Top 105 Bài văn tả cô/ chú lao công của trường em hay nhất- Giới thiệu khái quát về cô/chú lao công trong trường em: Em thường gặp cô/chú vào thời gian nào trong ngày? - Nêu cảm xúc/ ấn tượng chung của em: ấn tượng, yêu quý…. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu khái quát về cô/chú lao công trong trường em: Em thường gặp cô/chú vào thời gian nào trong ngày? - Nêu cảm xúc/ ấn tượng chung của em: ấn tượng, yêu quý…. II. Thân bài 1. Ngoại hình/ Trang phục - Trang phục quen thuộc: áo bảo hộ lao động, găng tay, khẩu trang, đôi khi đội nón lá hoặc mũ. - Tác phong: giản dị, cần mẫn, ít nói nhưng thân thiện. - Khuôn mặt: Hiền hậu, rám nắng vì làm việc ngoài trời. - Nụ cười: nhẹ nhàng, thân thiện. - Dáng người: Có thể gầy hoặc hơi đậm, nhưng nhanh nhẹn. - Đôi tay: Chai sần vì quét dọn, lao động vất vả. - Ánh mắt: Luôn tập trung, chăm chỉ, ánh lên sự chịu khó. 2. Công việc hằng ngày - Thời gian làm việc: Sáng sớm đã có mặt ở trường; làm việc cả trong giờ học và sau giờ tan trường. - Công việc cụ thể: + Quét sân trường, hành lang, lớp học. + Thu gom rác, đổ rác đúng nơi quy định. + Lau bảng, lau cửa kính, giữ vệ sinh nhà vệ sinh. + Chăm sóc bồn hoa, cây xanh trong sân trường. - Sự vất vả: Làm việc trong thời tiết nắng nóng hoặc mưa lạnh; công việc lặp lại mỗi ngày nhưng vẫn luôn chăm chỉ. 3. Tính cách và phẩm chất - Cần cù, chịu khó, không ngại bẩn, ngại mệt. - Tận tụy với công việc. - Thân thiện, hay mỉm cười với học sinh. - Có trách nhiệm cao với môi trường trường học. - Âm thầm nhưng đóng vai trò quan trọng. - Nhắc nhở học sinh giữ vệ sinh. 4. Kỉ niệm đặc biệt - Một lần em thấy cô/chú làm việc trong trời mưa/nắng. - Hoặc một lần được cô/chú giúp đỡ, nhắc nhở nhẹ nhàng. - Cảm xúc của em khi chứng kiến sự vất vả ấy. III. Kết bài - Khẳng định lại tình cảm của em đối với cô/chú lao công. - Liên hệ bản thân: em sẽ làm gì để đáp lại công lao của cô/ chú lao công. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong ngôi trường thân yêu của em, có một người mà em luôn âm thầm ngưỡng mộ, đó là cô lao công của trường. Cô không phải là giáo viên đứng lớp nhưng lại góp phần quan trọng để giữ cho trường em luôn sạch đẹp. Mỗi ngày, khi học sinh còn chưa đến trường, cô đã có mặt từ rất sớm. Cô mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh giản dị. Trên tay cô luôn có chổi, hốt rác và chiếc xe đẩy nhỏ. Khuôn mặt cô hiền hậu, đã xuất hiện nhiều nếp nhăn vì thời gian. Đôi tay cô chai sần nhưng rất khéo léo và nhanh nhẹn. Công việc của cô bắt đầu bằng việc quét sân trường rộng lớn. Lá cây rụng xuống đều được cô gom lại gọn gàng. Sau đó, cô tiếp tục lau hành lang và dọn dẹp các lớp học. Dù công việc vất vả nhưng cô luôn làm với thái độ chăm chỉ. Có những ngày trời nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo cô. Có những ngày mưa, cô vẫn lặng lẽ làm việc dưới hiên trường. Em rất thương và quý cô lao công. Cô luôn nhẹ nhàng nhắc nhở học sinh bỏ rác đúng nơi quy định. Nụ cười của cô rất ấm áp và gần gũi. Mỗi khi gặp học sinh, cô đều chào hỏi thân thiện. Em nhận ra công việc của cô rất quan trọng. Nhờ có cô mà trường em luôn sạch sẽ và thoáng mát. Em luôn biết ơn cô lao công. Em hứa sẽ giữ gìn vệ sinh thật tốt để không làm cô vất vả thêm. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Trong trường em có một người lao công mà ai cũng quý mến, đó là chú lao công tên Nam. Chú đã làm việc ở trường em nhiều năm rồi. Mỗi buổi sáng, khi trời còn chưa sáng hẳn, chú đã đến trường. Chú mặc bộ quần áo lao động đã cũ nhưng luôn sạch sẽ. Dáng người chú cao gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Khuôn mặt chú rám nắng vì làm việc ngoài trời. Đôi mắt chú hiền lành và luôn nhìn mọi người với sự thân thiện. Công việc hằng ngày của chú rất vất vả. Chú quét sân trường rộng lớn từng góc một. Chú còn phải đổ rác từ các lớp học xuống khu tập kết. Những ngày trời nắng, mồ hôi chảy dài trên gương mặt chú. Nhưng chú không bao giờ than phiền. Chú luôn làm việc một cách chăm chỉ và trách nhiệm. Ngoài quét dọn, chú còn chăm sóc những chậu cây trong sân trường. Chú tưới nước cho cây mỗi ngày để cây xanh tốt hơn. Học sinh trong trường ai cũng quý chú. Mỗi khi gặp học sinh, chú luôn mỉm cười và chào hỏi. Có lần em thấy chú giúp một bạn học sinh tìm lại đồ bị rơi. Chú rất kiên nhẫn và nhẹ nhàng. Em cảm thấy chú giống như một người âm thầm bảo vệ ngôi trường. Nhờ có chú, sân trường lúc nào cũng sạch đẹp. Em rất biết ơn chú lao công. Em sẽ cố gắng giữ vệ sinh chung để giúp chú đỡ vất vả hơn. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Ngôi trường của em không chỉ có thầy cô và bạn bè mà còn có những con người thầm lặng như cô lao công. Cô là người ngày ngày giữ cho trường em luôn sạch sẽ và gọn gàng. Mỗi sáng, khi em đến trường, cô đã làm việc từ rất sớm. Cô mặc bộ quần áo bảo hộ màu sẫm, giản dị nhưng gọn gàng. Trên đầu cô thường đội chiếc nón lá cũ. Khuôn mặt cô phúc hậu, ánh mắt hiền từ. Đôi bàn tay cô không còn mềm mại mà đã chai sần vì công việc. Cô bắt đầu ngày làm việc bằng việc quét dọn sân trường. Những chiếc lá rơi được cô gom lại thành từng đống nhỏ. Sau đó, cô tiếp tục lau dọn hành lang và cầu thang. Dù công việc nặng nhọc nhưng cô luôn làm rất cẩn thận. Có những hôm trời nắng to, cô vẫn kiên trì làm việc. Có những hôm trời lạnh, cô vẫn không nghỉ ngơi. Điều khiến em ấn tượng nhất là nụ cười của cô. Cô luôn cười rất nhẹ nhàng và thân thiện với học sinh. Cô thường nhắc chúng em bỏ rác đúng nơi quy định. Em từng chứng kiến cô giúp một bạn nhỏ nhặt lại sách bị rơi. Cô không nói nhiều nhưng hành động rất ấm áp. Nếu không có cô, sân trường sẽ không thể sạch đẹp như bây giờ. Em rất kính trọng và biết ơn cô lao công. Em hứa sẽ giữ gìn vệ sinh thật tốt. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong ngôi trường thân yêu của em, có một người mà em luôn thầm kính trọng, đó là cô lao công của trường. Cô không phải là người đứng trên bục giảng nhưng lại góp phần làm cho ngôi trường của em luôn sạch đẹp và tràn đầy sức sống. Mỗi ngày đến trường, em đều nhìn thấy cô làm việc rất sớm. Khi học sinh chúng em còn chưa tới, cô đã có mặt ở sân trường. Cô mặc bộ quần áo bảo hộ lao động đã cũ nhưng luôn gọn gàng, sạch sẽ. Trên đầu cô thường đội chiếc nón lá giản dị. Khuôn mặt cô hiền hậu và phúc hậu. Những nếp nhăn nơi khóe mắt như dấu ấn của thời gian và sự vất vả. Đôi mắt cô luôn ánh lên sự chăm chỉ và yêu nghề. Đôi bàn tay cô không còn mềm mại mà đã chai sần vì bao năm lao động. Dáng người cô nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn. Mỗi bước đi của cô đều thoăn thoắt và dứt khoát. Công việc hằng ngày của cô bắt đầu bằng việc quét dọn sân trường rộng lớn. Cô cầm chiếc chổi tre, nhẹ nhàng quét từng chiếc lá rơi. Những chiếc lá vàng rơi xuống sau một đêm gió nhẹ đều được cô gom lại cẩn thận. Sau đó, cô thu gom rác ở từng lớp học. Chiếc xe đẩy nhỏ của cô luôn đầy rác nhưng cũng luôn sạch sẽ. Cô không ngại bẩn, không ngại mệt, chỉ lặng lẽ làm việc. Khi mặt trời bắt đầu lên cao, mồ hôi đã lấm tấm trên trán cô. Có những ngày nắng gắt, sân trường nóng như đổ lửa nhưng cô vẫn làm việc chăm chỉ. Có những ngày mưa, cô mặc áo mưa mỏng, vẫn đi dọn dẹp từng góc sân. Em từng nhìn thấy cô lau từng hành lang dài mà không nghỉ tay. Những giọt mồ hôi lăn trên má nhưng cô vẫn mỉm cười nhẹ nhàng. Cô còn rất cẩn thận trong từng công việc nhỏ. Cô lau bảng, lau cửa kính cho các lớp học. Cô dọn sạch nhà vệ sinh để học sinh có môi trường học tập tốt hơn. Cô chăm sóc những chậu hoa nhỏ trong sân trường. Cô tưới nước cho cây mỗi buổi sáng sớm. Nhờ cô, sân trường lúc nào cũng xanh sạch và thoáng mát. Dù công việc rất nhiều nhưng cô chưa bao giờ than phiền. Cô luôn làm việc trong im lặng, như một người thầm lặng giữ gìn vẻ đẹp của ngôi trường. Điều khiến em ấn tượng nhất là nụ cười của cô. Nụ cười ấy nhẹ nhàng nhưng ấm áp vô cùng. Mỗi khi gặp học sinh, cô đều gật đầu chào hoặc mỉm cười thân thiện. Cô luôn nhắc nhở chúng em bỏ rác đúng nơi quy định. Cô nói rất nhẹ nhàng chứ không bao giờ to tiếng. Có lần em làm rơi giấy ra sân trường, cô đã cúi xuống nhặt giúp em. Cô còn dặn em lần sau cẩn thận hơn. Lúc đó, em cảm thấy rất xấu hổ nhưng cũng rất biết ơn cô. Một lần khác, em thấy cô giúp một bạn nhỏ tìm lại cuốn vở bị rơi. Cô kiên nhẫn tìm kiếm dù trời đang nắng rất gắt. Nhìn cô làm việc mỗi ngày, em hiểu rằng công việc của cô rất vất vả. Nhưng chính nhờ sự vất vả ấy mà trường em luôn sạch đẹp. Nếu không có cô, sân trường sẽ đầy lá rác và bụi bẩn. Nếu không có cô, chúng em sẽ không có môi trường học tập trong lành. Em nhận ra rằng cô lao công chính là một người thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Cô giống như một người giữ gìn hơi thở của ngôi trường. Em luôn cảm thấy biết ơn cô lao công. Em quý trọng sự chăm chỉ và tận tụy của cô. Em cũng học được từ cô bài học về sự cần cù và trách nhiệm. Em hứa sẽ giữ gìn vệ sinh trường lớp thật tốt để không làm cô vất vả thêm. Bài tham khảo Mẫu 2 Trong ngôi trường em đang học, có một người lao công mà em luôn thầm quý mến. Đó là cô lao công của trường em, một người phụ nữ giản dị nhưng rất đặc biệt trong lòng học sinh. Mỗi ngày, em đều bắt gặp cô vào những thời điểm khác nhau trong ngày. Có khi là sáng sớm tinh mơ, có khi là giờ trưa vắng, và cũng có khi là lúc trời đã nhá nhem tối. Cô luôn xuất hiện với dáng vẻ tất bật nhưng quen thuộc. Lần đầu tiên em chú ý đến cô là khi thấy cô đang đẩy chiếc xe rác đi qua hành lang lớp học. Cô có dáng người hơi đậm, bước đi chắc chắn và chậm rãi. Mái tóc cô được buộc gọn gàng phía sau, đôi khi lòa xòa vài sợi vì mồ hôi. Khuôn mặt cô tròn, nước da ngăm đen vì làm việc nhiều ngoài trời. Đôi má cô lúc nào cũng ửng đỏ nhẹ, nhất là khi vừa làm việc xong. Đôi mắt cô nhỏ nhưng rất tinh nhanh, luôn quan sát từng góc nhỏ trong sân trường. Mũi cô hơi thấp, và đôi môi luôn giữ một nét cười hiền lành. Khi cô cười, cả khuôn mặt như sáng lên một cách ấm áp. Khác với nhiều người lao công khác, cô thường đeo một chiếc tạp dề màu xanh đậm. Trong chiếc tạp dề ấy luôn có vài dụng cụ nhỏ như khăn lau, bao tay và chiếc kẹp rác. Cô đi một đôi giày vải đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Mỗi bước chân của cô không vội vã nhưng rất đều đặn. Khi làm việc, cô thường hơi cúi người về phía trước, như đang chăm chú lắng nghe từng tiếng động nhỏ của sân trường. Công việc của cô không chỉ là quét sân như em từng nghĩ. Mỗi buổi sáng, cô đi một vòng quanh trường để kiểm tra từng lớp học. Cô nhẹ nhàng mở cửa từng phòng, xem có lớp nào quên tắt điện hay quạt không. Sau đó, cô bắt đầu thu gom rác theo từng khu vực. Cô không dùng chổi tre như em từng thấy ở những nơi khác, mà cô dùng một chiếc chổi nhựa dài, nhẹ và dễ điều khiển hơn. Khi quét, cô di chuyển rất chậm rãi, gần như không bỏ sót một mẩu giấy nhỏ nào. Có những lúc, cô phải cúi xuống rất lâu để nhặt từng chiếc vỏ kẹo bị rơi trong góc bàn. Có khi cô phải leo lên ghế để lau những ô cửa kính cao. Dù mệt, cô vẫn làm rất cẩn thận, không qua loa. Khi trời mưa, cô mặc áo mưa màu trong suốt, đi từng bước chậm trên sân trơn. Khi trời nắng, cô đội thêm một chiếc mũ rộng vành để che bớt ánh nắng. Em từng thấy mồ hôi chảy xuống cổ áo cô nhưng cô vẫn không dừng lại nghỉ lâu. Điều đặc biệt là cô luôn làm việc rất “có trật tự”. Cô chia khu vực rõ ràng, làm xong chỗ này mới sang chỗ khác. Cô còn mang theo một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những việc cần làm trong ngày. Mỗi khi hoàn thành công việc, cô lại đánh dấu vào đó. Nhìn cô làm việc, em thấy cô giống như một người đang chăm sóc ngôi trường bằng tất cả sự tỉ mỉ. Không chỉ chăm chỉ, cô còn rất tinh ý. Có lần, cô phát hiện một bạn học sinh bị ngã ở hành lang và đã nhanh chóng chạy lại đỡ bạn dậy. Cô còn lấy khăn lau vết bẩn trên áo cho bạn. Có lần khác, cô nhặt được một chiếc ví nhỏ và ngay lập tức mang lên văn phòng để trả lại. Những hành động đó khiến em rất khâm phục cô. Trong mắt em, cô lao công không chỉ là người dọn dẹp mà còn là người giữ gìn trật tự và vẻ đẹp của trường học. Cô làm việc trong im lặng, không phô trương, không ồn ào. Nhưng chính sự thầm lặng ấy lại khiến em nhớ mãi. Mỗi khi nhìn sân trường sạch sẽ, em đều nghĩ đến cô. Bài tham khảo Mẫu 3 Trong ngôi trường nhỏ của em, có một người lao công mà em luôn dành nhiều sự kính trọng. Đó là cô lao công đã lớn tuổi, ngày ngày vẫn lặng lẽ làm việc để giữ cho trường học sạch đẹp. Mỗi lần nhìn thấy cô, em đều có cảm giác vừa thương vừa quý. Cô không còn trẻ, nhưng vẫn rất chăm chỉ và cần mẫn. Dáng người cô gầy và hơi còng xuống theo thời gian. Mỗi bước đi của cô chậm rãi nhưng chắc chắn. Đôi chân cô không còn nhanh nhẹn như trước, nhưng vẫn đều đặn đi khắp sân trường. Mái tóc cô đã bạc nhiều, được búi gọn sau gáy bằng một chiếc kẹp nhỏ. Vài sợi tóc bạc rơi xuống hai bên thái dương, khiến cô