I. Mở bài - Giới thiệu em gái: Em gái là người thân trong gia đình. - Nêu tình cảm: Yêu thương, gắn bó, tự hào, thấy vui khi có em. II. Thân bài 1. Tả khái quát - Tuổi, đang học lớp mấy (hoặc còn nhỏ). - Dáng người: Nhỏ nhắn / mũm mĩm / cao gầy… - Ấn tượng chung: Đáng yêu, nhanh nhẹn, dịu dàng, tinh nghịch… 2. Tả chi tiết ngoại hình - Khuôn mặt: Tròn / trái xoan / bầu bĩnh. - Làn da: Trắng hồng / ngăm / mịn màng. - Mái tóc: Đen, dài/ngắn, buộc nơ, tết tóc… - Đôi mắt: To, tròn, long lanh, ngây thơ. - Mũi, môi: Nhỏ xinh, môi hồng, cười tươi. - Nụ cười: Trong sáng, có răng sún, rất đáng yêu. - Trang phục: Váy, quần áo màu sắc, đồng phục học sinh… 3. Tả tính cách và thói quen - Tính cách: Hồn nhiên, đáng yêu, có thể: - Nghịch ngợm / dịu dàng / nhút nhát / hoạt bát… - Thói quen: Thích chơi đồ chơi, búp bê, vẽ tranh, xem hoạt hình, thích kể chuyện… - Cử chỉ: Hay cười, hay hỏi, hay quấn quýt. 4. Kỉ niệm đáng nhớ - Một kỉ niệm cụ thể: + Em làm điều ngộ nghĩnh, đáng yêu. + Em giúp đỡ, quan tâm anh/chị. + Hai anh/chị em chơi cùng nhau. - Miêu tả cảm xúc: Vui, xúc động, tự hào, thương em hơn. - Tình cảm của 2 chị em: + Yêu thương, chăm sóc, nhường nhịn. + Cảm thấy hạnh phúc khi có em. III. Kết bài - Khẳng định lại tình cảm: Em rất yêu em gái. - Mong ước: Em gái ngoan ngoãn, khỏe mạnh, học giỏi.
Mẫu bài siêu ngắn
Em gái là người mà em rất yêu quý trong gia đình. Em em năm nay học lớp 1. Em có dáng người nhỏ nhắn và rất nhanh nhẹn. Khuôn mặt em tròn trịa, bầu bĩnh trông rất đáng yêu. Mái tóc em đen, dài ngang vai và thường được buộc gọn gàng. Đôi mắt em to, tròn và long lanh. Khi em cười, đôi mắt ấy sáng lên như có ánh nắng. Mũi em nhỏ xinh, còn đôi môi lúc nào cũng hồng hào. Em gái em rất ngoan và dễ thương. Em thích mặc những chiếc váy nhiều màu sắc. Mỗi khi đi học, em luôn dậy sớm và chuẩn bị đồ rất gọn gàng. Em thích vẽ tranh và tô màu. Những bức tranh của em tuy đơn giản nhưng rất đẹp. Em rất thích chơi cùng em gái. Những lúc rảnh, hai chị em thường ngồi vẽ hoặc chơi búp bê. Có lần em gái bị ngã khi đang chạy, em đã khóc. Em vội chạy đến dỗ dành và giúp em đứng dậy. Sau đó, em nín khóc và còn cười với em. Em rất yêu thương em gái của mình. Em luôn muốn chăm sóc và bảo vệ em. Em mong em sẽ luôn ngoan ngoãn và học giỏi. Em gái là niềm vui lớn của gia đình em.
