Viết bài văn tả người mẹ của em lúc em đau ốm

I. Mở bài - Em bị ốm vào thời điểm nào? - Khi em đau ốm, ai là người chăm sóc em nhiều nhất? - Vì sao hình ảnh mẹ lúc ấy khiến em nhớ mãi?

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Em bị ốm vào thời điểm nào?
- Khi em đau ốm, ai là người chăm sóc em nhiều nhất?
- Vì sao hình ảnh mẹ lúc ấy khiến em nhớ mãi?
II. Thân bài
1. Tả khái quát hình ảnh mẹ khi chăm em ốm
- Khi biết em bị bệnh, mẹ có thái độ như thế nào? (lo lắng, sốt ruột, vội vàng…?)
- Dáng vẻ của mẹ lúc ấy ra sao?
- Mẹ mặc gì khi chăm sóc em?
- Khuôn mặt mẹ có biểu hiện gì đặc biệt? (mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng…?)
2. Tả khuôn mặt và ánh mắt của mẹ
- Khuôn mặt mẹ lúc em bệnh như thế nào?
- Đôi mắt mẹ thể hiện điều gì? (lo lắng, thương con, dịu dàng…?)
- Trán mẹ có nhăn lại vì lo không?
- Nụ cười của mẹ ra sao khi dỗ dành em?
- Giọng nói của mẹ lúc ấy như thế nào? (nhẹ nhàng, ân cần…?)
3. Tả hành động chăm sóc của mẹ
- Mẹ đã làm gì khi em bị sốt?
- Mẹ có thức khuya chăm em không?
- Mẹ chăm sóc em như thế nào? (đo nhiệt độ, lấy thuốc, nấu cháo…?)
- Đôi bàn tay mẹ lúc ấy ra sao? (ấm áp, nhẹ nhàng…?)
- Mẹ có luôn ở bên cạnh em không?
- Khi em mệt, mẹ có dỗ dành và động viên em không?
4. Tả sự vất vả và tình yêu thương của mẹ
- Mẹ có nghỉ ngơi được không?
- Em cảm nhận được tình thương của mẹ qua những điều gì?
- Khi nhìn mẹ chăm sóc mình, em cảm thấy thế nào?
III. Kết bài
- Em cảm thấy thế nào về tình yêu của mẹ?
- Em có biết ơn mẹ không?
- Nêu tình cảm của em dành cho mẹ

Bài siêu ngắn

Trong một lần đi học về bị mắc mưa ướt hết quần áo, buổi tối cơn sốt kéo đến và mẹ là người lo lắng chăm sóc em đến thức trắng cả đêm.

Nằm bệt trên giường ngủ, người em lúc này cứ nóng ran, đau đầu và miệng thì đắng ngắt. Mẹ chạy vội đi mua thuốc hạ sốt, sau đó lại về nấu cháo và chườm nước đá cho em. Mẹ lúc nào cũng nhìn em đầy lo lắng, hỏi han tình hình sức khỏe trong người và sờ lên trán để kiểm tra nhiệt độ. Đôi bàn tay mẹ nhẹ nhàng, cẩn thận đỡ em dậy để uống thuốc, thật sự rất khó nuốt trôi những viên thuốc đắng ngắt nhưng mẹ động viên để em cố gắng khỏe bệnh. Dù rằng bị sốt và mệt lả người nhưng em cảm nhận rõ sự lo lắng, mệt mỏi từ mẹ, đôi mắt buồn rầu và những giọt mồ hôi lấm tấm đọng trên trán. Mẹ ân cần đỡ em nằm xuống, vừa thổi cháo vừa đút cho em ăn.

Ngày hôm sau tôi đã hết sốt và đi học trở lại. Nhớ lại hình ảnh mẹ lo lắng, vất vả, tôi càng tự nhủ mình phải học thật giỏi để không phụ lòng mẹ.

