Đọc hiểu Cha tôi (Phan Thị Vàng Anh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8Một ngày của cha tôi bắt đầu vào lúc bốn giờ. Cha tôi dậy sớm để nấu cơm, nấu nước, rồi sắp vào một cái khay con, một đôi đũa, một cái bát...xong hết mới gọi tôi dậy ăn. Cha đã để sẵn nước sôi trong nhà tắm, dắt sẵn xe đạp ra ngoài sân... Làm xong hết những việc ấy, cha đi học bài. Quảng cáo
Câu hỏi
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: Một ngày của cha tôi bắt đầu vào lúc bốn giờ. Cha tôi dậy sớm để nấu cơm, nấu nước, rồi sắp vào một cái khay con, một đôi đũa, một cái bát...xong hết mới gọi tôi dậy ăn. Cha đã để sẵn nước sôi trong nhà tắm, dắt sẵn xe đạp ra ngoài sân... Làm xong hết những việc ấy, cha đi học bài. Cha học cho đến lúc mẹ dậy. Học thơ, thơ từ cổ chí kim, của bất cứ ai, miễn đáng gọi là thơ, học kịch, học văn, học văn chương và học cả những gì dường như văn chương không bao giờ thèm đụng tới. Cho đến lúc gần bảy mươi, cha tôi vẫn là một học trò ngoan, bất chấp tuổi già mà len lỏi vào bất cứ góc nào của khu vườn văn hóa. [...] Khoảng bảy rưỡi, cha, mẹ ăn sáng. Rồi cha tôi ngồi vào bàn, cái bàn mà tôi học bây giờ, ngày ấy ít ai dám đến gần khi cha đang viết. Trên bàn đầy giấy và sách, lâu lâu bình mực quên không đậy đổ một lần, khi ấy loạn cả nhà. Không ngày nào cha không ngồi viết, cả khi gãy tay, bó bột, ngày trước, ngày sau đã nguệch ngoạc viết bằng tay trái. Đôi lúc tôi thấy, nghề văn như một cái ách, người ta lúc nào cũng áy náy lo âu, sợ mình chưa đọc đủ, chưa viết đủ, chưa viết xong lại thấy bực bội như thể có điều gì oan trái trong lòng chưa nói ra hết được. Và tôi nghĩ, có lẽ cha tôi chọn cho mình một cái ách nặng [...] Rồi cha tôi bệnh nặng, những tháng cuối cùng, cha chỉ nằm trong phòng, không nói được, không biểu lộ tình cảm gì trên mặt, chỉ ngơ ngác nhìn trời qua cửa sổ. Vậy mà, theo thói quen, thấy tờ báo nào ở cạnh cha cũng cầm lên đọc, khi thấy mẹ tôi cầm quyển sách nào đi ngang cha cũng nhìn cho được cái gáy sách, dù đã không hiểu được gì nữa. Bạn của cha tôi đông lắm, họ đến thăm và ai cũng thấy rằng ông Trời sao thật tàn bạo, bắt một con người thông minh như cha phải sống như một đứa trẻ mới sinh. Tôi đi học về, vào giường ngồi chơi, nắm tay cha, gầy guộc, và khóc, có lần, cha tỉnh ra, nhìn tôi cau mày và cũng khóc theo. Sau đó ít ngày, cha mất. Sau lễ hỏa táng, anh Định và tôi được giao nghi lễ cuối cùng là đem tro của cha thả xuống sông. Tôi ngồi sau, ôm chặt cái túi còn ấm nóng. Đây là cha tôi, ngày nào còn ôm tôi, đứa trẻ con ngủ gật trên xe; đây là thầy giáo tôi... giờ thu lại trong hũ cốt và một bao tro. Chúng tôi ra sông Sài Gòn, khi tro được thả xuống, tôi biết từ nay mình đã mồ côi cha, chỗ dựa lớn nhất đời tôi đã mất, và tôi sẽ phải học, như cha dạy: “Học không phải để vui, mà để không ai giết được mình!”. Học để thành người. (Trích Cha tôi, Phan Thị Vàng Anh, NXB Văn học, 2007, tr.126-127) Chú thích: - Phan Thị Vàng Anh sinh ngày 18 tháng 8 năm 1968 tại Hà Nội, con gái của nhà thơ Chế Lan Viên và nhà văn Vũ Thị Thường. Chị tốt nghiệp Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh năm 1993, hiện sống ở Thành phố Hồ Chí Minh, là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1996. Năm 2005, chị được bầu làm ủy viên ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam nhiệm kỳ 7. - Tác phẩm Cha tôi là câu chuyện Phan Thị Vàng Anh viết về chính người cha của mình, Nhà thơ Chế Lan Viên.
