Top 55 bài văn NLXH bàn về cội nguồn yêu thương của mỗi con người hay nhất

Không có gì tự nhiên sinh ra và lớn lên mà không có điểm tựa, cội nguồn.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Dẫn dắt: Giới thiệu về quy luật của tự nhiên và cuộc sống: Không có gì tự nhiên sinh ra và lớn lên mà không có điểm tựa, cội nguồn.

- Trích dẫn thơ: Đưa 4 câu thơ vào để làm tiền đề cho vấn đề cần nghị luận.

- Nêu vấn đề: Khẳng định giá trị của cội nguồn và lòng biết ơn là cái gốc của tình yêu thương trong mỗi con người.

II. Thân bài

1. Giải thích

- Hình ảnh "Núi" và "Đất": Núi chỉ cao khi có đất bồi đắp. Nếu núi "chê" đất thấp, núi sẽ không còn chỗ đứng, không có nền tảng để vươn cao.

- Hình ảnh "Biển" và "Sông": Biển mênh mông nhờ sự hội tụ của muôn vàn dòng sông nhỏ. Nếu biển "chê" sông thì biển sẽ sớm cạn kiệt.

- Triết lý rút ra: Đoạn thơ khẳng định mối quan hệ khăng khít giữa cái lớn lao và cái nhỏ bé. Nhắc nhở con người không được quên nguồn gốc, không được kiêu ngạo mà quay lưng với những điều đã làm nên giá trị của mình.

2. Bàn luận 

- Cội nguồn yêu thương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà là tất cả những giá trị nuôi dưỡng tâm hồn ta:

- Gia đình: Là cội nguồn đầu tiên và quan trọng nhất. Cha mẹ, ông bà là "đất bồi", là "dòng sông" nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành. Tình yêu thương khởi phát từ lòng biết ơn công lao sinh thành, dưỡng dục.

- Quê hương, nguồn cội: Phong tục, tập quán, lời ru của mẹ, cây đa, bến nước... tạo nên bản sắc văn hóa và điểm tựa tinh thần.

- Những người xung quanh và xã hội: Thành quả ta có được hôm nay là nhờ sự giúp đỡ của thầy cô, bạn bè và những người thầm lặng trong xã hội. Không ai có thể thành công nếu tách biệt khỏi cộng đồng.

3. Ý nghĩa của việc biết trân trọng cội nguồn

- Tạo nên sức mạnh: Khi hiểu về cội nguồn, con người có điểm tựa niềm tin để vượt qua giông bão (như cây có gốc mới đứng vững trước gió lớn).

- Hoàn thiện nhân cách: Người biết trân trọng cội nguồn là người sống có tình nghĩa, khiêm nhường và bao dung. Lòng biết ơn là biểu hiện cao đẹp nhất của đạo đức.

- Sự tiếp nối: Trân trọng quá khứ, cội nguồn chính là cách để chúng ta xây dựng tương lai bền vững cho thế hệ mai sau.

4. Phản biện 

- Phê phán những người sống "vô ơn bạc nghĩa", "ăn cháo đá bát".

- Phê phán lối sống thực dụng, khi thành đạt thì quay lưng lại với quá khứ nghèo khó hoặc những người đã giúp đỡ mình.

- Trân trọng cội nguồn không có nghĩa là bảo thủ, không dám thay đổi. Chúng ta trân trọng cái gốc nhưng vẫn phải vươn cành lá ra xa để tiếp nhận cái mới.

5. Bài học nhận thức và hành động

- Nhận thức: Hiểu rằng mình không phải là một thực thể độc lập duy nhất; mình là kết quả của bao nhiêu sự vun đắp.

- Hành động: 

+  Yêu thương, chăm sóc cha mẹ khi còn có thể.

+ Góp sức xây dựng quê hương, đất nước.

+ Sống khiêm tốn, biết ơn những điều nhỏ bé xung quanh.

