(35+ mẫu) Dàn ý cho bài văn kể chuyện sáng tạo hay nhất - Tiếng Việt 5

Tôi là Điệp, đứa trẻ nhạy cảm và luôn tò mò về thế giới tự nhiên trong nhóm bốn anh em. Chiều hôm ấy, như thường lệ là một buổi chiều lộng gió trên ngọn đồi quen thuộc, nơi bốn anh em tôi đã cùng nhau mở ra một thế giới kỳ diệu bằng cách lắng nghe thứ âm thanh thiêng liêng của đất trời – thanh âm của gió.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Bài mẫu 1

- Mở bài: Đóng vai nhân vật Điệp để kể chuyện

Tôi là Điệp, đứa trẻ nhạy cảm và luôn tò mò về thế giới tự nhiên trong nhóm bốn anh em. Chiều hôm ấy, như thường lệ là một buổi chiều lộng gió trên ngọn đồi quen thuộc, nơi bốn anh em tôi đã cùng nhau mở ra một thế giới kỳ diệu bằng cách lắng nghe thứ âm thanh thiêng liêng của đất trời – thanh âm của gió.

- Thân bài: Kể lại diễn biến theo góc nhìn và cảm xúc của Điệp

+ Buổi chiều hè oi ả, bốn anh em tôi dắt trâu lên ngọn đồi quen thuộc chơi đùa, chạy nhảy dưới ánh hoàng hôn.

+ Khi đã mệt, anh Hải bảo cả đám nằm ngửa ra trảng cỏ, nhắm mắt lại để chơi trò "nghe xem gió nói gì".

+ Chi tiết sáng tạo thêm: Trong không gian im lặng, tôi lắng nghe thấy tiếng gió rít qua kẽ lá rầm rì như tiếng cười đùa của chính bốn anh em. Bé Bống reo lên nghe thấy tiếng roi thần vút vút, chị Thảo nghe thấy tiếng mèo lười gừ gừ hát ru, anh Hải nghe thấy tiếng sóng biển rì rào. Riêng tôi, tôi cảm nhận rõ lồng ngực mình trào dâng một tình yêu quê hương da diết khi áp tai xuống mặt đất nóng ấm.

+ Anh Hải đúc kết rằng gió đang kể về hành trình qua muôn trùng sông dài biển cả mà nó đã đi qua. Ba anh em trầm trồ thán phục. 

- Kết bài: Nêu kết thúc câu chuyện

Hoàng hôn buông xuống, bốn anh em dắt trâu về nhà trong niềm vui hân hoan. Bản thân tôi nhận ra thiên nhiên quanh mình thật kỳ diệu. Kỷ niệm đó giúp tôi biết mở rộng tâm hồn để lắng nghe, biết nâng niu và trân trọng những vẻ đẹp bình dị trong cuộc sống. 

Bài mẫu 2

- Mở bài: Giới thiệu câu chuyện

Trong chương trình Tiếng Việt lớp 5, câu chuyện "Thanh âm của gió" của tác giả Văn Thành Lê luôn để lại trong em những ấn tượng sâu sắc về tình yêu thiên nhiên và tâm hồn trong sáng của trẻ thơ. Câu chuyện kể về bốn bạn nhỏ Hải, Tôi, Thảo, Bống cùng nhau chăn trâu và khám phá tiếng gió trên đồi quê. Để câu chuyện thêm phần lung linh và tràn ngập màu sắc cổ tích, em xin kể lại hành trình ấy với một kết thúc hoàn toàn mới theo trí tưởng tượng của mình.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện và lồng ghép chi tiết sáng tạo

+ Bốn anh em Hải, Điệp, Thảo, Bống cùng dắt đàn trâu thong dong gặm cỏ trên ngọn đồi quê hương.

+ Cả nhóm cùng nằm ngửa trên thảm cỏ xanh để chơi trò "Nhắm mắt nghe gió nói". Các bạn lần lượt reo lên khi nghe thấy tiếng roi quất, tiếng mèo lười hay tiếng sóng biển.

+ Sáng tạo thêm chi tiết: Nhân vật Điệp vì quá say sưa trong làn gió mát rượi nên đã thiếp đi lúc nào không hay. Trong giấc mơ màng, một làn khói trắng hiện ra hóa thành ông lão râu tóc dài mềm mại bay lượn – đó chính là Thần Gió. Thần Gió đáp xuống mỉm cười nói: "Các cháu có trái tim thuần khiết mới nghe được tiếng của ta". Thần thổi nhẹ một cái, hóa ra một cơn mưa kẹo ngọt hương ổi chín thơm lừng rơi đầy túi áo Điệp.

+ Điệp giật mình tỉnh giấc vì tiếng gọi của anh Hải. Thần Gió biến mất nhưng hương ổi chín thoang thoảng vẫn vương vấn khắp không gian. 