trông hiền hậu hơn. Khuôn mặt cô nhiều nếp nhăn, nhất là ở trán và khóe mắt. Những nếp nhăn ấy như dấu vết của bao năm vất vả. Làn da cô sạm màu vì nắng gió. Đôi mắt cô không còn tinh nhanh như người trẻ, nhưng lại rất hiền và ấm áp. Mỗi khi cô nhìn học sinh, ánh mắt ấy luôn dịu dàng và bao dung. Đôi môi cô mỏng, thường nở một nụ cười nhẹ, rất hiền lành. Cô thường mặc một bộ quần áo lao động màu nâu sẫm đã cũ. Chiếc áo có vài chỗ đã bạc màu vì giặt nhiều lần. Cô đi một đôi dép cao su đơn giản, tiện cho việc di chuyển. Trên tay cô lúc nào cũng có đôi găng tay cũ đã sờn. Cô hay mang theo một chiếc giỏ nhỏ đựng đồ dùng lao động. Dáng vẻ cô tuy giản dị nhưng lại khiến em cảm thấy rất gần gũi. Công việc hằng ngày của cô bắt đầu từ rất sớm. Khi trời còn chưa sáng rõ, cô đã có mặt ở sân trường. Cô chậm rãi quét từng góc sân, từng bậc thềm. Vì tuổi đã cao nên cô làm việc không nhanh, nhưng rất cẩn thận. Cô thường dừng lại nghỉ một chút rồi lại tiếp tục làm. Những chiếc lá rơi được cô gom lại thành từng đống nhỏ gọn gàng. Cô không bỏ sót bất cứ mảnh rác nào, dù là rất nhỏ. Có những hôm trời lạnh, em thấy cô co ro trong chiếc áo mỏng nhưng vẫn tiếp tục làm việc. Có những hôm trời nắng, cô đội chiếc nón lá cũ để che bớt ánh nắng. Cô thường cúi thấp người để nhặt rác, có lúc phải chống tay lên đầu gối để đứng dậy. Nhìn cô làm việc, em cảm nhận rõ sự vất vả của tuổi già. Nhưng điều khiến em khâm phục là cô chưa bao giờ bỏ việc giữa chừng. Cô cũng rất cẩn thận trong từng việc nhỏ. Cô lau bảng ở các lớp học, dọn sạch hành lang, và nhặt từng mẩu giấy vụn dưới bàn học. Cô còn chăm sóc những chậu cây nhỏ trong sân trường. Mỗi lần tưới cây, cô làm rất nhẹ nhàng như đang chăm sóc một thứ gì đó quý giá. Dù công việc nhiều, cô vẫn luôn giữ thái độ bình tĩnh và kiên nhẫn. Điều khiến em ấn tượng nhất ở cô là sự hiền hậu. Cô ít nói, nhưng mỗi lời cô nói đều rất nhẹ nhàng. Khi gặp học sinh, cô thường mỉm cười và gật đầu chào. Có lần em làm rơi vỏ bánh xuống sân, cô đã nhẹ nhàng nhặt lên và dặn em bỏ rác đúng nơi. Cô không trách mắng, chỉ nhắc nhở bằng giọng rất từ tốn. Em cảm thấy rất xấu hổ nhưng cũng rất biết ơn cô. Em từng thấy cô giúp một bạn học sinh bị trượt ngã ở cầu thang. Cô chậm rãi đỡ bạn dậy, phủi bụi trên áo bạn rồi hỏi han rất ân cần. Dù tuổi đã cao, cô vẫn luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Điều đó khiến em càng kính trọng cô hơn. Nhìn cô lao công ngày ngày làm việc, em hiểu rằng sự sạch đẹp của trường học không tự nhiên mà có. Đó là công sức thầm lặng của cô. Em luôn cảm thấy biết ơn cô từ tận đáy lòng. Em hứa sẽ giữ gìn vệ sinh thật tốt để cô đỡ vất vả hơn. Em mong cô luôn khỏe mạnh để tiếp tục công việc của mình. Trong lòng em, cô lao công lớn tuổi chính là người đẹp nhất vì sự hi sinh thầm lặng của cô. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong ngôi trường em đang học, có một người lao công mà em luôn rất quý mến. Đó là chú lao công làm việc ở trường em đã nhiều năm. Chú không phải là người nổi bật nhưng lại rất quen thuộc với tất cả học sinh. Mỗi ngày, em đều thấy chú xuất hiện ở sân trường vào những thời điểm khác nhau. Khi thì sáng sớm, khi thì giữa trưa, khi thì lúc trời đã chiều muộn. Chú luôn lặng lẽ làm việc mà ít khi nghỉ ngơi. Chú có dáng người cao nhưng hơi gầy. Vai chú hơi xuôi xuống vì công việc nặng nhọc lâu năm. Mái tóc chú đã điểm vài sợi bạc dù chưa quá già. Khuôn mặt chú dài, nước da sạm đen vì nắng gió. Trên trán chú có những vệt nhăn nhẹ khi chú tập trung làm việc. Đôi mắt chú sâu, ánh nhìn trầm tĩnh và hiền lành. Mũi chú cao vừa phải, còn đôi môi thì ít khi nói nhiều nhưng luôn giữ nét cười nhẹ. Chú thường mặc bộ quần áo lao động màu xanh đậm. Bộ quần áo ấy đã cũ nhưng luôn được chú giặt sạch sẽ. Chú đội một chiếc mũ lưỡi trai bạc màu để che nắng. Trên tay chú lúc nào cũng có đôi găng tay đã sờn. Chú đi một đôi giày vải chắc chắn để tiện di chuyển trong sân trường rộng. Khi làm việc, chú luôn đeo theo một chiếc đai nhỏ để treo dụng cụ. Công việc hằng ngày của chú bắt đầu từ rất sớm. Khi sân trường còn ướt sương, chú đã bắt đầu quét dọn. Chú đi từng bước dài khắp sân trường, tay cầm chổi lớn. Mỗi lần quét, chú làm rất mạnh mẽ nhưng vẫn cẩn thận. Những chiếc lá khô, giấy vụn đều được chú gom lại gọn gàng. Sau đó, chú dùng xe đẩy để thu gom rác từ các lớp học. Chú đẩy xe đi khắp hành lang, không bỏ sót lớp nào. Có những lúc, chú phải leo lên thang để lau những bóng đèn cao trong lớp học. Có khi chú phải cúi xuống rất lâu để nhặt rác dưới gầm bàn. Dù công việc nặng nhọc, chú vẫn làm rất nhanh nhẹn. Khi trời nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm áo nhưng chú vẫn không dừng lại. Khi trời mưa, chú mặc áo mưa và tiếp tục làm việc ở sân trường trơn ướt. Chú còn rất giỏi trong việc sửa chữa những đồ vật nhỏ trong trường. Có lần, chú sửa lại chiếc cửa lớp bị kẹt. Có lần khác, chú giúp buộc lại chậu cây bị đổ. Những việc nhỏ đó khiến mọi người càng thêm quý trọng chú. Chú làm việc không chỉ bằng sức lao động mà còn bằng sự tận tâm. Điều khiến em ấn tượng nhất là tính cách của chú. Chú rất ít nói nhưng luôn thân thiện. Khi gặp học sinh, chú thường gật đầu chào hoặc mỉm cười nhẹ. Chú hay nhắc nhở chúng em giữ gìn vệ sinh chung nhưng luôn nhẹ nhàng. Có lần em vứt rác chưa đúng nơi, chú đã từ tốn nhắc nhở em. Em cảm thấy rất xấu hổ nhưng cũng rất biết ơn chú. Em từng thấy chú giúp một cô giáo mang rất nhiều sách từ văn phòng lên lớp. Chú đi rất chậm nhưng vẫn cố gắng giúp đỡ. Có lần khác, chú nhặt được một chiếc điện thoại và lập tức mang lên phòng giám thị. Những hành động ấy khiến em hiểu rằng chú là người rất trung thực và tốt bụng. Nhìn chú lao công làm việc mỗi ngày, em cảm nhận được sự vất vả của công việc này. Nhưng cũng chính nhờ chú mà trường em luôn sạch đẹp và gọn gàng. Nếu không có chú, sân trường sẽ không thể ngăn nắp như vậy. Em luôn biết ơn những công việc thầm lặng của chú. Em tự nhủ sẽ cố gắng giữ gìn vệ sinh trường lớp thật tốt để giúp chú đỡ vất vả hơn. Em cũng mong chú luôn khỏe mạnh để tiếp tục công việc của mình. Trong lòng em, chú lao công chính là một người lao động thầm lặng nhưng vô cùng đáng kính. Bài tham khảo Mẫu 5 Có những con người trong cuộc sống không đứng ở vị trí trung tâm của sự chú ý, nhưng lại âm thầm làm nên vẻ đẹp của cả một tập thể. Với em, chú lao công của trường chính là một người như thế. Chú không xuất hiện trong những giờ học