Viết bài văn tả một người làm việc ở trường (bác bảo vệ, cô thủ thư,...) mà em quý mến- Giới thiệu người em muốn tả: Là ai? Làm công việc gì ở trường? - Nêu tình cảm của em với người đó: yêu quý, kính trọng…. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu người em muốn tả: Là ai? Làm công việc gì ở trường? - Nêu tình cảm của em với người đó: yêu quý, kính trọng…. II. Thân bài 1. Tả ngoại hình a. Tả bao quát - Tuổi tác: còn trẻ hay đã ở tuổi xế chiều. - Vóc dáng: Cao lớn, nhanh nhẹn, nhỏ nhắn, hơi gầy… - Trang phục quen thuộc: Đồng phục bảo vệ, áo dài, quần áo giản dị… b. Tả chi tiết nổi bật - Khuôn mặt: Hiền hậu, nghiêm nghị, vui vẻ… - Mái tóc: Đen, điểm bạc… - Đôi mắt: Ấm áp, nghiêm khắc nhưng dịu dàng… - Nụ cười thân thiện. - Đôi bàn tay chai sạn vì làm việc vất vả. - Giọng nói chậm rãi, thân thiện. 2. Tả tính tình và hoạt động - Tính cách: + Chăm chỉ, tận tụy, yêu thương học sinh. + Thân thiện, vui tính hoặc nghiêm túc, trách nhiệm. - Hoạt động, công việc hằng ngày: + Mở cổng trường từ sớm. + Sắp xếp sách trong thư viện. + Nhắc nhở học sinh giữ trật tự. + Giúp đỡ học sinh khi cần… 3. Kỉ niệm hoặc việc làm khiến em nhớ nhất - Giúp em khi quên áo mưa, ngã xe, tìm sách… - Nhắc nhở học sinh nhẹ nhàng và ân cần. - Cảm xúc của em: Em cảm thấy rất gần gũi và kính trọng người đó. III. Kết bài - Khẳng định tình cảm của em dành cho người đó. - Nêu suy nghĩ hoặc mong muốn: người đó luôn khỏe mạnh…. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong trường em, người mà em quý mến nhất là bác bảo vệ. Bác năm nay đã lớn tuổi nhưng vẫn rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Bác có dáng người cao gầy và làn da rám nắng. Mỗi sáng, bác luôn đến trường từ rất sớm để mở cổng đón học sinh. Bác thường mặc bộ đồng phục màu xanh và đội chiếc mũ quen thuộc. Khuôn mặt bác hiền hậu với nụ cười rất thân thiện. Khi học sinh gặp khó khăn, bác luôn tận tình giúp đỡ. Có lần em bị ngã xe trước cổng trường, bác đã chạy đến đỡ em dậy và hỏi han ân cần. Vì thế, ai trong trường cũng yêu quý bác. Em mong bác luôn mạnh khỏe để mãi gắn bó với mái trường thân yêu của em. Bài tham khảo Mẫu 1 Ngôi trường từ lâu đã trở thành ngôi nhà thứ hai của em. Nơi ấy không chỉ có thầy cô, bạn bè mà còn có những con người thầm lặng luôn dõi theo học sinh mỗi ngày. Trong số đó, em yêu quý nhất là bác bảo vệ của trường em bác Hòa. Bác Hòa năm nay khoảng sáu mươi tuổi. Bác có dáng người gầy và hơi thấp nhưng rất nhanh nhẹn. Nước da bác rám nắng vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Bác luôn mặc bộ đồng phục màu xanh quen thuộc, đi đôi dép cao su cũ và đội chiếc mũ đã bạc màu. Khuôn mặt bác hiền từ với nhiều nếp nhăn của thời gian. Đôi mắt bác lúc nào cũng ánh lên vẻ ấm áp và dịu dàng. Chỉ cần nhìn thấy bác đứng ở cổng trường, chúng em đã cảm thấy rất thân thuộc. Mỗi sáng sớm, bác đều có mặt để mở cổng đón học sinh. Bác thường nhắc nhở chúng em xếp xe gọn gàng và giữ gìn trật tự. Có lần em bị ngã xe trước cổng trường, bác đã vội chạy tới đỡ em dậy rồi ân cần hỏi han. Từ hôm đó, em càng thêm quý mến bác hơn. Bác Hòa từng là bộ đội nên bác kể rất nhiều câu chuyện thú vị về thời chiến tranh. Những giờ ra chơi, chúng em thường quây quần trong căn phòng nhỏ của bác để nghe kể chuyện. Giọng bác trầm ấm khiến ai cũng chăm chú lắng nghe. Có lúc chúng em cười vui vẻ, có lúc lại xúc động trước những câu chuyện của bác. Bác chỉ nhìn