Top 105 Bài văn tả một người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp hay nhất- Giới thiệu người được tả: Người đó là ai? (thầy cô, bạn, người thân,…) - Ấn tượng/ cảm xúc của em khi nghĩ về người đó (kính trọng, yêu quý, ngưỡng mộ…) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu người được tả: Người đó là ai? (thầy cô, bạn, người thân,…) - Ấn tượng/ cảm xúc của em khi nghĩ về người đó (kính trọng, yêu quý, ngưỡng mộ…) II. Thân bài 1. Ngoại hình - Dáng người (cao, thấp, gầy, đậm, nhanh nhẹn…) - Khuôn mặt (hiền hậu, nghiêm nghị, rạng rỡ…) - Mái tóc, đôi mắt (ánh mắt ấm áp, trìu mến…) - Trang phục (giản dị, gọn gàng, phù hợp công việc…) → Nhận xét chung: ngoại hình tạo thiện cảm như thế nào? 2. Tính cách, phẩm chất - Tính cách nổi bật: Hiền lành, thân thiện/ Nhiệt tình, trách nhiệm/ Chăm chỉ… - Cách ứng xử với mọi người + Quan tâm, giúp đỡ người khác + Nói chuyện nhẹ nhàng, dễ gần - Điểm khiến em ấn tượng nhất: luôn lạc quan, luôn giúp đỡ người yếu thế… 3. Kỉ niệm ấn tượng - Em với người đó có kỉ niệm nào đặc biệt ấn tượng không? - Qua kỉ niệm ấy, em học đươc từ người đó bài học gì? 4. Ảnh hưởng của người đó đối với em - Giúp em thay đổi điều gì? - Em học được bài học gì? - Người đó có vai trò như thế nào trong suy nghĩ của em? III. Kết bài - Khẳng định lại tình cảm của em: Yêu quý, kính trọng, biết ơn… - Liên hệ: Muốn noi gương, học tập; mong người đó luôn khỏe mạnh, hạnh phúc… Bài siêu ngắn Mẫu 1 Người để lại cho em nhiều ấn tượng tốt đẹp nhất là cô giáo chủ nhiệm. Cô có dáng người thon gọn, mái tóc đen luôn buộc gọn gàng. Khuôn mặt cô hiền hậu, lúc nào cũng nở nụ cười thân thiện. Đôi mắt cô sáng và rất ấm áp. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Khi chúng em chưa hiểu, cô luôn kiên nhẫn giảng lại. Em nhớ có lần em làm bài chưa tốt, cô không trách mà còn nhẹ nhàng động viên. Nhờ vậy em có thêm động lực học tập. Cô còn rất quan tâm đến học sinh. Cô thường hỏi han và giúp đỡ những bạn gặp khó khăn. Nhờ có cô, lớp em luôn đoàn kết và vui vẻ. Em rất yêu quý và kính trọng cô. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng cô. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Lan là người bạn thân đã để lại cho em nhiều ấn tượng đẹp. Bạn có dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt tròn và nụ cười rất tươi. Đôi mắt bạn lúc nào cũng long lanh, đầy sức sống. Lan học khá giỏi nhưng rất khiêm tốn. Bạn luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè. Có lần em không hiểu bài, Lan đã kiên nhẫn giảng lại cho em. Nhờ đó em hiểu bài hơn và thấy rất biết ơn bạn. Lan còn rất vui tính. Bạn thường kể chuyện hài khiến cả lớp cười. Khi em buồn, bạn luôn ở bên động viên. Em rất trân trọng tình bạn này. Lan sẽ luôn là người bạn tốt trong lòng em. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Người để lại cho em nhiều ấn tượng tốt đẹp là một chú công an khu vực nơi em sống. Chú có dáng người cao, nước da rám nắng. Bộ quân phục xanh khiến chú trông rất nghiêm nghị nhưng gần gũi. Khuôn mặt chú hiền, nụ cười thân thiện. Hằng ngày, chú thường đi tuần tra trong khu phố. Chú luôn nhắc nhở mọi người chấp hành luật giao thông. Em nhớ có lần em bị lạc đường, chú đã tận tình giúp em tìm về nhà. Giọng nói của chú nhẹ nhàng, khiến em rất yên tâm. Không chỉ làm nhiệm vụ, chú còn quan tâm đến mọi người xung quanh. Ai gặp khó khăn, chú đều sẵn lòng giúp đỡ. Nhờ có chú, khu phố em luôn an toàn và bình yên. Em rất kính trọng chú công an ấy. Hình ảnh của chú khiến em thêm yêu quý những người giữ gìn trật tự xã hội. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong cuộc sống, có những con người chỉ gặp một lần nhưng lại để lại trong lòng ta những ấn tượng rất sâu sắc. Với em, người ấy chính là một chú công an giao thông mà em từng gặp trên đường đi học. Hình ảnh của chú đến giờ vẫn còn in đậm trong trí nhớ của em. Hôm đó là một buổi sáng đầu tuần. Đường phố rất đông đúc. Người và xe cộ qua lại tấp nập. Tiếng còi xe vang lên liên tục. Không khí trở nên khá căng thẳng. Giữa ngã tư đông người ấy, em nhìn thấy chú công an. Chú đứng ngay giữa đường, điều khiển giao thông. Dáng người chú cao và vững vàng. Bộ quân phục màu xanh khiến chú nổi bật giữa dòng người. Gương mặt chú nghiêm nghị nhưng không hề lạnh lùng. Đôi mắt chú quan sát rất nhanh. Mọi cử chỉ của chú đều dứt khoát. Những động tác ra hiệu rất rõ ràng. Chú giơ tay ra hiệu cho dòng xe dừng lại. Sau đó, chú lại nhẹ nhàng cho một hướng khác đi tiếp. Mọi thứ diễn ra nhịp nhàng. Nhờ vậy, dòng xe không còn ùn tắc. Trời hôm đó khá nắng. Ánh nắng chiếu xuống khiến mặt đường nóng lên. Mồ hôi thấm ướt lưng áo chú. Nhưng chú vẫn đứng vững ở vị trí của mình. Em đứng bên lề đường và quan sát rất lâu. Em thấy công việc của chú thật vất vả. Không phải ai cũng có thể đứng giữa nắng như vậy trong nhiều giờ. Bỗng nhiên, có một người đi xe máy vượt đèn đỏ. Tình huống xảy ra rất nhanh. Chú lập tức ra hiệu dừng xe lại. Người vi phạm có vẻ hơi lo lắng. Nhưng chú không hề quát mắng. Chú nhẹ nhàng giải thích lỗi sai. Giọng nói của chú rõ ràng và bình tĩnh. Sau khi nghe, người đó gật đầu và nhận lỗi. Cách xử lí của chú khiến em rất ấn tượng. Chú nghiêm khắc nhưng vẫn rất lịch sự. Điều đó làm mọi người xung quanh cũng cảm thấy tôn trọng. Một lúc sau, có một em nhỏ muốn sang đường. Dòng xe vẫn còn khá đông. Chú đã chủ động dừng xe lại để giúp em nhỏ sang đường an toàn. Hành động ấy rất giản dị nhưng khiến em cảm động. Em nhận ra rằng công việc của chú không chỉ là điều khiển giao thông. Chú còn giúp đỡ mọi người khi cần thiết. Chú giống như một người bảo vệ thầm lặng. Có lúc, em thấy chú quay sang nhắc nhở một vài người đi sai làn đường. Giọng nói vẫn điềm đạm. Không hề có sự khó chịu. Điều đó khiến người nghe dễ dàng chấp nhận. Thời gian trôi qua, dòng xe dần ổn định hơn. Nhưng chú vẫn không rời vị trí. Chú tiếp tục quan sát và điều khiển giao thông. Sự kiên trì ấy khiến em rất khâm phục. Em tự hỏi, đứng giữa đường như vậy mỗi ngày chắc hẳn rất mệt. Nhưng chú vẫn làm việc một cách nghiêm túc. Không hề có dấu hiệu lơ là. Nhìn chú, em cảm thấy yên tâm hơn khi tham gia giao thông. Em hiểu rằng nhờ có những người như chú, đường phố mới trở nên trật tự. Hình ảnh chú công an giữa dòng xe đông đúc khiến em suy nghĩ rất nhiều. Công việc của chú tuy bình thường nhưng lại rất quan trọng. Nó góp phần giữ gìn an toàn cho mọi người. Sau hôm đó, mỗi lần đi qua ngã tư, em lại nhớ đến chú. Dù không biết tên, nhưng hình ảnh của chú vẫn rất rõ trong tâm trí em. Em dần hiểu hơn về sự vất vả của nghề công an. Họ phải làm việc trong nhiều điều kiện khó khăn. Có khi là nắng nóng, có khi là mưa gió. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, họ vẫn hoàn thành nhiệm vụ. Điều đó thật đáng trân trọng. Không phải ai cũng có thể làm được như vậy. Từ hình ảnh của chú, em học được nhiều điều. Em hiểu rằng cần phải chấp hành luật giao thông. Em cũng cần có ý thức hơn khi tham gia giao thông. Không chỉ vậy, em còn học được tinh thần trách nhiệm. Làm việc gì cũng phải nghiêm túc và tận tâm. Dù công việc đó có nhỏ bé đến đâu. Em cảm thấy rất biết ơn những người như chú. Họ góp phần làm cho cuộc sống trở nên an toàn hơn. Họ là những người âm thầm nhưng rất đáng quý. Bài tham khảo Mẫu 2 Mỗi buổi sáng đến trường, em thường nhìn thấy một hình ảnh rất quen thuộc. Đó là cô lao công đang quét dọn sân trường. Hình ảnh ấy lặp lại mỗi ngày, giản dị nhưng lại để lại trong em nhiều ấn tượng đẹp. Cô không cao lắm, dáng người hơi gầy. Lưng cô có chút còng xuống theo năm tháng. Mái tóc đã điểm bạc, thường được buộc gọn phía sau. Khuôn mặt cô sạm đi vì nắng gió. Bộ quần áo cô mặc rất giản dị. Đôi khi là chiếc áo đã cũ, nhưng luôn sạch sẽ. Đôi bàn tay cô chai sạn vì làm việc nhiều. Khi cầm chiếc chổi tre, động tác của cô rất quen thuộc và nhịp nhàng. Sân trường vào buổi sáng thường có rất nhiều lá rụng. Nhất là vào mùa thu, lá phủ kín cả lối đi. Cô bắt đầu công việc từ rất sớm. Khi chúng em đến trường, cô đã quét gần xong. Những nhát chổi của cô đều đặn. Tiếng chổi xào xạc vang lên nhẹ nhàng. Cô cúi người, gom từng đống lá lại. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại rất vất vả. Có những hôm trời nắng gắt. Nắng chiếu xuống sân trường khiến không khí nóng lên. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô. Nhưng cô vẫn tiếp tục làm việc. Cũng có những ngày trời mưa. Sân trường ướt và trơn. Lá cây dính xuống mặt đất, khó quét hơn. Cô vẫn kiên nhẫn dọn dẹp. Không hề bỏ qua công việc của mình. Em từng thấy cô dừng lại nhặt một mẩu rác nhỏ. Dù rất bé, cô vẫn không bỏ qua. Điều đó khiến em nhận ra cô làm việc rất cẩn thận. Không chỉ làm cho xong, mà làm cho thật sạch. Có lần em đến trường sớm hơn mọi ngày. Sân trường lúc ấy còn vắng. Chỉ có cô và vài hàng cây đứng im lặng. Cô vẫn lặng lẽ làm việc, không ai để ý. Em bỗng cảm thấy công việc của cô thật thầm lặng. Không có ai vỗ tay hay khen ngợi. Nhưng nếu không có cô, sân trường sẽ không được sạch sẽ như vậy. Một lần khác, em vô tình làm rơi giấy xuống sân. Gió thổi bay đi xa. Em chưa kịp nhặt thì cô đã đi đến. Cô nhặt lên và mỉm cười đưa cho em. Nụ cười của cô rất hiền. Không trách móc, không khó chịu. Chỉ là một nụ cười nhẹ nhàng. Nhưng lại khiến em thấy ngại vì sự bất cẩn của mình. Từ đó, em chú ý hơn khi giữ gìn vệ sinh. Em không còn vứt rác bừa bãi nữa. Em hiểu rằng để giữ được sân trường sạch, cô đã phải vất vả thế nào. Em nhận ra rằng mỗi công việc đều có ý nghĩa riêng. Dù là công việc nhỏ, nếu làm bằng sự tận tâm thì đều đáng quý. Cô lao công đã cho em hiểu điều đó. Nhìn sân trường sạch sẽ mỗi ngày, em lại nghĩ đến cô. Nghĩ đến những buổi sáng cô đến sớm hơn tất cả mọi người. Nghĩ đến những giọt mồ hôi lặng lẽ. Bài tham khảo Mẫu 3 Đêm xuống, khi phố xá dần vắng lặng, cũng là lúc một công việc khác bắt đầu. Trong ánh đèn vàng nhạt trên đường, em đã nhiều lần nhìn thấy những cô chú công nhân vệ sinh lặng lẽ làm việc. Hình ảnh ấy tuy quen thuộc nhưng lại để lại trong em rất nhiều ấn tượng và suy nghĩ. Đêm hôm đó, em có dịp đi ngang qua một con phố khá dài. Không còn cảnh đông đúc như ban ngày. Chỉ còn vài chiếc xe chạy lướt qua. Không gian trở nên yên tĩnh hơn. Giữa con đường ấy, em thấy một cô công nhân đang quét rác. Cô mặc bộ quần áo bảo hộ màu xanh. Trên người có phản quang để dễ nhận ra trong đêm tối. Dáng người cô không cao, hơi gầy. Chiếc nón bảo hộ che gần hết khuôn mặt. Ánh đèn đường hắt xuống khiến gương mặt cô chỉ hiện lên mờ mờ. Nhưng em vẫn thấy được sự mệt mỏi qua từng cử động. Trên tay cô là chiếc chổi tre dài. Bên cạnh là chiếc xe đẩy nhỏ để đựng rác. Những túi rác được buộc gọn gàng. Công việc của cô diễn ra đều đặn và liên tục. Tiếng chổi quét trên mặt đường vang lên trong đêm nghe rất rõ. Âm thanh ấy không ồn ào, nhưng lại khiến người ta chú ý. Nó như một nhịp điệu quen thuộc của thành phố về đêm. Cô cúi người, gom từng đống rác nhỏ lại. Những mẩu giấy, chiếc lá, vỏ chai… đều được cô thu dọn. Không bỏ sót một chi tiết nào. Có lúc, gió thổi làm rác bay đi xa. Cô lại bước theo để nhặt lại. Công việc tưởng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự kiên nhẫn. Không thể làm qua loa. Đêm càng về khuya, không khí càng lạnh. Con đường càng vắng hơn. Nhưng cô vẫn tiếp tục làm việc. Không có ai đứng xem, không có ai chú ý. Một chiếc xe máy chạy qua khá nhanh. Ánh đèn pha chiếu sáng một khoảng đường. Rồi lại trở về sự tĩnh lặng. Cô vẫn đứng đó, lặng lẽ làm việc của mình. Em để ý thấy đôi tay cô làm việc liên tục. Không ngừng nghỉ. Có lẽ công việc này đã trở thành thói quen. Một thói quen đầy vất vả. Thỉnh thoảng, cô dừng lại một chút. Có lẽ để nghỉ tay. Rồi lại tiếp tục công việc. Không có sự chậm trễ. Em chợt nhận ra rằng khi mọi người nghỉ ngơi, cô lại bắt đầu công việc. Khi chúng ta ngủ, họ vẫn thức. Điều đó khiến em cảm thấy rất xúc động. Những con đường sạch sẽ vào buổi sáng là kết quả của công việc thầm lặng ấy. Nhưng không phải ai cũng nghĩ đến điều đó. Không phải ai cũng nhận ra sự vất vả phía sau. Người công nhân vệ sinh ấy có thể không ai nhớ tên. Nhưng công việc của họ lại hiện diện khắp nơi. Từng con đường, từng góc phố. Khi rời đi, em vẫn quay lại nhìn. Dáng người cô nhỏ bé giữa con đường dài. Ánh đèn vàng phủ lên bóng cô kéo dài trên mặt đất. Hình ảnh ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Không phải công việc nào cũng cần được chú ý mới có giá trị. Có những công việc âm thầm nhưng lại rất quan trọng. Bài tham khảo Mẫu 4 Ngay cổng trường em, ngày nào cũng có một người đứng đó từ rất sớm. Đó là bác bảo vệ - người mà có lẽ ai cũng quen mặt nhưng ít khi để ý thật kĩ. Thế nhưng, chỉ cần quan sát một vài lần, em mới nhận ra bác đã để lại trong em rất nhiều ấn tượng tốt đẹp. Bác không còn trẻ nữa. Dáng người bác hơi đậm, bước đi chậm rãi. Mái tóc đã lấm tấm bạc. Khuôn mặt bác sạm nắng, có nhiều nếp nhăn. Bác thường mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh. Chiếc mũ lưỡi trai lúc nào cũng được đội ngay ngắn. Trên tay bác luôn cầm một chùm chìa khóa leng keng. Mỗi buổi sáng, khi học sinh còn chưa đến đông đủ, bác đã có mặt. Bác mở cổng, quét dọn khu vực trước trường. Những động tác của bác tuy chậm nhưng rất cẩn thận. Khi học sinh bắt đầu đến trường, bác đứng ngay cổng. Bác quan sát từng dòng xe ra vào. Thỉnh thoảng, bác nhắc nhở các bạn đi xe đạp dừng đúng chỗ. Giọng nói của bác trầm và rõ. Không quá to, nhưng đủ để mọi người nghe. Bác không quát mắng, chỉ nhắc nhẹ nhưng rất nghiêm. Có lần em đến trường muộn. Cổng gần đóng, em rất lo. Nhưng bác vẫn mở cổng cho em vào. Bác chỉ nhắc: “Lần sau nhớ đi sớm nhé.” Lời nói ấy khiến em vừa ngại vừa biết ơn. Giờ tan học, bác lại càng bận rộn hơn. Học sinh ra về rất đông. Xe cộ chen chúc trước cổng. Bác phải liên tục điều tiết để tránh ùn tắc. Có hôm trời nắng gắt, bác vẫn đứng ở cổng. Mồ hôi thấm ướt áo. Nhưng bác không rời vị trí. Vẫn kiên trì làm nhiệm vụ. Có hôm trời mưa lớn, bác mặc áo mưa đứng che chắn cho học sinh qua đường. Hình ảnh ấy khiến em rất xúc động. Bác không chỉ làm việc, mà còn quan tâm đến mọi người. Em từng thấy bác giúp một bạn nhỏ dựng lại chiếc xe bị đổ. Bác làm rất nhanh rồi lại quay về vị trí. Không cần ai nhắc, bác luôn chủ động giúp đỡ. Đôi khi, bác ngồi nghỉ một chút trong phòng bảo vệ. Nhưng chỉ cần có người ra vào, bác lại đứng dậy ngay. Dường như bác luôn sẵn sàng cho công việc. Bác không nói chuyện nhiều. Nhưng mỗi khi gặp học sinh, bác đều gật đầu hoặc mỉm cười. Nụ cười của bác rất hiền. Có lần em vô tình làm rơi thẻ học sinh. Chính bác là người nhặt được và giữ giúp. Khi em đến hỏi, bác đưa lại và dặn em giữ cẩn thận hơn. Những việc làm của bác tuy nhỏ nhưng rất ý nghĩa. Bác không cần ai khen ngợi. Bác chỉ âm thầm làm việc mỗi ngày. Em cũng học được ở bác sự trách nhiệm. Làm việc gì cũng phải làm đến nơi đến chốn. Không được qua loa. Với em, bác là một người rất đáng quý. Một người luôn âm thầm góp sức cho mọi người. Bài tham khảo Mẫu 5 Không phải lúc nào những người nổi bật mới để lại ấn tượng sâu sắc. Đôi khi, chính những con người rất bình dị lại khiến ta nhớ mãi. Với em, đó là một ông cụ bán sách cũ bên vỉa hè gần hồ. Em chỉ gặp ông vài lần, nhưng hình ảnh ấy vẫn ở lại rất lâu. Chiều hôm đó, em đi dạo quanh hồ. Không khí mát mẻ, gió thổi nhẹ. Dưới tán cây, em thấy một gian hàng nhỏ. Thực ra không hẳn là gian hàng, chỉ là một tấm bạt trải trên đất. Trên tấm bạt ấy là rất nhiều sách cũ. Những cuốn sách xếp chồng lên nhau. Có cuốn đã ngả màu vàng. Có cuốn bìa đã sờn đi theo thời gian. Ngồi bên cạnh là một ông cụ. Ông mặc chiếc áo sơ mi đã cũ. Mái tóc bạc trắng. Khuôn mặt gầy nhưng hiền từ. Ông đeo một chiếc kính đã cũ. Thỉnh thoảng ông lại cúi xuống chỉnh lại chồng sách. Động tác chậm rãi, nhẹ nhàng. Điều khiến em chú ý nhất là ánh mắt của ông. Dù đã lớn tuổi, ánh mắt ấy vẫn rất sáng. Nó không sắc bén, mà ấm áp và trầm lắng. Không có nhiều người đứng lại mua sách. Thỉnh thoảng mới có một vài người ghé xem. Nhưng ông không tỏ ra buồn chán. Ông vẫn ngồi đó, kiên nhẫn. Em tiến lại gần. Nhìn vào những cuốn sách. Có những cuốn truyện, có những cuốn văn học, có cả sách cũ của học sinh. Ông nhìn em rồi mỉm cười. Nụ cười rất nhẹ. Không hỏi mua, không mời chào. Chỉ là một sự chào đón thầm lặng. Em cầm thử một cuốn sách lên xem. Ông nhẹ nhàng nói vài câu về nội dung. Giọng ông chậm, rõ ràng. Nghe rất dễ chịu. Em hỏi ông tại sao lại bán sách ở đây. Ông chỉ cười và nói rằng ông thích đọc sách. Những cuốn đã đọc xong thì mang ra bán, để người khác có thể đọc tiếp. Câu trả lời đơn giản nhưng khiến em suy nghĩ. Đó không chỉ là một công việc. Mà còn là một niềm vui. Có lúc, ông cầm một cuốn sách lên, lật từng trang. Như thể ông đang nhớ lại điều gì đó. Ánh mắt ông lúc ấy rất xa xăm. Những chiếc lá rơi xuống tấm bạt. Ông nhẹ nhàng nhặt ra. Sắp xếp lại sách cho gọn gàng. Mọi thứ đều rất ngăn nắp. Mặt trời dần xuống thấp. Ánh nắng trở nên dịu hơn. Người qua lại cũng thưa dần. Nhưng ông vẫn ngồi đó. Không gian xung quanh trở nên yên tĩnh. Chỉ còn tiếng gió và tiếng lá xào xạc. Ông và những cuốn sách như hòa vào khung cảnh ấy. Em chợt nhận ra rằng, ông cụ ấy giống như một phần của con phố. Lặng lẽ, bình yên nhưng đầy ý nghĩa. Em mua một cuốn sách nhỏ. Khi đưa tiền, ông gật đầu cảm ơn. Nụ cười vẫn hiền như lúc đầu. Cầm cuốn sách trên tay, em cảm thấy vui một cách lạ. Không chỉ vì cuốn sách, mà vì cuộc gặp gỡ ấy. Ông cụ bán sách không làm điều gì lớn lao. Nhưng ông khiến em hiểu