Viết bài văn kể lại một kỉ niệm đáng nhớ của em

I. Mở bài - Giới thiệu về kỉ niệm đáng nhớ mà em muốn kể lại. - Nêu ấn tượng sâu sắc hoặc cảm xúc khái quát của em về kỉ niệm đó.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu về kỉ niệm đáng nhớ mà em muốn kể lại.

- Nêu ấn tượng sâu sắc hoặc cảm xúc khái quát của em về kỉ niệm đó.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

- Thời gian xảy ra sự việc.

- Địa điểm diễn ra sự việc.

- Các nhân vật có liên quan xuất hiện trong câu chuyện.

- Tâm trạng hoặc hoàn cảnh lúc bấy giờ của em trước khi sự việc xảy ra.

b) Diễn biến của sự việc

- Sự việc mở đầu dẫn dắt vào câu chuyện.

- Sự việc phát triển với các hành động, lời nói cụ thể của các nhân vật.

- Đỉnh điểm của câu chuyện hoặc sự cố bất ngờ xảy ra.

- Cách giải quyết sự việc của em hoặc của những người xung quanh.

- Kết quả cuối cùng của sự việc đó.

c) Lý giải vì sao kỉ niệm đó đáng nhớ đối với em

- Bài học quý giá về cuộc sống hoặc tình cảm gia đình, bạn bè mà em rút ra được.

- Sự thay đổi trong nhận thức, tính cách hoặc hành động của em sau kỉ niệm đó.

- Ý nghĩa tinh thần to lớn mà câu chuyện để lại trong tâm hồn em.

III. Kết bài

- Khẳng định lại tình cảm của em đối với kỉ niệm đáng nhớ đó.

- Bày tỏ suy nghĩ, mong muốn hoặc một lời hứa của bản thân ở hiện tại và tương lai.

Dàn ý chi tiết Mẫu 1

I. Mở bài

- Mỗi khi nhìn thấy những chùm hoa bằng lăng tím ngắt nở rộ trên phố, lòng em lại rộn ràng một cảm xúc khó tả. 

- Đó là lúc mùa hè rực rỡ gõ cửa, gợi nhắc em nhớ về một chuyến hành trình vô cùng ý nghĩa của tuổi thơ. 

- Kỉ niệm một mùa hè được về quê sống cùng ông bà chính là khoảng thời gian êm đềm và đáng nhớ nhất trong lòng em.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

- Chuyện xảy ra vào kì nghỉ hè năm ngoái khi em vừa kết thúc năm học lớp năm đầy bận rộn.

- Bố mẹ quyết định thưởng cho em một chuyến về quê ngoại ở Ninh Bình chơi một tháng để thay đổi không khí.

- Lúc đầu, một đứa trẻ vốn quen với điện thoại và máy tính như em cảm thấy rất chán nản và không muốn đi.

- Mẹ dắt tay em bước xuống chuyến xe khách, đón em ở bến xe là ông ngoại với nụ cười phúc hậu.

b) Diễn biến của sự việc

- Ông ngoại có dáng người cao gầy, mái tóc bạc trắng như cước và đôi bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần.

- Mỗi buổi sáng, ông thức dậy sớm dắt em ra đồng xem người dân gặt lúa, chỉ cho em cách phân biệt các loại cây cỏ.

- Sự việc đáng nhớ nhất là vào một buổi chiều muộn, ông hướng dẫn em tự tay làm một chiếc diều bằng giấy báo.

- Em đã cùng các bạn nhỏ trong xóm chạy chân trần trên triền đê lộng gió, say sưa ngắm nhìn chiếc diều bay cao.

- Khi chiếc diều bất ngờ bị đứt dây, ông không mắng mà nhẹ nhàng cùng em đi tìm lại, rồi kiên nhẫn nối lại dây cho em.

c) Lý giải vì sao kỉ niệm đó đáng nhớ đối với em

- Chuyến đi giúp em rời xa màn hình đồ công nghệ để hòa mình vào thiên nhiên tươi đẹp và có thêm nhiều bạn mới.

- Em cảm nhận được tình yêu thương bao la, sự kiên nhẫn và ấm áp mà ông bà luôn dành cho đứa cháu nhỏ.

- Kỉ niệm này dạy cho em biết trân trọng những giá trị giản dị của cuộc sống làng quê thanh bình.

