Viết bài văn tả bác đưa thư

- Em gặp bác đưa thư ở đâu? - Em thường nhìn thấy bác vào thời gian nào? - Vì sao em có ấn tượng với bác?

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Em gặp bác đưa thư ở đâu?
- Em thường nhìn thấy bác vào thời gian nào?
- Vì sao em có ấn tượng với bác?
II. Thân bài
1. Tả khái quát về bác đưa thư
- Bác khoảng bao nhiêu tuổi?
- Dáng người bác như thế nào? (cao, gầy, khỏe mạnh...?)
- Nước da bác ra sao?
- Điều gì khiến em chú ý đầu tiên ở bác?
2. Tả ngoại hình của bác đưa thư
- Khuôn mặt bác có đặc điểm gì? (hiền hậu, phúc hậu, rắn rỏi...?)
- Tóc bác như thế nào? (ngắn gọn, điểm vài sợi bạc...?)
- Đôi mắt bác ra sao? (sáng, thân thiện, vui vẻ...?)
- Bác có thường cười không?
- Nụ cười của bác mang lại cảm giác gì?
- Bác mặc đồng phục gì?
- Bác đội mũ hay đeo túi thư như thế nào?
3. Tả bác khi đang làm việc
- Phương tiện làm việc:
+ Bác đi xe đạp hay xe máy?
+ Trên xe có túi thư hoặc bưu phẩm không?
- Hành động:
+ Bác phát thư như thế nào?
+ Bác có kiểm tra địa chỉ cẩn thận không?
+ Cử chỉ của bác ra sao?
- Biểu cảm:
+ Khuôn mặt bác khi làm việc thế nào?
+ Dù trời nắng hay mưa, bác có vẫn chăm chỉ không?
4. Tả tính cách và phẩm chất của bác
- Bác có thân thiện với mọi người không?
- Bác làm việc có cẩn thận, trách nhiệm không?
- Mọi người trong khu phố có quý mến bác không?
III. Kết bài
- Em cảm thấy thế nào về bác đưa thư?
- Nếu khái quát tình cảm của em đối với bác
- Em có kính trọng công việc của bác không?
- Em mong điều gì cho bác?
- Hình ảnh bác để lại trong em ấn tượng gì?

Bài siêu ngắn

Ở khu phố em có một bác đưa thư mà ai cũng quen mặt. Mỗi khi thấy bác xuất hiện với chiếc túi thư trên vai, em lại cảm thấy rất vui vì bác mang tin tức đến cho mọi người.

Bác đưa thư khoảng ngoài năm mươi tuổi. Bác có dáng người cao và hơi gầy. Làn da bác sạm nắng vì thường xuyên đi lại ngoài trời. Khuôn mặt bác hiền hậu với những nếp nhăn hằn nơi khóe mắt. Mái tóc bác đã điểm vài sợi bạc nhưng luôn được cắt ngắn gọn gàng. Đôi mắt bác sáng và thân thiện. Mỗi khi gặp mọi người, bác đều nở một nụ cười vui vẻ.

Bác thường mặc bộ đồng phục của bưu điện màu vàng đặc trưng. Trên vai bác luôn đeo một chiếc túi lớn đựng đầy thư từ và bưu phẩm. Hằng ngày, bác đi chiếc xe máy nhỏ len lỏi qua từng con đường để phát thư. Mỗi lần đến nhà ai, bác đều dừng xe cẩn thận, lấy thư trong túi rồi trao tận tay người nhận. Đôi bàn tay bác thoăn thoắt sắp xếp từng lá thư nhưng vẫn rất cẩn thận để không giao nhầm địa chỉ.

Em rất kính trọng bác đưa thư vì bác là người chăm chỉ và có trách nhiệm. Hình ảnh bác với chiếc túi thư trên vai đã trở nên quen thuộc và đáng quý trong lòng em.

Mẫu 1 Bài tham khảo

Những buổi chiều, trên đường đi học về, em thường gặp bác đưa thư.