- Kết bài: Nêu suy nghĩ, cảm xúc về câu chuyện

Khúc nhạc của gió vang lên như một lời chào tạm biệt đầy lưu luyến, hứa hẹn một mùa hè năm sau sẽ lại chào đón các bạn nhỏ trở về. Sự biến hóa kỳ diệu ở phần kết thúc đã khắc sâu vào tâm trí người đọc một kỷ niệm tuổi thơ tuyệt đẹp. Qua đó, em hiểu rằng thiên nhiên luôn là người bạn tốt, luôn sẵn sàng ban tặng những món quà kỳ diệu nếu chúng ta biết lắng nghe bằng cả trái tim.

Bài mẫu 3

- Mở bài: Hóa thân thành nhân vật Ja Ka để kể chuyện

Tôi là Ja Ka, một cậu bé sinh ra và lớn lên ở buôn làng Tây Nguyên ngập tràn nắng gió. Tôi muốn kể cho các bạn nghe về hành trình đầy tự hào mà tôi, Mấu và các bạn đã trải qua để bảo vệ cánh đồng hoa thân thương của mình.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

+ Bãi đất trống đầu làng đầy hoa dại vốn là thiên đường vui chơi tuổi thơ của tụi trẻ chúng tôi.

+ Một ngày nọ, một bãi rác xuất hiện do sự thiếu ý thức của một số người, phá tan khung cảnh tươi đẹp, bốc mùi hôi thối làm hoa héo úa.

+ Sáng tạo thêm chi tiết (Tâm trạng và lời nói của Ja Ka): Nhìn thấy Mấu rơm rớm nước mắt, lòng tôi thắt lại vì tức giận. Tôi nắm chặt tay Mấu và quả quyết: "Chúng mình không thể đầu hàng bãi rác này, phải cứu cánh đồng hoa thôi!"

+ Ngày hôm sau, tôi và Mấu kêu gọi các bạn trong buôn mang cuốc xẻng ra dọn sạch rác, xới đất trồng thêm hoa cúc, hoa mười giờ. Tôi nảy ra ý tưởng làm một tấm biển gỗ viết chữ: "Xin đừng vứt rác! Đây là cánh đồng hoa của chúng em!"

- Kết bài: Kết thúc câu chuyện dưới góc nhìn của Ja Ka

Hành động của chúng tôi làm thay đổi nhận thức của cả buôn làng, người lớn không ai vứt rác bừa bãi nữa và cánh đồng hoa đã hồi sinh rực rỡ. Tôi cảm thấy vô cùng tự hào và hiểu ra rằng tình yêu quê hương phải được thể hiện bằng hành động thiết thực.

Bài mẫu 4

- Mở bài: Giới thiệu câu chuyện và nêu nội dung chính, dẫn dắt ý sáng tạo

Câu chuyện "Cánh đồng hoa" ca ngợi ý thức bảo vệ môi trường của các bạn nhỏ vùng cao khi biến bãi rác thành vườn hoa xinh đẹp. Em xin kể lại câu chuyện này với một đoạn kết hoàn toàn mới, mang không khí lễ hội tưng bừng.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện và lồng ghép kết thúc mới

+ Bãi đất trống ngập tràn hoa dại đầu làng bị biến thành bãi rác hôi thối do người dân vứt rác bừa bãi.

+ Hai bạn nhỏ Ja Ka và Mấu không khoanh tay đứng nhìn, đã rủ thêm nhóm bạn trong làng cùng nhau dọn sạch rác thải, cuốc đất và gieo trồng nhiều loài hoa mới. Các bạn dựng một tấm biển gỗ nhắc nhở mọi người giữ vệ sinh.

+ Thay đổi cách kết thúc: Vài tháng sau, những mầm hoa đồng loạt bung nở rực rỡ sắc đỏ, sắc vàng, sắc tím. Chứng kiến cảnh tượng tuyệt vời đó, bác trưởng buôn quyết định tổ chức một "Lễ hội ngắm hoa tuổi thơ" cho toàn thể dân làng ngay tại đây. Người dân mặc trang phục thổ cẩm đẹp nhất, mang chiêng trống ra ca hát, nhảy múa quanh vườn hoa. Ja-ka, Mấu và nhóm bạn được trân trọng mời lên lễ đài, được tặng những chiếc vòng bạc cao quý vì đã bảo vệ cảnh quan làng bản.

- Kết bài: Nêu suy nghĩ, cảm xúc về câu chuyện có kết thúc mới

+ Đoạn kết mới đầy ắp tiếng cười thể hiện sự công nhận của người lớn đối với hành động đẹp của trẻ em.

+ Câu chuyện nhắn nhủ em rằng chỉ cần có quyết tâm và sự đồng lòng, chúng ta hoàn toàn có thể làm cho cuộc sống xung quanh tốt đẹp hơn.

