè nhẹ, bóng cây in xuống sân nhà như một bức tranh sống động. Khi mưa rào đổ xuống, từng giọt nước đọng trên lá, long lanh như những viên ngọc nhỏ, làm cây thêm mát lành và sinh động. Cây xoài còn là nơi trú ẩn cho chim chóc, bướm và nhiều sinh vật nhỏ khác. Chim sẻ ríu rít hót trên cành, đôi khi nhảy nhót từ cành này sang cành khác, như đang chơi trò trốn tìm cùng em. Bướm bay lượn, đậu lên những chiếc lá và chùm quả non, tạo nên một cảnh tượng sống động, đầy màu sắc và âm thanh. Em thích nhìn cảnh ấy, cảm giác như cả cây xoài đang sống, đang thở cùng với thiên nhiên. Những buổi trưa hè, em thường ngồi dưới gốc cây xoài nghỉ mát. Gốc cây rộng, bóng mát xòe ra như chiếc ô lớn che chở cho cả khoảng sân. Em tựa lưng vào thân cây, ngắm tán lá xanh rì, lắng nghe tiếng gió, tiếng chim, tiếng lá xào xạc, thấy lòng mình yên bình lạ thường. Cây xoài như một người bạn già khôn ngoan, lặng lẽ dạy em biết trân trọng sự sống, biết yêu lao động và những điều giản dị. Cây xoài là người bạn, là một phần tuổi thơ, là một biểu tượng sống động của vườn nhà, nơi lưu giữ bao niềm vui, bao ký ức, và cả những hy vọng giản dị nhưng ngọt ngào trong cuộc sống của em.
Bài tham khảo Mẫu 3
Gia đình em chuyển về ngôi nhà mới vào một năm trước. Ngôi nhà này tuy không có vườn rộng như quê, nhưng lại có một mảnh sân nhỏ phía trước. Mảnh sân ấy trở nên sinh động và mát mẻ nhờ có một cây xoài hạt lép trồng ở góc sân. Cây xoài ấy đã trở thành điểm nhấn đặc biệt của sân nhà, là nơi gợi nhớ những khoảnh khắc bình yên của gia đình. Cây xoài cao vút, ngọn cây gần như vượt qua mái nhà hai tầng. Thân cây không quá lớn, chỉ to bằng bắp đùi của bố em, nhưng chắc chắn và khỏe khoắn. Lớp vỏ bao quanh thân cây nham nhám, sờ vào như bức tường vừa trát vữa, không trơn bóng như cây tre, cũng không sần sùi thô ráp như cây bàng hay cây sấu. Trên thân cây, ngang tầm mắt em, có những vết sẹo tròn đều nhau. Bố em bảo đó là những vết sẹo do ông cưa bỏ các cành mọc thấp trước đây, để cây phát triển tán lá cao, tạo bóng mát cho sân. Các cành của cây xoài mọc từ khoảng cách gần hai mét so với mặt đất, uốn lượn ra bốn phía. Cành không quá to, nhưng số lượng cành con, cành cháu lại rất nhiều. Chúng chen chúc, đan xen, giống như những bàn tay nghệ nhân khéo léo đan thành mái che xanh mát. Các cành dài hơi rũ xuống, cong cong tự nhiên như vành ô, che nắng, che mưa, bảo vệ cả khoảng sân nhỏ. Lá xoài trưởng thành to, dài một gang tay, rộng bằng ba đốt ngón tay, màu xanh thẫm, cong nhẹ từ sống lá về mép lá. Lá non nhỏ hơn, mỏng manh, màu vàng cam óng ánh, mềm mại như những bàn tay bé xinh vươn ra đón nắng. Từ khi về ngôi nhà mới, bố em chăm cây rất cẩn thận. Bố phá bỏ khúc bê tông quanh gốc để cây “dễ thở” hơn, cuốc đất tơi, bón phân, ủ rơm và quét vôi trắng quanh gốc để cây luôn khỏe mạnh. Những cành lá khô, mọc sai hướng, hoặc quá dài đều được bố tỉa bớt. Chiều chiều, bố giao em tưới nước cho cây, đặc biệt là những ngày nắng nóng. Nhờ thế, cây xoài càng tươi tốt, ra nhiều cành lá mới, tràn đầy sức sống. Chỉ sau vài tháng, cây bắt đầu ra hoa, kết quả. Những chùm quả xanh lúc lỉu buông xuống từ các cành, trông như những chiếc đèn lồng nhỏ treo lơ lửng giữa tán lá. Quả non tròn, nhỏ như nắm tay, cong cong như móc câu, xanh nhạt, dần dần chuyển sang xanh đậm. Chùm quả mọc theo cách tự nhiên nhưng vẫn cân đối, khiến cả cây trông như một tác phẩm nghệ thuật sống động. Bố em thường tỉa bớt quả non để cây không bị quá tải. Những quả xoài non ấy ăn kèm mắm ruốc hay thái mỏng ăn cuốn đều ngon tuyệt. Khi quả chín, hương thơm lan tỏa, mời gọi bất cứ ai đi ngang qua. Mỗi ngày, cây cho quả chín rộ, ăn không xuể. Bố phải hái chia cho họ hàng, làng xóm, đồng nghiệp; em thì đem lên lớp mời thầy cô và bạn bè thưởng thức. Buổi chiều tan học, em cùng các bạn đến sân hái quả, vừa chơi vừa ăn, vui sướng khôn tả. Cây xoài như một người bạn biết cho đi niềm vui, biết sẻ chia hạnh phúc với mọi người. Em yêu cây xoài vì cây đã trở thành một phần tuổi thơ, là nơi gắn liền với hình ảnh sân nhà, với cánh cổng và cả những ngày hè đầy nắng. Em sẽ cố gắng cùng bố chăm cây thật tốt, để cây ngày càng khỏe mạnh, cao lớn, tỏa bóng mát và cho nhiều quả ngọt. Cây xoài là nơi lưu giữ tình yêu thương và niềm vui giản dị của gia đình em.