sôi nổi, cũng không đứng trên bục giảng, nhưng lại có mặt trong từng góc nhỏ của ngôi trường. Mỗi lần bước qua sân trường sạch sẽ, em lại nghĩ đến dáng hình quen thuộc ấy. Chú không có vẻ ngoài nổi bật. Nếu chỉ nhìn thoáng qua, có lẽ ít ai để ý đến chú giữa bao người khác. Chú có dáng người tầm trung, hơi khom nhẹ về phía trước như đã quen với công việc cúi nhiều. Đôi vai chú không còn thẳng như trước, mà mang dấu vết của thời gian và lao động. Mái tóc chú đen nhưng đã xen lẫn nhiều sợi bạc ở hai bên thái dương. Khuôn mặt chú góc cạnh, hơi gầy, với làn da sạm màu vì nắng. Những nếp nhăn nhỏ nơi đuôi mắt như những vết khắc của năm tháng làm việc. Đôi mắt chú không sáng rực hay sắc nét, mà trầm lặng và bình yên. Khi chú nhìn mọi người, ánh mắt ấy luôn mang cảm giác tin cậy. Đôi bàn tay chú không mềm mại, mà thô ráp và chai sần. Đó là đôi tay đã quen với chổi, với xô nước, với những công việc lặng lẽ mỗi ngày. Nhưng chính đôi tay ấy lại làm nên sự sạch đẹp cho cả ngôi trường. Chú thường bắt đầu công việc của mình từ rất sớm, khi cả trường còn chìm trong yên tĩnh. Tiếng chổi của chú quét trên sân nghe đều đặn như một nhịp quen thuộc của buổi sáng. Chú không vội vàng, cũng không chậm chạp, mà làm mọi thứ rất có nhịp điệu. Mỗi vòng chổi của chú như đang vẽ lại sự gọn gàng cho không gian. Những chiếc lá rơi, những mẩu giấy nhỏ, tất cả đều được chú thu gom cẩn thận. Không chỉ quét sân, chú còn đi dọc các dãy lớp học. Chú đẩy chiếc xe rác nhỏ, dừng lại ở từng phòng để thu gom. Có khi chú phải cúi xuống rất lâu để nhặt một mảnh rác nằm sát chân bàn. Có khi chú phải với tay lên cao để lau những vết bẩn trên cửa kính. Mỗi hành động của chú đều chậm rãi nhưng chắc chắn, không hề qua loa. Điều đặc biệt là chú luôn làm việc trong sự im lặng. Chú không nói nhiều, cũng không than vãn. Dù trời nắng gắt hay mưa bất chợt, chú vẫn giữ nguyên nhịp làm việc của mình. Có những buổi trưa, em thấy chú ngồi nghỉ tạm dưới gốc cây, uống vội ngụm nước rồi lại tiếp tục công việc. Dù mệt, chú vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh. Không chỉ chăm chỉ, chú còn rất tinh tế. Chú luôn để ý xem sân trường có chỗ nào chưa sạch, lớp học nào chưa gọn. Chú còn chỉnh lại những chậu cây bị nghiêng, nhặt giúp những đồ vật rơi vãi. Có lần, em thấy chú lặng lẽ nhặt một chiếc cặp sách bị bỏ quên và mang lên văn phòng. Những hành động nhỏ ấy khiến em cảm nhận rõ sự trách nhiệm của chú. Thỉnh thoảng, chú cũng nhắc nhở học sinh “Các con nhớ bỏ rác đúng chỗ nhé.” Giọng chú trầm và chậm, không hề gay gắt, nhưng lại khiến người nghe tự giác làm theo. Chính sự nhẹ nhàng đó làm cho chú trở nên gần gũi hơn. Có những lúc em dừng lại nhìn chú làm việc, em chợt nhận ra rằng sự sạch đẹp của ngôi trường không phải tự nhiên mà có. Đó là kết quả của những giờ lao động âm thầm, lặng lẽ và bền bỉ. Chú giống như người giữ gìn trật tự thầm lặng cho cả không gian học tập. Từ hình ảnh của chú, em học được nhiều điều. Em hiểu rằng không có công việc nào là nhỏ bé nếu nó được làm bằng sự nghiêm túc. Em cũng hiểu rằng sự chăm chỉ và kiên trì có thể tạo nên giá trị lớn lao. Nhìn chú, em thấy được sự bền bỉ mà không cần phô trương. Em tự nhủ sẽ giữ gìn vệ sinh thật tốt để không phụ công sức của chú. Bài tham khảo Mẫu 6 Trong ngôi trường thân yêu của em, có một người lao công mà mỗi khi nhắc đến, em đều cảm thấy rất trân trọng. Chú không phải là người nổi bật giữa đám đông, nhưng lại là người em luôn để ý mỗi khi đi ngang qua sân trường. Hình ảnh chú đã trở nên quen thuộc như một phần của ngôi trường này. Mỗi ngày, chú âm thầm làm việc để giữ cho nơi đây luôn sạch sẽ và gọn gàng. Chú có dáng người thấp và hơi đậm. Nhìn chú, người ta có cảm giác khỏe khoắn và vững chãi. Đôi vai chú rộng, như đã quen với những công việc nặng nhọc. Mái tóc chú cắt ngắn, gần như sát đầu, khiến khuôn mặt chú càng lộ rõ những đường nét cứng cáp. Nước da chú ngăm đen, bóng lên vì nắng gió của nhiều năm làm việc ngoài trời. Trên trán chú có một vết sẹo nhỏ, không rõ từ bao giờ, nhưng lại khiến khuôn mặt chú thêm phần đặc biệt. Đôi mắt chú sáng và nhanh nhẹn, luôn quan sát mọi thứ xung quanh. Khi làm việc, ánh mắt ấy rất tập trung, như không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Đôi bàn tay chú to, những ngón tay thô ráp và chắc khỏe. Đó là đôi tay đã quen với chổi, xô nước và những công việc lao động vất vả. Mỗi khi chú cầm chổi quét sân, em có cảm giác rất dứt khoát và mạnh mẽ. Chú thường mặc bộ đồ lao động màu xám đậm, đã bạc màu theo thời gian. Chiếc áo của chú có vài chỗ sờn nhưng luôn sạch sẽ. Chú đi đôi giày bata cũ, bước đi chắc chắn trên từng lối sân trường. Khi làm việc, chú thường đội một chiếc khăn vải quấn quanh cổ để thấm mồ hôi. Nhìn chú, em cảm nhận rõ sự giản dị nhưng đầy nghị lực. Công việc của chú bắt đầu từ rất sớm, chú quét sân rất nhanh, từng nhịp chổi mạnh mẽ nhưng không hề cẩu thả. Chỉ một lát sau, sân trường đã sạch bóng. Sau đó, chú đẩy xe rác đi từng lớp học. Mỗi lần dừng lại, chú đều kiểm tra thật kĩ xem còn rác sót lại không. Có lúc chú phải cúi xuống rất sâu để nhặt những mẩu giấy nhỏ nằm dưới bàn học. Không chỉ quét dọn, chú còn thường xuyên sửa chữa những đồ vật đơn giản trong trường. Có lần, em thấy chú dùng tua vít để siết lại chiếc bàn bị lung lay. Có lần khác, chú buộc lại cánh cửa lớp học bị gió thổi mạnh làm hỏng bản lề. Những việc tưởng chừng nhỏ bé ấy lại giúp ngôi trường luôn vận hành tốt hơn mỗi ngày. Chú rất ít nói, nhưng luôn thân thiện với học sinh. Khi gặp chúng em, chú thường gật đầu chào hoặc mỉm cười nhẹ. Điều em nhớ nhất về chú là một kỉ niệm rất nhỏ nhưng đặc biệt. Hôm ấy, em bị rơi chiếc thẻ học sinh xuống cống gần sân trường. Em lo lắng đứng nhìn xuống mà không biết làm sao lấy lên. Chú lao công đi ngang qua đã dừng lại hỏi chuyện. Biết được sự việc, chú không ngần ngại cúi xuống tìm cách giúp em. Chú lấy một chiếc que dài và cẩn thận lấy chiếc thẻ lên. Khi đưa lại cho em, chú còn dặn em phải giữ cẩn thận hơn. Lúc đó, em rất xúc động và cảm thấy biết ơn chú vô cùng. Từ hôm đó, mỗi lần gặp chú, em đều cảm thấy gần gũi hơn rất nhiều. Em luôn thầm cảm ơn chú vì những gì chú đã làm. Em cũng tự nhủ sẽ giữ gìn vệ sinh thật tốt để không làm chú thêm vất vả. Trong lòng em, chú lao công là một người lao động bình dị nhưng vô cùng đáng kính. Bài tham khảo Mẫu 7 Trong trường em học, có một người mà em rất quý. Đó là chú lao công của trường em. Chú