III. Kết bài

- Khẳng định lại vấn đề: Cội nguồn yêu thương là mạch nước ngầm nuôi dưỡng cây đời mãi xanh tươi.

- Liên hệ bản thân: Lời hứa về việc sống trách nhiệm và luôn hướng về tổ tiên, gia đình.

- Thông điệp cuối: "Sống trên đời cần có một tấm lòng", và tấm lòng đó trước hết phải dành cho nơi đã bắt đầu sự sống của chúng ta.


Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, đôi khi con người mải mê đuổi theo những đỉnh cao xa vời mà quên mất nền tảng dưới chân mình. Bàn về mối quan hệ giữa cá nhân và nguồn cội, có những vần thơ mang đậm triết lý nhân sinh rằng:

"Núi cao bởi có đất bồi

Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu? 

Muôn dòng sông đổ biển sâu

 Biển chê sông nhỏ, biển đâu nước còn?"

Những hình ảnh ẩn dụ đầy sức gợi ấy không chỉ nói về quy luật tự nhiên mà còn là bài học sâu sắc về lòng biết ơn và cội nguồn yêu thương của mỗi con người.

Trước hết, hình ảnh "núi" và "biển" tượng trưng cho những gì vĩ đại, thành công và lớn lao. Thế nhưng, cái cao vợi của núi là nhờ "đất bồi", cái mênh mông của biển là nhờ "muôn dòng sông nhỏ". Đoạn thơ khẳng định một sự thật hiển nhiên: không có cái vĩ đại nào tự thân mà có, chúng đều được gây dựng từ những điều nhỏ bé, giản đơn. Nếu núi và biển nảy sinh lòng kiêu ngạo, "chê" bai nguồn gốc thấp bé của mình, chúng sẽ tự đánh mất đi sự tồn tại của chính mình.

Từ đó, ta nhận ra rằng "cội nguồn yêu thương" chính là điểm xuất phát, là bệ phóng cho mỗi cá nhân. Cội nguồn ấy trước hết là gia đình – nơi có bóng hình cha mẹ tảo tần, những người đã hy sinh cả tuổi trẻ để làm "đất bồi" cho con vươn tới đỉnh cao. Cội nguồn còn là quê hương, là gốc gác tổ tiên với những giá trị văn hóa, đạo đức được truyền giữ qua bao thế hệ. Rộng hơn nữa, đó là sự giúp đỡ của thầy cô, bạn bè và cả những người xa lạ đã thầm lặng cống hiến cho xã hội mà ta đang thụ hưởng.

Tại sao chúng ta phải trân trọng cội nguồn? Bởi lẽ, con người không có nguồn cội giống như cây không có gốc, sông không có nguồn, sớm muộn cũng sẽ héo rũ hoặc cạn khô. Khi biết trân trọng những giá trị xưa cũ, chúng ta có được một "điểm tựa tinh thần" vững chãi để không bị quật ngã trước sóng gió cuộc đời. Lòng biết ơn cội nguồn giúp con người sống khiêm nhường hơn, bao dung hơn và biết cống hiến ngược lại cho cuộc đời. Một người thành đạt mà quên đi quá khứ gian khó hay quay lưng với nơi mình sinh ra, kẻ đó dù có đứng trên đỉnh cao cũng chỉ là một sự cô độc đáng thương.

Trong thực tế, ta vẫn đau lòng chứng kiến những người khi giàu sang lại thảng thốt chê bai quê nghèo, hay những đứa con bạc bẽo quên ơn dưỡng dục của mẹ cha. Đó là lối sống "vô ơn bạc nghĩa", là biểu hiện của sự băng hoại đạo đức cần bị phê phán. Tuy nhiên, trân trọng cội nguồn không đồng nghĩa với việc bảo thủ, níu giữ những hủ tục. Chúng ta trân trọng cái gốc nhưng phải biết vươn cành lá tới ánh sáng của thời đại mới.