Câu 1
Xác định ngôi kể trong đoạn trích trên. Phương pháp giải
Đọc văn bản, chú ý các từ xưng hô của người kể (tôi, ta, chúng tôi, em...) để xác định ngôi kể. Lời giải chi tiết
Ngôi kể thứ nhất. Giải thích: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất vì người kể chuyện xưng "tôi"
Câu 2
Người cha trong câu chuyện có những thói quen nào? Xem lời giải
Câu 3
Chỉ ra và nêu tác dụng của phép tu từ liệt kê được sử dụng trong đoạn văn sau: “ Làm xong hết những việc ấy, cha đi học bài. Cha học cho đến lúc mẹ dậy. Học thơ, thơ từ cổ chí kim, của bất cứ ai, miễn đáng gọi là thơ, học kịch, học văn, học văn chương và học cả những gì dường như văn chương không bao giờ thèm đụng tới. Cho đến lúc gần bảy mươi, cha tôi vẫn là một học trò ngoan, bất chấp tuổi già mà len lỏi vào bất cứ góc nào của khu vườn văn hóa.” Xem lời giải
Câu 4
Việc khắc họa hình ảnh người cha trong những câu văn: “ Cha tôi dậy sớm để nấu cơm, nấu nước, rồi sắp vào một cái khay con, một đôi đũa, một cái bát...xong hết mới gọi tôi dậy ăn. Cha đã để sẵn nước sôi trong nhà tắm, dắt sẵn xe đạp ra ngoài sân…” cho thấy cha là người như thế nào? Xem lời giải
Câu 5
Anh/ chị hiểu như thế nào về lời dặn của người cha ở cuối câu chuyện: “Học không phải để vui, mà để không ai giết được mình!”? Hãy trình bày cách hiểu của mình bằng một đoạn văn ngắn từ 3-5 câu. Xem lời giải
Câu 6
Nhân vật chính trong truyện là ai? Xem lời giải
Câu 7
Chỉ ra từ láy trong câu văn sau: “Rồi cha tôi bệnh nặng, những tháng cuối cùng, cha chỉ nằm trong phòng, không nói được, không biểu lộ tình cảm gì trên mặt, chỉ ngơ ngác nhìn trời qua cửa sổ.” Xem lời giải
Câu 8
Theo nhân vật tôi, sau khi người cha mất, chỗ dựa lớn nhất của mình không còn, cô sẽ phải làm gì? Xem lời giải
Câu 9
Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ điệp ngữ trong đoạn văn sau: “Cha học cho đến lúc mẹ dậy. Học thơ, thơ từ cổ chí kim, của bất cứ ai, miễn đáng gọi là thơ, học kịch, học văn, học văn chương và học cả những gì dường như văn chương không bao giờ thèm đụng tới.” Xem lời giải
Câu 10
Em hãy nêu thông điệp ý nghĩa từ câu chuyện. Xem lời giải
Câu 11
Từ hình ảnh người cha trong câu chuyện, trình bày suy nghĩ của em về tình phụ tử trong cuộc sống. Xem lời giải
|

Xem lời giải






Danh sách bình luận