Top 105 Bài văn tả chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ hay nhất- Giới thiệu hoàn cảnh em nhìn thấy chú công an giao thông (trên đường đi học, giờ tan tầm, ngã tư đông đúc,…). - Ấn tượng chung về chú công an (nghiêm túc, tận tụy, đáng kính,…). Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu hoàn cảnh em nhìn thấy chú công an giao thông (trên đường đi học, giờ tan tầm, ngã tư đông đúc,…). - Ấn tượng chung về chú công an (nghiêm túc, tận tụy, đáng kính,…). II. Thân bài 1. Tả khái quát hoàn cảnh làm việc - Thời gian: buổi sáng sớm / giờ cao điểm / trưa nắng / chiều tan tầm. - Địa điểm: ngã tư đông xe cộ, đường lớn, khu vực trường học,… - Không khí: đông đúc, xe cộ qua lại tấp nập, tiếng còi xe, bụi và nắng nóng. 2. Tả ngoại hình chú công an giao thông - Trang phục: + Bộ đồng phục màu vàng đặc trưng, gọn gàng, sạch sẽ. + Đội mũ kê-pi, đeo phù hiệu, thắt lưng chỉnh tề. - Dáng người: Cao ráo, đứng thẳng, tư thế nghiêm túc. - Khuôn mặt: Nghiêm nghị nhưng gần gũi. - Làn da có thể sạm nắng do làm việc ngoài trời. - Ánh mắt: Quan sát nhanh nhạy, tập trung cao độ. 3. Tả hành động khi làm nhiệm vụ - Đứng giữa ngã tư, điều khiển giao thông: - Giơ tay ra hiệu lệnh dừng – đi. - Thổi còi để điều tiết dòng xe. - Động tác: + Dứt khoát, chính xác, nhịp nhàng. + Luôn quan sát bốn phía để tránh ùn tắc. - Xử lí tình huống: + Nhắc nhở người vi phạm luật giao thông. + Hướng dẫn người đi đường, giúp người già, học sinh qua đường. - Thái độ, tinh thần làm việc + Làm việc nghiêm túc, tập trung. + Kiên nhẫn dù trời nắng nóng hoặc mưa gió. 4. Ý nghĩa/ Vai trò của chú công an giao thông - Nhờ có chú, giao thông trở nên trật tự, an toàn hơn. - Người tham gia giao thông chấp hành luật tốt hơn. - Tạo cảm giác yên tâm cho mọi người. III. Kết bài - Nêu cảm nghĩ của em về chú công an giao thông: kính trọng, biết ơn. - Liên hệ bản thân: em học được điều gì từ chú công an. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Mỗi buổi sáng đi học, em đều đi qua một ngã tư rất đông xe cộ. Ở đó luôn có một chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ. Hình ảnh của chú đã trở nên quen thuộc với em. Chú mặc bộ đồng phục màu vàng rất gọn gàng và sạch sẽ. Trên đầu chú đội chiếc mũ kê-pi ngay ngắn. Dáng người chú cao ráo và đứng rất thẳng. Làn da chú hơi sạm vì phải làm việc ngoài trời nhiều. Khuôn mặt chú nghiêm nghị nhưng không hề đáng sợ. Chú đứng giữa ngã tư, tay cầm gậy điều khiển giao thông. Khi thì chú giơ tay ra hiệu cho các phương tiện dừng lại. Khi thì chú thổi còi và ra hiệu cho dòng xe di chuyển. Những động tác của chú rất dứt khoát và chính xác. Chú luôn quan sát bốn phía để tránh ùn tắc. Nhờ có chú, các dòng xe đi lại trật tự hơn. Dù trời nắng gắt, chú vẫn đứng đó làm việc chăm chỉ. Mồ hôi thấm ướt lưng áo nhưng chú không hề rời vị trí. Thỉnh thoảng, chú còn giúp người già và học sinh qua đường. Khi có người vi phạm, chú nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc. Em rất kính trọng chú công an giao thông. Nhờ có những người như chú, đường phố trở nên an toàn hơn. Em tự nhủ sẽ luôn chấp hành luật giao thông thật tốt. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Chiều tan học, con đường trước cổng trường em trở nên đông đúc hơn bao giờ hết. Xe cộ qua lại tấp nập khiến việc di chuyển khá khó khăn. Giữa dòng người ấy, chú công an giao thông vẫn đứng vững vàng làm nhiệm vụ. Chú mặc bộ đồng phục màu vàng nổi bật. Trên vai có gắn phù hiệu rất trang nghiêm. Chiếc mũ kê-pi được đội ngay ngắn trên đầu. Dáng đứng của chú rất nghiêm túc và tự tin. Khuôn mặt chú thể hiện sự tập trung cao độ. Chú liên tục thổi còi để điều khiển giao thông. Khi thấy xe đông, chú giơ tay ra hiệu cho từng làn xe dừng lại. Sau đó, chú cho từng dòng xe di chuyển theo thứ tự. Những động tác của chú rất nhịp nhàng. Nhờ vậy, dù đông người nhưng không xảy ra ùn tắc. Có lúc, chú còn tiến lại gần để nhắc nhở người đi xe không đội mũ bảo hiểm. Giọng nói của chú rõ ràng và dứt khoát. Nhưng cách nói vẫn rất nhẹ nhàng. Mọi người đều nghe theo hướng dẫn của chú. Em thấy chú làm việc rất vất vả. Dù nắng hay mưa, chú vẫn đứng ở vị trí quen thuộc. Hình ảnh ấy khiến em rất cảm phục. Em sẽ luôn ghi nhớ và thực hiện đúng luật giao thông. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Một lần đi cùng mẹ ra phố, em đã quan sát rất kĩ chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ. Đó là một buổi trưa nắng gắt, nhưng chú vẫn đứng giữa đường để điều khiển xe cộ. Chú mặc bộ đồng phục màu vàng sáng. Bộ quần áo được là phẳng phiu. Trên đầu chú là chiếc mũ kê-pi quen thuộc. Dáng người chú vững vàng, đứng giữa đường rất nổi bật. Gương mặt chú hơi sạm nắng nhưng vẫn toát lên vẻ nghiêm túc. Tay chú cầm chiếc gậy chỉ huy giao thông. Chú giơ tay ra hiệu cho xe dừng lại khi cần thiết. Khi dòng xe đã ổn định, chú lại ra hiệu cho các phương tiện tiếp tục di chuyển. Mỗi động tác đều rõ ràng và dứt khoát. Chú luôn quan sát xung quanh rất cẩn thận. Có lúc, chú giúp một em nhỏ qua đường. Chú còn nhắc nhở những người đi xe sai làn đường. Dù làm việc dưới trời nắng nóng, chú vẫn không hề than vãn. Điều đó khiến em rất khâm phục. Nhờ có chú, giao thông trở nên an toàn hơn. Mọi người đi lại trật tự hơn. Em cảm thấy rất biết ơn những người làm công việc này. Em hứa sẽ luôn chấp hành luật giao thông để góp phần giữ gìn trật tự đường phố. Bài tham khảo Mẫu 1 Mỗi ngày đi học, em đều đi qua một ngã tư đông đúc nằm gần trường. Nơi đó luôn tấp nập xe cộ qua lại, đặc biệt vào giờ cao điểm. Giữa dòng người vội vã ấy, hình ảnh chú công an giao thông đứng làm nhiệm vụ đã trở nên quen thuộc với em. Dần dần, em không chỉ nhìn thấy chú như một người điều khiển giao thông, mà còn cảm nhận được sự vất vả và trách nhiệm trong công việc của chú. Chú công an giao thông mà em thường gặp có dáng người cao ráo. Chú đứng rất thẳng, tạo cảm giác nghiêm túc và vững vàng. Chú mặc bộ đồng phục màu vàng đặc trưng, luôn được giữ gìn gọn gàng và sạch sẽ. Chiếc áo được cài cúc ngay ngắn, thắt lưng chỉnh tề. Trên đầu chú là chiếc mũ kê-pi quen thuộc, giúp che bớt nắng nhưng vẫn giữ được vẻ trang nghiêm. Làn da của chú hơi sạm đi vì phải làm việc ngoài trời trong thời gian dài. Khuôn mặt chú có nét nghiêm nghị, nhưng không hề lạnh lùng. Đôi mắt của