Vóc người bác cao lớn, khuôn mặt xương xương. Hợp với khuôn mặt hiền từ của bác là đôi mắt sâu và sáng. Đôi mắt ấy tỏa ra một nguồn sáng rất đặc biệt khi bác làm những công việc trao thư. Không biết năm nay bác bao nhiêu tuổi đời? Bao nhiêu tuổi nghề? Nhìn mái tóc điểm bạc và nếp nhăn hằn sâu trên vầng trán tôi đoán bác đã ngoài năm mươi tuổi. Tuy thế, chân bác trông rắn rỏi, đi lại nhanh nhẹn. Đôi bàn tay chai sần, rám nắng.

Mỗi lần thấy chúng tôi đi học về, bác dừng lại bên vệ đường để hỏi địa chỉ, chúng tôi thường xúm xít bên bác. Tôi thường nhìn kĩ bộ trang phục màu xám mà bác đang mặc, có lẽ vì dòng chữ “Bưu chính viễn thông” ở phù hiệu gắn trên vai áo của bác đã làm tôi tò mò, chú ý. Bác rất vui tính, hay trò chuyện cùng chúng tôi. Khi tìm đúng địa chỉ, bác lấy trong cái túi vải những phong bì thư, bác xem tỉ mỉ để khỏi nhầm địa chỉ rồi trao cho chủ nhân. Bác thật cởi mở với người nhận thư, có trách nhiệm với công việc của mình. Đưa thư xong, bác chào mọi người rồi tiếp tục với công việc đưa thư. Không biết bác đã đi đến bao nhiêu nhà? Đạp xe đi biết bao nhiêu cây số? Đi hết bao nhiêu giờ mới hết chồng thư trong túi xách? Tôi chỉ biết một điều: Bác thật tận tụy với nghề, tận tâm với công việc và không hề ngại gian khó trong mọi việc được giao.

Tôi rất kính trọng bác đưa thư. Bác như sợi dây vô hình nối thông tin của con người. Tôi mong bác gặp thuận lợi trong công việc hằng ngày.

Mẫu 2 Bài tham khảo

“Bác đưa thư tới nhà em
Xe đạp kêu kính kính cong”

Bài hát này luôn là bài hát thường trực trong em mỗi khi thấy bác Bình - bác đưa thư của khu em chạy ngang qua nhà. Bởi bác là một trong những người em vô cùng yêu quý. Bác Bình là người đưa thư cho khu nhà em đã từ mười năm nay. Ngày nào, bác cũng cùng chiếc xe đạp của mình rong ruổi hết những con phố nhỏ, luồn lách qua những ngõ xóm đông đúc để đưa những bức thư, những bưu phẩm cho mọi người. Tuy rằng, ngày nay, thư viết tay đã không còn thông dụng như trước, nhưng hình ảnh của bác, sự cần mẫn trong công việc của bác luôn là điều em kính phục.

Bác Bình năm nay đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người tầm thước. Trên khuôn mặt của bác là những nếp nhăn cùng những vết cháy nắng do tính chất công việc của mình. Thế nhưng, bác lúc nào cũng nổi bật bởi đôi mắt sáng cùng nụ cười rạng ngời. Với công việc của mình, dù ở bất cứ lúc nào, thời tiết như thế nào, bác cũng phải ra ngoài để làm việc. Thế nên, hằn lên đôi tay của bác là những vết cháy nắng, những vết chai sạn do thời gian. Mỗi lần thấy bác chạy xe ngang qua lúc đưa thư, em đều thấy bác mặc một bộ quân phục màu xanh lá cây đã sờn cũ. Mẹ em nói, ngày xưa, bác Bình đã đi bộ đội, thời gian sau này khi tại ngũ về nhà, bác lại quanh quẩn trở thành một bác đưa thư cho khu nhà em. Với chiếc xe đạp cũ đã tróc sơn và một chiếc túi thật to sau lưng, bác rong ruổi khắp các con phố lớn nhỏ, những ngõ hẹp, hẻm sâu để đưa tận tay mọi người những thư từ hay bưu phẩm của họ. Có lẽ từ ngày còn đi lính cùng với sự vất vả trong công việc của mình nên nước da của bác cũng ánh lên màu bánh mật trông thật khỏe mạnh mặc dù trên đó đã lốm đốm những vết đồi mồi.

