Đọc hiểu Người mẹ một mắt (TQT) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

Mẹ tôi chỉ còn một bên mắt. Tôi ghét điều đó, và vì thế tôi ghét luôn cả mẹ. Mẹ có một cửa hàng ọp ẹp ở khu chợ tồi tàn, lượm lặt đủ các loại rau cỏ lặt vặt để bán. Bà làm tôi xấu hổ. Một ngày kia ở trường tôi có sự kiện đặc biệt, và mẹ đã đến.

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

NGƯỜI MẸ MỘT MẮT

Mẹ tôi chỉ còn một bên mắt. Tôi ghét điều đó, và vì thế tôi ghét luôn cả mẹ. Mẹ có một cửa hàng ọp ẹp ở khu chợ tồi tàn, lượm lặt đủ các loại rau cỏ lặt vặt để bán. Bà làm tôi xấu hổ.
Một ngày kia ở trường tôi có sự kiện đặc biệt, và mẹ đã đến. Tôi xấu hổ lắm. Tôi nhìn mẹ với ánh mắt rất căm ghét rồi chạy đi. Ngày hôm sau đến trường, mọi người trêu chọc tôi: “Ê, mẹ mày chỉ có một mắt thôi à?”.
Tôi ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới này, vì vậy tôi nói với bà rằng: “Mẹ, tại sao mẹ chỉ còn một bên mắt thôi? Mẹ sẽ chỉ biến con thành trò cười cho thiên hạ. Sao mẹ không chết luôn đi?”. Mẹ tôi không phản ứng. Tôi nghĩ mình quá nhẫn tâm, nhưng lúc đó cảm giác thật thoải mái vì tôi nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu.
Đêm hôm ấy…
Tôi thức dậy, xuống bếp lấy cốc nước. Mẹ đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức tôi. Tôi vào ngó xem mẹ thế nào rồi quay về phòng. Chính vì câu tôi đã thốt ra với mẹ, nên có cái gì đó làm đau nhói trái tim tôi.
Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ. Tôi tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi vì tôi ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt.
Rồi tôi lao vào học. Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng với tất cả sự tự tin và nỗ lực. tôi rời bỏ mẹ đến Bắc Kinh.
Tôi kết hôn, mua nhà và làm cha. Giờ đây, tôi là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc. Tôi thích cuộc sống ở thành phố. Sự náo nhiệt, sôi động giúp tôi quên đi hình ảnh người mẹ tội nghiệp.
Cho tới một hôm, người tôi không mong đợi nhất đã xuất hiện trước cửa nhà. Mặt tôi tối sầm lại, tôi đã lạnh lùng hỏi người đàn bà đó: “Có chuyện gì không? Bà là ai?”. Đó là mẹ tôi, vẫn dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người phụ nữ với đôi mắt không hoàn thiện ấy.
Đứa con bốn tuổi của tôi nhìn thấy bà, nó đã quá sợ hãi, chạy núp vào một góc nhà. Tôi vờ như không nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói: “Bà là ai, tôi không quen bà”. Tôi đang tự lừa gạt mình và thực sự từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế. Tôi cố quên đi cái sự thật bà là mẹ tôi. Tôi luôn muốn trốn tránh sự thật này. Tôi đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì bà khiến đứa con gái nhỏ của tôi sợ hãi.
Đáp lại sự phũ phàng ấy, người đàn bà tiều tụy kia chỉ nói: “Xin lỗi, có lẽ tôi đã tới nhầm địa chỉ”, và rồi bà đi mất.
“May quá, bà ấy không nhận ra mình” - tôi thầm nhủ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tự nói với mình rằng sẽ không bao giờ quan tâm hoặc nghĩ về bà.
Một ngày, tôi được mời về trường cũ để gặp mặt nhân kỷ niệm thành lập trường. Tôi nói dối vợ rằng sẽ đi công tác mấy hôm.
Sau buổi họp mặt, tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó một cái lều cũ rách, lụp xụp, ẩm ướt. Bây giờ nó vẫn thế. Tôi xuống xe và bước vào. Tôi thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay bà có một mẩu giấy. Đó là bức thư bà viết cho tôi.
Con trai yêu quý của mẹ!
“Mẹ nghĩ cuộc đời này mẹ đã sống đủ. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ có quá tham lam không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc? Mẹ nhớ con nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ. Mẹ đã rất muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con.
Mẹ xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.
Con biết không, hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên với khiếm khuyết trên khuôn mặt đáng yêu, vì vậy, mẹ đã tặng nó cho con.
Mẹ rất tự hào vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của me ở đó, mẹ chưa bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Con đã từng ghét bỏ hay tức giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là bởi vì con cũng yêu mẹ.
Mẹ rất nhớ khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những lúc con chạy loăng quăng bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả thế giới đối với mẹ”.
Thế giới quanh tôi cũng như đang đổ sụp. Tôi khóc cho người chỉ biết sống vì tôi.

