Top 105 Bài văn tả một người mà em ngưỡng mộ và khâm phục trong đợt dịch Covid 19 hay nhấtI. Mở bài - Giới thiệu hoàn cảnh: đại dịch COVID-19 đã gây nhiều khó khăn, mất mát. - Nêu nhân vật em ngưỡng mộ, khâm phục (bác sĩ, y tá, bộ đội, tình nguyện viên…). Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Giới thiệu hoàn cảnh: đại dịch COVID-19 đã gây nhiều khó khăn, mất mát. - Nêu nhân vật em ngưỡng mộ, khâm phục (bác sĩ, y tá, bộ đội, tình nguyện viên…). - Nêu ấn tượng/ cảm nhận của em về người đó. II. Thân bài 1. Giới thiệu chung về nhân vật - Tên, nghề nghiệp (ví dụ: bác sĩ tuyến đầu, y tá, chiến sĩ…). - Hoàn cảnh làm việc trong thời gian dịch bệnh. - Mối quan hệ với em (biết qua thực tế, truyền hình, hoặc người quen). 2. Tả ngoại hình - Dáng người: cao, gầy, khỏe mạnh… - Khuôn mặt: Có thể hằn vết khẩu trang, mệt mỏi vì làm việc liên tục. - Trang phục: Bộ đồ bảo hộ kín mít, Kính chắn giọt bắn, khẩu trang… - Ấn tượng nổi bật: Ánh mắt kiên cường, đầy quyết tâm. 3. Tả hoạt động, việc làm trong mùa dịch - Làm việc liên tục ngày đêm, không ngại nguy hiểm. - Chăm sóc bệnh nhân, xét nghiệm, điều trị… - Tham gia chống dịch ở khu cách ly, bệnh viện dã chiến… - Sẵn sàng xa gia đình để hoàn thành nhiệm vụ. 4. Tính cách, phẩm chất - Dũng cảm, không sợ nguy hiểm. - Tận tụy, hết lòng vì công việc. - Yêu thương, quan tâm bệnh nhân. - Có tinh thần trách nhiệm cao. 5. Kỉ niệm hoặc câu chuyện tiêu biểu - Nhịn ăn, làm việc xuyên đêm. - Giúp đỡ bệnh nhân trong hoàn cảnh khó khăn. - Không về nhà nhiều ngày để tránh lây bệnh cho gia đình. - Cảm xúc của em khi biết câu chuyện đó. 6. Tình cảm của mọi người - Được nhân dân yêu mến, biết ơn. - Được gọi là “anh hùng thầm lặng”, “chiến sĩ áo trắng”. 7. Bài học em rút ra - Biết trân trọng cuộc sống. - Học tập tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm. - Ý thức bảo vệ sức khỏe bản thân và cộng đồng. III. Kết bài - Khẳng định lại sự ngưỡng mộ và lòng biết ơn đối với nhân vật. - Liên hệ bản thân: cố gắng học tập, sống có ích như họ. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong thời gian dịch bệnh COVID-19 bùng phát, em rất ngưỡng mộ những bác sĩ nơi tuyến đầu chống dịch. Trong đó, người khiến em ấn tượng nhất là bác sĩ Lan, một người luôn tận tụy vì bệnh nhân. Bác sĩ Lan làm việc tại bệnh viện dã chiến, nơi tiếp nhận rất nhiều ca bệnh. Chị có dáng người gầy, khuôn mặt hiền hậu nhưng luôn ánh lên sự kiên cường. Khi làm việc, chị mặc bộ đồ bảo hộ kín mít, đeo khẩu trang và kính chắn giọt bắn. Dù vậy, em vẫn cảm nhận được sự mệt mỏi hiện lên qua đôi mắt của chị. Mỗi ngày, chị phải làm việc liên tục trong nhiều giờ liền. Công việc của chị rất vất vả và nguy hiểm, vì phải tiếp xúc gần với bệnh nhân. Thế nhưng, chị chưa bao giờ than phiền. Chị luôn tận tình chăm sóc, động viên người bệnh vượt qua khó khăn. Có những lúc chị không được về nhà trong thời gian dài để tránh lây bệnh cho gia đình. Em rất xúc động khi biết những hi sinh thầm lặng ấy. Trong mắt em, chị không chỉ là một bác sĩ mà còn là một người hùng. Nhờ có những người như chị, dịch bệnh dần được kiểm soát. Em học được ở chị tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể giúp ích cho xã hội. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Trong đợt dịch COVID-19, em rất ngưỡng mộ anh công an Hoàng - người trực tiếp làm nhiệm vụ tại chốt kiểm soát gần khu phố em. Anh khoảng ngoài ba mươi tuổi, dáng người cao ráo, khỏe mạnh, trông rất nghiêm túc nhưng gần gũi. Mái tóc anh cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt sáng và ánh mắt luôn quan sát xung quanh để đảm bảo an toàn. Hằng ngày, anh mặc đồng phục chỉnh tề, đeo khẩu trang và đứng trực dưới trời nắng nóng. Anh hướng dẫn người dân khai báo y tế, giữ khoảng cách an toàn và nhắc nhở mọi người rửa tay thường xuyên. Dù công việc vất vả, anh luôn kiên nhẫn, lịch sự với mọi người. Có lần em thấy một cụ già lo lắng không làm đúng thủ tục, anh đã nhẹ nhàng chỉ dẫn, giúp cụ hoàn thành xong mọi việc mà vẫn giữ được nụ cười. Anh còn phối hợp với đội y tế, vận chuyển nhu yếu phẩm cho các hộ dân cách ly. Em rất ngưỡng mộ sự tận tâm và dũng cảm của anh. Nhờ có anh và các đồng nghiệp, mọi người trong khu phố đều cảm thấy an toàn hơn. Anh công an Hoàng là tấm gương sáng về trách nhiệm và lòng yêu thương cộng đồng trong mùa dịch. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Trong đợt dịch COVID-19 vừa qua, em rất ngưỡng mộ bác sĩ Minh - người trực tiếp chăm sóc bệnh nhân tại bệnh viện gần nhà em. Bác sĩ Minh khoảng ngoài ba mươi tuổi, dáng người cao ráo và rất nhanh nhẹn. Mỗi khi mặc bộ đồ bảo hộ kín mít, bác vẫn giữ vẻ điềm tĩnh và chuyên nghiệp. Đôi mắt bác sáng và tràn đầy sự quan tâm, khiến bệnh nhân cảm thấy an tâm. Bác luôn tận tụy với công việc, chăm sóc từng bệnh nhân một cách cẩn thận. Bác thường phải làm việc liên tục nhiều giờ, đôi khi không kịp nghỉ ăn. Dù mệt, bác vẫn luôn nở nụ cười động viên mọi người. Em nhớ có lần thấy bác nhẹ nhàng dỗ dành một bệnh nhân nhỏ tuổi khóc, rồi kiên nhẫn giải thích để cháu không sợ nữa. Bác Minh còn giúp đồng nghiệp chuẩn bị thuốc, hướng dẫn các bác sĩ trẻ cách điều trị và kiểm soát dịch bệnh. Sự kiên trì, nhẫn nại và lòng tốt của bác khiến em rất ngưỡng mộ. Em học được ở bác sự tận tâm, tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm. Với em, bác Minh không chỉ là bác sĩ, mà còn là anh hùng thầm lặng, luôn hy sinh để cứu người. Em hy vọng sau này mình cũng có thể sống có trách nhiệm và giúp đỡ người khác như bác. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong những năm tháng khó khăn khi dịch bệnh COVID-19 bùng phát, em đã chứng kiến rất nhiều tấm gương đáng khâm phục. Giữa vô vàn con người ấy, người khiến em ấn tượng sâu sắc nhất là bác sĩ Lan - một nữ bác sĩ nơi tuyến đầu chống dịch. Nhắc đến chị, em luôn cảm thấy xúc động và tự hào. Em biết đến chị qua một chương trình thời sự. Hình ảnh chị trong bộ đồ bảo hộ kín mít, làm việc không ngừng nghỉ đã khiến em chú ý ngay từ lần đầu. Khi ấy, em tự hỏi: điều gì đã giúp chị mạnh mẽ đến như vậy? Bác sĩ Lan khoảng ngoài ba mươi tuổi. Dáng người chị không cao, thậm chí còn hơi gầy. Nhưng ở chị lại toát lên một nguồn năng lượng rất mạnh mẽ. Khuôn mặt chị hiền hậu, phúc hậu. Tuy nhiên, vì phải làm việc nhiều giờ trong môi trường khắc nghiệt, khuôn mặt ấy đã có phần gầy đi. Đôi mắt của chị là điều khiến em nhớ nhất. Đó là đôi mắt vừa dịu dàng, vừa kiên cường. Dù mệt mỏi, ánh mắt ấy vẫn luôn ánh lên sự quyết tâm. Khi làm việc, chị mặc bộ đồ bảo hộ kín từ đầu đến chân. Chiếc khẩu trang và kính chắn giọt bắn che gần hết khuôn mặt. Có những lúc, mồ hôi làm mờ cả kính, nhưng chị vẫn không dừng lại. Công việc của chị vô cùng vất vả. Mỗi ngày, chị phải chăm sóc rất nhiều bệnh nhân. Có những ca bệnh nặng cần theo dõi liên tục. Chị làm việc nhiều giờ liền mà không được nghỉ ngơi đầy đủ. Có khi phải làm việc xuyên đêm. Dù vậy, chị chưa bao giờ than phiền. Điều khiến em cảm động nhất là sự tận tâm của chị. Với mỗi bệnh nhân, chị đều nhẹ nhàng hỏi han, động viên. Chị không chỉ chữa bệnh mà còn mang lại niềm tin cho họ. Có những bệnh nhân rất lo lắng, sợ hãi. Nhưng chỉ cần được chị an ủi, họ lại cảm thấy yên tâm hơn. Chị còn phải đối mặt với nguy cơ lây nhiễm rất cao. Nhưng chị vẫn không hề chùn bước. Có thời gian dài, chị không thể về nhà. Chị chấp nhận xa gia đình để bảo vệ họ và hoàn thành nhiệm vụ. Em đã rất xúc động khi thấy hình ảnh chị gọi điện về cho con. Dù rất nhớ con, chị vẫn cố gắng kiềm chế cảm xúc. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng, phía sau sự mạnh mẽ là những hi sinh thầm lặng. Không chỉ giỏi chuyên môn, chị Lan còn là một người rất nhân hậu. Chị luôn đặt lợi ích của bệnh nhân lên trên hết. Những hành động của chị đã khiến nhiều người cảm phục. Chị được mọi người gọi là “chiến sĩ áo trắng”. Trong mắt em, chị là một người hùng. Nhưng chị không cần áo choàng hay danh hiệu, bởi chính công việc của chị đã nói lên tất cả. Nhờ có những người như chị, dịch bệnh dần được kiểm soát. Cuộc sống của chúng ta trở lại bình thường hơn. Em nhận ra rằng, sự bình yên mà chúng ta có được hôm nay là nhờ sự hi sinh của rất nhiều người. Bác sĩ Lan là một trong những người như thế. Từ chị, em học được rất nhiều điều. Đó là tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và sự tận tụy. Chị dạy em rằng, dù trong hoàn cảnh nào cũng phải cố gắng hết mình. Chị cũng giúp em hiểu rằng, giúp đỡ người khác là một điều rất ý nghĩa. Từ đó, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt. Em muốn sau này cũng có thể trở thành người có ích cho xã hội. Bài tham khảo Mẫu 2 Trong đợt dịch COVID-19 vừa qua, em đã chứng kiến rất nhiều tấm gương dũng cảm, tận tâm. Trong số đó, người khiến em ngưỡng mộ nhất chính là anh Hoàng - công an trực chốt kiểm soát gần khu phố em. Anh là người luôn âm thầm làm việc ngày này qua ngày khác, bảo vệ an toàn cho mọi người trong những thời khắc khó khăn nhất. Anh Hoàng khoảng ngoài ba mươi tuổi, dáng người cao ráo, chắc khỏe. Khuôn mặt anh nghiêm túc nhưng lại rất gần gũi. Mái tóc anh cắt gọn gàng, đôi mắt sáng, lúc nào cũng quan sát xung quanh, đảm bảo không có điều gì xảy ra ngoài tầm kiểm soát. Hằng ngày, anh mặc đồng phục chỉnh tề, đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang cẩn thận, đứng trực dưới trời nắng nóng hoặc mưa lạnh mà chưa bao giờ than phiền. Công việc của anh rất vất vả. Anh phải trực suốt nhiều giờ liền, hướng dẫn người dân khai báo y tế, nhắc nhở giữ khoảng cách và rửa tay sát khuẩn. Nhiều người già, trẻ em hoặc những người không hiểu cách khai báo đều được anh kiên nhẫn hướng dẫn từng bước. Anh không bao giờ nóng giận, luôn nở nụ cười nhẹ nhàng để trấn an mọi người. Em nhớ có một lần, một cụ già trong xóm quên giấy tờ cần thiết và lo lắng không làm đúng thủ tục. Anh Hoàng đã nhẹ nhàng chỉ dẫn, giúp cụ điền đầy đủ thông tin và hướng dẫn cách rửa tay, giữ khoảng cách. Cụ già cười mừng rỡ, cảm ơn anh và bước đi yên tâm. Lúc đó, em thấy công việc của anh không chỉ là kiểm soát dịch bệnh, mà còn là chăm lo cho mọi người, từ những điều nhỏ nhất. Không chỉ đứng chốt, anh còn phối hợp với đội y tế vận chuyển nhu yếu phẩm, hỗ trợ các hộ dân cách ly. Những hôm trời mưa to, anh vẫn đứng ngoài trời để đảm bảo mọi người đi lại an toàn, không bỏ sót ai. Em nhiều lần thấy anh lau mồ hôi, thay khẩu trang, rồi lại tiếp tục hướng dẫn mọi người như chưa hề mệt mỏi. Anh Hoàng còn rất quan tâm đến những đồng nghiệp xung quanh. Anh chia sẻ nước uống, đồ ăn nhẹ cho mọi người và luôn động viên họ cố gắng cùng nhau vượt qua mùa dịch. Anh là tấm gương sáng về sự trách nhiệm và tinh thần đồng đội. Nhìn anh làm việc ngày qua ngày, em học được rất nhiều điều. Em học được sự kiên nhẫn, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Em nhận ra rằng, để bảo vệ cộng đồng, đôi khi người ta phải hy sinh sự thoải mái cá nhân, đứng giữa nắng mưa mà vẫn giữ nụ cười. Mỗi khi thấy anh Hoàng, em đều cảm thấy yên tâm và ngưỡng mộ. Anh không chỉ là công an, mà còn là người bạn, người bảo vệ lặng thầm của mọi người trong khu phố. Nhờ có anh, những ngày dịch bệnh đầy căng thẳng trở nên an toàn và bớt lo âu hơn rất nhiều. Em tự nhủ rằng, khi lớn lên, em cũng sẽ học theo anh: sống trách nhiệm, biết giúp đỡ người khác và luôn giữ lòng tốt trong mọi hoàn cảnh. Anh Hoàng chính là tấm gương sáng mà em sẽ mãi ghi nhớ, không chỉ trong mùa dịch mà còn trong cả cuộc sống sau này. Với em, anh không chỉ là một công an dũng cảm, mà còn là biểu tượng của lòng kiên trì, sự tận tâm và tình yêu thương cộng đồng. Em hy vọng anh luôn khỏe mạnh, tiếp tục công việc của mình, để bảo vệ mọi người và trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ học sinh chúng em. Bài tham khảo Mẫu 3 Trong đợt dịch COVID-19 vừa qua, em đã chứng kiến và vô cùng ngưỡng mộ những bác sĩ tuyến đầu, những con người dũng cảm và tận tụy. Trong số đó, bác sĩ Minh - người trực tiếp chăm sóc bệnh nhân tại bệnh viện gần nhà em là người khiến em khâm phục nhất. Bác khoảng ngoài ba mươi tuổi, dáng người cao ráo, vóc dáng khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Khi mặc bộ đồ bảo hộ kín mít, gương mặt chỉ lộ ra đôi mắt, bác vẫn tỏa ra vẻ điềm tĩnh và tự tin. Đôi mắt ấy sáng và dịu dàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành đến từng bệnh nhân. Công việc của bác trong mùa dịch rất vất vả. Bác phải tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân, kiểm tra sức khỏe, hướng dẫn điều trị, đồng thời báo cáo tình trạng bệnh hàng giờ cho cấp trên. Mỗi ca trực kéo dài nhiều giờ liên tục, đôi khi bác không kịp nghỉ ngơi