chúng em rồi mỉm cười hiền hậu. Đối với học sinh trong trường, bác Hòa giống như một người ông thân thiết. Em rất yêu quý và kính trọng bác. Em mong bác sẽ luôn khỏe mạnh để tiếp tục gắn bó với mái trường thân yêu của chúng em. Bài tham khảo Mẫu 2 “Tiếng chổi tre Sớm tối Đi về Giữ sạch lề Đẹp lối Em nghe!” Mỗi lần đọc những câu thơ ấy, em lại nhớ đến cô lao công ở trường em. Cô là người ngày ngày âm thầm quét dọn để sân trường luôn sạch đẹp. Dù không trực tiếp dạy học, cô vẫn là người mà em rất yêu quý và kính trọng. Cô Lan năm nay khoảng ngoài năm mươi tuổi. Cô có dáng người nhỏ nhắn và hơi gầy. Làn da cô rám nắng vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Mái tóc cô đã điểm vài sợi bạc và thường được buộc gọn phía sau. Cô luôn mặc bộ quần áo lao động giản dị cùng đôi găng tay cũ. Trên khuôn mặt hiền hậu của cô lúc nào cũng có nụ cười thân thiện. Mỗi sáng sớm khi học sinh còn chưa đến trường, cô đã cần mẫn quét sân, nhặt lá và lau dọn hành lang lớp học. Tiếng chổi tre của cô vang lên quen thuộc giữa sân trường yên tĩnh. Dưới cái nắng gay gắt hay những ngày gió lạnh, cô vẫn chăm chỉ làm việc. Có lần em vô ý làm rơi giấy xuống sân, cô nhẹ nhàng nhắc em bỏ rác đúng nơi quy định. Em cảm thấy rất ngại và từ đó luôn có ý thức giữ gìn vệ sinh hơn. Cô Lan không nói nhiều nhưng luôn quan tâm đến học sinh. Những hôm trời mưa, cô còn cẩn thận lau khô hành lang để chúng em không bị trượt ngã. Nhờ có cô mà trường em lúc nào cũng sạch sẽ và thoáng mát. Không có công việc nào là nhỏ bé, và mọi đóng góp, dù lớn hay nhỏ, đều mang lại lợi ích cho con người và xã hội. Như công việc của cô lao công tận tâm tại trường em, mặc dù ít người để ý, nhưng chính cô đã góp phần tạo nên không gian sạch đẹp và thoải mái cho chúng em học tập mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 3 Mỗi cuốn sách đều mở ra trước mắt chúng ta một thế giới đầy màu sắc và thú vị. Với em, thư viện trường giống như một kho báu nhỏ, nơi lưu giữ biết bao điều hay. Và người luôn lặng lẽ chăm sóc “kho báu” ấy chính là cô thủ thư mà em rất yêu quý. Cô Mai là thủ thư của trường em đã nhiều năm nay. Cô có dáng người thanh mảnh và khuôn mặt hiền hậu. Mái tóc đen óng luôn được cô buộc gọn gàng phía sau. Đôi mắt cô dịu dàng sau cặp kính mỏng khiến ai gặp cũng cảm thấy gần gũi. Cô thường mặc những bộ áo dài giản dị nhưng rất đẹp. Giọng nói của cô nhẹ nhàng và chậm rãi. Mỗi ngày, cô đều cẩn thận sắp xếp sách lên kệ ngay ngắn. Thư viện dưới sự chăm sóc của cô lúc nào cũng sạch sẽ và yên tĩnh. Em thích nhất là mùi thơm dịu nhẹ của những trang sách mới mỗi khi bước vào thư viện. Có lần em loay hoay mãi mà vẫn không tìm được quyển truyện mình cần, cô đã tận tình giúp em tìm kiếm. Không chỉ vậy, cô còn giới thiệu thêm cho em nhiều cuốn sách hay khác. Nhờ cô mà em ngày càng yêu thích việc đọc sách hơn. Cô Mai còn thường nhắc chúng em giữ gìn sách cẩn thận. Khi thấy học sinh làm rách sách, cô không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên bảo. Nụ cười hiền của cô khiến ai cũng cảm thấy ấm áp. Đối với học sinh trong trường, cô giống như người giữ gìn tri thức thầm lặng. Có những người không đứng trên bục giảng nhưng vẫn góp phần làm cho mái trường trở nên đẹp đẽ hơn. Với em, cô thủ thư chính là một người như thế. Hình ảnh cô bên những giá sách sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong quãng đời học sinh của em. Bài tham