(TQT, dẫn theo https://dantri.com.vn)

Câu 1

Xác định thể loại của văn bản trên.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc toàn bộ nội dung và chú ý đặc điểm hình thức. Nếu văn bản kể về một chuỗi sự việc có nhân vật, cốt truyện, diễn biến và ý nghĩa giáo dục thì đó là truyện (truyện ngắn).

Lời giải chi tiết

Thể loại: Truyện ngắn.

Giải thích:

Văn bản kể về cuộc đời của người con và người mẹ một mắt thông qua các sự việc diễn ra theo trình tự thời gian như: tuổi thơ, trưởng thành, lập gia đình và khi mẹ qua đời. Văn bản có nhân vật, cốt truyện, diễn biến và kết thúc giàu ý nghĩa, vì vậy đây là một truyện ngắn.

Câu 2

Phó từ vẫn trong câu: “Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ” chỉ gì?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc kĩ câu văn chứa phó từ, xác định từ mà phó từ bổ sung ý nghĩa và xem phó từ biểu thị ý nghĩa gì (thời gian, mức độ, sự tiếp diễn, khẳng định,...).

Lời giải chi tiết

Phó từ "vẫn" chỉ sự tiếp diễn của trạng thái, hành động.

Giải thích:

Phó từ "vẫn" cho thấy trạng thái căm ghét của người con không thay đổi, vẫn tiếp diễn mặc dù đã có sự day dứt trong lòng.

Câu 3

Người con trong văn bản là người như thế nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc toàn bộ văn bản, chú ý lời nói, hành động, suy nghĩ của nhân vật người con ở từng giai đoạn để nhận xét về tính cách.

Lời giải chi tiết

Người con là người:

- Mặc cảm, sĩ diện, coi trọng vẻ bề ngoài.

- Vô tâm, bất hiếu, ghét bỏ và chối bỏ mẹ vì khiếm khuyết của mẹ.

- Chỉ đến khi đọc bức thư của mẹ mới nhận ra sự hi sinh lớn lao của mẹ và vô cùng ân hận, đau đớn.

Giải thích:

Từ nhỏ, người con luôn xấu hổ vì mẹ chỉ có một mắt, thậm chí còn mong mẹ chết và sau này chối bỏ mẹ khi đã trưởng thành. Những lời nói và hành động ấy cho thấy sự ích kỉ, vô tâm và bất hiếu của người con. Tuy nhiên, khi biết sự thật mẹ đã hi sinh một mắt để cứu mình, người con vô cùng đau đớn, hối hận và bật khóc vì nhận ra tình yêu thương bao la của mẹ.

Câu 4

Theo em, vì sao người con trong văn bản lại khóc sau khi đọc bức thư của mẹ?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc kĩ nội dung bức thư của người mẹ, xác định sự thật được hé lộ và liên hệ với những hành động trước đó của người con để lí giải nguyên nhân khiến nhân vật bật khóc.

Lời giải chi tiết

Người con khóc vì:

- Biết được sự thật mẹ đã hi sinh một bên mắt để cứu mình.

