Viết bài văn Từ văn bản Chụp ảnh gia đình (Nguyễn Ngọc Tư), anh/chị hãy viết bài văn nghị luận về trách nhiệm của bản thân trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình.Từ những xung đột thế hệ, sự đứt gãy kết nối giữa cha mẹ và con cái trong truyện ngắn "Chụp ảnh gia đình" của Nguyễn Ngọc Tư, vấn đề đặt ra là trách nhiệm của bản thân mỗi người trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết A. Mở bài - Dẫn dắt vấn đề: Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, gia đình luôn là nền tảng quan trọng nhất định hình nên nhân cách và giá trị sống của mỗi cá nhân. - Nêu vấn đề nghị luận: Từ những xung đột thế hệ, sự đứt gãy kết nối giữa cha mẹ và con cái trong truyện ngắn "Chụp ảnh gia đình" của Nguyễn Ngọc Tư, vấn đề đặt ra là trách nhiệm của bản thân mỗi người trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình. B. Thân bài a. Giải thích - Mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình: Là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu và gắn kết giữa các cá nhân có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. - Xây dựng mối quan hệ: Là quá trình chủ động vun đắp, duy trì sự hài hòa, xóa bỏ khoảng cách và tạo ra sự đồng thuận, gần gũi giữa các thành viên (cha mẹ, con cái, anh chị em). b. Bàn luận * Tại sao bản thân phải có trách nhiệm xây dựng mối quan hệ gia đình? - Thực trạng: - Xu hướng "sống cô lập" ngay trong chính ngôi nhà của mình: Nhiều người trẻ sa đà vào mạng xã hội, các trò chơi trực tuyến, trò chuyện với người lạ trên mạng thay vì tương tác với người thân. - Tình trạng bất đồng, xung đột do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng, dẫn đến việc con cái chọn cách né tránh, rời xa gia đình. - Nguyên nhân: Sự thiếu chủ động trong việc tìm tiếng nói chung, cái tôi cá nhân quá lớn của mỗi người và sự ngộ nhận rằng gia đình là thứ hiển nhiên nên không cần phải nỗ lực vun đắp. - Tác động: Nếu không có trách nhiệm xây dựng, mối quan hệ gia đình sẽ trở nên rạn nứt, khô khốc, con người sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình. * Giải pháp và trách nhiệm của bản thân - Về nhận thức: Nhận thức rằng việc duy trì mối quan hệ gia đình là trách nhiệm tự thân, không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ hay bất kỳ ai. Phải hiểu được sự vất vả, hi sinh thầm lặng của cha mẹ. - Về thái độ: Phải bớt cái tôi vị kỷ để lắng nghe, học cách nhìn nhận sự việc qua góc độ của người thân thay vì chỉ biết đòi hỏi hoặc phán xét những điều cũ kỹ của cha mẹ. - Về hành động: + Chủ động trò chuyện, chia sẻ những khó khăn, định hướng của bản thân để cha mẹ hiểu và tin tưởng. + Thay đổi cách ứng ứng xử: Biết hạ mình để làm hòa, biết quan tâm đến những nhu cầu nhỏ nhặt của người thân, chăm sóc cha mẹ khi ốm đau. + Tạo dựng không gian kết nối: Thực hiện những hành động cụ thể để gắn kết (như việc cùng nhau tạo ra những kỷ niệm thực tế, cùng tham gia các công việc chung trong nhà). * Dẫn chứng thực tế (gợi ý) - Gia đình kình ngư Nguyễn Huy Hoàng: Dù bận rộn tập luyện xa nhà liên miên, Huy Hoàng luôn duy trì thói quen gọi điện trò chuyện với cha mẹ mỗi ngày để giữ mối liên kết, đồng thời dùng tiền thưởng thi đấu để sửa sang nhà cửa ở quê, gánh vác trách nhiệm kinh tế cùng gia đình. - Gia đình Giáo sư Nguyễn Lân Dũng: Ba thế hệ luôn chủ động duy trì quy tắc "giờ không công nghệ" sau 19 giờ tối để cùng ăn cơm và trò chuyện trực tiếp, giúp các thành viên thấu hiểu nhau và xóa nhòa khoảng cách thế hệ. - Chiến dịch "Mang Tết về nhà" của Trung ương Đoàn: Hàng ngàn sinh viên, người lao động trẻ dù hoàn cảnh khó khăn hay bận rộn vẫn tìm mọi cách, chủ động đăng ký vé tàu xe để về quê sum họp, thực hiện trách nhiệm làm con sau một năm bôn ba. c. Phản đề, mở rộng - Phản đề: Phê phán những cá nhân lấy lý do bận rộn, khác biệt thế hệ để thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng, sống ích kỷ và coi sự hy sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên. - Mở rộng: Xây dựng mối quan hệ gia đình không đồng nghĩa với việc nuông chiều sự vô lý hay từ bỏ bản sắc cá nhân, mà là tìm điểm chung để