(35+ mẫu) Viết bài văn kể chuyện sáng tạo hay nhất Tiếng Việt - lớp 5Tôi là một kẻ lữ hành không hình dáng, đi khắp thế gian với cái tên là Gió. Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe về một buổi chiều đặc biệt, khi tôi gặp nhóm bạn nhỏ trên triền đê đang cố gắng lắng nghe tiếng lòng của tôi. Tổng hợp đề thi học kì 2 lớp 5 tất cả các môn - Kết nối tri thức Toán - Văn - Anh Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Bài mẫu 1 Tôi là một kẻ lữ hành không hình dáng, đi khắp thế gian với cái tên là Gió. Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe về một buổi chiều đặc biệt, khi tôi gặp nhóm bạn nhỏ trên triền đê đang cố gắng lắng nghe tiếng lòng của tôi. Tôi bắt đầu cuộc dạo chơi bằng cách thổi nhẹ qua tán lá bàng, tạo nên những tiếng "xào xạc" như tiếng vỗ tay. Nhìn thấy các bạn nhỏ nhắm mắt lắng nghe, tôi thích thú lướt qua cánh đồng lúa, mang theo tiếng "rì rào" của những bông lúa chín chạm vào nhau. Tôi tinh nghịch chui qua chiếc sáo trúc của một cậu bé, tạo nên âm thanh "vi vu" trong trẻo vang tận trời xanh. Có lúc tôi lại bay vút qua những kẽ đá, tạo nên tiếng "o o" trầm hùng như bản nhạc của núi rừng đại ngàn. Tôi cảm nhận được niềm vui lan tỏa khi các bạn nhỏ reo lên vì đã nghe thấy tiếng thì thầm của tôi. Tôi khẽ vuốt ve mái tóc và làn da của các bạn như một lời cảm ơn vì đã dành thời gian để thấu hiểu một kẻ vô hình như tôi. Buổi chiều ấy thật hạnh phúc đối với tôi. Dù không ai nhìn thấy Gió, nhưng tôi biết mình luôn hiện hữu trong trái tim những người biết yêu thương và lắng nghe thiên nhiên. Bài mẫu 2 Chiều thứ Bảy, cậu bé Hải cùng các bạn rủ nhau lên đồi cao để thực hiện một thử thách đặc biệt. Đó là cuộc thi xem ai có thể nghe được nhiều "bản nhạc" nhất từ gió. Cả nhóm ngồi yên lặng trên bãi cỏ, nhắm mắt lại để mọi giác quan tập trung vào thính giác. Ban đầu chỉ có tiếng chim hót, nhưng rồi gió bắt đầu lên tiếng. Hải nghe thấy một âm thanh nhẹ nhàng như tiếng lụa mềm lướt qua, đó là khi gió lướt trên cỏ. Rồi gió bỗng mạnh lên, rít qua những tán thông già tạo nên tiếng "u u" mạnh mẽ như sóng biển ngoài khơi xa. Bạn Lan bên cạnh khẽ nói gió mang theo cả mùi hương thoang thoảng của hoa dại ven đường. Những âm thanh ấy không hề ồn ào mà lại vô cùng nhịp nhàng, lúc trầm lúc bổng như một bài hát không lời. Gió dường như đang kể cho các bạn nghe về những vùng đất xa xôi mà nó đã đi qua. Khi mặt trời lặn, nhóm bạn ra về trong sự nuối tiếc. Hải hiểu rằng, gió không chỉ là không khí chuyển động, mà còn là linh hồn của đất trời với những thanh âm kỳ diệu Bài mẫu 3 Trong một lần đi dã ngoại vào rừng, nhóm chúng em chẳng may lạc đường khi trời đã bắt đầu sẩm tối. Giữa lúc lo lắng, chính "thanh âm của gió" đã trở thành người dẫn đường thông minh cho cả