Mẫu 1 Bài tham khảo

Những ngày mùa đông đầu tiên, thời tiết thật lạnh lẽo. Chiều hôm trước, lúc đi chơi ở nhà bạn về, em chủ quan nên không mặc đủ ấm, hậu quả là ngay tối đó, em đã bị ốm.

Giữa đêm, em tỉnh lại với cảm giác nhức mỏi và lạnh lẽo chạy khắp toàn thân. Cổ họng em đau rát, đầu nhức như có búa bổ vào. Sự khó chịu khiến em ngay lập tức nghĩ đến mẹ. Chỉ có mẹ mới có thể giúp em vào lúc này. Vừa nghe tiếng em gọi hai lần, mẹ đã xuất hiện ở cửa phòng. Thấy mặt em đỏ phừng phừng, giọng khản đặc, mẹ liền lập tức lấy nhiệt kế, rảy mạnh vào lần rồi kẹp vào nách của em. Thời gian chờ nhiệt kế có hai phút, mà mẹ nông nóng, bần thần như thể là hai giờ đồng hồ vậy. Khi nhìn thấy nhiệt độ gần 39, mẹ đã rất lo lắng. Mẹ về phòng, lấy một miếng dán hạ sốt, dán lên trán em, rồi pha một viên sủi hạ sốt cho em uống. Xong xuôi, mẹ trìu mến ngồi cạnh em, chuẩn bị một chậu nước ấm. Liên tục lau mồ hôi trán, lưng cho em dễ chịu hơn. Nhìn dáng vẻ của mẹ, em thương mẹ lắm. Cùng với đó, là sự tự trách bản thân. Vì sự chủ quan của mình, mà em khiến mẹ phải vất vả. Hơn một tiếng sau, em dần dần hạ sốt, chỉ còn nghẹt mũi, rát họng thôi. Em muốn mẹ về phòng nghỉ ngơi, kẻo ở đây sẽ lây ốm của em. Nhưng mẹ không chịu. Mẹ bảo mẹ không yên tâm nghỉ ngơi được khi em đang còn ốm như thế này. Nói rồi, mẹ nằm xuống bên cạnh em, âu yếm nhìn em đi vào giấc ngủ. Tuy giữa hai mẹ còn là một chiếc gối ôm dài, nhưng em vẫn thấy ấm áp như đang được mẹ ôm vào lòng vây. Đó là sự ấm áp về mặt tinh thần, được sưởi ấm bằng tình yêu của mẹ đấy.

Sáng hôm sau, em thức dậy thấy người mình khỏe hẳn, chỉ còn rát họng một chút. Nhìn thấy em tươi tắn trở lại, mẹ mỉm cười dịu dàng. Nụ cười ấy rạng ngời như ánh mặt trời, xóa tan đi như lắng lo suốt cả một đêm dài. Từ nay, em sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe của mình. Vì em biết, nếu em bị ốm thì mẹ sẽ phải buồn rầu và vất vả. Còn em thì chẳng thích điều đó một chút nào.

Mẫu 2 Bài tham khảo

Trong mắt em, mẹ luôn là một người phụ nữ dịu hiền, xinh đẹp nhất. Mỗi khoảnh khắc, mỗi ánh mắt, nụ cười của mẹ luôn khiến em nhớ mãi. Tuy nhiên, em nhớ nhất vẫn là một lần mẹ chăm sóc em bị ốm vào tháng trước.

