Viết bài văn kể lại câu chuyện mà mà em nhớ mãi về một lần chứng kiến giọt nước mắt của mẹI. Mở bài - Giới thiệu người mẹ kính yêu, người luôn dành cho em sự quan tâm và tình cảm ấm áp nhất trong gia đình. - Dẫn dắt vào kỉ niệm tuổi thơ khiến em không thể nào quên về giọt nước mắt của mẹ. - Bày tỏ ấn tượng sâu sắc hoặc cảm xúc nghẹn ngào của em khi hồi tưởng lại câu chuyện ấy. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Giới thiệu người mẹ kính yêu, người luôn dành cho em sự quan tâm và tình cảm ấm áp nhất trong gia đình. - Dẫn dắt vào kỉ niệm tuổi thơ khiến em không thể nào quên về giọt nước mắt của mẹ. - Bày tỏ ấn tượng sâu sắc hoặc cảm xúc nghẹn ngào của em khi hồi tưởng lại câu chuyện ấy. II. Thân bài a) Hoàn cảnh câu chuyện - Thời gian và không gian cụ thể diễn ra câu chuyện đáng nhớ đó. - Tình huống hoặc sự việc bối cảnh khơi nguồn cho những giọt nước mắt của mẹ. - Trạng thái ban đầu của mẹ và của em trước khi sự việc cao trào xảy ra. b) Diễn biến của câu chuyện - Sự việc chuyển biến dẫn đến việc mẹ không thể kìm nén được cảm xúc. - Miêu tả chi tiết ngoại hình của mẹ lúc ấy với mái tóc, ánh mắt, đôi bàn tay gầy gầy. - Kể lại cụ thể các hành động, cử chỉ và lời nói nghẹn ngào của mẹ. - Kể lại hành động đáp lại và sự tương tác trực tiếp của em hoặc các nhân vật xung quanh. c) Cảm nhận và suy nghĩ của em khi nhìn thấy mẹ khóc - Tâm trạng hoảng hốt, lo lắng hoặc xúc động nghẹn ngào của bản thân em ngay tại thời điểm đó. - Sự xót xa khi nhận ra những vất vả, lo toan hằn in trên gương mặt và đôi mắt của mẹ. - Cảm giác thương mẹ trào dâng mãnh liệt trong lòng em. d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó - Nhận thức sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. - Sự thay đổi tích cực trong suy nghĩ, hành động thường ngày của em đối với gia đình. - Mong muốn được trưởng thành hơn để trở thành chỗ dựa, đem lại niềm vui cho mẹ. III. Kết bài - Khẳng định lại ý nghĩa to lớn của kỉ niệm về giọt nước mắt của mẹ trong hành trình khôn lớn của em. - Bày tỏ tình cảm yêu thương chân thành, sâu sắc và lòng biết ơn vô hạn dành cho mẹ. - Lời hứa cố gắng học tập, rèn luyện chăm chỉ để không bao giờ làm mẹ phải buồn lòng. Dàn ý chi tiết Mẫu 1 I. Mở bài - Kỳ quan thế giới có thể có nhiều nhưng kỳ quan vĩ đại nhất chính là trái tim bao la của người mẹ. - Suốt những năm tháng ấu thơ, em luôn được sưởi ấm trong vòng tay dịu dàng và ánh mắt hiền từ của mẹ. - Thế nhưng, kỉ niệm làm em xúc động nhất lại là một ngày nắng hạ rực rỡ, ngày em được nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ. - Đó không phải là giọt nước mắt của nỗi đau, mà là những giọt lệ của niềm hạnh phúc ngập tràn. II. Thân bài a) Hoàn cảnh câu chuyện - Sự việc diễn ra vào một buổi chiều thứ Sáu cuối học kỳ hai khi nhà trường tổ chức lễ bế giảng toàn trường. - Thời tiết hôm đó oi ả nhưng lòng em lại vô cùng hồi hộp vì em đang chờ đón kết quả của cuộc thi học sinh giỏi cấp thành phố. - Mẹ xin nghỉ một buổi làm ở nhà máy, mặc bộ quần áo giản dị và lặng lẽ ngồi ở hàng ghế phụ huynh phía sau để cổ vũ cho em. b) Diễn biến của câu chuyện - Tiếng loa của thầy tổng phụ trách dõng dạc vang lên, xướng tên em đã xuất sắc đạt danh hiệu Thủ khoa môn Ngữ văn. - Em vỡ òa trong niềm vui sướng, nhanh nhẹn bước