Viết bài văn tả lại một đêm trăng đẹp trên quê hương em- Giới thiệu về đêm trăng mà em muốn tả: Đêm rằm, đêm trung thu…. - Nêu cảm xúc chung: Yên bình, thơ mộng, đẹp đẽ, đáng nhớ. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu về đêm trăng mà em muốn tả: Đêm rằm, đêm trung thu…. - Nêu cảm xúc chung: Yên bình, thơ mộng, đẹp đẽ, đáng nhớ. II. Thân bài 1. Tả khung cảnh bầu trời và ánh trăng - Trời cao, trong xanh, mát mẻ. - Những vì sao lấp lánh. - Không khí yên tĩnh, dễ chịu. - Trăng tròn như chiếc đĩa bạc. - Ánh trăng vàng dịu hoặc trắng ngà. - Trăng treo lơ lửng giữa bầu trời. 2. Tả cảnh vật dưới đêm trăng - Mặt sông, ao hồ lấp lánh. - Con đường quê sáng mờ ảo. - Cây cối in bóng xuống mặt đất. - Âm thanh: + Tiếng côn trùng rả rích. + Tiếng chó sủa xa xa. + Tiếng nước chảy, tiếng gió. 3. Hoạt động của con người và cảm xúc của em trong đêm trăng - Trẻ em chơi đùa: Rước đèn, thả diều, chơi trốn tìm… - Người lớn: Ngồi hóng mát, trò chuyện, uống trà, ngắm trăng. - Cảm xúc của em: thư thái, bình yên. - Em yêu vẻ đẹp quê hương. III. Kết bài - Khẳng định vẻ đẹp của đêm trăng quê hương. - Nêu tình cảm gắn bó của em với quê hương. - Mong muốn giữ mãi vẻ đẹp thanh bình ấy. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Đêm trăng quê em đẹp như một bức tranh yên bình. Bầu trời cao và trong vắt, điểm vài ngôi sao lấp lánh. Vầng trăng tròn vành vạnh treo giữa trời như chiếc đĩa bạc khổng lồ. Ánh trăng dịu dàng phủ xuống khắp làng quê. Con đường làng dưới ánh trăng trở nên sáng mờ ảo. Hàng tre ven đường khẽ đung đưa trong gió đêm. Ngoài đồng, lúa phát ra mùi thơm thoang thoảng dễ chịu. Tiếng côn trùng rả rích vang lên không ngớt. Bên sân đình, lũ trẻ chúng em đang vui vẻ chơi trốn tìm và rước đèn. Tiếng cười nói vang khắp xóm nhỏ. Người lớn ngồi trước hiên nhà hóng mát và trò chuyện rôm rả. Dòng sông quê lấp lánh ánh trăng như được dát bạc. Em rất yêu những đêm trăng thanh bình nơi quê hương mình. Đó là khoảng thời gian đẹp đẽ và đáng nhớ nhất trong tuổi thơ em. Bài tham khảo Mẫu 1 Có những vẻ đẹp không rực rỡ như nắng ban mai, cũng chẳng ồn ào như phố thị đông vui, nhưng lại đủ sức khiến lòng người lặng đi mỗi khi nhớ tới. Với em, đó chính là những đêm trăng nơi làng quê yên bình, nơi tuổi thơ em từng lớn lên cùng tiếng cười, cánh diều và ánh trăng dịu ngọt trải đầy trên lối nhỏ. Đêm ấy là một đêm rằm giữa mùa hè. Sau bữa cơm tối, cả xóm nhỏ dường như cùng bước ra khỏi những mái nhà thân thuộc để tận hưởng khoảng trời thanh mát. Bầu trời cao vời vợi, sạch trong như vừa được gột rửa. Giữa khoảng không bao la ấy, vầng trăng hiện lên tròn đầy và sáng dịu, giống như một chiếc đèn khổng lồ treo lơ lửng trên ngọn tre đầu xóm. Ánh trăng không chói chang mà mềm mại như dòng sữa ngọt đang nhẹ nhàng tràn xuống mặt đất. Con đường làng phủ một màu sáng nhàn nhạt. Những mái nhà ngói cũ, hàng cau trước ngõ hay bờ giậu đầy hoa dâm bụt đều trở nên mơ màng dưới ánh trăng. Dòng sông nhỏ cuối làng là nơi đẹp nhất trong đêm trăng. Mặt nước phẳng lặng như tấm gương dài phản chiếu cả bầu trời đầy sao. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng ếch nhái dưới ruộng nghe như một bản nhạc đồng quê quen thuộc. Trẻ con trong xóm tụ tập ngoài sân đình chơi trốn tìm, nhảy dây, bịt mắt bắt dê. Tiếng cười giòn tan vang khắp cả một góc làng. Người lớn kê ghế trước sân uống trà, trò chuyện sau một ngày làm việc vất vả. Có bà cụ còn phe phẩy chiếc quạt nan, chậm rãi kể chuyện cổ tích cho lũ cháu nhỏ đang ngồi quây quần bên cạnh. Đêm trăng quê không chỉ đẹp bởi ánh sáng dịu dàng của thiên nhiên mà còn đẹp bởi hơi ấm của tình người và sự bình yên hiếm có. Mỗi lần nhớ lại, em lại có cảm giác như nghe thấy tiếng gió lao xao qua rặng tre và nhìn thấy ánh trăng năm nào vẫn đang lặng lẽ soi xuống quê hương. Bài tham khảo Mẫu 2 “Thùng thình thùng thình trống rộn ràng ngoài đình…”, mỗi lần nghe câu hát ấy vang lên, em lại nhớ đến đêm Trung thu năm ngoái, một đêm trăng thật đẹp và náo nhiệt nơi quê hương em. Khi mặt trời vừa khuất sau rặng tre cuối xóm, cả làng đã bắt đầu rộn ràng không khí lễ hội. Trên bầu trời cao vút, vầng trăng Trung thu từ từ nhô lên, tròn và sáng như một chiếc đĩa bạc khổng lồ. Ánh trăng dịu dàng trải khắp đường làng, mái ngói và những hàng cây xanh, khiến mọi thứ trở nên lung linh và huyền ảo hơn hẳn ngày thường. Ngoài sân đình, tiếng trống múa lân vang lên dồn dập làm lũ trẻ chúng em háo hức reo hò. Những chú lân đủ màu sắc nhảy múa theo nhịp trống “tùng… tùng… tùng…” rộn rã. Khi thì chú lân cúi đầu chào mọi người, khi lại bật nhảy tinh nghịch khiến đám trẻ cười vang thích thú. Người xem đứng kín cả sân đình, ai cũng vui vẻ và phấn khởi. Khắp các con đường nhỏ trong xóm là ánh sáng lung linh của đèn ông sao, đèn cá chép và đèn kéo quân. Chúng em mặc quần áo đẹp, tay cầm lồng đèn nối đuôi nhau đi rước trăng. Tiếng hát “Chiếc đèn ông sao…” vang lên khắp nơi hòa cùng tiếng cười trong trẻo của trẻ nhỏ. Những chiếc đèn đủ màu sắc lay động dưới ánh trăng khiến cả con đường như sáng bừng lên. Đêm càng về khuya, trăng càng sáng hơn. Ánh trăng phủ lên dòng sông nhỏ cuối làng một màu bạc lấp lánh. Gió thu nhè nhẹ thổi qua khiến lòng người thấy dễ chịu và bình yên lạ thường. Đêm Trung thu không chỉ là đêm hội của trẻ em mà còn là khoảng thời gian đẹp đẽ để mọi người quây quần bên nhau. Đối với em, ánh trăng rằm cùng tiếng trống lân rộn rã của đêm ấy sẽ mãi là một kỉ niệm tuổi thơ thật ngọt ngào và đáng nhớ. Bài tham khảo Mẫu 3 Tuổi thơ giống như một chiếc hộp đầy ắp những điều dịu dàng và đẹp đẽ. Trong chiếc hộp kí ức ấy của em luôn có hình ảnh vầng trăng quê nhà, người bạn thân thiết đã cùng em đi qua biết bao đêm hè yên ả. Ngày nhỏ, em thích nhất là những tối mất điện. Cả nhà sẽ mang chiếu ra sân nằm hóng mát. Trên cao, vầng trăng tròn vành vạnh treo giữa bầu trời đầy sao, ánh sáng vàng nhạt phủ khắp mái nhà, hàng cau và con đường nhỏ trước ngõ. Gió đêm thổi nhè nhẹ, mang theo mùi lúa thơm từ cánh đồng xa. Dưới sân, lũ trẻ chúng em ríu rít chơi đuổi bắt, trốn tìm rồi cười vang cả xóm nhỏ. Chơi mệt, đứa nào cũng nằm dài trên chiếc chõng tre ngắm trăng. Có đứa bảo thấy cây đa trên mặt trăng, có đứa lại tin chú Cuội đang ngồi nhìn xuống trần gian. Em cứ ngước nhìn mãi rồi tự hỏi: “Liệu trăng có thật sự đi theo mình không nhỉ?” Bà nội thường ngồi bên cạnh phe phẩy quạt nan và kể chuyện cổ tích. Giọng bà chậm rãi hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích khiến đêm quê càng thêm yên bình. Ánh trăng sáng dịu dàng soi lên mái tóc bạc của bà làm em thấy lòng mình thật ấm áp. Thời gian trôi qua, em dần lớn