Viết bài văn tả một loại cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ- Loại cây mà em muốn miêu tả là cây gì và nó nằm ở đâu? - Ấn tượng chung nhất của em về cây đó là gì? Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Loại cây mà em muốn miêu tả là cây gì và nó nằm ở đâu? - Ấn tượng chung nhất của em về cây đó là gì? II. Thân bài a, Tả bao quát - Từ xa nhìn lại, cây đó trông như thế nào? - Đến mùa hoa nở, cây trông ra sao? b, Tả chi tiết từng bộ phận - Rễ cây: to hay nhỏ, ngoằn ngoèo hay trồi lên mặt đất - Thân cây: có kích thước ra sao, là cây cổ thụ lâu năm hay mới được trồng gần đây - Cành cây: mọc xòe ra nhiều hướng hay không? - Lá cây có hình gì, màu sắc của lá? - Cây đó có quả hay không? Có hoa không, nếu có thì trông như thế nào?(Miêu tả màu sắc của hoa/ quả đó, có hương thơm ra sao? Quả liệu có ăn được không?) c, Kỉ niệm gắn liền với cây - Kỉ niệm của em với cây đó cùng với bạn bè hay gia đình người thân em - Em thường ở dưới bóng cây để làm gì? (Hóng mát, chơi đùa,...) III. Kết bài - Tình cảm của em dành cho cây như thế nào - Lời hứa, lời suy ngẫm với cây Bài văn siêu ngắn Mẫu Ở góc sân trường tiểu học của em có một cây phượng vĩ già. Từ xa nhìn lại, cây như một chiếc ô xanh khổng lồ che rợp cả một khoảng trời. Thân cây to bằng vòng tay ôm, vỏ màu nâu xám sần sùi. Mấy chiếc rễ to ngoằn ngoèo trồi lên mặt đất như chiếc ghế tự nhiên cho chúng em ngồi hóng mát. Mỗi độ hè về, cây khoác lên mình chiếc áo đỏ rực rỡ bởi hàng ngàn bông hoa phượng xòe cánh mềm mại. Dưới bóng mát của phượng, chúng em đã cùng nhau chơi nhảy dây, nhặt cánh hoa ép vào trang vở làm hình con bướm xinh. Em rất yêu quý cây phượng. Dù sau này có đi xa, hình ảnh cây phượng cùng những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp dưới mái trường vẫn mãi sống trong lòng em. Bài văn chi tiết Mẫu 1 Mỗi người trong chúng ta khi nhớ về tuổi thơ đều giữ riêng cho mình một mảnh ký ức ngọt ngào. Có người nhớ góc sân nhà, có người nhớ con sông quê, còn với em, tuổi thơ đẹp nhất lại gắn liền với cây phượng vĩ già nằm ở góc sân trường tiểu học. Nhìn từ xa, cây phượng như một chiếc ô xanh khổng lồ che rợp cả một góc sân. Cây đã ở đó từ rất lâu, thân cây to phải một vòng tay học trò chúng em ôm mới xát. Lớp vỏ cây màu nâu xám, sần sùi và gồ ghề những vết sẹo thời gian như bàn tay chai sạn của người ông kính yêu. Rễ cây to lớn, ngoằn ngoèo trồi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ, vô tình tạo thành những chiếc ghế tự nhiên êm ái cho chúng em ngồi nghỉ ngơi. Từ thân cây chính, vô số cành to cành nhỏ vươn xòe rộng ra bốn phía, đan xen vào nhau như một tấm lưới xanh mát rượi. Lá phượng rất đặc biệt, là loại lá phức lông chim, nhỏ li ti và mềm mại. Mùa xuân đến, cây đâm chồi nảy lộc với những mầm lá xanh non tơ rung rinh trước gió. Nhưng đẹp nhất có lẽ là khi mùa hè gõ cửa. Trong kẽ lá xuất hiện những chùm nụ nhỏ xinh như chiếc cúc áo, rồi chỉ sau vài cơn mưa