Viết bài văn tả con đường đến trường của em- Giới thiệu con đường đến trường: Con đường đã gắn bó với em mỗi ngày. - Cảm xúc chung: thân thương, quen thuộc… Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu con đường đến trường: Con đường đã gắn bó với em mỗi ngày. - Cảm xúc chung: thân thương, quen thuộc… II. Thân bài 1. Tả khái quát con đường - Con đường dài hay ngắn, rộng hay nhỏ. - Được lát nhựa, đổ bê tông hay đường đất. - Hai bên đường có: Hàng cây xanh/ Nhà cửa/ Đồng ruộng… 2. Tả cảnh con đường đến trường vào buổi sáng - Trời trong xanh, nắng nhẹ. - Gió mát, không khí trong lành. - Tiếng chim hót ríu rít. - Hàng cây rung rinh trong gió. - Hoa ven đường nở rực rỡ. - Cánh đồng lúa bên đường xanh/vàng óng. - Dòng sông, bờ mương, vườn cây… - Càng đến gần trường, con đường lại trở nên nhộn nhịp hơn. 3. Hoạt động của con người - Học sinh tung tăng đến trường. - Người dân đi làm, tập thể dục. - Tiếng nói cười rộn rã. - Các cô chú bán hàng buổi sáng. 4. Những điều em yêu thích trên con đường - Góc cây quen thuộc. - Tiệm bánh, quán nước nhỏ. - Cây phượng, hàng bằng lăng… - Những kỉ niệm: + Đi học cùng bạn bè + Nhặt lá, ngắm hoa + Trò chuyện trên đường đi học. III. Kết bài - Nêu tình cảm với con đường đến trường. - Khẳng định: Con đường là một phần đẹp của tuổi thơ. - Mong muốn: Con đường sẽ mãi thân thuộc và gắn bó với em. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Mỗi ngày đến trường, em đều đi qua một con đường rất quen thuộc. Con đường ấy không quá dài nhưng chứa đầy những hình ảnh thân thương. Buổi sáng, bầu trời trong xanh và không khí rất mát mẻ. Hai bên đường là những hàng cây xanh rì rung rinh trong gió. Thỉnh thoảng, vài chú chim nhỏ đậu trên cành hót líu lo như chào ngày mới. Ven đường có những luống hoa nhỏ đủ màu sắc đang khoe sắc dưới nắng mai. Xa xa là cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Mỗi khi gió thổi, sóng lúa lại nhấp nhô thật đẹp mắt. Trên đường, các bạn học sinh ríu rít trò chuyện và cùng nhau đến lớp. Các cô chú bán hàng cũng bắt đầu dọn quán cho buổi sáng. Em thích nhất là đoạn đường gần cổng trường vì lúc nào cũng đông vui, nhộn nhịp. Tiếng cười nói hòa cùng tiếng xe đạp tạo nên khung cảnh rất quen thuộc. Mỗi ngày đi trên con đường ấy, em đều cảm thấy vui vẻ và háo hức. Con đường đến trường đã gắn bó với em như một người bạn thân thiết. Em sẽ luôn yêu quý và nhớ mãi con đường đầy kỉ niệm này. Bài tham khảo Mẫu 1 Tuổi học trò giống như một chuyến đi dài đầy ắp tiếng cười và kỉ niệm. Trên hành trình ấy, có những điều tưởng chừng rất bình thường nhưng lại khiến người ta nhớ mãi khi lớn lên. Với em, đó chính là con đường quen thuộc dẫn tới trường mỗi ngày, con đường đã âm thầm đi cùng em suốt những năm tháng tuổi thơ. Con đường đến trường của em không quá rộng, chỉ là một con đường bê tông nhỏ chạy quanh co giữa làng quê yên bình. Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng còn dịu nhẹ, em lại khoác cặp lên vai và bước đi trên con đường thân thuộc ấy. Không khí buổi sớm trong lành và mát rượi. Những cơn gió nhẹ mang theo mùi thơm của đồng lúa và cỏ cây khiến em cảm thấy thật dễ chịu. Hai bên đường là những hàng cây xanh rì rung rinh trong gió. Có đoạn đi ngang qua cánh đồng lúa rộng mênh mông. Mỗi khi gió thổi, cả cánh đồng lại gợn sóng lăn tăn như mặt biển xanh vàng tuyệt đẹp. Xa xa, vài chú cò trắng chao nghiêng trên nền trời trong vắt. Thỉnh thoảng, em còn nghe thấy tiếng chim hót ríu rít trên những cành tre ven đường như đang chào đón một ngày mới bắt đầu. Con đường buổi sáng không hề vắng lặng. Các cô chú nông dân đã ra đồng từ sớm. Tiếng cười nói rôm rả hòa cùng tiếng xe đạp “leng keng” của học sinh tạo nên khung cảnh thật nhộn nhịp. Em thích nhất là lúc gặp nhóm bạn thân trên đường đi học. Chúng em vừa đi vừa trò chuyện, có khi