Viết bài văn kể một câu chuyện cổ tích về lòng tự trọng

1. Mở bài - Em muốn kể câu chuyện cổ tích nào? - Câu chuyện đó nói về đức tính tự trọng của nhân vật nào?

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

1. Mở bài

- Em muốn kể câu chuyện cổ tích nào?

- Câu chuyện đó nói về đức tính tự trọng của nhân vật nào?

2. Thân bài

- Hoàn cảnh câu chuyện:

+ Câu chuyện diễn ra vào thời gian nào, ở đâu?

+ Nhân vật chính là ai? Có hoàn cảnh như thế nào?

+ Nhân vật gặp phải sự việc hoặc thử thách gì?

- Diễn biến câu chuyện:

+ Nhân vật đã ứng xử như thế nào trước thử thách?

+ Chi tiết nào cho thấy nhân vật là người tự trọng ?

+ Trong câu chuyện có sự xuất hiện của những nhân vật nào (ông tiên, bà tiên, nhà vua, thần linh,...)?

+ Những nhân vật đó đã thử lòng hoặc giúp đỡ nhân vật chính ra sao?

+ Hành động trung thực của nhân vật được mọi người nhìn nhận như thế nào?

- Kết thúc câu chuyện:

+ Nhân vật nhận được phần thưởng hoặc kết quả gì nhờ lòng tự trọng?

+ Những người không tự trọng phải nhận kết cục như thế nào (nếu có)?

+ Câu chuyện kết thúc ra sao?

3. Kết bài

- Câu chuyện giúp em hiểu điều gì về lòng tự trọng?

- Em có tình cảm hoặc suy nghĩ như thế nào về nhân vật chính trong câu chuyện?

Dàn ý chi tiết Mẫu 1

TRUYỆN "Chuyện chàng học trò nghèo”

I. Mở bài

- Trong kho tàng truyện cổ dân gian Việt Nam, em thích nhất là câu chuyện về lòng tự trọng của một người học trò nghèo chính trực.

- Câu chuyện này đã để lại cho em bài học sâu sắc về việc giữ gìn phẩm giá của bản thân trước mọi sự cám dỗ của tiền tài.

II. Thân bài

1. Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện

- Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ có một chàng nho sĩ nghèo mồ côi tên là thanh cao nhưng chịu cảnh túng quẫn.

- Mặc dù gia cảnh sa sút và thường xuyên phải nhịn đói qua ngày, chàng vẫn chăm chỉ đèn sách và luôn giữ lối sống vô cùng sạch sẽ, ngay thẳng.

- Thử thách xảy ra khi một tên bá hộ giàu có trong vùng muốn dùng tiền bạc để ép chàng phải viết một bài văn ca tụng thói gian ác của hắn.

2. Kể diễn biến câu chuyện theo trình tự thời gian

- Tên bá hộ sai người đem một khay đầy vàng bạc sang nhà chàng nho sĩ và đưa ra yêu cầu viết bài văn ca ngợi sai sự thật.

- Chàng trai nghèo nhìn mâm báu vật lấp lánh nhưng không một chút lay động, lập tức thẳng thừng từ chối vì lòng tự trọng không cho phép bản thân khen ngợi kẻ xấu.

- Bị từ chối, tên bá hộ nổi giận đùng đùng, sai gia nhân đến đập phá gian nhà tranh và vu oan cho chàng tội ăn cắp để đẩy chàng vào chốn ngục tù tăm tối.

- Ở trong lao lý, chàng học trò phải chịu đói khát và sự hành hạ thể xác nhưng khuôn mặt chàng vẫn bình thản, ánh mắt vẫn ngời sáng khí tiết.

- Nhận thấy tấm lòng kiên trung của chàng, một ông tiên hiền hậu đã hóa thân thành người quản ngục để đến trò chuyện và thử thách lòng kiên trì của chàng.