III. Kết bài

- Khoảng thời gian ở quê trôi qua thật nhanh nhưng đã để lại trong em những dấu ấn không bao giờ phai nhạt. 

- Giờ đây, khi đã ngồi trong lớp học mới, em vẫn luôn nhớ về dáng hình gầy gầy và nụ cười ấm áp của ông ngoại. 

- Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để mùa hè tới lại được bố mẹ cho về thăm quê.

Dàn ý chi tiết Mẫu 2

I. Mở bài

- Trong cuộc sống của em, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên em được tự tay chăm sóc một chú chó nhỏ bị lạc. 

- Sự xuất hiện của người bạn bốn chân này đã mang đến cho em rất nhiều niềm vui và những bài học bổ ích. 

- Đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn chú chó chạy nhảy trong sân, em lại mỉm cười hạnh phúc.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

- Sự việc diễn ra vào một buổi chiều trời mưa tầm tã cách đây khoảng nửa năm, khi em đang trên đường đi học thêm về.

- Lúc đi qua một con ngõ nhỏ, em nghe thấy tiếng kêu rên rỉ rất nhỏ phát ra từ trong một chiếc hộp giấy cũ.

- Em là một người rất yêu thương động vật nhưng tính cách lại có chút nhút nhát, sợ hãi trước những điều xa lạ.

- Em tiến lại gần, mở chiếc hộp ra và nhìn thấy một chú chó con lông màu vàng đang run rẩy vì ướt sũng.

b) Diễn biến của sự việc

- Chú chó nhỏ xíu, đôi mắt đen láy ươn ướt nhìn em như đang cầu cứu, toàn thân nó dính đầy bùn đất bẩn thỉu.

- Em không ngần ngại cởi chiếc áo khoác đồng phục của mình ra để ôm chặt chú chó vào lòng và chạy thật nhanh về nhà.

- Về đến nơi, em rụt rè xin phép mẹ được nuôi chú chó và hứa sẽ tự mình chịu trách nhiệm chăm sóc cho nó.

- Được mẹ đồng ý, em tự tay pha một bát sữa ấm, lấy máy sấy tóc sấy khô bộ lông và đặt tên cho chú chó là Bông.

- Những ngày sau đó, em bận rộn với việc cho Bông ăn, dọn dẹp chỗ ngủ và cùng Bông chơi đùa ngoài sân sau mỗi giờ học.

c) Lý giải vì sao kỉ niệm đó đáng nhớ đối với em

- Kỉ niệm này đáng nhớ vì đây là lần đầu tiên em biết chịu trách nhiệm hoàn toàn đối với sự sống của một sinh linh nhỏ bé.

- Việc chăm sóc chú chó giúp em trở nên chăm chỉ hơn, không còn lười biếng và biết quan tâm đến mọi người xung quanh.

- Tình cảm trung thành và sự quấn quít của chú chó nhỏ đã trở thành chỗ dựa tinh thần tuyệt vời cho em.

III. Kết bài

- Hành động cứu sống chú chó nhỏ ngày hôm ấy đã thay đổi hoàn toàn thói quen sống hàng ngày của em. 

- Chú chó Bông giờ đây đã trở thành một thành viên không thể thiếu, luôn chào đón em mỗi khi đi học về. 

- Em sẽ luôn yêu thương và bảo vệ người bạn nhỏ này như một phần kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.

Dàn ý chi tiết Mẫu 3

I. Mở bài

- Người ta thường nói lỗi lầm của tuổi thơ giống như những vết mực lem trên trang giấy trắng, có thể lau đi nhưng vẫn để lại vết dấu. 

- Đối với em, một lần trót dại làm hỏng đồ vật quý giá của mẹ chính là vết mực đáng nhớ nhất trong những năm tháng qua. 

- Câu chuyện ấy không chỉ để lại một bài học về sự trung thực mà còn giúp em cảm nhận sâu sắc lòng vị tha của gia đình.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

- Chuyện xảy ra vào một ngày chủ nhật khi bố mẹ đều đi vắng, chỉ có một mình em ở nhà tự học và chơi đùa.

- Em vốn là một đứa trẻ hiếu động, nghịch ngợm, thích bày biện các trò chơi vận động ngay trong phòng khách.