chú luôn quan sát nhanh nhạy, dõi theo từng dòng xe đang di chuyển. Mỗi khi đến giờ cao điểm, công việc của chú trở nên bận rộn hơn. Xe cộ từ nhiều hướng đổ về khiến ngã tư trở nên chật kín. Tiếng còi xe vang lên liên tục. Bụi đường bay lên trong không khí. Thế nhưng, chú vẫn đứng vững giữa ngã tư, không hề nao núng. Một tay chú cầm gậy điều khiển, tay còn lại ra hiệu cho các phương tiện. Khi cần, chú thổi còi để thu hút sự chú ý. Những động tác của chú rất dứt khoát và chính xác. Khi chú giơ tay lên, các phương tiện lập tức dừng lại. Khi chú hạ tay xuống và ra hiệu, dòng xe lại tiếp tục di chuyển một cách trật tự. Không chỉ điều khiển giao thông, chú còn thường xuyên quan sát để xử lí những tình huống bất ngờ. Có lần, em thấy một người đi xe máy vượt đèn đỏ. Chú đã nhanh chóng ra hiệu dừng xe và nhắc nhở. Giọng nói của chú không quá lớn nhưng rất rõ ràng và nghiêm túc. Người vi phạm cũng nhanh chóng nhận lỗi. Có lúc, chú còn giúp một cụ già qua đường. Chú nhẹ nhàng dắt cụ sang bên kia đường, rồi lại quay về vị trí làm việc của mình. Dù trời nắng hay mưa, chú vẫn luôn có mặt đúng giờ. Những ngày nắng gắt, ánh mặt trời chiếu thẳng xuống khiến mặt đường nóng hầm hập. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng chú vẫn kiên trì đứng làm nhiệm vụ. Có những hôm trời mưa, chú mặc áo mưa nhưng vẫn phải đứng giữa đường, điều khiển xe cộ để tránh ùn tắc. Hình ảnh ấy khiến em rất xúc động. Nhờ có chú công an giao thông, ngã tư đông đúc trở nên trật tự hơn. Các phương tiện đi đúng làn đường, hạn chế được tai nạn. Người dân cũng có ý thức chấp hành luật giao thông hơn. Em nhận ra rằng công việc của chú tuy thầm lặng nhưng lại vô cùng quan trọng. Mỗi lần đi qua ngã tư ấy, em đều nhìn chú với sự kính trọng. Em hiểu rằng để giữ cho đường phố an toàn, chú đã phải làm việc rất vất vả. Điều đó khiến em tự nhủ phải luôn chấp hành luật giao thông, đi đúng phần đường, đội mũ bảo hiểm đầy đủ. Hình ảnh chú công an giao thông đứng giữa ngã tư đông đúc sẽ luôn in sâu trong tâm trí em. Đó không chỉ là hình ảnh của một người đang làm nhiệm vụ, mà còn là biểu tượng của trách nhiệm và sự tận tụy. Em rất biết ơn những người như chú, những người đang ngày ngày góp phần giữ gìn trật tự và an toàn cho mọi người. Bài tham khảo Mẫu 2 Hôm ấy, trời bất chợt đổ nắng rất gắt vào buổi trưa. Con đường trước chợ trở nên đông đúc hơn thường ngày. Xe cộ chen chúc, tiếng còi vang lên liên tục. Giữa khung cảnh có phần hỗn loạn ấy, em chú ý đến một chú công an giao thông đang đứng làm nhiệm vụ giữa ngã ba. Ban đầu, em chỉ nhìn lướt qua. Nhưng càng quan sát, em càng nhận ra công việc của chú không hề đơn giản như em từng nghĩ. Chú đứng ở vị trí dễ nhìn nhất, nơi các dòng xe từ nhiều hướng đổ về. Dáng đứng của chú rất vững vàng. Hai chân đứng chắc, thân người thẳng. Tư thế ấy khiến người khác cảm thấy yên tâm. Chú mặc bộ đồng phục màu vàng quen thuộc. Bộ quần áo được là phẳng phiu, không một nếp nhăn. Trên đầu chú là chiếc mũ kê-pi đội ngay ngắn. Dưới ánh nắng gay gắt, bộ đồng phục ấy càng trở nên nổi bật. Làn da chú sạm đi vì nắng gió. Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi, nhưng chú dường như không để ý đến điều đó. Điều khiến em chú ý nhất là cách chú làm việc. Tay chú cầm chiếc gậy điều khiển giao thông. Khi cần dừng xe, chú giơ tay lên rất dứt khoát. Khi cho xe đi, chú hạ tay xuống và ra hiệu rõ ràng. Những động tác của chú rất nhanh nhưng không hề rối. Mỗi lần chú ra hiệu, các phương tiện đều chấp hành theo. Không khí xung quanh rất ồn ào. Tiếng xe máy, tiếng ô tô, tiếng người nói chuyện hòa lẫn vào nhau. Thế nhưng, chú vẫn giữ được sự tập trung. Ánh mắt chú luôn quan sát khắp các hướng. Chú không bỏ sót bất kì tình huống nào. Có một lúc, dòng xe từ một phía ùn lại khá lâu. Chú nhanh chóng bước vài bước về phía đó. Chú giơ tay ra hiệu dừng các hướng khác, rồi cho dòng xe đang ùn tắc di chuyển trước. Nhờ vậy, tình trạng kẹt xe được giải quyết nhanh chóng. Em cảm thấy rất khâm phục sự nhanh nhạy của chú. Không chỉ điều khiển giao thông, chú còn chú ý đến từng người đi đường. Em thấy một bạn nhỏ đứng bên lề đường, có vẻ muốn sang bên kia. Chú đã ra hiệu cho các xe dừng lại, rồi giúp bạn ấy qua đường an toàn. Hành động ấy tuy nhỏ nhưng rất ý nghĩa. Có lúc, chú phải nhắc nhở một số người đi sai làn đường. Giọng nói của chú rõ ràng, dứt khoát nhưng không hề gay gắt. Người vi phạm đều nghiêm túc nghe theo. Điều đó cho thấy chú không chỉ nghiêm túc mà còn rất khéo léo trong cách giao tiếp. Dưới cái nắng trưa oi bức, công việc của chú càng trở nên vất vả. Mồ hôi chảy xuống hai bên má, thấm vào cổ áo. Nhưng chú vẫn không rời vị trí. Chú vẫn tiếp tục điều khiển giao thông một cách đều đặn. Nhìn hình ảnh ấy, em chợt thấy công việc này thật đáng trân trọng. Dần dần, dòng xe trở nên trật tự hơn. Các phương tiện đi đúng làn, không còn chen lấn. Ngã ba lúc đầu còn hỗn loạn giờ đã trở nên thông thoáng. Em nhận ra rằng chính sự kiên trì và trách nhiệm của chú đã tạo nên sự thay đổi ấy. Em hiểu rằng, để giữ cho giao thông an toàn, chú công an đã phải làm việc rất vất vả. Công việc ấy không chỉ cần sức khỏe mà còn cần sự kiên nhẫn và trách nhiệm cao. Điều đó khiến em càng thêm kính trọng chú. Từ hôm đó, em luôn tự nhắc mình phải chấp hành luật giao thông. Em hiểu rằng mỗi người tuân thủ luật sẽ giúp công việc của các chú công an trở nên nhẹ nhàng hơn. Và hình ảnh chú đứng giữa nắng trưa hôm ấy sẽ luôn là một kỉ niệm khiến em nhớ mãi. Bài tham khảo Mẫu 3 Sáng hôm ấy, em đi học sớm hơn mọi ngày. Con đường trước cổng trường còn chưa quá đông, nhưng vẫn có khá nhiều xe cộ qua lại. Trong làn sương mỏng của buổi sáng, em nhìn thấy chú công an giao thông đã đứng ở vị trí quen thuộc để làm nhiệm vụ. Hình ảnh ấy khiến em chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chú đứng ở giữa ngã tư, nơi có thể quan sát rõ các hướng đi. Không gian xung quanh dần trở nên nhộn nhịp hơn khi học sinh và người đi làm bắt đầu ra đường. Ánh nắng buổi sáng chiếu nhẹ xuống mặt đường. Tiếng xe máy, tiếng nói chuyện bắt đầu vang lên. Chú công an mặc bộ đồng phục màu vàng đặc trưng. Bộ quần áo được giữ gìn rất gọn gàng. Trên vai có gắn phù hiệu rõ ràng. Chiếc mũ kê-pi được đội ngay ngắn. Nhìn từ xa, chú rất dễ nhận ra giữa dòng người