cùng chung sống hài hòa. d. Bài học, liên hệ - Bài học: việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp trong gia đình là điều cần thiết để giữ gìn, bảo vệ hạnh phúc của mỗi cá nhân. - Liên hệ: Bản thân em sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nói nhiều hơn và không còn xem việc quan tâm đến người thân là điều phiền phức. C. Kết bài - Khẳng định lại vấn đề: Xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là trách nhiệm của mỗi cá nhân. Bài mẫu siêu ngắn Trong guồng quay hối hả, gia đình luôn là nền tảng định hình nên nhân cách mỗi người. Thế nhưng, từ sự đứt gãy kết nối giữa cha mẹ và con cái trong truyện ngắn "Chụp ảnh gia đình" của Nguyễn Ngọc Tư, vấn đề đặt ra là trách nhiệm của bản thân trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình. Mối quan hệ này là sự tương tác, thấu hiểu giữa các cá nhân cùng chung sống dưới một mái nhà. Hiện nay, xã hội đối mặt với xu hướng sống cô lập ngay tại nhà do người trẻ sa đà vào mạng xã hội và bất đồng khoảng cách thế hệ. Nguyên nhân do cái tôi quá lớn và ngộ nhận tình thân là hiển nhiên. Nếu thiếu trách nhiệm xây dựng, tổ ấm sẽ rạn nứt. Để ngăn chặn, ta cần thay đổi từ nhận thức đến hành động. Bản thân phải bớt cái tôi vị kỷ để lắng nghe, chủ động trò chuyện chia sẻ định hướng để cha mẹ tin tưởng. Đồng thời, cần biết hạ mình làm hòa, chăm sóc người thân lúc đau ốm và tạo không gian kết nối qua bữa cơm hay công việc nhà. Như gia đình Giáo sư Nguyễn Lân Dũng, ba thế hệ luôn duy trì quy tắc "giờ không công nghệ" sau 19 giờ để trò chuyện trực tiếp. Ngược lại, cần phê phán những kẻ ích kỷ, lấy cớ bận rộn để thờ ơ với đấng sinh thành. Xây dựng mối quan hệ là tìm điểm chung để chung sống hài hòa, bảo vệ hạnh phúc chính mình. Liên hệ bản thân, em sẽ ăn cơm cùng nhà và lắng nghe cha mẹ nhiều hơn. Gia đình chỉ vững chãi khi được chăm sóc bằng ý thức của người trong cuộc. Việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên là trách nhiệm tự thân của mỗi cá nhân. Bài mẫu tham khảo Bài 1 Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, gia đình luôn là nền tảng quan trọng nhất định hình nên nhân cách và giá trị sống của mỗi cá nhân. Đó là bến đỗ bình yên đón nhận ta trở về sau những mệt mỏi, là nơi nuôi dưỡng những tình cảm nguyên sơ và chân thành nhất. Thế nhưng, cuộc sống chuyển mình quá nhanh đôi khi kéo theo những khoảng cách vô hình giữa những người chung sống dưới một mái nhà. Từ những xung đột thế hệ, sự đứt gãy kết nối giữa cha mẹ và con cái trong truyện ngắn "Chụp ảnh gia đình" của Nguyễn Ngọc Tư, vấn đề đặt ra là trách nhiệm của bản thân mỗi người trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình. Để nhìn nhận một cách sâu sắc, chúng ta cần hiểu rõ bản chất của việc xây dựng các mối liên kết thân thuộc. Mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu và gắn kết giữa các cá nhân có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Đây không phải là một sợi dây tự nhiên bất biến mà là một thực thể sống cần được nuôi dưỡng từng ngày. Theo đó, xây dựng mối quan hệ là quá trình chủ động vun đắp, duy trì sự hài hòa, xóa bỏ khoảng cách và tạo ra sự đồng thuận, gần gũi giữa các thành viên như cha mẹ, con cái, anh chị em. Việc này đòi hỏi ý thức tự giác từ mọi phía chứ không riêng một cá nhân nào. Nhìn vào bức tranh đời sống xã hội hiện nay, việc bản thân phải gánh vác trách nhiệm xây dựng mối quan hệ này trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết bởi những báo động từ thực tế. Hiện nay, chúng ta dễ dàng bắt gặp xu hướng "sống cô lập" ngay trong chính ngôi nhà của mình. Nhiều người trẻ sa đà vào mạng xã hội, các trò chơi trực tuyến, dành hàng giờ đồng hồ để trò chuyện với người lạ trên không gian mạng thay vì tương tác với người thân đang ngồi ngay bên cạnh. Đi liền với đó là tình trạng bất đồng, xung đột do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng, dẫn đến việc con cái chọn cách né tránh, rời xa gia đình vì cảm thấy không được thấu hiểu. Nguyên nhân cốt lõi của sự xa cách này chính là sự thiếu chủ động trong việc tìm tiếng nói chung, cái tôi cá nhân quá