Bài tham khảo Mẫu 1
Trong gia đình em, người mà em luôn yêu thương và muốn ở bên nhiều nhất chính là em gái nhỏ. Em không chỉ là người thân mà còn là người bạn dễ thương, luôn mang lại tiếng cười cho cả nhà. Mỗi ngày có em, ngôi nhà như trở nên ấm áp và rộn ràng hơn. Em gái em năm nay học lớp 1. Em có dáng người nhỏ nhắn, hơi mảnh mai nhưng rất nhanh nhẹn. Mỗi bước đi của em nhẹ nhàng, thoăn thoắt như một chú chim nhỏ. Mái tóc em đen, dài ngang vai và mềm mại. Mẹ thường buộc cho em hai bím tóc xinh xắn. Mỗi khi em chạy, hai bím tóc lại đung đưa trông rất đáng yêu. Khuôn mặt em tròn trịa, sáng sủa. Làn da em trắng hồng như cánh hoa đào. Đôi mắt em to, đen láy và long lanh như hai hạt nhãn. Khi em cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng nhỏ. Hàng lông mày mảnh, cong nhẹ. Chiếc mũi em nhỏ xinh. Đôi môi hồng hào, lúc nào cũng như đang mỉm cười. Mỗi khi cười, em để lộ hàm răng nhỏ xinh, có chiếc răng sún trông rất ngộ nghĩnh. Giọng nói của em trong trẻo và cao. Khi nói chuyện, em thường líu lo không ngừng. Em rất hay hỏi những câu ngộ nghĩnh khiến mọi người bật cười. Đôi bàn tay em nhỏ xíu nhưng rất khéo léo. Em có thể tự chuẩn bị sách vở và sắp xếp đồ dùng gọn gàng. Em gái em rất thích đi học. Mỗi buổi sáng, em dậy sớm, tự mặc đồng phục và đeo cặp lên vai. Em luôn háo hức đến trường để gặp cô giáo và bạn bè. Khi về nhà, em thường kể cho em nghe đủ thứ chuyện ở lớp. Dù kể còn lộn xộn, nhưng giọng em rất vui và hào hứng. Ở nhà, em rất chăm chỉ học bài. Em ngồi ngay ngắn, nắn nót từng nét chữ. Có lúc em đọc bài to rõ, nghe rất đáng yêu. Ngoài học, em còn thích vẽ tranh và chơi búp bê. Những bức tranh của em tuy đơn giản nhưng đầy màu sắc. Em thường mang tranh đến khoe em với ánh mắt rất tự hào. Dù ngoan ngoãn, em cũng có lúc tinh nghịch. Em thích chạy nhảy và chơi đùa. Có khi em làm bừa bộn đồ đạc, nhưng sau đó lại ngoan ngoãn dọn dẹp. Những lúc em cười đùa, cả nhà cũng vui lây theo. Em nhớ nhất là một lần em gái được cô giáo khen. Hôm đó, em chạy về nhà với khuôn mặt rạng rỡ. Em khoe tờ giấy khen và cười rất tươi. Ánh mắt em sáng lên vì vui. Em ôm em và nói rằng em sẽ cố gắng hơn nữa. Nhìn em lúc đó, em cảm thấy rất tự hào. Có lần em buồn vì điểm chưa tốt. Em gái thấy vậy liền đến bên, nắm tay em và nói: “Chị đừng buồn.” Câu nói đơn giản nhưng khiến em rất xúc động. Em nhận ra rằng, dù còn nhỏ, em gái vẫn biết quan tâm đến người khác. Em gái em rất tình cảm. Em luôn quấn quýt bên em. Mỗi khi em đi học về, em chạy ra ôm và hỏi han. Những lúc em mệt, chỉ cần nhìn em cười là em thấy vui hơn. Em rất yêu thương em gái của mình. Em mong em sẽ luôn ngoan ngoãn, học giỏi và lớn lên khỏe mạnh. Em sẽ luôn ở bên, cùng em học tập và vui chơi. Đối với em, em gái không chỉ là người thân mà còn là niềm vui, là một phần tuổi thơ đẹp đẽ mà em sẽ luôn trân trọng.
