Top 105 Đoạn văn tả cô lao công đang làm việc hay nhất

- Giới thiệu: hình ảnh cô lao công đang làm việc. - Nêu cảm xúc chung của em về hình ảnh đó: ngưỡng mộ, yêu mến, bình yên….

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở đoạn 

- Giới thiệu: hình ảnh cô lao công đang làm việc.

- Nêu cảm xúc chung của em về hình ảnh đó: ngưỡng mộ, yêu mến, bình yên….

II. Triển khai 

a. Khung cảnh xung quanh 

- Không gian: con đường, sân trường, công viên,…

- Thời gian: sáng sớm tinh mơ hoặc chiều muộn.

- Âm thanh: tiếng chổi quét, tiếng lá khô xào xạc.

b. Ngoại hình và dáng vẻ của cô lao công 

- Trang phục: bộ quần áo lao động, áo phản quang (nếu có), găng tay.

- Dáng người: nhỏ nhắn, gầy gò nhưng nhanh nhẹn.

- Khuôn mặt: hiền hậu, có thể lấm tấm mồ hôi.

- Ánh mắt: chăm chú, kiên trì.

c. Hoạt động làm việc 

- Công việc cụ thể: quét rác, gom lá, thu dọn, đẩy xe rác.

- Cử chỉ: đều đặn, cần mẫn, không ngừng nghỉ.

- Nhịp điệu: lặp lại nhưng rất kiên trì.

- Thái độ: âm thầm, không than vãn, làm việc nghiêm túc.

- Ý nghĩa công việc: Công việc giúp đường phố sạch đẹp.

III. Kết đoạn

- Khẳng định lại hình ảnh cô lao công: giản dị nhưng đáng quý.

- Bày tỏ tình cảm: trân trọng, biết ơn.

- Liên hệ: nhắc nhở bản thân giữ gìn vệ sinh chung.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Sáng sớm, khi đường phố còn vắng, cô lao công đã bắt đầu công việc của mình. Cô mặc bộ quần áo lao động giản dị, tay cầm chiếc chổi dài. Dáng người cô nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn. Cô cúi xuống quét từng lớp lá khô trên đường. Tiếng chổi quét xào xạc vang lên đều đặn. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng cô vẫn chăm chú làm việc. Cô gom rác thành từng đống nhỏ rồi xúc vào xe. Mọi động tác của cô đều thuần thục và cẩn thận. Nhờ có cô, con đường trở nên sạch sẽ hơn. Em cảm thấy rất biết ơn và kính trọng cô.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Chiều muộn, con đường rợp bóng cây hiện lên hình ảnh cô lao công đang quét rác. Ánh nắng cuối ngày chiếu xuống làm nổi bật dáng cô. Tiếng chổi tre quét trên mặt đường nghe xào xạc, hòa cùng tiếng lá rơi. Cô mặc chiếc áo phản quang, vừa làm vừa di chuyển chậm rãi. Đôi tay cô không ngừng đưa chổi, nhịp nhàng và đều đặn. Thỉnh thoảng, cô dừng lại gom rác thành từng đống nhỏ. Chiếc xe đẩy phía sau dần đầy lên. Gương mặt cô hiện rõ sự mệt nhọc nhưng vẫn kiên trì. Con đường dần trở nên sạch sẽ, thoáng đãng hơn. Em nhìn theo mà thấy công việc của cô thật ý nghĩa.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Mỗi buổi sáng đi học, em thường thấy cô lao công đang làm việc trên con phố quen thuộc. Cô mặc bộ quần áo đơn giản, dáng người gầy nhưng rất chăm chỉ. Cô cầm chổi quét từng góc đường một cách tỉ mỉ. Những chiếc lá khô, rác nhỏ được cô gom lại gọn gàng. Cô làm việc lặng lẽ, không nói nhiều. Dù trời nắng hay mưa, cô vẫn kiên trì hoàn thành công việc. Đôi tay cô dính bụi nhưng vẫn thoăn thoắt không ngừng. Nhìn cô, em cảm nhận được sự vất vả thầm lặng. Nhờ có cô, môi trường xung quanh trở nên sạch đẹp hơn. Em tự nhủ phải biết giữ gìn vệ sinh và trân trọng công việc của cô.