lên lễ đài nhận tấm bằng khen từ tay thầy hiệu trưởng. - Từ trên sân khấu cao, em ngước mắt tìm kiếm dáng hình quen thuộc của mẹ dưới sân trường đông đúc. - Mẹ đứng bật dậy giữa đám đông, vóc dáng gầy gò khoác chiếc áo sơ mi bạc màu, đôi bàn tay chai sần đan chặt vào nhau. - Gương mặt mẹ đỏ ửng vì xúc động, đôi mắt ngập nước và những giọt nước mắt ấm áp bắt đầu tuôn rơi, lăn dài qua những nếp nhăn nơi khóe mắt. - Mẹ không lau đi mà cứ để mặc chúng rơi, đôi môi mẹ mỉm cười rạng rỡ và ánh mắt lấp lánh niềm tự hào khôn xiết nhìn về phía em. - Khi buổi lễ kết thúc, em chạy thật nhanh lao vào lòng mẹ, vòng tay ôm chặt lấy bờ vai đang rung lên từng nhịp vì xúc động của mẹ. c) Cảm nhận và suy nghĩ của em khi nhìn thấy mẹ khóc - Nhìn những giọt nước mắt của mẹ, lòng em dâng lên một nỗi nghẹn ngào khó tả xen lẫn niềm hạnh phúc tột cùng. - Em chợt nhận ra những giọt lệ ấy chính là sự đền đáp cho bao đêm mẹ thức khuya quạt mát, nấu cháo hành chăm sóc em học bài. - Em thấy thương mẹ nhiều hơn vì hiểu rằng thành công của em ngày hôm nay được dệt nên từ những nhọc nhằn, lo toan của mẹ. d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó - Em hiểu rằng niềm vui của cha mẹ vô cùng giản dị, chỉ cần con cái chăm ngoan và tiến bộ mỗi ngày. - Câu chuyện là động lực to lớn nhắc nhở em không được tự mãn mà phải luôn khiêm tốn, cố gắng học tập chăm chỉ hơn nữa. - Em tự hứa sẽ luôn vâng lời, phụ giúp mẹ việc nhà để nụ cười mãi nở trên môi mẹ thay cho những giọt nước mắt. III. Kết bài - Giọt nước mắt hạnh phúc của mẹ ngày hôm đó đã trở thành một biểu tượng thiêng liêng đi theo em suốt cuộc đời. - Điều đó nhắc nhở em về cội nguồn của mọi sự cố gắng và giá trị của tình mẫu tử cao cả. - Em thầm cảm ơn cuộc đời vì đã cho em một người mẹ tuyệt vời luôn đồng hành trên mỗi bước đường em đi. - Em yêu mẹ rất nhiều và sẽ cố gắng mang lại thật nhiều niềm vui để mắt mẹ chỉ còn khóc vì hạnh phúc. Dàn ý chi tiết Mẫu 2 I. Mở bài - Trong gia đình, mẹ là người luôn gần gũi, chăm sóc và yêu thương em nhất bằng một tình cảm vô điều kiện. - Tuổi thơ em trôi qua êm đềm với biết bao kỉ niệm vui buồn bên mẹ. - Nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi chính là lần chứng kiến giọt nước mắt xót xa của mẹ khi em gặp phải một trận ốm nặng. II. Thân bài a) Hoàn cảnh câu chuyện - Câu chuyện xảy ra vào một đêm mùa đông lạnh giá của hai năm trước, khi thời tiết thay đổi đột ngột. - Bố em đi công tác xa nhà, chỉ có hai mẹ con ở nhà trong căn phòng nhỏ vắng lặng. - Nửa đêm, em bất ngờ bị lên cơn sốt cao co giật, toàn thân nóng như hòn than và mê sảng liên tục. b) Diễn biến của câu chuyện - Mẹ choàng tỉnh giấc, vội vàng bật đèn, khuôn mặt mẹ tái mét vì hốt hoảng khi chạm vào vầng trán nóng hổi của em. - Mẹ cuống cuồng lấy khăn ấm lau người cho em, đôi bàn tay gầy guộc của mẹ run bần bật vì quá lo lắng. - Giữa ánh đèn khuya tù mù, em lờ mờ mở mắt và bắt gặp những giọt nước mắt nóng hổi của mẹ đang rơi lã chã xuống má em. - Đôi mắt mẹ đỏ hoe, tràn ngập sự lo sợ, mái tóc xõa buông xòa xuống hai vai mà mẹ cũng chẳng kịp buộc lại. - Mẹ vừa ôm chặt em vào lòng vừa khóc nấc lên, giọng nói nghẹn ngào khẩn cầu em hãy cố gắng lên làm lòng em nhói đau. - Không quản ngại đêm tối và gió rét, mẹ một mình cõng em trên lưng, chạy bộ suốt