hay ăn uống đầy đủ. Thế nhưng, mỗi khi bước vào phòng bệnh, bác vẫn nở nụ cười động viên, hỏi han từng bệnh nhân một cách ân cần. Có lần em theo dõi trên truyền hình, thấy bác nhẹ nhàng dỗ một em nhỏ khóc vì sợ tiêm thuốc, bác vừa trò chuyện vừa nắm tay em, khiến em cảm thấy an tâm. Bác Minh còn luôn giúp đỡ các đồng nghiệp trẻ, hướng dẫn họ cách mặc đồ bảo hộ, cách lấy mẫu xét nghiệm và chăm sóc bệnh nhân an toàn. Trong phòng cấp cứu, bác chỉ huy rất chuyên nghiệp, phân công nhiệm vụ rõ ràng và quan sát từng chi tiết nhỏ để đảm bảo mọi việc diễn ra suôn sẻ. Những ngày căng thẳng nhất, bác vẫn bình tĩnh, không một lời than thở, luôn đặt sự an toàn và sức khỏe của bệnh nhân lên trên hết. Dù công việc mệt nhọc, bác vẫn dành thời gian quan tâm đến từng chi tiết nhỏ trong sinh hoạt của bệnh nhân. Bác hỏi han, động viên, nhắc nhở họ uống thuốc đúng giờ, ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi hợp lý. Bác Minh còn thường ghi lại những lời nhắn nhủ của bệnh nhân để báo cho người nhà, giúp họ yên tâm phần nào khi không thể đến thăm. Em thật sự cảm động khi thấy bác làm tất cả những điều ấy với sự kiên nhẫn và tận tụy. Có những hôm trời nắng nóng, bác vẫn phải mặc đồ bảo hộ kín mít, từng giọt mồ hôi ướt đẫm sau lưng nhưng bác không hề than phiền. Bác tự nhủ rằng, chỉ cần cứu được một mạng người, mọi vất vả đều đáng giá. Những hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa của bác đã khiến bệnh nhân cảm thấy được quan tâm và yêu thương. Bác cũng là người khuyên nhủ các bệnh nhân lạc quan, không lo sợ, góp phần làm không khí trong bệnh viện trở nên nhẹ nhàng hơn. Em học được ở bác Minh rất nhiều điều. Trước hết là sự tận tâm với công việc, làm việc bằng cả trái tim và trách nhiệm. Bác còn dạy em sự kiên trì, nhẫn nại và lòng dũng cảm. Dù đối diện với nguy hiểm và mệt nhọc, bác vẫn không bỏ cuộc, vẫn cố gắng hết sức để cứu người. Bác cũng cho em thấy rằng, sự quan tâm và giúp đỡ người khác, dù là những việc nhỏ nhất, đều vô cùng quý giá. Trong mùa dịch, bác Minh không chỉ là bác sĩ mà còn là người truyền cảm hứng cho đồng nghiệp và cả cộng đồng. Những câu chuyện về bác được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội, khiến mọi người đều ngưỡng mộ và biết ơn. Em luôn tự nhủ rằng, nếu có cơ hội, mình cũng muốn trở thành một người như bác, biết hy sinh vì người khác, biết sống trách nhiệm và tràn đầy lòng tốt. Mỗi khi nghĩ đến bác Minh, em lại thấy một hình ảnh thật đẹp về con người trong cuộc sống: giản dị nhưng vĩ đại, bình thường nhưng dũng cảm. Những ngày bác trực tiếp chăm sóc bệnh nhân, bác không chỉ cứu người mà còn truyền đi niềm hy vọng. Em cảm nhận được tình yêu nghề, tình người và tinh thần phục vụ của bác, điều mà không phải ai cũng làm được. Em cũng nhớ những ngày bác mặc đồ bảo hộ đứng từ sáng sớm đến tối muộn, mắt dõi theo từng bệnh nhân, tay nhẹ nhàng chăm sóc từng chi tiết nhỏ. Dù bệnh nhân khó tính hay quấy khóc, bác vẫn kiên nhẫn và nhã nhặn. Những việc làm ấy khiến em học được sự kiên nhẫn, sự tôn trọng người khác và lòng đồng cảm. Em sẽ luôn nhớ hình ảnh bác Minh - một bác sĩ dũng cảm, một con người tận tụy và tràn đầy lòng tốt. Bác không chỉ là anh hùng thầm lặng của mùa dịch, mà còn là tấm gương sáng để em học hỏi. Em mong rằng sau này, mình có thể sống và làm việc cũng như bác: hết mình, tận tâm và luôn giúp đỡ mọi người. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong những ngày thành phố chìm trong nỗi lo dịch bệnh, có một hình ảnh khiến em không thể quên: những chú bộ đội đứng giữa nắng, giữa mưa, vẫn kiên cường làm nhiệm vụ. Họ không chỉ là người lính, mà còn là những anh hùng thầm lặng, mang lại sự an toàn và niềm tin cho mọi người. Các chú bộ đội thường trực chốt kiểm soát, bảo đảm mọi người tuân thủ quy định phòng chống dịch. Dáng người họ cao to, vạm vỡ nhưng luôn nhanh nhẹn. Bộ quân phục xanh thẫm phẳng phiu, gọn gàng. Chiếc mũ bảo hộ che chắn nắng mưa, đôi mắt sáng và đầy quyết tâm. Dù đứng lâu trên đường, giữa nắng nóng hay mưa gió, các chú vẫn giữ thái độ nghiêm túc, không một lời than phiền. Công việc của các chú rất vất vả. Họ kiểm tra giấy tờ, đo thân nhiệt, hướng dẫn người dân khai báo y tế và duy trì trật tự. Mỗi xe máy, mỗi người đi qua chốt đều được các chú kiểm tra cẩn thận. Khi gặp người già, trẻ nhỏ hay những ai còn lúng túng, các chú giải thích nhẹ nhàng, vừa nghiêm túc vừa thân thiện. Không ít lần, các chú phải chạy tới giúp những người bị mệt, bị té hay hoang mang vì thủ tục. Các chú bộ đội còn tham gia vận chuyển hàng hóa, lương thực, vật tư y tế đến các khu cách ly. Nhiều hôm, trời mưa to, các chú vẫn đội mưa bê từng thùng hàng, sắp xếp cẩn thận từng kiện quần áo, từng chai nước. Những đôi tay chai sạn vì lao động nhưng chưa bao giờ ngơi nghỉ. Nhìn hình ảnh đó, em cảm thấy vừa xúc động vừa khâm phục. Dù công việc nặng nhọc, các chú vẫn giữ được sự vui vẻ, hòa đồng với mọi người. Trong giờ nghỉ, họ hay pha trò, kể chuyện hài hước để giảm căng thẳng cho đồng đội và người dân. Những nụ cười, những câu chuyện nhỏ ấy khiến không khí nơi chốt trở nên ấm áp, gần gũi hơn. Nhờ có các chú, mọi người không còn cảm thấy quá căng thẳng hay lo lắng. Tinh thần kỷ luật, trách nhiệm và lòng dũng cảm là điều em học được từ các chú bộ đội. Họ sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân để bảo vệ cộng đồng, bất chấp nguy hiểm rình rập. Mỗi hành động dù nhỏ cũng mang ý nghĩa lớn: kiểm tra một tờ giấy, đo một thân nhiệt, hướng dẫn từng người đi đúng lối. Sự tận tâm ấy đã giúp thành phố vượt qua những ngày khó khăn nhất. Một kỷ niệm in sâu trong em là khi chốt kiểm soát quá tải, dòng người xếp hàng dài, trời nắng gắt. Các chú phân công nhiệm vụ, nhắc nhở mọi người giữ khoảng cách và trật tự. Nhìn các chú làm việc nhịp nhàng, em nhận ra sức mạnh của tinh thần đoàn kết, khả năng quan sát và xử lý tình huống khéo léo. Không chỉ nghiêm túc trong công việc, các chú còn quan tâm, động viên lẫn nhau. Họ dạy em bài học về sự kiên nhẫn, lòng tốt và tinh thần sẻ chia. Nhìn các chú đội mưa, đội nắng, làm việc quên mình, em hiểu rằng những hành động giản dị nhưng đầy ý nghĩa cũng có thể trở thành tấm gương sáng cho mọi người. Em trân trọng và biết ơn các chú bộ đội, những người anh hùng thầm lặng của mùa dịch. Họ nhắc nhở em rằng dũng cảm không