Bài tham khảo Mẫu 1

Sáng sớm, khi phố phường còn chìm trong sự yên tĩnh, em đã thấy cô lao công bắt đầu công việc của mình. Cô mặc bộ quần áo lao động giản dị, bên ngoài là chiếc áo phản quang đã bạc màu. Dáng người cô nhỏ nhắn, hơi gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Trên tay cô là chiếc chổi tre dài, đã sờn theo năm tháng. Cô cúi xuống, nhẹ nhàng quét từng lớp lá khô trên mặt đường. Tiếng chổi xào xạc vang lên đều đặn, phá tan không gian tĩnh lặng của buổi sớm. Mỗi nhát chổi đưa đi đều chắc chắn và quen thuộc. Cô gom rác thành từng đống nhỏ rồi dùng xẻng xúc vào xe đẩy. Chiếc xe phía sau dần đầy lên, lặng lẽ theo từng bước chân của cô. Khuôn mặt cô lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú vào công việc. Có lúc cô dừng lại một chút để lau mồ hôi rồi lại tiếp tục. Những động tác của cô không nhanh nhưng rất đều và kiên trì. Dù công việc lặp đi lặp lại, cô vẫn làm một cách cẩn thận. Nhờ có cô, con đường dần trở nên sạch sẽ, thoáng đãng hơn. Em đứng nhìn mà cảm thấy thật cảm phục. Công việc của cô tuy bình dị nhưng vô cùng ý nghĩa. Cô đã góp phần giữ cho môi trường luôn trong lành. Em hiểu rằng đằng sau sự sạch đẹp ấy là biết bao vất vả thầm lặng. Vì vậy, em luôn trân trọng và biết ơn những người như cô.

Bài tham khảo Mẫu 2

Nếu con đường biết kể chuyện, có lẽ nó sẽ kể nhiều nhất về cô lao công – người đi qua nó mỗi ngày khi mọi người còn đang ngủ. Buổi sớm ấy, khi ánh đèn đường vẫn chưa tắt hẳn, cô đã xuất hiện với chiếc chổi tre quen thuộc. Bước chân cô không vội, nhưng đều đặn như một nhịp đồng hồ thầm lặng. Cô đưa chổi quét từng lớp lá, từng mẩu rác nhỏ, không bỏ sót một góc nào. Tiếng chổi chạm đất vang lên xào xạc, như lời thì thầm của buổi sáng. Dáng cô hơi cúi, lưng cong theo nhịp quét, nhưng vẫn toát lên sự bền bỉ. Đôi tay cô làm việc không ngừng, lúc quét, lúc gom, lúc đẩy xe rác. Chiếc xe phía sau lăn bánh chậm rãi, chất dần lên những gì cô vừa thu dọn. Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật những giọt mồ hôi lấp lánh. Có lúc cô dừng lại, chống chổi, nhìn con đường đã sạch hơn một chút. Rồi cô lại tiếp tục, như thể công việc ấy chưa bao giờ kết thúc. Em chợt nhận ra, sự sạch sẽ của con đường không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng từng nhịp chổi, từng giọt mồ hôi của những con người như cô. Khi mặt trời lên, con đường sáng bừng, còn cô lặng lẽ rời đi. Không ai gọi tên, không ai chú ý, nhưng dấu vết của cô ở lại khắp nơi. Em đứng nhìn mà thấy lòng mình chùng lại. Có những công việc không ồn ào, nhưng lại giữ cho cuộc sống này ngăn nắp và đẹp đẽ. Và cô lao công, theo cách rất giản dị, đã làm nên điều đó mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 3

Khi thành phố còn ngái ngủ, có một người đã bắt đầu “đánh thức” những con đường bằng chiếc chổi của mình. Đó là cô lao công mà em thường gặp mỗi sáng sớm. Cô xuất hiện lặng lẽ, như một phần quen thuộc của không gian. Chiếc chổi tre trên tay cô đưa qua đưa lại, đều đặn như một nhịp thở. Mỗi lần chổi chạm đất, những chiếc lá khô lại tụ về một phía. Cô không quét qua loa, mà đi chậm, quan sát kỹ từng góc nhỏ. Dáng cô hơi khom xuống, nhưng bước chân vẫn vững vàng. Đôi tay cô đã chai sạn, nhưng từng động tác vẫn rất linh hoạt. Chiếc xe rác phía sau lăn bánh, theo sát từng bước đi của cô. Ánh sáng mờ của buổi sớm chiếu lên, làm bóng cô kéo dài trên mặt đường. Thỉnh thoảng, cô dừng lại, dùng xẻng xúc rác một cách gọn gàng. Rồi cô lại tiếp tục, không nghỉ ngơi, không than vãn. Con đường dưới tay cô dần trở nên sạch sẽ, như vừa được “thay áo mới”. Em đứng nhìn mà chợt thấy công việc ấy thật đặc biệt. Không có sân khấu, không có ánh đèn, nhưng lại góp phần làm đẹp cho cả thành phố. Khi mọi người bắt đầu ra đường, cô đã gần xong việc của mình. Cô lặng lẽ đẩy xe đi, để lại phía sau một con đường sạch sẽ và thoáng đãng. Em hiểu rằng, có những con người âm thầm như thế đang giữ cho cuộc sống này gọn gàng mỗi ngày. Và cô lao công chính là một trong những người đáng quý như vậy.