lớn của mỗi người và sự ngộ nhận sai lầm rằng gia đình là thứ hiển nhiên, tình thân luôn sẵn có nên không cần phải nỗ lực vun đắp. Những tác động của sự dửng dưng này thật đáng sợ. Nếu không có trách nhiệm xây dựng, mối quan hệ gia đình sẽ trở nên rạn nứt, khô khốc, con người sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình. Tổ ấm lúc này chỉ còn là cái tên danh nghĩa, một trạm dừng chân tạm bợ hơn là một chỗ dựa tinh thần. Chính vì vậy, mỗi cá nhân cần phải xác định rõ giải pháp và trách nhiệm của bản thân để cứu vãn và làm mới các mối quan hệ tình thân. Trước hết là sự thay đổi về nhận thức. Bản thân mỗi người phải nhận thức rõ ràng rằng việc duy trì mối quan hệ gia đình là trách nhiệm tự thân, không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ hay bất kỳ ai. Chúng ta phải hiểu được sự vất vả, hi sinh thầm lặng của cha mẹ để có được cuộc sống bình yên cho mình ngày hôm nay. Tiếp theo, về thái độ, chúng ta phải bớt cái tôi vị kỷ để học cách lắng nghe, nhìn nhận sự việc qua góc độ của người thân thay vì chỉ biết đòi hỏi hoặc phán xét những điều cũ kỹ, lỗi thời của cha mẹ. Quan trọng nhất vẫn là những hành động thực tế. Bản thân phải chủ động trò chuyện, chia sẻ những khó khăn, định hướng của mình để cha mẹ hiểu và tin tưởng, thay vì im lặng rồi tạo ra khoảng cách. Đồng thời, cần thay đổi cách ứng xử hằng ngày bằng việc biết hạ mình để làm hòa khi có mâu thuẫn, biết quan tâm đến những nhu cầu nhỏ nhặt của người thân và chăm sóc cha mẹ những lúc ốm đau. Việc tạo dựng không gian kết nối cũng vô cùng ý nghĩa. Chúng ta có thể thực hiện những hành động cụ thể để gắn kết như cùng nhau tạo ra những kỷ niệm thực tế, cùng tham gia các công việc chung trong nhà để thấu hiểu nhau hơn. Để chứng minh cho sức mạnh của tinh thần trách nhiệm này, chúng ta hãy nhìn vào nếp nhà của gia đình Giáo sư Nguyễn Lân Dũng. Trong suốt nhiều năm qua, ba thế hệ trong gia đình ông luôn chủ động duy trì quy tắc "giờ không công nghệ" sau 19 giờ tối để cùng ăn cơm và trò chuyện trực tiếp. Hành động này giúp các thành viên thấu hiểu nhau, gạt bỏ những lo toan riêng tư để cùng lắng nghe và xóa nhòa khoảng cách thế hệ một cách tự nhiên. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy mối quan hệ tốt đẹp phải được xây dựng từ những kỷ luật của tình thương. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay vẫn còn tồn tại những mảng tối đáng buồn. Chúng ta cần phê phán những cá nhân lấy lý do bận rộn công việc, học tập hoặc viện cớ khác biệt thế hệ để thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng, sống ích kỷ và coi sự hy sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên. Họ sẵn sàng ngọt ngào với người ngoài nhưng lại buông những lời cáu gắt với đấng sinh thành. Dù vậy, chúng ta cũng cần mở rộng vấn đề rằng xây dựng mối quan hệ gia đình không đồng nghĩa với việc nuông chiều sự vô lý hay từ bỏ bản sắc cá nhân, mà là tìm điểm chung để cùng chung sống hài hòa, tôn trọng tự do của nhau trong một khuôn khổ yêu thương. Nhìn lại hành trình trưởng thành, việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp trong gia đình là điều cần thiết để giữ gìn, bảo vệ hạnh phúc của mỗi cá nhân. Từ bài học đó, bản thân em sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nói nhiều hơn và không còn xem việc quan tâm đến người thân là điều phiền phức. "Gia đình không phải là một điều quan trọng, nó là tất cả mọi thứ." Lời nhận định của Michael J. Fox nhắc nhở chúng ta về vị trí độc tôn của tổ ấm. Rõ ràng, việc duy trì sự kết nối và xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là trách nhiệm của mỗi cá nhân để cuộc sống không mất đi chiếc neo định vị tâm hồn. Bài mẫu tham khảo Bài 2 "Cá không ăn muối cá ươn / Con cãi cha mẹ trăm đường con hư." Câu ca dao từ thuở xa xưa của ông cha ta không chỉ nói về chữ hiếu mà sâu xa hơn còn là bài học về sự kết nối, tương tác giữa các thế hệ trong nhà. Tuy nhiên, nhìn vào nhịp sống hiện đại hôm nay, mối dây liên kết ấy đang gặp phải nhiều thử thách. Từ những xung đột thế hệ, sự đứt gãy kết nối giữa cha mẹ và con cái trong truyện ngắn "Chụp