Top 105 Đoạn văn tả hoạt động quen thuộc của một người lao động khi đang làm việc hay nhất- Giới thiệu nhân vật mà em định tả: người lao động (có thể là bác nông dân, cô bán hàng, chú thợ xây, cô lao công, bố/mẹ,…). - Nêu cảm xúc chung của em: gần gũi, quen thuộc, đáng trân trọng. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở đoạn - Giới thiệu nhân vật mà em định tả: người lao động (có thể là bác nông dân, cô bán hàng, chú thợ xây, cô lao công, bố/mẹ,…). - Nêu cảm xúc chung của em: gần gũi, quen thuộc, đáng trân trọng. II. Triển khai a. Khung cảnh làm việc - Không gian: cánh đồng, công trường, cửa hàng, đường phố,… - Thời gian: sáng sớm, trưa nắng hoặc chiều muộn. - Không khí: nhộn nhịp / yên tĩnh / vất vả,… b. Ngoại hình và dáng vẻ khi làm việc - Trang phục: quần áo lao động phù hợp công việc. - Dáng người: cúi, đứng, di chuyển,… - Khuôn mặt: tập trung, mồ hôi, biểu cảm. - Cử chỉ: nhanh nhẹn, thành thạo. c. Hoạt động làm việc cụ thể - Miêu tả công việc chính (ví dụ: cuốc đất, bán hàng, xây tường, quét rác,…). - Các động tác lặp lại: đều đặn, nhịp nhàng. - Công cụ sử dụng: xẻng, chổi, búa, cân,… - Thái độ: chăm chỉ, kiên trì, không ngại khó. - Ý nghĩa công việc: góp phần tạo ra giá trị (lương thực, công trình, môi trường sạch,…). III. Kết đoạn - Khẳng định lại hình ảnh người lao động: giản dị nhưng đáng quý. - Bày tỏ tình cảm: kính trọng, cảm phục. - Liên hệ: học tập tinh thần chăm chỉ, cố gắng. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Buổi sáng trên cánh đồng, bác nông dân đã bắt đầu công việc quen thuộc của mình. Bác mặc bộ quần áo nâu sẫm, đội chiếc nón lá đã cũ. Dáng bác cúi xuống, tay cầm cuốc làm đất. Từng nhát cuốc bổ xuống đều đặn, tạo thành những luống đất thẳng hàng. Đất tơi ra, bốc lên mùi thơm của ruộng đồng. Bác làm việc không nghỉ, dù ánh nắng bắt đầu gay gắt. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng bác vẫn chăm chỉ. Đôi tay bác rắn chắc, quen với công việc nặng nhọc. Thỉnh thoảng, bác dừng lại lau mồ hôi rồi tiếp tục. Cánh đồng dần thay đổi dưới bàn tay cần cù của bác. Nhìn bác, em cảm nhận được sự vất vả của người lao động. Em rất kính trọng và biết ơn những người nông dân. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Mỗi buổi sáng, cô bán hàng lại tất bật với công việc quen thuộc của mình. Cô đứng sau quầy, tay thoăn thoắt sắp xếp hàng hóa. Cô mặc bộ đồ gọn gàng, khuôn mặt luôn tươi cười. Khi có khách đến, cô niềm nở chào hỏi. Đôi tay cô nhanh nhẹn cân hàng, gói đồ. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, dễ nghe. Cô luôn chú ý từng món hàng để không nhầm lẫn. Dù khách đông, cô vẫn giữ được sự bình tĩnh. Thỉnh thoảng, cô lau mồ hôi rồi lại tiếp tục bán hàng. Quầy hàng lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Nhờ sự chăm chỉ của cô, công việc luôn suôn sẻ. Em thấy cô thật đáng quý và đáng học tập. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Trên công trường, chú thợ xây đang miệt mài với công việc của mình. Chú mặc bộ quần áo lao động, đầu đội mũ bảo hộ. Dáng chú đứng vững vàng bên bức tường đang xây dở. Chú cầm bay, trét từng lớp vữa lên gạch. Những viên gạch được xếp ngay ngắn, thẳng hàng. Đôi tay chú làm việc nhanh nhưng rất cẩn thận. Thỉnh thoảng, chú kiểm tra lại cho bức tường thêm chắc chắn. Mồ hôi chảy trên khuôn mặt nhưng chú không ngừng tay. Tiếng dụng cụ va vào nhau vang lên đều đặn. Bức tường dần cao lên theo từng hàng gạch. Công việc của chú đòi hỏi