Viết bài văn tả cảnh sông nước ở quê em hoặc ở nơi khác mà em đã có dịp quan sát- Giới thiệu dòng sông/cảnh sông nước mà em muốn tả: Ở quê em / nơi em từng đến. - Nêu ấn tượng chung: Hiền hòa, thơ mộng, rộng lớn, nhộn nhịp… Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu dòng sông/cảnh sông nước mà em muốn tả: Ở quê em / nơi em từng đến. - Nêu ấn tượng chung: Hiền hòa, thơ mộng, rộng lớn, nhộn nhịp… II. Thân bài 1. Tả chi tiết cảnh sông nước - Mặt sông: rộng hay hẹp - Nước: Lấp lánh dưới nắng, gợn sóng nhẹ. - Nước trong veo/ màu phù sa đục ngầu. - Cảnh vật hai bên bờ: + Tre, dừa, bàng, phượng… + Đồng ruộng, bãi bồi. + Nhà cửa ven sông. + Bến nước, cầu nhỏ. 2. Tả hoạt động trên sông - Ghe thuyền đi lại. - Người dân: Đánh cá, chở hàng, giặt áo, tưới rau… - Trẻ em: Tắm sông, thả diều, chơi đùa. - Âm thanh: Tiếng mái chèo khua nước/ tiếng chim hót…. 3. Tả cảnh sông nước vào thời điểm cụ thể - Buổi sáng: + Sương mờ trên mặt nước. + Không khí mát lành, yên tĩnh. + Thuyền ghe bắt đầu hoạt động. - Buổi chiều: + Hoàng hôn đỏ rực phản chiếu xuống mặt sông. + Gió mát, cảnh vật thơ mộng. + Người dân trở về sau một ngày lao động. - Ban đêm: + Ánh trăng hoặc đèn phản chiếu lung linh. + Mặt sông yên ả, tĩnh lặng. 4. Cảm xúc của em - Yêu vẻ đẹp bình dị của dòng sông. - Cảm thấy thư giãn, bình yên. - Gắn bó với tuổi thơ, quê hương. III. Kết bài - Khẳng định tình cảm của em với cảnh sông nước. - Mong muốn: Dòng sông luôn sạch đẹp. - Liên hệ tình yêu thiên nhiên, quê hương đất nước. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Quê em có một dòng sông nhỏ chảy hiền hòa quanh làng. Mỗi buổi chiều, em thường ra bờ sông ngắm cảnh cùng bạn bè. Mặt nước trong xanh, lấp lánh dưới ánh nắng vàng. Những cơn gió mát từ sông thổi vào khiến không khí rất dễ chịu. Hai bên bờ sông là những hàng dừa xanh nghiêng mình soi bóng xuống nước. Xa xa, vài chiếc ghe nhỏ chầm chậm trôi theo dòng sông yên ả. Tiếng mái chèo khua nước nghe nhịp nhàng và êm tai. Trên bãi cỏ ven sông, lũ trẻ đang vui đùa và thả diều. Tiếng cười nói vang lên làm khung cảnh thêm nhộn nhịp. Khi hoàng hôn buông xuống, mặt sông chuyển sang màu đỏ cam rực rỡ. Những đàn chim nối nhau bay về tổ sau một ngày kiếm ăn. Dòng sông lúc ấy đẹp như một bức tranh quê thanh bình. Em rất yêu dòng sông quê hương mình. Dòng sông không chỉ đem lại vẻ đẹp cho làng quê mà còn gắn với biết bao kỉ niệm tuổi thơ của em. Bài tham khảo Mẫu 1 Quê em có một dòng sông nhỏ hiền hòa chảy quanh làng. Dòng sông ấy đã gắn bó với em từ những ngày còn bé xíu, là nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi thơ êm đềm. Mỗi ngày nhìn dòng nước lững lờ trôi, em lại cảm thấy lòng mình thật bình yên và nhẹ nhõm. Từ xa, con sông hiện ra như một dải lụa xanh mềm mại vắt ngang cánh đồng lúa rộng lớn. Hai bên bờ, những hàng tre