Hôm đó, trời mưa do có không khí lạnh tràn về, do chủ quan không đóng cửa sổ khi đi ngủ, nên em đã bị cảm lạnh. Lúc đó, dịch Covid đang hoành hành, nên ai cũng hết sức lo lắng khi thấy em bị sốt. Em vẫn nhớ như in vẻ mặt lo lắng của mẹ, khi đo nhiệt độ và cho em dùng thử miếng test covid. Thật may sau, em xác thực được mình chỉ bị cảm thông thường, nên được điều trị tại nhà. Suốt ngày hôm đó, em sốt li bì, vừa hạ nhiệt thì lại sốt tiếp. Đầu thì nhức nhối, mũi bị ngạt, khó chịu vô cùng. Em cứ nằm một chỗ, đắp hai cái chăn mà vẫn rét run. Suốt hôm đó, mẹ ở trong phòng chăm sóc cho em. Nào chườm khăn, đo nhiệt độ, uống thuốc hạ sốt, thậm chí dẫn em vào nhà vệ sinh cũng là một mình mẹ lo hết. Tất cả khiến em cảm giác như mình nhỏ lại hơn mười tuổi, lại là cô bé nhỏ xíu ngày nào. Nhưng bàn tay chai sạn của mẹ, và những nếp nhăn trên trán mỗi khi mẹ lo lắng nhíu mày, khiến em nhận thức được hiện thực. Nhờ sự quan tâm, chăm sóc của mẹ, mà hơn một ngày sau, em khỏi bệnh.

Những cử chỉ, ánh mắt dịu dàng, chứa chan sự lo âu của mẹ ngày hôm ấy dành cho em, khiến em cứ nhớ mãi. Bởi đó, chính là tình mẫu tử thiêng liêng, được gắn kết bền chặt giữa hai mẹ con em.

Mẫu 3 Bài tham khảo

Mẹ em là một người phụ nữ dịu hiền và tần tảo. Cả cuộc đời bà luôn hi sinh cho chồng, cho con. Mỗi ánh mắt, cử chỉ, lời nói của mẹ luôn đong đầy tình yêu thương.

Có một lần, em bị ốm nặng do đi giữa trời nắng quên không đội mũ. Lúc đầu, chỉ cảm thấy hơi mệt, nên em đã về phòng nằm ngủ mà không nói gì với mẹ. Một lát sau, càng lúc, cơn đau đầu càng dữ dội hơn, cơ thể nặng như đeo chì. Lúc ấy, em biết là mình đã bị ốm thật rồi. Không chỉ khó chịu, mệt mỏi, em còn rất sợ bị mẹ mắng vì không nghe lời mẹ dẫn tới bị ốm. Thế là em cứ nằm lì trong phòng ngủ mà không gọi mẹ. Đến tối, thấy lạ khi em mãi không xuống nhà ăn cơm, mẹ đã lên phòng tìm em. Khi nhìn thấy em mệt mỏi nằm yên trên giường, người đắp đầy chăn, mẹ hiểu ngay. Em còn nhớ rõ vẻ mặt của mẹ lúc ấy. Trán mẹ cau vào, hai mắt nhòe nước mắt, hai tay run run sờ lên má, lên trán, lên cổ em. Giọng mẹ nghẹn ngào:
- Con bị ốm sao không gọi mẹ hả? Con mệt từ khi nào rồi hả con? Con đau chỗ nào, bảo mẹ nghe?

Những câu hỏi dồn dập của mẹ khiến em cảm thấy thật ấm lòng. Như tìm được chỗ dựa của mình, em thút thít kể cho mẹ những đau nhức mà mình đang phải chịu đựng. Nghe em kể, mẹ dịu dàng vuốt tóc và dém chăn, mắt không rời khỏi em. Rồi, mẹ dặn em nằm ngủ và vội vàng đi mua thuốc. Tối hôm ấy, đã lâu rồi, em mới được mẹ chăm sóc từng chút một như thế, hệt một đứa trẻ. Mẹ đút cho em từng thìa cháo, rồi rót nước, dỗ em uống thuốc. Nhìn em ăn, mẹ dịu dàng mỉm cười, rồi khen không ngớt miệng làm em ngượng ngùng lắm. Nhưng cùng với đó, là niềm hạnh phúc ngập tràn, vì được làm người con mà mẹ yêu thương hết mực. Suốt đêm hôm đó, mẹ không về phòng mà nằm cạnh giường em để chăm sóc em. Hành động ấy của mẹ khiến em cảm thấy thật có lỗi vì đã không biết nghe lời.

Hai ngày sau, em hoàn toàn khỏi bệnh. Tất cả là nhờ sự chăm sóc chu đáo của mẹ. Sau lần đó, em đã tự hứa sẽ làm đứa con ngoan của mẹ, không bao giờ làm trái lời mẹ dặn nữa.