sự kiên trì và chính xác. Em cảm thấy rất khâm phục những người lao động như chú. Bài tham khảo Mẫu 1 Buổi sáng trên cánh đồng, khi mặt trời vừa ló rạng, bác nông dân đã bắt đầu công việc quen thuộc của mình. Bác mặc bộ quần áo nâu giản dị, đầu đội chiếc nón lá đã cũ. Dáng bác hơi cúi, tay cầm chiếc cuốc chắc chắn. Từng nhát cuốc bổ xuống đất vang lên đều đặn. Đất tơi ra, tạo thành những luống thẳng hàng ngay ngắn. Bác làm việc không nghỉ, dù nắng đã dần lên cao. Mồ hôi lấm tấm trên trán, lăn xuống gò má sạm nắng. Đôi tay bác rắn chắc, chai sạn vì công việc vất vả. Thỉnh thoảng, bác dừng lại lau mồ hôi rồi lại tiếp tục. Nhịp làm việc của bác không nhanh nhưng rất đều và bền bỉ. Cánh đồng dưới bàn tay bác dần trở nên gọn gàng, tươi mới hơn. Những luống đất như báo hiệu một mùa vụ sắp tới. Không gian xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng cuốc và tiếng gió nhẹ. Bác không nói gì, chỉ chăm chú vào công việc của mình. Em đứng nhìn mà cảm thấy công việc ấy thật vất vả. Nhưng trong sự vất vả ấy lại có một vẻ đẹp giản dị. Bác đang làm ra những hạt lúa nuôi sống con người. Em cảm thấy rất kính trọng và biết ơn những người nông dân. Và em tự nhủ phải trân trọng những thành quả lao động ấy. Bài tham khảo Mẫu 2 Buổi sáng trên cánh đồng không bắt đầu bằng tiếng nói, mà bằng nhịp cuốc đều đặn của bác nông dân. Khi mặt trời còn chưa lên cao, bác đã có mặt từ rất sớm. Dáng bác in trên nền đất ẩm, lặng lẽ mà quen thuộc. Chiếc cuốc trong tay bác nâng lên rồi hạ xuống, đều như nhịp thời gian trôi. Mỗi lần cuốc chạm đất, từng mảng đất lại tơi ra. Bác không vội vàng, cũng không chậm chạp, chỉ kiên trì theo nhịp của mình. Đôi tay bác rắn chắc, quen với công việc nặng nhọc. Mồ hôi dần hiện lên trên trán, nhưng bác không dừng lại. Cánh đồng dưới chân bác như dần “thức dậy”. Những luống đất được tạo thành thẳng hàng, đều đặn. Không gian xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng gió và tiếng cuốc. Bác cúi xuống, rồi lại đứng lên, lặp đi lặp lại động tác quen thuộc. Công việc ấy tưởng chừng đơn giản nhưng lại đòi hỏi rất nhiều sức lực. Bác không nói gì, nhưng từng hành động đều thể hiện sự cần mẫn. Em đứng nhìn mà cảm thấy thời gian như chậm lại. Cánh đồng dần thay đổi dưới bàn tay bác. Em hiểu rằng, những hạt lúa sau này bắt đầu từ chính những nhát cuốc ấy. Và bác, bằng sự kiên trì, đang góp phần nuôi sống biết bao con người. Bài tham khảo Mẫu 3 Nhìn bác nông dân làm việc, em có cảm giác như đang xem một người nghệ sĩ biểu diễn trên cánh đồng. Không có sân khấu, không có ánh đèn, chỉ có đất và nắng. Chiếc cuốc trong tay bác như một dụng cụ quen thuộc của người nghệ sĩ ấy. Mỗi nhát cuốc không chỉ là lao động, mà còn là sự sắp xếp tỉ mỉ. Bác cúi xuống, nâng cuốc, rồi hạ xuống một cách dứt khoát. Động tác lặp lại, nhưng không hề nhàm chán. Những luống đất hiện lên như những “đường nét” trên một bức tranh lớn. Mồ hôi lăn xuống, như những giọt màu trong quá trình sáng tạo. Dáng bác hơi cong, nhưng vững vàng và bền bỉ. Bác không nói gì, chỉ tập trung vào công việc. Ánh nắng chiếu xuống, làm nổi bật từng chuyển động. Cánh đồng dần thay đổi, trở nên gọn gàng hơn. Em nhận ra bác không chỉ làm việc, mà còn “tạo nên” một mùa vụ. Công việc ấy không ồn ào, nhưng đầy ý nghĩa. Không ai vỗ tay, nhưng kết quả hiện rõ trước mắt. Em đứng nhìn mà thấy công việc ấy thật đáng quý. Bác đang lặng lẽ tạo ra giá trị cho cuộc sống. Và chính sự âm thầm ấy làm nên vẻ đẹp