Bài mẫu 5

- Mở bài: Nêu ấn tượng và đãn dắt ý sáng tạo

Câu chuyện "Cánh đồng hoa" trong chương trình Tiếng Việt 5 mang đến cho người đọc một bài học sâu sắc về ý thức bảo vệ môi trường của thế hệ măng non vùng cao. Bằng tình yêu thiên nhiên, hai bạn nhỏ Ja Ka và Mấu đã biến một bãi rác xấu xí thành một vườn hoa xinh đẹp. Để tôn vinh thành quả lao động và sự đồng lòng của các bạn nhỏ, em xin kể lại câu chuyện với chi tiết sáng tạo về sự trợ giúp từ thế giới loài vật.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện lồng ghép chi tiết sáng tạo

+ Bãi đất hoa dại thân thương của Ja-ka và Mấu bị ngập trong đống rác thải hôi thối do một số người thiếu ý thức vứt lại. 

+ Hai bạn rủ các bạn trong làng cùng nhau ra dọn dẹp và cuốc đất để trồng lại hoa. 

+ Sáng tạo thêm chi tiết: Đống rác quá lớn và nặng mùi khiến các bạn nhỏ nhanh chóng mệt lả, mồ hôi nhễ nhại và bắt đầu nản chí. Đúng lúc đó, một đàn ong mật và hàng trăm chú bướm sắc màu từ rừng già bay tới. Chú Ong Chúa biết nói cất tiếng cổ vũ: "Hãy để chúng tôi giúp một tay!". Đàn ong đập cánh liên tục để quạt bớt mùi hôi thối, xua đuổi ruồi nhặng; đàn bướm bay đi gom những hạt giống hoa quý hiếm về gieo xuống đất, tiếp thêm sức mạnh cho các bạn nhỏ hoàn thành công việc.

+ Cánh đồng hoa hồi sinh nhanh chóng, trở nên rực rỡ và ngát hương hơn xưa gấp bội phần.

- Kết bài: Nêu suy nghĩ, cảm xúc của em về câu chuyện

Đoạn kết về sự hồi sinh của cánh đồng hoa đã mang lại một niềm vui trọn vẹn thể hiện sự tuyệt vời với hành động đẹp của trẻ em. Câu chuyện "Cánh đồng hoa" nhắn nhủ chúng em rằng, chỉ cần có quyết tâm và sự đồng lòng, chúng ta hoàn toàn có thể đẩy lùi cái xấu, làm cho cuộc sống xung quanh trở nên tốt đẹp và ngập tràn hương sắc.

Bài mẫu 6

- Mở bài: Đóng vai nhân vật Mấu để kể chuyện

Tôi là Mấu, một cô bé sống tại buôn làng Tây Nguyên xinh đẹp. Tôi muốn kể lại câu chuyện "Cánh đồng hoa" đầy tự hào của tụi trẻ chúng tôi qua những lời trò chuyện, bàn bạc hăng hái năm ấy.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện bằng lời đối thoại của Mấu và các bạn

+ Tôi và người bạn thân Ja Ka phát hiện bãi đất hoa dại đầu làng bị đè lên bởi một đống rác to đùng, bốc mùi nồng nặc.

+ Chi tiết sáng tạo: Tôi kéo áo Ja Ka, thút thít: "Tiêu rồi Ja Ka ơi! Cứ thế này thì hoa chết hết mất!". Ja Ka quả quyết bảo: "Nín đi Mấu! Chúng mình phải cứu cánh đồng hoa thôi!". Tôi gạt nước mắt, cùng Ja Ka chạy đi rủ các bạn. Khi đến nhà H'Ben, bạn ấy ngại ngần: "Bẩn hết quần áo thổ cẩm mất!". Tôi liền thuyết phục: "Cậu giúp một tay, rác sẽ hết, hoa sẽ nở rực rỡ và tụi mình lại có chỗ chơi vui!". Nghe vậy, ai cũng hăng hái đồng ý.

+ Chiều hôm đó cả nhóm ra quân, Ja-ka dõng dạc phân công việc. Chúng tôi làm việc say sưa, dọn sạch rác, trồng xuống các bầu hoa mười giờ, cúc vạn thọ và dựng biển cấm.

- Kết bài: Nêu kết thúc câu chuyện dưới góc nhìn của nhân vật Mấu

Nhìn cánh đồng hoa xanh tươi đón nắng mới, lòng tôi ngập tràn hạnh phúc. Người lớn trong làng đi qua nhìn thấy thành quả của tụi tôi thì đều tự giác mang rác đến nơi quy định. Tôi tự hào vì đã cùng bạn bè làm được một việc ý nghĩa, giữ gìn màu xanh và cảnh quan sạch đẹp cho quê hương yêu dấu.

Bài mẫu 7

- Mở bài: giới thiệu tên câu chuyện, nêu nội dung chính và dẫn dắt ý sáng tạo

Câu chuyện "Cánh đồng hoa" là một câu chuyện cổ dân gian Tây Nguyên ca ngợi ý thức bảo vệ môi trường của các bạn nhỏ vùng cao khi biến bãi rác thành vườn hoa xinh đẹp. Em xin kể lại câu chuyện này với một đoạn kết hoàn toàn mới, mang không khí lễ hội tưng bừng.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện và lồng ghép kết thúc mới

+ Bãi đất trống ngập tràn hoa dại đầu làng bị biến thành bãi rác hôi thối do người dân vứt rác bừa bãi.