- Ông tiên giả vờ đưa ra một món tiền lớn bảo chàng chỉ cần cúi đầu xin lỗi tên bá hộ thì sẽ được tự do ngay lập tức.

- Chàng nho sĩ mỉm cười nhẹ nhàng rồi bảo rằng thà chịu chết trong dòng nước trong còn hơn sống vinh hoa trong vũng bùn dơ bẩn.

- Hành động bảo vệ danh dự khảng khái của chàng trai đã khiến vị tiên vô cùng cảm động và quyết định hiển linh để cứu giúp người hiền tài.

3. Kết quả câu chuyện

- Vị tiên dùng phép thuật làm cho tên bá hộ gian ác tự khai ra mọi tội lỗi của mình trước quan phủ tối cao.

- Chàng học trò nghèo được minh oan, bước ra khỏi ngục tù trong sự chào đón và khâm phục nồng nhiệt của toàn thể dân làng.

- Nhà vua nghe danh tiếng về một người có lòng tự trọng cao ngút trời nên đã đặc cách mời chàng vào cung tham gia khoa cử.

- Chàng trai đỗ trạng nguyên, dùng tài năng và sự chính trực của mình để giúp đỡ nhân dân có một cuộc sống ấm no.

4. Cảm xúc, suy nghĩ của em và rút ra bài học từ câu chuyện

- Em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ và tự hào về tinh thần cứng cỏi, không khuất phục trước uy quyền của chàng nho sĩ nghèo.

- Câu chuyện cổ tích này đã giúp em hiểu rằng lòng tự trọng chính là bộ quần áo đẹp đẽ nhất giúp con người đứng vững ở đời.

- Bản thân em tự nhắc nhở mình phải luôn giữ gìn danh dự, không vì những cái lợi nhỏ trước mắt mà làm điều sai trái.

III. Kết bài

- Câu chuyện về chàng học trò chính trực mãi mãi là một bài học quý báu thắp sáng tâm hồn ngoan ngoãn của em.

- Em hứa sẽ luôn cố gắng học tập tốt và giữ gìn lòng tự trọng giống như nhân vật trong câu chuyện.

Dàn ý chi tiết Mẫu 2

TRUYỆN "BA LƯỠI RÌU"

I. Mở bài

- Sự tích “Ba lưỡi rìu” là câu chuyện cổ tích về lòng tự trọng mà em luôn ghi nhớ trong lòng.

- Câu chuyện mang đến một thông điệp mạnh mẽ về lòng tự trọng trong lao động và sự tự lực cánh sinh của con người.

II. Thân bài

1. Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện

- Thuở xưa, có một chàng tiều phu hiền lành, quanh năm lặn lội trong rừng sâu để đốn củi nuôi người mẹ già đau yếu.

- Tuy cuộc sống vô cùng chật vật và thiếu thốn, chàng chưa bao giờ tơ hào hay xin xỏ bất kỳ thứ gì của những người xung quanh.

- Một ngày nọ, khi đang chặt một cành củi khô bên bờ suối, chiếc rìu sắt duy nhất của chàng bị gãy đôi và rơi xuống dòng thác dữ.

2. Kể diễn biến câu chuyện theo trình tự thời gian

- Chàng tiều phu không than khóc mà lẳng lặng tìm cách lặn xuống dòng nước buốt giá để tự mình tìm lại lưỡi rìu bị mất.

- Đột nhiên, dòng suối rẽ lối và một ông lão râu tóc bạc phơ hiện ra, ngỏ ý muốn giúp chàng trai vớt công cụ lao động lên.

- Ông lão lần lượt đưa lên một chiếc rìu bằng vàng, rồi một chiếc rìu bằng bạc sáng loáng để hỏi chàng xem có phải đồ vật của mình không.

- Chàng tiều phu không hề khởi lòng tham, nhẹ nhàng từ chối vì lòng tự trọng của người lao động không cho phép chàng nhận thứ không do mình làm ra.