thêm về giá trị của những điều giản dị. Giữa cuộc sống vội vã, hình ảnh một người ngồi lặng lẽ bên những cuốn sách cũ khiến em thấy lòng mình chậm lại. Bài tham khảo Mẫu 6 Tiếng khóc của trẻ nhỏ luôn khiến người lớn phải chú ý. Nhưng có một nơi mà tiếng khóc ấy lại xuất hiện mỗi ngày đó là bệnh viện. Trong một lần đến khám cùng em nhỏ trong gia đình, em đã gặp một bác sĩ khoa nhi. Và hình ảnh ấy đã để lại trong em nhiều ấn tượng khó quên. Khoa nhi lúc nào cũng đông. Những đứa trẻ đủ mọi lứa tuổi. Có em còn rất nhỏ, được bế trên tay. Có em đã lớn hơn, nhưng vẫn sợ hãi. Giữa không gian ấy, bác sĩ xuất hiện. Bác mặc áo blouse trắng. Dáng người không cao, nhưng nhanh nhẹn. Mái tóc được buộc gọn phía sau. Khuôn mặt bác hiền. Ánh mắt dịu dàng. Khi nhìn vào trẻ nhỏ, ánh mắt ấy càng trở nên ấm áp hơn. Bác di chuyển liên tục giữa các giường bệnh. Khi thì kiểm tra cho em bé này. Khi thì hỏi han một bệnh nhi khác. Công việc dường như không ngừng nghỉ. Điều khiến em chú ý là cách bác nói chuyện. Với người lớn, bác nói rõ ràng, dứt khoát. Nhưng với trẻ nhỏ, giọng bác nhẹ hơn, chậm hơn. Có một em bé đang khóc rất to. Em sợ tiêm nên không chịu hợp tác. Mọi người xung quanh đều lúng túng. Nhưng bác không vội vàng. Bác cúi xuống, nhẹ nhàng dỗ dành. Bác kể vài câu chuyện đơn giản. Giọng nói vừa đủ nghe, không hề căng thẳng. Dần dần, em bé nín khóc. Bác tranh thủ thực hiện việc khám bệnh. Mọi thứ diễn ra nhanh và nhẹ nhàng. Hành động ấy khiến em rất bất ngờ. Không phải ai cũng có thể làm được như vậy. Nhất là khi phải làm việc trong môi trường áp lực. Có lúc, bác phải xử lí những ca bệnh khó hơn. Gương mặt bác trở nên tập trung. Ánh mắt không còn dịu dàng như lúc nãy, mà nghiêm túc hơn. Nhưng ngay sau đó, khi quay lại với những bệnh nhi khác, bác lại trở về với sự nhẹ nhàng quen thuộc. Sự thay đổi ấy rất tự nhiên. Em nhận ra rằng, làm bác sĩ khoa nhi không chỉ cần kiến thức. Còn cần sự kiên nhẫn và tình yêu thương. Có những em nhỏ quấy khóc, không chịu hợp tác. Nhưng bác vẫn không cáu gắt. Luôn tìm cách để các em cảm thấy yên tâm. Em thấy bác cúi xuống ngang tầm với một em nhỏ. Nhìn thẳng vào mắt em ấy. Như để tạo sự tin tưởng. Những cử chỉ nhỏ như vậy khiến em cảm động. Nó cho thấy bác rất hiểu tâm lí trẻ em. Một lần khác, em thấy bác an ủi một người mẹ đang lo lắng. Bác giải thích tình trạng bệnh một cách nhẹ nhàng. Giọng nói khiến người nghe yên tâm hơn. Không chỉ chăm sóc bệnh nhi, bác còn quan tâm đến người thân của các em. Điều đó làm em càng thêm kính trọng. Nhìn bác, em hiểu rằng công việc này không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi cả kiến thức lẫn tấm lòng. Bác không chỉ chữa bệnh. Bác còn mang lại sự an tâm cho mọi người. Điều đó rất quan trọng. Hình ảnh bác sĩ nhẹ nhàng dỗ dành em bé vẫn còn in trong tâm trí em. Bác sĩ khoa nhi ấy đã để lại trong em một ấn tượng tốt đẹp. Một ấn tượng mà em sẽ còn nhớ rất lâu. Bài tham khảo Mẫu 7 Giữa rất nhiều người mà em từng gặp, có một người khiến em ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đó là một chú họa sĩ vẽ chân dung mà em gặp ở phố đi bộ. Không cần nói chuyện nhiều, chỉ riêng ngoại hình của chú cũng đủ khiến em chú ý. Hôm đó, phố đi bộ rất đông. Người qua lại tấp nập. Những ánh đèn rực rỡ khiến không gian trở nên sinh động. Giữa khung cảnh ấy, chú họa sĩ ngồi lặng lẽ bên một góc nhỏ. Chú ngồi trước một giá vẽ. Xung quanh là giấy, bút chì và vài bức tranh đã hoàn thành. Nhưng điều khiến em chú ý không phải là tranh, mà là chính con người chú. Chú có dáng người cao và hơi gầy. Khi ngồi, lưng chú hơi khom về phía trước. Dáng ngồi ấy tạo cảm giác rất tập trung. Mái tóc chú dài, chạm gần vai. Tóc không được chải chuốt gọn gàng mà hơi rối. Một vài sợi tóc bạc xen lẫn trong mái tóc đen. Khuôn mặt chú góc cạnh. Gò má cao, cằm hơi nhọn. Làn da sạm màu, có lẽ do thường xuyên làm việc ngoài trời. Chú để râu. Bộ râu không quá dài nhưng đủ để tạo nét đặc biệt. Râu lún phún quanh cằm và mép, khiến gương mặt chú trông rất “nghệ sĩ”. Đôi mắt chú là điểm ấn tượng nhất. Ánh mắt sâu và rất tập trung. Khi nhìn vào bức tranh, chú dường như quên hết mọi thứ xung quanh. Đôi mắt ấy không nhìn nhanh, mà nhìn rất lâu. Như đang quan sát từng chi tiết nhỏ. Điều đó khiến em cảm thấy chú rất tỉ mỉ. Chú đeo một chiếc kính gọng tròn. Chiếc kính làm nổi bật thêm vẻ trầm tư. Khi ánh đèn chiếu vào, mắt kính phản sáng nhẹ. Đôi tay chú khá gầy. Các ngón tay dài và linh hoạt. Khi cầm bút, tay chú di chuyển rất mềm mại. Trang phục của chú cũng rất đặc biệt. Chú mặc một chiếc áo sơ mi rộng, màu hơi cũ. Bên ngoài khoác thêm một chiếc áo mỏng. Chiếc quần chú mặc đơn giản. Không cầu kì. Nhưng tổng thể lại tạo nên một phong cách riêng. Có một chiếc khăn mỏng quàng hờ trên cổ. Chiếc khăn ấy bay nhẹ theo gió. Làm hình ảnh chú trở nên rất lãng tử. Khi vẽ, chú gần như không nói gì. Chỉ tập trung vào công việc. Gương mặt chú lúc ấy rất nghiêm túc. Thỉnh thoảng, chú hơi nghiêng đầu. Như để quan sát lại bức tranh. Động tác nhỏ nhưng rất tự nhiên. Có lúc, chú nheo mắt lại. Như đang so sánh giữa mẫu thật và bức vẽ. Sự tập trung ấy khiến em rất ấn tượng. Dù xung quanh rất đông người, chú vẫn không bị ảnh hưởng. Như thể chú đang ở trong thế giới riêng của mình. Em đứng nhìn chú khá lâu. Không phải vì bức tranh, mà vì chính hình ảnh của chú. Một hình ảnh rất khác biệt. Chú không nổi bật theo cách ồn ào. Nhưng lại thu hút theo cách rất riêng. Một vẻ đẹp của sự trầm lặng. Em nhận ra rằng, ngoại hình của chú không hoàn hảo theo tiêu chuẩn thông thường. Nhưng lại rất có “chất”. Chính mái tóc hơi rối, bộ râu lún phún, ánh mắt sâu… tất cả tạo nên một dấu ấn riêng. Không thể nhầm lẫn với ai khác. Có lẽ vì thế mà nhiều người dừng lại xem chú vẽ. Không chỉ vì tranh, mà còn vì con người chú. Khi em rời đi, hình ảnh chú vẫn