+ Hai bạn nhỏ Ja-ka và Mấu không khoanh tay đứng nhìn, đã rủ thêm nhóm bạn trong làng cùng nhau dọn sạch rác thải, cuốc đất và gieo trồng nhiều loài hoa mới. Các bạn dựng một tấm biển gỗ nhắc nhở mọi người giữ vệ sinh.

+ Thay đổi cách kết thúc: Vài tháng sau, những mầm hoa đồng loạt bung nở rực rỡ sắc đỏ, sắc vàng, sắc tím. Chứng kiến cảnh tượng tuyệt vời đó, bác trưởng buôn quyết định tổ chức một "Lễ hội ngắm hoa tuổi thơ" cho toàn thể dân làng ngay tại đây. Người dân mặc trang phục thổ cẩm đẹp nhất, mang chiêng trống ra ca hát, nhảy múa quanh vườn hoa. Ja-ka, Mấu và nhóm bạn được trân trọng mời lên lễ đài, được tặng những chiếc vòng bạc cao quý vì đã bảo vệ cảnh quan làng bản.

- Kết bài: Nêu suy nghĩ, cảm xúc về câu chuyện có kết thúc mới

Đoạn kết mới đầy ắp tiếng cười thể hiện sự công nhận của người lớn đối với hành động đẹp của trẻ em. Qua đó, câu chuyện nhắn nhủ em rằng chỉ cần có quyết tâm và sự đồng lòng, chúng ta hoàn toàn có thể làm cho cuộc sống xung quanh tốt đẹp hơn.

Bài mẫu 8

- Mở bài: Hóa thân vào nhân vật Thỏ

Tôi là Thỏ, tôi sống ở trong rừng. Với bộ lông trắng muốt và đôi chân thon dài, tôi từng là một kẻ vô cùng tự phụ. Hôm nay, tôi không xuất hiện để ba hoa về bản thân, mà tôi muốn kể cho các bạn nghe một kỉ niệm đáng nhớ về tôi và Rùa — một bài học đắt giá mà tôi phải khắc cốt ghi tâm suốt đời.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

+ Tôi chạy rất nhanh, gặp ai trong rừng tôi cũng khoe khoang rằng mình chạy nhanh nhất khu rừng này, không một ai có thể bắt kịp cái bóng của tôi.

+ Một hôm, tôi thấy Rùa lê bước chậm chạp, nặng nề trên con đường đầy sỏi đá để tập thể dục, tôi bèn chạy vòng quanh hắn và chế giễu hắn thậm tệ.

+ Rùa nghe vậy không hề tức giận liền thách đấu với tôi một trận chạy đua sòng phẳng. Tôi tin rằng mình sẽ giành chiến thắng tuyệt đối vì nghĩ đây là cuộc đấu nực cười, nên đã ngạo nghễ nhận lời thách thức của Rùa.

+ Cuộc thi bắt đầu, dưới sự cổ vũ của muôn thú, tôi nhún chân chạy vụt đi rất nhanh, bỏ lại Rùa ở phía sau khuất trong làn bụi mờ.

+ Chạy được một đoạn khá xa, ngoảnh lại chẳng thấy bóng dáng Rùa đâu, tôi chủ quan quyết định dừng lại nghỉ ngơi dưới gốc cây cổ thụ mát rượi, nằm trên thảm cỏ êm như nhung và ngủ thiếp đi.

+ Đến khi nghe tiếng reo hò, cổ vũ vang dội của các loài vật tôi mới giật mình tỉnh giấc.

+ Tôi chợt nhận ra Rùa đã đến gần vạch đích từ lúc nào, giờ có dùng hết sức chạy thật nhanh, vắt chân lên cổ mà phi tôi cũng không thể đuổi kịp Rùa nữa.

- Kết bài: Nêu kết thúc của câu chuyện dưới góc nhìn của nhân vật Thỏ

Tôi đứng trân trân nhìn chiếc vương miện hoa được trao cho Rùa và nhận ra Rùa đã kiên trì chạy, không dừng lại một giây nào trong lúc tôi đang ngủ quên trên chiến thắng. Quá xấu hổ, tai tôi cụp xuống, tôi không còn mặt mũi nào ra gặp mọi người nên đã lén lút chạy thẳng vào rừng sâu. Từ đó tôi không còn khoe khoang về tài chạy nhanh của mình và xem thường người khác nữa.