rào, cây phượng bừng tỉnh, khoác lên mình chiếc áo màu đỏ rực rỡ. Hoa phượng có năm cánh mềm như nhung, giữa bông hoa là một cánh đặc biệt có điểm đốm trắng vàng cùng chùm nhị dài uốn cong ngộ nghĩnh. Khi cơn gió hè thoảng qua, từng cánh hoa đỏ thắm chao nghiêng rồi nhẹ nhàng rơi xuống, trải thành tấm thảm đỏ tuyệt đẹp dưới gốc. Dưới bóng mát của cây phượng vĩ, bao kỉ niệm tuổi thơ ngây ngô của em đã được gửi gắm. Em nhớ nhất những giờ ra chơi, nhóm bạn chúng em lại xúm xít dưới gốc cây. Mấy bạn nữ cẩn thận nhặt từng cánh phượng rơi để ép thành hình những con bướm xinh xắn vào trang vở. Mấy bạn nam lại tí tít chơi bắn bi, đuổi bắt quanh những chiếc rễ phượng. Tiếng cười nói rộn rã hòa cùng tiếng ve kêu râm ran làm rực rỡ cả một vùng trời hửng nắng. Cây phượng như một người bạn lớn âm thầm chứng kiến từng nụ cười, từng giọt mồ hôi và cả những hờn dỗi trẻ con mộc mạc. Giờ đây, dù đã bước sang những cấp học mới, xa mái trường tiểu học thân thương nhưng hình ảnh cây phượng vĩ rực rỡ dưới nắng hè vẫn vẹn nguyên trong tâm trí em. Cây phượng không chỉ cho bóng mát mà còn là nơi cất giữ trọn vẹn những ký ức tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng nhất. Bài văn chi tiết Mẫu 2 Nếu như cây phượng vĩ đại diện cho sự rực rỡ của mùa hè thì cây bàng lại mang vẻ đẹp trầm tĩnh, dịu dàng gắn liền với năm tháng tuổi thơ ngây thơ của em dưới mái trường tiểu học thân thương. Cây bàng nằm ngay ở giữa sân trường, không biết được trồng từ bao giờ mà đã cao lớn sừng sững. Thân cây to, lớp vỏ màu nâu xám sần sùi, gồ ghề vết thời gian. Từ thân chính, các cành bàng mọc vươn dài ra xung quanh, xếp thành từng tầng từng tầng từ thấp lên cao giống như một chiếc tháp xanh hay chiếc dù khổng lồ che mát cả một khoảng sân rộng. Điều em thích nhất ở cây bàng là sự thay đổi kỳ diệu qua bốn mùa. Mùa xuân đến, cây bàng thức dậy sau giấc ngủ đông dài, từng búp lá non xanh mướt nhú ra như những ngọn lửa xanh nhỏ xinh. Sang hè, lá bàng phát triển to bằng bàn tay người lớn, xanh thẫm và đan khít vào nhau che khuất cả ánh nắng gay gắt. Khi thu sang, từng chùm quả bàng chín vàng ẩn hiện trong kẽ lá, mang vị ngọt chát bùi bùi. Đến mùa đông, lá bàng chuyển sang màu đỏ đồng rực rỡ rồi nhẹ nhàng trút xuống theo từng cơn gió lạnh, để lại những cành cây khẳng khiu nhẫn nại chờ đợi mùa xuân mới. Dưới gốc bàng già, biết bao kỷ niệm học trò của chúng em đã được ghi dấu. Những giờ ra chơi, gốc bàng trở thành trung tâm của các trò chơi dân gian. Em cùng các bạn nữ thường ngồi dưới bóng râm chơi ô ăn quan, nhặt những chiếc lá bàng rụng làm cánh quạt hay xếp hình muông thú. Mấy bạn nam lại tí tít nhặt những quả bàng chín rụng xuống, lấy đá đập vỡ vỏ cứng để lấy phần nhân bên trong chia nhau ăn thử, vị bùi bùi, béo ngậy ấy đến giờ em vẫn không thể nào quên. Cây bàng cứ lặng lẽ đứng đó, chứng kiến những tiếng cười hồn nhiên và cả những giọt nước mắt chia tay mỗi độ hè về. Giờ đây, mỗi lần nhớ về mái