(35+ mẫu) Viết bài văn tả một người em chỉ gặp một vài lần nhưng nhớ mãi hay nhất - Tiếng Việt 5

Mùa hè năm ngoái, một trận bão lớn đổ bộ vào thành phố khiến khu phố nhà em bị mất điện hoàn toàn giữa đêm tối. Trong ánh sáng lập lòe của những ánh đèn pin cứu hộ, em đã có cơ hội gặp chú thợ điện của đội sửa chữa khẩn cấp. Dù chỉ nhìn thấy chú làm việc duy nhất trong đêm hôm ấy, nhưng hình ảnh oai hùng của người lao động bất chấp hiểm nguy đã in đậm mãi trong tâm trí em.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Bài mẫu 1

Mùa hè năm ngoái, một trận bão lớn đổ bộ vào thành phố khiến khu phố nhà em bị mất điện hoàn toàn giữa đêm tối. Trong ánh sáng lập lòe của những ánh đèn pin cứu hộ, em đã có cơ hội gặp chú thợ điện của đội sửa chữa khẩn cấp. Dù chỉ nhìn thấy chú làm việc duy nhất trong đêm hôm ấy, nhưng hình ảnh oai hùng của người lao động bất chấp hiểm nguy đã in đậm mãi trong tâm trí em.

Giữa cơn mưa tầm tã và những đợt gió giật liên hồi, chú thợ điện hiện lên với dáng người cao lớn, vững chãi trong bộ quần áo bảo hộ màu cam rực rỡ, dù lúc này nó đã sũng nước và lấm lem bùn đất. Dưới ánh đèn pin quét qua, khuôn mặt chữ điền của chú lộ rõ vẻ cương nghị, những giọt nước mưa chảy dài trên làn da rám nắng sương gió. Đôi bàn tay chú đeo lớp găng cách điện dày cộp nhưng vô cùng khéo léo, thoăn thoắt bấm cáp, nối dây trên cột điện cao chót vót. Sở trường của chú có lẽ là sự gan dạ và khả năng làm việc chuẩn xác trong điều kiện khắc nghiệt. Từng hành động dứt khoát cùng tiếng gọi đồng đội phối hợp dõng dạc giữa tiếng mưa gầm rú toát lên sự chuyên nghiệp và trách nhiệm cao độ của một người lính áo cam. Chú có tính cách rất điềm tĩnh và ấm áp; khi thấy em đứng ở ban công tò mò nhìn xuống, chú đã khẽ mỉm cười, vẫy tay ra hiệu bảo em đi vào nhà kẻo lạnh.

Khi ánh điện bừng sáng trở lại trong niềm vui sướng của cả khu phố cũng là lúc chú cùng đồng đội thu dọn đồ đạc để di chuyển sang khu vực khác. Em vô cùng khâm phục sự hy sinh thầm lặng của chú thợ điện. Hình ảnh ấy đã dạy cho em một bài học lớn về tinh thần trách nhiệm, luôn sẵn sàng cống hiến vì sự bình yên và hạnh phúc của mọi người.

Bài mẫu 2

Trong một lần đi dạo công viên vào buổi chiều cuối tuần, em đã vô tình đánh rơi chiếc ví nhỏ đựng tiền tiết kiệm của mình. Chính tai nạn nhỏ ấy đã giúp em gặp được một cậu bé nhặt ve chai – một người bạn bằng tuổi chỉ gặp một lần tình cờ nhưng khiến em nhớ mãi không quên vì tấm lòng vàng.