làm việc ở trường đã lâu rồi. Ngày nào em đi học cũng thấy chú làm việc rất chăm chỉ. Chú luôn làm cho sân trường sạch sẽ và gọn gàng. Chú có dáng người cao và hơi gầy. Khi đi, chú bước đi nhanh và nhẹ. Mái tóc chú đã có vài sợi bạc. Khuôn mặt chú gầy nhưng hiền lành. Da chú hơi sạm vì làm việc ngoài trời nhiều. Đôi mắt chú nhìn rất thân thiện. Mỗi khi gặp học sinh, chú đều mỉm cười. Chú thường mặc bộ quần áo lao động màu xanh. Bộ quần áo đó đơn giản nhưng luôn sạch sẽ. Chú đi đôi giày vải đã cũ nhưng vẫn rất chắc chắn. Trên đầu chú hay đội một chiếc mũ cũ để che nắng. Nhìn chú rất giản dị. Mỗi ngày, chú đến trường từ rất sớm. Khi trời còn chưa sáng rõ, chú đã bắt đầu làm việc. Việc đầu tiên của chú là quét sân trường. Chú cầm chổi và quét rất cẩn thận. Lá cây rơi xuống đều được chú gom lại thành đống. Sau đó, chú đẩy xe đi thu gom rác trong các lớp học. Chú làm việc rất chăm chỉ. Dù trời nắng hay trời mưa, chú vẫn làm việc. Có những ngày nắng to, mồ hôi chảy trên trán chú. Nhưng chú vẫn không nghỉ. Có những ngày mưa, chú mặc áo mưa và vẫn đi quét sân. Em thấy chú rất siêng năng. Ngoài quét sân, chú còn lau hành lang. Chú còn đổ rác và dọn nhà vệ sinh cho sạch sẽ. Nhờ chú mà trường em lúc nào cũng sạch đẹp. Em rất biết ơn chú. Chú cũng rất tốt bụng với học sinh. Khi gặp chúng em, chú hay cười và gật đầu chào. Chú cũng hay nhắc chúng em bỏ rác đúng nơi quy định. Giọng chú nói rất nhẹ nhàng nên ai cũng thích. Em nhớ có một lần em bị rơi chiếc bút xuống gầm ghế ở sân trường. Em không với tới được nên rất lo. Lúc đó, chú đi qua và thấy em. Chú dừng lại và hỏi em có chuyện gì. Khi biết chuyện, chú đã giúp em nhặt chiếc bút lên. Chú còn dặn em lần sau cẩn thận hơn. Em rất cảm ơn chú. Từ hôm đó, em càng quý chú hơn. Em thấy chú giống như một người luôn giúp đỡ mọi người trong trường. Dù công việc vất vả, chú vẫn luôn vui vẻ làm việc. Em nhận ra rằng nhờ có chú mà trường em luôn sạch sẽ. Em sẽ cố gắng không xả rác bừa bãi để chú đỡ vất vả. Em cũng sẽ luôn chào hỏi chú mỗi khi gặp. Em mong chú luôn khỏe mạnh để làm việc. Trong lòng em, chú lao công là một người rất đáng yêu và đáng quý. Em sẽ luôn nhớ đến chú. Bài tham khảo Mẫu 8 Trong ngôi trường em đang học, có một người mà em luôn cảm thấy rất thân quen và yêu quý. Đó là cô lao công của trường em. Cô không dạy học nhưng lại góp phần làm cho ngôi trường luôn sạch đẹp mỗi ngày. Mỗi lần đến trường, em đều thấy cô đang làm việc rất chăm chỉ. Cô có dáng người nhỏ nhắn và hơi gầy. Khi cô đi, bước chân rất nhẹ nhàng và nhanh nhẹn. Mái tóc cô đã điểm vài sợi bạc, thường được buộc gọn sau gáy. Khuôn mặt cô hiền hậu và phúc hậu. Trên khuôn mặt ấy có vài nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt và trán. Đôi mắt cô luôn ánh lên sự hiền lành và thân thiện. Mỗi khi cô cười, khuôn mặt cô trông rất ấm áp. Cô thường mặc bộ quần áo lao động màu xanh hoặc màu nâu nhạt. Bộ quần áo của cô đơn giản nhưng luôn sạch sẽ. Cô đi đôi dép cao su hoặc giày vải cũ nhưng rất tiện lợi. Trên đầu cô hay đội một chiếc nón lá để che nắng. Nhìn cô rất giản dị nhưng gần gũi. Mỗi ngày, cô đến trường từ rất sớm. Khi trời còn chưa sáng rõ, cô đã bắt đầu công việc của mình. Việc đầu tiên của cô là quét sân trường. Cô cầm chổi và quét từng góc sân rất cẩn thận. Những chiếc lá rơi đều được cô gom lại gọn gàng. Sau đó, cô đi thu gom rác ở các lớp học. Cô làm việc rất chăm chỉ và không bao giờ lười biếng. Dù trời nắng hay trời mưa, cô vẫn luôn làm việc đều đặn. Có những ngày nắng to, mồ hôi ướt đẫm áo cô. Nhưng cô chỉ lau mồ hôi rồi lại tiếp tục làm việc. Có những ngày trời mưa, cô mặc áo mưa mỏng và vẫn đi dọn dẹp sân trường. Ngoài quét sân, cô còn lau hành lang và dọn các lớp học. Cô còn đổ rác và giữ cho nhà vệ sinh luôn sạch sẽ. Nhờ có cô mà trường em lúc nào cũng gọn gàng và thoáng mát. Cô cũng rất tốt bụng với học sinh. Khi gặp chúng em, cô luôn mỉm cười và gật đầu chào. Cô hay nhắc nhở chúng em bỏ rác đúng nơi quy định. Giọng cô nói nhẹ nhàng nên ai cũng dễ nghe lời. Có lần em vứt rác chưa đúng chỗ, cô đã nhắc em rất nhẹ nhàng. Em cảm thấy hơi xấu hổ nhưng cũng rất cảm ơn cô. Em nhớ có một lần em làm rơi chiếc khăn tay xuống sân trường. Em tìm mãi nhưng không thấy. Lúc đó cô đi qua và hỏi chuyện em. Sau khi nghe em nói, cô đã giúp em tìm lại chiếc khăn. Cô cúi xuống rất lâu để tìm dưới gốc cây. Khi tìm được, cô đưa lại cho em và còn dặn em giữ gìn cẩn thận hơn. Em rất vui và cảm động. Trong lòng em, cô lao công là một người rất hiền và rất đáng yêu. Em sẽ luôn nhớ đến cô và yêu quý cô thật nhiều. Bài tham khảo Mẫu 9 Trong ngôi trường thân yêu của em, có một người mà em luôn rất quý mến. Đó là cô lao công của trường em. Cô không phải là giáo viên đứng lớp nhưng lại là người giữ cho ngôi trường luôn sạch đẹp mỗi ngày. Với em, cô giống như một người âm thầm chăm sóc ngôi trường như chăm sóc một ngôi nhà lớn. Cô có dáng người nhỏ bé nhưng rất nhanh nhẹn. Khi cô đi, bước chân cô nhẹ nhàng nhưng rất gọn gàng. Mái tóc cô đã có vài sợi bạc, thường được buộc gọn sau gáy. Khuôn mặt cô hiền hậu và luôn nở nụ cười nhẹ. Đôi mắt cô sáng và rất ấm áp, nhìn ai cũng tạo cảm giác thân thiện. Em thích nhất là khi cô cười, vì lúc đó khuôn mặt cô trông rất dễ thương và gần gũi. Cô thường mặc bộ quần áo lao động đơn giản. Bộ quần áo của cô không đẹp lắm nhưng luôn sạch sẽ. Cô đi đôi dép cao su màu đen đã cũ nhưng rất chắc chắn. Trên đầu cô thường đội một chiếc nón lá để che nắng. Nhìn cô, em thấy rất giản dị nhưng lại rất đáng yêu. Mỗi ngày, việc đầu tiên của cô là quét sân trường. Cô cầm chổi và quét từng góc sân rất cẩn thận. Những chiếc lá rơi đều được cô gom lại thành từng đống nhỏ gọn. Sau đó, cô đẩy xe đi thu gom rác ở các lớp học. Cô làm việc rất chăm chỉ, không bao giờ lười biếng. Dù trời nắng hay trời mưa, cô vẫn luôn làm việc. Có những ngày nắng gắt, em thấy mồ hôi chảy trên trán cô. Nhưng cô chỉ lau nhanh rồi lại tiếp tục làm việc. Có những ngày trời mưa, cô mặc áo mưa mỏng và vẫn đi dọn sân trường. Em nhìn mà thấy rất thương cô. Không chỉ quét sân, cô còn lau hành lang và dọn lớp học. Cô còn đổ rác và giữ cho nhà vệ sinh luôn sạch sẽ. Cô làm rất nhiều việc nhưng lúc nào cũng làm cẩn thận. Nhờ có cô mà trường em luôn sạch sẽ và thơm tho. Em cảm thấy rất biết ơn cô. Điều khiến em cảm động nhất là tình cảm của cô dành cho học sinh. Cô luôn mỉm cười mỗi khi gặp chúng em. Cô hay nhắc chúng em bỏ rác đúng nơi quy