trường xưa, hình ảnh cây bàng xanh mát rượi lại hiện lên ấm áp trong tâm trí em. Cây bàng không chỉ mang lại bóng mát cho sân trường mà còn là nơi lưu giữ trọn vẹn mảnh ký ức tuổi thơ trong sáng và đẹp đẽ nhất. Bài văn chi tiết Mẫu 3 Trôi theo dòng thời gian, tuổi thơ của em được bồi đắp bởi biết bao ký ức ngọt ngào dưới mái trường thân yêu. Nơi ấy không chỉ có thầy cô, bạn bè mà còn có sự hiện diện vững chãi của cây xà cừ cổ thụ nằm ngay ở góc sân trường người bạn lớn đã chứng kiến biết bao mùa học trò lớn khôn. Nhìn từ xa, cây xà cừ sừng sững như một người khổng lồ xanh che chở cho cả một khoảng sân rộng. Cây đã ở đó từ rất lâu, nghe các thầy cô kể lại thì cây được trồng từ những ngày đầu thành lập trường. Thân cây to lớn đến mức phải hai, ba bạn học trò chúng em nắm tay nhau ôm mới xát. Lớp vỏ bên ngoài màu nâu sẫm, sần sùi và tróc ra từng mảng lớn như những chiếc vảy cá khổng lồ in hằn vết dấu của thời gian. Bộ rễ của cây xà cừ là một điểm vô cùng đặc biệt. Những chiếc rễ to bằng bắp chân, uốn lượn trồi lên khỏi mặt đất như những con trăn gấm đang bò. Chúng em thường thích thú ngồi lên những gờ rễ ấy để đọc sách hay nghỉ ngơi sau mỗi giờ thể dục mệt mỏi. Từ thân chính, các cành cây to lớn vươn rộng ra muôn hướng, đan vào nhau tạo thành chiếc dù xanh ngắt. Lá xà cừ nhỏ, hình bầu dục, mọc chen chúc dày đặc khiến ánh nắng gay gắt của mùa hè cũng khó lòng xuyên qua được. Dưới bóng mát rượi của cây xà cừ, biết bao kỉ niệm tuổi thơ của em đã được ghi dấu. Vào những giờ ra chơi, gốc xà cừ trở thành nơi nhộn nhịp nhất sân trường. Nhóm bạn nữ tụ tập chơi nhảy dây, đọc truyện; mấy bạn nam lại thích thú trò trốn tìm, nấp sau chiếc thân cây to lớn. Mùa quả chín, những quả xà cừ tròn xoe, vỏ cứng cáp rụng xuống sân, chúng em lại nhặt về để làm con quay hoặc lăn chơi trên mặt đất rộn rã tiếng cười. Cây xà cừ cứ lặng lẽ đứng đó, bao dung và hiền hòa. Cây không chỉ mang lại không khí trong lành, bóng mát cho chúng em vui chơi mà còn là mảnh ghép kí ức tươi đẹp của tuổi học trò. Dù sau này có đi đâu xa, hình ảnh cây xà cừ cổ thụ rợp bóng mát vẫn luôn sống mãi trong tâm trí em. Bài văn chi tiết Mẫu 4 Mỗi khi nhớ về quê hương và những năm tháng tuổi thơ êm đềm, trong tâm trí em lại hiện lên hình ảnh cây đa cổ thụ đứng sừng sững ngay đầu làng. Cây đa ấy không biết đã có từ bao giờ, chỉ biết rằng từ khi em cất tiếng khóc chào đời, cây đã ở đó như một người bảo vệ già nua, hiền hậu của làng quê. Nhìn từ xa, cây đa như một ngọn núi xanh khổng lồ vươn cao lên nền trời. Thân cây to lớn đến mức bốn, năm đứa trẻ chúng em nắm tay nhau ôm mới xát. Lớp vỏ cây màu xám xịt, in hằn những vết rêu phong thời gian và chỗ gồ ghề những vết sẹo gờ lên cổ kính. Bộ rễ của cây đa vô cùng đặc biệt: rễ chính to lớn nổi cuồn cuộn trên mặt đất như những con rồng đang uốn lượn; còn những chiếc rễ phụ thì từ trên các cành cao rủ xuống, lủng lẳng như những sợi dây thừng hay chòm râu dài đầy uy nghi của vị