Cậu bé có dáng người gầy gò, nhỏ thỏ trông hơi suy dinh dưỡng dưới bộ quần áo lao động cũ kỹ, bạc màu và rộng thùng thình. Khuôn mặt cậu sạm đen vì nắng gió nhưng lại bừng sáng bởi đôi mắt đen láy, vô cùng trong trẻo và thật thà. Đôi bàn tay nhỏ bé, gầy guốc lấm lem vài vệt than đen từ những vỏ lon phế liệu mà cậu vừa thu lượm được. Sở thích của cậu có lẽ là nhặt những phế liệu nhựa để phụ giúp gia đình, nhưng sở trường lớn nhất của cậu lại chính là lòng tự trọng cao quý. Hành động của cậu lúc đó khiến em vô cùng sững sờ: nhặt được chiếc ví của em, thay vì giữ lấy, cậu liền chạy hớt hải khắp công viên để tìm người đánh rơi. Khi đưa lại ví tận tay cho em, cậu mỉm cười thật tươi, giọng nói dù có chút rụt rè nhưng vô cùng chân thành: “Quà của bạn này, lần sau đi chơi nhớ cẩn thận nhé!”. Qua cử chỉ cao đẹp đó, em thấy cậu có tính tình rất thật thà, ngay thẳng dù hoàn cảnh sống còn nhiều khó khăn.

Buổi chiều hôm đó, hình dáng gầy gò của cậu bé khuất dần sau rặng cây để lại trong em một niềm xúc động nghẹn ngào. Em vô cùng quý mến cậu và tự nhủ bản thân phải luôn giữ vững lòng trung thực, tính tự trọng và biết sống vì người khác giống như người bạn nhặt ve chai ấy.

Bài mẫu 3

Trong chuyến về quê nội tham gia đợt thiện nguyện y tế vào kỳ nghỉ Tết vừa qua, em đã được gặp bác sĩ Minh. Dù chỉ tiếp xúc với bác trong vài giờ ngắn ngủi khi phụ giúp phát thuốc, nhưng hình ảnh vị thầy thuốc nhân hậu ấy đã để lại trong em những ấn tượng tốt đẹp sâu sắc về tình người.

Bác sĩ Minh có dáng người thư sinh, cao ráo trong chiếc áo blouse trắng tinh khôi luôn được là phẳng phiu, sạch sẽ. Khuôn mặt bác phúc hậu, toát lên vẻ thông thái với cặp kính cận dày cộp luôn đẩy cao trên sống mũi. Đôi mắt bác rất sáng, ánh lên sự ân cần, thấu hiểu khi nhìn những cụ già, em nhỏ nghèo lam lũ đến khám bệnh. Đôi bàn tay bác thon dài, từng cử chỉ đặt ống nghe hay lật sổ khám bệnh đều nhẹ nhàng, cẩn trọng như sợ làm đau bệnh nhân của mình. Bác có sở trường chẩn đoán bệnh rất nhanh và vô cùng tâm lý. Trong suốt buổi khám, bác luôn nói chuyện bằng giọng trầm ấm, giải thích cặn kẽ từng loại thuốc cho người dân quê bằng ngôn từ giản dị, dễ hiểu nhất. Cử chỉ bác khẽ xoa đầu một em bé đang khóc, tặng em chiếc kẹo để khích lệ em dũng cảm uống thuốc thể hiện rõ tính cách nhân từ, xem người bệnh như người thân ruột thịt của mình.

Bác sĩ Minh chính là hình mẫu lý tưởng về câu nói “Lương y như từ mẫu” mà em được chứng kiến ngoài đời thực. Em vô cùng kính trọng bác và tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để sau này có thể trở thành một người có ích, biết sẻ chia với những mảnh đời khó khăn như bác.

Bài mẫu 4

Trận lũ lụt lịch sử tại quê ngoại miền Trung hai năm trước đã đưa em gặp gỡ chú Hùng – một chiến sĩ bộ đội thuộc đội cứu hộ cứu nạn. Dù chỉ ở cùng gia đình em trong hai ngày chạy lũ ngắn ngủi, nhưng hình ảnh dũng cảm, kiên cường của chú đã khắc sâu vào ký ức tuổi thơ em.