phải lúc nào cũng ồn ào, vĩ đại; đôi khi, dũng cảm là sự kiên nhẫn, là trách nhiệm, là hy sinh thầm lặng. Các chú bộ đội đã cho em thấy rằng sức mạnh của con người nằm ở sự đoàn kết, lòng tốt và ý thức bảo vệ cộng đồng. Khi thành phố dần bình yên trở lại, hình ảnh các chú bộ đội vẫn in sâu trong tâm trí em. Dẫu không ai gọi tên từng người, nhưng mỗi hành động của họ đều góp phần tạo nên niềm tin và hy vọng. Em sẽ luôn nhớ về những ngày khó quên ấy, nhớ về những người lính thầm lặng, dũng cảm và đầy nhân ái. Và trong lòng em, các chú bộ đội không chỉ là những người thực hiện nhiệm vụ mà còn là những người hùng giản dị, truyền cảm hứng để em sống tốt hơn và biết trân trọng mọi nỗ lực vì cộng đồng. Bài tham khảo Mẫu 5 Trong những ngày dịch bệnh căng thẳng, em luôn ấn tượng với hình ảnh những bạn tình nguyện viên xuất hiện khắp các khu cách ly, chốt kiểm soát và các điểm phát lương thực. Họ không mặc áo blouse, không đứng trong bệnh viện, nhưng sự nhiệt huyết và tinh thần hy sinh của họ khiến mọi người đều khâm phục. Những bạn tình nguyện viên đa số còn rất trẻ, nhiều bạn chỉ vừa qua tuổi đôi mươi. Dáng người họ nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, nhưng ánh mắt luôn sáng và quyết tâm. Mỗi khi đứng giữa dòng người xếp hàng dài, họ vẫn bình tĩnh, hướng dẫn từng người, nhắc nhở giữ khoảng cách và tuân thủ các quy định. Trang phục của các bạn rất giản dị: áo phông, quần dài, đeo khẩu trang, găng tay, đôi khi là tấm chắn giọt bắn tự chế. Thế nhưng trong ánh mắt và nụ cười ẩn sau lớp khẩu trang, em thấy sự tự tin và lòng nhiệt huyết. Mỗi hành động của họ đều chứng tỏ trách nhiệm và tình cảm với cộng đồng. Các bạn tình nguyện viên làm đủ việc: phát cơm, nước uống, thuốc men cho người dân, hướng dẫn khai báo y tế, nhắc nhở giữ vệ sinh, hỗ trợ người già và trẻ nhỏ. Có hôm trời nắng gắt, các bạn đứng ngoài đường hàng giờ liền mà không hề than mệt. Có hôm mưa tầm tã, các bạn vẫn đội mưa chuyển lương thực đến từng nhà cách ly. Mọi người xung quanh đều cảm thấy ấm lòng trước sự tận tâm ấy. Em nhớ một kỷ niệm không thể quên. Hôm đó, một cụ già quên giấy tờ và hoang mang, không biết phải làm sao. Một bạn tình nguyện viên liền đến, nhẹ nhàng hướng dẫn, lấy giấy bút giúp cụ khai báo, rồi đỡ cụ vào khu cách ly tạm. Hành động nhỏ ấy lại chứa đựng lòng nhân ái lớn lao, khiến em và nhiều người khác cảm động. Dù còn trẻ, các bạn rất kiên nhẫn. Khi có người chưa hiểu cách khai báo, họ giảng giải nhiều lần, giọng nói dịu dàng, hòa nhã. Khi thấy em học sinh lúng túng xếp hàng, các bạn nhường chỗ, trò chuyện để bớt lo lắng. Em học được ở các bạn sự kiên nhẫn, tinh thần phục vụ và tấm lòng quan tâm đến người khác. Một điều đáng quý nữa là các bạn tình nguyện viên rất đoàn kết. Khi một việc khó, các bạn cùng nhau bàn bạc, phân công, giúp đỡ lẫn nhau. Những nụ cười, những câu chuyện nhỏ trong lúc nghỉ ngơi giúp tinh thần mọi người nhẹ nhàng hơn, tạo ra sức mạnh tập thể. Trong công việc hàng ngày, các bạn còn truyền cảm hứng cho mọi người xung quanh. Hình ảnh các bạn xếp hàng, bê từng thùng thực phẩm, trao từng chai nước khiến em nhận ra rằng sức mạnh của tuổi trẻ không chỉ ở cơ bắp, mà còn ở lòng nhiệt huyết và ý thức trách nhiệm. Những bạn tình nguyện viên không chỉ giúp đỡ người dân mà còn làm gương sáng cho tất cả chúng ta. Họ dạy em biết yêu thương, giúp đỡ, và biết rằng một hành động dù nhỏ cũng có thể tạo ra sự khác biệt lớn. Khi dịch bệnh lắng xuống, hình ảnh các bạn vẫn in sâu trong tâm trí em. Không ai gọi tên từng người, nhưng mỗi việc làm, mỗi nụ cười và sự tận tâm đều làm em khâm phục và ngưỡng mộ. Em mong rằng các bạn tình nguyện viên luôn khỏe mạnh, giữ được tinh thần nhiệt huyết và tiếp tục lan tỏa lòng tốt, giúp đỡ mọi người xung quanh. Với em, các bạn không chỉ là những người làm việc thiện nguyện mà còn là những anh hùng thầm lặng, những tấm gương sáng về lòng nhân ái, trách nhiệm và tình yêu thương cộng đồng. Bài tham khảo Mẫu 6 Trong những ngày cả nước căng mình chống dịch COVID-19, em thấy thật nhiều hình ảnh khiến lòng mình xúc động. Nhưng người mà em ngưỡng mộ nhất chính là những bác sĩ, y tá ở tuyến đầu, những con người âm thầm nhưng đầy quả cảm. Bài tham khảo Mẫu 7 Trong những ngày dịch COVID-19 bùng phát, thành phố trở nên vắng lặng và trầm mặc. Nhưng giữa những con phố vắng, có những con người âm thầm giữ gìn sự an toàn cho mọi người. Đối với em, những chú công an trực chốt kiểm soát dịch là những người khiến em ngưỡng mộ nhất. Họ mặc bộ đồng phục xanh gọn gàng, đeo khẩu trang và kính chống giọt bắn. Dáng người họ đứng thẳng, cứng cáp, ánh mắt nghiêm nghị nhưng cũng đầy trách nhiệm. Mỗi bước đi của họ đều chắc chắn, dường như luôn sẵn sàng để ứng phó với mọi tình huống. Khi em nhìn chú công an trực chốt gần nhà, em thấy một hình ảnh thật đỗi bình dị nhưng cũng thật anh hùng. Chú công an mà em thường gặp ngoài chốt có dáng người cao, vai rộng và trông rất khỏe mạnh. Khuôn mặt chú nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại toát lên sự quan tâm đến mọi người xung quanh. Dưới lớp khẩu trang, chú vẫn mỉm cười với những người dân đi qua, khiến ai cũng cảm thấy yên tâm và ấm lòng. Mỗi ngày, chú trực chốt từ sáng sớm đến tối muộn. Dù trời nắng gắt hay mưa rào, chú vẫn đứng nghiêm chỉnh, hướng dẫn người dân giữ khoảng cách, kiểm tra giấy tờ và nhắc nhở mọi người thực hiện biện pháp phòng dịch. Em thấy chú vừa nghiêm khắc vừa kiên nhẫn. Có những người chưa hiểu rõ quy định, chú luôn giải thích nhẹ nhàng, nhắc nhở từng bước để ai cũng thực hiện đúng. Em còn nhớ có lần một cụ già không biết cách khai báo y tế, chú đã đến tận nơi hướng dẫn, cầm tay cụ điền thông tin và an ủi: “Cụ đừng lo, cháu sẽ giúp cụ hết sức.” Lúc đó, em cảm nhận được sự tận tâm và lòng nhân hậu của chú. Không chỉ làm nhiệm vụ, chú còn quan tâm đến sức khỏe và cảm xúc của mọi người xung quanh. Chú công an còn rất gương mẫu. Những ngày dịch căng thẳng, em thấy chú ăn vội bữa cơm mang theo bên lề đường, nghỉ ngơi ít ỏi nhưng vẫn tiếp tục công việc. Có hôm, trời mưa tầm tã, chú vẫn đứng chốt, che ô cho người đi đường và nhắc nhở mọi người giữ an toàn. Em cảm thấy chú vừa kiên cường vừa tận tâm đến mức đáng kinh ngạc. Trong giờ trực, chú không ngừng quan sát mọi ngóc ngách quanh chốt. Mỗi khi có sự cố, chú xử lý nhanh