tiên ông. Tán lá đa xòe rộng bao phủ cả một khoảng đất lớn. Lá đa to, dày, xanh đậm và mặt trên bóng bẩy. Khi mùa quả chín đến, những quả đa nhỏ tròn như những viên bi chuyển từ màu xanh sang vàng cam rồi đỏ sẫm, thu hút biết bao loài chim về hót líu lo rộn rã. Gốc đa đầu làng chính là thiên đường tuổi thơ của lũ trẻ chúng em. Em nhớ nhất những trưa hè nắng gắt, sau khi thả trâu trên đồng, chúng em lại rủ nhau xúm xít dưới bóng mát của cây đa để hóng gió. Làn gió từ cánh đồng thổi qua kẽ lá mát rượi, xua tan đi cái oi nồng của ngày hè. Chúng em cẩn thận nhặt những chiếc lá đa già rụng xuống, dùng dây tơ chuối buộc lại làm thành những "con trâu lá đa" ngộ nghĩnh rồi chọi nhau rôm rả. Những trò chơi như bắn bi, trốn tìm hay đuổi bắt quanh những chiếc rễ phụ to lớn đã khắc sâu vào ký ức hồn nhiên của em. Thời gian trôi qua, chúng em ngày một lớn khôn, nhưng cây đa vẫn lặng lẽ đứng đó, bao dung và chứng kiến biết bao thế hệ trưởng thành. Cây đa không chỉ cho bóng mát mà còn là biểu tượng ấm áp của quê hương, nơi lưu giữ trọn vẹn những ký ức tuổi thơ trong sáng và ngọt ngào nhất của em. Bài văn chi tiết Mẫu 5 Nếu ai đó hỏi em điều gì gợi nhớ nhiều nhất về tuổi thơ, em sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay:đó là hương thơm nồng nàn của cây hoa sữa ở đầu con phố nhỏ gần nhà. Cây hoa sữa ấy đã đứng đó tự bao giờ, lặng lẽ tỏa bóng mát và cất giữ biết bao kỷ niệm đẹp đẽ của em cùng các bạn trong xóm. Nhìn từ xa, cây hoa sữa cao vút, dáng cây thẳng tắp như một người bảo vệ kiên cường. Thân cây to bằng một vòng tay người lớn, phủ lớp vỏ màu nâu xám sần sùi in hằn dấu vết tháng năm. Những cành cây mọc xòe ra xung quanh xếp thành từng tầng rất ngăn nắp. Lá hoa sữa dài, hình bầu dục, màu xanh đậm bóng bẩy và mọc chụm lại với nhau ở đầu cành như những chiếc xòe hoa xinh xắn. Điều đặc biệt nhất khiến em mê đắm loài cây này chính là khi mùa thu gõ cửa. Vào những ngày thu se lạnh, cây hoa sữa bắt đầu trút chùm hoa nhỏ li ti màu trắng ngà. Hoa mọc thành từng chùm xơ xác nhưng lại mang trong mình một hương thơm vô cùng nồng nàn, đượm đà. Mỗi khi có làn gió thu nhẹ nhàng thổi qua, từng chùm hoa rung rinh, tỏa hương thơm ngát khắp cả con phố nhỏ. Dưới gốc hoa sữa tỏa hương ấy, biết bao ký ức tuổi thơ ngây ngô của chúng em đã gắn liền. Em nhớ nhất những chiều thu đi học về, em cùng các bạn lại rủ nhau dừng chân dưới gốc cây. Chúng em nhặt những chùm hoa sữa nhỏ xinh rơi trên thảm cỏ, cẩn thận kết thành từng chuỗi vòng tay hay xếp thành hình trái tim trên ghế đá. Mùi hương hoa sữa vương trên tóc, trên áo và đọng lại trong từng tiếng cười hồn nhiên của lũ trẻ chúng em. Thời gian trôi qua, phố xá có nhiều đổi thay, nhưng cây hoa sữa đầu đường vẫn xanh tốt và tỏa hương mỗi độ thu về. Đối với em, cây hoa sữa không chỉ làm đẹp cho góc phố mà còn là mảnh ghép ký ức tươi đẹp, lưu giữ trọn vẹn những năm tháng tuổi thơ êm đềm và ngọt ngào nhất.
|






Danh sách bình luận