đông đúc. Dáng đứng của chú khiến em ấn tượng. Chú đứng thẳng, hai chân vững vàng. Dù xung quanh có nhiều xe cộ di chuyển, chú vẫn giữ được sự bình tĩnh. Tư thế ấy thể hiện sự tự tin và trách nhiệm trong công việc. Khuôn mặt chú có vẻ nghiêm nghị. Nhưng khi nhìn kĩ, em thấy đó là sự tập trung hơn là sự lạnh lùng. Đôi mắt chú luôn quan sát liên tục. Ánh mắt ấy nhanh nhạy, không bỏ sót bất kì chuyển động nào trên đường. Tay chú cầm chiếc gậy điều khiển giao thông. Những động tác của chú rất rõ ràng. Khi cần dừng xe, chú giơ tay lên dứt khoát. Khi cho xe đi, chú hạ tay xuống và ra hiệu một cách nhịp nhàng. Mỗi động tác đều có ý nghĩa riêng và được thực hiện rất chính xác. Em đặc biệt chú ý đến cách chú điều khiển từng dòng xe. Chú không làm một cách vội vàng. Mỗi hướng đi đều được chú quan sát trước khi ra hiệu. Nhờ vậy, các phương tiện di chuyển trật tự hơn. Dần dần, lượng xe tăng lên. Đường phố trở nên đông đúc hơn. Tiếng còi xe bắt đầu nhiều hơn. Nhưng chú vẫn giữ được sự bình tĩnh. Chú thổi còi khi cần thiết để thu hút sự chú ý. Âm thanh ấy vang lên rõ ràng giữa không gian ồn ào. Có một lúc, một người đi xe máy dừng sai vị trí. Chú tiến lại gần và nhẹ nhàng nhắc nhở. Người đó lập tức điều chỉnh lại. Em nhận ra rằng, không phải lúc nào chú cũng cần nghiêm khắc. Sự nhẹ nhàng đúng lúc cũng rất hiệu quả. Em còn thấy chú giúp một cụ già sang đường. Chú ra hiệu cho các xe dừng lại, rồi đưa cụ sang bên kia. Sau đó, chú nhanh chóng quay lại vị trí làm việc. Hành động ấy diễn ra rất tự nhiên, như một thói quen. Ánh nắng buổi sáng dần trở nên gay gắt hơn. Những giọt mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên trán chú. Nhưng chú vẫn không rời vị trí. Chú vẫn tiếp tục làm việc như không hề mệt mỏi. Nhờ có chú, giao thông ở ngã tư trở nên trật tự. Xe cộ không còn chen lấn. Mọi người đi lại an toàn hơn. Em nhận ra rằng công việc của chú tuy thầm lặng nhưng rất quan trọng. Khi tiếng trống trường vang lên, em phải nhanh chóng vào lớp. Nhưng trước khi đi, em vẫn nhìn lại chú một lần nữa. Chú vẫn đứng đó, tiếp tục công việc quen thuộc của mình. Hình ảnh ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu rằng để giữ cho đường phố an toàn, có những người phải làm việc vất vả như chú. Điều đó khiến em càng thêm kính trọng. Em tin rằng nếu ai cũng có ý thức, công việc của các chú công an sẽ bớt vất vả hơn. Bài tham khảo Mẫu 4 Con đường trước cổng trường em vào giờ tan học thường rất đông đúc. Thế nhưng, hôm ấy em lại thấy mọi thứ diễn ra khá trật tự. Xe cộ tuy nhiều nhưng không hề chen lấn. Dòng người di chuyển nhịp nhàng, không xảy ra ùn tắc. Em cảm thấy hơi ngạc nhiên, nên bắt đầu chú ý quan sát xung quanh. Một lúc sau, em nhận ra nguyên nhân của sự trật tự ấy chính là chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ giữa ngã tư. Chú đứng ở vị trí dễ nhìn nhất, nơi các dòng xe giao nhau. Dáng đứng của chú rất vững vàng, như một điểm tựa giữa dòng người tấp nập. Chú mặc bộ đồng phục màu vàng nổi bật. Bộ quần áo được giữ rất gọn gàng, phẳng phiu. Chiếc mũ kê-pi đội ngay ngắn trên đầu càng làm tăng thêm vẻ nghiêm trang. Nhìn từ xa, em đã có thể nhận ra chú giữa đám đông. Khi quan sát kĩ hơn, em thấy làn da chú đã sạm đi vì nắng. Trên trán chú lấm tấm mồ hôi. Nhưng điều đó dường như không ảnh hưởng đến sự tập trung của chú. Khuôn mặt chú nghiêm nghị, ánh mắt luôn dõi theo từng hướng xe. Chú cầm chiếc gậy điều khiển giao thông trong tay. Mỗi động tác của chú đều rất rõ ràng và dứt khoát. Khi chú giơ tay lên, các phương tiện lập tức dừng lại. Khi chú hạ tay xuống, dòng xe lại tiếp tục di chuyển. Tất cả diễn ra rất nhịp nhàng. Không chỉ điều khiển xe, chú còn liên tục quan sát xung quanh. Hễ thấy chỗ nào có dấu hiệu ùn tắc, chú lập tức điều chỉnh. Có lúc chú phải bước nhanh vài bước để ra hiệu cho các xe đi đúng làn đường. Những hành động ấy cho thấy sự nhanh nhạy của chú. Em đặc biệt chú ý đến cách chú xử lí tình huống. Khi có người đi sai làn, chú ra hiệu dừng lại và nhắc nhở. Giọng nói của chú không quá lớn nhưng rất rõ ràng. Người vi phạm đều nghiêm túc chấp hành. Có một lúc, một nhóm học sinh đứng bên đường muốn sang bên kia. Chú đã nhanh chóng ra hiệu cho các xe dừng lại. Sau đó, chú vẫy tay để các bạn qua đường an toàn. Hành động ấy khiến em cảm thấy rất ấm áp. Thời tiết hôm đó khá oi bức. Ánh nắng chiếu xuống khiến mặt đường nóng lên. Mồ hôi trên khuôn mặt chú ngày càng nhiều. Nhưng chú vẫn đứng vững ở vị trí của mình. Chú không hề rời đi dù chỉ một lúc. Nhờ có chú, con đường vốn đông đúc trở nên trật tự. Xe cộ không còn chen lấn. Mọi người di chuyển an toàn hơn. Em nhận ra rằng sự bình yên của con đường này có công sức rất lớn của chú. Em chợt nghĩ, nếu không có chú công an giao thông, chắc chắn nơi đây sẽ trở nên hỗn loạn. Các phương tiện sẽ đi lộn xộn, dễ xảy ra va chạm. Điều đó khiến em càng hiểu rõ hơn tầm quan trọng của công việc này. Khi em chuẩn bị ra về, em vẫn nhìn chú thêm một lần nữa. Hình ảnh chú đứng giữa đường, dưới ánh nắng, vẫn miệt mài làm việc khiến em rất xúc động. Đó không chỉ là một công việc bình thường, mà là sự tận tụy vì mọi người. Hình ảnh chú công an giao thông đứng giữa ngã tư đông đúc sẽ luôn in sâu trong tâm trí em. Đó là hình ảnh của trách nhiệm, của sự kiên trì và của tinh thần vì cộng đồng. Chính những con người như vậy đã góp phần làm cho cuộc sống trở nên an toàn và tốt đẹp hơn. Bài tham khảo Mẫu 5 Sáng hôm đó, em suýt bị muộn học vì đường đột nhiên đông nghẹt. Xe cộ chen chúc, tiếng còi vang lên inh ỏi khiến em cảm thấy rất bối rối. Em nghĩ chắc sẽ phải mất rất lâu mới có thể đi qua đoạn đường này. Nhưng rồi, chỉ sau một lúc, mọi thứ dần trở nên trật tự hơn. Chính lúc ấy, em chú ý đến chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ. Chú đứng ở giữa ngã tư, nơi các dòng xe đang giao nhau. Dáng người chú không quá to lớn, nhưng lại rất vững vàng. Chú mặc bộ đồng phục màu vàng nổi bật giữa dòng người đông đúc. Bộ quần áo được giữ gọn gàng, ngay ngắn. Chiếc mũ kê-pi đội trên đầu càng làm tăng thêm vẻ nghiêm trang. Ban đầu, dòng xe vẫn còn khá lộn xộn. Một số người vội vàng chen lên phía trước. Nhưng chú không hề tỏ ra lúng túng. Chú giơ tay ra hiệu dừng một hướng xe lại. Đồng thời, chú nhanh chóng ra hiệu cho hướng khác di