nhẹn và bình tĩnh. Em từng chứng kiến chú giúp một người bị tai nạn nhẹ bên đường, vừa gọi xe cấp cứu, vừa an ủi nạn nhân, đồng thời hướng dẫn người dân xung quanh tránh ùn tắc. Sự điềm tĩnh và nhanh trí của chú khiến em vô cùng khâm phục. Chú công an còn rất thân thiện với mọi người. Khi gặp trẻ con đi cùng bố mẹ, chú thường cười và vẫy tay chào. Những nụ cười ấy, dù giản dị, lại khiến mọi người vơi bớt căng thẳng giữa mùa dịch. Em học được từ chú tinh thần trách nhiệm, sự kiên nhẫn, lòng nhân hậu và sự tận tụy với công việc. Dù không phải là bác sĩ hay tình nguyện viên trực tiếp cứu người, chú công an vẫn là một trong những người hùng thầm lặng. Chú giữ gìn trật tự, bảo vệ cộng đồng và tiếp thêm niềm tin cho mọi người. Mỗi ngày nhìn thấy chú, em thấy lòng mình an toàn hơn và cũng thêm yêu quý những con người dũng cảm, tận tâm này. Những hình ảnh về chú công an trong mùa dịch sẽ luôn in đậm trong trí nhớ em. Chú không chỉ là người thực hiện nhiệm vụ mà còn là biểu tượng sống của lòng quả cảm, sự tận tâm và tình người trong những ngày khó khăn. Em mong sau này, mình cũng có thể học hỏi tinh thần ấy, để trở thành người có ích cho cộng đồng. Bài tham khảo Mẫu 8 Trong những ngày thành phố căng mình chống dịch COVID-19, những con phố vốn nhộn nhịp trở nên im lìm. Giữa không gian vắng lặng ấy, có những con người thầm lặng nhưng rất đáng ngưỡng mộ đó chính là các tình nguyện viên. Họ không mặc đồng phục, không có chức vụ cao sang, nhưng lại mang trong mình trái tim nhiệt huyết và lòng nhân hậu. Những tình nguyện viên mà em thường thấy thường là các bạn trẻ, dáng người nhanh nhẹn, tràn đầy năng lượng. Mỗi người đều đeo khẩu trang, mặc áo phông hoặc áo khoác xanh in logo nhóm tình nguyện. Dù không được trang bị quá nhiều, nhưng sự tận tâm và nhiệt tình của họ khiến mọi người đều cảm thấy an tâm. Em nhớ có một nhóm tình nguyện viên trực chốt gần khu phố của em. Họ đứng giữa trời nắng gắt, phân làn giao thông, nhắc nhở người dân giữ khoảng cách, đồng thời phát khẩu trang, nước rửa tay miễn phí. Dáng người họ đứng thẳng, ánh mắt kiên định, mỗi cử chỉ đều đầy trách nhiệm. Khi thấy ai quên giấy tờ hay cần giúp đỡ, họ luôn sẵn sàng hướng dẫn. Các bạn tình nguyện viên còn làm nhiều việc nhỏ nhưng vô cùng ý nghĩa. Họ mang đồ ăn đến cho những người cách ly, chở thuốc men cho những người bệnh già yếu, và hỗ trợ các bác sĩ trong việc phân loại nhu yếu phẩm. Dù công việc vất vả và đôi khi nguy hiểm, họ chưa bao giờ than phiền hay bỏ cuộc. Em nhớ có một bạn tình nguyện viên, khoảng ngoài hai mươi tuổi, luôn nở nụ cười dù ngày hôm đó trời nắng gắt và phải trực liên tục. Bạn ấy nhẹ nhàng giúp một cụ già đi qua chốt, cầm tay cụ hướng dẫn cách khai báo y tế, và nói: “Cụ đừng lo, cháu sẽ giúp cụ hết sức.” Lời nói giản dị mà chân thành ấy khiến em cảm thấy ấm lòng. Một lần, em thấy nhóm tình nguyện viên mang theo chai nước và quạt tay cho những người đi đường. Họ tự chia nhau nhiệm vụ, khi thì phát nước, khi thì nhắc nhở người dân rửa tay thường xuyên, khi lại xếp hàng nhu yếu phẩm để phân phát cho các hộ dân bị cách ly. Mỗi việc làm dù nhỏ nhưng đều thể hiện sự chăm sóc tận tình và tinh thần cộng đồng cao cả. Các tình nguyện viên cũng rất sáng tạo trong công việc. Họ vẽ sơ đồ, ghi chú, hướng dẫn người dân khai báo y tế nhanh chóng và dễ hiểu. Khi gặp trẻ con đi cùng bố mẹ, họ kiên nhẫn giải thích bằng cách kể chuyện, làm cho các bé cười và bớt sợ hãi. Nhờ vậy, không khí mùa dịch trở nên bớt căng thẳng và nhiều người cảm thấy yên tâm hơn. Em học được ở các bạn tình nguyện viên rất nhiều điều: sự kiên nhẫn, lòng nhiệt huyết, tinh thần giúp đỡ người khác, và cả sự dũng cảm trước khó khăn. Dù không được trả lương, họ vẫn làm việc chăm chỉ, không ngại nắng mưa hay nguy hiểm. Những việc làm thầm lặng ấy khiến mọi người xung quanh yêu mến và kính trọng. Các tình nguyện viên không chỉ giúp đỡ người dân, mà còn tiếp thêm năng lượng tích cực cho mọi người. Họ nhắc nhở nhau uống nước, nghỉ ngơi hợp lý, và luôn động viên nhau: “Cố lên, chúng ta cùng nhau vượt qua mùa dịch!” Sự gắn kết ấy khiến nhóm tình nguyện trở nên vững mạnh và hiệu quả hơn. Những ngày dịch trôi qua, hình ảnh các tình nguyện viên luôn in đậm trong trí nhớ em. Họ là những người hùng thầm lặng, không hào nhoáng, nhưng góp phần giữ an toàn cho cộng đồng và tiếp thêm niềm tin cho mọi người. Em cảm thấy may mắn khi được chứng kiến những hành động đẹp đẽ ấy. Với em, các tình nguyện viên là biểu tượng của sự nhiệt huyết, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm. Họ dạy em biết trân trọng những hành động nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn, biết yêu quý cộng đồng và sẵn sàng giúp đỡ người khác. Em mong rằng sau này, mình cũng sẽ học hỏi tinh thần ấy để trở thành một người có ích. Mùa dịch COVID-19, dù nhiều khó khăn, nhưng chính nhờ những trái tim nhiệt huyết của các tình nguyện viên mà thành phố vẫn bình yên và ấm áp. Họ là những tấm gương sống, khiến em luôn ngưỡng mộ, học hỏi và cảm thấy tự hào về những con người bình dị nhưng phi thường ấy. Bài tham khảo Mẫu 9 Trong những ngày dịch COVID-19, khi mọi thứ trở nên khó khăn và căng thẳng, em đã được chứng kiến những hành động thật đáng quý của những người dân phát tâm làm từ thiện. Họ là những tấm gương thầm lặng, không ồn ào nhưng mang lại niềm an ủi, hy vọng cho rất nhiều người xung quanh. Nhóm từ thiện mà em biết gồm nhiều người đủ mọi lứa tuổi. Có người là bác nông dân, bác công nhân, có người là những cô chú đã về hưu. Dù hoàn cảnh của họ cũng không dư dả, nhưng ai cũng sẵn sàng chia sẻ những gì mình có. Họ thường chuẩn bị thực phẩm, gạo, mì tôm, khẩu trang, nước rửa tay, và cả những chai nước lọc cho những người khó khăn trong khu phố. Em nhớ những buổi sáng sớm, khi trời còn tờ mờ sáng, nhóm từ thiện đã có mặt ở nhà văn hóa phường. Họ mặc áo mưa, mang theo các thùng quà, chia nhau công việc một cách trật tự. Người thì phân loại gạo, người xếp mì, người ghi danh sách những hộ cần giúp. Mỗi việc đều được làm một cách cẩn thận, không vội vàng, để đảm bảo mọi người đều nhận đủ phần. Trong nhóm, có một bác già đã ngoài sáu mươi, tóc bạc trắng, bước đi hơi chậm nhưng luôn cẩn thận kiểm tra từng túi quà. Bác nói: “Miễn là còn sức, còn giúp được người khác là vui rồi.” Lời nói giản dị ấy khiến em