Viết bài văn tưởng tượng mình là nhân vật que diêm trong Cô bé bán diêm của An-đéc-xen để kể lại câu chuyện này theo một cách kết thúc khác

I. Mở bài - Lời tự giới thiệu của nhân vật que diêm về bản thân. - Hoàn cảnh sống bên cạnh cô bé bán diêm tội nghiệp. - Bối cảnh dẫn dắt vào câu chuyện xảy ra trong đêm giao thừa định mệnh.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Lời tự giới thiệu của nhân vật que diêm về bản thân.

- Hoàn cảnh sống bên cạnh cô bé bán diêm tội nghiệp.

- Bối cảnh dẫn dắt vào câu chuyện xảy ra trong đêm giao thừa định mệnh.

II. Thân bài

a) Giới thiệu hoàn cảnh của câu chuyện

- Thời gian đêm giao thừa trời rét mướt, tuyết rơi dày đặc.

- Ngoại hình gầy guộc, đôi chân trần đỏ ửng, bộ quần áo rách rưới của cô bé.

- Tình cảnh đáng thương: không bán được bao diêm nào, không dám về nhà vì sợ bố đánh.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Cảm xúc của các que diêm trong bao khi chứng kiến sự lạnh giá của chủ nhân.

- Các lần cô bé quẹt diêm để sưởi ấm dưới góc nhìn của người trong cuộc.

- Những ảo ảnh đẹp đẽ hiện ra mỗi khi diêm cháy và sự hụt hẫng khi lửa tắt.

- Lần quẹt diêm cuối cùng khi hình ảnh người bà hiền hậu xuất hiện.

Hành động quẹt cả bao diêm để giữ bà lại khiến tất cả bùng cháy mạnh mẽ.

c) Kết thúc sáng tạo của câu chuyện

- Sự kiện bất ngờ xảy ra nhờ vào ánh sáng rực rỡ của bó diêm.

- Sự xuất hiện kịp thời của một nhân vật mới đến cứu giúp cô bé.

- Hành động chăm sóc, che chở, cứu sống em khỏi cái chết rét.

- Cảm xúc hạnh phúc, mãn nguyện của que diêm trước khi tan thành tro bụi.

III. Kết bài

- Khung cảnh góc tường vào sáng hôm sau khi chỉ còn lại những tàn tro.

- Cuộc sống mới đầy vui vẻ, ấm áp và hạnh phúc của cô bé bán diêm.

- Suy nghĩ hoặc bài học về tình yêu thương giữa con người với con người trong cuộc sống.

Dàn ý chi tiết Mẫu 1

I. Mở bài

- Trong cuộc đời của một que diêm, chúng tôi thường chỉ cháy lên trong chốc lát rồi tắt lịm đi vô nghĩa.

- Thế nhưng tôi lại có một số phận rất đặc biệt khi được chứng kiến một câu chuyện đầy cảm động.

- Tôi chính là một que diêm nhỏ nằm trong bao diêm của cô bé bán diêm tội nghiệp trong đêm giao thừa năm ấy.

- Đó là một đêm đông định mệnh đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của chủ nhân tôi và cả chính tôi.

II. Thân bài

a) Giới thiệu hoàn cảnh của câu chuyện

- Đêm giao thực tại trời lạnh buốt giá, những bông tuyết không ngừng rơi xuống đường phố vắng vẻ.

- Cô bé bán diêm có dáng người gầy gò, mặc chiếc áo mỏng manh cũ nát đang ngồi co rúm ở góc tường.

- Đầu em trần, chân em đi đất, đôi bàn chân nhỏ bé đã đỏ ửng lên rồi tím bầm lại vì sương tuyết.

- Khuôn mặt em xanh xao vì đói, ánh mắt đượm buồn nhìn những ngôi nhà sáng đèn và ngửi thấy mùi ngỗng quay thơm phức.