Bài tham khảo Mẫu 2
Trong gia đình em, có một thành viên nhỏ bé vừa mới xuất hiện, nhưng đã mang đến biết bao niềm vui và hạnh phúc. Đó chính là em gái của em. Từ ngày em chào đời, ngôi nhà như ấm áp hơn, rộn ràng hơn bởi tiếng khóc, tiếng cười rất đỗi trong trẻo của một thiên thần bé nhỏ. Em gái em mới chỉ vài tháng tuổi. Em còn rất nhỏ, nằm gọn trong vòng tay của mẹ. Dáng người em bé xíu, mềm mại như một chú búp bê. Làn da em trắng hồng, mịn màng như cánh hoa. Mỗi khi chạm nhẹ vào tay em, em thấy thật ấm áp và dịu dàng. Khuôn mặt em tròn trịa, đáng yêu vô cùng. Đôi má phúng phính, mỗi khi em ngủ trông càng dễ thương hơn. Mái tóc em còn thưa, mềm và mịn. Có những sợi tóc nhỏ xíu nằm sát vào da đầu. Đôi mắt em chưa mở to hoàn toàn, nhưng khi em thức, đôi mắt ấy long lanh như giọt sương sớm. Khi em nhìn xung quanh, ánh mắt ngây thơ ấy khiến ai cũng phải mỉm cười. Chiếc mũi em nhỏ xinh, đôi môi hồng hào. Mỗi khi em mấp máy môi hoặc khẽ cười, em thấy lòng mình vui lạ thường. Tiếng khóc của em không to, chỉ khe khẽ nhưng đủ khiến cả nhà phải chú ý. Còn khi em cười, tiếng cười nhỏ xíu như tiếng chuông, nghe thật êm tai. Đôi bàn tay em bé xíu, những ngón tay nhỏ như những cánh hoa non. Em thường nắm chặt tay lại, thỉnh thoảng lại mở ra như đang khám phá thế giới. Khi em nắm lấy ngón tay em, em thấy một cảm giác rất đặc biệt, vừa vui vừa xúc động. Đôi chân em cũng nhỏ xíu, mỗi khi em cử động lại khiến chiếc chăn khẽ rung lên. Em gái em còn bé lắm nên hầu như chỉ ngủ và ăn. Những lúc em ngủ, khuôn mặt em thật bình yên. Em nằm im, hơi thở nhẹ nhàng. Có lúc em mỉm cười trong giấc ngủ, khiến em không thể rời mắt. Mẹ bảo đó là lúc em đang mơ những giấc mơ đẹp. Từ ngày có em, em thường đứng bên nôi ngắm em rất lâu. Em thích nhìn em cử động, thích nghe tiếng em bi bô. Em cũng học cách nhẹ nhàng hơn, cẩn thận hơn khi ở gần em. Mỗi khi em khóc, em thấy thương em vô cùng. Em chỉ muốn ôm em vào lòng để dỗ dành. Em nhớ nhất là lần đầu tiên em được bế em gái. Lúc đó, em rất hồi hộp. Em sợ làm em đau nên bế rất nhẹ nhàng. Em nằm trong tay em, nhỏ xíu và ấm áp. Em mở mắt nhìn em, rồi khẽ cười. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy mình như lớn hơn, như có thêm trách nhiệm. Dù em còn nhỏ, chưa biết nói, nhưng em đã mang lại rất nhiều niềm vui cho gia đình. Mỗi ngày, em lại lớn thêm một chút. Cả nhà ai cũng yêu thương và chăm sóc em. Ngôi nhà lúc nào cũng rộn ràng hơn từ khi có em. Em rất yêu em gái của mình. Em mong em sẽ lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn và luôn vui vẻ. Em sẽ luôn ở bên, chăm sóc và bảo vệ em. Đối với em, em gái nhỏ bé không chỉ là người thân mà còn là một món quà vô cùng quý giá mà gia đình đã có được.