nhóm. Chúng em hoang mang không biết đi hướng nào vì cây cối xung quanh quá rậm rạp. Bỗng nhiên, một cơn gió mạnh thổi từ phía Tây, làm các cành cây nghiêng ngả và tạo nên những tiếng vẫy gọi "rào rào". Em nhận ra tiếng gió thổi qua khe núi phía xa có âm thanh rất đặc trưng mà bác kiểm lâm đã từng dạy. Chúng em bèn đi ngược chiều gió, lắng nghe tiếng "vi vu" phát ra từ phía những chiếc sáo diều của làng mình ngoài bìa rừng. Càng đi theo hướng thanh âm ấy, tiếng gió càng rõ rệt và quen thuộc hơn. Gió còn thổi bay những đám mây đen, để ánh trăng sáng chiếu rọi xuống lối đi giúp chúng em nhìn rõ đường. Tiếng gió lúc này nghe thật vui vẻ, như đang khích lệ chúng em đừng sợ hãi. Cuối cùng, chúng em đã về nhà an toàn trong niềm vui sướng của gia đình. Thanh âm của gió đêm ấy không chỉ đẹp mà còn là ân nhân cứu mạng của chúng em. Bài mẫu 4 Gió thân mến, tớ viết thư này để cảm ơn cậu vì bản hòa tấu tuyệt vời cậu đã dành tặng tớ vào chiều qua. Cậu đã làm cho tâm hồn tớ trở nên nhẹ nhàng hơn sau một ngày dài học tập căng thẳng. Cậu nhớ không, lúc tớ ngồi bên cửa sổ, cậu đã lén vào và làm những chiếc chuông gió kêu "leng keng" thật vui tai. Rồi cậu lại chạy ra sân, trêu đùa với những khóm hoa hồng khiến chúng rung rinh tỏa hương thơm ngát. Tớ đã nhắm mắt lại để tận hưởng tiếng "vút vút" khi cậu chơi đùa cùng những cánh diều trên cao. Thanh âm của cậu lúc đó thật tự do và hào sảng, như mời gọi tớ cùng bay vào không gian bao la. Cậu không chỉ mang đến tiếng động, cậu còn mang đến cả sự mát lành và niềm hy vọng cho tớ. Có những lúc cậu thì thầm bên tai tớ như lời động viên của một người bạn thân thiết. Cảm ơn cậu vì đã luôn ở đó, mang thanh âm âm nhạc đến mọi ngóc ngách của cuộc sống. Gió ơi, hãy cứ tiếp tục hành trình của mình và mang những giai điệu diệu kỳ ấy đến với mọi người nhé. Tớ sẽ luôn đứng đây và lắng nghe cậu vào mỗi buổi chiều. Bài mẫu 5 Trước đây, khu đất cuối phố em từng là một bãi rác nhếch nhác khiến ai cũng phải lắc đầu. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành một "Cánh đồng hoa" rực rỡ nhờ vào sự chung tay của nhóm bạn trẻ chúng em. Chúng em bắt đầu bằng việc dọn sạch rác thải và xới tung lớp đất khô cằn để đón nắng. Mỗi bạn tự mang đến một loại hạt giống: bạn trồng hướng dương, bạn trồng hoa cúc, còn em thì gieo những hạt mười giờ nhỏ xíu. Ngày qua ngày, chúng em thay nhau tưới nước, bắt sâu và nhìn những mầm xanh đầu tiên nhú lên trong niềm hạnh phúc. Chẳng bao lâu, cả cánh đồng bừng sáng với đủ sắc màu đỏ, vàng, tím hòa quyện vào nhau. Hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ không còn bị thay thế bởi mùi rác thải, mà tỏa ra thơm ngát cả một vùng. Cánh đồng hoa giờ đây là nơi các cụ già dạo bộ và các em nhỏ vui đùa mỗi buổi chiều. Niềm vui lớn nhất của