xanh rì rào trong gió, in bóng xuống mặt nước phẳng lặng. Dòng sông trong veo như tấm gương khổng lồ phản chiếu mây trời và ánh nắng dịu dàng của quê hương. Buổi sáng sớm, mặt sông phủ một lớp sương mỏng mờ ảo. Khi ông mặt trời từ từ nhô lên, những tia nắng đầu tiên chiếu xuống khiến mặt nước lấp lánh như dát vàng. Vài chiếc thuyền nhỏ lững thững trôi trên sông, mái chèo khua nhẹ tạo thành những vòng sóng lan xa. Không gian lúc ấy thật yên tĩnh và trong lành. Đến trưa, dòng sông trở nên sáng rực dưới ánh nắng. Gió từ mặt nước thổi vào mát rượi. Bọn trẻ trong làng tụ tập ra bến sông tắm mát, tiếng cười vang khắp một khúc sông quê. Xa xa, các bác nông dân đang giặt lưới hay rửa nông cụ sau buổi làm đồng vất vả. Những giọt nước bắn lên lấp lánh dưới nắng trông thật đẹp mắt. Dòng sông quê em không chỉ đẹp mà còn gắn bó với cuộc sống của người dân nơi đây. Mỗi sáng, các bác chài lại chèo thuyền đi thả lưới, mang về những mẻ cá tươi ngon. Chiều xuống, từng đàn chim bay ngang mặt nước, để lại một khung cảnh thanh bình và thơ mộng. Ngắm nhìn dòng sông quê hương, em luôn cảm thấy thân thương và gần gũi. Dòng sông ấy đã nuôi lớn tuổi thơ em bằng tiếng nước róc rách, bằng những buổi chiều thả diều và những ngày hè tắm mát cùng bạn bè. Em mong dòng sông sẽ mãi xanh trong để vẻ đẹp bình dị ấy luôn còn mãi trong lòng mỗi người con quê hương. Bài tham khảo Mẫu 2 Nhắc đến Hà Nội, người ta thường nhớ đến những con phố cổ rêu phong hay hồ Gươm xanh biếc. Còn với em, hình ảnh để lại nhiều ấn tượng nhất chính là sông Hồng, dòng sông lớn mang màu phù sa đỏ nặng, ngày đêm lặng lẽ chảy qua lòng thủ đô. Lần đầu được đứng trên cầu Long Biên nhìn xuống, em đã ngỡ ngàng trước vẻ rộng lớn của dòng sông. Sông Hồng không mềm mại, dịu dàng như nhiều con sông khác mà mang vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng. Dòng nước đỏ au phù sa cuộn chảy không ngừng, uốn lượn giữa những bãi bồi xanh mướt. Hai bên bờ là những hàng tre, rặng bần và những cánh đồng ngô trải dài đến tận xa. Buổi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên, ánh nắng chiếu xuống làm mặt nước ánh lên sắc vàng rực rỡ. Những con sóng nhỏ nối nhau lăn tăn trên mặt sông, phản chiếu bầu trời cao rộng. Xa xa, tiếng còi tàu vang lên trầm đục giữa không gian yên tĩnh. Những chiếc thuyền chở hàng lững lờ xuôi dòng, tạo nên nhịp sống nhộn nhịp của vùng ven sông từ rất sớm. Đến chiều, sông Hồng lại mang một vẻ đẹp khác hẳn. Ánh hoàng hôn đỏ cam phủ xuống mặt nước khiến cả dòng sông như bừng sáng. Từng đàn chim chao liệng bay về tổ, còn những làn khói bếp mỏng manh từ các xóm nhỏ ven sông nhẹ nhàng bay lên trong gió chiều. Khung cảnh ấy vừa bình yên vừa thơ mộng, khiến lòng người trở nên nhẹ nhõm lạ thường. Sông Hồng từ lâu đã gắn bó với cuộc sống của người dân Hà Nội. Trên sông, thuyền bè vẫn