ảnh gia đình" của Nguyễn Ngọc Tư, vấn đề đặt ra là trách nhiệm của bản thân mỗi người trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình. Bước vào thế giới của tình thân, trước hết cần giải thích để thấu suốt bản chất của các mối liên kết này. Mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình chính là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu và gắn kết giữa các cá nhân có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Đó là cách cha mẹ nói chuyện với con cái, cách anh em chia sẻ ngọt bùi với nhau. Vì thế, xây dựng mối quan hệ là quá trình chủ động vun đắp, duy trì sự hài hòa, xóa bỏ khoảng cách và tạo ra sự đồng thuận, gần gũi giữa các thành viên. Quá trình này đòi hỏi sự bền bỉ, nhẫn nại và không thể có kết quả nếu chỉ có sự cố gắng đơn phương từ phía các bậc làm cha làm mẹ. Sở dĩ mỗi chúng ta phải ý thức sâu sắc về trách nhiệm vun đắp này là bởi thực trạng đáng ngại đang diễn ra hằng ngày xung quanh ta. Hiện nay, xã hội đang chứng kiến xu hướng "sống cô lập" ngay trong chính ngôi nhà của mình. Nhiều người trẻ sa đà vào mạng xã hội, các trò chơi trực tuyến, mải mê trò chuyện với người lạ trên mạng thay vì tương tác với người thân. Họ có thể viết những dòng trạng thái rất dài ca ngợi tình yêu thương nhưng lại lười biếng nói một câu hỏi thăm cha mẹ. Thêm vào đó, tình trạng bất đồng, xung đột do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng, dẫn đến việc con cái chọn cách né tránh, rời xa gia đình để tìm kiếm không gian riêng. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ sự thiếu chủ động trong việc tìm tiếng nói chung, cái tôi cá nhân quá lớn của mỗi người và sự ngộ nhận rằng gia đình là thứ hiển nhiên nên không cần phải nỗ lực vun đắp. Tác động của lối sống này là vô cùng tai hại. Nếu không có trách nhiệm xây dựng, mối quan hệ gia đình sẽ trở nên rạn nứt, khô khốc, con người sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình, biến nhà thành một khách sạn không màu sắc. Đối mặt với những rạn nứt ấy, giải pháp mang tính quyết định nằm ở chính ý thức và hành động của bản thân chúng ta. Về nhận thức, mỗi người cần hiểu rằng việc duy trì mối quan hệ gia đình là trách nhiệm tự thân, không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ hay bất kỳ ai khác. Chúng ta cần hiểu được sự vất vả, hi sinh thầm lặng của cha mẹ để có cái nhìn bao dung hơn. Về thái độ, bản thân phải bớt cái tôi vị kỷ để lắng nghe, học cách nhìn nhận sự việc qua góc độ của người thân thay vì chỉ biết đòi hỏi hoặc phán xét những điều cũ kỹ của cha mẹ. Từ sự thay đổi trong tâm thức, chúng ta phải chuyển hóa thành hành động hằng ngày. Bản thân cần chủ động trò chuyện, chia sẻ những khó khăn, định hướng của bản thân để cha mẹ hiểu và tin tưởng, giảm bớt những lo âu của người lớn. Bên cạnh đó, hãy thay đổi cách ứng xử bằng việc biết hạ mình để làm hòa khi có tranh cãi, biết quan tâm đến những nhu cầu nhỏ nhặt của người thân, chăm sóc cha mẹ khi ốm đau. Việc tạo dựng không gian kết nối cũng cần được chú trọng qua những hành động cụ thể để gắn kết như cùng nhau tạo ra những kỷ niệm thực tế, cùng tham gia các công việc chung trong nhà để thắt chặt tình cảm. Nhìn vào thực tế đời sống, chúng ta thấy có những người trẻ đã ý thức được điều này từ rất sớm. Điển hình như câu chuyện của kình ngư Nguyễn Huy Hoàng. Dù bận rộn tập luyện xa nhà liên miên với áp lực thi đấu gay gắt, Huy Hoàng luôn duy trì thói quen gọi điện trò chuyện với cha mẹ mỗi ngày để giữ mối liên kết với gia đình. Không những vậy, anh còn dùng tiền thưởng thi đấu của mình để sửa sang nhà cửa ở quê, gánh vác trách nhiệm kinh tế cùng cha mẹ. Sự chủ động kết nối của anh chứng minh rằng khoảng cách địa lý không thể làm xa cách tình thân nếu chúng ta có đủ trách nhiệm. Trái ngược với những nỗ lực ấy, chúng ta cần thẳng thắn phê phán những cá nhân lấy lý do bận rộn, khác biệt thế hệ để thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng, sống ích kỷ và coi sự hy sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên. Họ sẵn sàng bỏ mặc những cuộc gọi của gia đình để đi theo những cuộc vui bên ngoài. Tuy