Bài tham khảo Mẫu 3
Trong gia đình em, người mang lại nhiều niềm vui và tiếng cười nhất chính là em gái nhỏ. Em đang ở độ tuổi tập nói, tập đi - cái tuổi mà mỗi ngày đều có những điều mới mẻ và đáng yêu. Từ khi có em, ngôi nhà như sáng hơn, ấm áp hơn bởi những tiếng bi bô và những bước chân chập chững. Em gái em năm nay được gần 2 tuổi. Dáng người em tròn trịa, nhỏ xíu như một cục bông mềm. Làn da em trắng hồng, mịn màng như làn sữa. Khuôn mặt em bầu bĩnh, hai má lúc nào cũng căng tròn, nhìn chỉ muốn véo nhẹ. Mái tóc em đen, mềm, hơi xoăn nhẹ ở phần đuôi. Mỗi khi em chạy, những lọn tóc nhỏ ấy lại rung rinh trông thật ngộ nghĩnh. Đôi mắt em to, tròn và long lanh như hai giọt nước. Ánh mắt em lúc nào cũng ngây thơ và đầy tò mò. Em thường nhìn mọi thứ xung quanh như muốn khám phá cả thế giới. Hàng lông mày mảnh, cong nhẹ như nét vẽ. Chiếc mũi em nhỏ xinh, còn đôi môi thì hồng hào như cánh hoa. Mỗi khi em cười, cái miệng nhỏ xíu mở ra, lộ vài chiếc răng sữa trắng tinh. Nụ cười của em trong veo như nắng sớm, làm ai nhìn cũng thấy vui. Em gái em đang tập đi nên bước chân còn chưa vững. Mỗi lần đứng lên, em loạng choạng như một chú chim non mới rời tổ. Em bước từng bước nhỏ, hai tay dang ra để giữ thăng bằng. Có lúc em đi được vài bước rồi ngã “bịch” xuống, nhưng em không khóc mà lại cười, rồi tự đứng dậy đi tiếp. Nhìn em cố gắng, em vừa buồn cười vừa thấy thương vô cùng. Không chỉ tập đi, em còn đang tập nói. Những tiếng nói của em còn chưa rõ ràng, chỉ là những âm như “ba ba”, “măm măm”, “chị ơi”… nhưng nghe thật đáng yêu. Mỗi lần em gọi “chị”, dù còn ngọng nghịu, em vẫn cảm thấy tim mình như tan ra vì vui sướng. Em thường líu lo suốt ngày, như một chú chim nhỏ đang tập hót những giai điệu đầu tiên của cuộc đời. Em gái em rất hiếu động. Em thích mở tủ, lục đồ rồi bày ra khắp nơi. Có khi em ngồi chơi một mình với những món đồ chơi nhỏ xíu, vừa chơi vừa cười khúc khích. Dù có lúc làm bừa bộn, nhưng nhìn vẻ mặt ngây thơ của em, không ai nỡ trách. Em cũng rất thích được ôm ấp. Mỗi lần em giơ hai tay lên đòi bế, cả nhà đều bật cười và chạy lại bế em. Em nhớ nhất là một buổi chiều khi em đang ngồi học bài. Em gái đứng ở phía xa, nhìn em một lúc rồi bất ngờ bước về phía em. Những bước chân nhỏ bé, chập chững nhưng rất cố gắng. Em hồi hộp nhìn theo, sợ em ngã. Nhưng em vẫn đi, miệng cười rất tươi. Khi đến gần, em ôm lấy chân em và cười khanh khách. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy thật hạnh phúc, như được nhận một món quà vô giá. Từ ngày có em gái, em thấy mình trưởng thành hơn. Em biết nhường nhịn hơn, biết quan tâm và chăm sóc người khác. Những lúc rảnh, em thường chơi cùng em, dỗ em ngủ hoặc hát cho em nghe. Dù đôi khi em nghịch khiến em hơi mệt, nhưng em vẫn luôn vui vì có em bên cạnh. Em rất yêu em gái của mình. Em mong em sẽ lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn và luôn vui vẻ. Em sẽ luôn ở bên, dõi theo từng bước đi, từng lời nói đầu tiên của em. Đối với em, em gái nhỏ giống như một tia nắng ấm áp, làm sáng bừng cả tuổi thơ của em và khiến mỗi ngày trôi qua đều trở nên thật ý nghĩa.