Chú Hùng có vóc dáng cao lớn, săn chắc như một cây tùng vững chãi trong bộ quân phục màu xanh sực nức mùi bùn và nước lũ. Làn da chú ngăm đen vì nắng gió thao trường, vầng trán cao lộ rõ nét cương nghị của người lính cụ Hồ. Đôi mắt chú kiên định nhưng nụ cười lại vô cùng ấm áp, rạng rỡ. Đôi bàn tay to bản, thô ráp đầy vết xước do va quệt vào cây cối khi cứu hộ nhưng cực kỳ khỏe mạnh. Sở trường của chú là bơi lội và điều khiển xuồng cứu hộ rất giỏi trong dòng nước xoáy. Hoạt động của chú khiến cả nhà em cảm kích vô cùng: chú băng qua dòng nước xiết, cõng bà ngoại em lên thuyền an toàn, rồi quay lại vác các bao thóc lên mái nhà giúp gia đình. Lời nói của chú luôn dứt khoát nhưng đầy trấn an: “Bà và các cháu yên tâm, có tụi cháu ở đây rồi, mọi người sẽ an toàn thôi!”. Chú có tính cách rất lạc quan, dù mệt rã rời sau một ngày dài nhưng tối đến vẫn ngồi sưởi ấm và kể chuyện vui cho chúng em nghe để quên đi nỗi sợ hãi.

Khi nước lũ bắt đầu rút, chú cùng đơn vị lại nhanh chóng hành quân lên đường làm nhiệm vụ mới ở vùng sâu hơn mà không kịp ăn bữa cơm chia tay. Em thầm biết ơn chú bộ đội Hùng và tự hứa sẽ rèn luyện cho mình tinh thần dũng cảm, yêu quê hương và sẵn sàng giúp đỡ người khác trong hoạn nạn như chú.

Bài mẫu 5

Trong không khí rộn rã của những ngày giáp Tết năm ngoái trên con phố cổ, em đã có dịp gặp một cụ đồ già ngồi viết thư pháp bên vỉa hè. Dù chỉ đứng xem cụ múa bút trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng phong thái nho nhã, cổ kính của cụ đã làm em nhớ mãi.

Cụ ông đã ngoài bẩy mươi tuổi, dáng người gầy nhẹ, hơi khom xuống khi ngồi bên chiếc chiếu hoa đơn sơ. Cụ mặc bộ áo dài khăn xếp màu đen truyền thống trông rất mực trang nghiêm và cổ kính. Mái tóc và chòm râu của cụ bạc trắng như cước, bay nhẹ trong gió xuân, vầng trán cao đầy những nếp nhăn thời gian lộ rõ vẻ thông thái. Đôi mắt cụ tuy đã mờ theo năm tháng nhưng khi cầm bút lại trở nên vô cùng tinh anh, tập trung cao độ vào từng mặt giấy. Sở trường của cụ chính là nghệ thuật viết chữ thư pháp bằng mực tàu. Đôi bàn tay gân guốc nhẹ nhàng lướt ngòi bút lông trên nền giấy đỏ, tạo nên những nét chữ uốn lượn phượng múa rồng bay vô cùng điêu luyện. Cách ứng xử của cụ với mọi người rất từ tốn, nho nhã; cụ chậm rãi giảng giải ý nghĩa chữ “Hiếu”, chữ “Đức” cho em nghe bằng giọng nói trầm ấm. Cụ có tính tình điềm đạm, yêu chuộng và trân trọng các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.

Bức tranh thư pháp chữ "Học" cụ tặng hôm đó hiện đang được treo trang trọng tại góc học tập của em. Em vô cùng trân quý cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy và tự nhắc nhở bản thân phải luôn chăm chỉ học hành, đồng thời trân trọng, gìn giữ những nét đẹp văn hóa truyền thống của quê hương.

