Viết bài văn kể lại kỉ niệm sâu sắc về ngày đầu tiên đi học lại những kỉ niệm vui buồn tuổi thơ em

I. Mở bài - Giới thiệu khái quát về tuổi thơ của bản thân em. - Nêu cảm xúc chung về những kỷ niệm đã qua. - Dẫn dắt vào các kỷ niệm vui buồn đáng nhớ nhất.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu khái quát về tuổi thơ của bản thân em.

- Nêu cảm xúc chung về những kỷ niệm đã qua.

- Dẫn dắt vào các kỷ niệm vui buồn đáng nhớ nhất.

II. Thân bài

a) Kỷ niệm vui của tuổi thơ

- Hoàn cảnh diễn ra câu chuyện vui đó.

- Miêu tả ngoại hình và hoạt động của các nhân vật tham gia.

- Diễn biến cụ thể của sự việc vui tươi.

- Cảm xúc rộn ràng của bản thân em lúc bấy giờ.

b) Kỷ niệm buồn của tuổi thơ

- Thời gian và không gian xảy ra câu chuyện buồn.

- Hành động sai lầm hoặc sự cố đáng tiếc đã xảy ra.

- Tâm trạng hối hận hoặc đau lòng của em khi đó.

- Cách sự việc buồn được khép lại.

c) Ý nghĩa của các kỷ niệm đó đối với bản thân em

- Giá trị tinh thần mà những kỷ niệm mang lại.

- Bài học cuộc sống mà em tự rút ra cho mình.

- Sự thay đổi về tính cách và suy nghĩ của em.

III. Kết bài

- Khẳng định lại giá trị của các kỷ niệm tuổi thơ.

- Bày tỏ tình cảm trân trọng đối với quá khứ.

- Nêu mong ước hoặc lời hứa của bản thân ở hiện tại.

Dàn ý chi tiết Mẫu 1

I. Mở bài

- Mỗi con người ai cũng có một thời thơ ấu để thương, để nhớ và để gửi gắm những ước mơ ngây ngô của mình. 

- Tuổi thơ giống như một cuốn nhật ký kỳ diệu chứa đựng biết bao nhiêu trang viết đầy màu sắc. 

- Đối với riêng em, những tháng ngày sống dưới mái nhà tranh của ông bà nội chính là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất. 

- Nơi đó đã lưu giữ những mảnh ghép vui buồn khác nhau, tạo nên tâm hồn của em ngày hôm nay.

II. Thân bài

a) Kỷ niệm vui của tuổi thơ

- Mùa hè năm em lên tám tuổi, em được bố mẹ cho về quê nội chơi suốt một tháng.

- Em lúc đó là một cô bé tóc đuôi gà tinh nghịch, làn da rám nắng vì suốt ngày chạy nhảy.

- Kỷ niệm vui nhất là buổi chiều cùng đám bạn trong xóm ra đồng thả diều và bắt cào cào.

- Chúng em vừa chạy theo bóng diều vừa cười vang cả một góc trời, lòng ngập tràn sự tự do.

b) Kỷ niệm buồn của tuổi thơ

- Cũng tại làng quê ấy, em đã trải qua một chuyện buồn vì tính cách bướng bỉnh của mình.

- Trưa hôm đó, em lén ông bà trèo lên cây ổi bờ ao để hái quả chín dù ông đã dặn cây rất trơn.

- Do sẩy chân nên em bị ngã xuống ao, người ướt sũng, chân bị trầy xước chảy máu và khóc nức nở.

- Em vừa đau đớn vừa sợ hãi vì làm ông bà lo lắng, khuôn mặt ông lúc đó lộ rõ vẻ hốt hoảng.

c) Ý nghĩa của các kỷ niệm đó đối với bản thân em

- Những trò chơi dân gian giúp em thêm yêu thiên nhiên và có một tuổi thơ vô tư, lành mạnh.

- Tai nạn ngã ao đã dạy cho em bài học đắt giá về sự nghe lời và tính cẩn thận.