chuyển. Những động tác của chú rất nhanh và dứt khoát. Tiếng còi của chú vang lên rõ ràng giữa không gian ồn ào. Mỗi lần tiếng còi cất lên, mọi người đều chú ý và làm theo hiệu lệnh. Chỉ sau vài phút, dòng xe bắt đầu đi vào trật tự. Những chiếc xe không còn chen lấn như trước. Em đứng quan sát và thấy chú liên tục thay đổi vị trí một chút để dễ quan sát hơn. Ánh mắt chú luôn hướng về các dòng xe. Khi phát hiện có dấu hiệu ùn tắc, chú lập tức điều chỉnh. Sự nhanh nhạy ấy khiến em rất ấn tượng. Có một người đi xe máy cố tình vượt lên khi chưa được phép. Chú đã nhanh chóng ra hiệu dừng lại. Sau đó, chú nhẹ nhàng nhắc nhở. Người đó tỏ ra ngại ngùng và chấp hành ngay. Điều đó cho thấy chú không chỉ nghiêm túc mà còn rất khéo léo. Một tình huống khác xảy ra khi một em nhỏ muốn sang đường. Chú đã ra hiệu cho các xe dừng lại. Sau đó, chú vẫy tay để em nhỏ đi qua an toàn. Hành động ấy khiến em cảm thấy rất ấm lòng. Dưới cái nắng buổi sáng, công việc của chú không hề nhẹ nhàng. Mồ hôi lăn trên khuôn mặt, thấm vào cổ áo. Nhưng chú vẫn kiên trì đứng đó. Chú không hề rời vị trí, dù chỉ trong chốc lát. Dần dần, đoạn đường đông đúc ban đầu đã trở nên thông thoáng. Xe cộ di chuyển đều đặn. Mọi người không còn vội vàng, chen lấn như trước. Em nhận ra rằng chính sự kiên trì và trách nhiệm của chú đã làm nên điều đó. Khi em đi qua được ngã tư, em quay lại nhìn chú thêm một lần nữa. Chú vẫn đứng đó, tiếp tục công việc quen thuộc. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy rất xúc động. Trước đây, em chỉ nghĩ công việc của chú công an giao thông là đứng điều khiển xe cộ. Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến, em mới hiểu rằng công việc ấy đòi hỏi rất nhiều sự kiên nhẫn và trách nhiệm. Không chỉ điều khiển giao thông, chú còn góp phần giữ gìn sự an toàn cho mọi người. Em thấy mình cần phải có ý thức hơn khi tham gia giao thông. Chỉ cần mỗi người tuân thủ luật, đường phố sẽ trở nên an toàn hơn. Và những chú công an giao thông cũng sẽ bớt vất vả hơn. Hình ảnh chú công an giao thông trong buổi sáng hôm ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Bài tham khảo Mẫu 6 Trước đây, em luôn nghĩ rằng công việc của chú công an giao thông chỉ đơn giản là đứng giữa đường và ra hiệu cho xe đi lại. Nhưng sau một lần quan sát rất kĩ, em mới hiểu rằng đằng sau công việc tưởng chừng đơn giản ấy là cả một sự vất vả và trách nhiệm lớn lao. Hôm đó, em đứng chờ mẹ ở bên kia đường. Từ xa, em đã nhìn thấy một chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ ở ngã tư. Giữa dòng xe cộ đông đúc, chú hiện lên như một điểm nhấn nổi bật. Bộ đồng phục màu vàng khiến chú dễ dàng được nhận ra. Dáng đứng thẳng và vững vàng của chú tạo cảm giác rất yên tâm. Khi lại gần hơn, em bắt đầu quan sát rõ hơn từng chi tiết. Bộ đồng phục của chú được mặc rất chỉnh tề. Áo được cài cúc ngay ngắn, thắt lưng gọn gàng. Chiếc mũ kê-pi đội trên đầu càng làm tăng thêm vẻ nghiêm trang. Làn da chú sạm đi vì nắng gió. Trên khuôn mặt có những giọt mồ hôi lấm tấm. Em tiến lại gần hơn nữa. Lúc này, em có thể nhìn rõ từng cử động của chú. Tay chú cầm chiếc gậy điều khiển giao thông. Khi chú giơ tay lên, các phương tiện lập tức dừng lại. Khi chú hạ tay xuống, dòng xe lại tiếp tục di chuyển. Những động tác ấy rất dứt khoát và chính xác. Ánh mắt của chú luôn quan sát khắp các hướng. Không một chuyển động nào trên đường thoát khỏi sự chú ý của chú. Khi thấy một dòng xe có dấu hiệu ùn lại, chú nhanh chóng điều chỉnh. Chú ra hiệu cho các xe đi đúng làn, giúp giao thông trở nên thông thoáng hơn. Có lúc, chú phải thổi còi để nhắc nhở. Tiếng còi vang lên rõ ràng giữa không gian ồn ào. Mỗi lần như vậy, mọi người đều chú ý và làm theo hiệu lệnh. Điều đó cho thấy sự nghiêm túc trong công việc của chú. Em còn thấy chú giúp một người lớn tuổi qua đường. Chú ra hiệu cho các xe dừng lại, rồi nhẹ nhàng hướng dẫn người đó sang bên kia. Sau đó, chú nhanh chóng quay lại vị trí làm việc. Hành động ấy diễn ra rất tự nhiên. Không khí xung quanh rất đông đúc. Xe cộ qua lại liên tục. Tiếng còi xe, tiếng động cơ vang lên không ngớt. Thế nhưng, chú vẫn giữ được sự tập trung. Chú không hề tỏ ra mệt mỏi hay mất kiên nhẫn Dưới ánh nắng, công việc của chú càng trở nên vất vả. Mồ hôi chảy xuống hai bên má. Nhưng chú vẫn đứng đó, tiếp tục điều khiển giao thông. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy rất khâm phục. Lúc này, em chợt nghĩ lại suy nghĩ ban đầu của mình. Công việc của chú không hề đơn giản như em từng nghĩ. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự tập trung và tinh thần trách nhiệm rất cao. Em hiểu rằng, để giữ cho giao thông an toàn, có những người phải làm việc rất vất vả. Điều đó khiến em càng thêm kính trọng chú công an giao thông. Bài tham khảo Mẫu 7 Buổi sáng hôm ấy, em có dịp theo bố ra ngoài từ rất sớm. Khi thành phố còn chưa thực sự đông đúc, em đã nhìn thấy một chú công an giao thông đang chuẩn bị vào ca làm việc. Hình ảnh ấy khiến em tò mò và quyết định quan sát chú thật kĩ trong suốt quãng thời gian sau đó. Lúc mới bắt đầu ca trực, chú xuất hiện với bộ đồng phục gọn gàng, chỉnh tề. Áo quần được là phẳng phiu, mũ kê-pi đội ngay ngắn. Chú đứng ở vị trí quen thuộc giữa ngã tư, kiểm tra lại xung quanh như để sẵn sàng cho một ngày làm việc. Lúc này, đường phố còn khá vắng. Xe cộ qua lại chưa nhiều, không khí vẫn còn yên tĩnh. Chú bắt đầu công việc bằng những động tác nhẹ nhàng. Khi có xe đi qua, chú giơ tay ra hiệu một cách chậm rãi. Dòng xe di chuyển trật tự, không có gì phức tạp. Em cảm thấy công việc của chú lúc này có vẻ khá “dễ thở”. Nhưng chỉ một lúc sau, khi mặt trời lên cao hơn, đường phố bắt đầu đông dần. Từng dòng xe từ nhiều hướng đổ về. Tiếng động cơ, tiếng còi xe bắt đầu vang lên. Không khí trở nên náo nhiệt. Lúc này, công việc của chú cũng thay đổi rõ rệt. Chú không còn đứng yên một chỗ như lúc đầu nữa. Chú di chuyển linh hoạt hơn để quan sát các hướng. Tay chú liên tục ra hiệu, lúc dừng, lúc cho đi. Những động tác trở nên nhanh hơn, dứt khoát hơn. Tiếng còi của chú vang lên rõ ràng giữa không gian ồn ào. Đến giờ cao điểm, mọi thứ trở nên căng thẳng hơn. Xe cộ chen chúc, nhiều người vội vàng. Có lúc, dòng xe bị ùn lại. Chú phải nhanh chóng điều chỉnh. Chú giơ tay dừng một hướng, rồi cho