một quãng đường dài để đến bệnh viện cấp cứu. - Ngồi bên giường bệnh theo dõi từng giọt nước biển chảy, mẹ vẫn âm thầm lau nước mắt, khẽ hôn lên bàn tay nhỏ bé của em. c) Cảm nhận và suy nghĩ của em khi nhìn thấy mẹ khóc - Nhìn thấy mẹ khóc vì mình, em cảm thấy vô cùng hối hận vì đã không biết giữ gìn sức khỏe, để bản thân bị nhiễm lạnh. - Em cảm nhận được sự bất lực và nỗi sợ hãi tột cùng của một người mẹ khi thấy đứa con yêu thương đau đớn. - Trái tim em nhói lên một niềm xót xa vô hạn, em ước gì mình có thể lớn thật nhanh để không làm gánh nặng cho mẹ. d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó - Em nhận ra rằng sức khỏe của bản thân không chỉ là của riêng em, mà còn là niềm vui, sự bình an của mẹ. - Câu chuyện dạy em bài học về sự tự lập, biết tự chăm sóc bản thân tốt hơn để mẹ bớt đi những lo âu, vất vả. - Em thấu hiểu hơn sự hy sinh thầm lặng, sẵn sàng đánh đổi cả sức lực của mẹ để bảo vệ cuộc sống của con. III. Kết bài -Giọt nước mắt đêm đông năm ấy của mẹ đã khắc sâu vào tâm khảm em một bài học lớn về tình mẫu tử thiêng liêng. - Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu bao la mà mẹ luôn dành trọn vẹn cho em. - Em tự hứa sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe thật tốt và chăm ngoan để mẹ không bao giờ phải khóc vì lo lắng cho em nữa. Dàn ý chi tiết Mẫu 3 I. Mở bài - Người ta thường nói, vết thương trên da thịt sẽ nhanh chóng lành lại theo thời gian, nhưng vết thương gây ra cho lòng mẹ thì sẽ để lại những vết sẹo âm ỉ. - Thuở nhỏ, em là một đứa trẻ hiếu động và đôi lúc đã vô tình làm tổn thương người phụ nữ yêu thương em nhất. - Câu chuyện về giọt nước mắt buồn bã của mẹ khi em phạm lỗi lầm tai hại năm lớp sáu luôn là lời tự nhắc nhở bản thân em cho đến tận bây giờ. II. Thân bài a) Hoàn cảnh câu chuyện - Sự việc diễn ra vào một buổi chiều muộn sau giờ tan học, khi trời đã bắt đầu nhá nhem tối. - Vì mải chơi điện tử cùng các bạn ở quán internet gần trường, em đã trốn học tiết sinh hoạt lớp và về nhà muộn hơn hai tiếng đồng hồ. - Em bước vào nhà với tâm trạng lo sợ, cố tình lén lút đi thật nhẹ để tránh sự chú ý của mọi người. b) Diễn biến của câu chuyện - Mẹ đang ngồi lặng lẽ bên mâm cơm đã nguội ngắt, dáng người gầy gò của mẹ đổ dài trên bức tường vắng. - Nghe tiếng động, mẹ ngước lên nhìn em, ánh mắt vốn dĩ dịu dàng nay chợt trở nên buồn bã, thất vọng đến cùng cực. - Mẹ không dùng đòn roi để quát mắng em, mẹ chỉ đứng dậy, đi đến trước mặt em với khuôn mặt phờ phạc vì ngóng trông. - Hai giọt nước mắt từ từ trào ra từ hàng mi cong, lăn dài trên đôi gò má hao gầy bám đầy bụi than bếp của mẹ. - Mẹ nghẹn ngào hỏi em tại sao lại nói dối cô giáo, tại sao lại để mẹ phải chạy khắp nơi tìm kiếm trong sự hoảng loạn. - Tiếng khóc nấc kìm nén của mẹ vang lên giữa gian nhà tĩnh mịch làm em đứng trân trân, đầu cúi gục xuống sàn nhà đầy tội lỗi. - Em nhìn thấy bàn tay mẹ run run ôm lấy ngực, đôi vai gầy run lên bần bật vì tổn thương do lòng tin bị đứa con trai yêu quý phản bội. c) Cảm nhận và suy nghĩ của em khi nhìn thấy mẹ khóc - Chứng kiến giọt nước mắt thất vọng của mẹ, em thấy lòng mình đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. - Em cảm thấy vô cùng ân hận, xấu hổ và tự trách bản thân ích kỷ, chỉ vì ham chơi nhất thời mà chà đạp