Viết bài văn kể sáng tạo một câu chuyện có nhân vật chính là đồ vật

I. Mở bài - Giới thiệu tên đồ vật là nhân vật chính của câu chuyện mà em định kể. - Xác định ngôi kể là ngôi thứ nhất, đóng vai đồ vật xưng tôi hoặc xưng tên. - Nêu lý do bộc lộ hoàn cảnh khiến đồ vật bắt đầu cất lời kể lại câu chuyện.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu tên đồ vật là nhân vật chính của câu chuyện mà em định kể.

- Xác định ngôi kể là ngôi thứ nhất, đóng vai đồ vật xưng tôi hoặc xưng tên.

- Nêu lý do bộc lộ hoàn cảnh khiến đồ vật bắt đầu cất lời kể lại câu chuyện.

II. Thân bài

a) Bối cảnh của câu chuyện

- Đồ vật xuất hiện trong câu chuyện là gì?: như chiếc bàn học, giá sách, nhà kho, cửa hàng,....

- Hoàn cảnh sống, diện mạo ban đầu và mối quan hệ giữa đồ vật với người chủ.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Sự việc khởi đầu làm xáo trộn cuộc sống bình yên của đồ vật.

- Các sự việc tiếp theo thể hiện phản ứng, hành động và suy nghĩ của đồ vật.

- Đỉnh điểm thử thách khi đồ vật rơi vào tình huống nguy hiểm hoặc bị bỏ rơi.

c) Chi tiết sáng tạo

- Tả kỹ những vết sờn cũ, màu sắc biến đổi thể hiện ngoại hình thời gian của đồ vật.

- Xây dựng thế giới nội tâm qua những đoạn độc thoại thể hiện tính cách đồ vật.

- Thêm chi tiết đồ vật tự mình dịch chuyển hoặc tạo ra âm thanh để tự cứu mình.

- Bộc lộ cảm xúc lo âu, hồi hộp của người viết khi chứng kiến hành trình của đồ vật.

d) Kết quả và ý nghĩa của câu chuyện

- Kết cục của câu chuyện sau khi đồ vật trải qua thử thách lớn lao.

- Sự thay đổi về vị trí, số phận hoặc nhận thức của người chủ đối với đồ vật.

- Bài học nhân sinh sâu sắc về sự trân trọng và lòng thủy chung trong cuộc sống.

III. Kết bài

- Bày tỏ tình cảm, sự gắn bó sâu sắc của người viết đối với nhân vật đồ vật.

- Đánh giá vai trò của những món đồ kỷ niệm đối với quá trình trưởng thành.

- Rút ra thông điệp ứng xử, giữ gìn đồ vật cẩn thận cho bản thân em.

Dàn ý chi tiết Mẫu 1

I. Mở bài 

- Trong nhịp sống hối hả của cuộc sống, em luôn trân trọng những góc nhỏ bình yên chứa đựng kỷ niệm gia đình. 

- Hôm qua, khi giúp mẹ dọn dẹp tủ đồ của nội, em vô tình tìm thấy một chiếc hộp nhung bám bụi sâu bên trong. 

- Lắng nghe tiếng gió thu xào xạc bên ngoài, em chợt nghe như có lời thì thầm kể chuyện của chiếc kính lão cũ kỹ nằm im lịm bấy lâu nay.

II. Thân bài

a) Bối cảnh của câu chuyện

- Thời gian vào những ngày mùa đông sương mù giăng lối, tiết trời miền Bắc rét buốt.

- Địa điểm sống của tôi là trên chiếc bàn gỗ cổ kính, bên cạnh những cuốn sách sờn gáy của ông nội.

- Tôi là một chiếc kính lão có gọng bằng nhựa đen đã bạc màu, một bên mắt kính có vết xước dài do thời gian nhưng luôn được ông nội nâng niu, lau chùi bằng mảnh vải lụa mềm.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Hàng đêm, tôi cùng ông nội thức thao thức dưới ánh đèn dầu tù mù để đọc sách và viết nhật ký.