chúng em là thấy nụ cười của mọi người khi đi ngang qua nơi này. Cánh đồng hoa không chỉ làm đẹp phố phường mà còn dạy cho chúng em bài học về sự cần cù và tình yêu thiên nhiên. Em mong rằng sẽ có thêm nhiều cánh đồng hoa như thế này ở khắp mọi nơi. Bài mẫu 6 Ở làng em có một cánh đồng hoa rất đặc biệt được gọi là "Cánh đồng ước nguyện". Người ta bảo rằng, nếu bạn tự tay trồng và chăm sóc một bông hoa bằng cả trái tim, ước mơ của bạn sẽ thành hiện thực. Em và các bạn trong lớp đã cùng nhau trồng một vạt hoa hướng dương thật lớn để cầu chúc cho cô giáo cũ mau khỏi bệnh. Chúng em chăm chút cho từng cái lá, nhổ sạch cỏ dại và mong ngóng từng ngày hoa nở. Khi những bông hoa hướng dương to tròn như mặt trời nhỏ rạng rỡ khoe sắc, chúng em đã cùng nhau viết những lời chúc tốt đẹp nhất treo lên thân cây. Thật kỳ diệu, một thời gian sau, chúng em nhận được tin cô đã khỏe lại và có thể quay trở lại trường. Cánh đồng hoa lúc đó dường như càng rực rỡ hơn dưới ánh nắng, như đang cùng chúng em chia sẻ niềm vui. Mỗi loài hoa trên cánh đồng đều mang một thông điệp và một hy vọng riêng của từng bạn nhỏ. Cánh đồng hoa không chỉ là cảnh đẹp mà còn là nơi lưu giữ những tâm hồn thiện lành. Em tin rằng chính tình yêu thương đã làm nên phép màu cho cánh đồng hoa. Mỗi đóa hoa nở rộ chính là một ước mơ đẹp đã được hiện thực hóa bởi sự chân thành. Bài mẫu 7 Tôi là một bông hoa Hồng nhung vừa mới nở rộ trên cánh đồng hoa rực rỡ này. Tôi muốn kể cho các bạn nghe về hành trình từ một hạt mầm bé nhỏ trở thành một đóa hoa kiêu hãnh nhờ sự yêu thương của các bạn nhỏ. Tôi còn nhớ những ngày đầu nằm trong lòng đất tối tăm, chính tiếng cười và bàn tay chăm sóc ấm áp của các bạn đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Các bạn tưới cho tôi những dòng nước mát lành và nhổ đi những ngọn cỏ dại đang tranh giành chất dinh dưỡng. Mỗi sáng, tôi thấy các bạn nhỏ ra thăm, khẽ chạm tay vào cánh hoa tôi một cách nâng niu và trì mến. Cánh đồng này vốn là vùng đất bỏ hoang, nhưng nhờ tình yêu của con người mà chúng tôi được sinh ra và khoe sắc. Xung quanh tôi, hoa Cúc, hoa Lan cũng đang tỏa hương thơm ngát để cảm ơn những người bạn nhỏ tốt bụng. Chúng tôi hứa sẽ luôn tươi tắn và tỏa hương thật xa để làm đẹp cho cuộc sống này. Đêm đêm, chúng tôi thì thầm với nhau về ước mơ được mãi mãi gắn bó với dải đất yêu thương này. Được sống trên cánh đồng hoa này là điều tuyệt vời nhất đối với tôi. Cảm ơn các bạn nhỏ đã biến vùng đất khô cằn thành một thiên đường rực rỡ tình người. Bài mẫu 8 Năm nay, làng em có một sự kiện vô cùng trọng đại: Lễ hội khánh thành "Cánh đồng hoa" do thiếu nhi tự quản. Đây là thành quả sau bao tháng ngày lao động miệt mài của chúng em dưới sự hướng dẫn của bác trưởng thôn. Ngày khai mạc, cả cánh đồng