hướng khác đi trước. Từng quyết định của chú đều phải rất chính xác. Em nhận ra rằng, trong thời điểm này, chú không chỉ làm việc bằng sức lực mà còn bằng sự tập trung cao độ. Ánh mắt chú luôn di chuyển liên tục. Chú quan sát từng dòng xe, từng người đi đường. Chỉ cần một chút lơ là cũng có thể gây ra rối loạn. Có lúc, chú phải xử lí những tình huống bất ngờ. Một người đi sai làn đường, một chiếc xe dừng không đúng chỗ. Chú nhanh chóng ra hiệu và nhắc nhở. Giọng nói của chú dứt khoát nhưng không gay gắt. Mọi người đều chấp hành theo. Giữa lúc bận rộn ấy, em vẫn thấy chú dành sự chú ý cho những điều nhỏ. Một em học sinh đứng bên đường chờ sang, chú đã ra hiệu cho xe dừng lại để em qua. Một cụ già đi chậm, chú kiên nhẫn chờ cho cụ đi hết. Những hành động ấy khiến em cảm thấy rất ấm áp. Thời gian trôi qua, mặt trời lên cao, ánh nắng trở nên gay gắt. Mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt chú. Chiếc áo đồng phục cũng dần ướt ở phần lưng. Nhưng chú vẫn không rời vị trí. Chú vẫn tiếp tục công việc một cách đều đặn. Đến gần trưa, lượng xe bắt đầu giảm bớt. Không khí không còn căng thẳng như trước. Những động tác của chú cũng chậm lại. Chú đứng thẳng người, quan sát một cách bình tĩnh hơn. Dòng xe lúc này đã trở nên trật tự và thông thoáng. Khi ca trực gần kết thúc, chú vẫn giữ nguyên sự nghiêm túc như lúc đầu. Chú kiểm tra lại xung quanh, đảm bảo mọi thứ ổn định. Sau đó, chú mới rời vị trí. Hình ảnh chú bước đi dưới ánh nắng khiến em cảm thấy rất xúc động. Qua việc quan sát từ đầu đến cuối ca làm việc, em mới hiểu rõ công việc của chú công an giao thông không hề đơn giản. Từ lúc đường còn vắng đến khi đông đúc, chú luôn phải thay đổi cách làm việc cho phù hợp. Điều đó đòi hỏi sự kiên nhẫn, nhanh nhạy và trách nhiệm cao. Em cảm thấy rất kính trọng chú. Nhờ có những người như chú, đường phố mới trở nên an toàn và trật tự. Em tự nhủ sẽ luôn chấp hành luật giao thông để góp phần giúp công việc của các chú nhẹ nhàng hơn. Hình ảnh chú công an giao thông trong suốt ca trực hôm ấy đã để lại trong em một ấn tượng rất sâu sắc. Đó không chỉ là hình ảnh của một người làm nhiệm vụ, mà còn là bài học về sự tận tụy và trách nhiệm trong cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 8 Giữa dòng xe cộ đông đúc, em chợt nhận ra có những người luôn đứng yên trong khi tất cả đều chuyển động. Một trong số đó là chú công an giao thông ở ngã tư gần nhà em. Mỗi lần đi qua, em đều thấy chú ở đó, như một điểm tựa giữa dòng người vội vã. Ban đầu, em không để ý nhiều. Chú chỉ đơn giản là một người đứng giữa đường, giơ tay ra hiệu cho xe đi lại. Nhưng càng quan sát, em càng thấy công việc ấy không hề đơn giản như em từng nghĩ. Giữa cái ồn ào của đường phố, chú vẫn giữ được sự tập trung. Tiếng còi xe vang lên liên tục, nhưng tiếng còi của chú vẫn nổi bật và rõ ràng. Mỗi lần chú thổi còi, dòng xe như chững lại, rồi di chuyển theo sự điều khiển của chú. Điều đó khiến em cảm thấy thật kì lạ và cũng rất nể phục. Em nhìn xuống dòng xe đang di chuyển. Mỗi người đều có việc riêng, ai cũng vội vã. Có người đi làm, có người đi học, có người chở hàng. Nhưng tất cả đều phải dừng lại hoặc tiếp tục theo hiệu lệnh của chú. Dường như, trong khoảnh khắc ấy, chú là người giữ nhịp cho cả con đường. Rồi em lại nhìn lên chú. Bộ đồng phục màu vàng nổi bật giữa khói bụi. Dưới ánh nắng, màu áo ấy càng trở nên rõ ràng hơn. Mồ hôi trên khuôn mặt chú lấp lánh dưới ánh sáng. Nhưng chú dường như không hề để ý đến điều đó. Chú không nói nhiều. Phần lớn thời gian, chú dùng tay và ánh mắt để “ra lệnh”. Một cái giơ tay, một cái hạ tay, một cái quay người. Những cử động ấy lặp đi lặp lại, nhưng không hề nhàm chán. Bởi mỗi lần đều mang một ý nghĩa khác nhau. Có lúc, em thấy chú phải bước nhanh vài bước để điều chỉnh dòng xe. Có lúc chú dừng lại, quan sát thật kĩ trước khi ra hiệu. Có lúc chú chỉ cần đứng yên, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng di chuyển. Em chợt nhận ra rằng, chú không chỉ điều khiển xe cộ, mà còn phải “đọc” được tình huống. Khi nào xe đông, khi nào xe thưa, khi nào cần dừng, khi nào nên cho đi. Tất cả đều diễn ra rất nhanh, gần như chỉ trong vài giây. Có một khoảnh khắc khiến em nhớ mãi. Một em nhỏ đứng bên lề đường, có vẻ rất sợ khi muốn sang bên kia. Chú đã ra hiệu cho xe dừng lại. Rồi chú vẫy tay nhẹ nhàng, ra hiệu cho em nhỏ đi qua. Hành động ấy rất đơn giản, nhưng lại khiến em cảm thấy ấm áp. Em lại nhìn xung quanh. Dòng xe vẫn tiếp tục di chuyển. Cuộc sống vẫn tiếp diễn như thường ngày. Nhưng giữa tất cả những chuyển động ấy, chú vẫn đứng đó. Không nhanh, không vội, nhưng lại là người giữ cho mọi thứ không trở nên hỗn loạn. Em chợt nghĩ, nếu một ngày không có chú ở đây, con đường này sẽ như thế nào. Có lẽ sẽ rất lộn xộn. Xe cộ sẽ chen lấn. Mọi người sẽ khó di chuyển hơn. Chỉ nghĩ thôi, em đã thấy sự hiện diện của chú quan trọng đến mức nào. Khi em rời đi, em vẫn ngoái lại nhìn chú. Dáng người ấy vẫn đứng giữa đường, không thay đổi. Nhưng trong mắt em, hình ảnh ấy không còn đơn giản như trước nữa. Em hiểu rằng, công việc của chú công an giao thông không chỉ là đứng điều khiển xe. Đó là công việc giữ gìn sự an toàn cho mọi người. Là sự kiên trì đứng giữa nắng, giữa bụi, giữa ồn ào mà không than phiền. Từ đó, mỗi lần đi qua ngã tư, em không còn chỉ “đi qua” nữa. Em quan sát, em suy nghĩ, và em cảm thấy biết ơn. Biết ơn vì có những con người âm thầm làm việc để cuộc sống của chúng ta trở nên trật tự hơn. Và trong dòng người vội vã mỗi ngày, em biết rằng sẽ luôn có một người đứng lại để giữ cho tất cả có thể đi đúng hướng. Bài tham khảo Mẫu 9 Trước cổng trường em vào giờ tan học thường rất hỗn loạn. Xe cộ từ khắp nơi đổ về, chen chúc, vội vã. Tiếng còi xe vang lên liên tục, người đi đường ai cũng muốn đi nhanh hơn một chút. Có lúc, em cảm thấy rất khó khăn để có thể sang bên kia đường. Mọi thứ dường như thiếu đi sự trật tự cần thiết. Nhưng mọi chuyện thay đổi hẳn khi chú công an giao thông xuất hiện. Chỉ cần nhìn thấy chú đứng ở giữa ngã tư, em đã cảm thấy yên tâm hơn. Như thể con đường ấy đã có người “giữ gìn”. Chú mặc bộ đồng phục màu vàng quen thuộc. Bộ quần áo được giữ gọn gàng, ngay ngắn. Chiếc mũ kê-pi đội trên đầu khiến chú trông rất nghiêm trang. Dáng người chú không quá to