cảm thấy lòng mình ấm áp. Không chỉ chuẩn bị quà, họ còn trực tiếp đi trao tận nhà cho những gia đình khó khăn. Có những gia đình phải cách ly, không ra ngoài mua đồ, họ mang thức ăn, nhu yếu phẩm đến tận cửa, để lại những món quà, gõ cửa, rồi lặng lẽ đi. Ánh mắt của những người nhận quà đầy biết ơn, còn các tình nguyện viên thì lặng lẽ mỉm cười, không cần ai nhìn thấy. Em nhớ có một cô gái trẻ, chỉ mới đôi mươi, mỗi ngày đi phát khẩu trang và nước rửa tay cho các hộ dân. Khi thấy ai chưa đeo khẩu trang, cô nhẹ nhàng nhắc nhở và hướng dẫn cách rửa tay đúng. Dù nắng nóng và mệt, cô vẫn kiên nhẫn, luôn niềm nở với mọi người. Một kỷ niệm khiến em ấn tượng là lần em theo nhóm đến khu cách ly. Những người dân ở đó lo lắng, sợ hãi, không biết xoay xở ra sao. Nhóm từ thiện mang đến gạo, nước, mì tôm và những lời động viên. Các bác, các cô, các chú trò chuyện, hỏi han sức khỏe từng người, mang lại niềm an ủi và tinh thần lạc quan. Em thấy những nụ cười dần xuất hiện trên khuôn mặt mọi người, và trong lòng em cũng tràn ngập xúc động. Họ không chỉ trao vật chất mà còn trao hy vọng. Em nhận ra, trong những ngày dịch bệnh, lòng tốt, sự sẻ chia và tình người còn quan trọng hơn mọi thứ. Những hành động thầm lặng ấy giúp cộng đồng vững vàng hơn, không cảm thấy cô đơn trong khó khăn. Em học được ở họ sự kiên nhẫn, lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và cả sự dũng cảm. Họ không ngại vất vả, không ngại nguy hiểm, vì biết rằng nếu không có họ, nhiều người sẽ gặp khó khăn hơn. Nhìn cách họ làm việc, em hiểu rằng từ thiện không phải lúc nào cũng cần sự nổi tiếng, mà chỉ cần tấm lòng chân thành. Những người dân phát tâm làm từ thiện trong đợt COVID-19 đã cho em thấy sức mạnh của tình người. Dù là những việc nhỏ: một gói gạo, một chai nước, một lời hỏi thăm, nhưng lại mang lại giá trị vô cùng lớn. Họ là những tấm gương sống, khiến mọi người xung quanh cảm thấy ấm áp và hy vọng. Em mong rằng sau này lớn lên, mình cũng sẽ học theo tấm gương của họ: biết quan tâm, giúp đỡ người khác, lan tỏa những điều tốt đẹp. Nhìn ánh mắt biết ơn của mọi người, em thấy cuộc sống này trở nên ý nghĩa và tràn đầy niềm tin. Với em, những người dân phát tâm làm từ thiện trong đại dịch không chỉ là những anh hùng thầm lặng, mà còn là những người gieo hạt giống yêu thương, nhắc nhở mọi người sống tử tế và nhân hậu. Họ khiến em hiểu rằng, trong khó khăn, lòng tốt và sự sẻ chia là liều thuốc quý giá nhất cho cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 10 Trong những ngày dịch COVID-19 căng thẳng, không khí trong thành phố trở nên lặng lẽ và im ắng đến lạ thường. Những con đường vắng, các cửa hàng đóng cửa, chỉ còn lại tiếng xe cứu thương thi thoảng vang lên. Giữa khung cảnh ấy, em được chứng kiến hình ảnh những bác sĩ kiểm soát dịch bệnh, phun thuốc khử khuẩn khắp mọi nơi - những con người thật đặc biệt mà em vô cùng ngưỡng mộ. Họ thường xuất hiện từ rất sớm, khi mặt trời còn chưa lên. Mỗi người mặc bộ đồ bảo hộ kín mít từ đầu đến chân, chỉ còn lại đôi mắt lấp ló sau kính bảo hộ. Dáng người của họ có người cao gầy, có người hơi mập, nhưng ai cũng nhanh nhẹn và dứt khoát trong từng bước đi. Họ mang theo bình xịt, máy phun, và di chuyển khắp các con phố, khu chợ, trường học, bệnh viện, thậm chí là những ngõ hẻm nhỏ nhất. Em thấy một bác sĩ, tóc đã bạc nhiều, bước đi chắc chắn, tay cầm bình xịt phun dung dịch khử khuẩn đều đặn lên vỉa hè, tay nắm chặt cò súng phun. Ánh mắt bác dõi theo từng mét đường, không bỏ sót bất cứ nơi nào có thể tiềm ẩn nguy cơ. Dưới cái nắng gay gắt hay mưa phùn, bác vẫn làm việc miệt mài, từng bước đi đều như nhịp tim của thành phố đang hồi sinh. Những ngày cuối tuần, khi mọi người nghỉ ngơi, bác sĩ vẫn xuất hiện. Họ không quản giờ giấc, không kể thời tiết. Em nhớ có lần đi học về, nhìn thấy một nhóm bác sĩ đang phun thuốc quanh khu chợ, người dân đứng xa quan sát, một số vẫy tay cảm ơn. Dưới ánh nắng, bộ đồ bảo hộ trắng lấp lánh, nụ cười dưới kính bảo hộ hiển hiện trong ánh mắt, khiến ai nhìn cũng thấy ấm lòng. Các bác sĩ còn kiêm luôn công việc tư vấn, hướng dẫn người dân rửa tay, đeo khẩu trang đúng cách, nhắc nhở giữ khoảng cách. Họ giải thích tỉ mỉ cho những người chưa hiểu, nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát. Em thấy nhiều bác sĩ trẻ tuổi, giọng nói còn run run vì mệt, nhưng vẫn kiên nhẫn nhắc từng gia đình: “Hãy giữ an toàn, bảo vệ bản thân và người thân.” Công việc của họ không hề dễ dàng. Bình phun thuốc nặng, phải cầm lâu, hơi hóa chất bốc lên cay mắt. Đôi khi, gió thổi ngược, dung dịch văng vào áo quần. Nhưng các bác sĩ vẫn tiếp tục, vì họ hiểu rằng mỗi mét đường được phun sạch là một phần bảo vệ cho cộng đồng. Em rất ấn tượng với sự phối hợp nhịp nhàng của họ. Người cầm bình phun, người điều phối xe chở thuốc, người ghi chép các khu vực đã phun. Mọi việc đều có kế hoạch, không bỏ sót, không lãng phí. Các bác sĩ trao đổi nhau bằng ánh mắt, nụ cười và lời nói ngắn gọn, như những chiến binh trong trận chiến thầm lặng với virus. Có một kỷ niệm khiến em xúc động mãi. Hôm đó, em nhìn thấy một bác sĩ già, mồ hôi nhễ nhại, gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn kiên trì phun thuốc trước cửa bệnh viện. Một người dân tiến đến cảm ơn và đưa nước, bác sĩ chỉ gật đầu, mỉm cười, rồi tiếp tục công việc. Em nhận ra, họ không cần lời cảm ơn, bởi niềm vui lớn nhất của họ là bảo vệ cộng đồng. Những bác sĩ kiểm soát dịch bệnh là tấm gương của sự kiên nhẫn, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Em học được ở họ bài học về sự hi sinh thầm lặng, về ý nghĩa của việc làm có ích cho xã hội. Họ khiến em hiểu rằng, đôi khi, những công việc ít ai để ý nhưng quan trọng vô cùng, chính là cứu sống nhiều người. Em thấy các bác sĩ không chỉ phun thuốc, mà còn gieo hy vọng. Dù dịch bệnh khiến mọi người lo lắng, khi nhìn thấy họ làm việc, ai cũng cảm thấy an tâm hơn. Họ truyền đi thông điệp: không ai bị bỏ lại phía sau, mọi người đều được bảo vệ. Qua những ngày tháng khó khăn ấy, em càng ngưỡng mộ các bác sĩ kiểm soát dịch bệnh. Họ không chỉ là những con người bình thường, mà còn là những anh hùng thầm lặng. Em hy vọng sau này lớn lên, mình cũng sẽ học theo tấm gương của họ: dũng cảm, kiên nhẫn và luôn nghĩ đến người khác. Với em, những bác sĩ phun thuốc khử khuẩn không