còn trong đầu. Một người họa sĩ với phong cách rất đặc biệt. Bài tham khảo Mẫu 8 Giữa dòng người đông đúc trên phố, có những người chỉ lướt qua rất nhanh. Nhưng cũng có những người khiến ta phải dừng lại nhìn lâu hơn. Với em, đó là một cụ ông bán bóng bay mà em từng gặp trong một buổi tối đi chơi cùng gia đình. Hôm đó, con phố rất nhộn nhịp. Ánh đèn nhiều màu sắc khiến không gian trở nên rực rỡ. Tiếng cười nói vang lên khắp nơi. Giữa khung cảnh ấy, cụ ông xuất hiện với một dáng vẻ rất đặc biệt. Cụ không cao, dáng người gầy và hơi khom xuống. Lưng cụ cong như đã quen với gánh nặng của thời gian. Bước đi chậm rãi, từng bước một. Mái tóc cụ bạc trắng. Không còn nhiều, chỉ lưa thưa vài sợi. Gió thổi nhẹ làm tóc cụ bay lên, trông rất mong manh. Khuôn mặt cụ gầy, nhiều nếp nhăn. Những nếp nhăn ấy hằn sâu trên trán và khóe mắt. Như ghi lại bao nhiêu năm tháng vất vả. Đôi mắt cụ không còn sáng rõ như người trẻ. Nhưng vẫn ánh lên sự hiền hậu. Ánh mắt ấy khiến người ta cảm thấy gần gũi. Cụ mặc một chiếc áo cũ. Màu áo đã phai đi theo thời gian. Tay áo hơi rộng, lỏng lẻo trên cánh tay gầy. Chiếc quần cụ mặc cũng rất giản dị. Không có gì nổi bật. Nhưng tất cả tạo nên hình ảnh một con người rất mộc mạc. Trên tay cụ là một chùm bóng bay đủ màu. Những quả bóng đỏ, xanh, vàng… bay lơ lửng trong không trung. Trông rất rực rỡ. Chùm bóng bay ấy đối lập với vẻ ngoài giản dị của cụ. Một bên là màu sắc tươi vui. Một bên là hình ảnh trầm lặng. Khi cụ bước đi, chùm bóng bay cũng lay động theo. Tạo nên một khung cảnh rất đặc biệt. Nhiều người đi qua đều ngoái nhìn. Cụ không nói nhiều. Chỉ thỉnh thoảng cất tiếng mời khách. Giọng nói trầm và hơi khàn. Khi có trẻ nhỏ đến gần, cụ cúi xuống. Động tác chậm nhưng rất nhẹ nhàng. Cụ đưa bóng cho các em với nụ cười hiền. Nụ cười của cụ không rạng rỡ. Chỉ là một nụ cười nhẹ. Nhưng đủ để khiến người khác cảm thấy ấm áp. Đôi bàn tay cụ gầy guộc. Các ngón tay nổi rõ gân. Khi buộc dây bóng, tay cụ run nhẹ. Em đứng nhìn cụ rất lâu. Không hiểu sao hình ảnh ấy lại khiến em chú ý đến vậy. Có lẽ vì sự đối lập giữa cụ và chùm bóng. Những quả bóng đầy màu sắc tượng trưng cho niềm vui. Còn cụ lại mang vẻ trầm lặng của thời gian. Hai hình ảnh ấy hòa vào nhau. Có lúc, cụ đứng yên một chỗ. Nhìn dòng người qua lại. Ánh mắt cụ như đang suy nghĩ điều gì đó rất xa. Không ai biết cụ đã trải qua những gì. Nhưng qua dáng vẻ ấy, em cảm nhận được sự vất vả. Dù vậy, cụ vẫn tiếp tục công việc. Vẫn cầm chùm bóng bay đi khắp phố. Như mang niềm vui đến cho trẻ nhỏ. Em thấy có một em bé chạy lại mua bóng. Khi nhận được bóng, em bé cười rất tươi. Cụ cũng mỉm cười theo. Khoảnh khắc ấy rất đẹp. Một niềm vui nhỏ, nhưng rất chân thật. Khiến em cảm thấy xúc động. Cụ không làm điều gì lớn lao. Nhưng sự hiện diện của cụ lại khiến con phố trở nên khác đi. Như có thêm một nét rất riêng. Chùm bóng bay vẫn bay nhẹ trong gió. Và hình ảnh cụ vẫn in đậm trong tâm trí em. Cụ ông bán bóng bay ấy chính là một người mang một ấn tượng không ồn ào, nhưng rất khó quên. Bài tham khảo Mẫu 9 Có những con người không làm điều gì thật lớn lao, nhưng lại khiến người khác nhớ mãi bởi tấm lòng của họ. Với em, đó là một cô bán cháo từ thiện mà em từng gặp gần bệnh viện. Hình ảnh của cô không rực rỡ, nhưng lại rất ấm áp. Hôm đó, em theo mẹ đến bệnh viện thăm người thân. Trời đã gần tối. Không khí xung quanh khá mệt mỏi và buồn bã. Nhưng ở một góc nhỏ gần cổng bệnh viện, em lại thấy một khung cảnh khác. Một nồi cháo lớn được đặt trên bếp nhỏ. Khói bay lên nghi ngút. Mùi cháo thơm lan tỏa trong không khí. Bên cạnh đó là một cô phụ nữ đang múc cháo. Cô không còn trẻ. Dáng người hơi đậm. Khuôn mặt hiền và phúc hậu. Mái tóc buộc gọn phía sau. Cô mặc bộ quần áo giản dị. Tay áo xắn lên gọn gàng. Trên tay cô là chiếc muôi lớn, liên tục múc cháo ra bát. Điều đặc biệt là cô không bán cháo để lấy tiền. Những người đến nhận cháo đều được phát miễn phí. Ai cũng có thể đến lấy. Em thấy rất nhiều người đứng xếp hàng. Có người là bệnh nhân. Có người là người nhà bệnh nhân. Ai cũng có vẻ mệt mỏi. Nhưng khi nhận được bát cháo nóng, gương mặt họ dịu lại. Có người còn nói lời cảm ơn. Cô chỉ mỉm cười nhẹ. Nụ cười của cô rất hiền. Không khoa trương. Không cần lời nói nhiều. Nhưng lại khiến người khác cảm thấy ấm lòng. Có một cụ già đến nhận cháo. Tay cụ run run. Cô vội vàng đỡ lấy bát, rồi đưa tận tay cụ. Cử chỉ rất nhẹ nhàng. Một em nhỏ đi cùng mẹ, trông có vẻ đói. Cô múc cho em một bát đầy hơn. Còn dặn phải ăn khi còn nóng. Những hành động ấy tuy nhỏ, nhưng lại khiến em xúc động. Cô không phân biệt ai. Ai đến cũng được đối xử như nhau. Em đứng nhìn cô rất lâu. Công việc của cô không hề nhẹ. Phải nấu cháo, phải phát liên tục. Nhưng cô không tỏ ra mệt mỏi. Thỉnh thoảng, cô lau mồ hôi trên trán. Rồi lại tiếp tục múc cháo. Động tác nhanh nhưng vẫn cẩn thận. Có người hỏi cô sao lại làm việc này. Cô chỉ cười và nói rằng muốn giúp đỡ những người khó khăn. Câu trả lời rất giản dị. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm em suy nghĩ. Không phải ai cũng sẵn sàng cho đi như vậy. Nhất là khi không nhận lại điều gì. Cô không cần ai biết đến mình. Không cần được khen ngợi. Cô chỉ lặng lẽ làm việc mỗi ngày. Ánh đèn đường chiếu xuống. Bóng cô đổ dài trên mặt đất. Hình ảnh ấy khiến em nhớ mãi. Cô bán cháo ấy không giàu có. Nhưng cô giàu lòng yêu thương. Điều đó mới là điều đáng quý. Sau hôm đó, em thấy mình thay đổi. Em biết quan tâm đến người khác hơn. Biết chia sẻ nhiều hơn. Hình ảnh cô đứng bên nồi cháo nóng vẫn luôn hiện lên trong tâm trí em. Một hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Bài tham khảo Mẫu 10 Chiếc xe đạp của em trượt bánh và đổ xuống đường trong một buổi sáng sau cơn mưa. Em ngã theo, đầu gối đau rát. Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến em chỉ kịp chống tay xuống đất. Em ngồi dậy trong trạng thái hơi hoảng. Chiếc xe nằm nghiêng bên cạnh. Vết trầy trên đầu gối bắt đầu rớm máu. Em chưa biết nên làm gì tiếp theo. Đúng lúc đó, có một anh thanh niên dừng xe gần chỗ em. Anh bước xuống rất nhanh. Dáng người cao, thân hình khá cân đối. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản. Màu áo hơi sẫm, dính vài giọt nước mưa. Chiếc quần jean gọn gàng, không cầu kì. Điều khiến em chú ý là gương mặt của anh. Khuôn mặt sáng, đường nét rõ ràng. Không quá nổi bật, nhưng rất dễ tạo thiện cảm. Làn da anh hơi ngăm. Có lẽ do thường xuyên đi ngoài trời. Trông khỏe khoắn và rắn rỏi. Mái tóc anh cắt ngắn. Không vuốt keo cầu kì. Chỉ đơn giản, gọn gàng. Khi anh cúi xuống, em nhìn rõ hơn đôi mắt của anh. Đó là một đôi mắt rất hiền. Ánh nhìn tập trung nhưng không hề căng thẳng. Anh không hỏi nhiều. Chỉ nhanh chóng dựng xe cho em. Tay anh khá to và chắc. Những động tác dứt khoát, gọn gàng. Anh quay sang hỏi em có đau không. Giọng nói trầm, rõ ràng. Nghe rất bình tĩnh. Khi em chưa kịp trả lời, anh đã cúi xuống xem vết thương. Khuôn mặt anh lúc ấy hơi nghiêng, thể hiện sự tập trung. Anh lấy chai nước trong túi ra. Động tác chậm lại, cẩn thận hơn. Khi rửa vết trầy, anh làm rất nhẹ tay. Đôi bàn tay anh không thô ráp, nhưng cũng không mềm. Những ngón tay dài, chắc chắn. Khi chạm vào vết thương, anh rất chú ý. Em thấy anh hơi cau mày khi nhìn vết xước. Có lẽ anh lo em đau. Biểu cảm ấy khiến em cảm thấy được quan tâm. Chiếc xe đạp bị lệch bánh. Anh cúi xuống chỉnh lại. Lưng hơi cong, tay giữ chắc bánh xe. Khi làm xong, anh đứng thẳng dậy. Dáng người cao khiến anh trông khá nổi bật giữa đường. Anh hỏi em có thể đi tiếp không. Em gật đầu, nhưng vẫn còn run. Có lẽ anh nhận ra điều đó. Anh đề nghị dắt xe giúp em một đoạn. Khi đi, bước chân anh chậm lại. Như để phù hợp với em. Em đi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn anh. Gương mặt anh lúc này thoải mái hơn. Không còn căng thẳng như lúc đầu. Anh không nói nhiều. Nhưng ánh mắt vẫn để ý đến em. Như để chắc chắn em không bị choáng. Khi đến đoạn đường dễ đi hơn, anh dừng lại. Anh kiểm tra lại chiếc xe một lần nữa. Sau đó, anh lên xe rời đi. Không quay lại. Cũng không chờ em nói thêm gì. Em đứng nhìn theo. Dáng anh xa dần. Hòa vào dòng người trên đường. Nhưng hình ảnh ấy vẫn còn rõ. Một dáng người cao, gọn gàng. Một khuôn mặt hiền. Một ánh mắt ấm áp. Trên đường đi tiếp, em cẩn thận hơn. Không còn vội vàng. Không còn chủ quan. Trong đầu em vẫn hiện lên hình ảnh anh lúc cúi xuống giúp em. Từng cử chỉ, từng ánh nhìn. Em nhận ra rằng, đôi khi ngoại hình không cần phải quá nổi bật. Chỉ cần toát lên sự chân thành cũng đủ gây ấn tượng. Anh thanh niên ấy không để lại tên. Nhưng hình ảnh của anh thì ở lại. Một hình ảnh giản dị, nhưng đầy thiện cảm. Và mỗi lần nhớ lại, em không chỉ nhớ đến việc mình đã được giúp đỡ. Mà còn nhớ đến gương mặt hiền và ánh mắt ấm áp của anh trong buổi sáng hôm đó. Bài tham khảo Mẫu 11 Tiếng còi xe cứu hỏa vang lên giữa buổi chiều khiến mọi người giật mình. Em cũng dừng lại, nhìn theo chiếc xe đỏ lao nhanh về phía trước. Khói bốc lên từ một ngôi nhà gần đó. Không khí trở nên căng thẳng. Em đứng từ xa quan sát. Chỉ vài phút sau, những người lính cứu hỏa đã có mặt. Họ nhanh chóng xuống xe, mang theo thiết bị. Trong số đó, em chú ý đến một anh lính cứu hỏa. Anh có dáng người cao lớn. Bờ vai rộng và chắc. Bộ đồ bảo hộ màu sẫm khiến anh trông càng vững vàng hơn. Trên đầu là chiếc mũ cứng. Khuôn mặt bị che đi một phần. Nhưng khi anh kéo nhẹ khẩu trang xuống, em nhìn thấy rõ gương mặt anh. Khuôn mặt vuông vức. Đường nét mạnh mẽ. Làn da anh sạm đi vì nắng và khói. Không trắng trẻo, nhưng rất khỏe khoắn. Trông đầy sức sống. Mái tóc anh cắt rất ngắn. Gọn gàng, đúng với tính chất công việc. Không một chút cầu kì. Đôi mắt anh rất sáng. Ánh nhìn tập trung và dứt khoát. Khi nhìn vào đám cháy, ánh mắt ấy trở nên nghiêm nghị. Anh không đứng yên một chỗ. Liên tục di chuyển. Khi thì kéo vòi nước. Khi thì hỗ trợ đồng đội. Đôi tay anh khỏe. Các cơ nổi rõ khi làm việc. Từng động tác nhanh và chính xác. Khi cầm vòi nước, anh đứng vững. Hai chân dang rộng để giữ thăng bằng. Tư thế rất chắc chắn. Ngọn lửa vẫn bốc lên dữ dội. Khói bay mù mịt. Nhưng anh không hề lùi bước. Anh lao vào gần khu vực cháy hơn. Nước phun mạnh vào đám lửa. Những tia nước trắng xóa giữa làn khói đen. Mồ hôi thấm ướt bên trong lớp áo bảo hộ. Nhưng bên ngoài, anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Em thấy gương mặt anh lấm lem khói bụi. Nhưng ánh mắt vẫn rất kiên định. Không hề dao động. Có lúc, anh quay sang hô lớn với đồng đội. Giọng nói dứt khoát, rõ ràng. Như đang điều phối công việc. Một em nhỏ được đưa ra từ trong nhà. Anh lập tức chạy đến hỗ trợ. Động tác nhanh nhưng rất cẩn thận. Khi bế em nhỏ, anh nhẹ nhàng hơn hẳn. Như sợ làm em đau. Gương mặt anh lúc đó dịu lại. Chỉ một khoảnh khắc thôi. Sau đó, anh lại quay về với công việc. Nhanh chóng và dứt khoát. Ngọn lửa dần được khống chế. Khói cũng bớt dày hơn. Không khí trở nên dễ thở hơn. Anh đứng lại một lúc. Thở mạnh. Có lẽ đã rất mệt. Nhưng vẫn không rời vị trí. Khi tháo mũ bảo hộ, em thấy tóc anh ướt đẫm mồ hôi. Gương mặt đỏ lên vì nóng. Dáng người anh lúc đó vẫn vững vàng. Không hề tỏ ra yếu mệt. Dù vừa trải qua một công việc rất nguy hiểm. Em nhìn anh rất lâu. Một con người bình thường, nhưng lại làm những việc phi thường. Hình ảnh người lính cứu hỏa ấy vẫn rất rõ trong tâm trí. Một dáng người cao lớn. Một gương mặt lấm lem khói bụi. Một ánh mắt kiên định. Tất cả tạo nên một ấn tượng rất mạnh. Không chỉ về ngoại hình, mà còn về con người. Bài tham khảo Mẫu 12 Sáng hôm đó, em có dịp đến thăm một doanh trại quân đội cùng gia đình. Không gian ở đây rất khác so với bên ngoài. Mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp. Và