định. Giọng cô nói rất nhẹ nhàng nên ai cũng nghe lời. Cô không bao giờ la mắng to tiếng. Em nhớ có một lần em làm rơi cuốn vở xuống hành lang. Em tìm mãi mà không thấy. Lúc đó cô đi ngang qua và hỏi em có chuyện gì. Sau khi nghe em nói, cô đã cúi xuống giúp em tìm. Cô tìm rất kỹ dưới gầm bàn và góc tường. Cuối cùng cô cũng tìm thấy cuốn vở cho em. Cô còn dặn em lần sau phải cẩn thận hơn. Em rất xúc động và cảm ơn cô rất nhiều. Em luôn tự nhủ sẽ không xả rác bừa bãi để cô đỡ vất vả. Em cũng sẽ luôn chào cô mỗi khi gặp. Em mong cô luôn khỏe mạnh và vui vẻ. Em mong cô sẽ mãi làm việc ở ngôi trường này. Trong lòng em, cô lao công là người rất đáng yêu và đáng kính. Em sẽ luôn nhớ đến cô. Bài tham khảo Mẫu 10 Trong ngôi trường thân yêu của em, có một người mà ai cũng rất quý mến. Đó là bác Sơn, người làm công việc quét dọn và giữ gìn vệ sinh cho trường em. Bác đã gắn bó với ngôi trường này suốt mấy chục năm nay. Trong suốt thời gian dài ấy, bác luôn âm thầm làm việc chăm chỉ và cẩn thận. Nhờ có bác, sân trường và lớp học lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng. Mỗi ngày, công việc của bác bắt đầu từ rất sớm. Khi ông mặt trời còn chưa kịp thức dậy, cả trường còn chìm trong yên tĩnh, bác đã có mặt. Bác lặng lẽ chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Tay bác cầm chiếc chổi tre cán dài đã quen thuộc. Dáng người bác hơi gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Mỗi bước chân của bác đều chắc chắn và quen thuộc với từng góc sân trường. Bác bắt đầu quét sân rất nhanh và dứt khoát. Những đường chổi của bác đi đến đâu là lá khô và rác nhỏ bị gom lại đến đó. Tiếng chổi quét sân vang lên đều đều trong buổi sáng sớm. Chỉ một lúc sau, sân trường rộng lớn đã được bác quét sạch sẽ. Bác gom rác thành từng đống nhỏ rồi dùng hót rác để xúc vào xe rác. Chiếc xe rác được bác đẩy ra cuối sân, gọn gàng và ngăn nắp. Sau khi quét sân xong, bác không nghỉ ngơi ngay. Bác lại đi kiểm tra từng lớp học một. Bác xem lớp nào còn bẩn để dọn thêm cho sạch hơn. Bác cũng kiểm tra xem bàn ghế có ngay ngắn không. Bác còn ngó xem bình nước uống của các lớp còn hay đã hết. Nếu bình nước hết, bác lại nhanh chóng xuống bếp để thay bình khác. Công việc của bác luôn được sắp xếp rất khoa học. Mọi việc đều có trình tự rõ ràng, không hề lộn xộn. Nhờ vậy, dù làm nhiều việc, bác vẫn hoàn thành rất nhanh. Khi trời bắt đầu sáng rõ, mọi thứ trong trường đã sạch đẹp sẵn sàng cho một ngày học mới. Lúc đó, bác lại quay về khu bếp của trường. Bác đun nước, rửa ấm chén rất cẩn thận. Bác tráng sạch từng chiếc cốc nhỏ. Sau đó bác pha một ấm chè nóng. Khi các cô giáo đến trường, luôn có sẵn một ấm chè ấm áp đang chờ. Điều đó khiến ai cũng cảm thấy rất dễ chịu và ấm lòng. Bác làm việc không ngừng nghỉ nhưng chưa bao giờ than vãn. Dù trời nắng hay trời mưa, dù mùa hè oi bức hay mùa đông lạnh giá, bác vẫn đều đặn làm việc. Bác luôn cố gắng hoàn thành mọi việc trước khi tiết học đầu tiên bắt đầu. Điều đó khiến ai cũng rất nể phục bác. Có những hôm trời lạnh, bác vẫn dậy rất sớm khi mọi người còn đang ngủ. Có những hôm trời mưa, bác mặc áo mưa và vẫn đi quét sân. Bác làm việc âm thầm, không ồn ào, không phô trương. Nhưng chính sự âm thầm đó lại làm nên một môi trường sạch đẹp cho nhà trường. Các thầy cô và học sinh trong trường ai cũng quý mến bác. Mọi người luôn biết ơn những công việc bác làm mỗi ngày. Nhờ có bác, sân trường luôn sạch sẽ, lớp học luôn gọn gàng. Không khí học tập vì thế cũng trở nên trong lành và dễ chịu hơn. Em và các bạn luôn thầm cảm ơn bác Sơn. Bác không chỉ là người lao công mà còn giống như người giữ gìn vẻ đẹp của ngôi trường. Công việc của bác tuy thầm lặng nhưng lại rất cao quý và có ý nghĩa lớn. Em luôn tự nhủ sẽ giữ gìn vệ sinh thật tốt để bác đỡ vất vả hơn. Trong lòng em, bác Sơn là một người lao động đáng kính. Em sẽ luôn nhớ đến bác với sự biết ơn và yêu quý. Bài tham khảo Mẫu 11 Có bao giờ bạn dừng lại một chút giữa sân trường và nhìn xem ai là người giữ cho nơi ấy luôn sạch đẹp chưa? Với em, người mà em luôn chú ý và thầm biết ơn chính là cô Thu, cô lao công của trường em. Cô là người âm thầm làm việc mỗi ngày để giữ cho môi trường học tập của chúng em luôn trong lành và gọn gàng. Dù không đứng trên bục giảng, cô vẫn góp phần rất quan trọng vào cuộc sống học đường của chúng em. Cô Thu năm nay khoảng gần 40 tuổi. Cô có dáng người cân đối, không quá cao nhưng rất nhanh nhẹn. Làn da cô ngăm đen vì phải làm việc nhiều ngoài trời. Mái tóc đen dài của cô luôn được buộc gọn gàng phía sau gáy để tiện làm việc. Khuôn mặt cô hình trái xoan, lúc nào cũng mang vẻ hiền hậu và dễ gần. Đặc biệt, nụ cười của cô rất ấm áp, khiến ai gặp cũng cảm thấy thân thiện. Khi làm việc, cô thường mặc bộ đồng phục màu xanh của công nhân vệ sinh. Cô đội chiếc nón lá quen thuộc để che nắng. Trên mặt cô luôn có chiếc khẩu trang màu nâu để tránh bụi. Đôi tay cô đeo găng tay cẩn thận khi làm việc. Cô đi đôi giày vải đơn giản nhưng chắc chắn. Nhìn cô, em cảm nhận được sự giản dị nhưng rất chăm chỉ. Mỗi ngày của cô bắt đầu từ rất sớm. Khi trời còn chưa sáng rõ, cô đã có mặt ở sân trường. Tiếng chổi quét sân của cô vang lên đều đặn trong buổi sáng yên tĩnh. Cô quét từng góc sân, từng hàng cây, từng lối đi nhỏ. Những chiếc lá rơi và rác nhỏ đều được cô gom lại gọn gàng. Chỉ một lúc sau, sân trường đã sạch sẽ và thoáng mát. Không chỉ quét sân, cô còn làm rất nhiều công việc khác. Cô đi thu gom rác ở từng lớp học. Cô đẩy chiếc xe rác nhỏ đi khắp các dãy phòng. Khi vào lớp, cô cúi xuống nhặt từng mẩu giấy vụn dưới bàn học. Có lúc cô phải lau lại bảng, lau lại bàn ghế cho sạch sẽ hơn. Mọi việc cô làm đều rất cẩn thận và tỉ mỉ. Buổi chiều, khi học sinh đã ra về, cô lại tiếp tục công việc của mình. Cô kiểm tra lại sân trường một lần nữa. Cô thu gom thêm rác còn sót lại. Sau đó, cô đưa rác đến nơi xử lý. Dù công việc lặp lại mỗi ngày, cô vẫn làm rất chăm chỉ và không hề than phiền. Điều khiến em khâm phục cô nhất là sự bền bỉ. Dù trời nắng hay trời mưa, cô vẫn luôn làm việc đúng giờ. Những ngày nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm áo nhưng cô vẫn không nghỉ. Những ngày mưa bão, em tưởng sân trường sẽ rất bẩn, nhưng sáng hôm sau lại sạch sẽ nhờ cô. Điều đó khiến em vô cùng ngạc nhiên và biết ơn. Có những lúc em đứng từ xa nhìn cô làm việc. Em thấy cô như một người đang thầm lặng giữ gìn từng góc nhỏ của ngôi trường. Cô không cần ai khen