nhiên, cũng cần mở rộng góc nhìn rằng xây dựng mối quan hệ gia đình không đồng nghĩa với việc nuông chiều sự vô lý hay từ bỏ bản sắc cá nhân, mà là tìm điểm chung để cùng chung sống hài hòa, tạo nên một không gian sống văn minh và tôn trọng lẫn nhau. Chung quy lại, việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp trong gia đình là điều cần thiết để giữ gìn, bảo vệ hạnh phúc của mỗi cá nhân trên đường đời. Ý thức được điều đó, bản thân em sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nói nhiều hơn và không còn xem việc quan tâm đến người thân là điều phiền phức. Mái ấm gia đình không bao giờ tự ấm nếu các thành viên không tự mình chụm củi thắp lửa. Vì thế, việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là trách nhiệm của mỗi cá nhân để bảo vệ giá trị cốt lõi của tình thân trước bão giông cuộc đời. Bài mẫu tham khảo Bài 3 Nhiều người thường có xu hướng tìm kiếm những giá trị xa xôi, theo đuổi những mối quan hệ xã giao hào nhoáng bên ngoài mà quên mất rằng, hạnh phúc đích thực đôi khi nằm ở ngay dưới mái nhà của mình. Sự dửng dưng vô hình ấy đôi khi là khởi đầu cho những rạn nứt thầm lặng. Từ những xung đột thế hệ, sự đứt gãy kết nối giữa cha mẹ và con cái trong truyện ngắn "Chụp ảnh gia đình" của Nguyễn Ngọc Tư, vấn đề đặt ra là trách nhiệm của bản thân mỗi người trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình. Để giải quyết bài toán về sự gắn kết, trước tiên ta phải làm rõ các khái niệm căn bản. Mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu và gắn kết giữa các cá nhân có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Nó bao gồm cả niềm vui chia sẻ lẫn những bất đồng hằng ngày. Do vậy, xây dựng mối quan hệ là quá trình chủ động vun đắp, duy trì sự hài hòa, xóa bỏ khoảng cách và tạo ra sự đồng thuận, gần gũi giữa các thành viên. Đây là một hành trình dài hạn, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thấu cảm chứ không phải là việc làm nhất thời theo cảm xúc. Chúng ta cần nhận thức được tầm quan trọng của trách nhiệm này bởi vì thực trạng giao tiếp gia đình hiện nay đang có những dấu hiệu lung lay nghiêm trọng. Hiện nay, trong đời sống thường nhật, xuất hiện rõ rệt xu hướng "sống cô lập" ngay trong chính ngôi nhà của mình. Nhiều người trẻ sa đà vào mạng xã hội, các trò chơi trực tuyến, ưu tiên trò chuyện với người lạ trên mạng thay vì tương tác với người thân. Bữa cơm gia đình trở nên im lặng khi mỗi người một chiếc điện thoại trên tay. Đi cùng với đó là tình trạng bất đồng, xung đột do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng, dẫn đến việc con cái chọn cách né tránh, rời xa gia đình vì cảm thấy tư duy của cha mẹ quá cổ hủ. Nguyên nhân của vấn đề này phần lớn là do sự thiếu chủ động trong việc tìm tiếng nói chung, cái tôi cá nhân quá lớn của mỗi người và sự ngộ nhận rằng gia đình là thứ hiển nhiên nên không cần phải nỗ lực vun đắp. Tác động của nó vô cùng tai hại: nếu không có trách nhiệm xây dựng, mối quan hệ gia đình sẽ trở nên rạn nứt, khô khốc, con người sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình. Để thay đổi cục diện ấy, giải pháp thiết thực nhất phải xuất phát từ sự tự ý thức của bản thân. Về nhận thức, ta cần nhận thức rằng việc duy trì mối quan hệ gia đình là trách nhiệm tự thân, không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ hay bất kỳ ai. Phải hiểu được sự vất vả, hi sinh thầm lặng của cha mẹ để từ bỏ thói quen đòi hỏi. Về thái độ, bản thân phải bớt cái tôi vị kỷ để lắng nghe, học cách nhìn nhận sự việc qua góc độ của người thân thay vì chỉ biết oán trách hoặc phán xét những điều cũ kỹ của cha mẹ. Từ thái độ đúng đắn, hành động phải được triển khai một cách cụ thể. Bản thân phải chủ động trò chuyện, chia sẻ những khó khăn, định hướng của bản thân để cha mẹ hiểu và tin tưởng. Trong lối sống hằng ngày, hãy thay đổi cách ứng xử bằng việc biết hạ mình để làm hòa khi có mâu thuẫn, biết quan tâm đến những nhu cầu nhỏ nhặt của người thân và chăm sóc cha mẹ khi ốm đau. Đồng thời, việc tạo dựng không gian kết nối qua các hoạt động chung như cùng nhau tạo ra những kỷ niệm thực