còn thi xem ai đến trường trước. Vì thế mà con đường dường như ngắn lại rất nhiều. Gần đến trường, không khí càng đông vui hơn. Từng tốp học sinh trong bộ đồng phục trắng sạch sẽ ríu rít bước qua cổng trường. Tiếng trống vang lên giòn giã giữa buổi sớm khiến ai cũng nhanh chân hơn. Ánh nắng lúc này đã vàng tươi trên những tán phượng xanh mướt trước sân trường. Con đường đến trường tuy giản dị nhưng lại chứa đựng biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi học trò. Mai này dù có đi đâu xa, em tin rằng mình vẫn sẽ nhớ mãi những buổi sáng yên bình trên con đường thân thương ấy, nơi đã lưu giữ biết bao tiếng cười và những tháng ngày vô tư đẹp nhất. Bài tham khảo Mẫu 2 Mỗi buổi sáng, khi chiếc cặp vừa được khoác lên vai cũng là lúc em bắt đầu hành trình quen thuộc đến trường. Con đường ấy em đã đi không biết bao nhiêu lần, vậy mà ngày nào cũng đem đến những cảm giác thật khác lạ. Có hôm rộn ràng tiếng cười, có hôm lại yên ả trong làn gió sớm, nhưng lúc nào cũng khiến em thấy thân thương vô cùng. Con đường ấy bắt đầu từ đầu ngõ nhỏ trước nhà em. Mỗi sáng, khi cánh cửa vừa mở ra, em đã nghe thấy tiếng chổi tre xào xạc của bà cụ hàng xóm đang quét sân. Mùi xôi nóng từ quán nhỏ đầu làng theo gió bay nghi ngút khiến bụng em réo lên từng hồi. Có hôm, bác bán bánh mì vừa đạp xe vừa leng keng chiếc chuông nhỏ nghe vui tai vô cùng. Đi thêm một đoạn, con đường bỗng rộng ra và chạy men theo con mương nhỏ. Dòng nước trong veo lững lờ trôi, mang theo những chiếc lá vàng khô xoay vòng trên mặt nước. Mấy cây bằng lăng ven đường vào mùa hè tím biếc cả một khoảng trời. Những cánh hoa rơi đầy mặt đất, mỗi lần đạp xe qua lại lại nghe mềm xào xạc dưới bánh xe. Em thích nhất là đoạn đường đi ngang qua khu chợ sáng. Chợ không lớn nhưng lúc nào cũng đông vui. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng trả giá rộn ràng hòa cùng tiếng gà vịt tạo nên một âm thanh rất riêng của buổi sớm quê nhà. Các cô bán hàng luôn cười thật tươi, đôi khi còn hỏi: “Hôm nay đi học sớm thế à?”. Qua khỏi khu chợ, con đường trở nên yên tĩnh hơn. Hai hàng cây sao cao vút đứng im lìm như những người lính canh đường. Ánh nắng len qua tán lá, rơi xuống mặt đường thành từng vệt sáng lung linh. Những lúc đi một mình, em thường nhìn cái bóng của mình kéo dài trên mặt đất rồi tưởng tượng đang bước vào một cuộc phiêu lưu thú vị. Con đường đến trường của em không có gì quá đặc biệt, nhưng lại chất chứa biết bao điều giản dị mà thân thương. Mai này lớn lên, có thể em sẽ đi qua rất nhiều con đường khác, nhưng chắc sẽ chẳng nơi nào mang lại cảm giác bình yên như con đường tuổi thơ ấy. Bài tham khảo Mẫu 3 Mỗi buổi sáng, khi tiếng đồng hồ vừa reo lên cũng là lúc em bắt đầu một “cuộc chiến” quen thuộc trên con đường đến trường giữa lòng thành phố. Con đường đến trường của em là tiếng xe cộ nối dài, tiếng còi vang lên vội vã và dòng người hối hả cuốn theo nhịp sống tất bật. Vừa bước ra khỏi nhà, em đã thấy đường phố đông nghẹt. Xe máy nối đuôi nhau từng hàng dài, ô tô chen chúc nhau từng chút một, đôi khi đứng yên như không thể nhúc nhích. Đèn đỏ vừa bật lên, cả dòng xe dừng lại, tạo thành một “bức tường” người và xe kéo dài đến tận ngã tư. Có những lúc kẹt xe kéo dài, ai nấy đều sốt ruột, ánh mắt nhìn đồng hồ liên tục như đang đuổi theo thời gian. Con đường em đi qua có rất nhiều tòa nhà cao tầng san sát. Những tấm kính lớn phản chiếu ánh nắng buổi sớm khiến cả phố phường như sáng lấp lánh. Bên vỉa hè, các cô chú bán hàng rong đã bắt đầu một ngày mới: tiếng rao bánh mì, xôi, cà phê hòa vào nhau tạo thành âm thanh đặc trưng của thành phố. Thỉnh thoảng, tiếng còi xe cứu thương vang lên khiến mọi người vội vã dạt sang hai bên, nhường đường trong chốc lát. Đi qua những đoạn đường đông đúc nhất, em luôn phải đi chậm lại. Có hôm xe cộ chen chúc