Bài tham khảo Mẫu 4

Có lẽ, khi mọi người còn mải mơ những giấc mơ dang dở, cô lao công đã lặng lẽ “viết lại” bộ mặt của con đường bằng những nhịp chổi đều đặn. Không có giấy bút, cô dùng chính mặt đường làm “trang viết”, còn chiếc chổi tre là “cây bút” của mình. Mỗi lần chổi đưa qua, những chiếc lá khô, mẩu rác nhỏ lại bị xóa đi, trả lại vẻ sạch sẽ ban đầu. Cô đi chậm, không bỏ sót một góc nào, như một người đang chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ. Dáng cô cúi xuống, lưng hơi cong, nhưng bước chân vẫn chắc chắn. Đôi tay cô làm việc liên tục, không nghỉ, như thể đã quen với nhịp điệu ấy từ rất lâu. Chiếc xe rác phía sau lặng lẽ theo cùng, ghi dấu từng phần công việc cô đã hoàn thành. Ánh đèn đường chiếu xuống, làm bóng cô kéo dài, hòa vào mặt phố. Thỉnh thoảng, cô dừng lại, chống chổi, nhìn con đường đã sạch hơn trước khi tiếp tục. Những giọt mồ hôi lăn xuống, nhưng cô không để tâm, chỉ chú ý đến từng nhịp quét. Không có lời nói, không có âm thanh lớn, chỉ có tiếng chổi xào xạc như một bản nhạc nền nhẹ nhàng. Khi mặt trời bắt đầu ló rạng, con đường như khoác lên mình một diện mạo mới. Còn cô, lại lặng lẽ rời đi, như chưa từng xuất hiện. Em đứng nhìn theo, chợt thấy lòng mình lắng lại. Có những con người không cần được nhắc tên, nhưng công việc của họ lại hiện diện ở khắp nơi. Và cô lao công, bằng sự âm thầm của mình, đã giữ cho cuộc sống này luôn gọn gàng và đáng yêu hơn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Có những buổi sáng, con đường như một bức tranh còn dang dở, và cô lao công chính là người lặng lẽ hoàn thiện nó. Cô xuất hiện khi trời còn mờ sáng, dáng nhỏ bé nhưng không hề yếu ớt. Trên tay cô là chiếc chổi tre, đã theo cô qua biết bao ngày tháng. Cô bắt đầu từ góc đường quen thuộc, từng nhịp chổi đều đặn như một thói quen không thể thiếu. Lá khô, bụi bẩn theo đó dồn lại, nhường chỗ cho mặt đường sạch sẽ dần hiện ra. Dáng cô nghiêng theo từng lần quét, như hòa vào chính công việc của mình. Đôi tay cô thoăn thoắt, lúc quét, lúc gom, không một phút ngơi nghỉ. Chiếc xe rác phía sau lăn bánh chậm rãi, ghi lại từng phần việc cô đã làm xong. Ánh sáng buổi sớm dần rõ hơn, soi lên khuôn mặt đã thấm mồ hôi của cô. Nhưng trong ánh mắt ấy vẫn là sự chăm chú và kiên trì. Cô không nói gì, cũng không cần ai chú ý, chỉ lặng lẽ làm việc. Con đường dưới tay cô như được “thay áo”, trở nên gọn gàng và sáng sủa. Em đứng nhìn mà chợt thấy công việc ấy không hề đơn giản. Đó là sự lặp lại của từng động tác, nhưng chứa đựng rất nhiều cố gắng. Khi mọi người bắt đầu ra đường, cô đã gần hoàn thành công việc. Cô đẩy xe đi, để lại phía sau một con đường sạch sẽ. Em nhận ra rằng, vẻ đẹp của thành phố bắt đầu từ những điều nhỏ bé như thế. Và cô lao công, bằng sự âm thầm của mình, đã góp phần tạo nên vẻ đẹp ấy mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 6