lên, những đêm nằm ngắm trăng cũng ít hơn trước. Nhưng mỗi lần nhìn thấy vầng trăng sáng giữa trời, em lại nhớ về khoảng sân nhỏ năm nào, nhớ tiếng cười tuổi thơ và những đêm hè bình yên bên gia đình. Có lẽ, ánh trăng quê hương sẽ mãi là kỉ niệm đẹp nhất trong trái tim em. Bài tham khảo Mẫu 4 Màn đêm buông xuống thật nhanh. Khắp xóm làng đã sáng đèn nhưng chỉ ít phút sau, vầng trăng tròn vành vạnh cũng từ từ nhô lên giữa bầu trời cao thẳm. Đêm nay là đêm rằm tháng Tám nên trăng sáng hơn mọi ngày. Cả gia đình em quây quần trên chiếc chiếu nhỏ trước hiên nhà để cùng ngắm trăng. Vầng trăng đêm nay sáng quá! Trăng tròn đầy như một chiếc đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng giữa nền trời xanh thẳm. Ánh trăng dịu dàng trải xuống sân nhà, xuống con đường làng và cả những mái ngói cũ. Xa xa, hàng phi lao đứng im trong gió, bóng cây in dài trên mặt đất. Không khí đêm Trung thu vừa mát mẻ vừa yên bình khiến lòng người thấy dễ chịu vô cùng. Gió đêm nhè nhẹ thổi qua làm những tán lá ngoài vườn khẽ rung lên xào xạc như đang thì thầm trò chuyện. Khắp xóm làng vang lên tiếng cười nói rộn ràng của trẻ nhỏ. Em và mấy đứa bạn trong xóm háo hức cầm đèn ông sao, đèn cá chép nối đuôi nhau đi rước đèn quanh làng. Những ánh nến nhỏ bên trong chiếc lồng đèn lúc sáng lúc chập chờn hòa cùng ánh trăng tạo thành một khung cảnh lung linh và huyền ảo. Chơi chán, chúng em lại tụ tập quanh mâm cỗ Trung thu để phá cỗ. Trên mâm có bánh nướng, bánh dẻo, bưởi, hồng đỏ và cả những chiếc kẹo đủ màu sắc. Có lúc em ngước nhìn lên vầng trăng sáng rồi tưởng tượng chị Hằng và chú Cuội đang mỉm cười nhìn lũ trẻ dưới trần gian vui đùa. Đêm cũng đã đến khuya, trăng càng lúc càng cao hơn và nhạt dần. Bất chợt một đám mây đen từ đâu bay đến che khuất ánh trăng, phá tan không khí náo nhiệt. Trở về nhà, ai nấy đều mong muốn cho thời gian quay trở lại để cùng nhau được hưởng sự thú vị của những đêm trăng sáng như đêm nay. Bài tham khảo Mẫu 5 “Quê tôi có gió bốn mùa Có trăng giữa tháng có chùa quanh năm.” Mỗi lần đọc hai câu thơ ấy, em lại nhớ đến đêm trăng thật đẹp nơi quê nhà. Đó chỉ là một buổi tối bình thường sau ngày hè oi ả, nhưng nhờ cơn gió mát lành và ánh trăng dịu dàng mà cả làng quê trở nên yên bình lạ thường. Bầu trời đêm hôm ấy cao và trong vắt. Mây đã tan hết sau buổi chiều lộng gió, để lộ vầng trăng tròn đang từ từ nhô lên sau rặng tre cuối xóm. Trăng sáng dịu dàng như một chiếc đèn lớn treo giữa trời cao. Ánh trăng phủ xuống mái nhà, con đường đất nhỏ và cả cánh đồng đang im lìm trong đêm. Ngoài sân, người lớn mang ghế ra ngồi hóng mát. Tiếng trò chuyện râm ran hòa cùng tiếng dế kêu dưới bờ cỏ tạo nên âm thanh quen thuộc của làng quê. Lũ trẻ chúng em thì chạy khắp xóm chơi đuổi bắt. Tiếng cười vang lên giòn tan dưới ánh trăng sáng khiến không gian càng thêm vui vẻ. Em thích nhất là cảm giác nằm trên chiếc chõng tre giữa sân rồi ngước nhìn bầu trời đầy sao. Gió đêm khẽ thổi qua làm hàng cau xào xạc. Trăng lặng lẽ soi xuống mọi vật, khiến cả quê hương như được phủ một lớp bạc mỏng lung linh. Đêm ấy trôi qua thật chậm và yên bình. Cho đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại, em vẫn cảm thấy lòng mình dịu xuống như đang được sống lại trong ánh trăng quê hương thân thuộc năm nào.
|






Danh sách bình luận