ngày ngày qua lại chở hàng hóa. Dưới bãi sông, người dân trồng rau, trồng ngô xanh tốt nhờ lớp phù sa màu mỡ mà dòng sông mang đến. Với nhiều người, sông Hồng không chỉ là một dòng sông mà còn là một phần linh hồn của thủ đô. Mỗi lần nhắc đến sông Hồng, em lại cảm thấy yêu thêm vẻ đẹp của Hà Nội. Dòng sông ấy vẫn lặng lẽ chảy qua năm tháng, mang theo phù sa, mang theo nhịp sống và cả những kỉ niệm đẹp của biết bao con người. Bài tham khảo Mẫu 3 “Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày…” Mỗi lần nghe những câu thơ ấy, trong lòng em lại hiện lên hình ảnh dòng sông quê hiền hòa dưới ánh trăng rằm dịu mát. Đó là khung cảnh đẹp nhất mà em từng được ngắm nhìn, một vẻ đẹp vừa yên bình vừa thơ mộng khiến em chẳng thể nào quên. Đêm rằm, bầu trời trong veo và cao vút. Vầng trăng tròn như chiếc đĩa bạc lơ lửng giữa không trung, tỏa ánh sáng dịu dàng xuống khắp làng quê. Từ xa nhìn lại, dòng sông như một dải lụa bạc mềm mại vắt ngang cánh đồng. Mặt nước phẳng lặng, lấp lánh ánh trăng như có muôn ngàn hạt kim tuyến đang trôi theo dòng nước. Những hàng tre, hàng dừa ven sông in bóng xuống mặt nước, tạo thành những mảng đen mờ ảo rất đẹp. Không gian đêm rằm yên tĩnh nhưng không hề lạnh lẽo. Tiếng côn trùng rả rích vang lên từ những bụi cỏ ven bờ hòa cùng tiếng nước vỗ nhẹ nghe thật êm tai. Gió từ mặt sông thổi vào mát rượi, mang theo mùi hương đồng quê dịu nhẹ. Trên bến sông, lũ trẻ trong xóm ríu rít cầm đèn lồng chạy đùa khắp nơi. Có bạn còn thả những chiếc hoa đăng nhỏ xuống nước. Ánh nến lung linh trôi chầm chậm trên mặt sông khiến dòng nước càng thêm huyền ảo. Người lớn trải chiếu ngồi bên bờ sông ngắm trăng và trò chuyện vui vẻ. Tiếng cười nói vang lên ấm áp giữa đêm khuya thanh vắng. Thỉnh thoảng, bà em lại kể cho đám trẻ nghe những câu chuyện cổ tích về chú Cuội, chị Hằng. Em ngồi nép bên bà, vừa nghe chuyện vừa ngắm dòng sông lấp lánh ánh trăng mà thấy lòng mình bình yên lạ thường. Đêm rằm bên dòng sông quê đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ em. Dòng sông ấy không chỉ mang vẻ đẹp dịu dàng của quê hương mà còn lưu giữ biết bao tiếng cười và tình cảm gia đình ấm áp. Em mong dòng sông sẽ mãi xanh trong để ánh trăng rằm còn soi sáng những mùa tuổi thơ yên bình nơi quê nhà. Bài tham khảo Mẫu 4 Có ai từng đứng giữa miền Tây vào một buổi chiều đầy gió để nhìn con sông Tiền lặng lẽ trôi mà bỗng thấy lòng mình chậm lại chưa? Em đã có một lần như thế, trong chuyến du lịch về vùng sông nước, và đến bây giờ, hình ảnh dòng sông ấy vẫn còn đọng nguyên trong kí ức. Chiếc thuyền nhỏ chở khách rời bến khi mặt trời còn lơ lửng trên đầu những rặng dừa nước. Sông Tiền hiện ra rộng đến mức em có cảm giác như không nhìn thấy bờ bên kia. Dòng nước mang màu nâu phù sa đặc trưng, không trong xanh như biển nhưng lại khiến người ta thấy