Có những khoảnh khắc, con đường như trở thành một “sân khấu” yên tĩnh, và cô lao công là người biểu diễn duy nhất. Không có khán giả, không có tiếng vỗ tay, chỉ có tiếng chổi tre chạm xuống mặt đường vang lên đều đều. Cô bước đi chậm rãi, từng nhịp chân hòa cùng nhịp quét như một điệu nhạc quen thuộc. Dáng người cô hơi khom, nhưng không hề mệt mỏi, mà đầy kiên trì. Chiếc chổi trong tay cô đưa qua đưa lại, gom từng chiếc lá, từng mẩu rác nhỏ. Những thứ tưởng chừng vô nghĩa ấy lại được cô gom lại một cách cẩn thận. Chiếc xe rác phía sau lặng lẽ theo sau, như một người bạn đồng hành. Ánh sáng buổi sớm chiếu xuống, làm nổi bật những giọt mồ hôi trên trán cô. Cô không vội vàng, cũng không chậm chạp, mà cứ đều đặn như vậy. Thỉnh thoảng, cô dừng lại, chỉnh lại đống rác cho gọn rồi lại tiếp tục. Con đường dần thay đổi dưới từng nhịp chổi của cô. Từ bụi bẩn, lộn xộn trở nên sạch sẽ, gọn gàng hơn. Em đứng nhìn, cảm thấy như đang chứng kiến một sự thay đổi thầm lặng. Cô không cần ai biết đến, nhưng công việc của cô hiện diện ở khắp nơi. Khi cô rời đi, con đường vẫn ở đó, nhưng đã khác trước rất nhiều. Em chợt hiểu rằng, có những vẻ đẹp không đến từ sự ồn ào, mà từ những hành động giản dị mỗi ngày. Và cô lao công chính là người tạo nên vẻ đẹp bình dị mà đáng quý ấy.

Bài tham khảo Mẫu 7

Có những buổi sáng, em đi ngang qua con phố quen thuộc và bắt gặp cô lao công như một phần không thể thiếu của nơi ấy. Cô đứng bên lề đường, tay cầm chổi, ánh mắt hướng xuống mặt đất như đang trò chuyện với từng hạt bụi. Mỗi nhịp chổi đưa qua, bụi và lá khô lại lặng lẽ dịch chuyển, nhường chỗ cho sự sạch sẽ hiện ra. Dáng cô không cao, lại hơi gầy, nhưng từng bước đi vẫn chắc chắn và bền bỉ. Cô không làm nhanh, cũng không chậm, mà giữ một nhịp đều đặn như đã quen thuộc từ lâu. Chiếc xe rác phía sau kẽo kẹt lăn bánh, theo sát từng bước chân của cô. Ánh nắng sớm dần chiếu xuống, làm lấp lánh những giọt mồ hôi trên trán. Có lúc cô dừng lại, đưa tay lau nhẹ rồi lại tiếp tục công việc. Đôi bàn tay cô chai sạn, nhưng lại rất khéo léo khi gom rác. Không có lời than thở, không có sự vội vàng, chỉ có sự lặng lẽ và kiên trì. Con đường dần trở nên gọn gàng hơn dưới bàn tay của cô. Em đứng nhìn mà chợt thấy mọi thứ diễn ra thật nhẹ nhàng. Công việc của cô không ồn ào, nhưng lại mang đến một thay đổi rõ rệt. Khi cô rời đi, con đường sạch sẽ như vừa được chăm sóc cẩn thận. Em nhận ra rằng, có những con người âm thầm góp phần làm đẹp cuộc sống mỗi ngày. Và cô lao công chính là một trong những con người giản dị mà đáng quý như thế.

Bài tham khảo Mẫu 8

Có những lúc, em thấy con đường như đang “thở” nhẹ hơn sau từng nhịp chổi của cô lao công. Buổi sớm hôm ấy, khi không khí còn se lạnh, cô đã bắt đầu công việc quen thuộc. Cô đứng ở đầu con phố, tay cầm chổi, ánh mắt tập trung vào từng góc nhỏ. Mỗi lần chổi đưa qua, lớp bụi mỏng bay lên rồi nhanh chóng lắng xuống. Cô không quét vội, mà đi từng bước chậm rãi, chắc chắn. Dáng cô hơi nghiêng về phía trước, như dồn hết sức lực vào từng động tác. Đôi tay cô không ngừng chuyển động, lúc quét, lúc gom, rất nhịp nhàng. Chiếc xe rác phía sau lăn bánh theo, chứa dần những gì cô vừa dọn sạch. Ánh sáng buổi sớm chiếu lên, làm nổi bật khuôn mặt đã thấm mồ hôi của cô. Có lúc cô dừng lại, chỉnh lại đống rác cho gọn rồi tiếp tục làm việc. Không gian xung quanh vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng chổi xào xạc vang lên đều đặn. Con đường dưới tay cô dần thay đổi, từ bụi bặm trở nên sạch sẽ hơn. Em đứng nhìn mà cảm thấy mọi thứ thật bình yên. Công việc của cô lặp đi lặp lại mỗi ngày, nhưng không hề vô nghĩa. Nhờ có cô, con đường trở nên dễ chịu và đẹp đẽ hơn. Khi cô rời đi, không ai để ý, nhưng dấu vết công việc của cô vẫn còn lại. Em chợt hiểu rằng, có những giá trị không nằm ở sự nổi bật, mà ở sự bền bỉ. Và cô lao công chính là người âm thầm giữ gìn vẻ đẹp ấy mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 9