của lao động. Bài tham khảo Mẫu 4 Có những công việc diễn ra mỗi ngày, lặp lại đến mức quen thuộc, nhưng lại chứa đựng rất nhiều ý nghĩa. Hình ảnh bác nông dân làm việc trên cánh đồng là một điều như thế. Bác xuất hiện từ sớm, khi không gian còn yên tĩnh. Chiếc cuốc trên tay bác chuyển động đều đặn. Mỗi nhát cuốc là một lần đất được làm tơi. Bác cúi xuống, rồi lại đứng lên, không ngừng nghỉ. Mồ hôi xuất hiện trên khuôn mặt sạm nắng. Đôi tay bác chai sạn, nhưng vẫn chắc khỏe. Bác không than vãn, cũng không vội vàng. Chỉ có sự kiên trì thể hiện qua từng hành động. Cánh đồng dần trở nên gọn gàng, ngay ngắn hơn. Những luống đất thẳng hàng như kết quả của sự chăm chỉ. Em đứng nhìn mà cảm thấy công việc ấy không hề đơn giản. Đằng sau mỗi hạt lúa là biết bao công sức. Bác đang làm việc không chỉ cho mình, mà cho cả nhiều người khác. Em chợt hiểu giá trị của lao động là rất lớn. Không có sự cần cù ấy, sẽ không có thành quả. Và em càng thêm kính trọng những người nông dân. Bài tham khảo Mẫu 5 Ở góc phố nhỏ, chú thợ sửa xe đã bắt đầu một ngày làm việc bận rộn của mình. Chiếc áo chú mặc đã nhuốm màu dầu mỡ, nhưng trông rất quen thuộc. Chú ngồi bên chiếc xe máy đang được tháo dở, đôi tay thoăn thoắt không ngừng. Khi thì chú dùng cờ lê siết chặt ốc, khi lại dùng khăn lau sạch từng chi tiết. Tiếng kim loại va vào nhau vang lên lách cách, đều đặn. Chú cúi sát vào chiếc xe, ánh mắt chăm chú như đang tìm ra “bệnh” của nó. Mỗi thao tác của chú đều nhanh nhưng rất chính xác. Có lúc chú dừng lại, suy nghĩ một chút rồi tiếp tục. Đôi tay chú đã quen với công việc nên di chuyển rất linh hoạt. Những vết dầu bám đầy nhưng không làm chú khó chịu. Khách đứng chờ bên cạnh, còn chú vẫn tập trung làm việc. Dần dần, chiếc xe được lắp lại hoàn chỉnh. Chú thử máy, tiếng động cơ nổ lên đều đặn. Khuôn mặt chú giãn ra, có chút hài lòng. Công việc của chú không ồn ào nhưng rất cần thiết. Nhờ chú, những chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh. Em đứng nhìn mà cảm thấy công việc ấy thật đáng quý. Chú thợ sửa xe đã góp phần giữ cho cuộc sống vận động không ngừng. Bài tham khảo Mẫu 6 Trong xưởng may, cô công nhân ngồi bên chiếc máy may quen thuộc, bắt đầu công việc của mình. Không gian xung quanh không quá ồn ào, chỉ có tiếng máy chạy đều đều. Cô mặc bộ đồng phục gọn gàng, mái tóc được buộc gọn phía sau. Đôi tay cô đặt lên tấm vải, nhẹ nhàng điều chỉnh từng đường may. Khi máy chạy, từng đường chỉ hiện lên thẳng tắp. Cô cúi xuống, ánh mắt tập trung vào từng chi tiết nhỏ. Mỗi động tác của cô đều cẩn thận và chính xác. Có lúc cô dừng lại để chỉnh lại mép vải cho ngay ngắn. Rồi cô lại tiếp tục, không hề vội vàng. Những tấm vải dần biến thành sản phẩm hoàn chỉnh. Cô làm việc lặng lẽ, không nói nhiều. Dù công việc lặp lại, cô vẫn giữ được sự tỉ mỉ. Đôi tay cô di chuyển đều đặn như một thói quen. Em nhận ra, để có một chiếc áo đẹp là cả một quá trình công phu. Cô không xuất hiện ở nơi nổi bật, nhưng sản phẩm của cô có mặt khắp nơi. Em thấy công việc ấy thật ý nghĩa. Và cô công nhân chính là người tạo nên vẻ đẹp giản dị ấy. Bài tham khảo Mẫu 7 Buổi tối, khi mọi người dần trở về nhà, chú bảo vệ lại bắt đầu ca trực của mình. Chú ngồi bên cổng, mặc bộ đồng phục gọn gàng. Ánh đèn vàng hắt xuống, làm rõ dáng ngồi trầm lặng của chú. Thỉnh thoảng, chú đứng dậy đi tuần quanh khu vực. Bước chân chú chậm rãi nhưng chắc chắn. Đôi mắt chú quan sát xung quanh, không bỏ sót điều gì. Khi có người