Bài 26: Luyện viết bài văn tả người trang 128 SGK Tiếng Việt lớp 5 tập 2 Kết nối tri thức

Viết bài văn tả thầy giáo (cô giáo) mà em yêu quý.

Tổng hợp đề thi học kì 2 lớp 5 tất cả các môn - Kết nối tri thức

Toán - Văn - Anh

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Đề bài: Viết bài văn tả thầy giáo (cô giáo) mà em yêu quý.

Câu 1

Trả lời câu hỏi 1 trang 128 SGK Tiếng Việt 5 Kết nối tri thức

Dựa vào dàn ý đã lập trong hoạt động Viết ở Bài 25, viết bài văn theo yêu cầu.

Lưu ý:

- Tả việc làm, cử chỉ, lời nói,... của thầy (cô) trong những tình huống mà em nhớ nhất. Ví dụ:

Hồi đó, chúng em là học sinh lớp Một, trong giờ tập viết chữ M hoa, em tập mãi mà chữ vẫn không đẹp. Cô đến bên, hướng dẫn em chia đều khoảng cách giữa các nét, rồi cô cầm tay em uốn từng nét như mẹ em ngày nào dạy em cách cầm đũa và cơm. Em ngước nhìn cô, bắt gặp ánh mắt cô vô cùng hiền dịu và bao dung.

(Theo Văn miêu tả trong nhà trường phổ thông)

- Trong bài, nên có những câu văn bộc lộ suy nghĩ, cảm xúc của em đối với thầy (cô). Ví dụ:

Thầy Đuy-sen đã dạy chúng tôi tất cả những gì thầy biết và trong khi dạy bảo chúng tôi, thầy tỏ ra kiên nhẫn lạ thường. Cúi xuống từng học sinh một, thầy hướng dẫn cách cầm bút, rồi về sau thầy lại say sưa giảng cho chúng tôi hiểu những chữ khó... Thầy dạy chúng tôi tất cả những gì thầy cho là thiết thực. Tôi tin chắc như đinh đóng cột rằng lòng nhiệt tình, chân thành của thầy trong việc dạy dỗ chúng tôi chẳng phí hoài.

(Theo Ai-lơ-ma-tốp)

Phương pháp giải:

Em dựa vào dàn ý đã lập trong hoạt động Viết ở Bài 25 và lưu ý, viết bài văn theo yêu cầu.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

"Công cha, áo mẹ, chữ thầy

Gắng công mà học có ngày thành danh"

Từ ngày xưa tới nay, câu ca dao này vẫn được giữ từ đời này sang đời khác, ngoài cha mẹ, cô thầy là những người có công ơn to lớn đối với chúng em. Cô giáo chủ nhiệm của lớp em là cô Lê Trà một giáo viên giỏi và tốt bụng. Ngay từ lần đầu gặp cô là em đã rất yêu quý cô rồi.

Cô Lê Trà năm nay khoảng ba mươi lăm mươi tuổi, cũng đã gắn bó với nghề dạy học suốt hơn mười năm nay rồi. Cô cao chừng mét sáu, thân hình thon gọn, mảnh mai. Với nước da trắng hồng, mái tóc đen truyền thống dài đến giữa lưng, trông cô thật là dịu dàng và đằm thắm. Cô Trà có đôi mắt đẹp lắm, đen láy và trong veo như nước hồ mùa thu. Đôi môi cô đỏ hồng, tươi tắn. Hai bên tai luôn đeo chiếc khuyên tai ngọc trai trang nhã. Trang phục đi dạy của cô là những chiếc áo dài xinh xắn, thướt tha với nhiều màu sắc và họa tiết khác nhau. Trong đó, cô đặc biệt yêu thích hơn cả là màu thiên thanh.

Cô giảng bài rất dễ hiểu. Qua lời giảng ấy, em cảm nhận được cái hay, cái đẹp của mỗi bài thơ, bài văn, sự thú vị của những bài toán. Thỉnh thoảng, cô đi lại xuống cuối lớp xem chúng em thảo luận, ghi bài. Cô đến bên những bạn học yếu để gợi ý, giúp đỡ. Cô lúc nào cũng lắng nghe ý kiến, gần gũi với học sinh.

Giờ ra chơi, chúng em thường quây quần bên cô nghe cô kể chuyện. Những câu chuyện mà cô kể cho chúng em nghe đều là những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò và những kinh nghiệm quý báu trong học tập mà cô đã từng trải qua để tuổi nhỏ chúng em học theo. Quý cô, mỗi chúng em đều có ý thức trong học tập và rèn luyện.

Đối với em, cô Trà là hình ảnh tuyệt vời nhất, cô đã để lại những ấn tượng đẹp đẽ và sâu sắc nhất trong tuổi thơ của em. Cô giống như là người mẹ thứ hai của em vậy.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

"Thời gian dẫu bạc mái đầu 

Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy"

Đối với em, mỗi người thầy giáo đều là một người lái đò thầm lặng đưa chúng em cập bến bờ tri thức. Trong những người thầy đã từng dạy dỗ em, thầy Nam, một thầy giáo dạy Thể dục là người đã để lại cho em nhiều ấn tượng và tình cảm sâu đậm nhất.