rực rỡ sắc màu với hàng ngàn bông hoa đang độ xuân thì nhất. Những dải ruy băng đủ màu được chăng khắp lối đi, hòa cùng màu sắc rực rỡ của hoa cúc vàng, hoa hồng đỏ và hoa cánh bướm mỏng manh. Mọi người từ khắp nơi đổ về tham quan, ai nấy đều trầm trồ khen ngợi đôi bàn tay khéo léo của các bạn nhỏ. Chúng em mặc những bộ quần áo đẹp nhất, tự hào giới thiệu cho du khách về từng loại hoa và cách chăm sóc chúng. Tiếng nhạc rộn rã vang lên hòa cùng hương hoa thơm ngát tạo nên một không gian lễ hội vô cùng ấm cúng. Cánh đồng hoa không còn là một khu vườn đơn thuần mà đã trở thành biểu tượng của sự đoàn kết và sáng tạo của tuổi thơ. Các bác lãnh đạo xã đã trao bằng khen cho nhóm chúng em vì đã có thành tích xuất sắc trong việc xây dựng cảnh quan xanh. Niềm vui sướng và tự hào hiện rõ trên khuôn mặt mỗi bạn nhỏ trong lớp. Lễ hội đã khép lại nhưng hương sắc của cánh đồng hoa vẫn mãi lan tỏa trong lòng mỗi người. Em thầm hứa sẽ luôn chăm sóc để cánh đồng hoa quê em mãi mãi là điểm đến yêu thích của mọi người. Bài mẫu 9 Tôi là Dế Mèn, một thanh niên cường tráng với đôi càng mẫm bóng. Một lần đi qua vùng cỏ xước xanh dài, tôi bỗng nghe tiếng khóc tỉ tê của chị Nhà Trò. Chị Nhà Trò bé nhỏ, gầy yếu quá, đôi cánh mỏng như cánh bướm non lại ngắn chùn chùn. Nghe chị kể về việc bị bọn Nhện đòi nợ và đe dọa, lòng nghĩa hiệp trong tôi dâng trào. Tôi xòe cả hai càng ra bảo chị: "Em đừng sợ, hãy trở về cùng với tôi!". Khi gặp bọn Nhện đang giăng tơ kín đường, tôi đanh mặt lại, quát lớn để bọn chúng phải sợ hãi. Tôi bảo bọn Nhện rằng thật độc ác khi bắt nạt một người yếu ớt như chị Nhà Trò và bắt chúng phải phá hết vòng vây tơ. Nhìn bọn Nhện sợ hãi rút lui, tôi thấy mình thật mạnh mẽ khi dùng sức lực để làm việc thiện. Từ đó, tôi hiểu rằng sức mạnh chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết bảo vệ kẻ yếu. Bài mẫu 10 Cuộc đời tôi suýt chút nữa đã kết thúc dưới đáy giếng sâu nếu như tôi không giữ được sự bình tĩnh và ý chí sắt đá. Hôm đó, vì sơ ý nên tôi đã bị rơi xuống một cái giếng bỏ hoang nằm giữa cánh đồng của người chủ nông dân. Thay vì tìm cách cứu tôi lên, người chủ lại quyết định lấp giếng và xẻng đất đầu tiên dội xuống làm tôi hoảng loạn, sợ hãi vô cùng. Thế nhưng, mỗi khi một xẻng đất rơi xuống lưng, tôi lại rũ bỏ nó xuống chân và bước lên trên lớp đất mới ấy. Cứ thế, từng lớp đất dần cao lên, nâng bước chân tôi thoát khỏi bóng tối sâu thẳm của lòng đất lạnh lẽo. Tôi không còn kêu la thảm thiết mà tập trung toàn bộ sức lực vào việc giẫm lên khó khăn để tìm đường sống. Cuối cùng, trước sự kinh ngạc của mọi người, tôi đã hiên ngang bước ra khỏi miệng giếng và đón ánh nắng mặt trời. Tôi hiểu ra rằng, nghịch cảnh có thể chôn vùi ta hoặc giúp ta đứng cao hơn nếu ta biết đối mặt. Những xẻng