- Sau đó, một người hàng xóm tham lam đứng nấp sau bụi cây nhìn thấy cảnh ấy liền chạy ra, tranh giành và nhận vơ chiếc rìu vàng là của mình.

- Chàng tiều phu liền thẳng thắn lên tiếng bảo vệ sự thật, khẳng định chiếc rìu vàng kia hoàn toàn không thuộc về ai trong khu rừng này.

- Hành động chính trực và sự tự tôn của chàng trai nghèo đã làm cho vị thần suối vô cùng hài lòng và cảm mến.

- Thần suối liền hóa phép biến chiếc rìu sắt cũ của chàng thành một công cụ lao động vô cùng sắc bén và không bao giờ bị hỏng.

3. Kết quả câu chuyện

- Vị thần suối đã nghiêm khắc trừng trị kẻ tham lam kia bằng cách biến chiếc rìu vàng thành một khúc gỗ mục nát.

- Chàng tiều phu vui mừng nhận lại chiếc rìu sắt cải tiến của mình và cúi đầu tạ ơn ông lão nhân từ.

- Chàng tiếp tục công việc đốn củi hằng ngày bằng chính đôi bàn tay chăm chỉ và chiếc rìu thân thuộc của mình.

- Nhờ sự cần cù và tiếng tăm về lòng tự trọng, chàng được mọi người tin tưởng đến mua củi rất đông, cuộc sống dần ổn định.

4. Cảm xúc, suy nghĩ của em và rút ra bài học từ câu chuyện

- Em cảm thấy rất khâm phục hành động ngay thẳng và sự tự trọng cao quý của chàng tiều phu nghèo khổ.

- Câu chuyện cổ tích này khuyên nhủ chúng ta phải biết tự hào về thành quả lao động của chính mình, không cậy nhờ vào sự gian dối.

- Em hiểu rằng người có lòng tự trọng sẽ luôn nhận được sự tin yêu và nể trọng từ tất cả mọi người trong xã hội.

III. Kết bài

- Câu chuyện cổ tích trên đã để lại cho em một ấn tượng sâu sắc về cách sống đẹp và ngẩng cao đầu.

- Em hứa sẽ luôn sống bằng chính năng lực của mình, không bao giờ gian lận hay lấy đồ của bạn bè.

Dàn ý chi tiết Mẫu 3

TRUYỆN “Cậu bé chăn trâu”

I. Mở bài

- Trong giờ sinh hoạt dưới cờ tuần này, thầy hiệu trưởng đã kể cho chúng em nghe truyện cổ tích “Cậu bé chăn trâu”

- Đây là một câu chuyện vô cùng cảm động về lòng tự trọng của một cậu bé nghèo đi chăn trâu thuê.

II. Thân bài

1. Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện

- Ngày xưa, có một cậu bé mồ côi phải đi ở và chăn trâu cho một gia đình địa chủ giàu có trong làng.

- Dù chịu cảnh đói rách, áo quần vá chằng vá đụp, cậu bé vẫn có một tấm lòng vô cùng trong sạch và lòng tự trọng cao.

- Thử thách đến khi nhà chủ tổ chức một bữa tiệc lớn và vô tình để thừa một bát chè ngọt lịm trên bàn ăn ngoài hiên.

2. Kể diễn biến câu chuyện theo trình tự thời gian

- Cậu bé chăn trâu đi làm về, bụng đói cồn cào và nhìn thấy bát chè thơm phức đang tỏa hương quyến rũ dưới ánh nắng.

- Cơn thèm khát nổi lên làm cậu suýt chút nữa đã thò tay định bưng bát chè lên để ăn cho thỏa cơn đói.

- Nhưng ngay lập tức, lòng tự trọng trỗi dậy nhắc nhở cậu rằng miếng ăn do cầu xin hay lén lút đều là miếng ăn nhục nhã.