Bác Bình là một người vô cùng vui vẻ và cởi mở với mọi người xung quanh. Đi đến đâu, gặp bất cứ ai, bác đều cười và chào hỏi họ. Bác còn rất vui tính nữa, thường hay trêu đùa mọi người với những câu nói thật hóm hỉnh. Thỉnh thoảng trên đường đi học về, em cũng bắt gặp bác cùng chiếc xe và bao thư của mình, bao giờ bác cũng nhìn em, mỉm cười và cất lời hỏi: "An đấy hả? Đi học về hả con?". Vậy nên, lần nào gặp bác, em đều rất vui mừng. Không chỉ vậy, bác còn là một người vô cùng tận tâm với công việc của mình. Kể cả những hôm trời mưa gió thật lớn, bác cũng không quên nhiệm vụ đi tới giao thư cho mọi người. Bác cũng là người hay giúp đỡ người khác. Nếu thấy ai có chuyện gì cần giúp, bác luôn sẵn lòng. Chính sự tận tâm và trách nhiệm trong công việc, sự vui tính, cởi mở của bác mà cả khu nhà em, ai cũng đều vô cùng yêu quý bác đưa thư.

Em nhớ có lần em có một bưu phẩm, là một người bạn đọc sách phương xa gửi tặng em một cuốn sách và một bức thư tay. Em vô cùng háo hức chờ đợi món quà đó. Thế nhưng, mãi mà bưu phẩm vẫn chưa đến tay, cũng chưa thấy bác Bình đạp xe qua nhà em như mọi lần. Trong lòng em thầm trách bác, tại sao lại mang thư của em đi đâu! Mãi khi bác đến em mới biết, vì thời tiết quá nóng, bác Bình bị say nắng, phải nghỉ ngơi mới có thể làm tiếp công việc của mình được. Lúc ấy, em chợt thấy hối hận quá, tại sao lại vội vàng trách móc bác như vậy được chứ? Em chạy vội vào nhà, lấy một ly nước và mời bác uống. Bác Bình nhận lấy ly nước, nhìn em cười lên thật tươi, mặc dù vẫn còn mệt mỏi nhưng bác khen em còn bé mà đã biết giúp đỡ người khác rồi, thật là đáng quý. Nhìn bóng dáng bác đưa thư đi xa, trong lòng em chợt dâng lên sự nuối tiếc. Không biết vài năm nữa, khi bác Bình đã không còn đủ sức khỏe để rong ruổi đưa thư có mọi người nữa, liệu có ai kế tiếp được công việc của bác với sự nhiệt tình, tận tâm như thế? Và liệu mai sau này, khi những bức thư tay trở thành vật xa xỉ, liệu có ai còn nhớ tới một bác đưa thư vui tính, hiền hòa như thế nữa hay không?

Em rất yêu quý bác Bình. Em mong bác luôn khỏe mạnh và giúp đỡ mọi người, trao tận tay họ những bưu phẩm của mình.

Mẫu 3 Bài tham khảo

Ngày nay, khi công nghệ điện thoại đang dần thay thế những vật dụng quen thuộc như thư tay thế nhưng hình ảnh của bác đưa thư cần mẫn với công việc thì luôn luôn còn mãi trong tâm trí những đứa trẻ như chúng em.

Bác đưa thư của khu nhà em năm này hơn năm mươi tuổi. Khuôn mặt của bác vuông chữ điền với những nếp nhăn cùng màu da bánh mật rám nắng gió. Thế nhưng, trên khuôn mặt ấy lúc nào cũng ánh lên một nụ cười thật tươi. Bác thường chạy xe khắp các con phố lớn nhỏ ở khu nhà em giao thư và bưu phẩm cho mọi người dù bất kỳ thời tiết nào. Có lẽ vì vậy, đôi tay của bác đầy những nốt chai sần và bị cháy nắng nữa. Bác có dáng người khá cao và gầy, hẳn là công việc vất vả khiến bác gặp nhiều mệt mỏi đây mà.