Bài tham khảo Mẫu 4
Đất nước Việt Nam với bốn mùa xuân, hạ, thu, đông mang đến cho mỗi vùng miền những đặc sản riêng, đặc biệt là các loại trái cây. Mỗi mùa, mỗi miền lại khoác lên mình những màu sắc và hương vị khác nhau. Mùa hè nắng gắt, trái cây trổ ra nhiều, cây cối xanh tươi, còn mùa xuân thì hoa nở rộ, hương thơm ngát. Trong số những loại cây ăn quả quen thuộc ấy, cây xoài luôn khiến em đặc biệt ấn tượng.
Vườn nhà em trồng khá nhiều loại cây ăn quả, nhưng cây xoài ở góc vườn luôn nổi bật nhất. Ông nội kể rằng, khi về hưu, ông đã mua cây xoài giống từ trại về trồng trong vườn. Tính đến nay, cây đã hơn hai mươi năm tuổi. Đây là giống xoài tượng miền Nam, quả to và hương vị rất thơm. Cây xoài trở thành một phần ký ức, một điểm nhấn quen thuộc trong tuổi thơ của em. Mùa hè, nhìn từ xa, cây xoài như một ngọn lửa xanh khổng lồ giữa trời nắng chói chang. Cây cao khoảng mười mét, tán lá rộng tỏa bóng mát cả một góc vườn, là nơi lý tưởng để các em nhỏ tụ tập hóng mát và trò chuyện. Rễ cây đâm sâu xuống lòng đất để hút dưỡng chất, một vài rễ lâu năm to như những con trăn, nhô hẳn lên mặt đất, tạo chỗ ngồi tự nhiên.
Thân cây khoác lên mình lớp vỏ màu xanh thẫm, xù xì, nhưng bên trong là cả một dòng nhựa sống đang miệt mài nuôi cây. Các cành cây đâm ra tứ phía như những cánh tay vươn ra đón ánh nắng mặt trời. Lá cây xanh thẫm, thon dài, mọc thành từng chùm. Mùa hè cũng là mùa ra lá của cây, những chiếc lá non mơn mởn, mềm mại và yếu ớt, đôi khi rũ xuống dưới ánh nắng gay gắt. Nhưng khi chiều tối đến, không khí mát mẻ hơn, cây lại xanh tươi, căng tràn sức sống như vừa tỉnh giấc sau một ngày dài.
Đầu mùa hè, cây bắt đầu ra hoa. Hoa xoài nhỏ li ti, vàng óng, giống hoa nhãn nhưng tinh tế hơn. Mỗi cơn gió thoảng qua, vài cánh hoa lại nghiêng nghiêng rồi rơi xuống đất, rải vàng trên mặt sân, làm cả khoảng vườn trở nên thơ mộng. Chỉ vài ngày sau, từ những bông hoa ấy, những chùm quả tí hon bắt đầu xuất hiện. Ban đầu quả nhỏ bằng đầu ngón tay cái, trông như những đứa bé tí hon đang leo trèo khắp tán cây.
Qua thời gian, quả dần lớn lên. Một tháng sau, quả to bằng hai bàn tay người lớn, màu xanh thẫm, trông rất hấp dẫn. Những quả xoài như những chiếc đèn lồng nhỏ treo lủng lẳng trên cành, nhấp nhô theo gió. Khi quả bắt đầu chín, màu xanh dần nhường chỗ cho màu vàng rực, báo hiệu mùa thu hoạch sắp đến. Cả nhà đều háo hức chờ đợi để thưởng thức hương vị thơm ngọt, giòn tan của loại xoài này. Xoài chín, tỏa hương lan tỏa khắp khu vườn, mời gọi bất cứ ai đi ngang qua. Mỗi ngày, cây cho quả chín đầy cành, ăn không xuể. Bố phải hái tặng họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp. Em cũng xin mang lên lớp, mời thầy cô và các bạn cùng thưởng thức. Tan học, em cùng các bạn đến sân, tự tay hái quả, cười nói vui vẻ. Cây xoài như một người bạn biết sẻ chia, mang đến niềm vui và hạnh phúc cho mọi người.