Trải nghiệm của bản thân tôi cũng cho thấy rằng, mỗi khi vấp ngã, nơi đầu tiên tôi nghĩ về luôn là gia đình và những kỷ niệm ấu thơ. Chính tình yêu thương thuần khiết ấy đã tiếp thêm sức mạnh để tôi đứng dậy. Tôi nhận ra mình không bao giờ đơn độc, bởi dưới chân tôi luôn có "đất bồi" của lòng nhân ái.

Bốn câu thơ trên là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà quyết liệt về lẽ sống "uống nước nhớ nguồn". Hãy học cách làm núi cao nhưng không quên đất thấp, làm biển rộng nhưng không chê sông nhỏ. Chỉ khi trân trọng cội nguồn yêu thương, con người mới có thể phát triển bền vững và tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự trưởng thành.


Bài tham khảo Mẫu 1

Trong cuộc sống, có những chân lí giản dị mà sâu sắc được gửi gắm qua những hình ảnh rất đỗi quen thuộc. Đoạn thơ: “Núi cao bởi có đất bồi… Biển đâu nước còn?” đã gợi lên một triết lí ý nghĩa: núi cao nhờ đất, biển sâu nhờ sông – không có cái thấp thì không có cái cao, không có cái nhỏ thì không có cái lớn. Quy luật ấy cũng chính là quy luật của tình yêu thương trong cuộc đời. Bởi lẽ, cội nguồn của yêu thương không nằm ở những điều lớn lao xa vời, mà bắt đầu từ sự cho đi, lòng biết ơn và sự trân trọng những điều bình dị, nhỏ bé xung quanh ta.

Đoạn thơ mượn hình ảnh thiên nhiên để nói về mối quan hệ gắn bó, phụ thuộc lẫn nhau giữa các sự vật. Núi cao là nhờ đất bồi đắp qua năm tháng; nếu coi thường “đất thấp”, núi sẽ chẳng còn nơi đứng vững. Biển sâu cũng là nhờ nước từ những con sông ngày đêm đổ về; nếu chê “sông nhỏ”, biển sẽ dần cạn kiệt. Từ đó, ta hiểu “cội nguồn yêu thương” chính là điểm xuất phát ban đầu nuôi dưỡng tình yêu trong mỗi con người. Đó có thể là gia đình, quê hương, thầy cô, bạn bè  hay đơn giản chỉ là những điều gần gũi, bình dị nhất nhưng lại mang giá trị bền vững và lâu dài.

Cội nguồn yêu thương trước hết bắt nguồn từ lòng biết ơn và sự khiêm tốn. Không có lòng biết ơn, tình yêu thương khó có thể tồn tại một cách chân thành. Trong thực tế, biết bao tấm gương đã cho thấy sức mạnh của lòng biết ơn. Chẳng hạn, nhiều học sinh nghèo vượt khó luôn ghi nhớ công ơn cha mẹ, thầy cô để nỗ lực học tập và vươn lên, như những bạn học sinh vùng cao đi bộ hàng chục cây số đến trường vẫn không bỏ học. Hay như những con người thành đạt vẫn quay về giúp đỡ quê hương, xây trường, làm cầu – đó chính là biểu hiện của việc không quên “đất bồi” đã nuôi dưỡng mình. Ngược lại, những người sống vô ơn, chỉ biết hưởng thụ mà quên đi công lao của người khác thường dễ rơi vào lối sống ích kỷ, bị xã hội xa lánh. Điều đó cho thấy, lòng biết ơn chính là nền tảng bền vững của yêu thương.