- Trên chiếc bàn gỗ ở phòng khách có đặt một chiếc lọ hoa bằng gốm sứ màu xanh ngọc bích mà mẹ em vô cùng nâng niu.

- Mẹ thường xuyên lau chùi chiếc lọ ấy và dặn em phải tuyệt đối cẩn thận khi chơi đùa xung quanh khu vực đó.

b) Quang cảnh và diễn biến của sự việc

- Vì mải mê tung hứng quả bóng cao su, em đã vô tình ném mạnh khiến quả bóng đập trúng vào chiếc lọ hoa.

- Một tiếng xoảng lớn vang lên, chiếc lọ hoa rơi xuống nền gạch vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ sắc nhọn.

- Em đứng chết lặng, mặt mũi tái mét, tim đập thình thịch vì sợ hãi và trong đầu nảy ra ý định sẽ giấu các mảnh vỡ đi để nói dối là con mèo làm đổ.

- Khi mẹ đi làm về, nhìn thấy dáng vẻ lấm loét, hai tay run rẩy và đôi mắt cụp xuống của em, mẹ đã đoán ra ngay mọi chuyện.

- Em bật khóc nức nở, chủ động cúi đầu xin lỗi mẹ và thú nhận toàn bộ sự thật do mình gây ra mà không hề đổ lỗi cho ai.

- Mẹ không hề đánh mắng, mẹ nhẹ nhàng ôm em vào lòng, dặn em tránh xa các mảnh vỡ để không bị đứt tay rồi khuyên bảo em về giá trị của sự thật thà.

c) Lý giải vì sao kỉ niệm đó đáng nhớ đối với em

- Sự việc giúp em nhận ra tính cách cẩu thả, nghịch ngợm của mình có thể gây ra những hậu quả tai hại cho người khác.

- Em học được bài học đắt giá về lòng dũng cảm, biết đối mặt với sai lầm do chính mình gây ra chứ không trốn tránh.

- Tình yêu thương và sự bao dung của mẹ khiến em vô cùng xúc động và càng thêm kính trọng mẹ hơn.

III. Kết bài

- Chiếc lọ hoa màu xanh ngọc bích ấy tuy không còn nữa nhưng bài học về sự trung thực thì vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí em. 

- Mỗi khi định làm một việc gì đó cẩu thả, em lại nhớ đến sự bao dung của mẹ ngày hôm đó để tự răn đe bản thân. 

- Em hứa sẽ luôn sống thật thà, ngay thẳng để không phụ lòng tin yêu của cha mẹ.

Dàn ý chi tiết Mẫu 4

I. Mở bài

- Trong suốt quá trình học tập, kỉ niệm đáng nhớ nhất của em chính là lần em nỗ lực hết mình để đạt được điểm mười môn Toán. 

- Kết quả ngọt ngào đó đã chứng minh cho em thấy rằng mọi sự cố gắng đều sẽ được đền đáp xứng đáng. 

- Đó là một dấu mốc quan trọng giúp em tự tin hơn vào năng lực của bản thân mình.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

- Sự việc diễn ra vào giai đoạn ôn thi học kì một của năm học lớp năm đầy căng thẳng.

- Trước đó, em vốn là một học sinh sợ học Toán, lực học chỉ ở mức trung bình và thường xuyên bị điểm kém ở các bài kiểm tra ngắn.

- Tính cách của em lúc ấy khá lười biếng, dễ nản chí mỗi khi gặp phải những bài toán hình học hoặc toán đố khó.

- Nhìn thấy nét mặt lo lắng của bố mẹ khi xem sổ liên lạc, em đã tự cảm thấy vô cùng hối hận và quyết tâm phải thay đổi.

b) Diễn biến của sự việc

- Suốt hai tuần liền, em từ bỏ các buổi xem hoạt hình, tự giam mình trong phòng học đến mười giờ đêm để giải bài tập.

- Em chủ động mang những bài toán khó lên lớp nhờ cô giáo giảng lại, hai tay chăm chú ghi chép từng lời cô dặn vào cuốn sổ tay.

- Ngày bước vào phòng thi, em ngồi thẳng lưng, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh rồi cẩn thận làm bài.

- Em làm bài một cách mạch lạc, kiểm tra lại từng phép tính hai lần và không bỏ sót một câu hỏi nhỏ nào.