tế, cùng tham gia các công việc chung trong nhà sẽ là keo sơn gắn kết mọi người lại với nhau. Ý thức được ý nghĩa thiêng liêng của sự sum họp, hằng năm chúng ta đều được chứng kiến những hành động rất đẹp từ giới trẻ. Điển hình là chiến dịch "Mang Tết về nhà" do Trung ương Đoàn tổ chức. Hàng ngàn sinh viên, người lao động trẻ dù hoàn cảnh kinh tế còn nhiều khó khăn, công việc bận rộn cuối năm vẫn tìm mọi cách, chủ động đăng ký vé tàu xe để về quê sum họp với cha mẹ. Họ hiểu rằng trách nhiệm làm con không chỉ là gửi tiền về mà là mang chính sự hiện diện của mình về để sưởi ấm mối quan hệ gia đình sau một năm dài bôn ba. Bên cạnh những điểm sáng đó, chúng ta cũng cần thẳng thắn phê phán những cá nhân lấy lý do bận rộn, khác biệt thế hệ để thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng, sống ích kỷ và coi sự hy sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên. Họ coi nhà như một quán trọ, chỉ về khi cần chu cấp rồi lại vội vã ra đi. Tuy nhiên, mở rộng vấn đề, xây dựng mối quan hệ gia đình không đồng nghĩa với việc nuông chiều sự vô lý hay từ bỏ bản sắc cá nhân, mà là tìm điểm chung để cùng chung sống hài hòa, tạo ra một không gian mà ai cũng cảm thấy an toàn và được tôn trọng. Tóm lại, việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp trong gia đình là điều cần thiết để giữ gìn, bảo vệ hạnh phúc của mỗi cá nhân trước những sóng gió cuộc đời. Nhận ra điều đó, bản thân em sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nói nhiều hơn và không còn xem việc quan tâm đến người thân là điều phiền phức. Khi mọi danh vọng bên ngoài lùi xa, gia đình vẫn là nơi cuối cùng mở rộng cửa đón ta về. Rõ ràng, xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là trách nhiệm của mỗi cá nhân để giữ gìn một bến đỗ bình yên đúng nghĩa cho tâm hồn. Bài mẫu tham khảo Bài 4 Có một thực tế đáng suy ngẫm là con người ta rất dễ kiên nhẫn với những lỗi lầm của người lạ nhưng lại thường khắt khe với những sai sót của người thân. Sự lệch pha trong cách đối xử ấy chính là mầm mống dẫn đến sự lạnh lẽo dưới mái nhà. Từ những xung đột thế hệ, sự đứt gãy kết nối giữa cha mẹ và con cái trong truyện ngắn "Chụp ảnh gia đình" của Nguyễn Ngọc Tư, vấn đề đặt ra là trách nhiệm của bản thân mỗi người trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình. Để đi sâu vào vấn đề, trước hết chúng ta cần làm rõ góc độ giải thích khoa học và xã hội của khái niệm này. Mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu và gắn kết giữa các cá nhân có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Nó được dệt nên từ những cuộc trò chuyện hằng ngày, từ những bữa cơm chung và cả sự bao dung khi có bất đồng. Theo đó, xây dựng mối quan hệ là quá trình chủ động vun đắp, duy trì sự hài hòa, xóa bỏ khoảng cách và tạo ra sự đồng thuận, gần gũi giữa các thành viên. Bản thân mỗi người không thể đứng bên lề và đòi hỏi một mối quan hệ tốt đẹp tự tìm đến với mình. Lý do mà bản thân chúng ta phải chủ động gánh vác trách nhiệm này xuất phát từ chính thực trạng đầy biến động của gia đình hiện đại. Hiện nay, chúng ta thấy rõ xu hướng "sống cô lập" ngay trong chính ngôi nhà của mình khi nhiều người trẻ sa đà vào mạng xã hội, các trò chơi trực tuyến, dành toàn bộ tâm trí để trò chuyện với người lạ trên mạng thay vì tương tác với người thân. Không gian gia đình dần bị chia nhỏ thành những căn phòng đóng kín cửa. Cùng với đó, tình trạng bất đồng, xung đột do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng, dẫn đến việc con cái chọn cách né tránh, rời xa gia đình vì cho rằng cha mẹ không cùng tư duy. Nguyên nhân của thực trạng này nằm ở sự thiếu chủ động trong việc tìm tiếng nói chung, cái tôi cá nhân quá lớn của mỗi người và sự ngộ nhận rằng gia đình là thứ hiển nhiên nên không cần phải nỗ lực vun đắp. Tác động của lối sống thờ ơ này rất lớn. Nếu không có trách nhiệm xây dựng, mối quan hệ gia đình sẽ trở nên rạn nứt, khô khốc, con người sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình. Để giải quyết triệt để tình trạng này, bản thân chúng ta phải thực hiện những giải pháp cụ thể mang tính xây