Mỗi lần bắt gặp bác đang làm công việc của mình, em đều thấy bác mặc một bộ quần áo màu xanh lam đậm, đạp một chiếc xe đạp đã cũ kĩ. Trên đầu bác là chiếc mũ cối màu xanh lá cây. Nghe mẹ em kể, ngày xưa bác từng làm công nhân ở vùng mỏ Quảng Ninh, nhưng sau này, bác trở về quê hương, nhận công việc giao thư cho mọi người này. Trên chiếc xe của bác là chiếc chuông kêu kính cong nghe rất vui tai. Bác luôn mang bên mình một túi to đựng đầy những lá thư và bưu phẩm của mọi người trong xóm. Nhà ai mà nghe thấy tiếng chuông đầu ngõ là biết ngay nhà mình có thư và bưu phẩm. Tiếng chuông ở xe của bác là dấu hiệu báo hiệu cho mọi người mà.

Bác đưa thư của khu nhà em cũng rất vui tính và thường hay giúp đỡ người khác nữa. Nhà bác ở gần với nhà em vậy nên vào mỗi ngày nghỉ, tụi trẻ con chúng em thường xuyên chạy sang nhà bác để bác khao những trái cây ngon lành hay nghe những câu chuyện kể về cuộc sống của bác. Bác kể chuyện rất hay nên mấy đứa chúng em vô cùng thích thú. Bác cũng thường giúp đỡ mọi người, nhất là những người già. Không biết bao nhiêu lần em đã bắt gặp bác đang giúp đỡ những cụ già trong xóm.

Không chỉ là người vui tính, nhiệt tình, bác còn là một người vô cùng tận tụy và có trách nhiệm với công việc của mình. Bất kể trời nắng hay mưa, bác đều đi khắp các con phố trong khu, giao tận tay người nhận thư từ và bưu phẩm của họ. Em chưa từng thấy một ngày bác nghỉ công việc của mình. Nếu chưa thể giao được, bác đến lần hai, lần ba chỉ để chắc chắn thư đã đến tay người nhận rồi.

Em vô cùng yêu kính bác đưa thư. Em mong sao bác sẽ luôn khỏe mạnh và đồng hành cùng với công việc của mình.

Mẫu 4 Bài tham khảo

Chắn hẳn trong số chúng ta, ai cũng từng một lần viết thư tay và được nhận những bức thư như thế. Nhưng có bao giờ bạn đã từng để ý đến bác đưa thư đưa thư cho mình chưa? Còn em, em rất yêu quý bác đưa thư của khu phố nhà mình.

Bác đưa thư ở khu nhà em năm nay đã ngoài năm mươi tuổi. Tóc bác đã bắt đầu điểm những sợi bạc vậy nhưng bác vẫn luôn tận tụy với công việc của mình. Khuôn mặt bác vuông chữ điền, điểm trên má là những vết đồi mồi màu nâu nhạt. Làn da của bác không trắng mà lại ngăm đen, rám nắng của thời gian. Bác đưa thư có dáng người khá cao nhưng lại khá gầy. Công việc của bác chắc hẳn rất vất vả bởi vì ngày nào mình cũng thấy bác chạy khắp cả khu phố nhà em để giao thư từ và bưu phẩm cho mọi người. Mỗi khi gặp ai, bác đều để lại một nụ cười thật tươi trên khuôn mặt đã đầy những nếp nhăn. Đôi tay bác rắn chắc với những nốt chai sần và những vệt rám nắng. Tuy vất vả là vậy, bác chẳng bao giờ than phiền về công việc của mình.

Mỗi ngày, bác đều đạp chiếc xe đạp màu xanh đã cũ chạy khắp con phố lớn nhỏ ở khu xóm mình. Bác mặc bộ quần áo màu xanh đồng phục, đội trên đầu chiếc mũ giống mũ của những chú công an nhưng màu xanh thẫm. Đằng sau xe của bác, bao giờ cũng là túi to đựng bưu phẩm, thư từ của mọi người.