- Em cảm nhận được tình yêu thương bao la của ông bà và thấy mình biết suy nghĩ hơn.

III. Kết bài

- Thời gian vẫn cứ thế trôi đi và em cũng đang dần lớn khôn theo năm tháng.- Thế nhưng, những kỷ niệm vui buồn dưới bóng mát quê nội sẽ mãi là hành trang quý giá theo em suốt cuộc đời. 

- Em luôn trân trọng những ngày tháng nghèo khó mà ấm áp.

-  Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để sau này có cơ hội về thăm và chăm sóc ông bà nhiều hơn.

Dàn ý chi tiết Mẫu 2

I. Mở bài

- Tuổi thơ của em gắn liền với rất nhiều kỷ niệm sâu sắc bên gia đình và bạn bè. 

- Trong số đó, những câu chuyện vui buồn cùng chú cún nhỏ tên Bông là điều em nhớ nhất. 

- Chú cún này đã đồng hành cùng em suốt những năm tháng học tiểu học đầy mộng mơ.

II. Thân bài

a) Kỷ niệm vui của tuổi thơ

- Ngày đầu tiên bố mang Bông về, chú chỉ bé bằng một chiếc bắp chuối với bộ lông trắng muốt.

- Em vui sướng bế chú vào lòng, đôi bàn tay vuốt ve cái đuôi ngắn ngủn cứ ngoáy tít mù.

- Mỗi khi em đi học về, Bông lại chạy thật nhanh ra cổng, sủa vang và nhảy lên quấn quýt lấy chân em.

- Hai đứa cùng nhau chơi trốn tìm ngoài sân, tiếng cười của em hòa cùng tiếng sủa của cún rất nhộn nhịp.

b) Kỷ niệm buồn của tuổi thơ

- Một buổi chiều, do em mải xem hoạt hình mà quên không đóng cửa cổng cẩn thận.

- Bông đã chạy ra ngoài đường và bị một người lạ mặt bắt trộm đi mất.

- Em đã khóc suốt mấy ngày liền, đôi mắt sưng mọng, em bỏ cả cơm vì thương nhớ chú cún.

- Căn nhà trở nên vắng lặng, góc sân nhỏ nơi Bông hay nằm giờ đây chỉ còn lại chiếc bát ăn trống không.

c) Ý nghĩa của các kỷ niệm đó đối với bản thân em

- Sự xuất hiện của Bông đã mang lại cho em một người bạn tri kỷ và những niềm vui thuần khiết.

- Nỗi buồn mất đi cún cưng giúp em hiểu thế nào là sự mất mát và giá trị của sự gắn bó.

- Em học được cách phải sống có trách nhiệm hơn đối với những con vật nuôi quanh mình.

III. Kết bài

- Đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy một chú cún màu trắng, lòng em lại dâng trào một cảm xúc khó tả. 

- Kỷ niệm về Bông sẽ mãi nằm trong một góc trang trọng nhất của trái tim em.

- Em thầm cảm ơn chú cún nhỏ vì đã làm cho tuổi thơ của em thêm phần ý nghĩa. 

- Bông sẽ luôn là một phần ký ức tươi đẹp mà em không bao giờ quên.

Dàn ý chi tiết Mẫu 3

I. Mở bài

- Trong cuộc đời của mỗi học sinh, ngày đầu tiên đi học luôn là một dấu mốc vô cùng thiêng liêng và kỳ diệu. 

- Tiếng trống trường rộn rã năm ấy giống như một chiếc chìa khóa vạn năng mở ra một thế giới hoàn toàn mới. 

- Đối với em, ngày khai trường khi bước vào lớp một chứa đựng cả những niềm vui hân hoan lẫn những nỗi sợ hãi ngây ngô. 

- Đó là một chuỗi những kỷ niệm vui buồn đan xen mà mỗi khi nhớ lại, em đều mỉm cười.