- Mâu thuẫn xảy ra khi người con trai lớn của ông đi công tác về, mua tặng ông một chiếc kính hàng hiệu sáng loáng, gọng mạ vàng lấp lánh.

- Tôi bị đẩy vào ngăn kéo tối tăm, lòng tràn ngập sự tủi thân và nỗi cô đơn bủa vây khi nghe tiếng người bạn mới kiêu ngạo reo vang trên bàn học.

- Một ngày nọ, một cơn bão lớn ập đến làm mất điện toàn thành phố, ông nội vội vã tìm kiếm đồ đạc trong đêm tối thì vô tình làm rơi chiếc kính gọng vàng xuống nền gạch vỡ tan.

c) Chi tiết sáng tạo

- Mắt kính của tôi bỗng nhói lên một tia sáng nhỏ khi bàn tay run rẩy của ông nội mò mẫm chạm vào ngăn kéo cũ.

- Hành động tôi cố gắng điều chỉnh hai chiếc gọng lung lay của mình bám chặt vào sống mũi gầy guộc của ông để giúp ông nhìn rõ lối đi.

- Tôi rất xúc động, tự hứa sẽ dồn hết chút độ trong còn lại của mắt kính để soi sáng cho người bạn già trong bóng đêm.

d) Kết quả và ý nghĩa của câu chuyện

- Nhờ có tôi, ông nội đã tìm thấy chiếc đèn pin và lối ra cửa an toàn, tránh được những mảnh sành vỡ dưới đất.

- Ông nội ôm lấy tôi vào lòng, lau sạch bụi bẩn và quyết định không bao giờ thay thế tôi bằng bất kỳ chiếc kính nào khác.

- Câu chuyện mang đến bài học sâu sắc về giá trị bền vững của những điều xưa cũ và lòng thủy chung, tình nghĩa.

III. Kết bài 

- Câu chuyện của chiếc kính lão cũ đã để lại trong lòng em một dư âm ấm áp về tình cảm gia đình thiêng liêng. 

- Món đồ dù có lỗi thời nhưng nó chính là nhân chứng cho những năm tháng gian khổ mà ông cha đã đi qua. 

- Em tự nhắc nhở bản thân phải luôn trân trọng, giữ gìn những đồ vật kỷ niệm của gia đình và luôn hiếu thảo với ông bà.

Dàn ý chi tiết Mẫu 2

I. Mở bài 

- Hôm nay, em xin kể lại câu chuyện đầy tinh nghịch về chiếc ba lô siêu nhân cũ của mình bước vào năm học lớp sáu. 

- Đây là một câu chuyện vui nhộn nhưng chứa đựng bài học đắt giá về ý thức tự giác của học sinh.

II. Thân bài 

a) Bối cảnh của câu chuyện

- Vào một buổi tối muộn trước ngày thi học kỳ một căng thẳng.

- Tại một góc phòng bừa bãi rác giấy, nơi tôi bị quăng quật không thương tiếc dưới nền đất.

- Tôi là chiếc ba lô siêu nhân có màu đỏ rực rỡ, nhưng giờ đây hai chiếc khóa kéo đã rỉ sét, quai đeo sờn chỉ và bụng chứa đầy vỏ kẹo cùng sách vở rách mép vì cậu chủ lười biếng.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Cậu chủ nhỏ mải chơi điện tử, nhét vội tập bản đồ và hộp màu vào bụng tôi một cách thô bạo rồi đi ngủ mà không kéo khóa.

- Đêm khuya, tôi cảm thấy ấm ức, tức giận vì sự vô tâm của chủ nên đã quyết định làm một cuộc biểu tình im lặng.

- Tôi phối hợp với anh Thước Kẻ và chị Bút Chì tự mình trượt sâu vào gầm giường, giấu kín tập tài liệu ôn thi quan trọng vào góc khuất nhất.

- Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên, cậu chủ tỉnh dậy cuống cuồng tìm kiếm ba lô nhưng khắp phòng không thấy bóng dáng tôi đâu.

c) Chi tiết sáng tạo

- Tôi lúc nằm trong gầm giường với chiếc quai đeo co rúm lại như một chú nhím đang dựng gai xù xì phòng thủ.