lớn, nhưng đứng rất vững vàng giữa dòng xe đông đúc. Khi chưa có chú, các dòng xe thường đi lộn xộn. Nhưng khi chú bắt đầu làm nhiệm vụ, mọi thứ dần đi vào trật tự. Chú giơ tay ra hiệu dừng một hướng xe. Ngay lập tức, các phương tiện dừng lại. Sau đó, chú ra hiệu cho hướng khác di chuyển. Dòng xe bắt đầu đi theo từng lượt. Những động tác của chú rất rõ ràng và dứt khoát. Không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn theo hiệu lệnh của chú, mọi người đều hiểu phải làm gì. Điều đó khiến em cảm thấy rất thú vị. Em để ý thấy chú luôn quan sát xung quanh. Ánh mắt chú không đứng yên ở một chỗ. Chú liên tục nhìn sang các hướng khác nhau. Khi thấy dòng xe có dấu hiệu ùn tắc, chú nhanh chóng điều chỉnh. Có lúc, một vài người vẫn cố tình chen lên. Chú liền thổi còi và ra hiệu dừng lại. Tiếng còi vang lên rất rõ. Người vi phạm lập tức dừng xe. Sau đó, chú nhẹ nhàng nhắc nhở. Không cần quá nghiêm khắc, nhưng vẫn đủ để mọi người chấp hành. Khi có chú, việc sang đường cũng trở nên dễ dàng hơn. Em đã từng thấy chú ra hiệu cho các xe dừng lại để học sinh qua đường. Những bạn nhỏ không còn phải lo lắng hay sợ hãi. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy rất yên tâm. Dưới ánh nắng, công việc của chú không hề nhẹ nhàng. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Chiếc áo đồng phục cũng dần ướt. Nhưng chú vẫn đứng đó, không hề rời vị trí. Chú vẫn tiếp tục điều khiển giao thông một cách đều đặn. Em chợt so sánh lại hình ảnh trước và sau khi có chú. Lúc chưa có chú, con đường hỗn loạn và căng thẳng. Khi có chú, mọi thứ trở nên trật tự và nhẹ nhàng hơn. Sự khác biệt ấy rất rõ ràng. Em nhận ra rằng, chú công an giao thông không chỉ là người điều khiển xe cộ. Chú còn là người mang lại sự an toàn cho mọi người. Công việc của chú tuy đơn giản nhưng lại rất quan trọng. Em cảm thấy rất kính trọng chú. Nhờ có những người như chú, cuộc sống của chúng ta trở nên trật tự hơn. Em cũng tự nhắc mình phải luôn chấp hành luật giao thông. Hình ảnh chú công an giao thông đứng giữa ngã tư sẽ luôn là một hình ảnh đẹp trong lòng em. Đó là hình ảnh của sự tận tụy, của trách nhiệm và của tinh thần vì mọi người. Bài tham khảo Mẫu 10 Vì sao giữa dòng xe cộ đông đúc lại không xảy ra hỗn loạn? Vì sao mọi người có thể đi lại trật tự giữa giờ cao điểm? Và vì sao em luôn cảm thấy yên tâm mỗi khi đi qua ngã tư gần trường? Những câu hỏi ấy cứ hiện lên trong đầu em, cho đến khi em chú ý đến chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ. Chú đứng ở giữa ngã tư, nơi mà các dòng xe giao nhau liên tục. Giữa tiếng ồn ào của phố xá, chú hiện lên rất rõ ràng. Bộ đồng phục màu vàng khiến chú nổi bật giữa đám đông. Dáng đứng thẳng và vững vàng của chú giống như một cột mốc giữa dòng người đang di chuyển. Chú làm gì mà có thể khiến dòng xe trở nên trật tự như vậy? Em quan sát và dần hiểu ra. Tay chú cầm chiếc gậy điều khiển giao thông. Khi chú giơ tay lên, các phương tiện lập tức dừng lại. Khi chú hạ tay xuống, dòng xe lại tiếp tục di chuyển. Những động tác ấy tưởng chừng đơn giản, nhưng lại có sức “ra lệnh” rất lớn. Liệu chú có mệt không khi phải đứng giữa nắng như vậy? Em nhìn kĩ hơn. Trên trán chú đã lấm tấm mồ hôi. Ánh nắng chiếu xuống làm khuôn mặt chú càng thêm sạm đi. Chiếc áo đồng phục cũng bắt đầu thấm mồ hôi. Nhưng chú vẫn không rời vị trí. Chú vẫn tiếp tục công việc của mình. Chú có để ý hết mọi thứ xung quanh không? Em nhận ra rằng chú quan sát rất nhanh. Ánh mắt chú liên tục di chuyển. Khi thấy một dòng xe có dấu hiệu ùn tắc, chú lập tức điều chỉnh. Khi thấy có người đi sai làn, chú ra hiệu nhắc nhở. Chú có nghiêm khắc không? Có lúc, chú thổi còi rất dứt khoát khi có người vi phạm. Nhưng cũng có lúc, chú chỉ nhẹ nhàng ra hiệu. Em thấy cách làm việc của chú vừa nghiêm túc vừa linh hoạt. Chú có quan tâm đến những điều nhỏ không? Câu trả lời là có. Em thấy chú giúp một em nhỏ qua đường. Chú ra hiệu cho xe dừng lại, rồi vẫy tay cho em đi qua. Hành động ấy khiến em cảm thấy rất ấm áp. Nếu không có chú, con đường này sẽ ra sao? Em thử tưởng tượng. Có lẽ xe cộ sẽ chen lấn nhiều hơn. Mọi người sẽ khó di chuyển hơn. Thậm chí có thể xảy ra va chạm. Nghĩ đến đó, em càng hiểu rõ vai trò của chú. Vậy điều gì khiến chú có thể làm tốt công việc ấy? Em nghĩ đó là sự kiên nhẫn. Đứng giữa nắng, giữa bụi, giữa tiếng ồn mà vẫn tập trung không phải là điều dễ dàng. Bên cạnh đó là tinh thần trách nhiệm. Chú luôn làm việc hết mình để đảm bảo an toàn cho mọi người. Những câu hỏi ban đầu của em dần có lời giải. Không phải tự nhiên mà con đường trở nên trật tự. Đó là nhờ sự hiện diện của những người như chú công an giao thông. Khi em rời đi, em vẫn còn suy nghĩ về những điều vừa quan sát. Em nhận ra rằng có những công việc tuy không nổi bật, nhưng lại rất quan trọng. Và công việc của chú chính là như vậy. Em cảm thấy rất kính trọng chú. Nhờ có chú, em và mọi người có thể đi lại an toàn hơn. Em cũng tự nhắc mình phải chấp hành luật giao thông thật tốt. Và những câu hỏi ban đầu của em giờ đây đã có câu trả lời. Không phải ở đâu xa, mà ngay giữa ngã tư đông đúc, nơi có một người vẫn đang âm thầm làm việc mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 11 Chiều hôm ấy, khi em cùng mẹ đi qua một ngã tư đông đúc, một tình huống khiến em khá sợ đã xảy ra. Lúc đó, dòng xe từ nhiều hướng đổ về, ai cũng vội vàng muốn đi trước. Một chiếc xe máy bất ngờ lao nhanh lên phía trước, suýt va vào một chiếc xe khác. Em giật mình, tim đập nhanh, tưởng rằng sẽ xảy ra tai nạn. Nhưng ngay lúc ấy, chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ đã nhanh chóng can thiệp. Chú thổi còi thật to, giơ tay ra hiệu dừng tất cả các hướng xe. Chỉ trong vài giây, dòng xe hỗn loạn đã dừng lại. Tình huống nguy hiểm được ngăn chặn kịp thời. Em chăm chú nhìn chú. Chú đứng giữa ngã tư, dáng người vững vàng. Bộ đồng phục màu vàng của chú nổi bật giữa dòng xe đông đúc. Chiếc mũ kê-pi đội ngay ngắn trên đầu. Khuôn mặt chú nghiêm nghị, thể hiện sự tập trung cao độ. Sau khi ổn định tình hình, chú tiến lại gần người đi xe vừa gây nguy hiểm. Chú không quát mắng, mà chỉ nhắc nhở một cách rõ ràng và nghiêm túc. Người đó cúi đầu, tỏ ra hối lỗi. Em nhận ra rằng cách xử lí của chú vừa kiên quyết vừa đúng mực. Khi mọi thứ đã trở lại bình thường, chú