lên tình yêu thương của mẹ. - Em nhận ra rằng sự im lặng và những giọt nước mắt đau lòng của mẹ còn đáng sợ và đau đớn hơn trăm ngàn trận đòn roi. d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó - Em rút ra bài học đắt giá về lòng trung thực, tuyệt đối không được nói dối và phải có trách nhiệm với hành vi của mình. - Câu chuyện giúp em hiểu rằng mỗi lỗi lầm em phạm phải đều để lại nỗi đau khôn lường cho người mẹ hằng đêm lo lắng cho em. - Em tự răn đe bản thân phải biết kiềm chế những ham muốn cá nhân để sống chín chắn, trưởng thành và có trách nhiệm hơn. III. Kết bài - Giọt nước mắt trách móc của mẹ ngày hôm đó là bài học nghiêm khắc nhất và cũng thấm thía nhất trong cuộc đời của em. - Nó đã thức tỉnh một đứa trẻ ngỗ nghịch, giúp em biết dừng lại đúng lúc trước những cám dỗ sai lầm. Dàn ý chi tiết Mẫu 4 I. Mở bài - Đối với em, mẹ luôn là người phụ nữ đảm đang, kiên cường và là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất dưới mái nhà thân yêu. - Em lớn lên trong sự chăm sóc tỉ mỉ của mẹ nhưng ít khi để ý đến những mệt mỏi của người. - Kỉ niệm về lần đầu tiên thấy mẹ khóc vì cảm động trước hành động nhỏ bé của em là điều em sẽ mãi nâng niu trong ký ức. II. Thân bài a) Hoàn cảnh câu chuyện - Câu chuyện xảy ra vào một ngày giáp Tết Nguyên Đán, khi công việc ở cơ quan của mẹ bận rộn vô cùng. - Mẹ phải tăng ca đến tận đêm muộn mới về, trong khi nhà cửa vẫn bộn bề, chưa được lau dọn sạch sẽ. - Thấy mẹ vất vả, em đã tự mình bắt tay vào quét dọn nhà cửa, lau sạch bàn ghế và nấu sẵn một nồi cơm ấm nóng. b) Diễn biến của câu chuyện - Đúng chín giờ tối, tiếng lạch cạch mở cổng vang lên, mẹ bước vào nhà với vóc dáng mệt mỏi, bước đi nặng nề. - Mẹ mặc chiếc áo khoác gió sờn vai, khuôn mặt nhợt nhạt đi vì cái lạnh và những áp lực công việc đè nặng. - Khi nhìn thấy ngôi nhà sạch bong, mâm cơm giản dị nhưng tươm tất đã dọn sẵn trên bàn, mẹ đứng sững người lại ở cửa. - Em chạy ra đón mẹ, nhanh tay đỡ lấy chiếc túi xách nặng trĩu và khẽ nói lời chúc mẹ đi làm về mệt. - Bất ngờ, em thấy đôi mắt mẹ nhòe đi, những giọt nước mắt trong vắt khẽ trào ra, lấp lánh dưới ánh đèn neon của phòng khách. - Mẹ nở một nụ cười thật tươi nhưng nước mắt cứ thế tuôn rơi vì quá bất ngờ và hạnh phúc trước sự lớn khôn của con. - Mẹ ôm chặt lấy em vào lòng, đôi bàn tay ấm áp vuốt ve bờ vai em, giọng nói run run khen em đã thực sự trưởng thành. c) Cảm nhận và suy nghĩ của em khi nhìn thấy mẹ khóc - Nhìn thấy giọt nước mắt của mẹ, em cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường xua tan đi cái lạnh của mùa đông. - Em cảm thấy vừa thương mẹ vì những vất vả mẹ chịu đựng, vừa vui sướng vì việc làm nhỏ của mình đã an ủi được tâm hồn mẹ. - Em nhận ra bấy lâu nay mình đã quá vô tâm khi chỉ biết nhận lấy sự chăm sóc mà chưa từng chủ động sẻ chia cùng mẹ. d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó - Em hiểu rằng sự hiếu thảo không cần phải là điều gì quá to tát, nó bắt đầu từ những hành động quan tâm nhỏ bé thường ngày. - Câu chuyện dạy em bài học về sự sẻ chia công việc gia đình, biết gánh vác trách nhiệm để làm giảm bớt gánh nặng trên vai mẹ. - Em tự hứa sẽ tích cực giúp đỡ mẹ nhiều hơn nữa để mỗi ngày trôi qua với mẹ đều là một ngày ngập tràn niềm vui. III. Kết bài - Giọt nước mắt cảm