- Tôi cố tình thít chặt chiếc khóa kéo lại, khiến cậu chủ khi tìm thấy phải mồ hôi nhễ nhại, lo lắng đến bật khóc vì sắp muộn giờ thi.

- Tôi nghiêm túc, muốn cho cậu chủ một bài học nhớ đời về thói quen bừa bãi.

d) Kết quả và ý nghĩa của câu chuyện

- Sau khi khóc lóc và hứa từ nay sẽ gọn gàng, cậu chủ tìm thấy tôi, cẩn thận kéo khóa và kịp chạy đến trường thi.

- Chiều hôm đó về nhà, cậu chủ đã tự tay giặt sạch tôi, sắp xếp sách vở ngăn nắp vào từng ngăn riêng biệt.

- Câu chuyện phê phán thói quen cẩu thả, bừa bãi và nhắc nhở học sinh cần có trách nhiệm bảo quản đồ dùng học tập.

III. Kết bài 

- Sự việc xảy ra với chiếc ba lô siêu nhân đã giúp em nhận ra một bài học lớn về tính tự lập trong học tập. 

- Đồ vật cũng biết buồn lòng và biểu tình nếu chúng ta không trân trọng và sử dụng chúng đúng cách. 

- Em hứa sẽ luôn dọn dẹp bàn học sạch sẽ mỗi ngày để các bạn đồ dùng luôn vui vẻ đồng hành cùng em.

Dàn ý chi tiết Mẫu 3

I. Mở bài

Tuổi học trò của chúng em luôn gắn liền với những vòng quay xe đạp trên những con đường ngợp bóng mát đến trường. 

- Tuần trước, khi cùng bố sửa lại chiếc xe cũ ở sau sân, em bỗng lặng người trước những vết rỉ sét trên khung sườn sắt. 

- Tiếng xích xe kêu lạch cạch trong gió như một tiếng thở dài trầm uất, kể lại hành trình gian khổ của một người bạn đường trung thành.

II. Thân bài 

a) Bối cảnh của câu chuyện

- Thời gian vào những ngày mùa hè nắng cháy da người, mặt đường nhựa hầm hập như một lò lửa.

- Địa điểm hoạt động của tôi là trên những con dốc ngập đầy sỏi đá và bùn lầy dẫn từ nhà đến trường trung học.

- Tôi là một chiếc xe đạp địa hình màu xanh cốm khỏe khoắn, có đôi lốp bản lớn nhiều gai và bộ phanh đĩa nhạy bén, tính tình rất xông xáo, yêu lao động.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Cậu chủ nhỏ của tôi có tính cách ham hố tốc độ, thường bốc đầu xe và lao nhanh qua những vũng nước bẩn để trêu chọc bạn bè.

- Mặc dù bị đau đớn khi các nan hoa bị va đập, tôi vẫn cố gắng giữ thăng bằng để bảo vệ cậu chủ không bị ngã xuống đường.

- Một buổi chiều mưa tầm tã, đường trơn trượt như đổ mỡ, cậu chủ vẫn cố tình phóng nhanh để thể hiện bản lĩnh với đám bạn.

- Đột ngột, một chiếc xe máy lao ra từ ngõ nhỏ, cậu chủ phanh gấp khiến tôi phải gồng mình chịu một lực ép kinh hoàng lên toàn bộ khung sườn.

c) Chi tiết sáng tạo

- Tôi lúc đó với chiếc ghi đông bị vẹo sang một bên, xích xe tuột ra ngoài nằm thảm hại trên vũng bùn bộc lộ sự kiệt sức.

- Tôi dùng chút lực đàn hồi cuối cùng của giảm xóc để đỡ lấy thân hình cậu chủ văng ra, chịu toàn bộ cú va đập vào vách tường gạch cứng.