Bài mẫu 9

- Mở bài: Hóa thân vào nhân vật Thỏ để kể chuyện

Tôi là Thỏ, cư dân của khu rừng xanh tươi mát. Ngày xưa, tôi nổi tiếng khắp đại ngàn là một kẻ hợm hĩnh, cậy mình có chút tài mọn mà luôn coi trời bằng vung. Hôm nay, tôi xin được dũng cảm đối diện với sai lầm của quá khứ để kể cho các bạn nghe một kỉ niệm đáng nhớ về tôi và Rùa trong một cuộc đua lịch sử, cuộc đua đã thay đổi hoàn toàn tính cách của tôi.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

+ Trời sinh cho tôi một đôi chân sau đầy cơ bắp nên tôi chạy rất nhanh, gặp ai tôi cũng khoe khoang rằng mình chạy nhanh nhất khu rừng này.

+ Một hôm, đi qua bãi cỏ mọc đầy hoa dại, tôi thấy Rùa đang nhọc nhằn lê bước chậm chạp, mồ hôi nhễ nhại, tôi bèn chạy tới vểnh tai lên chế giễu hắn là đồ mang nhà trên lưng.

+ Rùa nghe vậy liền dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi và tuyên bố thách đấu với tôi.

+ Tôi tin rằng mình sẽ giành chiến thắng dễ dàng nên đã nhận lời thách thức của Rùa mà không mảy may đắn đo.

+ Khi tiếng còi khai cuộc vang lên, tôi chạy vụt đi rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã bỏ lại Rùa ở phía sau vạn dặm.

+ Chạy được một đoạn, thấy đường đua vắng vẻ, thời tiết lại đẹp với tiếng chim hót líu lo, tôi chủ quan quyết định dừng lại nghỉ ngơi, bẻ vài củ cà rốt ăn ngon lành rồi nằm dưới gốc cây gối đầu lên thảm cỏ xanh ngủ một giấc thật sâu.

+ Đến khi nghe tiếng reo hò "Cố lên! Sắp tới đích rồi!" của các loài vật tôi mới giật mình tỉnh giấc. 

+ Tôi chợt nhận ra Rùa đã đến gần vạch đích từ lúc nào, bấy giờ tôi hoảng loạn bật dậy, dùng hết sức chạy thật nhanh nhưng không thể đuổi kịp Rùa nữa.

- Kết bài:

Chứng kiến Rùa mỉm cười hạnh phúc trong vòng tay chúc mừng của muôn thú, tôi nhận ra Rùa đã kiên trì chạy, không dừng lại nghỉ ngơi chút nào trong lúc tôi đang ngủ say sưa. Nỗi nhục nhã trào dâng khiến mặt tôi nóng bừng, tôi lủi thủi đi vòng đường tắt để trốn về hang, không còn mặt mũi nào ra gặp mọi người. Kể từ ngày ấy, tôi tự hứa với lòng mình sẽ không còn khoe khoang về tài chạy nhanh của mình và xem thường người khác.

Bài mẫu 10

- Mở bài: Hóa thân vào nhân vật Sẻ Nâu

Tôi là Sẻ Nâu, một chú chim nhỏ nhắn sống ở trong khu rừng bên cạnh một cánh đồng lúa chín vàng. Tôi luôn tự phụ về đôi cánh dẻo dai và khả năng luồn lách qua các bụi rậm của mình. Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe một kỷ niệm đáng nhớ về tôi và anh Chim Đồng Diều – một bài học lớn về lòng khiêm tốn.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

+ Do có thân hình nhỏ bé, tôi bay rất nhanh, gặp ai tôi cũng khoe khoang rằng mình là kẻ bay lượn khéo léo nhất khu rừng này, không sợ bất cứ chướng ngại vật nào.

+ Một hôm, thấy anh Chim Đồng Diều to lớn đang đứng im lặng trên một cọc tre, tôi bèn lao đến chế giễu anh ta là đồ vụng về, to xác. Anh Đồng Diều nghe vậy không giận, liền thách đấu xem ai bay đến cây đa cổ thụ đầu làng trước. Tôi tin rằng mình nhỏ gọn sẽ giành chiến thắng nên nhận lời thách thức ngay.

+ Cuộc thi bắt đầu khi cơn gió lớn nổi lên, tôi vỗ cánh chạy vụt đi rất nhanh, bỏ lại anh Đồng Diều vẫn đang đứng im ở phía sau. Chạy được một đoạn, gió thổi ngược mạnh quá khiến tôi mệt rã rời, nghĩ rằng anh ta to xác sẽ bị cản gió nhiều hơn, tôi quyết định dừng lại rỉa lông, nghỉ ngơi trên một cành cây.

+ Đến khi nghe tiếng reo hò của bầy chim sẻ khác dưới gốc đa, tôi mới giật mình tỉnh giấc mộng. Tôi chợt nhận ra anh Đồng Diều đã tận dụng sức gió, dang đôi cánh rộng để bay vút đến vạch đích từ lúc nào, giờ tôi có dùng hết sức chạy thật nhanh cũng không thể đuổi kịp anh ấy nữa.