Bài mẫu 6

Tại một hội chợ triển lãm sản phẩm thủ công mỹ nghệ dành cho người khuyết tật, em đã có cơ hội gặp chú Bình. Dù chú có một cơ thể không trọn vẹn, nhưng nghị lực sống phi thường và nụ cười tự tin của chú đã truyền cho em một nguồn cảm hứng mạnh mẽ về giá trị của sự nỗ lực.

Chú Bình bị liệt cả hai chân, phải di chuyển trên chiếc xe lăn chuyên dụng nhưng vóc dáng phần trên của chú lại rất khỏe khoắn với bờ vai săn chắc. Khuôn mặt chú luôn rạng rỡ, nổi bật là đôi mắt sáng ngời, tràn đầy năng lượng tích cực và lòng tự tin vào cuộc sống. Đôi bàn tay của chú chính là điều khiến em ấn tượng nhất: dù các ngón tay có phần thô ráp nhưng lại cực kỳ điệu nghệ, khéo léo qua từng cử chỉ nhỏ. Sở trường của chú là chế tác đồ thủ công mỹ nghệ từ tăm tre và gỗ vụn. Hoạt động của chú diễn ra thoăn thoắt trước sự trầm trồ của người xem: chú tỉ mỉ gắn từng chiếc tăm tre để tạo nên mô hình ngôi nhà rông Tây Nguyên vô cùng tinh xảo. Cách ứng xử của chú với khách hàng rất cởi mở; chú say sưa giới thiệu về sản phẩm của mình bằng giọng nói dõng dạc, đầy tự hào. Chú có tính cách kiên cường, lạc quan và không bao giờ chịu khuất phục trước số phận trớ trêu.

Nhìn ngắm mô hình ngôi nhà bằng tăm tre mua từ gian hàng của chú, em thầm khâm phục nghị lực phi thường của chú Bình. Chú đã để lại cho em bài học sâu sắc về sự tự tin, ý chí tự lực cánh sinh và quyết tâm vượt qua mọi nghịch cảnh trong cuộc sống để trở thành người có ích.

Bài mẫu 7

Trong chuyến ra thăm thủ đô Hà Nội và vào lăng viếng Bác năm ngoái, em đã được đồng hành cùng chị Phương – cô hướng dẫn viên du lịch tại đây. Dù chỉ đi cùng chị trong một buổi sáng ngắn ngủi, nhưng sự tận tụy và lòng kính yêu Bác sâu sắc của chị đã để lại ấn tượng không thể phai mờ trong lòng em.

Chị Phương có dáng người mảnh mai, thướt tha trong tà áo dài màu xanh hòa bình trang nhã và lịch sự. Khuôn mặt chị thanh tú, mang đậm nét đẹp dịu dàng, đôn hậu của người con gái đất Tràng An. Đôi mắt chị trang nghiêm nhưng chứa chan niềm tự hào khi nhìn về phía lăng Bác kính yêu. Sở trường của chị là khả năng thuyết minh lưu loát và am hiểu sâu sắc về lịch sử dân tộc. Hoạt động của chị rất chuyên nghiệp: chị nhẹ nhàng dẫn đoàn khách đi qua từng rặng tre, ao cá, giọng nói trong trẻo, truyền cảm của chị vang lên qua chiếc micro nhỏ đưa em vào những câu chuyện cảm động về cuộc đời giản dị của Bác Hồ. Cách ứng xử của chị vô cùng lịch sự, chị luôn điềm tĩnh nhắc nhở mọi người giữ trật tự bằng những cử chỉ cúi đầu, mỉm cười nhẹ nhàng. Chị có tính tình chu đáo, nghiêm túc và say mê với công việc của mình.

Chuyến tham quan lăng Bác năm đó trở nên trọn vẹn và ý nghĩa hơn rất nhiều nhờ có sự đồng hành của chị Phương. Em vô cùng ngưỡng mộ sự chuyên nghiệp của chị, từ đó tự hứa sẽ học tập thật giỏi lịch sử nước nhà để ngày càng thêm tự hào về truyền thống quê hương.