II. Thân bài

a) Kỷ niệm vui của tuổi thơ

- Sáng hôm đó, em được mẹ mặc cho bộ đồng phục mới tinh, thơm mùi vải và đeo chiếc cặp sách màu hồng.

- Em bước đi bên mẹ với tâm trạng vô cùng háo hức, tự hào vì thấy mình đã lớn.

- Niềm vui vỡ òa khi em gặp cô giáo chủ nhiệm có nụ cười hiền hậu và ánh mắt trìu mến đón em ở cửa lớp.

- Em nhanh chóng làm quen được với người bạn ngồi cùng bàn, hai đứa cùng chia nhau chiếc kẹo mút ngọt lịm.

b) Kỷ niệm buồn của tuổi thơ

- Nỗi buồn và sự hoảng sợ ập đến khi tiếng trống tan trường vang lên vào buổi trưa.

- Em háo hức chạy ra cổng nhưng nhìn quanh quất mãi vẫn không thấy bóng dáng mẹ đâu giữa đám đông.

- Lúc đó em là một cậu nhóc nhút nhát, khuôn mặt mếu máo rồi bật khóc nức nở vì nghĩ mẹ bỏ rơi mình.

- Em ngồi bệt xuống bậc thềm, nước mắt nhạt nhòa làm bẩn cả chiếc áo trắng mới tinh cho đến khi mẹ chạy đến ôm chầm lấy.

c) Ý nghĩa của các kỷ niệm đó đối với bản thân em

- Ngày đầu đi học giúp em mở rộng thế giới của mình, có thêm thầy cô và bạn bè mới.

- Sự việc khóc nhè chờ mẹ đã giúp em nhận ra mình cần phải bình tĩnh hơn khi gặp tình huống khó khăn.

- Em hiểu thêm về tình yêu thương và sự lo lắng của mẹ dành cho em khi mẹ giải thích lý do đến muộn.

III. Kết bài

- Những giọt nước mắt và nụ cười của ngày đầu tiên vào lớp một ấy đã nuôi dưỡng em trưởng thành. 

- Giờ đây khi đã là một học sinh cấp hai, em không còn rụt rè hay khóc nhè như xưa nữa. 

- Thế nhưng, ký ức về ngày đầu đi học vẫn luôn là ngọn đèn ấm áp soi sáng con đường học tập của em. 

- Em sẽ tiếp tục cố gắng chăm ngoan để xứng đáng với những bước đi đầu tiên đầy ý nghĩa đó.

Dàn ý chi tiết Mẫu 4

I. Mở bài

- Tuổi thơ của ai cũng từng có những lần ngây dại và phạm phải những sai lầm đáng tiếc. 

- Em cũng từng có một kỷ niệm buồn khi nói dối mẹ để đi chơi điện tử cùng bạn bè. 

- Câu chuyện vui buồn năm đó đã để lại cho em một bài học sâu sắc về sự trung thực trong cuộc sống.

II. Thân bài

a) Kỷ niệm vui của tuổi thơ

- Hôm đó là một ngày chủ nhật đẹp trời, em cùng nhóm bạn thân tụ tập ở quán trò chơi điện tử đầu phố.

- Em hăng say điều khiển nhân vật, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính và reo hò ầm ĩ.

- Cảm giác chiến thắng trong trò chơi khiến em vô cùng phấn khích, quên hết cả thời gian và bài tập về nhà.

- Lúc ấy, em thấy việc đi chơi cùng bạn bè là điều thú vị và vui sướng nhất trên đời.

b) Kỷ niệm buồn của tuổi thơ

- Khi trời sập tối, em lấm lét đi về nhà và nói dối mẹ là mình sang nhà bạn để học nhóm.

- Mẹ không mắng mà chỉ im lặng, ánh mắt mẹ đượm buồn nhìn thẳng vào đôi mắt đang né tránh của em.

- Sau đó mẹ đưa ra chiếc ba lô em bỏ quên ở quán, lúc này em biết mình đã bị lộ và vô cùng sợ hãi.

- Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò của mẹ, lòng em thắt lại vì ân hận và xấu hổ.

c) Ý nghĩa của các kỷ niệm đó đối với bản thân em

- Trò chơi điện tử chỉ mang lại niềm vui chốc lát nhưng lại lấy đi sự tin tưởng của người thân.

- Nỗi buồn từ lời nói dối giúp em hiểu rằng sự trung thực quý giá hơn mọi thứ trên đời.

- Em đã dũng cảm nhận lỗi, tính cách của em trở nên thẳng thắn và can đảm hơn trước.

III. Kết bài

- Lần mắc lỗi đó là kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng là bước ngoặt giúp em thay đổi bản thân tốt hơn. 

- Nước mắt của mẹ ngày hôm ấy đã thức tỉnh lương tâm và lòng tự trọng trong con người em. 

- Em tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ gian dối thêm một lần nào nữa.

- Em muốn bố mẹ luôn tự hào về một đứa con trung thực và ngoan ngoãn.

Dàn ý chi tiết Mẫu 5

I. Mở bài

- Có những vật dụng vô thanh vô sắc nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời kỷ niệm của một gia đình. 

- Đối với em, chiếc xe đạp cọc cạch, sơn đã bong tróc của bố chính là một báu vật như thế. 

- Chiếc xe ấy đã cùng em đi qua những năm tháng ấu thơ đầy rẫy những lo toan nhưng cũng ngập tràn tiếng cười. 

- Trên chiếc yên xe bạc màu, em đã nếm trải cả niềm vui sướng tột cùng lẫn những nỗi buồn tủi của một đứa trẻ nhà nghèo.

II. Thân bài

a) Kỷ niệm vui của tuổi thơ

- Vào những buổi chiều mát mẻ, bố thường dùng chiếc xe đạp ấy để chở em ra bờ đê hóng gió.

- Em là một đứa trẻ gầy gò, ngồi phía sau ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn và ấm áp của bố.

- Bố vừa đạp xe chậm rãi vừa huýt sáo bài hát em yêu thích, gió thổi tóc em bay bay.

- Em cảm thấy mình giống như một người hùng đang ngồi trên một cỗ xe ngựa hoàng gia vô cùng hãnh diện.

b) Kỷ niệm buồn của tuổi thơ

- Nỗi buồn xảy ra vào một ngày trời mưa tầm tã, bố đón em từ trường học về nhà.

- Đường trơn trượt khiến chiếc xe đạp cũ kỹ bị đứt xích, hai bố con bị ngã nhào xuống vũng bùn bên đường.

- Sách vở của em bị ướt hết, bộ quần áo lấm lem bùn đất khiến em tủi thân bật khóc nức nở.

- Nhìn bố lúng túng vừa lau nước mắt cho em vừa cố sửa xe dưới mưa, em thấy lòng mình vô cùng buồn bã. 

c) Ý nghĩa của các kỷ niệm đó đối với bản thân em

- Những chuyến đi chơi bằng xe đạp thắt chặt thêm tình cha con thiêng liêng và ấm áp.

- Sự cố ngã xe giúp em thấu hiểu sự vất vả, nhọc nhằn của bố để nuôi em khôn lớn.

- Em học được tính kiên nhẫn, không ngại khó khăn gian khổ thông qua hình ảnh kiên cường của bố.

III. Kết bài

- Bây giờ, gia đình em đã mua được xe máy mới nhưng chiếc xe đạp cũ vẫn được cất gọn gàng ở góc nhà. 

- Mỗi lần nhìn thấy nó, những kỷ niệm vui buồn của ngày xưa lại ùa về vẹn nguyên trong tâm trí em. 

- Chiếc xe chính là nhân chứng cho tình yêu thương vô điều kiện mà bố đã dành cho em. 

- Em sẽ luôn trân trọng ký ức này như một điểm tựa tinh thần vững chắc để vững bước vào tương lai.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close