Mẫu 4 Bài tham khảo

Tình cảm mà người mẹ dành cho con cái giống như nước ngoài biển khơi chẳng gì đong đếm đủ. Tình cảm thiêng liêng ấy, được thể hiện qua từng cử chỉ, hành động và lời nói, dù chỉ từ những điều nhỏ nhặt nhất. Em luôn cảm nhận được tình cảm nồng nàn ấy của mẹ, nhưng rõ ràng nhất chính là vào lần mẹ chăm sóc em khi em bị ốm.

Cuối tuần vừa rồi, do lúc đi học quên mang áo mưa nên khi về đến nhà em đã bị ướt sũng. Tuy đã nhanh chóng đi tắm và thay áo quần nhưng tối đấy em vẫn bị sốt cao. Mới đầu, chỉ là những cơn ớn lạnh trong người, một lát sau thì em cảm thấy lạnh run, đau nhức toàn thân. Lúc ấy, mẹ vừa đi làm về, không thấy em ra mở cổng nên mẹ đã nghi ngờ, vội chạy vào phòng xem em. Nhìn thấy em mệt mỏi nằm trên giường, mẹ vội ném túi xuống đất rồi chạy lại phía em. Mẹ liên tục sờ má, xoa đầu và hỏi han em. Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể em rất cao, lại nhìn em mệt mỏi nằm yên, mắt mẹ rơm rớm, giọng mẹ nghẹn lại, cố bình tĩnh mà hỏi em:
- Sao con lại bị ốm thế này? Con có mệt lắm không? Con đau ở đâu để mẹ đi mua thuốc?

Sau khi nghe em giải thích, mẹ nhận ra ngay là em bị cảm lạnh do dầm mưa. Ngay lập tức, mẹ xuống nhà làm cho em một ly nước gừng và đem theo cả viên thuốc hạ sốt. Sau khi em uống thuốc xong, mẹ lại dỗ em ngủ. Bàn tay mẹ dịu dàng chườm khăn, vuốt ve, vỗ về em. Cảm giác như em trở lại ngày bé, nằm yên trong lòng mẹ. Thì ra, mẹ vẫn vậy, vẫn yêu thương em như thế, chỉ là vì em đã lớn nên mẹ chẳng thể hiện rõ ràng như ngày thơ ấu mà thôi. Chìm trong tình yêu thương của mẹ, em dần thiếp đi lúc nào nào không hay. Một lát sau, mẹ gọi em dậy để ăn một bát cháo tía tô nóng rồi ngủ tiếp. Tay em còn run, nên mẹ múc từng thìa một rồi đút cho em. Ánh mắt mẹ lúc ấy sao mà hiền từ đến vậy, nó đong đầy tình yêu thương và sự lo lắng cho em. Suốt đêm hôm ấy, mẹ chẳng về phòng mà nằm cạnh chăm sóc cho em.

Sáng hôm sau em hạ sốt, mẹ vui lắm. Trên khuôn mặt mẹ rạng rỡ niềm hạnh phúc khi đứa con của mình lại khỏe mạnh, hằn lên những vết chân chim sau khóe mắt. Sau lần này, em lại càng yêu thương mẹ nhiều hơn. Em hứa, sẽ ngoan ngoãn, vâng lời mẹ để mẹ không phải lo lắng, buồn bã như thế một lần nào nữa.

Mẫu 5 Bài tham khảo

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.”

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình, suốt đời vỗ mãi vào lòng con, dành cho con những gì đẹp đẽ, chân quý nhất từ tấm lòng. Mỗi khi ta ốm đau hay khỏe mạnh, mẹ lúc nào cũng lo lắng, quan tâm dành cho ta tất cả yêu thương từ tận đáy lòng bao la ấy. Và với em, hình ảnh mẹ khi chăm sóc em bị ốm đã để lại những dấu ấn khó phai.