- Một tuần sau, cô giáo bước vào lớp với nụ cười rạng rỡ, cô gọi tên em lên bục giảng để trao trả bài thi đạt điểm mười tuyệt đối.

c) Lý giải vì sao kỉ niệm đó đáng nhớ đối với em

- Kỉ niệm này đáng nhớ vì nó đánh dấu chiến thắng lớn nhất của em trước sự lười biếng và nỗi sợ hãi của chính mình.

- Điểm mười giúp em hiểu được giá trị của sự kiên trì, chăm chỉ và phương pháp học tập đúng đắn.

- Niềm vui sướng, tự hào hiện rõ trên khuôn mặt của bố mẹ là phần thưởng vô giá khiến em không bao giờ quên.

III. Kết bài

- Điểm mười môn Toán năm ấy không chỉ là một con số trên giấy tờ mà còn là nguồn động lực to lớn đi theo em đến tận bây giờ. 

- Nó nhắc nhở em rằng không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu chúng ta có quyết tâm cao độ. 

Dàn ý chi tiết Mẫu 5

I. Mở bài

- Giữa nhịp sống hối hả của những ngày chuẩn bị chào đón năm mới, hương vị ấm áp của nồi bánh chưng luôn làm lòng người thổn thức. 

- Đối với một học sinh thành phố như em, kỉ niệm một lần được trải nghiệm tự tay nấu bánh chưng cùng các bạn trong xóm là một ký ức vô cùng đáng nhớ

- Đêm đông lạnh giá năm ấy bỗng trở nên ấm áp lạ thường bởi ngọn lửa hồng và tình làng nghĩa xóm thân thương.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

- Sự việc diễn ra vào ngày hai mươi chín Tết âm lịch của hai năm về trước tại khu phố nhỏ nơi gia đình em đang sinh sống.

- Mọi năm, gia đình em thường đi mua bánh chưng làm sẵn, nhưng năm đó các gia đình trong ngõ quyết định chung nhau gói một nồi bánh lớn.

- Thời tiết hôm đó rất lạnh, những giọt mưa xuân lất phất bay làm cho không khí tết càng thêm đậm đà.

- Em cùng năm bạn nhỏ khác trong xóm được giao nhiệm vụ ngồi trông củi và canh nồi bánh chưng vào buổi tối.

b) Diễn biến của sự việc

- Chiếc nồi luộc bánh to khổng lồ được đặt ngay ngắn trên ba viên gạch rùa lớn giữa khoảng sân chung của khu phố.

- Bọn em mặc những chiếc áo phao dày khụ, quây quần bên bếp lửa, khuôn mặt ai cũng đỏ bừng vì hơi nóng của củi khô.

- Để xua tan cơn buồn ngủ vào đêm muộn, bọn em cùng nhau chơi trò trốn tìm, kể cho nhau nghe những câu chuyện cười ở trường.

- Sự cố xảy ra khi một thanh củi lớn bị sập xuống làm lửa suýt tắt, em đã nhanh trí cùng bạn dùng thanh tre khều lại củi và quạt mạnh cho lửa cháy đều.

- Đến tờ mờ sáng, khi khói bếp bốc lên nghi ngút mang theo mùi thơm nồng của lá dong và gạo nếp, những chiếc bánh chưng đầu tiên được vớt ra.

c) Lý giải vì sao kỉ niệm đó đáng nhớ đối với em

- Kỉ niệm này đáng nhớ vì nó giúp em hiểu thêm về nét đẹp văn hóa truyền thống ngày Tết cổ truyền của dân tộc.

- Đêm canh củi giúp em gắn kết tình cảm với các bạn hàng xóm, tạo nên một tinh thần đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau.

- Cảm giác được tự tay bảo vệ thành quả lao động của người lớn mang lại cho em sự tự hào và niềm vui khó tả.

III. Kết bài

- Hương thơm của lá dong và hơi ấm của bếp lửa hồng đêm Tết năm ấy đã trở thành một phần ký ức tươi đẹp nuôi dưỡng tâm hồn em. 

- Kỉ niệm ấy khiến em thêm yêu quê hương, đất nước và trân trọng những khoảnh khắc đoàn viên bên gia đình, làng xóm. 

- Mỗi khi Tết đến xuân về, em lại mong ước được một lần nữa ngồi nhóm củi bên nồi bánh chưng xanh.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close