- Cả ngày em không bán được bao diêm nào, không ai đoái hoài nên em không dám về nhà vì sợ bố sẽ đánh đòn.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Tôi và các bạn nằm trong bao diêm, cảm thấy cơ thể cô bé run lên bần bật vì cái lạnh thấu xương.

- Cô bé liều quẹt những que diêm đầu tiên, lòng tôi xót xa khi thấy các bạn mình lần lượt bùng cháy rồi vụt tắt.

- Mỗi lần diêm cháy, em lại mơ thấy lò sưởi rực hồng, bàn ăn thịnh soạn và cây thông Noel lấp lánh.

- Đến lượt tôi thắp sáng, ánh lửa của tôi đã gọi về hình ảnh người bà hiền hậu đang mỉm cười với em.

- Sợ bà biến mất, cô bé cuống cuồng quẹt tất cả những que diêm còn lại, chúng tôi cùng bùng cháy mạnh mẽ.

c) Kết thúc sáng tạo của câu chuyện

- Ánh sáng rực rỡ từ bó diêm của chúng tôi chiếu sáng cả góc phố, thu hút một người phụ nữ nhân hậu vừa đi lễ về.

- Người phụ nữ thấy cô bé đang lịm đi liền hốt hoảng chạy lại, ôm chặt lấy em vào lòng để truyền hơi ấm.

- Bà lấy chiếc áo choàng lông dày dặn của mình bọc lấy thân hình nhỏ bé của em và xoa hai bàn tay cho em.

- Bà quyết định bế em lên chiếc xe ngựa của mình, đưa em về nhà chăm sóc và nhận em làm con nuôi.

- Tôi cháy hết mình rồi biến thành tro, lòng tràn ngập niềm vui vì thấy em đã tìm được người mẹ thứ hai.

III. Kết bài

- Mùa đông lạnh lẽo rồi cũng sẽ qua đi để nhường chỗ cho mùa xuân ấm áp tràn về trên muôn ngả đường.

- Sáng hôm sau, người ta chỉ thấy những bao diêm cháy hết ở góc tường chứ không có ai phải lìa xa cõi đời.

- Cô bé bán diêm giờ đây đã có một mái nhà thực sự, được mặc quần áo đẹp và được đi học như bao bạn bè.

- Câu chuyện của chúng tôi chính là minh chứng cho việc tình yêu thương có thể hồi sinh những cuộc đời bất hạnh.

Dàn ý chi tiết Mẫu 2

I. Mở bài

- Tôi là một que diêm nhỏ bé nằm trong túi áo của một cô bé nghèo khổ.

- Đêm giao thừa năm ấy, tôi đã cùng chủ nhân của mình trải qua một phép màu kỳ diệu.

II. Thân bài

a) Giới thiệu hoàn cảnh của câu chuyện

- Trời tối đen như mực, gió tuyết thổi vù vù qua các khe cửa của những ngôi nhà giàu có.

- Chủ nhân của tôi là một cô bé có mái tóc xoăn màu vàng óng ả nhưng mặt mũi lấm lem vì sương gió.

- Em có tính cách ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó nhưng số phận lại quá đỗi bất hạnh.

- Em ngồi nép mình giữa hai bức tường, đôi bàn tay run rẩy ôm lấy chiếc giỏ đựng những bao diêm.

- Nỗi sợ hãi người cha nghiêm khắc và cái đói cào xé khiến em bật khóc nức nở trong cô độc.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Để chống chọi lại cái rét, cô bé quyết định quẹt diêm để sưởi ấm đôi bàn tay đang đóng băng.

- Những người bạn diêm của tôi lần lượt cháy lên, thắp lên những ước mơ giản dị về một cuộc sống no đủ.

- Khi cô bé quẹt đến những que diêm cuối cùng, tôi cảm nhận được sự khao khát tình thương tột cùng của em.