- Không oán trách sự ngông cuồng của chủ mà chỉ lo sợ cậu chủ bị thương tổn nặng.

d) Kết quả và ý nghĩa của câu chuyện

- Cậu chủ chỉ bị trầy xước nhẹ nhờ có tôi che chở, nhưng tôi thì bị hỏng hóc nặng và phải nằm im trong tiệm sửa xe ba ngày.

- Đứng trước tiệm sửa, cậu chủ lặng người nhìn thợ sửa thay từng chiếc nan hoa và nhận ra sự nguy hiểm của thói đua đòi.

- Câu chuyện ca ngợi lòng trung thành, sự xả thân của đồ vật và cảnh tỉnh học sinh về ý thức an toàn giao thông.

III. Kết bài 

- Khúc ca trầm ấm từ chiếc xe đạp địa hình cũ đã thắp lên trong em một suy nghĩ chín chắn hơn khi tham gia giao thông. 

- Đằng sau mỗi chuyến đi an toàn là sự chịu đựng, bảo vệ của những món đồ dùng vô tri vô giác. 

- Em sẽ luôn đi xe cẩn thận, không lạng lách đánh võng để bảo vệ an toàn cho chính mình và người bạn đường thân yêu.

Dàn ý chi tiết Mẫu 4

I. Mở bài 

- Trong phòng khách nhà em có một người bạn già chung thủy luôn ca vang bài ca thời gian là chiếc đồng hồ quả lắc cổ. 

- Sau đây, em xin kể lại câu chuyện đầy biến động của người bạn này bằng một lối văn tự sự giàu hình ảnh.

II. Thân bài 

a) Bối cảnh của câu chuyện

- Sự việc bắt đầu từ mười năm trước, khi ngôi nhà mới xây xong và tôi được đặt ở vị trí trung tâm nhất của phòng khách.

- Tôi là chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi bóng loáng, có tiếng chuông vang vọng, ngân nga như tiếng nhạc cung đình, tính tình nghiêm túc, chính xác.

- Mọi sinh hoạt trong nhà từ giờ đi học của con cái đến giờ nấu cơm của mẹ đều nhìn vào hai chiếc kim đen dài của tôi để thực hiện.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Thời gian trôi qua, công nghệ hiện đại phát triển, người cha mua về một chiếc tivi thông minh và những chiếc điện thoại cảm ứng hiển thị giờ điện tử.

- Mọi người không còn ngước nhìn tôi nữa, tiếng chuông của tôi bị coi là tiếng ồn làm phiền giấc ngủ của cả nhà.

- Tôi bị tháo xuống, cất vào một góc tối trong nhà kho, nhường chỗ cho một bức tranh đèn LED rực rỡ sắc màu.

- Sống trong bóng tối, bánh răng của tôi rỉ sét, dầu khô cạn và quả lắc đứng im không còn dao động, lòng đầy nỗi xót xa vì bị gạt bỏ khỏi cuộc sống gia đình.

c) Chi tiết sáng tạo

- Dưới lớp bụi dày với những con nhện giăng tơ chằng chịt qua mặt số tròn, trông thật già nua, thảm hại.

- Một đêm giao thừa trời mưa phùn lạnh giá, chiếc điện thoại của bố bị sập nguồn, mạng internet bị ngắt kết nối hoàn toàn khiến cả nhà hoang mang không biết đã đến giờ giao thừa chưa.

- Cậu con trai nhỏ sực nhớ ra tôi, chạy vào kho lau vội mặt kính và dùng tay đẩy nhẹ quả lắc để tôi sống lại.

- Tiếng chuông "bính boong" vang lên đúng vào khoảnh khắc mười hai giờ đêm, âm thanh trầm hùng phá tan không gian im lặng bộc lộ niềm hạnh phúc. 

d) Kết quả và ý nghĩa của câu chuyện

- Cả nhà reo hò chúc mừng năm mới quanh tôi, bố quyết định treo tôi lại vị trí cũ và trân trọng tiếng chuông thời gian.

- Tôi hiểu ra rằng công nghệ có thể thay đổi nhưng giá trị của những kỷ niệm gia đình thì không bao giờ biến mất.