Mẹ em có dáng người dong dỏng, thanh thoát. Khuôn mặt mẹ hiền từ, phúc hậu với nụ cười rạng rỡ. Nắng mưa, sóng gió cuộc đời mẹ đi qua đã in dấu vào làn da nâu rám nắng rất chân quê, mộc mạc của người. Có những lúc em cảm thấy mình thật ngốc vì dù mẹ có mắng mỏ hay trách móc em thì suy cho cùng cũng là để em nên người chứ đâu có phải vì ghét bỏ gì em. Có ai lại ghét bỏ đứa con mình dứt ruột chín tháng mười ngày sinh ra cơ chứ. Ấy vậy mà, thỉnh thoảng em vẫn cáu gắt, hờn dỗi và cãi lại mẹ. Rồi cho đến một ngày, khi em bị ốm nhìn thấy mẹ chăm sóc em mệt mỏi, vất vả như thế em mới càng thấm thía hơn về giá trị của tình mẫu tử.

Hôm đấy là vào buổi chiều, đã có dự báo thời tiết trời sẽ mưa to, mẹ dặn em rõ ràng là phải mang áo mưa đi cẩn thận vậy mà em mải chơi quên lời mẹ dặn. Kết quả là hôm ấy em bị dính mưa và đêm đến sốt cao. Nằm trên giường, em miên man chìm vào giấc ngủ say, đầu óc quay cuồng trống rỗng. Thỉnh thoảng em cảm nhận có bàn tay rất ấm của ai đó vuốt nhẹ mái tóc và khuôn mặt của mình. Hơi ấm ấy rất quen thuộc thân thương và chắc chắn đó chính là mẹ, cảm nhận của ta về tình mẫu tử không bao giờ là sai cả. Ánh đèn mờ mờ trong đêm, em lim dim mắt thấy thấp thoáng bóng mẹ đổ dài trên chiếc giường, thi thoảng lại sấp khăn lau trán cho em. Một hồi sau mẹ bón từng thìa cháo nhỏ cho em ăn. Ánh mắt mẹ nhuốm đầy ưu tư lo lắng. Một đêm dài, mệt mỏi và khó chịu đã qua đi, nhờ có bàn tay kỳ diệu và tình yêu thương của mẹ em đã đỡ sốt hơn. Sáng hôm sau tỉnh dậy, em thấy mẹ nằm gục bên cạnh giường, tay vẫn nắm lấy bàn tay non nớt của em. Đôi mắt mẹ thâm quầng, có lẽ vì do đêm qua thức khuya chăm sóc em nên không ngủ được. Mái tóc dài mượt mọi khi thay vào đó rối bời vì lăn lộn chạy qua chạy lại săn sóc cho em nên cũng chẳng có thời gian để chỉnh chu. Tự nhiên, lòng em dấy lên một cảm xúc bồi hồi khó tả, trong miên man xa xăm, vọng về trong em là những lần em nói hỗn với mẹ, những lời lẽ khó nghe mẹ nhường nhịn em, em bỗng thấy mình thật là một đứa trẻ hư. Đúng lúc ấy, mẹ tỉnh dậy, vội vàng ôm em vào lòng, hỏi han xem em đỡ chưa, ánh mắt đầy lo lắng đợi chờ. em bật khóc nức nở, ôm mẹ và ngập ngừng vài tiếng lí nhí không thành lời. Mẹ xoa đầu em mỉm cười đầy trìu mến.

Mẹ là vầng trăng, làm dịu mát tâm hồn thơ ngây trong trẻo của em, mẹ cũng là ánh mặt trời tỏa nắng tâm hồn em. Mẹ là tất cả những gì thiêng liêng, cao quý nhất. Cảm giác mỗi khi bị ốm được bàn tay mẹ chăm sóc như có liều thuốc tiên khỏi bệnh rất nhanh. Phải chăng đó chính là sức mạnh của tình mẫu tử. Tình mẹ dành cho con luôn luôn rất sâu đậm, nó được thể hiện rất nhiều khi con bị ốm.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close