- Kết bài: Nêu kết thúc câu chuyện

Tôi nhận ra anh Đồng Diều đã kiên trì sải cánh, mượn sức mạnh của cơn gió để bay lên mà không dừng lại trong lúc tôi đang chủ quan ngủ quên. Quá xấu hổ với bầy đàn, tôi không còn mặt mũi nào ra gặp mọi người nữa mà lén lút bay về tổ. Từ đó tôi không còn khoe khoang về tài bay nhanh của mình và xem thường người khác.

Bài mẫu 11

- Mở bài: Hóa thân vào chiếc Bút Máy

Tôi là một chiếc Bút Máy mạ vàng sang trọng, món quà sinh nhật mà cô giáo tặng cho bạn Hoa. Sống trong thế giới đồ dùng học tập, tôi luôn coi mình là hoàng tử vì có thể viết ra những nét chữ mực tím thanh đậm rất đẹp. Tôi muốn kể cho các bạn nghe một kỷ niệm đáng nhớ về tôi và bạn Cục Tẩy trắng tròn.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

+ Mỗi lần Hoa mở hộp bút, tôi đều cố tình phát ra tiếng "cạch" kiêu hãnh. Tôi viết rất nhanh, gặp ai tôi cũng khoe khoang rằng mình là người tạo nên những điểm mười rực rỡ nhất trên trang vở.

+ Một hôm, tôi thấy Cục Tẩy nằm lăn lóc ở góc tối, thân hình đầy vết bẩn mờ, tôi bèn lên giọng chế giễu hắn là đồ vô tích sự, chỉ biết làm bẩn vở. Cục Tẩy nghe vậy liền bảo: "Nếu không có tớ xóa đi những lỗi sai, cậu có chắc bài viết của Hoa được điểm mười không?". Tôi tự tin vào nét chữ của mình nên liền thách đấu xem ai giúp Hoa hoàn thành bài kiểm tra tốt hơn.

+ Hôm sau, Hoa dùng tôi viết bài văn rất nhanh, bỏ lại Cục Tẩy nằm im ở phía sau. Viết được một đoạn dài, tôi chủ quan cho rằng mình viết chuẩn xác hoàn toàn nên quyết định dừng lại nghỉ ngơi, để Hoa chuyển sang làm toán.

+ Đến khi nghe tiếng reo hò vui sướng của Hoa khi nhận lại bài thi, tôi mới giật mình tỉnh giấc nhìn lại trang giấy. Tôi bàng hoàng nhận ra, ở những chỗ tôi viết sai mực, Cục Tẩy đã âm thầm lao vào chà xát, sửa chữa lỗi lầm giúp tôi từ lúc nào, giờ có dùng hết sức viết thật đẹp tôi cũng không thể bù đắp được nếu không có sự hy sinh của bạn ấy.

- Kết bài: Nêu kết thúc câu chuyện

Tôi nhận ra Cục Tẩy đã kiên trì làm việc, chấp nhận thân hình mình mòn đi, xấu xí đi để giữ lại sự sạch đẹp cho trang vở trong lúc tôi đang tự mãn. Quá xấu hổ vì sự kiêu ngạo vô lý của mình, tôi không còn mặt mũi nào ra gặp mọi người trong hộp bút. Từ đó tôi không còn khoe khoang về nét chữ của mình và xem thường người khác.

Bài mẫu 12

- Mở bài: Hóa thân vào nhân vật Ve Sầu

Tôi là Ve Sầu, một ca sĩ của mùa hè sống bám trên những tán phượng vĩ đỏ rực. Tôi sở hữu một giọng hát vang dội và một đôi cánh trong suốt tuyệt đẹp. Tôi muốn kể cho các bạn nghe một kỷ niệm đáng nhớ về tôi và người bạn Kiến nâu nhỏ bé.

- Thân bài: Kể lại diễn biển câu chuyện

+ Suốt những ngày hè đỏ lửa, tôi bay lượn rất nhanh, gặp ai tôi cũng khoe khoang rằng mình có giọng hát hay nhất và cuộc sống tự do nhất khu rừng này.

+ Một hôm, tôi thấy anh Kiến đang gồng mình kéo một hạt ngô lớn, lê bước chậm chạp dưới đất, tôi bèn cất tiếng cười chế giễu hắn là kẻ ngốc không biết hưởng thụ. Anh Kiến nghe vậy không nói gì, chỉ bảo: "Hãy đợi đến mùa đông xem ai sống tốt hơn". Tôi tin rằng mùa đông còn lâu mới đến và mình thông minh sẽ luôn tìm được thức ăn nên nhận lời thách thức ngầm ấy.

+ Những ngày sau đó, tôi tiếp tục bay vụt đi khắp nơi ca hát rất nhanh, bỏ lại Kiến vẫn đang lụi hụi khuân vác ở phía sau. Hát ca được một mùa đầy vui vẻ, khi những cơn gió lạnh đầu mùa tràn về, tôi quyết định dừng lại nghỉ ngơi trong một hốc cây ấm áp và ngủ thiếp đi.