Thầy Nam năm nay khoảng bốn mươi tuổi. Thầy có vóc dáng cao lớn, vạm vỡ với làn da rám nắng khỏe khoắn – dấu ấn của những giờ đứng lớp dưới nắng mặt trời để hướng dẫn chúng em. Gương mặt thầy cương nghị với đôi mắt sáng, luôn nhìn chúng em một cách đầy khích lệ. Thầy thường mặc những bộ đồ thể thao năng động, dáng đi dứt khoát và mạnh mẽ. Dù vẻ ngoài có phần nghiêm nghị, nhưng thực chất thầy lại là một người rất vui tính và tâm lý.

Em nhớ nhất là giờ học nhảy cao tuần trước. Lúc đó, em rất sợ hãi vì chưa bao giờ nhảy qua được mức xà đó. Thấy em đứng ngần ngại, thầy Nam đã bước đến bên cạnh, đặt bàn tay to lớn, ấm áp lên vai em và nhẹ nhàng nói: "Đừng lo, thầy tin em làm được. Hãy tập trung vào nhịp chạy đà nhé!". Thầy tận tình làm mẫu lại từng động tác, từ cách dậm nhảy đến lúc tiếp đất. Ánh mắt thầy nhìn em lúc đó vừa nghiêm khắc nhưng cũng vừa tràn đầy tin tưởng. Khi em vượt qua được mức xà, thầy đã nở một nụ cười rạng rỡ và vỗ tay khen ngợi. Khoảnh khắc ấy, em cảm thấy hạnh phúc vô cùng và thầm biết ơn sự kiên nhẫn của thầy.

Thầy Nam không chỉ dạy chúng em những bài tập thể chất mà còn dạy chúng em về tinh thần đồng đội và ý chí không bỏ cuộc. Trong những giờ ra chơi, thầy thường cùng chúng em tham gia các trò chơi dân gian, xóa tan mọi khoảng cách giữa thầy và trò.

Em rất yêu quý và kính trọng thầy Nam. Hình ảnh người thầy tâm huyết trên sân trường nắng gió sẽ luôn là kỷ niệm đẹp trong hành trang đến trường của em. Thầy không chỉ là người thầy, mà còn là người truyền cho em ngọn lửa của sự tự tin và lòng dũng cảm.

"Mẹ của em ở trường 

Là cô giáo mến thương..."

Mỗi khi nghe lời bài hát ấy, em lại nhớ ngay đến cô Lan, cô giáo dạy Mỹ thuật của em. Cô chính là người đã thắp sáng tình yêu hội họa và dạy cho em biết cách quan sát vẻ đẹp của thế giới xung quanh qua những sắc màu.

Cô Lan còn khá trẻ, năm nay cô khoảng ngoài hai mươi bảy tuổi. Cô có dáng người nhỏ nhắn và duyên dáng. Khuôn mặt cô trái xoan, nổi bật với đôi mắt biết cười và chiếc mũi cao thanh tú. Mái tóc đen dài thường được cô kẹp gọn gàng bằng một chiếc nơ xinh xắn. Cô thường mặc những chiếc váy thanh lịch, nhẹ nhàng, trông cô giống như một nàng tiên bước ra từ những bức tranh mà cô vẽ vậy.

Em vẫn nhớ mãi một kỷ niệm vào năm lớp Bốn. Hôm đó, trong giờ vẽ tranh phong cảnh, em vô tình làm đổ màu nước khiến bức tranh bị lem bẩn. Em đã gần như bật khóc vì tiếc công sức mình vẽ bấy lâu. Đúng lúc đó, cô Lan nhẹ nhàng bước đến. Cô không trách mắng mà dịu dàng bảo: "Đừng buồn em ạ, những vệt màu loang này cũng có nét đẹp riêng của nó đấy". Rồi cô cầm cọ, khéo léo biến những vết màu loang ấy thành những đám mây tím bồng bềnh sau rặng núi. Em ngước nhìn cô, bàn tay thon dài của cô di chuyển uyển chuyển trên mặt giấy như có phép thuật. Ánh mắt cô lúc ấy tràn đầy sự sáng tạo và bao dung, khiến nỗi lo lắng trong em tan biến hết.

Trong mỗi tiết học, cô luôn khuyến khích chúng em được tự do thể hiện suy nghĩ của mình. Cô lắng nghe từng ý tưởng ngây ngô và luôn dành cho chúng em những lời khen ngợi chân thành. Nhờ có cô, những giờ học Mỹ thuật luôn tràn ngập tiếng cười và sự hào hứng.

Em dành cho cô Lan một tình cảm kính trọng và yêu mến đặc biệt. Cô đã dạy cho em hiểu rằng, nghệ thuật không chỉ là những đường nét đẹp, mà còn là tình yêu và sự lạc quan trong cuộc sống. Em mong cô luôn mạnh khỏe để tiếp tục dìu dắt thêm nhiều thế hệ học trò dưới mái trường thân yêu này.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Câu 2

Trả lời câu hỏi 2 trang 128 SGK Tiếng Việt 5 Kết nối tri thức

Đọc soát và chỉnh sửa bài viết.

a. Tự nhận xét bài làm của em theo yêu cầu dưới đây:

- Có đủ mở bài, thân bài, kết bài.

- Miêu tả được đặc điểm nổi bật của thầy (cô).

- Bộc lộ được suy nghĩ, tình cảm đối với thầy (cô).

- *

b. Chỉnh sửa bài viết (nếu cần).

Phương pháp giải:

Em đọc soát và chỉnh sửa bài viết.

Lời giải chi tiết:

Em đọc soát và chỉnh sửa bài viết.

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 5 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close