ngợi, cũng không cần ai chú ý. Cô chỉ lặng lẽ làm công việc của mình với trách nhiệm và tình yêu nghề. Trong giờ học, khi nhìn ra sân trường sạch đẹp, em lại nhớ đến hình ảnh cô Thu. Em hiểu rằng sự sạch sẽ đó không tự nhiên mà có, mà là nhờ bàn tay chăm chỉ của cô. Em càng trân trọng hơn những công việc thầm lặng như thế. Em tự nhủ sẽ không xả rác bừa bãi để cô đỡ vất vả hơn. Em cũng sẽ luôn chào hỏi cô mỗi khi gặp. Trong lòng em, cô Thu không chỉ là một người lao công mà còn là một người rất đáng kính. Cô xứng đáng được yêu quý và trân trọng vì những gì cô đã âm thầm cống hiến cho ngôi trường này. Bài tham khảo Mẫu 12 Trường học của em là một ngôi trường rộng lớn với nhiều phòng học, dãy hành lang và khoảng sân lớn. Mỗi ngày, nơi đây đều rất sạch sẽ, gọn gàng và dễ chịu. Điều đó khiến em luôn cảm thấy thoải mái khi đến lớp. Nhưng em hiểu rằng để có được sự sạch đẹp ấy là nhờ một người rất đặc biệt – bác lao công của trường em. Mỗi khi bước vào trường, em lại nhìn thấy sân trường sạch sẽ, hành lang không một mẩu rác. Khi ấy, trong đầu em luôn nghĩ đến bác lao công. Bác chính là người đã âm thầm giữ gìn vẻ đẹp cho ngôi trường này mỗi ngày. Công việc của bác tuy thầm lặng nhưng lại vô cùng quan trọng. Có lần, em đọc được những dòng thơ của nhà thơ Tố Hữu viết về “tiếng chổi tre”. Những câu thơ ấy khiến em liên tưởng ngay đến hình ảnh bác lao công của trường mình. Em tưởng tượng ra từng nhịp chổi quét sân, từng bước chân lặng lẽ của bác. Và từ đó, hình ảnh bác trong em trở nên rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết. Bác lao công năm nay đã hơn 45 tuổi. Dù không còn trẻ, nhưng bác vẫn rất mạnh mẽ và nhanh nhẹn. Dáng người bác không cao, hơi gầy nhưng rất linh hoạt trong từng công việc. Mái tóc bác đã có nhiều sợi bạc, được buộc gọn gàng khi làm việc. Khuôn mặt bác giản dị nhưng toát lên sự chăm chỉ và chịu khó. Đôi mắt bác luôn tập trung khi làm việc. Khi nhìn bác, em có cảm giác bác luôn quan sát rất kỹ từng góc nhỏ của sân trường. Bác thường mặc bộ quần áo lao động giản dị, luôn đeo khẩu trang và găng tay để giữ vệ sinh. Nhìn bác làm việc, em cảm nhận rõ sự tận tâm và nghiêm túc. Mỗi ngày, bác đều bắt đầu công việc từ rất sớm. Khi học sinh còn chưa đến trường, bác đã có mặt ở sân. Tiếng chổi quét sân của bác vang lên đều đặn trong buổi sáng yên tĩnh. Bác quét từng góc sân, từng lối đi, từng bậc thềm. Những chiếc lá khô và rác nhỏ đều được bác gom lại gọn gàng. Sau khi quét sân, bác tiếp tục công việc ở các lớp học. Bác đẩy chiếc xe rác đi từng dãy phòng. Khi vào lớp, bác cúi xuống nhặt từng mẩu giấy nhỏ dưới bàn học. Có khi bác phải với tay lên cao để lau những vết bẩn trên bảng hoặc cửa kính. Mọi việc bác làm đều rất cẩn thận và không bỏ sót chi tiết nào. Em đã từng nhìn thấy bác làm việc sau giờ học. Khi đó, các lớp học trở nên hơi bừa bộn sau một ngày dài. Nhưng bác vẫn kiên nhẫn dọn dẹp từng phòng một. Với bác, mỗi lớp học như một “chiến trường nhỏ” cần được làm sạch. Bác đi đến đâu, nơi đó như được khoác lên một diện mạo mới. Bác cúi xuống nhặt từng mẩu rác nhỏ, không hề bỏ qua bất cứ thứ gì. Sau đó, bác quét sạch sàn nhà cho đến khi sáng bóng. Bác còn sắp xếp lại bàn ghế ngay ngắn như ban đầu. Khi thấy bảng đen bẩn, bác lập tức lau sạch một cách cẩn thận. Tất cả đều được bác làm rất tỉ mỉ và gọn gàng. Nhìn bác làm việc, em có cảm giác như bác đang chiến đấu với sự lộn xộn của lớp học. Nhưng điều đặc biệt là sau “cuộc chiến” ấy, bác luôn để lại một không gian sạch đẹp và yên bình. Mọi thứ trở nên ngăn nắp và dễ chịu hơn rất nhiều. Không chỉ làm việc chăm chỉ, bác còn làm việc với sự kiên trì đáng nể. Dù trời nắng hay trời mưa, bác vẫn làm việc đều đặn mỗi ngày. Không ai thấy bác bỏ dở công việc giữa chừng. Bác luôn cố gắng hoàn thành mọi thứ trước khi học sinh bước vào lớp. Có những hôm trời mưa lớn, em nghĩ rằng sân trường sẽ rất bẩn. Nhưng sáng hôm sau, khi đến trường, mọi thứ vẫn sạch sẽ như thường ngày. Em biết rằng chính bác là người đã âm thầm dọn dẹp tất cả. Điều đó khiến em càng thêm khâm phục bác. Bác lao công không chỉ giữ gìn vệ sinh mà còn giữ cho ngôi trường luôn có một không gian dễ chịu. Nhờ bác, chúng em có môi trường học tập sạch đẹp và thoải mái. Dù công việc của bác ít được chú ý, nhưng lại vô cùng quan trọng đối với tất cả học sinh. Em nhận ra rằng không có công việc nào là nhỏ bé nếu nó mang lại lợi ích cho mọi người. Công việc của bác lao công chính là một minh chứng rõ ràng cho điều đó. Bác đã góp phần làm cho cuộc sống học đường của chúng em tốt đẹp hơn mỗi ngày. Em luôn thầm biết ơn bác lao công của trường mình. Em sẽ cố gắng giữ gìn vệ sinh chung để bác đỡ vất vả hơn. Em cũng sẽ luôn tôn trọng và quý mến bác. Trong lòng em, bác là một người lao động thầm lặng nhưng vô cùng đáng kính. Bài tham khảo Mẫu 13 Với em, người tốt là những người luôn sẵn sàng làm việc vất vả để mang lại điều tốt đẹp cho mọi người xung quanh. Trong suy nghĩ của em, cô lao công của trường chính là một người như thế. Cô không phải là người nổi bật, cũng không đứng trên bục giảng, nhưng lại là người góp phần làm cho ngôi trường luôn sạch đẹp và ấm áp. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu, hình ảnh cô vẫn luôn hiện lên trong kí ức em thật gần gũi và thân thương.
Cô lao công của trường em tên là Vui. Cái tên ấy nghe rất tươi sáng, nhưng cuộc đời cô lại không hẳn lúc nào cũng vui vẻ như vậy. Năm nay cô khoảng 50 tuổi. Mái tóc cô đã điểm nhiều sợi bạc, xen lẫn giữa màu đen và trắng như dấu vết của thời gian. Khi cô đội chiếc nón rộng vành, mái tóc ấy được che kín, nhưng mỗi lần cô cúi xuống quét sân, em vẫn thấy rõ sự thay đổi của tuổi tác trên mái đầu cô. Khuôn mặt cô không có gì quá đặc biệt, nhưng lại rất quen thuộc và gần gũi. Làn da cô sạm đi vì nắng gió. Trên khuôn mặt ấy là những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt và trán. Vầng trán cô hơi cao, lúc nào cũng lấm tấm mồ hôi khi làm việc. Đôi mắt cô nhỏ nhưng lại có gì đó rất sâu lắng, vừa hiền hậu vừa trầm buồn. Mỗi khi cô cười, đôi mắt ấy híp lại, khiến khuôn mặt cô trở nên rất thân thiện. Em thích nhất là nụ cười của cô. Nụ cười ấy luôn tươi và ấm áp, dù công việc của cô rất vất vả. Đôi lông mày cô dày, hơi cong, như đã trải qua nhiều năm tháng. Cô có khuôn miệng rộng, nên khi cười nhìn cô rất rạng rỡ. Có những lúc em thấy cô vừa làm việc vừa hát theo giai điệu của học sinh, trông cô lúc ấy như trẻ lại rất nhiều.