- Cậu bé vội vàng rụt tay lại, tự mắng bản thân rồi chạy thẳng ra bờ sông lấy nước lọc uống để quên đi cơn đói hành hạ.

- Bà tiên nhân ái từ trên trời nhìn thấy hết mọi sự đấu tranh nội tâm đầy lòng tự trọng của đứa trẻ tội nghiệp.

- Bà liền hóa thân thành một người bộ hành lỡ bước, mang đến một giỏ bánh ngọt đến bên bờ sông để mời cậu bé ăn cùng.

- Bà khen ngợi cậu là một đứa trẻ có nhân cách vàng, biết giữ gìn danh dự ngay cả khi không có ai giám sát.

- Hành động tự trọng của cậu bé đã lan truyền khắp làng, khiến cho tên địa chủ cũng phải nể phục và không dám mắng chửi cậu như trước.

3. Kết quả câu chuyện

- Bà tiên ban phép màu giúp cho cậu bé có một ngôi nhà nhỏ và một mảnh đất để tự mình cày cấy kiếm ăn.

- Cậu bé không còn phải đi làm thuê, được tự do sống một cuộc đời độc lập bằng chính sức lao động chân chính.

- Cậu chăm chỉ trồng trọt, cuộc sống ngày càng khấm khá và cậu luôn mở lòng giúp đỡ những người có hoàn cảnh giống mình.

- Câu chuyện khép lại với hình ảnh một chàng thanh niên có cuộc sống viên mãn nhờ vào sự tự tôn ngày nhỏ.

4. Cảm xúc, suy nghĩ của em và rút ra bài học từ câu chuyện

- Em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào trước nghị lực vượt qua cám dỗ của miếng ăn từ nhân vật cậu bé.

- Truyện cổ tích này là minh chứng rõ ràng cho bài học đói cho sạch, rách cho thơm mà ông cha ta hằng truyền dạy.

- Em rút ra bài học là phải luôn làm chủ hành vi của mình, không làm điều xấu dù ở trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

III. Kết bài

- Câu chuyện đã nuôi dưỡng cho em một tâm hồn ngay thẳng và biết gìn giữ phẩm giá.

- Em tự hứa sẽ luôn rèn luyện lòng tự trọng, không tham lam của cải và luôn sống trung thực với chính mình.

Dàn ý chi tiết Mẫu 4

TRUYỆN “ĐÔI BÀN TAY CHÂN CHÍNH"

I. Mở bài

- Sáng thứ bảy tuần trước, trường em đã tổ chức một buổi lao động trồng cây vô cùng ý nghĩa xung quanh khuôn viên lớp học.

- Trong lúc cùng các bạn nhổ cỏ và vun đất, em chợt nhớ đến câu chuyện cổ tích “đôi bàn tay chân chính” mà mẹ thường kể vào những đêm mưa. Câu chuyện ấy đã cho em một bài học sâu sắc về lòng tự trọng, việc từ chối những đồng tiền bất chính để sống một cuộc đời thanh thản.

II. Thân bài

1. Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện

- Chuyện đưa chúng ta quay về một thời kỳ xa xưa, tại một ngôi làng có người thợ mộc nghèo sống cô đơn trong căn lều dột nát.

- Mặc dù tay nghề vô cùng điêu luyện nhưng vì tính tình thẳng thắn, không chịu bớt xén nguyên vật liệu nên cuộc sống của bác luôn thiếu thốn.

- Thử thách xảy ra khi một gã thương nhân giàu có mang một khối gỗ quý đến và bảo bác làm giả một chiếc hòm báu vật để đi lừa gạt người khác.

2. Kể diễn biến câu chuyện theo trình tự thời gian

- Gã thương nhân đặt lên bàn một túi tiền vàng nặng trĩu và hứa sẽ cho bác thợ mộc một cuộc sống vinh hoa phú quý nếu chịu làm theo.