Bài mẫu 8

Một buổi chiều hè đi xe đạp về quê chơi, em bất ngờ gặp phải một trận mưa rào dữ dội khi đang ở giữa cánh đồng vắng vẻ. Trong lúc hoang mang vì không có chỗ trốn, em đã được bác Năm – một bác nông dân tốt bụng gọi vào nhà trú mưa, cuộc gặp gỡ tình cờ ấy làm em nhớ mãi sự ấm áp của tình người.

Bác Năm có dáng người đậm, vạm vỡ, nước da rám nắng mật ong đặc trưng của người hằng ngày dãi nắng dầm mưa ngoài đồng ruộng. Mái tóc bác hoa râm, cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt chữ điền hiện rõ sự chất phác, thật thà và đôn hậu. Đôi bàn tay bác to bản, đầy những nếp chai sần dày cộp do cầm cuốc, cầm cày suốt mấy chục năm lao động. Bác có tính tình vô cùng hiếu khách, đôn hậu và tốt bụng. Hoạt động của bác khi thấy em dắt xe dưới mưa là vội vã chạy ra cổng, dắt xe vào mái hiên rồi đưa cho em một chiếc khăn khô để lau người. Bác bật bếp lửa hồng, nướng cho em một củ khoai lang ngọt lịm, giọng nói trầm ấm quê kiểng dỗ dành: “Ăn đi cho ấm người cháu, mưa dông mùa hè một lát là tạnh ngay thôi”. Sở trường của bác có lẽ là sự am hiểu về thời tiết và tấm lòng mến khách tự nhiên của người nông dân Việt Nam.

Trận mưa tạnh hẳn, em chào bác để tiếp tục lên đường với chiếc bụng ấm áp và lòng ngập tràn niềm vui. Ấn tượng về sự đôn hậu, chất phác của bác Năm nông dân khiến em thêm yêu mến con người quê hương và tự hứa luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác khi họ gặp hoàn cảnh khó khăn.

Bài mẫu 9

Trên chuyến xe buýt từ trường về nhà vào một chiều tan tầm đông đúc, em đã chứng kiến một cử chỉ vô cùng văn minh của một chị khách sang đường. Dù chỉ quan sát chị trong suốt chặng xe ngắn ngủi, nhưng hành động nhường ghế của chị đã để lại trong em ấn tượng vô cùng tốt đẹp về lối sống đẹp.

Chị có dáng người thanh mảnh, trang phục công sở đơn giản, lịch sự với chiếc ba lô nhỏ đeo ngay ngắn trên vai. Khuôn mặt chị hài hòa, toát lên vẻ dịu dàng, nụ cười nhẹ nhàng luôn thường trực trên môi mỗi khi nhìn mọi người. Đôi mắt chị sáng, luôn chú ý quan sát xung quanh xe để xem ai cần giúp đỡ. Sở thích của chị có lẽ là đọc sách vì em thấy chị luôn cầm một cuốn sách nhỏ trên tay trong lúc đứng bám tay vịn. Tính cách của chị thể hiện rõ qua hành động: khi xe dừng ở trạm, một bà cụ tóc bạc phơ bước lên xe bước đi không vững, ngay lập tức, chị liền đứng dậy, nhẹ nhàng đỡ bà cụ ngồi vào ghế của mình. Lời nói của chị lễ phép: “Bà ơi, bà ngồi vào chỗ của cháu đi ạ!” rồi chị vui vẻ đứng suốt chặng đường còn lại mà không hề phàn nằn.

Hành động nhường ghế nhỏ bé nhưng chứa đựng nét đẹp văn hóa ứng xử của chị đã làm ấm áp cả chuyến xe buýt chiều hôm đó. Em rất ngưỡng mộ lối sống văn minh của chị và tự nhắc nhở bản thân luôn phải biết kính trên nhường dưới, thực hiện những hành động tử tế mỗi ngày.