chỉ bảo vệ sức khỏe cộng đồng mà còn lan tỏa tinh thần lạc quan, đoàn kết và lòng nhân ái. Họ là minh chứng cho câu nói: trong khó khăn, con người luôn tỏa sáng bằng những hành động tử tế và ý nghĩa. Nhìn họ miệt mài làm việc, em cảm thấy tự hào và biết ơn sâu sắc. Bài tham khảo Mẫu 11 Trong những ngày dịch COVID-19 căng thẳng, thành phố trở nên lặng lẽ đến lạ thường. Con phố thường ngày tấp nập giờ vắng bóng người, chỉ còn lại tiếng xe cứu thương thi thoảng vang lên. Giữa khung cảnh ấy, em luôn thấy xuất hiện hình ảnh những chú dân quân phường, những người hằng ngày âm thầm bảo vệ cộng đồng, giữ gìn trật tự và hỗ trợ công tác phòng chống dịch. Các chú dân quân thường xuất hiện từ rất sớm, mặc đồng phục gọn gàng, đeo khẩu trang và mũ bảo hộ khi cần thiết. Dáng người của họ đa dạng, có chú cao to, có chú nhỏ nhắn, nhưng ai cũng nhanh nhẹn và dứt khoát trong từng bước đi. Họ tuần tra khắp các tuyến phố, nhắc nhở người dân giữ khoảng cách, kiểm tra việc khai báo y tế, đảm bảo các chợ, cửa hàng tuân thủ quy định phòng chống dịch. Khi trời vẫn còn sương mờ, các chú đã có mặt trên tuyến phố chính. Một chú dân quân cao lớn, dáng chắc chắn, tay cầm loa di động, thông báo cho người dân về các biện pháp phòng dịch. Giọng nói dứt khoát, nhưng vừa đủ nghe, khiến mọi người tự giác tuân thủ. Một vài chú khác di chuyển khắp các ngõ nhỏ, nhắc nhở những gia đình còn chủ quan, phân phát khẩu trang và nước rửa tay miễn phí. Công việc của các chú không hề đơn giản. Họ phải làm việc dưới nắng gắt, hoặc mưa phùn, đôi khi tiếp xúc gần với nhiều người nên nguy cơ lây nhiễm luôn hiện hữu. Nhưng các chú vẫn kiên trì, không quản ngại khó khăn. Em thấy những đôi tay chai sạn, những chiếc mũi đỏ vì gió lạnh, nhưng ánh mắt các chú luôn tràn đầy quyết tâm. Các chú còn phối hợp với y tế phường để phun thuốc khử khuẩn khắp các tuyến phố, các khu dân cư, trường học và trạm y tế. Em từng theo mẹ ra chợ và thấy các chú cẩn thận phun khử khuẩn quanh các quầy hàng, nhắc nhở người mua giữ khoảng cách. Dưới ánh nắng, bộ đồ bảo hộ trắng tinh, các chú di chuyển nhịp nhàng, phối hợp ăn ý như những chiến binh trong trận chiến chống dịch. Không chỉ làm việc miệt mài, các chú còn tận tình hướng dẫn người dân cách phòng dịch. Một chú dân quân nhỏ tuổi hơn, nhưng rất nghiêm túc, tận tình giải thích cho mọi người cách đeo khẩu trang đúng cách, cách rửa tay bằng xà phòng, và nhắc nhở những người lớn tuổi không tụ tập nơi công cộng. Em thấy nhiều người cảm ơn các chú, và các chú chỉ mỉm cười khiêm tốn, rồi tiếp tục công việc. Những ngày giãn cách, khi thành phố tạm yên lặng, các chú dân quân vẫn túc trực. Họ kiểm tra các chốt, đo thân nhiệt người đi ra vào, hỗ trợ phân phát lương thực và thực phẩm cho những gia đình khó khăn. Em nhớ một lần, mẹ dẫn em qua chốt kiểm soát, thấy các chú chia bánh mì, sữa cho những người già neo đơn. Dù mệt, nhưng các chú vẫn vui vẻ, nhường nhịn cho từng người một. Em nhận ra rằng, những chú dân quân phường không chỉ giữ trật tự, mà còn là điểm tựa tinh thần cho cộng đồng. Họ khiến mọi người cảm thấy an toàn hơn giữa đại dịch. Các chú dạy em bài học về lòng kiên trì, sự tận tâm và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Có những lúc, các chú mệt mỏi, phải nghỉ ngơi một chút, nhưng chưa bao giờ phàn nàn hay than vãn. Ngược lại, các chú luôn nhắc nhở nhau: “Mỗi ngày chúng ta bảo vệ được người dân, là một ngày chiến thắng dịch bệnh.” Em thấy những lời ấy như tiếp thêm sức mạnh cho cả cộng đồng. Nhìn các chú dân quân tuần tra, phun thuốc, nhắc nhở người dân, em cảm thấy tự hào. Các chú chính là minh chứng sống cho câu nói: “Trong khó khăn, con người tỏa sáng bằng những hành động tử tế và ý nghĩa.” Em học được ở các chú sự dũng cảm, lòng kiên nhẫn, và tấm lòng vì cộng đồng. Bài tham khảo Mẫu 12 Khi thành phố im lặng giữa những ngày giãn cách, em mới nhận ra rằng, bình yên mà chúng ta vẫn quen thuộc lại được giữ gìn bởi những con người thầm lặng. Họ là những chú bộ đội - những người luôn đứng phía sau, âm thầm bảo vệ cộng đồng khỏi dịch bệnh. Không cần tiếng vỗ tay hay ánh đèn rực rỡ, họ vẫn lặng lẽ làm việc bằng cả trái tim. Các chú xuất hiện từ sáng sớm, đi từng bước dứt khoát trên đường phố vắng lặng. Có chú cao to, có chú nhỏ nhắn, nhưng ai cũng nhanh nhẹn và đầy năng lượng. Bộ quân phục xanh, chiếc mũ gọn gàng, khẩu trang che nửa khuôn mặt – tất cả tạo nên hình ảnh nghiêm túc nhưng gần gũi. Đôi mắt các chú ánh lên sự quyết tâm, khiến mọi người đi qua cảm thấy an tâm. Các chú dựng chốt kiểm soát tại những ngã tư, đầu ngõ. Những chiếc rào chắn, bàn đo thân nhiệt, biển thông báo được lắp đặt nhanh chóng, cẩn thận. Khi người dân đi qua, giọng các chú rõ ràng và trầm ấm: nhắc nhở giữ khoảng cách, khai báo y tế, đeo khẩu trang. Ai cũng tự giác tuân thủ, vì biết rằng phía sau những lời nhắc nhở ấy là tấm lòng quan tâm chân thành. Công việc của các chú thật sự vất vả. Nắng gắt hay mưa phùn, các chú vẫn đứng đó, đôi mắt quan sát, tay điều chỉnh rào chắn. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng không một lời than vãn. Mỗi ngày, các chú tiếp xúc với rất nhiều người, nhưng vẫn giữ sự kiên nhẫn, cẩn thận từng chi tiết. Không chỉ làm việc tại chốt, các chú còn tham gia phun thuốc khử khuẩn khắp các ngõ nhỏ, khu dân cư và công trình công cộng. Em từng theo mẹ đi qua một khu phố, thấy các chú cúi xuống, tỉ mỉ phun từng góc, từng ngách. Nhìn họ làm việc, em thấy sự tận tâm và cẩn trọng lan tỏa. Các chú cũng luôn quan tâm, giúp đỡ người dân. Khi cần, các chú còn vận chuyển lương thực, thực phẩm đến khu cách ly, bưng vác từng bao gạo, thùng mì, hộp sữa với nụ cười rạng rỡ. Đêm xuống, khi phố xá vắng lặng, em vẫn thấy các chú tuần tra, đảm bảo chốt kiểm soát hoạt động trơn tru. Những bước chân đều đặn, ánh đèn pin chiếu sáng từng ngóc ngách. Nhờ các chú, người dân cảm thấy an toàn, tự tin hơn trong những ngày khó khăn. Họ dạy em rằng, dù khó khăn, vất vả đến đâu, khi làm việc bằng trái tim và sự tận tụy, mọi người sẽ cảm nhận được ý nghĩa và tầm quan trọng của hành động đó. Nhìn những chú bộ đội giữa mùa dịch, em cảm thấy tự hào. Họ không chỉ bảo vệ cộng đồng mà còn lan tỏa niềm tin, niềm hy vọng và sức mạnh tinh thần cho mọi người. Các chú là những người hùng thầm lặng, chứng minh rằng, ngay cả trong gian khó, lòng