- Bác thợ mộc nhìn túi tiền, lòng tự trọng của một người nghệ nhân chân chính đã khiến bác lập tức đẩy túi vàng ra xa và từ chối lời đề nghị.

- Bác bảo rằng đôi bàn tay này chỉ dùng để tạo ra những vật dụng có ích cho đời chứ không bao giờ tiếp tay cho sự lừa lọc gian dối.

- Gã nhà giàu tức giận bỏ đi, buông lời đe dọa sẽ làm cho xưởng mộc của bác phải đóng cửa và khiến bác phải chịu cảnh nghèo đói suốt đời.

- Dù sau đó không có ai đến thuê làm đồ nữa, bác thợ mộc vẫn vui vẻ ra rừng nhặt củi khô về gọt đẽo thành những món đồ chơi nhỏ tặng cho trẻ em nghèo.

- Sự kiên cường và lòng tự tôn của bác đã động lòng đến tai một vị thần linh cai quản vùng đất linh thiêng này.

- Vị thần hóa thân thành một người khách qua đường nghèo khổ, đến xin bác một bữa cơm rau đạm bạc để thử thách tấm lòng của bác.

- Bác thợ mộc không hề ngần ngại, vui vẻ nhường nửa củ sắn lùi duy nhất của mình cho người khách lạ với thái độ vô cùng tôn trọng.

3. Kết quả câu chuyện

- Vị thần lập tức hiện nguyên hình trong vầng hào quang sáng chói và ban lời khen ngợi cho lòng tự trọng cao quý của bác.

- Thần ban phép làm cho tất cả những món đồ chơi gỗ do bác gọt đẽo biến thành những vật dụng bằng vàng thật vô cùng tinh xảo.

- Gã thương nhân gian ác kia do làm nhiều điều dối trá nên đã bị quan phủ tịch thu toàn bộ gia sản và phải đi xin ăn khắp nơi.

- Bác thợ mộc dùng số của cải thần ban để mở một trường dạy nghề miễn phí cho những trẻ em nghèo có ý chí vươn lên.

4. Cảm xúc, suy nghĩ của em và rút ra bài học từ câu chuyện

- Em cảm thấy vô cùng kính trọng tấm lòng vàng và đức tính tự trọng, kiên định với nghề của bác thợ mộc.

- Câu chuyện cổ tích đã thắp sáng bài học về việc bảo vệ danh dự bản thân, thà chịu nghèo khổ còn hơn sống giàu sang bằng sự lừa dối.

- Bản thân em hiểu rằng danh dự của một con người là thứ quý giá nhất, không có bất kỳ số tiền nào có thể mua được.

III. Kết bài

- Câu chuyện về bác thợ mộc và đôi bàn tay chân chính luôn là ngọn hải đăng dẫn đường cho suy nghĩ của em.

- Qua câu chuyện này, em càng thấm thía hơn về giá trị của lòng tự trọng trong cuộc sống hằng ngày.

-  Em tự nhủ sẽ luôn sống ngay thẳng, tự lập và giữ gìn phẩm giá của mình để xứng đáng với sự kỳ vọng của cha mẹ.

Dàn ý chi tiết Mẫu 5

TRUYỆN "DANH DỰ CỦA NGƯỜI CHÈO THUYỀN MÙ"

I. Mở bài

- Trong tiết học Tiếng Việt ngày hôm qua, em đã vô cùng xúc động khi được đọc câu chuyện cổ tích mang tên “Danh dự của người chèo thuyền mù”

- Những dòng chữ tinh tế trong sách đã dẫn dắt em bước vào một thế giới tràn ngập tình người và lòng tự tôn cao đẹp.

- Câu chuyện không chỉ hấp dẫn bởi những tình tiết kịch tính mà còn chứa đựng bài học sâu sắc về lòng tự trọng của người khuyết tật.

II. Thân bài

1. Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện

- Truyện kể rằng ở một bến đò xưa, có một ông lão bị mù hai mắt nhưng hằng ngày vẫn cần mẫn chèo thuyền đưa khách qua sông kiếm sống.