Bài mẫu 10

Trong một lần đi bơi vào đầu mùa hè năm ngoái, do chủ quan không khởi động kỹ, em đã bị chuột rút ở vùng nước sâu và suýt gặp nguy hiểm. Chính chú cứu hộ bể bơi đã nhanh chóng lao mình xuống cứu em, cuộc gặp gỡ thót tim đó khiến chú trở thành người anh hùng mà em nhớ mãi không quên.

Chú cứu hộ có vóc dáng cao lớn, lồng ngực nở nang và cơ bắp cuồn cuộn vô cùng khỏe khoắn trong bộ đồ bơi chuyên dụng. Làn da chú rám nắng rực rỡ, mái tóc cắt ngắn đẫm nước biển. Đôi mắt chú vô cùng sắc bén, luôn chăm chú quét nhìn mặt nước bể bơi mà không một phút lơ là, chủ quan. Sở trường của chú là bơi lội cực kỳ nhanh và có kỹ năng sơ cứu chuyên nghiệp. Hoạt động của chú diễn ra trong chớp mắt: ngay khi thấy em đập tay cầu cứu, chú liền lao mình xuống nước như một mũi tên, nhanh chóng tiếp cận và đưa em lên bờ an toàn. Cử chỉ chú ép tim, xoa bóp chân cho em rất thuần thục, giọng nói dứt khoát nhưng đầy trấn an: “Thở đều đi em, an toàn rồi, không sao đâu!”. Chú có tính cách cực kỳ dũng cảm, nhanh nhẹn và có trách nhiệm cao với công việc của mình.

Sau khi em hồi phục hoàn toàn, chú lại nhanh chóng leo lên chiếc ghế cao để tiếp tục nhiệm vụ canh gác mặt nước của mình. Em vô cùng biết ơn ơn cứu mạng của chú cứu hộ và tự hứa sẽ học tập tinh thần dũng cảm, làm việc hết mình và luôn tuân thủ các quy tắc an toàn khi tham gia thể thao.

Bài mẫu 11

Kỳ thi tuyển sinh vào lớp Mười đầy áp lực vừa qua đã để lại cho em một kỷ niệm đẹp về chị Linh – một chị tình nguyện viên tiếp sức mùa thi. Dù chỉ gặp chị ở cổng trường trong ba ngày thi ngắn ngủi, nhưng sự nhiệt huyết của chị đã giúp em xua tan đi phần nào nỗi lo sợ.

Chị Linh có dáng người thanh mảnh, cao ráo trong màu áo xanh tình nguyện năng động và chiếc mũ tai bèo cài quai cẩn thận. Mái tóc đuôi ngựa buộc cao, khuôn mặt trái xoan rạng rỡ luôn nở nụ cười tươi tắn như hoa hướng dương đón ánh nắng mặt trời. Đôi mắt chị sáng long lanh, toát lên sự nhiệt huyết, năng nổ đặc trưng của tuổi trẻ. Sở trường của chị là sự nhanh nhẹn và khả năng khuấy động phong trào, động viên tinh thần rất tốt. Hoạt động của chị diễn ra liên tục từ sáng sớm: chị đứng che ô cho thí sinh dưới cái nắng gay gắt, phát từng chai nước mát và không quên gửi kèm lời chúc may mắn. Cử chỉ chị nắm chặt tay em, dặn dò bằng giọng nói ấm áp: “Tự tin lên em nhé, em đã ôn tập rất kỹ rồi mà!” trước khi em bước vào cổng trường đã làm em vô cùng cảm động. Qua đó, em cảm nhận được chị là người vô cùng chu đáo, ấm áp và giàu lòng vị tha.

Chị Linh chính là hình ảnh đẹp nhất về thế hệ thanh niên Việt Nam nhiệt huyết mà em hằng ngưỡng mộ. Em vô cùng biết ơn cái nắm tay tiếp sức của chị và tự hứa sẽ học tập thật tốt để sau này cũng được khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện giúp ích cho đời.