quay lại vị trí cũ. Chú tiếp tục điều khiển giao thông như chưa có chuyện gì xảy ra. Tay chú giơ lên, hạ xuống theo nhịp. Những động tác vẫn dứt khoát và chính xác như trước. Em bắt đầu quan sát kĩ hơn. Chú không đứng yên một chỗ quá lâu. Khi cần, chú bước vài bước để quan sát rõ hơn. Ánh mắt chú luôn hướng về các dòng xe. Chú không bỏ sót bất kì chuyển động nào. Dòng xe lúc này vẫn đông, nhưng không còn lộn xộn như lúc đầu. Mọi người dường như cẩn thận hơn sau tình huống vừa rồi. Ai cũng đi đúng làn đường, không còn chen lấn. Dưới ánh nắng buổi chiều, công việc của chú càng thêm vất vả. Mồ hôi chảy xuống khuôn mặt. Chiếc áo đồng phục dần thấm ướt. Nhưng chú vẫn đứng đó, không hề rời vị trí. Chú vẫn tiếp tục công việc một cách đều đặn. Em chợt nghĩ, nếu lúc nãy không có chú ở đó, điều gì sẽ xảy ra? Có lẽ tai nạn đã xảy ra. Có thể sẽ có người bị thương. Nghĩ đến đó, em cảm thấy rất biết ơn chú. Không chỉ là người điều khiển giao thông, chú còn là người bảo vệ sự an toàn cho mọi người. Công việc của chú không chỉ đơn giản là giơ tay ra hiệu, mà còn là xử lí những tình huống bất ngờ như vừa rồi. Em nhìn lại dòng xe đang di chuyển trật tự. Mọi thứ đã trở nên bình thường. Nhưng với em, buổi chiều hôm ấy không còn là một buổi đi đường bình thường nữa. Em nhận ra rằng, có những con người luôn âm thầm làm việc để bảo vệ sự bình yên cho người khác. Chú công an giao thông là một trong những người như vậy. Và mỗi khi đi qua ngã tư ấy, em lại nhớ đến tình huống hôm đó. Nhớ đến tiếng còi vang lên đúng lúc. Nhớ đến hình ảnh chú công an đứng giữa dòng xe, kịp thời ngăn chặn một điều đáng tiếc xảy ra. Bài tham khảo Mẫu 12 Đã có lúc em tự hỏi, nếu một ngày mình phải đứng giữa ngã tư đông đúc để điều khiển giao thông thì sẽ như thế nào. Chỉ cần tưởng tượng thôi, em đã thấy khó khăn. Giữa nắng nóng, giữa tiếng còi xe ồn ào, chắc hẳn sẽ rất mệt mỏi. Và rồi, khi tận mắt quan sát chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ, em mới hiểu rõ hơn công việc ấy vất vả đến mức nào. Hôm đó là một buổi sáng khá oi bức. Em đứng bên đường chờ sang bên kia. Trước mặt em là một ngã tư đông xe cộ. Và ở giữa ngã tư ấy, chú công an giao thông đang làm việc. Em thử đặt mình vào vị trí của chú. Nếu là em, chắc em sẽ cảm thấy rất lúng túng. Xe cộ đi từ nhiều hướng, mỗi người một tốc độ. Tiếng còi xe liên tục vang lên. Chỉ cần một chút mất tập trung thôi cũng có thể gây ra rối loạn. Nhưng chú thì hoàn toàn khác. Chú đứng rất vững vàng. Dáng người thẳng, không hề dao động. Bộ đồng phục màu vàng nổi bật giữa dòng xe. Chiếc mũ kê-pi đội ngay ngắn trên đầu. Em tiếp tục quan sát và so sánh với tưởng tượng của mình. Nếu là em, có lẽ em sẽ không biết nên điều khiển dòng xe nào trước. Nhưng chú thì xử lí rất nhanh. Khi một hướng xe đông lên, chú lập tức ra hiệu dừng hướng khác để điều tiết. Tay chú cầm chiếc gậy điều khiển giao thông. Những động tác của chú rất rõ ràng. Khi giơ tay lên, xe dừng lại. Khi hạ tay xuống, xe di chuyển. Mọi thứ diễn ra rất trật tự. Em lại nghĩ, nếu là em, chắc em sẽ nhanh chóng cảm thấy mệt. Nhưng chú vẫn đứng đó, không hề rời vị trí. Dù nắng đã bắt đầu gắt hơn, chú vẫn tiếp tục làm việc. Mồ hôi xuất hiện trên khuôn mặt chú. Áo đồng phục cũng dần thấm ướt. Nhưng chú không hề lau mồ hôi hay nghỉ ngơi. Chú vẫn tập trung quan sát các dòng xe. Em nhận ra rằng, điều khó nhất không chỉ là đứng lâu, mà còn là phải luôn tập trung. Ánh mắt chú liên tục di chuyển. Chú quan sát từng chiếc xe, từng người đi đường. Bỗng một em nhỏ đứng bên đường, có vẻ sợ khi muốn sang bên kia. Chú đã ra hiệu cho xe dừng lại, rồi vẫy tay cho em đi qua. Hành động ấy khiến em cảm thấy rất ấm áp. Dần dần, em không còn tưởng tượng nữa, mà chỉ chăm chú quan sát. Em nhận ra rằng, những điều em nghĩ là khó, chú đều làm một cách rất tự nhiên. Dòng xe lúc đầu còn lộn xộn, giờ đã trở nên trật tự. Mọi người đi đúng làn đường. Không còn cảnh chen lấn. Em hiểu rằng, đó là nhờ công sức của chú. Không chỉ vì an toàn của mình, mà còn vì sự tôn trọng đối với những người đang làm nhiệm vụ. Mỗi lần đi qua ngã tư, em không còn chỉ nhìn thấy một chú công an giao thông nữa. Em nhìn thấy cả sự kiên trì, trách nhiệm và sự tận tụy trong công việc của chú. Bài tham khảo Mẫu 13 Chiều hôm ấy, em ngồi trên xe buýt cùng mẹ để về nhà. Xe dừng lại khá lâu ở một ngã tư đông đúc. Qua ô cửa kính, em có dịp quan sát rõ chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ấy, hình ảnh của chú đã để lại trong em rất nhiều ấn tượng. Ban đầu, em chỉ nhìn thấy bóng dáng chú từ xa. Giữa dòng xe đông đúc, chú hiện lên với bộ đồng phục màu vàng nổi bật. Khi xe buýt tiến gần hơn, em nhìn rõ hơn từng chi tiết. Bộ quần áo của chú được mặc rất gọn gàng. Chiếc mũ kê-pi đội ngay ngắn trên đầu. Dáng đứng của chú thẳng và vững vàng. Xe buýt dừng lại, em có nhiều thời gian quan sát hơn. Em thấy tay chú cầm chiếc gậy điều khiển giao thông. Mỗi lần chú giơ tay lên, các phương tiện phía trước đều dừng lại. Khi chú hạ tay xuống, dòng xe lại tiếp tục di chuyển. Những động tác ấy lặp đi lặp lại nhưng không hề đơn điệu. Em để ý thấy chú không đứng yên hoàn toàn. Thỉnh thoảng, chú bước vài bước nhỏ để thay đổi góc quan sát. Ánh mắt chú luôn hướng về các dòng xe. Dù xe cộ đi nhanh hay chậm, chú vẫn theo dõi rất kĩ. Qua lớp kính xe buýt, em còn nhìn thấy rõ những giọt mồ hôi trên khuôn mặt chú. Ánh nắng buổi chiều chiếu xuống khiến khuôn mặt chú càng thêm sạm đi. Nhưng chú vẫn không hề tỏ ra mệt mỏi. Một chiếc xe máy phía trước xe buýt của em bỗng dừng sai vị trí. Chú đã nhanh chóng tiến lại gần. Chú ra hiệu cho người đó điều chỉnh lại. Không cần nói nhiều, chỉ với một vài cử chỉ, người đó đã hiểu và làm theo. Một lúc sau, dòng xe phía bên phải trở nên đông hơn. Chú lập tức quay sang hướng đó. Chú giơ tay ra hiệu dừng các xe từ hướng khác, rồi cho dòng xe đang ùn tắc di chuyển trước. Chỉ vài phút sau, tình trạng ùn tắc đã được giải quyết. Em cảm thấy rất thú vị khi quan sát cách chú làm việc. Mọi hành động đều rất nhanh nhưng không hề vội vàng. Chú luôn có vẻ bình tĩnh, dù xung quanh khá ồn ào. Xe buýt vẫn đứng chờ đèn đỏ. Em vẫn tiếp tục quan sát. Dòng xe trước mặt dần di chuyển. Âm thanh bên ngoài vẫn ồn ào. Nhưng chú công an giao thông vẫn giữ được sự tập trung. Em chợt nghĩ, nếu không có chú ở đây, chắc chắn đoạn đường này sẽ rất lộn xộn. Các phương tiện có thể chen lấn, gây ùn tắc. Nhờ có chú, mọi thứ trở nên trật tự hơn. Khi đèn chuyển xanh, xe buýt bắt đầu lăn bánh. Em vẫn ngoái lại nhìn qua cửa kính. Hình ảnh chú dần nhỏ lại, nhưng vẫn đứng giữa ngã tư, tiếp tục công việc quen thuộc. Khoảng thời gian quan sát tuy ngắn, nhưng đã giúp em hiểu hơn về công việc của chú. Đó không chỉ là những động tác đơn giản, mà là cả một sự kiên trì và trách nhiệm. Em cảm thấy rất kính trọng chú công an giao thông. Nhờ có những người như chú, đường phố mới trở nên an toàn hơn. Em cũng tự nhắc mình phải chấp hành luật giao thông thật tốt. Bài tham khảo Mẫu 14 Hôm đó là một buổi chiều mưa lớn, một kỉ niệm mà đến giờ em vẫn không thể quên. Tan học, em cùng các bạn đứng trú mưa trước cổng trường. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, nước bắt đầu dâng lên trên mặt đường. Xe cộ di chuyển khó khăn, nhiều người vội vã nên càng trở nên lộn xộn. Chính trong hoàn cảnh ấy, em đã chứng kiến một hình ảnh khiến em nhớ mãi hình ảnh chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ. Giữa cơn mưa xối xả, chú vẫn đứng ở giữa ngã tư. Áo mưa của chú đã ướt sũng, dính sát vào người. Nước mưa chảy liên tục từ mũ xuống khuôn mặt. Nhưng chú vẫn đứng vững, không hề rời vị trí. Lúc đó, giao thông trở nên rất khó kiểm soát. Nhiều xe đi chậm lại, có xe còn trượt bánh vì đường trơn. Một vài người cố chen lên khiến tình hình càng rối. Em cảm thấy khá lo lắng khi nhìn cảnh tượng ấy. Bất ngờ, một chiếc xe máy chở hai người phía trước bị trượt ngã. Cả hai người ngã xuống đường, xe đổ ra một bên. Dòng xe phía sau lập tức bị ùn lại. Có người hoảng hốt, có người cố né tránh. Ngay lập tức, chú công an giao thông lao nhanh đến. Chú ra hiệu dừng tất cả các hướng xe. Tiếng còi vang lên dứt khoát giữa tiếng mưa rơi ào ào. Chỉ trong vài giây, các phương tiện đều dừng lại. Chú cúi xuống giúp hai người bị ngã đứng dậy. Chú dựng lại chiếc xe bị đổ. Dù trời mưa lớn, chú vẫn làm rất nhanh và dứt khoát. Sau đó, chú đưa họ vào lề đường an toàn. Nhưng công việc của chú chưa dừng lại. Chú nhanh chóng quay lại vị trí cũ. Tay chú tiếp tục ra hiệu điều khiển giao thông. Trong cơn mưa, những động tác của chú vẫn rõ ràng và chính xác. Em nhìn chú mà cảm thấy vô cùng khâm phục. Nước mưa làm ướt hết quần áo, nhưng chú vẫn không hề chần chừ. Chú vừa phải đảm bảo an toàn cho người bị nạn, vừa phải giữ cho giao thông không bị tắc nghẽn. Dòng xe sau đó dần di chuyển trở lại. Mọi người có vẻ cẩn thận hơn. Không còn cảnh chen lấn như trước. Tất cả đều tuân theo hiệu lệnh của chú. Em đứng dưới mái hiên, nhìn ra ngoài trời mưa mà lòng đầy cảm xúc. Nếu không có chú ở đó, tình huống lúc nãy có thể đã trở nên nghiêm trọng hơn. Có thể đã xảy ra va chạm liên hoàn. Mưa vẫn rơi không ngớt. Gió thổi mạnh làm nước tạt vào khắp nơi. Nhưng chú công an giao thông vẫn đứng đó, như một điểm tựa giữa cơn mưa. Hình ảnh ấy khiến em không thể rời mắt. Sau một lúc, mưa bắt đầu nhỏ dần. Đường phố cũng bớt đông hơn. Nhưng chú vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là điều bình thường. Em cảm thấy rất biết ơn chú. Nhờ có chú, những người bị ngã đã được giúp đỡ kịp thời. Nhờ có chú, giao thông không trở nên hỗn loạn. Kỉ niệm trong cơn mưa hôm ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Hình ảnh chú công an giao thông đứng giữa mưa, vừa giúp người, vừa giữ trật tự đường phố sẽ mãi là một hình ảnh đẹp trong lòng em. Bài tham khảo Mẫu 15 Có những kỉ niệm không ồn ào, không gay cấn, nhưng lại khiến ta nhớ rất lâu. Với em, đó là một buổi chiều bình thường khi em đứng chờ mẹ trước cổng trường. Chính trong khoảng thời gian tưởng như rất đỗi quen thuộc ấy, em đã có một kỉ niệm đáng nhớ với chú công an giao thông. Hôm đó, trời nắng nhẹ, không quá oi bức. Đường trước cổng trường khá đông vì học sinh tan học. Xe cộ qua lại liên tục, tiếng nói chuyện rộn ràng. Em đứng nép vào một góc, vừa chờ mẹ vừa quan sát xung quanh. Giữa dòng người đông đúc ấy, chú công an giao thông vẫn đứng ở vị trí quen thuộc. Bộ đồng phục màu vàng của chú nổi bật giữa đám đông. Chú đứng thẳng, tay cầm gậy điều khiển, liên tục ra hiệu cho các phương tiện. Mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi em thấy một em nhỏ đứng gần đó. Em ấy có vẻ còn rất nhỏ, có lẽ mới học lớp một. Em đứng một mình, dáng vẻ lo lắng. Em nhìn sang bên kia đường rồi lại lùi lại, không dám bước đi. Em đoán rằng em ấy muốn sang đường nhưng không có người lớn đi cùng. Dòng xe trước mặt lại khá đông, khiến em càng sợ hơn. Em cứ đứng đó, bối rối và lúng túng. Chú công an giao thông dường như đã chú ý đến điều đó. Sau khi điều khiển xong một lượt xe, chú nhìn về phía em nhỏ. Ánh mắt chú dừng lại vài giây, như để chắc chắn tình huống. Rồi chú bước lại gần. Chú không vội vàng, nhưng cũng không chậm chạp. Chú cúi nhẹ xuống, nói gì đó với em nhỏ. Dù đứng xa, em không nghe rõ, nhưng em thấy em nhỏ gật đầu. Sau đó, chú quay lại giữa đường. Chú giơ tay ra hiệu cho các phương tiện dừng lại. Dòng xe chậm dần rồi đứng yên. Không gian như lắng lại trong chốc lát. Chú quay lại, nhẹ nhàng nắm tay em nhỏ. Hai người cùng bước qua đường. Bước chân em nhỏ ban đầu còn rụt rè, nhưng dần trở nên tự tin hơn khi có chú đi cùng. Khoảnh khắc ấy khiến em chú ý rất lâu. Giữa dòng xe đông đúc, hình ảnh một người lớn nắm tay một em nhỏ băng qua đường thật giản dị nhưng rất ấm áp. Khi sang đến nơi, chú cúi xuống nói gì đó với em nhỏ, có lẽ là dặn dò. Em nhỏ mỉm cười, rồi chạy nhanh về phía bên kia. Chú đứng nhìn theo một chút, rồi quay lại vị trí làm việc. Em cảm thấy lòng mình ấm lên. Một hành động đơn giản thôi, nhưng lại mang đến cảm giác an toàn và tin tưởng. Em chợt nghĩ, nếu em nhỏ ấy phải tự sang đường, chắc hẳn sẽ rất sợ. Khi mẹ đến đón, em vẫn còn suy nghĩ về chuyện vừa rồi. Em kể lại cho mẹ nghe, và mẹ mỉm cười. Mẹ nói rằng đó là trách nhiệm nhưng cũng là tấm lòng của những người làm công việc này. Trên đường về, em vẫn nhớ mãi hình ảnh chú công an giao thông nắm tay em nhỏ. Hình ảnh ấy không hề lớn lao, nhưng lại rất đẹp. Em cảm thấy rất kính trọng chú. Không chỉ vì chú giữ cho giao thông trật tự, mà còn vì sự quan tâm giản dị mà chân thành.
|






Danh sách bình luận