+ Đến khi nghe tiếng reo hò, ăn mừng ấm cúng của gia đình nhà Kiến dưới lòng đất, tôi mới giật mình tỉnh giấc vì đói và rét. Tôi chợt nhận ra Kiến đã tích trữ đầy đủ thức ăn trong tổ từ lúc nào, giờ có dùng hết sức chạy thật nhanh đi tìm thức ăn giữa trời tuyết rơi, tôi cũng không thể cứu vãn được bản thân nữa.

- Kết bài: Nêu kết thúc câu chuyện

Tôi nhận ra Kiến đã kiên trì lao động, không dừng lại một ngày nào trong lúc tôi đang ngủ quên và chơi bời trong chiến thắng của mùa hè. Quá xấu hổ vì sự nông nổi của mình, tôi phải đến gõ cửa xin Kiến một chút thức ăn và không còn mặt mũi nào nhìn thẳng vào anh ấy nữa. Từ đó tôi không còn khoe khoang về sự sung sướng của mình và xem thường người khác lao động chân tay.

Bài mẫu 13

- Mở bài: Hóa thân vào nhân vật chó Phú Quốc

Tôi là Chó Phú Quốc, một chú chó săn dũng mãnh sống trong một ngôi nhà có khu vườn rộng lớn. Với chiếc bờm lưng thẳng đứng và bốn chân thon khỏe, tôi luôn tự hào mình là kẻ bảo vệ số một của gia đình. Tôi muốn kể cho các bạn nghe một kỷ niệm đáng nhớ về tôi và bạn Mèo Mướp lười biếng.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

+ Nhờ có tốc độ và sức mạnh, tôi chạy rất nhanh để đuổi bắt những chiếc lá rơi, gặp ai tôi cũng khoe khoang rằng mình là con vật hữu ích nhất nhà, không ai có thể canh gác giỏi bằng tôi.

+ Một hôm, tôi thấy Mèo Mướp đang lê bước chậm chạp, ngáp ngắn ngáp dài trên bờ tường, tôi bèn lao tới sủa vang chế giễu hắn là kẻ ăn bám. Mèo Mướp nghe vậy liền vuốt râu, thách đấu xem tối nay ai bắt được kẻ trộm tài tình hơn. Tôi tin rằng với chiếc mũi thính và đôi chân nhanh nhẹn, mình sẽ giành chiến thắng nên nhận lời ngay.

Khi đêm xuống, tôi chạy vụt đi rất nhanh khắp các ngõ ngách, bỏ lại Mèo Mướp vẫn ngồi im lìm ở góc bếp phía sau. Tìm kiếm một vòng chẳng thấy gì, tôi chủ quan nghĩ tên trộm không dám đến đâu, thế là tôi quyết định dừng lại bên gốc cây nghỉ ngơi và ngủ thiếp đi.

+ Đến khi nghe tiếng reo hò, khen ngợi "A, Mèo Mướp giỏi quá!" của ông chủ vào sáng sớm, tôi mới giật mình tỉnh giấc. Tôi chợt nhận ra Mèo Mướp đã tóm gọn con chuột cống ranh ma ngay tại vạch đích góc kho từ lúc nào, giờ có dùng hết sức chạy thật nhanh tôi cũng không thể lập công được nữa.

- Kết bài: Nêu kết thúc câu chuyện

Tôi nhận ra Mèo Mướp đã kiên trì mai phục trong bóng tối, không hề dừng lại hay lơ là trong lúc tôi đang ngủ say. Quá xấu hổ vì đã khinh địch và kiêu ngạo, tôi cụp đuôi đi vào một góc, không còn mặt mũi nào ra gặp mọi người và bạn Mèo nữa. Từ đó tôi không còn khoe khoang về tài chạy nhanh của mình và xem thường người khác, vì mỗi người đều có một thế mạnh riêng.

Bài mẫu 14

- Mở bài: Hóa thân vào nhân vật Chữ In Hoa

Tôi là Chữ In Hoa, một ký tự luôn được đứng ở vị trí đầu tiên của mỗi câu văn hoặc tên riêng trong cuốn sách Tiếng Việt lớp 5. Tôi tự hào vì mình có thân hình to lớn, bấp bênh và nổi bật hơn tất cả các chữ cái khác. Tôi muốn kể cho các bạn nghe một kỷ niệm đáng nhớ về tôi và những người bạn Chữ In Thường.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

+ Do có vị trí trang trọng, tôi luôn thấy mình kiêu hãnh, gặp chữ cái nào tôi cũng khoe khoang rằng mình là người quan trọng nhất, không có tôi thì câu văn sẽ không thể bắt đầu một cách đúng luật.