III. Kết bài 

- Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc như một lời nhắc nhở học sinh chúng em phải biết trân quý thời gian tuổi trẻ. 

- Câu chuyện giúp em hiểu rằng mỗi đồ vật kỷ niệm đều là một phần linh hồn của ngôi nhà thân yêu. 

- Em tự hứa sẽ luôn sắp xếp thời gian biểu học tập hợp lý và biết ơn những điều thiêng liêng xung quanh.

Dàn ý chi tiết Câu 6

I. Mở bài 

- Mỗi cuốn sách văn học đối với học sinh trung học luôn là một thế giới bao la chứa đựng những chân trời tri thức và tâm hồn đẹp đẽ. 

- Gần đây, khi tham gia phong trào quyên góp sách cũ của trường, em đã vô cùng xúc động trước một cuốn truyện bị rách nát. 

- Lật giở từng trang giấy ố vàng, em như nghe thấy lời tự sự đau đớn đầy xót xa của nhân vật chính – trang sách Hoàng Tử.

II. Thân bài 

a) Bối cảnh của câu chuyện

- Sự việc diễn ra tại thư viện trường vào những ngày cuối năm học, khi học sinh đến mượn sách đông đúc.

- Địa điểm ban đầu của tôi là trên chiếc giá gỗ cao nhất, lấp lánh lớp bìa màu xanh đậm in hình hoàng tử xứ sở sương mù.

- Tôi là một trang sách dày dặn, chứa đựng chương truyện hay nhất về lòng dũng cảm, tự hào vì mang lại niềm vui cho người đọc.

b) Diễn biến của câu chuyện

- Một cậu học sinh cá biệt mượn tôi về nhà, nhưng cậu không đọc mà dùng tôi làm bệ kê để vẽ bậy và làm bài tập toán.

- Cậu ta dùng chiếc bút bi ngòi nhọn hoắt gạch mạnh lên các dòng chữ, khiến thân hình tôi đầy những vết xước thâm tím.

- Đỉnh điểm của nỗi đau là khi cậu ta thèm ăn hướng dương, đã nhẫn tâm giật phăng một nửa cơ thể tôi ra để làm phễu đựng vỏ hạt bẩn thỉu.

- Tôi bị vứt xó vào góc bàn học, những dòng chữ chứa đựng bài học làm người bị nhòe đi vì vết dầu mỡ, lòng vô cùng tuyệt vọng, đau đớn.

c) Chi tiết sáng tạo

- Lúc bị rách với những mép giấy nham nhở, các chữ cái như đang run rẩy gào khóc trong bất lực bộc lộ nội tâm vụn vỡ.

- Khi một cô bạn cán bộ thư viện phát hiện ra tôi trong buổi kiểm tra, cô đã nhẹ nhàng dùng băng dính trong suốt khâu vá lại vết thương cho tôi.

- Tôi và cô bạn khi tôi cố gắng để lộ ra dòng chữ cứu rỗi cuối cùng về sự bao dung để cô đọc được.

d) Kết quả và ý nghĩa của câu chuyện

- Cuốn sách của tôi được phục chế lại, tuy không còn lành lặn như trước nhưng vẫn tiếp tục được đặt lên giá sách để phục vụ mọi người.

- Cậu học sinh kia bị phê bình trước lớp và phải tự mình đến thư viện làm lao động công ích để chuộc lại lỗi lầm.

- Câu chuyện ca ngợi giá trị của sách và giáo dục học sinh ý thức giữ gìn, bảo vệ văn hóa đọc, trân trọng tri thức.

III. Kết bài 

- Trang sách Hoàng Tử tuy bị tổn thương nhưng tinh thần cao đẹp của tri thức thì vẫn sống mãi trong lòng người đọc. 

- Câu chuyện như một hồi chuông cảnh tỉnh giúp em nhìn nhận lại cách đối xử của mình đối với sách vở hàng ngày. 

- Em tự hứa sẽ luôn bọc sách cẩn thận, không bao giờ vẽ bậy hay làm rách nát những người bạn tri thức tuyệt vời này.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close