Bài tham khảo Mẫu 4
“Trẻ em như búp trên cành, Biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan.” Mỗi lần đọc câu thơ ấy, em lại nghĩ ngay đến cô em gái nhỏ của mình – một cô bé vừa bước vào lớp 1 với bao điều mới mẻ. Em gái không chỉ là niềm vui của gia đình mà còn là người luôn mang đến những tiếng cười trong trẻo mỗi ngày. Em gái em năm nay sáu tuổi, đang học lớp 1. Em có dáng người nhỏ nhắn, hơi mảnh mai. Lưng em thẳng, bước đi nhanh nhẹn như một chú chim nhỏ. Mái tóc em đen, dài ngang vai, thường được mẹ buộc gọn gàng bằng những chiếc nơ xinh xắn. Mỗi khi em chạy, mái tóc ấy lại tung bay trông rất đáng yêu. Khuôn mặt em tròn trịa, sáng sủa. Làn da em trắng hồng như cánh hoa đào. Đôi mắt em to, đen láy và long lanh như hai hạt nhãn. Khi em cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng nhỏ. Hàng lông mày mảnh, thanh tú. Chiếc mũi em nhỏ xinh, còn đôi môi lúc nào cũng đỏ hồng. Mỗi khi cười, em để lộ hàm răng nhỏ xinh, có chiếc răng sún trông rất ngộ nghĩnh. Giọng nói của em trong trẻo và cao vút. Khi nói chuyện, em thường líu lo như một chú chim non. Em rất hay hỏi những câu hỏi ngộ nghĩnh khiến cả nhà bật cười. Đôi bàn tay em nhỏ xíu nhưng rất khéo léo. Em có thể tự xếp sách vở gọn gàng và chuẩn bị đồ đi học mỗi ngày. Mỗi buổi sáng, em gái em thường rất chủ dậy sớm, tự mặc đồng phục rồi đứng trước gương chỉnh lại tóc. Em luôn háo hức đến trường để gặp cô giáo và bạn bè. Ở nhà, em rất chăm chỉ học bài. Em thường ngồi ngay ngắn, nắn nót từng nét chữ. Có lúc em đọc bài to rõ, nghe rất đáng yêu. Dù chăm học, em vẫn rất tinh nghịch. Em thích chơi búp bê và vẽ tranh. Những bức tranh của em tuy đơn giản nhưng đầy màu sắc. Em cũng thích chơi cùng em, lúc thì đóng vai cô giáo, lúc lại làm học sinh. Những lúc đó, hai chị em cười đùa rất vui. Em nhớ nhất là lần em gái em được cô giáo khen trước lớp. Hôm đó, em chạy về nhà, khuôn mặt rạng rỡ. Em khoe với em tờ giấy khen và cười rất tươi. Ánh mắt em sáng lên như có niềm vui lan tỏa. Em ôm chầm lấy em và nói: “Em sẽ cố gắng hơn nữa.” Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy rất tự hào về em gái của mình. Em gái em tuy nhỏ nhưng rất tình cảm. Em luôn quấn quýt bên em. Mỗi khi em đi học về, em chạy ra ôm và hỏi han đủ thứ chuyện. Những lúc em buồn, em cũng lại gần, nắm tay em và nói những lời ngây thơ mà ấm áp. Em rất yêu thương em gái của mình. Em mong em sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi và lớn lên khỏe mạnh. Em sẽ luôn ở bên, cùng em học tập và vui chơi.