dựng. Về nhận thức, phải nhận thức rằng việc duy trì mối quan hệ gia đình là trách nhiệm tự thân, không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ hay bất kỳ ai. Ta cần thấu hiểu sâu sắc sự vất vả, hi sinh thầm lặng của cha mẹ để nuôi nấng ta khôn lớn. Về thái độ, bản thân phải bớt cái tôi vị kỷ để lắng nghe, học cách nhìn nhận sự việc qua góc độ của người thân thay vì chỉ biết đòi hỏi hoặc phán xét những điều cũ kỹ của cha mẹ. Về hành động, chúng ta phải chuyển hóa tư duy thành việc làm hằng ngày bằng cách chủ động trò chuyện, chia sẻ những khó khăn, định hướng của bản thân để cha mẹ hiểu và tin tưởng. Hãy thay đổi cách ứng xử bằng việc biết hạ mình để làm hòa khi xảy ra va chạm, biết quan tâm đến những nhu cầu nhỏ nhặt của người thân, chăm sóc cha mẹ khi ốm đau. Đồng thời, việc tạo dựng không gian kết nối cũng cần được thực hiện qua các hành động cụ thể để gắn kết như cùng nhau tạo ra những kỷ niệm thực tế, cùng tham gia các công việc chung trong nhà để thấu hiểu nhau hơn. Trong thực tế, có rất nhiều người trẻ dù ở đỉnh cao của sự nghiệp vẫn luôn đặt gia đình ở vị trí ưu tiên để vun đắp. Hãy nhìn vào câu chuyện của thần đồng âm nhạc quốc tế Lang Lang. Khi anh đối mặt với khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng và có ý định từ bỏ tiếng đàn do áp lực, chính sự chủ động hạ bớt cái tôi, lắng nghe và đồng hành sát sao từ người cha đã giúp hai cha con tìm lại tiếng nói chung. Sự thấu cảm kịp thời và trách nhiệm đối thoại của cả hai bên đã cứu vãn không chỉ sự nghiệp của Lang Lang mà còn làm sống lại mối quan hệ cha con tưởng chừng đã đổ vỡ. Dù vậy, chúng ta cũng cần thẳng thắn phê phán những cá nhân lấy lý do bận rộn, khác biệt thế hệ để thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng, sống ích kỷ và coi sự hy sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên. Họ sẵn sàng chi tiền cho những cuộc ngoại giao xa xỉ nhưng lại tiếc một cuộc điện thoại hỏi thăm sức khỏe mẹ cha. Tuy nhiên, cũng cần mở rộng vấn đề rằng xây dựng mối quan hệ gia đình không đồng nghĩa với việc nuông chiều sự vô lý hay từ bỏ bản sắc cá nhân, mà là tìm điểm chung để cùng chung sống hài hòa, tôn trọng sự độc lập của mỗi thành viên trong tình yêu thương. Tóm lại, việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp trong gia đình là điều cần thiết để giữ gìn, bảo vệ hạnh phúc của mỗi cá nhân trên con đường trưởng thành. Từ bài học lớn đó, bản thân em sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nói nhiều hơn và không còn xem việc quan tâm đến người thân là điều phiền phức. "Nhà không phải là nơi trú ẩn tạm thời, nó là nơi định hình tâm hồn ta." Câu nói này khẳng định tầm quan trọng của các mối kết nối thân thuộc. Vì vậy, việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là trách nhiệm của mỗi cá nhân nhằm giữ gìn nền tảng đạo đức và sự bình yên vững chắc nhất cho cuộc đời. Bài mẫu tham khảo Bài 5 Trong thế giới hiện đại đầy rẫy những áp lực và sự cạnh tranh, con người dễ rơi vào trạng thái mệt mỏi và cô đơn nếu thiếu đi một điểm tựa tinh thần vững chãi. Điểm tựa ấy không ở đâu xa mà chính là mái ấm nơi ta sinh ra. Thế nhưng, không phải ai cũng biết cách trân trọng và gìn giữ bến đỗ ấy. Từ những xung đột thế hệ, sự đứt gãy kết nối giữa cha mẹ và con cái trong truyện ngắn "Chụp ảnh gia đình" của Nguyễn Ngọc Tư, vấn đề đặt ra là trách nhiệm của bản thân mỗi người trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình. Để đi vào giải quyết vấn đề, việc đầu tiên là cần giải thích rõ bản chất của khái niệm này. Mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu và gắn kết giữa các cá nhân có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Mối quan hệ này có bền chặt hay không phụ thuộc vào cách các thành viên đối xử với nhau trong cuộc sống hằng ngày. Do đó, xây dựng mối quan hệ là quá trình chủ động vun đắp, duy trì sự hài hòa, xóa bỏ khoảng cách và tạo ra sự đồng thuận, gần gũi giữa các thành viên. Nó không phải là một kết quả có sẵn mà là một cái cây cần được tưới tắm bằng sự nhẫn nại và lòng vị tha của mỗi người. Chúng ta phải có trách nhiệm