Không chỉ dừng lại ở đó, cội nguồn yêu thương còn nuôi dưỡng tâm hồn và kết nối con người với nhau. Tình yêu thương trong mỗi chúng ta thường bắt đầu từ những điều rất đỗi giản dị: một cái ôm của mẹ, một bữa cơm gia đình, hay lời dạy của cha. Từ đó, tình yêu thương lan tỏa ra cộng đồng. Trong đại dịch COVID-19, hình ảnh những “ATM gạo”, những bếp ăn từ thiện, hay các y bác sĩ sẵn sàng hy sinh thời gian, sức khỏe để cứu chữa bệnh nhân đã khiến hàng triệu người xúc động. Những hành động ấy tuy giản dị nhưng xuất phát từ cội nguồn yêu thương sâu sắc, góp phần gắn kết con người với nhau trong hoạn nạn. Chính những điều nhỏ bé ấy đã làm nên sức mạnh to lớn của tình người.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay vẫn còn không ít người lãng quên cội nguồn yêu thương. Có những người thờ ơ với gia đình, mải mê chạy theo vật chất mà quên đi cha mẹ; có người coi thường quê hương, chê bai hoàn cảnh xuất thân của mình. Thậm chí, có những trường hợp vô ơn, quay lưng với người đã từng giúp đỡ mình. Những con người như vậy thường rơi vào trạng thái cô đơn, mất phương hướng, bởi họ đã tự đánh mất “gốc rễ” tinh thần. Thực tế cho thấy, khi con người chỉ biết nhận mà không biết cho đi, họ sẽ khó có được những mối quan hệ chân thành và bền vững.

Từ đó, mỗi chúng ta cần rút ra bài học nhận thức và hành động đúng đắn. Yêu thương không tự nhiên mà lớn lao, nó được hình thành từ những điều nhỏ bé nhất. Mỗi người cần hiểu rằng mình có thể vươn cao như “núi”, nhưng không thể thiếu “đất bồi”; có thể sâu sắc như “biển”, nhưng không thể thiếu những “dòng sông”. Vì vậy, hãy biết trân trọng cha mẹ, ông bà, thầy cô – những người đã trao cho ta cội nguồn đầu tiên. Hãy sống biết ơn và thực hành yêu thương từ những hành động nhỏ như giúp đỡ người khác, lắng nghe, sẻ chia. Đồng thời, cần giữ thái độ khiêm tốn, không kiêu căng dù đạt được thành công đến đâu.

Triết lí từ đoạn thơ đã nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: núi cao nhờ đất, biển sâu nhờ sông, con người trưởng thành nhờ tình yêu thương từ cội nguồn. Mỗi người hãy luôn ghi nhớ rằng yêu thương bắt đầu từ lòng biết ơn và sự trân trọng những điều nhỏ bé nhất. Khi giữ được cội nguồn, ta sẽ không bao giờ cạn đi yêu thương. Đừng bao giờ chê đất thấp, chê sông nhỏ, bởi chính những điều bình dị ấy đã làm nên chiều cao của núi, độ sâu của biển  cũng như làm nên chiều sâu tâm hồn của mỗi con người.


Bài tham khảo Mẫu 2

Trong tự nhiên cũng như trong cuộc sống, không có gì có thể tồn tại và lớn lên mà không cần đến một điểm tựa hay cội nguồn nuôi dưỡng. Bốn câu thơ:
“Núi cao bởi có đất bồi
Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu?
Muôn dòng sông đổ biển sâu
Biển chê sông nhỏ, biển đâu nước còn?”
đã gửi gắm một triết lí sâu sắc về mối quan hệ giữa cái lớn lao và cái nhỏ bé, giữa thành quả hôm nay và cội nguồn đã nuôi dưỡng nó. Từ đó, ta nhận ra rằng cội nguồn yêu thương và lòng biết ơn chính là gốc rễ làm nên giá trị của mỗi con người.

Hình ảnh “núi” và “đất”, “biển” và “sông” trong đoạn thơ mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Núi có cao là nhờ đất bồi đắp qua năm tháng; biển có rộng lớn là nhờ muôn dòng sông không ngừng đổ về. Nếu núi chê đất thấp, núi sẽ không còn chỗ đứng; nếu biển chê sông nhỏ, biển cũng chẳng thể đầy. Qua đó, tác giả nhắc nhở con người không được quên đi nguồn cội của mình, không được kiêu ngạo hay phủ nhận những điều đã góp phần làm nên chính mình. Mỗi chúng ta đều là kết tinh của bao nhiêu yêu thương, hy sinh và vun đắp.