- Hình ảnh người bà hiền từ hiện ra trong ngọn lửa khiến em khóc và cầu xin bà cho đi cùng.

- Em quẹt toàn bộ số diêm còn lại, tạo nên một quầng lửa lớn, sưởi ấm không gian xung quanh.

c) Kết thúc sáng tạo của câu chuyện

- Đúng lúc đó, một cặp vợ chồng hiếm muộn giàu lòng vị tha đang đi tìm đứa trẻ lạc nhìn thấy đốm lửa lớn.

- Họ vội vã chạy đến góc tường và nhìn thấy cô bé đang ngồi co quắp với hơi thở yếu ớt.

- Người vợ khóc vì thương xót, lập tức lấy khăn len quàng cổ cho em còn người chồng bế xốc em lên.

- Tình yêu thương trỗi dậy, họ quyết định đưa em về dinh thự của mình và chăm sóc em như con ruột.

- Tôi lụi tàn dần trong hạnh phúc vì biết rằng từ nay cô bé sẽ có một cuộc sống giàu sang và đầy ắp tình yêu.

III. Kết bài

- Tôi rất vui vì mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một que diêm là mang lại ánh sáng.

- Cô bé bán diêm không còn phải lang thang trên phố trong những đêm đông giá rét nữa.

- Em đã trở thành một cô tiểu thư xinh đẹp, giàu lòng nhân ái và luôn giúp đỡ những người nghèo.

Dàn ý chi tiết Mẫu 3

I. Mở bài

- Thế giới của con người thật rộng lớn nhưng đôi khi lại quá đỗi thờ ơ trước những nỗi đau xung quanh.

- Có những sinh mệnh nhỏ bé phải tự chống chọi với nghịch cảnh mà không một ai hay biết.

- Là một que diêm bé nhỏ, tôi từng nghĩ mình chẳng thể làm được điều gì lớn lao cho cuộc đời này.

- Nhưng đêm giao thừa năm ấy, ngọn lửa của tôi đã thức tỉnh tình người trong lòng cư dân cả một con phố.

II. Thân bài

a) Giới thiệu hoàn cảnh của câu chuyện

- Phố xá lung linh ánh đèn, nhà nào cũng ngập tràn tiếng cười và mùi thức ăn thơm phức đón năm mới.

- Trái ngược với cảnh đó, cô bé bán diêm đơn độc ngồi ở một góc tối, người run lên bần bật.

- Em có khuôn mặt xinh xắn nhưng mệt mỏi, đôi mắt mở to ngơ ngác nhìn dòng người qua lại.

- Bộ quần áo của em quá mỏng, không thể che nổi những cơn gió độc cứ rít lên từng hồi.

- Em ôm chiếc giỏ diêm vào lòng, không dám đi xin ăn cũng không dám về nhà vì không có tiền.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Không thể chịu đựng thêm nữa, cô bé rút một que diêm ra và quẹt vào bức tường gạch nhám.

- Tôi thấy em mỉm cười khi thấy lò sưởi hiện ra, rồi lại buồn bã khi ngọn lửa vụt tắt.

- Sau vài lần quẹt diêm, em nhìn thấy người bà kính yêu đã khuất của mình đang giang tay đón em.

- Em không muốn bà đi mất nên đã đánh lửa quẹt tất cả những người bạn diêm còn lại trong bao.

- Chúng tôi bùng lên rực rỡ, ánh sáng lung linh xua tan bóng tối bao trùm khắp ngõ hẻm.

c) Kết thúc sáng tạo của câu chuyện

- Ánh sáng quá lớn của bó diêm làm cho những người dân trong các ngôi nhà xung quanh chú ý.

- Một bác thợ rèn mở cửa sổ nhìn ra, rồi một bác sĩ, một bác nhà báo cũng chạy ra xem.

- Họ nhìn thấy cô bé đáng thương đang ôm bó diêm cháy rực, ai nấy đều tự trách vì sự vô tâm của mình.