đất kia không còn là gánh nặng chết chóc mà chính là những nấc thang đưa tôi đến với tự do và sự sống. Từ đó, tôi luôn sống lạc quan và mạnh mẽ trước mọi thử thách cam go trong cuộc đời mình. Bài mẫu 11 Tôi là một chiếc xe lu có thân hình đồ sộ, chậm chạp và bước đi lù lù. Trong khi đó, anh xe ca nhỏ nhắn thường chế nhạo tôi là kẻ lười biếng và nặng nề. Một hôm, chúng tôi cùng đi qua một đoạn đường đầy bùn lầy và ổ gà sau trận mưa lớn. Anh xe ca nhanh nhẹn là thế nhưng lại bị sa lầy, bánh xe quay tít mà không sao nhích lên được. Lúc ấy, tôi lù lù tiến đến, dùng thân hình nặng trịch của mình để san phẳng đoạn đường lồi lõm, nén chặt lớp đất đá phía dưới. Nhờ có tôi làm phẳng đường, anh xe ca mới có thể thoát ra và tiếp tục hành trình của mình. Anh ấy nhìn tôi với ánh mắt biết lỗi và khẽ nói: "Cảm ơn anh xe lu nhé, tôi đã quá kiêu ngạo rồi!". Tôi mỉm cười và nhận ra rằng mỗi chúng ta đều có thế mạnh riêng. Sự chậm chạp của tôi đôi khi lại là điều cần thiết nhất để xây dựng nên những con đường vững chãi. Bài mẫu 12 Tôi là một con sẻ nhỏ bé đang làm tổ trên cành cao, nơi có đứa con non chưa đủ lông cánh đang chờ đợi. Bỗng một cơn gió mạnh thổi tới làm sẻ non bị rơi xuống đất ngay trước mũi một con chó săn khổng lồ hung tợn. Nhìn thấy hiểm nguy đang cận kề con mình, tim tôi đập loạn nhịp nhưng tình mẫu tử đã cho tôi một sức mạnh phi thường. Tôi lao xuống như một mũi tên, xù lông rít lên những tiếng tuyệt vọng để đánh lạc hướng và đe dọa con vật to lớn kia. Thân hình tôi nhỏ bé so với cái mõm đầy răng sắc nhọn, nhưng lòng dũng cảm của tôi đã làm con chó phải khựng lại. Con chó săn bỗng lùi bước vì kinh ngạc trước sự hy sinh quên mình của một sinh vật nhỏ nhoi như tôi. Người chủ của con chó đã vội vàng xích nó lại và nhìn tôi với ánh mắt vô cùng cảm phục, tôn trọng. Tôi nhanh chóng dìu đứa con bé bỏng của mình trở về tổ ấm an toàn giữa rặng cây xanh mướt của vườn nhà. Trải qua giây phút sinh tử ấy, tôi nhận ra tình yêu thương có thể chiến thắng cả nỗi sợ hãi cái chết đau đớn nhất. Tôi sẽ luôn bảo vệ con mình bằng cả mạng sống, bởi đối với mẹ, con là điều quý giá nhất trần đời. Bài mẫu 13 Tôi là một chú voi chiến dũng mãnh, đã cùng Đức Thánh Trần xông pha bao trận mạc chống quân Nguyên Mông bảo vệ bờ cõi. Trong một lần hành quân qua dòng sông Hóa, vì thân hình quá nặng nề nên tôi đã bị sa lầy sâu dưới bùn đặc. Dù quân sĩ đã hết sức tìm cách kéo tôi lên nhưng dòng nước xiết và bùn lầy đã giữ chặt lấy đôi chân tôi không rời. Chủ tướng Trần Hưng Đạo đứng trên bờ nhìn tôi với ánh mắt đau xót, Người đã tuốt gươm chỉ xuống dòng sông thề rằng sẽ thắng giặc trở về. Nghe lời thề oai hùng ấy, tôi ứa nước mắt và dùng chút sức tàn cuối cùng để vẫy tai chào từ biệt chủ nhân yêu dấu. Tôi chấp nhận nằm lại