chính tại nơi ấy, em đã gặp một chú bộ đội khiến em nhớ mãi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, chú đã gây ấn tượng. Chú có dáng người cao, thân hình rắn rỏi. Bước đi nhanh và dứt khoát. Chú mặc bộ quân phục màu xanh. Bộ đồ được là phẳng phiu, không một nếp nhăn. Trông rất chỉnh tề. Chiếc mũ cứng đội ngay ngắn trên đầu. Tạo cảm giác rất nghiêm túc. Khi chú đứng, tư thế rất thẳng. Khuôn mặt chú vuông vức. Nước da sạm nắng. Có lẽ do thường xuyên luyện tập ngoài trời. Mái tóc chú cắt rất ngắn. Gọn gàng và sạch sẽ. Không hề cầu kì. Đôi mắt chú sáng. Ánh nhìn nghiêm nhưng không lạnh. Khi nhìn người khác, ánh mắt ấy rất tập trung. Hàng lông mày rậm, làm gương mặt chú thêm phần cứng cáp. Đôi môi ít khi cười lớn, nhưng lúc cười lại rất hiền. Điều khiến em ấn tượng là phong thái của chú. Mỗi cử động đều nhanh gọn. Không thừa, không chậm. Khi nói chuyện, chú đứng thẳng. Giọng nói rõ ràng, dứt khoát. Nghe rất chắc chắn. Em thấy chú cùng các đồng đội tập luyện. Những động tác đều rất đều nhau. Nhịp nhàng và chính xác. Khi chạy, bước chân chú mạnh mẽ. Không hề chậm lại. Dù thời tiết khá nóng. Mồ hôi chảy xuống trán. Nhưng chú không hề than mệt. Vẫn tiếp tục tập luyện. Có lúc chú quay sang hướng dẫn một chiến sĩ trẻ hơn. Cách nói vừa nghiêm túc vừa nhẹ nhàng. Em nhận ra chú không chỉ kỉ luật mà còn rất quan tâm đến người khác. Điều đó khiến em rất quý. Sau giờ tập, chú ngồi nghỉ một chút. Lúc này, gương mặt chú dịu lại. Không còn vẻ nghiêm nghị như lúc tập luyện. Chú lau mồ hôi bằng chiếc khăn nhỏ. Động tác chậm rãi hơn. Trông gần gũi hơn. Em có dịp lại gần hỏi chuyện. Chú mỉm cười. Nụ cười giản dị nhưng ấm áp. Khi nói chuyện với em, giọng chú nhẹ hơn. Không còn dứt khoát như lúc làm việc. Tạo cảm giác rất thân thiện. Chú kể rằng công việc của mình khá vất vả. Nhưng chú luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Nghe chú nói, em cảm nhận được sự tự hào. Không phải tự hào về bản thân, mà về công việc mình đang làm. Khi chia tay, chú vẫn đứng thẳng. Gật đầu chào. Một cử chỉ rất đơn giản nhưng đầy trang trọng. Em rời khỏi doanh trại, nhưng hình ảnh chú vẫn còn rõ. Và từ hôm đó, mỗi khi nhìn thấy màu áo xanh, em lại nhớ đến chú. Một hình ảnh khiến em cảm thấy rất tự hào. Bài tham khảo Mẫu 13 Em vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy, khi lần đầu tiên em được gặp diễn viên hài Xuân Bắc ngoài đời. Không phải trên sân khấu, không qua màn hình, mà là giữa một không gian rất gần gũi. Cảm giác lúc đó vừa bất ngờ, vừa thích thú. Anh xuất hiện giữa đám đông, không hề phô trương. Nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua, em đã nhận ra ngay. Có lẽ vì gương mặt ấy đã quá quen thuộc. Dáng người anh không quá cao lớn, nhưng nhanh nhẹn. Khi bước đi, anh luôn tạo cảm giác hoạt bát. Không hề chậm chạp. Anh mặc trang phục rất giản dị. Một chiếc áo phông và quần dài đơn giản. Không cầu kì như trên sân khấu. Khuôn mặt anh là điều gây ấn tượng nhất. Gương mặt hơi dài, các đường nét rõ ràng. Trông rất “có duyên”. Làn da anh không quá trắng. Mang nét khỏe khoắn, tự nhiên. Không hề trau chuốt. Mái tóc cắt gọn. Không kiểu cách. Nhưng phù hợp với gương mặt. Đôi mắt anh sáng luôn ánh lên sự vui vẻ. Khi nhìn người khác, ánh mắt ấy rất thân thiện. Đặc biệt là nụ cười. Nụ cười của anh rất tươi. Khi cười, cả khuôn mặt như bừng sáng. Chính nụ cười ấy khiến em có cảm giác gần gũi ngay từ đầu. Không hề có khoảng cách giữa một người nổi tiếng và người bình thường. Anh nói chuyện rất tự nhiên. Giọng nói quen thuộc, giống hệt trên tivi. Nhưng ngoài đời nghe ấm hơn. Khi có người nhận ra và xin chụp ảnh, anh không từ chối. Anh dừng lại, cười và tạo dáng rất thoải mái. Không hề tỏ ra vội vàng hay khó chịu. Dù xung quanh có khá đông người. Em đứng gần đó, quan sát rất lâu. Càng nhìn, em càng thấy anh không giống với hình dung về một “người nổi tiếng xa cách”. Có một em nhỏ rụt rè lại gần. Anh cúi xuống ngang tầm em bé. Nói chuyện rất nhẹ nhàng. Hành động ấy khiến em ấn tượng mạnh. Không phải ai cũng chú ý đến những điều nhỏ như vậy. Khi trò chuyện với mọi người, anh luôn pha chút hài hước. Mỗi câu nói đều khiến người nghe bật cười. Em nhận ra rằng, sự hài hước của anh không chỉ là nghề nghiệp. Mà đã trở thành một phần con người anh. Dù vậy, anh không hề ồn ào. Khi cần, anh vẫn nói chuyện rất nghiêm túc. Rất chừng mực. Em chú ý đến cách anh lắng nghe người khác. Khi ai đó nói, anh nhìn thẳng, gật đầu. Thể hiện sự tôn trọng. Điều đó khiến em cảm thấy anh rất chân thành. Không phải chỉ “diễn” cho vui. Sau một lúc, anh chuẩn bị rời đi. Nhưng vẫn quay lại chào mọi người. Nụ cười vẫn như lúc đầu. Khoảnh khắc ấy khiến em nhớ mãi. Một người nổi tiếng, nhưng không hề xa cách. Trên đường về, em vẫn nghĩ về cuộc gặp gỡ đó. Không phải vì anh là nghệ sĩ, mà vì cách anh cư xử. Em hiểu rằng, để được yêu mến, không chỉ cần tài năng. Mà còn cần cách đối xử với mọi người. Bài tham khảo Mẫu 14 Đêm hôm ấy, sân khấu rực sáng trong tiếng nhạc và ánh đèn, và đó cũng là lần đầu tiên em được nhìn thấy Sơn Tùng M-TP ngoài đời, không phải qua màn hình nhỏ quen thuộc. Ngay khi anh bước ra, cả không gian như bừng lên một sức sống rất khác, vừa sôi động vừa cuốn hút, khiến em không thể rời mắt dù chỉ một giây. Anh không quá cao lớn, nhưng dáng người cân đối, nhanh nhẹn, mỗi bước đi đều dứt khoát và tự tin như đã quen với việc đứng trước hàng nghìn khán giả. Trang phục anh mặc hôm đó khá đơn giản so với tưởng tượng của em, chỉ là một bộ đồ biểu diễn gọn gàng, không quá cầu kì nhưng vẫn nổi bật nhờ phong thái riêng. Chính phong thái ấy khiến anh không cần quá nhiều chi tiết trang trí mà vẫn thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người. Khuôn mặt của anh là điều khiến em ấn tượng mạnh nhất, bởi đó là một gương