Dáng người cô hơi mập nhưng vẫn rất nhanh nhẹn. Cô đi lại khắp sân trường với những bước chân chắc chắn. Dù trời nắng hay mưa, cô vẫn cần mẫn làm việc. Có lúc sân trường nóng bỏng dưới ánh mặt trời, cô vẫn không ngại quét dọn. Có lúc sân trường ngập nước mưa, cô vẫn lội đi lau dọn từng góc nhỏ. Cô mặc bộ quần áo công nhân giản dị, đôi khi là chiếc áo bà ba đã cũ. Mỗi khi thấy cô mặc áo bà ba, em lại nhớ đến hình ảnh người bà thân thương ở quê. Đôi bàn tay cô to, các ngón tay dài và chai sạn vì làm việc nhiều năm. Đó là đôi tay đã quen với chổi, với xô nước và công việc nặng nhọc mỗi ngày. Em từng nghe các thầy cô nói rằng ngoài công việc ở trường, cô còn phải làm thêm vào buổi tối để lo cho gia đình. Cô chăm sóc người mẹ già yếu và nuôi một người cháu nhỏ mồ côi. Cuộc sống của cô không dễ dàng, nhưng cô vẫn luôn giữ nụ cười trên môi. Cô thường nói rằng dù vất vả, nhưng khi nhìn thấy học sinh vui chơi, học tập, cô cảm thấy rất hạnh phúc. Cô coi chúng em như con cháu của mình. Chính điều đó khiến em càng thêm quý mến cô. Em vẫn nhớ một kỉ niệm mà em không bao giờ quên. Hôm ấy trời mưa rất to, sân trường bị ngập nước. Các bạn học sinh đứng chờ phụ huynh đón trong sự lo lắng. Lúc đó em còn nhỏ, đứng khóc vì không biết làm thế nào để ra cổng. Cô Vui thấy em như vậy đã đến gần và hỏi han rất nhẹ nhàng. Cô nói với em: “Lại đây con, cô đưa con ra cổng nhé.” Rồi cô khom người xuống để em trèo lên lưng cô. Cô cõng em lội qua sân ngập nước, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn. Nước mưa vẫn rơi, nhưng em lại cảm thấy rất ấm áp. Lúc ấy, em có cảm giác cô giống như người thân trong gia đình. Từ kỉ niệm đó, em luôn nhớ về cô với tất cả sự yêu thương và kính trọng. Cô không chỉ là một người lao công, mà còn giống như một người mẹ, một người dì hiền hậu luôn âm thầm giúp đỡ học sinh. Em mong cô luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Em mong cô sẽ luôn được mọi người yêu quý và trân trọng. Trong lòng em, cô Vui mãi là một người lao công hiền hậu, đáng kính và đầy yêu thương. Bài tham khảo Mẫu 14 Trong ngôi trường em đang học, có một người mà mỗi khi nhắc đến em đều cảm thấy rất kính trọng. Đó là cô lao công của trường em. Cô không đứng trên bục giảng, cũng không xuất hiện trong những giờ học sôi nổi, nhưng lại là người giữ cho ngôi trường luôn sạch đẹp và ngăn nắp mỗi ngày. Với em, cô giống như một “người giữ gìn thầm lặng” của cả ngôi trường. Cô có dáng người nhỏ nhắn và hơi gầy. Mỗi lần cô đi qua sân trường, bước chân cô rất nhẹ nhưng lại rất nhanh nhẹn. Mái tóc cô đã có nhiều sợi bạc, thường được buộc gọn sau gáy. Dù đã lớn tuổi, cô vẫn luôn giữ được sự gọn gàng trong cách ăn mặc. Khuôn mặt cô hiền hậu, luôn nở một nụ cười nhẹ khiến người khác cảm thấy dễ gần. Làn da cô sạm đi vì nắng gió của những ngày dài làm việc ngoài trời. Đôi mắt cô không to, nhưng ánh nhìn lại rất ấm áp. Khi nhìn học sinh, ánh mắt ấy luôn mang theo sự dịu dàng như đang quan tâm đến từng đứa trẻ. Đôi bàn tay cô không mềm mại mà đã chai sần, vì phải làm việc với chổi, xô nước và những công việc nặng nhọc mỗi ngày. Hằng ngày, cô bắt đầu công việc từ rất sớm. Khi trời còn mờ sương, cô đã có mặt ở sân trường. Tiếng chổi quét sân vang lên đều đặn trong không gian yên tĩnh buổi sáng. Cô quét từng góc sân, từng lối đi, không bỏ sót một mẩu rác nhỏ nào. Những chiếc lá rơi được cô gom lại thành từng đống gọn gàng. Sau khi quét sân, cô lại đi dọc các lớp học để dọn dẹp. Cô đẩy chiếc xe rác nhỏ, dừng lại ở từng phòng. Cô cúi xuống nhặt từng mẩu giấy dưới bàn học. Có khi cô phải lau lại bảng, lau lại cửa kính cho thật sạch. Mọi công việc cô làm đều rất cẩn thận và tỉ mỉ. Dù công việc vất vả, cô chưa bao giờ than phiền. Có những ngày nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm áo nhưng cô vẫn làm việc đều đặn. Có những ngày trời mưa, cô mặc áo mưa và vẫn tiếp tục quét dọn sân trường. Nhìn cô làm việc, em luôn cảm thấy rất khâm phục. Cô cũng là người rất thân thiện với học sinh. Mỗi khi gặp chúng em, cô luôn mỉm cười và gật đầu chào. Cô hay nhắc nhở chúng em bỏ rác đúng nơi quy định, nhưng giọng nói luôn nhẹ nhàng, không hề khó chịu. Chính vì vậy, ai cũng rất quý cô. Em nhớ có một lần em làm rơi chiếc hộp bút xuống gầm bàn ở hành lang. Em loay hoay mãi không lấy được. Lúc đó cô đi ngang qua và nhìn thấy. Cô dừng lại hỏi chuyện rồi cúi xuống giúp em lấy hộp bút. Khi đưa lại cho em, cô còn dặn em phải cẩn thận hơn. Hành động nhỏ ấy khiến em rất xúc động. Từ hôm đó, em để ý cô nhiều hơn. Em thấy cô luôn âm thầm làm việc mà không cần ai khen ngợi. Dù công việc không nhẹ nhàng, cô vẫn luôn giữ nụ cười trên môi. Cô giống như một phần không thể thiếu của ngôi trường. Em nhận ra rằng nếu không có cô, sân trường sẽ không thể sạch đẹp như vậy. Lớp học cũng sẽ không gọn gàng và thoáng mát như bây giờ. Cô đã góp phần làm cho môi trường học tập của chúng em trở nên tốt hơn mỗi ngày. Em luôn thầm biết ơn cô lao công của trường mình. Em sẽ cố gắng giữ gìn vệ sinh thật tốt để cô đỡ vất vả hơn. Em cũng sẽ luôn chào hỏi cô mỗi khi gặp. Trong lòng em, cô không chỉ là một người lao công mà còn là một người rất đáng kính và đáng yêu. Bài tham khảo Mẫu 15 Trong ngôi trường em đang học, có một người lao công mà em luôn rất quý mến. Đó là chú lao công làm việc ở trường em. Chú không phải là người xuất hiện trên bục giảng hay trong những giờ học, nhưng lại là người giữ cho ngôi trường luôn sạch đẹp mỗi ngày. Với em, chú giống như một người âm thầm giữ gìn sự gọn gàng của cả ngôi trường. Chú có dáng người cao và hơi gầy. Khi chú đi, bước chân rất nhanh và dứt khoát. Mái tóc chú đã bắt đầu điểm vài sợi bạc. Khuôn mặt chú gầy, nước da sạm đi vì làm việc ngoài trời lâu năm. Đôi mắt chú nhìn rất hiền và luôn quan sát mọi thứ xung quanh. Chú thường mặc bộ quần áo lao động màu xanh đậm. Bộ quần áo ấy đã cũ nhưng luôn được giặt sạch sẽ. Chú đi đôi giày vải chắc chắn để tiện di chuyển. Trên đầu chú thường đội một chiếc mũ cũ để che nắng. Nhìn chú, em thấy rất giản dị nhưng lại rất chăm chỉ. Mỗi ngày, chú bắt đầu công việc từ rất sớm. Khi học sinh còn chưa đến trường, chú đã có mặt ở sân. Chú cầm chổi tre và bắt đầu quét sân rất nhanh. Tiếng chổi quét đều đều vang lên trong buổi sáng yên tĩnh. Những chiếc lá khô và rác nhỏ được chú gom lại gọn gàng. Sau khi quét sân, chú đi thu gom rác ở các lớp học. Chú đẩy chiếc xe rác nhỏ đi khắp các dãy phòng. Khi vào lớp, chú cúi xuống nhặt từng mẩu giấy nhỏ dưới bàn học. Có lúc chú phải lau lại bảng, lau lại bàn ghế cho sạch sẽ hơn. Mọi công việc chú làm đều rất cẩn thận và tỉ mỉ. Dù công việc vất vả, chú chưa bao giờ than phiền. Có những ngày trời nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm áo nhưng chú vẫn làm việc. Có những ngày trời mưa, chú mặc áo mưa và vẫn tiếp tục dọn dẹp sân trường. Chú luôn cố gắng hoàn thành công việc trước khi học sinh vào lớp. Chú cũng rất thân thiện với học sinh. Mỗi khi gặp chúng em, chú luôn mỉm cười và gật đầu chào. Chú hay nhắc nhở chúng em bỏ rác đúng nơi quy định nhưng giọng nói rất nhẹ nhàng. Vì vậy, ai cũng rất quý chú. Em nhớ có một lần em làm rơi chiếc thước kẻ xuống sân trường. Em tìm mãi không thấy nên rất lo. Lúc đó chú đi ngang qua và nhìn thấy. Chú dừng lại hỏi em rồi cúi xuống giúp em tìm. Khi tìm được, chú đưa lại cho em và còn dặn em phải cẩn thận hơn. Em rất biết ơn chú. Em luôn thầm cảm ơn chú lao công của trường mình. Nhờ có chú mà ngôi trường luôn sạch sẽ và dễ chịu. Em sẽ cố gắng không xả rác bừa bãi để chú đỡ vất vả hơn. Trong lòng em, chú là một người lao động rất đáng kính và đáng yêu.
|






Danh sách bình luận