Bài mẫu 12

Một lần cùng mẹ đi siêu thị vào ngày nghỉ lễ, em vô tình làm lạc mất mẹ giữa đám đông chen chúc. Trong lúc đang hoảng sợ, đứng khóc nức nở bên quầy bánh kẹo, em đã được bác bảo vệ siêu thị giúp đỡ – một người bác tốt bụng mà em chỉ gặp lần đó nhưng nhớ mãi.

Bác có dáng người đậm, hơi mập mạp trong bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đại dương nghiêm chỉnh và chiếc bộ đàm dắt bên hông. Khuôn mặt bác chữ điền phúc hậu, làn da có nhiều nếp nhăn thể hiện sự trải đời và sương gió. Đôi mắt bác hiền từ ẩn dưới cặp lông mày rậm, ánh lên sự che chở ấm áp dành cho trẻ nhỏ. Bác có tính cách rất điềm tĩnh và yêu mến trẻ con. Hoạt động đầu tiên của bác khi thấy em khóc là cúi người xuống bằng em, nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau nước mắt và dắt em vào phòng trực ban mát mẻ. Bác lấy từ trong túi ra một viên kẹo mút đưa cho em, giọng nói trầm ấm dỗ dành: “Đừng sợ, có bác ở đây rồi, bác sẽ tìm mẹ cho cháu ngay”. Sau đó, bác nhanh chóng sử dụng sở trường giao tiếp của mình để thông báo tìm người trên hệ thống loa phát thanh một cách chuyên nghiệp.

Khi gặp lại mẹ, em chưa kịp nói lời cảm ơn rõ ràng thì bác đã mỉm cười quay lại vị trí làm việc của mình. Em vô cùng biết ơn sự giúp đỡ kịp thời của bác bảo vệ và tự nhủ mình cần học tập đức tính điềm tĩnh, biết quan tâm và giúp đỡ những người xung quanh khi họ gặp khó khăn.

Bài mẫu 13

Trong một lần cùng bố dạo chơi quanh Hồ Hoàn Kiếm, em đã có cơ hội giúp đỡ và trò chuyện cùng một người du khách nước ngoài tên là David. Cuộc trò chuyện ngắn hỏi bằng vốn tiếng Anh ít ỏi của em đã để lại một ấn tượng vô cùng sâu sắc về sự cởi mở của bạn bè quốc tế.

Chú David có vóc dáng cao lớn vượt trội, làn da trắng và mái tóc xoăn màu vàng óng bồng bềnh lãng tử. Khuôn mặt chú rạng rỡ, nổi bật với đôi mắt màu xanh lam trong vắt như nước biển và chiếc mũi cao thẳng. Chú mặc bộ trang phục du lịch đơn giản gồm áo phông, quần ngố và đeo một chiếc ba lô lớn phía sau. Chú có tính tình cực kỳ cởi mở, hài hước và yêu thích khám phá văn hóa Việt Nam. Khi em chủ động đến chào và chỉ đường giúp chú bằng tiếng Anh, chú tỏ ra rất hào hứng, hoạt động liên tục bằng cử chỉ tay chân để diễn tả sự thích thú của mình. Chú cười rất to, sở trường của chú là sự hài hước khi chú khen em thông minh bằng câu tiếng Việt bập bẹ: “Cảm ơn cháu, giỏi lắm!”. Chú bộc lộ tính cách thân thiện, tôn trọng trẻ em khi cúi đầu chào em theo nghi thức truyền thống trước khi rời đi.

Dù chỉ trò chuyện trong mười phút ngắn ngủi trước khi chú lên xe buýt, cuộc gặp gỡ với chú David đã tạo động lực lớn cho em. Em rất thích tính cách cởi mở của chú và tự hứa sẽ chăm chỉ học ngoại ngữ hơn nữa để có thể tự tin giao tiếp, giới thiệu văn hóa nước mình với bạn bè quốc tế.