- Mọi người cùng nhau mang chăn ấm, súp nóng ra góc tường và đưa cô bé vào nhà sưởi ấm.

- Bác thợ rèn tốt bụng quyết định nhận em về nuôi, còn dân phố hứa sẽ giúp em được đi học.

- Tôi tan thành tro bụi trong niềm xúc động nghẹn ngào vì đã kết nối được những tấm lòng nhân ái.

III. Kết bài

- Ánh lửa của một que diêm tuy nhỏ bé nhưng nếu biết thắp lên đúng lúc thì có thể sưởi ấm cả thế gian.

- Cô bé bán diêm tội nghiệp ngày nào nay đã được sống trong vòng tay yêu thương của cả xóm phố.

- Em lớn lên trở thành một cô gái tốt bụng, luôn mang tình yêu thương đi chia sẻ cho những người khác.

- Câu chuyện này nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ ngoảnh mặt làm ngơ trước những mảnh đời khốn khó.

Dàn ý chi tiết Mẫu 4

I. Mở bài

- Tôi là một trong số những que diêm nằm trong chiếc bao diêm cũ kỹ của cô bé bán diêm.

- Đêm giao thừa lạnh giá đó, tôi tưởng rằng chủ nhân của mình sẽ phải chịu một kết cục bi thảm.

- Nhưng sự xuất hiện bất ngờ của một người đã làm cho câu chuyện có một cái kết vô cùng hạnh phúc.

II. Thân bài

a) Giới thiệu hoàn cảnh của câu chuyện

- Tuyết rơi mỗi lúc một dày, che phủ cả những dấu chân nhỏ bé của cô bé trên mặt đường.

- Cô bé có tính cách hiền lành, nhút nhát và chịu nhiều tổn thương từ khi người bà qua đời.

- Em mặc một chiếc váy rách, đầu đội tuyết trắng xóa, hai tay đan vào nhau vì quá rét.

- Em không bán được bao diêm nào, trong lòng đầy nỗi sợ hãi khi nghĩ về người bố nghiêm khắc ở nhà.

- Em ngồi thu mình lại trong góc tường, khóc thầm vì nhớ bà và nhớ những ngày tháng hạnh phúc cũ.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Để tìm chút hơi ấm, cô bé bắt đầu quẹt những người bạn diêm của tôi vào tường.

- Những hình ảnh lộng lẫy về lò sưởi, món ăn và cây thông lần lượt hiện ra rồi lại biến mất trong tiếc nuối.

- Cuối cùng, khi em quẹt đến tôi, hình ảnh người bà dịu hiền hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết.

- Cô bé khóc nức nở, cầu xin bà đừng bỏ đi và vội vàng quẹt hết tất cả những que diêm còn lại.

- Chúng tôi bùng cháy mạnh mẽ, ngọn lửa sáng rực như ban ngày, sưởi ấm cho cơ thể đang run rẩy của em.

c) Kết thúc sáng tạo của câu chuyện

- Ở nhà, người bố sau cơn say chợt nhìn thấy di ảnh của người bà và nhận ra lỗi lầm của mình.

- Ông hốt hoảng chạy ra đường tìm con giữa đêm đông và nhìn thấy quầng sáng rực rỡ từ bó diêm của chúng tôi.

- Ông lao đến góc tường, ôm chặt lấy cô bé vào lòng, khóc lóc van xin con tha thứ vì sự ích kỷ của mình.

- Người bố cởi chiếc áo khoác to lớn của mình ra để ủ ấm cho con và cõng con trên lưng trở về nhà.

- Tôi lụi tắt trong sự mãn nguyện vì đã giúp người cha thức tỉnh lương tâm và trả lại tình thân cho cô bé.

III. Kết bài

- Trận bão tuyết đêm giao thừa ấy đã trôi qua, mang theo tất cả những nỗi buồn đau cũ kỹ.