- Dù chịu nhiều thiệt thòi về thể xác, ông lão có tính cách vô cùng tự trọng, không bao giờ nhận tiền bố thí hay sự thương hại của người khác.

- Hoàn cảnh ngặt nghèo xảy ra vào một đêm mưa gió, một vị khách giàu có sau khi qua sông đã cố tình thả một thỏi bạc lớn vào giỏ xe của ông rồi bỏ đi.

2. Kể diễn biến câu chuyện theo trình tự thời gian

- Khi thu dọn thuyền, ông lão chạm tay vào thỏi bạc lạ liền biết ngay có người đã để lại số tiền quá lớn so với giá một chuyến đò.

- Không một chút tham lam, ông lão mù liền chống gậy, mò mẫm trong đêm tối bão bùng để đi tìm vị khách trả lại thỏi bạc thừa.

- Ông trăn trở rằng mình là người lao động kiếm sống bằng sức lực chứ không phải là kẻ ăn xin để nhận lấy sự ban ơn vô cớ.

- Vị khách giàu có đứng từ xa quan sát thấy cảnh ông lão vất vả dò dẫm từng bước đi trong vũng bùn liền vô cùng kinh ngạc và xúc động.

- Thực chất, vị khách ấy chính là một ông tiên trên cao hạ giới để đi tìm những con người có nhân cách cao đẹp nhất trần gian.

- Vị tiên liền bước đến, cầm lấy thỏi bạc và hỏi ông lão vì sao lại từ chối một số tiền có thể giúp ông sống sung sướng cả đời.

- Ông lão mù mỉm cười hiền hậu, trả lời khảng khái rằng tiền bạc có thể mua được miếng ăn nhưng không thể mua được lòng tự trọng của bản thân.

- Hành động giữ gìn danh dự giữ đêm mưa của ông cụ đã chứng minh cho vị tiên thấy vẻ đẹp bất khuất của tâm hồn con người.

3. Kết quả câu chuyện

- Vị tiên vô cùng cảm động, liền dùng phép thuật thổi một luồng gió mát làm cho đôi mắt của ông lão sáng trở lại như xưa.

- Ông lão ngỡ ngàng khi nhìn thấy ánh sáng mặt trời và cảnh vật quê hương tươi đẹp sau bao nhiêu năm tháng sống trong bóng tối.

- Vị khách biến mất, để lại một chiếc thuyền mới chắc chắn cùng một ngôi nhà khang trang cho người chèo thuyền tốt bụng.

- Dân làng kéo đến chúc mừng người cha hiền hậu, từ đó ông lão sống một cuộc đời vui tươi và luôn được mọi người kính trọng.

4. Cảm xúc, suy nghĩ của em và rút ra bài học từ câu chuyện

- Em cảm thấy vô cùng nghẹn ngào và kính phục trước tấm lòng trong sạch, tự trọng đến cao thượng của ông lão mù.

- Câu chuyện cổ tích này đã gửi gắm một thông điệp lớn lao về lòng tự trọng, nhắc nhở chúng ta dù ở hoàn cảnh nào cũng phải ngẩng cao đầu sống chính trực.

- Bài học quý báu em nhận được là phải luôn biết tôn trọng bản thân và tôn trọng công sức lao động của những người xung quanh.

III. Kết bài

- Hình ảnh ông lão chèo thuyền mù bảo vệ lòng tự trọng giữa đêm mưa bão sẽ luôn in đậm trong tâm trí tuổi thơ em.

- Câu chuyện cổ tích này chính là một bài học nhân văn nuôi dưỡng đạo đức, giúp em hiểu hơn về giá trị thực sự của một con người.

- Em tự hứa sẽ luôn sống trung thực, tự trọng và không bao giờ làm điều gì tổn hại đến danh dự của bản thân và gia đình.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close