gần gũi và ấm áp lạ thường. Mặt sông không đứng yên phút nào. Những gợn sóng nối nhau loang đi sau đuôi thuyền, lấp lánh dưới nắng như có ai vừa rắc xuống vô số mảnh thủy tinh nhỏ. Điều làm em thích nhất không phải là cảnh đẹp, mà là nhịp sống trên sông. Thuyền bè qua lại liên tục. Có chiếc ghe chở đầy dưa hấu, xoài chín và chôm chôm đỏ rực. Có chiếc xuồng nhỏ chỉ có một bà cụ đang chống sào, chiếc nón lá nghiêng nghiêng giữa gió chiều. Tiếng máy ghe nổ phành phạch, tiếng gọi nhau í ới từ bờ bên này sang bờ bên kia, cả tiếng cười giòn tan của đám trẻ đang tắm sông… tất cả hòa thành âm thanh rất riêng của miền Tây. Ven bờ, những hàng dừa nước ngả mình soi bóng. Những căn nhà nhỏ dựng sát mép sông, trước hiên treo vài chậu hoa giấy đang nở rực. Có lúc thuyền đi ngang một khu chợ nổi, em nhìn thấy người bán hàng treo đủ loại trái cây trên cây bẹo. Mùi thơm của sầu riêng, của mít chín theo gió thoảng qua khiến bụng em cồn cào. Chuyến đi đã qua lâu rồi, nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn nghe đâu đây tiếng sóng vỗ mạn thuyền và mùi gió sông ngai ngái phù sa. Có lẽ, vẻ đẹp của sông Tiền không nằm ở sự lộng lẫy, mà ở cảm giác bình yên và chân tình mà nó để lại trong lòng người ghé thăm. Bài tham khảo Mẫu 5 “Đường vô xứ Huế quanh quanh Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.” Ngay từ lần đầu nghe câu ca ấy, em đã tưởng tượng về một miền đất dịu dàng và thơ mộng. Và rồi trong chuyến du lịch đến Huế năm ngoái, em mới thật sự hiểu vì sao người ta lại yêu dòng sông Hương đến thế. Sông Hương không ồn ào như những con sông lớn khác. Nó hiện ra trước mắt em như một dải lụa mềm màu ngọc bích vắt ngang lòng thành phố cổ kính. Dòng nước xanh biếc, phẳng lặng đến mức có thể soi rõ từng áng mây lững thững trôi trên trời. Đứng trên cầu Trường Tiền nhìn xuống, em có cảm giác sông Hương đang lặng lẽ ôm lấy Huế bằng một vòng tay rất dịu dàng. Điều đặc biệt nhất ở dòng sông này có lẽ là vẻ đẹp trầm mặc rất riêng. Hai bên bờ, hàng cây xanh nghiêng mình soi bóng xuống mặt nước. Những mái chùa cổ thấp thoáng phía xa, tiếng chuông Thiên Mụ ngân lên giữa không gian tĩnh lặng khiến lòng người bỗng chậm lại. Không ai nói lớn. Ngay cả gió dường như cũng thổi rất khẽ khi đi ngang dòng sông ấy. Em nhớ nhất khoảnh khắc những chiếc đèn hoa đăng được thả xuống sông. Hàng trăm ánh nến nhỏ lung linh trôi theo dòng nước, giống như những vì sao đang chầm chậm dịch chuyển giữa mặt sông đêm. Cả dòng sông lúc ấy vừa huyền ảo vừa yên bình đến lạ. Rời Huế đã lâu nhưng em vẫn không quên được màu nước xanh dịu ấy. Sông Hương không chỉ đẹp bởi cảnh sắc nên thơ mà còn đẹp bởi cái hồn rất riêng của xứ Huế nhẹ nhàng, sâu lắng và cổ kính, vì thế mà bất cứ ai từng ghé qua cũng sẽ mang theo trong tim một nỗi nhớ dịu dàng về dòng sông ấy.
|






Danh sách bình luận