Bác đưa thư của khu nhà em rất tận tụy với công việc của mình. Bất kể ngày nắng hay mưa, bác luôn là người dậy sớm và đi làm sớm nhất cả xóm. Ngay từ khi em còn chưa tới giờ tới trường, em đã thấy bác cùng chiếc xe đạp và túi thư của mình rong ruổi trên các con phố lớn nhỏ. Rồi tới tận tối mịt, khi cả khu phố đã lên đèn, em lại thấy bác cùng chiếc xe của mình trở về nhà sau một ngày vất vả. Công việc vất vả là thế nhưng chưa bao giờ em thấy bác trách móc hay bực bội với ai. Bác lại còn rất vui tính nữa, hay trêu chọc lũ trẻ con tụi em. Thi thoảng, em lại thấy bác giúp đỡ những người già trong xóm một vài thứ nho nhỏ.

Em rất yêu quý bác đưa thư của khu nhà em. Mong bác luôn đồng hành với công việc này lâu thật lâu hơn nữa.

Mẫu 5 Bài tham khảo

Trong những người lao động mà em thường gặp ở nơi em sinh sống, người để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là bác đưa thư. Hầu như ngày nào em cũng thấy bác đi qua con phố nhỏ của mình để chuyển thư và bưu phẩm cho mọi người.

Bác đưa thư năm nay khoảng ngoài năm mươi tuổi. Bác có dáng người cao, hơi gầy nhưng trông rất khỏe khoắn. Có lẽ vì thường xuyên làm việc ngoài trời nên làn da bác rám nắng. Khuôn mặt bác vuông vức, phúc hậu và luôn toát lên vẻ vui vẻ, gần gũi. Trên vầng trán rộng đã xuất hiện vài nếp nhăn, dấu vết của thời gian và những năm tháng làm việc vất vả. Mái tóc bác được cắt ngắn gọn gàng, điểm vài sợi bạc. Đôi mắt bác không quá to nhưng rất sáng và thân thiện. Mỗi khi gặp người dân trong khu phố, ánh mắt ấy luôn ánh lên sự niềm nở. Bác có chiếc mũi cao và nụ cười hiền hậu. Mỗi lần cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ hơn nhưng lại khiến gương mặt bác càng trở nên gần gũi. Giọng nói của bác trầm và ấm áp, nghe rất dễ chịu.

Bác thường mặc bộ đồng phục của ngành bưu điện. Trên vai bác luôn đeo một chiếc túi lớn đựng đầy thư từ và bưu phẩm. Chiếc túi ấy theo bác rong ruổi khắp các con đường mỗi ngày. Bác đi chiếc xe máy nhỏ, phía sau chở thêm nhiều bưu kiện cần giao cho mọi người. Điều khiến em khâm phục nhất là sự chăm chỉ và tận tụy của bác. Mỗi lần đến một địa chỉ, bác đều dừng xe cẩn thận, lấy thư trong túi rồi kiểm tra lại thông tin trước khi giao. Đôi bàn tay bác nhanh nhẹn sắp xếp từng lá thư nhưng không hề vội vàng hay cẩu thả. Có những hôm trời nắng gay gắt, mồ hôi thấm ướt lưng áo, bác vẫn kiên trì đi hết tuyến đường của mình. Những ngày mưa, em vẫn thấy bác khoác áo mưa, cẩn thận che chắn để thư từ không bị ướt.

Em nhớ nhất một lần bác mang đến nhà em một bưu phẩm của người thân gửi từ xa. Khi trao món quà cho mẹ em, bác nở nụ cười rất tươi. Lúc ấy em cảm thấy công việc của bác thật ý nghĩa. Bác không chỉ chuyển những lá thư hay gói hàng mà còn mang đến niềm vui và sự mong đợi cho nhiều người. Mọi người trong khu phố đều yêu quý bác. Ai gặp bác cũng vui vẻ chào hỏi. Bác luôn đáp lại bằng thái độ lịch sự và thân thiện. Dù công việc khá vất vả, bác vẫn luôn giữ được sự nhiệt tình và trách nhiệm.

Em rất kính trọng bác đưa thư. Hình ảnh bác với chiếc túi thư trên vai, cần mẫn đi khắp các con đường đã để lại trong em nhiều ấn tượng tốt đẹp. Em mong bác luôn mạnh khỏe để tiếp tục làm công việc thầm lặng nhưng vô cùng ý nghĩa của mình.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close