khảo Mẫu 4 Quãng đời học sinh luôn gắn với biết bao kỉ niệm đẹp dưới mái trường thân yêu. Đó là những giờ học vui vẻ bên bạn bè, những tiếng cười rộn rã giữa sân trường và cả những hàng cây xanh mát tỏa bóng mỗi ngày. Nhưng ít ai để ý rằng để có một khuôn viên xanh sạch và đầy sức sống như thế là nhờ công sức âm thầm của bác Tư - người chăm sóc cây cối trong trường em. Bác Tư năm nay gần sáu mươi tuổi. Bác có dáng người gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Làn da bác sạm đi vì nắng gió. Mái tóc đã lốm đốm bạc và khuôn mặt có nhiều nếp nhăn. Bác thường mặc bộ quần áo lao động cũ cùng chiếc nón rộng vành quen thuộc. Đôi bàn tay bác chai sạn vì ngày ngày cắt tỉa cành cây và chăm sóc vườn trường. Sáng nào bác cũng đến trường rất sớm. Khi học sinh còn chưa vào lớp, bác đã cần mẫn tưới nước cho cây, quét lá và nhổ cỏ trong bồn hoa. Dưới cái nắng oi ả của mùa hè, bác vẫn lặng lẽ làm việc mà không than vãn. Nhờ có bác mà sân trường lúc nào cũng xanh mát và sạch đẹp. Những khóm hoa trước lớp luôn nở rực rỡ khiến ai đi ngang qua cũng thích ngắm nhìn. Có lần em thấy một cành cây bị gãy sau cơn mưa lớn, bác đã cẩn thận buộc lại và chăm sóc suốt nhiều ngày. Bác còn nhẹ nhàng nhắc chúng em không bẻ cành hay giẫm lên cỏ. Em nhận ra bác yêu cây cối như chính những người bạn thân thiết của mình. Công việc của bác Tư tuy giản dị và ít được chú ý nhưng lại vô cùng ý nghĩa. Chính nhờ sự chăm chỉ và tận tâm của bác mà trường em luôn có không gian trong lành, mát mẻ để học tập. Em rất yêu quý và kính trọng bác. Hình ảnh bác lặng lẽ chăm sóc từng hàng cây sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong tuổi học trò của em. Bài tham khảo Mẫu 5 Mái trường không chỉ là nơi có thầy cô giảng dạy và bạn bè thân thiết mà còn có những con người âm thầm góp phần làm cho ngôi trường trở nên ấm áp hơn. Trong số đó, em rất quý cô kế toán của trường em. Dù không thường xuyên đứng trước lớp, cô vẫn luôn quan tâm và giúp đỡ học sinh bằng sự tận tình của mình. Cô Hạnh là kế toán của trường em đã nhiều năm nay. Cô có dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt hiền hậu. Mái tóc đen ngang vai luôn được chải gọn gàng. Cô thường mặc những bộ quần áo giản dị nhưng sạch sẽ và lịch sự. Đôi mắt cô dịu dàng sau cặp kính mỏng khiến ai gặp cũng cảm thấy gần gũi. Nụ cười của cô lúc nào cũng nhẹ nhàng và thân thiện. Hằng ngày, cô làm việc trong căn phòng nhỏ cạnh văn phòng nhà trường. Trên bàn cô luôn có rất nhiều giấy tờ và sổ sách. Tuy công việc bận rộn nhưng cô chưa bao giờ tỏ ra khó chịu với học sinh. Mỗi khi chúng em đến xin giấy tờ hay đóng các khoản phí, cô đều hướng dẫn rất cẩn thận. Có lần em quên mang tiền học, em rất lo lắng, nhưng cô đã nhẹ nhàng bảo em về nói với bố mẹ rồi nộp sau. Lúc ấy, em cảm thấy rất biết ơn cô. Không chỉ tốt bụng, cô Hạnh còn rất quan tâm đến học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Em từng thấy cô giúp đỡ một bạn trong lớp bằng cách chuẩn bị sách vở và động viên bạn cố gắng học tập. Những lời nói của cô luôn khiến mọi người cảm thấy ấm áp. Đối với em, cô kế toán không chỉ là người làm công việc sổ sách mà còn là một người luôn yêu thương học sinh. Sự tận tâm và kindness của cô đã làm cho mái trường trở nên gần gũi hơn. Em rất yêu quý và kính trọng cô Hạnh. Em mong cô sẽ luôn mạnh khỏe để tiếp tục gắn bó với ngôi trường thân yêu của chúng em.
|






Danh sách bình luận