- Sáng hôm sau, ngôi nhà nhỏ của cô bé ngập tràn hơi ấm của tình yêu thương gia đình thực sự.

- Người bố đã bỏ rượu, chăm chỉ làm việc và hết lòng yêu thương, bù đắp cho đứa con gái nhỏ.

Dàn ý chi tiết Mẫu 5

I. Mở bài

- Mỗi đồ vật trong cuộc sống này sinh ra đều mang trong mình một sứ mệnh thiêng liêng riêng biệt.

- Đối với loài diêm chúng tôi, sứ mệnh đó là đem lại ánh sáng và hơi ấm cho con người.

- Tôi rất tự hào vì mình đã được sinh ra và nằm trong tay một cô bé có tâm hồn trong sáng.

- Chính ngọn lửa nhỏ bé của tôi đã mở ra một trang đời mới đầy tươi sáng cho người chủ nhỏ.

II. Thân bài

a) Giới thiệu hoàn cảnh của câu chuyện

- Đêm giao thừa, khi mọi người đang quây quần bên gia đình thì cô bé bán diêm vẫn cô độc ngoài đường.

- Em có vóc dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh xắn nhưng in hằn những nỗi nhọc nhằn của cuộc sống.

- Đôi mắt em đượm buồn nhìn qua cửa kính của tiệm bánh ngọt rực rỡ ánh đèn ở phía đối diện.

- Cái bụng đói cào xé và cái lạnh cắt da cắt thịt khiến em không thể bước đi tiếp được nữa.

- Em ngồi sụp xuống cạnh bức tường, hai tay ôm lấy bao diêm như tìm kiếm một chỗ dựa cuối cùng.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Cơ thể cô bé lạnh toát, em quyết định quẹt những que diêm đầu tiên để xua đi cái rét.

- Các bạn diêm của tôi thắp lên những ước mơ về sự ấm no nhưng nhanh chóng lụi tàn theo làn khói.

- Đến lượt tôi bùng cháy, ánh lửa rực rỡ gọi về hình ảnh người bà đang mỉm cười hiền từ nhìn em.

- Để níu giữ bà, cô bé đánh lửa quẹt toàn bộ số diêm còn lại trong bao mà không hề suy nghĩ.

- Chúng tôi tỏa ra hơi ấm mạnh mẽ, thắp sáng cả một vùng không gian tăm tối trước tiệm bánh.

c) Kết thúc sáng tạo của câu chuyện

- Ông chủ tiệm bánh tốt bụng lúc này đang chuẩn bị đóng cửa hàng thì nhìn thấy ánh sáng kỳ lạ bên kia đường.

- Ông vội chạy sang và nhìn thấy cô bé bán diêm đang lịm đi bên cạnh đống diêm cháy dở.

- Ông chủ tiệm bánh xót xa, liền bế ngay em vào trong cửa hàng ấm áp của mình để cấp cứu.

- Ông cho em uống sữa nóng, đắp chăn ấm và cho em ăn những chiếc bánh ngọt ngon nhất.

- Vì neo đơn không có con cái, ông đã nhận cô bé làm con nuôi và dạy em cách làm bánh.

- Tôi biến thành tro bụi trên nền tuyết nhưng lòng tràn ngập niềm vui vì em đã có một tương lai tươi sáng.

III. Kết bài

- Có những kết thúc buồn khiến người ta nhớ mãi, nhưng một kết thúc có hậu sẽ gieo vào lòng ta những hy vọng.

- Cô bé bán diêm tội nghiệp giờ đây đã trở thành một cô thợ làm bánh nhỏ khéo tay và luôn vui vẻ.

- Cửa hàng bánh của hai cha con em luôn ngập tràn tiếng cười và tình yêu thương ấm áp.

- Câu chuyện là bài học sâu sắc về lòng nhân ái, nhắc nhở chúng ta biết sẻ chia với những người nghèo khổ

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close