mặt vừa quen thuộc vừa có nét rất riêng, không lẫn với bất kì ai. Làn da sáng, đường nét rõ ràng, đặc biệt là đôi mắt luôn ánh lên sự tự tin và tập trung, như đang dõi theo từng chuyển động của sân khấu và khán giả. Mái tóc được tạo kiểu gọn gàng, không quá cầu kì nhưng vẫn hợp với gương mặt, khiến tổng thể trở nên hài hòa. Khi anh cười, cả khuôn mặt như sáng bừng lên, nụ cười ấy không chỉ dành cho ống kính mà còn hướng về phía khán giả một cách rất tự nhiên, khiến em có cảm giác như khoảng cách giữa ca sĩ và người xem bỗng nhiên được thu hẹp lại. Không phải là một nụ cười gượng ép, mà là nụ cười thật sự, có thể cảm nhận được sự vui vẻ và nhiệt tình. Trong lúc biểu diễn, anh di chuyển liên tục trên sân khấu, nhưng không hề rối loạn, từng bước chân, từng động tác đều có sự kiểm soát, tạo nên một cảm giác rất chuyên nghiệp. Giọng hát của anh vang lên rõ ràng, mạnh mẽ nhưng vẫn giữ được sự ấm áp, khiến người nghe không chỉ nghe bằng tai mà còn cảm nhận bằng cảm xúc. Điều khiến em bất ngờ hơn cả là cách anh giao lưu với khán giả, bởi anh không hề giữ khoảng cách mà luôn cố gắng nói chuyện một cách gần gũi, thậm chí còn pha chút hài hước để mọi người cảm thấy thoải mái hơn. Anh cúi xuống gần phía khán giả, vẫy tay, cười và hỏi han, như thể đang trò chuyện với những người bạn thân quen. Có một khoảnh khắc, anh dừng lại giữa bài hát để lắng nghe tiếng hò reo, rồi mỉm cười rất nhẹ, ánh mắt nhìn xuống khán đài với sự trân trọng rõ ràng. Chính khoảnh khắc ấy khiến em cảm nhận được rằng phía sau hình ảnh một ca sĩ nổi tiếng là một con người rất chân thành. Khi chương trình gần kết thúc, anh vẫn nán lại thêm một chút để chào khán giả, không vội vàng rời đi như em từng nghĩ. Anh cúi đầu cảm ơn, nụ cười vẫn giữ nguyên như lúc bắt đầu, và điều đó khiến em thấy được sự tôn trọng mà anh dành cho những người đã đến xem mình biểu diễn. Trên đường về, trong đầu em vẫn hiện lên hình ảnh của anh trên sân khấu, không chỉ là ánh đèn hay âm nhạc, mà là dáng người ấy, gương mặt ấy và đặc biệt là cách anh cư xử với mọi người xung quanh. Em nhận ra rằng, điều làm nên sức hút của một người không chỉ nằm ở tài năng, mà còn ở cách họ đối diện với người khác bằng sự chân thành. Và với Sơn Tùng M-TP, điều em nhớ nhất không phải là một bài hát cụ thể, mà là cảm giác gần gũi mà anh mang lại trong lần gặp gỡ ấy, một cảm giác rất khó quên dù chỉ diễn ra trong thời gian ngắn ngủi. Bài tham khảo Mẫu 15 Buổi chiều hôm ấy, khi em đi ngang qua con ngõ nhỏ gần nhà, em bắt gặp một hình ảnh khiến mình phải dừng lại lâu hơn bình thường, đó là một chị bán hàng rong đang phát những phần quà nhỏ cho mấy em nhỏ trong xóm. Không có tiếng gọi ồn ào, cũng không có sự chú ý của đông người, mọi việc diễn ra rất lặng lẽ, nhưng lại khiến em cảm thấy ấm áp một cách kì lạ. Chị mặc một bộ quần áo giản dị, chiếc áo đã bạc màu theo thời gian, quần tối màu gọn gàng, đôi dép nhựa cũ nhưng sạch sẽ, tất cả tạo nên một vẻ ngoài rất đỗi bình thường, thậm chí có phần lam lũ. Dáng người chị không cao, hơi gầy, lưng có chút khom xuống như đã quen với việc gánh hàng mỗi ngày đi khắp các con phố. Mái tóc chị được buộc vội phía sau, vài sợi tóc con rơi xuống trước trán, dính nhẹ mồ hôi, cho thấy chị vừa trải qua một ngày làm việc vất vả. Khuôn mặt chị không trang điểm, làn da sạm nắng, nhưng lại toát lên nét hiền lành và chân chất. Những nếp nhăn nhẹ nơi khóe mắt hiện rõ mỗi khi chị mỉm cười, và chính nụ cười ấy làm gương mặt chị trở nên thật gần gũi. Đôi mắt chị không quá to, nhưng rất ấm, ánh nhìn luôn hướng về những đứa trẻ trước mặt với sự quan tâm rõ rệt, như thể chị đang chăm sóc cho chính người thân của mình. Khi nói chuyện, giọng chị nhẹ nhàng, không lớn, nhưng đủ để người nghe cảm nhận được sự chân thành. Bên cạnh chị là chiếc xe đẩy nhỏ, trên đó không chỉ có những món hàng quen thuộc mà chị vẫn bán hằng ngày, mà còn có thêm một túi bánh và vài chai sữa. Chị lần lượt gọi các em nhỏ lại, trao cho mỗi em một phần, không phân biệt nhiều hay ít, chỉ đơn giản là ai đến cũng được nhận. Có một em bé nhỏ đứng phía sau, có vẻ còn ngại ngùng chưa dám lại gần, chị liền bước tới, cúi xuống ngang tầm với em, nhẹ nhàng đưa phần quà vào tay em, rồi mỉm cười như để động viên. Hành động ấy tuy rất nhỏ, nhưng lại khiến em đứng nhìn cảm thấy xúc động. Những đứa trẻ nhận được quà đều cười rất tươi, tiếng cười vang lên trong con ngõ nhỏ khiến không khí trở nên vui vẻ hơn hẳn. Chị cũng cười theo, một nụ cười không hề cầu kì, không phô trương, chỉ đơn giản là niềm vui khi thấy người khác vui. Sau khi phát hết số quà, chị không vội rời đi mà còn nán lại hỏi han vài em nhỏ, xem chúng có đi học đầy đủ không, có ăn uống đủ không, những câu hỏi giản dị nhưng lại chứa đựng sự quan tâm thật lòng. Nhìn cách chị nói chuyện, em cảm thấy chị không chỉ cho đi vật chất, mà còn trao đi cả sự ấm áp. Điều khiến em suy nghĩ nhiều nhất là có lẽ chị không phải là người dư dả, bởi nhìn vào chiếc xe hàng và dáng vẻ của chị, em hiểu rằng cuộc sống của chị cũng không hề dễ dàng. Thế nhưng, chị vẫn dành ra một phần nhỏ của mình để giúp đỡ người khác, và chính điều đó làm nên vẻ đẹp rất riêng của chị. Không ai chú ý đến chị như một người đặc biệt, không có ai ghi lại hay khen ngợi, nhưng trong mắt em, hình ảnh ấy lại trở nên rất đáng quý, bởi nó chân thật và gần gũi hơn bất cứ điều gì lớn lao. Khi chị đẩy xe rời đi, bóng dáng nhỏ bé ấy dần khuất sau con ngõ, nhưng cảm giác ấm áp mà chị để lại vẫn còn nguyên trong em. Em chợt nhận ra rằng, lòng tốt không cần phải bắt đầu từ những điều lớn lao, mà có thể đến từ những việc rất nhỏ, rất đời thường. Chính những con người bình dị như chị, những người âm thầm cho đi mà không cần nhận lại, mới là những người làm cho cuộc sống này trở nên đẹp hơn theo cách rất riêng của họ.
|






Danh sách bình luận