đến mức từng chút một mới nhích được. Nhưng trong dòng người ấy, em vẫn thấy những điều rất quen thuộc: bác tài xế kiên nhẫn chờ đèn đỏ, cô chú đi làm tranh thủ nhìn điện thoại, và những bạn học sinh như em cố gắng giữ an toàn trên đường đến trường. Dù ồn ào và đôi lúc mệt mỏi, con đường thành phố vẫn có một nhịp sống rất riêng. Khi vượt qua được đoạn tắc đường và đến gần cổng trường, em lại thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Tiếng ồn phía sau dường như lùi lại, nhường chỗ cho tiếng cười nói của bạn bè và tiếng trống trường quen thuộc. Con đường đến trường giữa thành phố tuy không yên bình, nhưng lại cho em hiểu thêm về nhịp sống vội vã của cuộc sống hiện đại. Bài tham khảo Mẫu 4 Nhà em nằm ngay sát ngôi trường tiểu học, chỉ cách một đoạn đường ngắn nên mỗi buổi sáng đi học với em vừa nhanh vừa quen thuộc như một thói quen không thể thiếu trong ngày. Chỉ cần bước ra khỏi cổng nhà, em đã thấy ngay con đường nhỏ dẫn đến trường. Con đường không dài, chỉ khoảng vài chục mét, nhưng lúc nào cũng sạch sẽ và gọn gàng. Hai bên đường là những hàng rào thấp, phía sau là những ngôi nhà san sát nhau, tạo nên một khu phố nhỏ yên bình. Vì đường rất gần nên em thường đi bộ cùng vài người bạn hàng xóm. Buổi sáng, không khí trong lành và hơi se mát. Ánh nắng vừa lên nhẹ nhàng phủ xuống mặt đường, khiến mọi thứ trở nên sáng sủa và tươi mới. Đôi khi, em còn chưa kịp trò chuyện hết một câu thì đã thấy cổng trường hiện ra ngay trước mắt. Con đường ngắn nên không có nhiều cảnh vật thay đổi, nhưng vẫn có những điều rất thân quen. Một cây bàng nhỏ ở góc đường mùa nào cũng thay áo mới: khi thì xanh rì, khi thì vàng rực lá rơi xào xạc. Gần đó là tiệm tạp hóa nhỏ, nơi cô bán hàng luôn nở nụ cười chào chúng em mỗi sáng. Có hôm em và bạn còn đùa nhau rằng con đường này ngắn đến mức chưa kịp kể xong một câu chuyện đã phải tạm dừng lại để vào lớp. Nhưng chính vì vậy mà mỗi buổi sáng đi học đều rất nhẹ nhàng, không vội vã, không mệt mỏi. Con đường đến trường tuy ngắn nhưng lại rất thân thuộc với em. Nó giống như một nhịp cầu nhỏ nối giữa ngôi nhà ấm áp và ngôi trường thân yêu. Dù ngắn ngủi, con đường ấy vẫn chứa đựng biết bao niềm vui giản dị của mỗi ngày đến lớp. Bài tham khảo Mẫu 5 Mỗi buổi sáng, em lại bắt đầu ngày mới bằng một hành trình quen thuộc: ngồi sau xe máy của mẹ, đi trên con đường đến trường giữa thành phố đông đúc. Mẹ chở em đi trên chiếc xe máy nhỏ quen thuộc. Tiếng động cơ vang lên đều đều hòa cùng âm thanh náo nhiệt của phố phường. Hai bên đường là những tòa nhà cao tầng, cửa hàng san sát nhau, bảng hiệu đủ màu sắc sáng lấp lánh. Buổi sáng, đường phố lúc nào cũng đông xe. Xe máy nối nhau thành dòng dài, ô tô chậm chạp nhích từng chút một, có lúc phải dừng lại vì đèn đỏ hoặc kẹt xe. Ngồi phía sau, em ôm nhẹ balo, tựa vào lưng mẹ và nhìn dòng người qua lại. Có cô chú đang vội vã đi làm, có anh chị học sinh cũng đang được cha mẹ chở đến trường giống em. Thỉnh thoảng, em nghe tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao hàng buổi sáng của những cô chú bán bánh mì, xôi, cà phê ven đường. Có những đoạn đường bị kẹt xe, xe cộ chen chúc nhau, di chuyển rất chậm. Mẹ thường kiên nhẫn chờ đợi, thỉnh thoảng quay lại hỏi em có mệt không. Lúc ấy, em cảm thấy con đường dù đông đúc nhưng lại rất gần gũi và an toàn vì luôn có mẹ bên cạnh. Khi xe đi qua những đoạn đường thoáng hơn, gió buổi sáng lùa vào mát rượi, làm em tỉnh táo hẳn. Ánh nắng len qua các tòa nhà cao tầng, phản chiếu xuống mặt đường tạo thành những vệt sáng lung linh. Thành phố lúc này vừa ồn ào vừa rực rỡ, mang một nhịp sống rất riêng. Con đường đến trường trên thành phố, dù có đông đúc và đôi khi kẹt xe, nhưng với em đó vẫn là một hành trình quen thuộc và ấm áp nhất, vì luôn có mẹ đồng hành mỗi ngày.
|






Danh sách bình luận