- Nhận ra tình yêu thương, sự hi sinh vô điều kiện của mẹ.

- Day dứt, ân hận vì suốt cuộc đời đã ghét bỏ, xúc phạm, chối bỏ và không kịp báo hiếu mẹ.

Giải thích:

Bức thư đã giúp người con hiểu rằng mẹ mất một mắt không phải vì điều gì đáng xấu hổ mà vì đã hi sinh tất cả cho con. Trong khi mẹ luôn yêu thương và bao dung thì người con lại nhiều lần làm mẹ tổn thương. Khi nhận ra sự thật ấy cũng là lúc mẹ đã qua đời, người con vô cùng đau đớn, hối hận nên bật khóc.

Câu 5

Văn bản đã gợi cho em những thông điệp ý nghĩa nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Từ nội dung câu chuyện, rút ra những bài học và thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm. Có thể nêu từ hai đến ba thông điệp, kết hợp với suy nghĩ của bản thân.

Lời giải chi tiết

Gợi ý:

- Hãy yêu thương, kính trọng và hiếu thảo với cha mẹ khi còn có thể.

- Đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài vì mỗi người đều có những câu chuyện và sự hi sinh phía sau mà ta không biết.

- Cần biết trân trọng tình cảm gia đình, sống biết ơn và đừng để sự hối hận đến khi mọi thứ đã quá muộn.

Giải thích:

Qua câu chuyện, người đọc cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh vô điều kiện của người mẹ. Đồng thời, câu chuyện cũng phê phán lối sống ích kỉ, vô tâm và chỉ biết coi trọng hình thức bên ngoài. Vì vậy, mỗi người cần sống yêu thương, biết ơn và quan tâm đến những người thân yêu của mình.

  • Đọc hiểu Sợi tóc (Thạch Lam) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Anh Thành nhỏm dậy, nghiêng mình chống khuỷu tay xuống giường rồi bắt đầu nói với một giọng trầm và thong thả, khiến người hiểu được hết các ý tứ của câu chuyện. Tôi có một người anh họ rất giầu và rất ngốc (có lẽ mình cho anh ta là ngốc, bởi vì hắn không xử sự như mình, không có những quan niệm về cuộc đời như mình; nhưng thật ra biết đâu cách ăn ở của anh ta lại không khôn ngoan hơn, bởi vì anh ta đã giầu và sung sướng?).

  • Đọc hiểu Bà lái đò (Nguyễn Công Hoan) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Chúng tôi tới một bờ sông và phải qua con sông khá rộng ấy. Chà, chúng tôi thở phào một hơi khoan khoái: Chúng tôi sẽ được nghỉ ngơi trên thuyền. Một người đàn bà ngoài bốn mươi, ngồi cạnh một thằng bé chừng tám chín tuổi, hướng mặt ra sông, đang vót tre bằng con dao nhọn.

  • Đọc hiểu Hành trang lên đường | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Có một hòa thượng muốn đi học tập ở nơi xa. Sư thầy hỏi: - Khi nào con đi? - Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường. Sự thầy trầm ngâm một lát rồi nói:

  • Đọc hiểu Vầng trăng của bà (Tạ Duy Anh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Bà tôi thuộc rất nhiều truyện cổ tích. Vào những đêm trăng bà thường kê chõng dưới giàn hoa thiên lý, ngồi đón gió thổi lại từ phía biến. Tôi nghiện chuyện bà kế: Hoàng Trìu kén vợ, Tống Trân Cúc Hoa, Phạm Tải Ngọc Hoa, Thúy Kiều Kim Trọng... bà thuộc làu và đọc bằng thứ giọng êm ái như lời ru.

  • Đọc hiểu Nhìn qua khung cửa sổ | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Một gia đình nọ mới dọn đến ở trong một khu phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc ăn điểm tâm, đứa con thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi. “Tấm vải bẩn thật!” – Cậu bé thốt lên “- Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một thứ xà bông mới thì giặt sẽ sạch hơn”.

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 8 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close