+ Một hôm, nhìn thấy Chữ In Thường lê bước chậm chạp, xếp hàng dài dằng dặc một cách giản dị, tôi bèn lên tiếng chế giễu chúng là lũ lùn tịt, tầm thường. Chữ In Thường nghe vậy không tranh cãi, chỉ lặng lẽ thách tôi tự mình viết nên một trang sách hoàn chỉnh xem cậu bé Nam có đọc được không. Tôi tin rằng mình to đẹp sẽ giành chiến thắng nên nhận lời thách thức ấy.

+ Cuộc thi bắt đầu trên trang vở mới, tôi chạy vụt đi rất nhanh, xuất hiện ở đầu dòng đầy kiêu hãnh, bỏ lại đám Chữ In Thường ở phía sau. Thế nhưng, sau khi đứng ở đầu câu, tôi không biết phải làm sao để diễn tả tiếp ý nghĩa của đoạn văn, đành quyết định dừng lại nghỉ ngơi, đứng trơ trọi một mình.

+ Đến khi nghe tiếng reo hò đọc bài lưu loát của Nam, tôi mới giật mình tỉnh giấc nhìn xuống. Tôi chợt nhận ra Chữ In Thường đã kiên trì nối đuôi nhau, tạo thành những từ, những câu văn có nghĩa đến gần vạch đích của trang vở từ lúc nào, giờ tôi có dùng hết sức chạy thật nhanh, đứng chen vào cũng không thể làm cho đoạn văn có nghĩa nếu thiếu chúng.

- Kết bài: Nêu kết thúc câu chuyện

Tôi nhận ra Chữ In Thường đã kiên trì kết hợp với nhau, không dừng lại hay nản lòng trong lúc tôi đang ngủ quên trong sự kiêu ngạo của vị trí dẫn đầu. Quá xấu hổ vì sự ích kỷ của mình, tôi lủi thủi đứng im đúng vị trí đầu dòng của mình, không còn mặt mũi nào ra gặp mọi người để tranh giành công trạng nữa. Từ đó tôi không còn khoe khoang về sự to lớn của mình và xem thường người khác.

Bài mẫu 15

- Mở bài: Hóa thân vào nhân vật Ngựa Bạch

Tôi là Ngựa Bạch, một chú ngựa có bộ lông trắng như tuyết, quanh năm được ông chủ sắm cho bộ yên cương lấp lánh để đưa khách đi tham quan khu rừng. Tôi sống trong nhung lụa và luôn coi mình là sinh vật quý phái nhất. Tôi muốn kể cho các bạn nghe một kỷ niệm đáng nhớ về tôi và anh Lừa xám thồ hàng.

- Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

+ Với đôi chân cao ráo, tôi chạy rất nhanh trên các con đường mòn, gặp bất cứ con vật nào tôi cũng khoe khoang rằng mình có tốc độ của gió và dòng máu quý tộc chạy trong người.

+ Một hôm, tôi thấy anh Lừa đang chở hai bao hàng nặng nề, lê bước chậm chạp từng bước một trên con dốc cao, tôi bèn phi tới chế giễu, cười nhạo sự khốn khổ của hắn. Anh Lừa nghe vậy liền im lặng chịu đựng, nhưng ông chủ bỗng nhiên đề xuất một thử thách là cả hai cùng phải thồ hàng vượt qua ngọn núi để kịp chuyến chợ. Tôi tin rằng mình khỏe và nhanh sẽ giành chiến thắng dễ dàng nên hăng hái nhận lời thách thức.

+ Cuộc thi bắt đầu, tôi mang bao hàng nhẹ hơn, chạy vụt đi rất nhanh, bỏ lại Lừa ở phía sau một khoảng cách xa. Tuy nhiên, đi được nửa đường dốc, cái nắng gắt và sức nặng của bao hàng khiến tôi mệt rã rời, nghĩ rằng Lừa còn lâu mới đuổi kịp, tôi quyết định dừng lại dưới một bóng râm nghỉ ngơi rồi ngủ thiếp đi.

+ Đến khi nghe tiếng reo hò, hân hoan của người dân ở chợ huyện phía bên kia núi, tôi mới giật mình tỉnh giấc. Tôi bàng hoàng nhận ra anh Lừa với chiếc lưng còng đã kiên trì bước qua đỉnh dốc và đến gần vạch đích từ lúc nào, giờ có dùng hết sức chạy thật nhanh tôi cũng không thể đuổi kịp anh ấy nữa vì chân tôi đã mỏi nhừ.

- Kết bài: Nêu kết thúc câu chuyện

Tôi cay đắng nhận ra anh Lừa đã vô cùng kiên trì chịu đựng, từng bước một bước đi mà không dừng lại trong lúc tôi đang ngủ quên trên sự kiêu ngạo của mình. Quá xấu hổ và tủi nhục trước ông chủ và dân làng, tôi cúi gầm mặt bước đi, không còn mặt mũi nào ra gặp mọi người nữa. Kỷ niệm đó giúp tôi thay đổi hoàn toàn, từ đó tôi không còn khoe khoang về tài chạy nhanh của mình và xem thường người khác.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close