Cây xoài không chỉ cho quả ngon mà còn là nơi lưu giữ bao kỷ niệm đẹp. Những buổi chiều ngồi dưới gốc cây, nghe tiếng lá xào xạc trong gió, em thấy lòng mình bình yên đến lạ. Khi mưa rào đổ xuống, giọt nước đọng trên lá long lanh như những viên ngọc nhỏ, cây trở nên mát lành và sinh động. Chim chóc, bướm bay lượn quanh cây, tạo nên cảnh tượng sống động, đầy màu sắc và âm thanh.
Cây xoài nhà em cao lớn, tán lá rộng, trĩu quả, xanh tươi sẽ mãi là nguồn hạnh phúc giản dị, là niềm tự hào của gia đình và là nơi gắn kết những khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 5
Trong khu vườn của ông em, mọi thứ đều mang màu sắc và hương vị riêng. Vườn được chia thành nhiều khu: một phần trồng rau, một phần trồng hoa, và phần đất rộng phía sau là nơi các cây ăn quả sinh trưởng. Nhưng với em, khu trồng cây ăn quả luôn khiến lòng em vui thích, đặc biệt là cây xoài ở góc vườn, cây mà chính tay em chăm sóc.
Cây xoài ấy đã lớn lên theo năm tháng, cao lớn và mạnh mẽ hơn nhiều so với hình ảnh một cây xoài bé nhỏ trong trí nhớ em. Thân cây nâu xù xì, quen thuộc như bao cây ăn quả khác, nhưng lại to khỏe, tỏa sức sống ra khắp khu vườn. Rễ cây cắm sâu xuống lòng đất, hút chất dinh dưỡng và nước ngầm, nuôi thân cành, lá và trái. Nhờ vậy, cây không chỉ cao lớn mà còn ra hoa, ra quả đều đặn. Em nhớ như in ngày đầu tiên được ông chỉ cho cây xoài. Khi ấy, cây chỉ cao bằng nửa thân cây bây giờ. Những chiếc lá non nhỏ xinh, vừa bằng bàn tay của em ngày ấy, còn những quả xoài cũng bé xíu, ít ỏi. Dẫu vậy, hương thơm và vị ngọt của trái vẫn giữ nguyên, làm em mê mẩn và yêu quý.
Mùa xuân đến, cây bắt đầu ra hoa. Những nụ hoa màu vàng nhạt e thẹn như thiếu nữ mới bước ra giữa không gian. Khi trời lất phất mưa phùn, hơi lạnh còn sót lại của mùa đông, hoa xoài vẫn rực rỡ, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa, khiến cả khu vườn trở nên thơ mộng. Nhìn những bông hoa rung rinh trong gió xuân, em thấy cây xoài như đang mỉm cười với mùa mới, đang vẫy chào những ngày nắng ấm.
Khi mùa hạ đến, những cơn mưa rào ập xuống, rửa sạch lá và cành, đồng thời giúp cây xanh tươi hơn. Những cánh hoa rụng xuống, nhường chỗ cho những quả non xanh biếc nhú lên. Xoài non còn nhỏ xíu, màu xanh non như những chiếc đèn lồng mini đung đưa theo cành, nhờ rễ cây, lá cây và cả sức sống mạnh mẽ của thân cây mà lớn dần. Những ngày nắng hè, quả dần chuyển sang màu vàng tươi, lấp lánh dưới nắng, mời gọi mọi người đến hái. Thân cây xoài uốn lượn, cành cây tỏa ra bốn phía, trông như đang dang tay ôm lấy cả khu vườn. Những chiếc lá xanh thẫm, dày dặn, mọc thành từng chùm, che bóng mát cho đất và cho những con chim, con bướm trú ẩn. Lá non mềm mại, còn hơi vàng nhạt, nghiêng nghiêng theo gió, khiến cây như biết cúi chào từng người đi qua.
Qua năm tháng, cây xoài lớn lên, nhưng thói quen chăm sóc cây của em vẫn không hề thay đổi. Mỗi sáng sớm hay chiều mát, em lại ra tưới nước, nhổ cỏ, kiểm tra cành lá và quả non. Em học cách cắt tỉa cành để cây luôn thông thoáng, khỏe mạnh. Em thấy mình như người bạn đồng hành với cây, dõi theo từng nụ hoa, từng chùm quả từ khi còn non đến lúc chín vàng rực rỡ.
Cây xoài dần trở thành biểu tượng của gia đình, của những kỷ niệm đẹp. Em yêu cây xoài ấy không chỉ vì quả ngọt, hương thơm, mà còn vì nó gắn liền với tuổi thơ, với những buổi chiều vui chơi cùng ông, cùng gia đình. Em hứa sẽ tiếp tục chăm sóc cây thật tốt, để nó ngày càng khỏe mạnh, cao lớn, ra nhiều hoa, nhiều trái.
I. Mở bài: Giới thiệu về loài cây định tả
- Đó là cây gì và em thấy nó mọc ở đâu?
+ Cây do em trồng, do ông bà để lại hay là một cây cổ thụ ở sân trường, đầu làng?
Danh sách bình luận