dũng cảm và sự hy sinh vẫn có thể làm nên điều phi thường. Bài tham khảo Mẫu 13 Mùa dịch COVID-19 khiến phố phường yên lặng đến lạ thường. Những con đường từng tấp nập giờ chỉ còn tiếng xe cứu thương, tiếng loa thông báo và những bước chân vội vã của những người dân ra chợ mua đồ thiết yếu. Giữa khoảng lặng ấy, có một người khiến em cảm thấy ấm lòng mỗi khi nhìn thấy: bác Mai - một người hàng xóm bình thường nhưng mang trái tim phi thường. Bài tham khảo Mẫu 14 Không phải những tòa nhà cao tầng, cũng không phải những con phố đông đúc, mà chính những góc nhỏ của khu phố, nơi tiếng loa phường râm ran, nơi các túi thực phẩm xếp hàng chờ phát, lại trở thành nơi em thấy được sức sống và lòng nhiệt huyết của con người. Giữa những ngày dịch bệnh căng thẳng, em luôn nhớ đến cô bạn cùng lớp: Mai Anh - người đã khiến em hiểu rằng tuổi trẻ có thể làm nên những điều phi thường, ngay cả khi thế giới quanh mình đang im ắng và lo lắng.Mai Anh khoảng mười sáu tuổi, cao ráo và nhanh nhẹn. Mái tóc dài buộc gọn, nước da trắng hồng, gương mặt tràn đầy sức sống. Đôi mắt cô bạn luôn ánh lên sự quyết tâm và nhiệt huyết, như thể đã sẵn sàng đối diện mọi thử thách. Em gặp Mai Anh lần đầu khi cô bạn tham gia tình nguyện phân phát nhu yếu phẩm cho khu phố. Cô bạn không ngại nắng gió, không ngại mưa tầm tã. Mỗi ngày, Mai Anh cùng nhóm bạn chuẩn bị hàng trăm túi thực phẩm: gạo, mỳ tôm, rau, nước rửa tay và khẩu trang. Em đã từng theo mẹ ra nhận đồ từ nhóm của Mai Anh. Thấy cô bạn cẩn thận gói từng túi rau, cân từng ký gạo, em cảm thấy ấm lòng. Mai Anh luôn động viên mọi người giữ gìn sức khỏe, rửa tay, đeo khẩu trang. Cô bạn nhắc nhở bằng giọng nhẹ nhàng mà chắc chắn, khiến mọi người tự giác hơn. Có lần, một cụ già ở khu phố bị phong tỏa, không có ai chăm sóc. Mai Anh chạy đến tận nơi, trao túi thực phẩm và dặn dò cụ ăn uống cẩn thận. Ánh mắt quan tâm và nụ cười dịu dàng của Mai Anh khiến em cảm thấy xúc động. Cô bạn còn tự thiết kế những bảng hướng dẫn cách rửa tay, cách giữ khoảng cách an toàn. Em thấy Mai Anh tận dụng mọi vật liệu sẵn có: bìa cứng, bút màu, giấy báo… để làm ra những tấm bảng dễ hiểu, sinh động. Những hành động nhỏ ấy giúp mọi người tuân thủ quy định phòng chống dịch mà không thấy nặng nề. Ngoài việc phát nhu yếu phẩm, Mai Anh còn giúp những trẻ con trong khu phố học trực tuyến. Cô bạn lập nhóm trên mạng, hướng dẫn từng bài tập, kiểm tra tiến độ. Em chứng kiến cô bạn ngồi hàng giờ, kiên nhẫn giải thích từng lỗi sai, sửa từng dòng chữ, chỉ bảo từng thao tác. Sự tận tâm ấy khiến em nhận ra rằng lòng tốt không chỉ là hành động vật chất mà còn là thời gian và sự quan tâm. Mai Anh còn rất sáng tạo. Khi thấy nhiều bạn trong nhóm mệt mỏi, cô bạn nghĩ ra trò chơi nhỏ để mọi người giải lao, tăng sức chịu đựng. Có lúc cô bạn giả giọng thầy cô, kể chuyện vui về phòng chống dịch, khiến cả nhóm cười vang giữa nắng nóng oi ả. Những giây phút ấy giúp mọi người có thêm năng lượng để tiếp tục công việc. Em học được ở Mai Anh rất nhiều điều: lòng nhiệt huyết, sự kiên nhẫn, khả năng sáng tạo và lòng nhân hậu. Cô bạn chứng minh rằng tuổi trẻ không phải là rào cản để làm những việc lớn lao, chỉ cần ý chí và trái tim. Nhìn Mai Anh làm việc hăng say, em thấy cảm giác tự hào và ngưỡng mộ dâng lên. Em tự nhủ sẽ học theo Mai Anh, biết sẻ chia, quan tâm và giúp đỡ người khác. Mai Anh không chỉ là cô bạn cùng lớp, mà còn là tấm gương sáng về lòng nhân ái trong mùa dịch COVID-19. Bài tham khảo Mẫu 15 Giữa những ngày dịch bệnh căng thẳng, khi cả thành phố dường như chùng xuống trong nỗi lo sợ, có một nơi vẫn sáng rực ánh đèn và tiếng bàn tay gõ nhẹ trên bàn thí nghiệm không ngừng nghỉ, đó là phòng nghiên cứu và các bệnh viện nơi các y bác sĩ, nhà khoa học miệt mài tìm thuốc chữa COVID-19. Các bác sĩ mặc bộ đồ bảo hộ kín mít, khuôn mặt lộ ra đôi mắt ánh lên quyết tâm. Dù mồ hôi thấm đẫm lớp khẩu trang và kính chắn giọt bắn, họ vẫn kiên trì kiểm tra từng bệnh nhân, từng thông số y tế. Những bước chân vội vã trên hành lang bệnh viện dường như chứa cả một sức mạnh vô hình, khiến ai nhìn vào cũng thấy được lòng can đảm và trách nhiệm. Trong phòng thí nghiệm, các nhà nghiên cứu mặc áo blouse trắng, tay cẩn trọng đặt từng ống nghiệm, từng giọt hóa chất. Mỗi thử nghiệm là một câu hỏi, mỗi kết quả là một hi vọng. Họ làm việc ngày đêm, quên cả giờ ăn, quên cả thời gian, chỉ với một mục tiêu duy nhất: tìm ra loại thuốc có thể cứu mạng con người. Không khí nơi đây căng thẳng nhưng cũng đầy sinh khí, bởi mọi người đều biết rằng nỗ lực hôm nay sẽ mang lại sự sống cho ngày mai. Công việc của họ không hề dễ dàng. Những ngày kíp trực dài hàng chục tiếng, những đêm mất ngủ vì theo dõi bệnh nhân, những lần phải đối mặt với hiểm nguy virus… tất cả khiến họ mệt mỏi đến kiệt sức. Nhưng chưa bao giờ họ than thở hay bỏ cuộc. Sự kiên trì ấy khiến mọi người xung quanh nể phục và cảm thấy yên tâm hơn giữa đại dịch. Không chỉ ở bệnh viện, các nhà khoa học trong phòng thí nghiệm cũng đóng vai trò vô cùng quan trọng. Họ theo dõi biến chủng virus, phân tích mẫu bệnh phẩm, và thử nghiệm từng loại thuốc với độ chính xác tuyệt đối. Mỗi thông tin họ công bố đều có thể cứu sống hàng nghìn người. Đôi mắt họ đỏ hoe vì mệt mỏi, nhưng vẫn sáng lên ánh quyết tâm không ai phá vỡ được. Trong mùa dịch, các y bác sĩ và nhà nghiên cứu không chỉ là người cứu sống bệnh nhân, mà còn là biểu tượng của hy vọng. Họ dạy em biết rằng lòng dũng cảm không phải là lao vào nguy hiểm một cách mù quáng, mà là kiên nhẫn, cẩn trọng và tận tâm với những gì mình làm. Những ngày tháng dịch bệnh đã trôi qua, nhưng hình ảnh những con người âm thầm ngày đêm chống dịch sẽ còn mãi trong ký ức. Em sẽ không bao giờ quên ánh mắt đầy quyết tâm của bác sĩ, nụ cười hiền từ giữa bộ đồ bảo hộ, hay đôi tay nhà khoa học chăm chút từng giọt thuốc thử. Các y bác sĩ, các nhà nghiên cứu - họ chính là những anh hùng thầm lặng của thế giới hiện đại. Nhờ họ, thế giới mới có hy vọng và niềm tin vào một ngày dịch bệnh bị đánh bại. Em học được ở họ sự dũng cảm, lòng kiên trì và tình yêu con người vô bờ bến. Và khi em nhìn lại, em nhận ra rằng sức mạnh lớn nhất không chỉ là thuốc men hay máy móc hiện đại, mà chính là tinh thần không bao giờ bỏ cuộc của những con người bình thường nhưng phi thường ấy.
|






Danh sách bình luận