Bài tham khảo Mẫu 5
Trong gia đình em, mỗi người đều mang một màu sắc riêng, nhưng người khiến em cảm thấy vừa vui vừa thương nhất chính là cô em gái nhỏ đang học lớp 2. Em không quá ồn ào, cũng không quá nghịch ngợm, nhưng lại có cách khiến mọi người phải chú ý bằng sự đáng yêu rất riêng của mình. Em gái em năm nay sáu tuổi. Dáng người em thấp thấp, hơi tròn trịa, bước đi chậm chậm nhưng chắc chắn. Mỗi lần em bước đi, hai chân nhỏ nhắn như lún xuống nền nhà, trông rất ngộ nghĩnh. Mái tóc em không dài mà được cắt ngang vai, hơi dày và lúc nào cũng rối nhẹ như vừa mới chạy chơi xong. Mẹ thường chỉ cần buộc gọn lại là em đã trông gọn gàng hơn hẳn. Khuôn mặt em bầu bĩnh, hai má phúng phính như hai chiếc bánh nhỏ. Làn da em không trắng hẳn mà hơi ngăm, nhưng lại rất khỏe khoắn. Đôi mắt em tròn xoe, đen láy, lúc nào cũng mở to như đang ngạc nhiên với mọi thứ xung quanh. Mỗi khi em nhìn chăm chú, ánh mắt ấy giống như đang cố hiểu một điều gì đó rất quan trọng. Hàng lông mày em hơi nhạt, mảnh và cong nhẹ. Mũi em thấp, đầu mũi tròn. Đôi môi em dày, khi cười thường hé ra, để lộ vài chiếc răng sữa chưa đều, trông rất dễ thương. Giọng nói của em không cao lắm, nhưng trong và rõ. Em nói chuyện chậm rãi, đôi khi còn suy nghĩ một lúc mới nói. Những câu em nói thường đơn giản, nhưng lại khiến người khác phải bật cười vì sự ngây thơ. Em không nói nhiều, nhưng mỗi khi đã nói thì rất thật thà. Em gái em không quá hiếu động. Em thích ngồi một chỗ chơi xếp hình hoặc vẽ tranh. Em có thể ngồi hàng giờ chỉ để ghép từng mảnh nhỏ lại với nhau. Khi vẽ, em rất chăm chú, cầm bút cẩn thận như sợ làm sai. Những bức tranh của em thường có ngôi nhà nhỏ, có cây, có mặt trời, dù đơn giản nhưng rất ấm áp. Em rất thích đi học. Mỗi buổi sáng, em tự chuẩn bị cặp sách rồi ngồi chờ đến giờ đi học. Em đi học không vội vã, chỉ lặng lẽ nắm tay mẹ hoặc em, bước từng bước nhỏ. Khi về nhà, em thường kể lại những chuyện ở lớp bằng giọng đều đều, nhưng ánh mắt lại sáng lên vì vui. Em nhớ nhất là một buổi tối khi em đang làm bài. Em gái ngồi bên cạnh, không làm phiền mà chỉ nhìn em viết. Một lúc sau, em lấy vở ra, bắt chước viết theo. Nét chữ của em còn nguệch ngoạc, nhưng em rất kiên nhẫn. Khi viết xong, em đưa cho em xem, ánh mắt đầy mong chờ. Em chỉ cần khen một câu thôi, em đã cười rất tươi. Nụ cười ấy khiến em cảm thấy thật nhẹ lòng. Có lần em bị ốm, nằm mệt trên giường. Em gái không chạy nhảy như mọi khi mà ngồi im bên cạnh. Em lấy tay sờ trán em, rồi hỏi nhỏ: “Chị có đau không?” Câu hỏi ấy đơn giản, nhưng lại làm em cảm động. Em nhận ra rằng, em gái nhỏ bé ấy cũng biết quan tâm đến người khác theo cách rất riêng. Em rất yêu em gái của mình. Em không mong gì nhiều, chỉ mong em luôn giữ được sự hồn nhiên ấy, lớn lên khỏe mạnh và bình an. Với em, em gái không chỉ là một người em, mà còn là một phần ký ức êm đềm mà em sẽ luôn trân trọng trong suốt cuộc đời.
1. Mở đoạn
- Giới thiệu người em định tả: ông/ bà:là những người thân yêu, gần gũi trong gia đình.
- Nêu tình cảm chung: Kính trọng, yêu thương, biết ơn ông bà.
Danh sách bình luận