Bài mẫu 14

Trưa hè tháng Sáu, trời nắng như đổ lửa khiến đường phố vắng tanh, ai cũng muốn ở trong phòng điều hòa mát mẻ. Chính vào khoảnh khắc ấy, em đã gặp anh giao hàng – một người lao động cần mẫn chỉ tiếp xúc trong hai phút ngắn ngủi khi nhận đồ giúp mẹ nhưng để lại ấn tượng mạnh mẽ trong em.

Anh giao hàng có dáng người gầy gò, gòng lưng dắt chiếc xe máy chở theo chiếc thùng hàng lớn phía sau chứa đầy bưu phẩm. Anh mặc bộ quần áo đồng phục dài tay bám đầy bụi đường, chiếc mũ bảo hiểm vẫn đội chặt trên đầu để che bớt cái nắng hanh khô. Khuôn mặt anh sạm đen, mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng lấm lem, làm ướt đẫm cả vạt áo trước ngực. Dù mệt mỏi và nóng nực, cách ứng xử của anh vẫn vô cùng lịch sự, lễ phép. Anh hai tay đưa gói bưu phẩm cho em, mỉm cười thân thiện và nói giọng nhẹ nhàng: “Hàng của gia đình em đây, chúc em một ngày tốt lành nhé”. Qua cử chỉ đó, em nhận thấy anh là người có tính cách chịu khó, trách nhiệm và luôn tôn trọng khách hàng. Sở trường của anh là sự kiên nhẫn, chịu thương chịu khó làm việc dưới thời tiết khắc nghiệt.

Hình ảnh anh giao hàng tiếp tục quay xe chạy lao đi vào cái nắng gắt của buổi trưa làm em suy nghĩ mãi. Em vô cùng trân trọng sự lao động chân chính của anh và tự nhắc nhở bản thân không được lười biếng, phải luôn kiên trì vượt qua khó khăn trong học tập.

Bài mẫu 15

Trong một lần về thăm quê nội ở vùng ven rừng quốc gia, em đã bắt gặp một hình ảnh vô cùng nhân hậu của cô Lan – một người phụ nữ sống ở ven rừng. Dù chỉ nhìn thấy cô làm việc đúng một lần trong buổi chiều tà, nhưng tấm lòng yêu thương động vật của cô đã khiến em nhớ mãi.

Cô Lan có dáng người nhỏ nhắn, thon thả với mái tóc búi cao giản dị và bộ quần áo lao động màu chàm. Khuôn mặt cô hiền hậu, hằn lên những nét chân chất của người dân miền sơn cước đôn hậu. Đôi mắt cô luôn nhìn cảnh vật xung quanh với sự dịu dàng, bao dung. Đôi bàn tay cô nhanh nhẹn xách theo một chiếc xô lớn chứa đầy các mẩu bánh mì và hạt ngũ cốc. Sở thích và cũng là sở trường của cô là chăm sóc các loài động vật hoang dã nhỏ bị thương. Hoạt động của cô rất nhẹ nhàng: cô đi bộ đến bìa rừng, khẽ huýt sáo một điệu nhạc quen thuộc. Ngay lập tức, vài chú chim rừng và sóc nhỏ liền sà xuống vây quanh chân cô mà không hề sợ hãi. Lời nói của cô với chúng thầm thì, âu yếm như đang nói chuyện với những đứa con của mình. Cô có tính tình nhân ái, sống hòa hợp và bảo vệ thiên nhiên.

Hình ảnh cô Lan đứng giữa bầy chim chóc dưới ánh nắng chiều tà hiện lên đẹp đẽ như một bức tranh cổ tích. Em vô cùng kính trọng tấm lòng nhân hậu của cô và tự hứa sẽ học tập tinh thần yêu thương, bảo vệ động vật và thiên nhiên hoang dã xung quanh mình.

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 5 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close