chủ động xây dựng mối liên kết này bởi thực trạng đời sống đang đặt ra nhiều thách thức đối với các gia đình hiện đại. Hiện nay, xã hội đang chứng kiến xu hướng "sống cô lập" ngay trong chính ngôi nhà của mình khi nhiều người trẻ sa đà vào mạng xã hội, các trò chơi trực tuyến, chọn kết nối với thế giới ảo thay vì tương tác với người thân. Sự im lặng đáng sợ đang dần thay thế cho những tiếng cười đùa ấm áp trước đây. Đi cùng với đó là tình trạng bất đồng, xung đột do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng, dẫn đến việc con cái chọn cách né tránh, rời xa gia đình để tự do theo ý mình. Nguyên nhân cốt lõi là do sự thiếu chủ động trong việc tìm tiếng nói chung, cái tôi cá nhân quá lớn của mỗi người và sự ngộ nhận rằng gia đình là thứ hiển nhiên nên không cần phải nỗ lực vun đắp. Tác động của sự lơ là này là rất lớn: nếu không có trách nhiệm xây dựng, mối quan hệ gia đình sẽ trở nên rạn nứt, khô khốc, con người sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình, đánh mất đi tấm khiên bảo vệ trước giông bão xã hội. Đứng trước nguy cơ đó, bản thân mỗi chúng ta cần thực hiện những giải pháp thiết thực để xây dựng lại tình thân. Về nhận thức, ta phải hiểu rằng việc duy trì mối quan hệ gia đình là trách nhiệm tự thân, không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ hay bất kỳ ai. Phải thấu hiểu được những lo toan, vất vả và hi sinh thầm lặng của cha mẹ để nuôi dạy mình. Về thái độ, bản thân phải bớt cái tôi vị kỷ để lắng nghe, học cách nhìn nhận sự việc qua góc độ của người thân thay vì chỉ biết đòi hỏi hoặc phán xét những điều cũ kỹ của cha mẹ. V về hành động, chúng ta cần chủ động trò chuyện, chia sẻ những khó khăn, định hướng của bản thân để cha mẹ hiểu và tin tưởng, xóa bỏ những nghi ngờ, lo lắng. Đồng thời, hãy thay đổi cách ứng xử bằng việc biết hạ mình để làm hòa khi có xung đột, biết quan tâm đến những nhu cầu nhỏ nhặt của người thân, chăm sóc cha mẹ khi ốm đau. Việc tạo dựng không gian kết nối cũng vô cùng quan trọng thông qua những hành động cụ thể để gắn kết như cùng nhau tạo ra những kỷ niệm thực tế, cùng tham gia các công việc chung trong nhà để kéo mọi người lại gần nhau hơn. Để thấy rõ tầm quan trọng của việc chủ động gánh vác trách nhiệm này, hãy nhìn vào hành trình của cô gái vàng điền kinh Việt Nam Nguyễn Thị Oanh. Dù phải sống xa nhà quanh năm để tập luyện với cường độ cao và áp lực thành tích vô cùng lớn, cô luôn ý thức được trách nhiệm giữ gìn tình cảm với gia đình ở quê nhà Bắc Giang. Nguyễn Thị Oanh thường xuyên gọi điện tâm sự, lắng nghe những chuyện nhỏ nhặt của cha mẹ, đồng thời tích lũy tiền thưởng để giúp đỡ gia đình. Chính sự chủ động vun đắp mối quan hệ của cô đã biến gia đình trở thành hậu phương vững chắc nhất, giúp cô vượt qua những chấn thương và áp lực để cống hiến cho thể thao nước nhà. Ngược lại với những tấm gương ấy, chúng ta cần thẳng thắn phê phán những cá nhân lấy lý do bận rộn, khác biệt thế hệ để thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng, sống ích kỷ và coi sự hy sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên. Họ chỉ biết nhận lấy mà không bao giờ nghĩ đến việc cho đi sự quan tâm. Dù vậy, chúng ta cũng cần mở rộng vấn đề rằng xây dựng mối quan hệ gia đình không đồng nghĩa với việc nuông chiều sự vô lý hay từ bỏ bản sắc cá nhân, mà là tìm điểm chung để cùng chung sống hài hòa, tôn trọng sự khác biệt của nhau trong hòa bình. Khép lại vấn đề, việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp trong gia đình là điều cần thiết để giữ gìn, bảo vệ hạnh phúc của mỗi cá nhân trên đường đời đầy cạm bẫy. Ý thức được trách nhiệm đó, bản thân em sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nói nhiều hơn và không còn xem việc quan tâm đến người thân là điều phiền phức. Hạnh phúc gia đình là một thứ tài sản quý giá nhưng không bao giờ tự tồn tại nếu thiếu đi bàn tay chăm sóc của mỗi thành viên. Rõ ràng, việc xây dựng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình là trách nhiệm của mỗi cá nhân để giữ cho ngọn lửa yêu thương luôn cháy mãi dưới mái nhà.
|






Danh sách bình luận