động của mẹ tối hôm đó đã giúp em thấu hiểu sâu sắc hơn về giá trị của sự quan tâm trong gia đình. - Đó là kỉ niệm ngọt ngào đánh dấu bước ngoặt trưởng thành trong suy nghĩ của một học sinh lớp bảy như em. - Em mong rằng bản thân sẽ luôn là niềm tự hào, là điểm tựa tinh thần vững vàng để mẹ luôn được hạnh phúc. Dàn ý chi tiết Mẫu 5 I. Mở bài - Nước mắt không chỉ là biểu hiện của sự yếu đuối, mà đôi khi nó là ngôn ngữ của lòng quả cảm và tinh thần kiên cường trước sóng gió cuộc đời. - Trong ký ức tuổi thơ của em, mẹ luôn hiện lên như một chiến binh thầm lặng, người đã chèo lái con thuyền gia đình vượt qua bao gian khó. - Câu chuyện về giọt nước mắt kiên cường của mẹ trong những ngày gia đình gặp biến cố lớn mãi là ngọn hải đăng soi sáng tâm hồn em. II. Thân bài a) Hoàn cảnh câu chuyện - Sự việc xảy ra vào năm ngoái, khi cửa hàng kinh doanh nhỏ của bố em không may bị hỏa hoạn thiêu rụi toàn bộ hàng hóa. - Gia đình rơi vào cảnh nợ nần chồng chất, bầu không khí trong nhà lúc nào cũng nặng nề, u ám và căng thẳng. - Mẹ vừa phải đi làm kiếm tiền, vừa phải lo chạy vầy thuốc men cho bố đang nằm viện điều trị vết bỏng nhẹ. b) Diễn biến của câu chuyện - Vào một buổi tối muộn tại bệnh viện, sau khi bố đã ngủ say, em theo mẹ ra hàng ghế đá hành lang để ăn vội hộp cơm tối. - Dưới ánh đèn bảo vệ mờ ảo, em nhìn thấy khuôn mặt mẹ gầy rộc hẳn đi, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm mất ngủ liên tục. - Mẹ ngồi trầm ngâm, đôi bàn tay khẳng khiu, đầy những vết chai sần đan chặt vào nhau như để tìm kiếm chút sức lực cuối cùng. - Bất chợt, một giọt nước mắt khẽ lăn xuống, đọng lại trên gò má sạm đen của mẹ rồi rơi xuống hộp cơm đang ăn dở. - Mẹ không khóc thành tiếng, bờ vai gầy chỉ khẽ run lên nhe nhẹ, mẹ nhanh chóng lấy tay lau vội đi vì sợ em nhìn thấy. - Mẹ quay sang nhìn em, ánh mắt chứa đựng sự kiên định lạ thường, mẹ khẽ mỉm cười và nắm lấy tay em đầy ấm áp. - Mẹ quả quyết dặn dò em hãy yên tâm, chỉ cần cả nhà đồng lòng thì khó khăn nào rồi cũng sẽ nhanh chóng vượt qua. c) Cảm nhận và suy nghĩ của em khi nhìn thấy mẹ khóc - Chứng kiến giọt nước mắt âm thầm của mẹ, trái tim em thắt lại vì một nỗi xót xa và thương mẹ đến nghẹn ngào. - Em không thấy mẹ yếu đuối, ngược lại em cảm nhận được một nguồn sức mạnh nội tâm vô cùng to lớn đang ẩn chứa bên trong người mẹ gầy gò ấy. - Em thấy tự hào về mẹ vô cùng và tự hứa bản thân phải mạnh mẽ hơn để làm điểm tựa tinh thần nhỏ bé cho mẹ tựa vào. d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó - Em nhận thức được rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, biến cố có thể ập đến bất cứ lúc nào. - Câu chuyện dạy em bài học về tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường không bao giờ đầu hàng trước nghịch cảnh của cuộc đời. - Em hiểu ra giá trị thiêng liêng của gia đình, nơi mà mọi thành viên cùng nắm tay nhau bước qua giông bão. III. Kết bài - Giọt nước mắt kiên cường của mẹ trong đêm đông năm ấy đã trở thành bài học vô giá về lẽ sống mà em luôn mang theo. - Điều đó nhắc nhở em phải biết sống can đảm, có trách nhiệm và biết yêu thương gia đình nhiều hơn nữa. - Em thầm hứa sẽ luôn ngoan ngoãn, học tập thật tốt để sớm gánh vác bớt những nhọc nhằn, mang lại cuộc sống bình yên cho mẹ.
|






Danh sách bình luận