ra vào, chú nhẹ nhàng mở cổng. Giọng chú không to, nhưng rõ ràng và lịch sự. Phần lớn thời gian, chú chỉ ngồi yên lặng, nhưng luôn tỉnh táo. Công việc của chú không ồn ào, nhưng rất quan trọng. Nhờ có chú, mọi người cảm thấy an tâm hơn. Đêm dần sâu, không gian càng yên tĩnh. Chú vẫn ở đó, không rời vị trí của mình. Có lúc chú nhìn xa xăm, rồi lại quay về với công việc. Em nhận ra, sự bình yên của mọi người có phần đóng góp của chú. Công việc ấy tuy giản dị nhưng đầy trách nhiệm. Em cảm thấy rất kính trọng chú bảo vệ. Bài tham khảo Mẫu 8 Ở góc chợ nhỏ, cô bán hoa bắt đầu một ngày làm việc trong sắc màu rực rỡ. Những bông hoa được xếp ngay ngắn, như một bức tranh sống động. Cô ngồi phía sau, đôi tay thoăn thoắt sắp xếp từng bó hoa. Mỗi bông hoa như được cô “đánh thức” vẻ đẹp của mình. Khi khách đến, cô nhẹ nhàng tư vấn, giọng nói ấm áp và dễ nghe. Cô cắt tỉa lại từng cành hoa cho gọn gàng hơn. Nước trong bình hoa phản chiếu ánh sáng buổi sáng. Khuôn mặt cô luôn tươi cười, dù công việc khá bận rộn. Có lúc cô cúi xuống, chỉnh lại những bông hoa bị lệch. Đôi tay cô làm việc liên tục nhưng rất nhẹ nhàng. Mùi hương hoa lan tỏa khắp không gian chợ. Khách ra vào không ngớt, nhưng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh. Cô không chỉ bán hoa, mà còn gửi gắm niềm vui qua từng bó hoa. Những bông hoa qua tay cô trở nên đẹp hơn. Em nhận ra công việc ấy không chỉ là buôn bán. Nó còn là nghệ thuật của sự tinh tế. Và cô chính là người tạo nên vẻ đẹp ấy mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 9 Khi thành phố còn chưa thức dậy, chú công nhân vệ sinh đã bắt đầu công việc của mình. Ánh đèn đường vàng nhạt chiếu xuống con phố dài. Chú mặc bộ đồ bảo hộ quen thuộc, tay cầm chổi lớn. Từng nhịp quét của chú làm lá khô bay về một phía. Con đường như được “làm mới” sau từng bước chân. Chú đi chậm rãi nhưng rất đều đặn. Chiếc xe rác phía sau lăn bánh kẽo kẹt. Đôi tay chú không ngừng làm việc, khi quét, khi gom rác. Có lúc chú dừng lại để thu dọn những góc nhỏ. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng chú không nghỉ. Không gian xung quanh yên tĩnh đến lạ. Chỉ có tiếng chổi xào xạc vang lên. Cả con phố dường như đang thay đổi từng chút một. Những gì lộn xộn biến mất dưới bàn tay chú. Khi mặt trời lên, con đường đã sạch sẽ hơn rất nhiều. Người đi đường bắt đầu xuất hiện, nhưng chú đã gần hoàn thành công việc. Em nhận ra sự sạch đẹp ấy không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của sự kiên trì thầm lặng. Bài tham khảo Mẫu 10 Trong bệnh viện, cô y tá luôn tất bật với công việc quen thuộc của mình. Cô mặc bộ đồng phục trắng tinh, trông rất gọn gàng. Bước chân cô nhanh nhưng nhẹ nhàng giữa các phòng bệnh. Cô kiểm tra từng giường bệnh, ghi chép cẩn thận. Đôi tay cô khéo léo khi tiêm thuốc hay thay băng. Ánh mắt cô luôn dịu dàng khi nhìn bệnh nhân. Có lúc cô cúi xuống hỏi thăm từng người. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, tạo cảm giác yên tâm. Dù công việc bận rộn, cô vẫn luôn bình tĩnh. Tiếng máy móc trong bệnh viện hòa cùng nhịp làm việc của cô. Cô không chỉ làm nhiệm vụ, mà còn chăm sóc bằng sự tận tâm. Mỗi hành động của cô đều rất cẩn thận và chính xác. Có bệnh nhân mỉm cười khi thấy cô đến. Cô luôn sẵn sàng hỗ trợ khi có tình huống xảy ra. Em nhận ra công việc ấy rất quan trọng và ý nghĩa. Cô góp phần giữ gìn sự sống cho nhiều người. Và hình ảnh cô y tá khiến em rất kính trọng.
|






Danh sách bình luận