nơi dòng sông lạnh lẽo để đoàn quân không bị chậm trễ đường hành quân diệt địch cứu nước. Lòng tôi thanh thản vì biết rằng sự hy sinh của mình đã góp phần nhỏ bé vào đại nghĩa chung của dân tộc. Sau này, khi đại thắng trở về, nhân dân đã đắp tượng tôi bên bờ sông để ghi nhớ lòng trung nghĩa. Tôi mãi mãi là người bạn chiến đấu trung thành, là niềm tự hào của lịch sử chống ngoại xâm hào hùng của dân tộc. Sự hy sinh vì tổ quốc luôn là điều thiêng liêng và cao cả nhất đối với tôi. Bài mẫu 14 Tôi là một chú cua nhỏ sinh sống trên cánh đồng lúa chín vàng của làng quê Việt Nam thân yêu. Tôi nhớ nhất là những ngày tháng Bảy nắng như đổ lửa, cái nóng khiến nước dưới ruộng như bị ai nấu sôi sùng sục. Nóng đến mức cá cờ phải chết nổi lềnh bềnh, còn anh em nhà cua chúng tôi không chịu nổi phải ngoi hết lên bờ tìm chỗ trú ẩn. Giữa cái nắng cháy da cháy thịt ấy, tôi bỗng thấy bóng dáng mẹ em nhỏ đang lội xuống bùn sâu để cấy lúa. Mẹ không quản ngại gian khổ, đôi bàn tay thoăn thoắt cắm từng nhành mạ non để kịp thời vụ cho vụ chiêm sắp tới. Nhìn mẹ mồ hôi nhễ nhại, tôi thầm khâm phục sự cần cù và sức chịu đựng dẻo dai của người nông dân. Những hạt gạo trắng ngần sau này chính là kết tinh từ những giọt mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng của những người như mẹ. Tôi bám vào một gốc lúa, thầm hứa sẽ không phá hoại mầm xanh để trả ơn người đã gieo trồng vất vả. Mỗi khi ăn bát cơm thơm, em nhỏ hãy nhớ đến nỗi vất vả của mẹ dưới cái nắng tháng Bảy khắc nghiệt này nhé. Hạt gạo nhỏ bé ấy thực sự quý giá như những hạt vàng mười của đất trời quê hương. Bài mẫu 15 Tôi nằm lặng lẽ trong góc tủ kính, thân hình đã sờn cũ và những chiếc khóa đồng cũng không còn sáng loáng như xưa. Tôi là chiếc cặp sách đầu tiên đã đồng hành cùng cậu chủ nhỏ suốt năm năm học tiểu học đầy ắp kỷ niệm. Tôi nhớ ngày đầu tiên đến trường, cậu chủ đã ôm chặt tôi vào lòng với nỗi hồi hộp và lo lắng khôn nguôi về thầy cô bạn mới. Trong bụng tôi luôn đầy ắp những cuốn sách giáo khoa thơm mùi giấy và những chiếc bút chì xinh xắn được sắp xếp gọn gàng. Tôi đã cùng cậu chủ che mưa, chắn nắng và chứng kiến cậu lớn khôn, trưởng thành qua từng trang vở sạch chữ đẹp. Có những lần cậu bị điểm kém, tôi cảm nhận được những giọt nước mắt buồn bã của cậu rơi nhẹ trên nắp cặp của mình. Nhưng rồi tôi cũng được cùng cậu reo vang vui sướng khi nhận được tấm giấy khen học sinh giỏi vào cuối năm học. Dù bây giờ cậu chủ đã có một chiếc cặp mới hiện đại hơn, cậu vẫn thỉnh thoảng lấy tôi ra lau chùi rất cẩn thận. Những vết xước trên da tôi chính là minh chứng cho một hành trình tuổi thơ đầy rực rỡ và những bài học tri thức đầu đời. Tôi yêu cậu chủ vô cùng và luôn tự hào vì đã là một phần hành trang quý giá của cậu. |







Danh sách bình luận