Có những buổi sáng, em bắt gặp cô lao công như một nét chấm nhỏ nhưng không thể thiếu trên bức tranh phố phường. Cô bước đi chậm rãi, tay cầm chổi, ánh mắt dõi theo từng khoảng đường phía trước. Mỗi nhịp chổi của cô không chỉ quét đi rác bụi, mà còn như xóa đi những dấu vết lộn xộn của ngày hôm qua. Dáng cô hơi khom xuống, nhưng không hề yếu ớt, trái lại rất bền bỉ. Đôi tay cô chuyển động đều đặn, lúc đưa chổi, lúc gom rác, không ngừng nghỉ. Chiếc xe rác phía sau lăn theo, âm thanh khe khẽ hòa vào sự yên tĩnh của buổi sớm. Ánh sáng ban mai dần lan ra, chiếu lên gương mặt đã thấm mồ hôi của cô. Cô không để ý đến xung quanh, chỉ tập trung vào công việc của mình. Thỉnh thoảng, cô dừng lại để gom gọn một đống rác rồi lại tiếp tục. Những chiếc lá khô, những mẩu giấy nhỏ dần biến mất dưới từng nhịp chổi. Con đường như được “thay áo”, trở nên sạch sẽ và sáng sủa hơn. Em đứng nhìn mà cảm thấy công việc ấy thật âm thầm nhưng ý nghĩa. Không có lời khen, không có sự chú ý, nhưng kết quả lại hiện rõ trước mắt. Khi cô rời đi, con phố như nhẹ nhàng hơn, thoáng đãng hơn. Em chợt nhận ra, vẻ đẹp của thành phố không chỉ đến từ những điều lớn lao. Nó còn đến từ những con người giản dị như cô. Và cô lao công, bằng sự kiên trì mỗi ngày, đã góp phần giữ gìn vẻ đẹp ấy một cách lặng lẽ.

Bài tham khảo Mẫu 10

Có những buổi sớm, khi phố xá còn chưa kịp thức giấc, cô lao công đã âm thầm “dọn đường” cho một ngày mới bắt đầu. Cô xuất hiện với chiếc chổi tre trên tay, bước chân chậm rãi mà vững vàng. Không gian xung quanh còn tĩnh lặng, chỉ có tiếng chổi quét xào xạc vang lên đều đặn. Cô đi dọc con đường, cúi xuống quét từng lớp bụi, từng chiếc lá rơi. Dáng cô hơi khom, lưng cong theo nhịp chổi, nhưng không hề tỏ ra mệt mỏi. Đôi tay cô làm việc không ngừng, chuyển động quen thuộc như đã gắn bó từ rất lâu. Chiếc xe rác phía sau lăn bánh nhẹ, theo sát từng bước chân. Ánh đèn đường còn sót lại chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật những giọt mồ hôi lấp lánh. Thỉnh thoảng, cô dừng lại, gom rác thành từng đống nhỏ rồi xúc lên xe. Không có sự vội vàng, chỉ có sự kiên trì và cẩn thận trong từng việc làm. Con đường dần thay đổi, trở nên sạch sẽ và gọn gàng hơn dưới bàn tay cô. Em đứng nhìn mà cảm thấy một sự bình yên khó tả. Công việc của cô tuy lặp lại mỗi ngày nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao. Khi ánh mặt trời bắt đầu lên cao, cô lặng lẽ rời đi. Không ai chú ý, nhưng con đường đã khác trước rất nhiều. Em chợt hiểu rằng, có những con người âm thầm làm đẹp cho cuộc sống mà không cần được nhắc tên. Và cô lao công chính là một trong những con người đáng quý như thế.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close