Cội nguồn yêu thương trước hết chính là gia đình. Cha mẹ, ông bà là những người đã sinh thành, nuôi dưỡng ta khôn lớn, là “đất bồi” vững chắc cho cuộc đời mỗi người. Từ những bữa cơm giản dị, những lời dạy bảo ân cần đến những hi sinh thầm lặng, tất cả đã nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách của ta. Không chỉ có gia đình, quê hương cũng là một phần cội nguồn không thể tách rời. Đó là nơi lưu giữ những giá trị văn hóa, những kỉ niệm tuổi thơ, những tiếng ru êm ái và cả bản sắc dân tộc. Bên cạnh đó, xã hội và những người xung quanh như thầy cô, bạn bè cũng góp phần không nhỏ vào hành trình trưởng thành của mỗi người. Không ai có thể thành công nếu sống tách biệt khỏi cộng đồng.

Thực tế cuộc sống đã chứng minh giá trị của việc trân trọng cội nguồn. Trong Đại lễ 30-4, hàng triệu người dân Việt Nam đã cùng nhau tưởng nhớ công lao của thế hệ đi trước những người đã hi sinh để đem lại độc lập, tự do cho đất nước. Đó chính là biểu hiện rõ nét của lòng biết ơn và ý thức hướng về cội nguồn dân tộc. Hay trong đời sống thường ngày, biết bao người con dù đi xa vẫn luôn hướng về quê hương, phụng dưỡng cha mẹ, góp phần xây dựng nơi mình sinh ra. Chính những tình cảm ấy tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách.

Ngược lại, vẫn còn không ít người sống vô ơn, “ăn cháo đá bát”, khi thành công thì quay lưng với quá khứ, với những người từng giúp đỡ mình. Lối sống thực dụng ấy không chỉ làm băng hoại đạo đức mà còn khiến con người trở nên cô lập, mất đi điểm tựa tinh thần. Tuy nhiên, trân trọng cội nguồn không có nghĩa là bảo thủ, khép kín; đó là biết giữ gìn gốc rễ trong khi vẫn không ngừng vươn lên, tiếp nhận cái mới để phát triển.

Từ đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng bản thân không tồn tại độc lập mà là kết quả của bao nhiêu sự vun đắp. Vì vậy, cần sống biết ơn và hành động thiết thực: yêu thương, chăm sóc cha mẹ; kính trọng thầy cô; gắn bó với quê hương; sống khiêm tốn và trân trọng những điều bình dị xung quanh. Đó chính là cách để ta nuôi dưỡng “cội nguồn yêu thương” trong chính mình.

Cội nguồn yêu thương là dòng suối âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp “cây đời” luôn xanh tươi và vững vàng trước giông bão. Mỗi người hãy biết hướng về nơi mình bắt đầu, bởi “sống trên đời cần có một tấm lòng”  và tấm lòng ấy trước hết phải dành cho những cội nguồn đã làm nên ta hôm nay.

Bài tham khảo Mẫu 3

“Núi cao bởi có đất bồi 

Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu? 

Muôn dòng sông đổ biển sâu 

Biển chê sông nhỏ, biển đâu nước còn?”

Những câu thơ giản dị mà sâu sắc đã gửi gắm một triết lí: mọi điều lớn lao đều bắt nguồn từ những điều nhỏ bé, mọi giá trị cao đẹp đều có cội nguồn của nó. Tình yêu thương của con người cũng vậy, không phải tự nhiên mà có, mà được nuôi dưỡng từ những nguồn gốc gần gũi và thiêng liêng trong cuộc sống.

Cội nguồn yêu thương chính là nơi hình thành nên tình cảm tốt đẹp trong mỗi con người. Tình yêu thương là sự quan tâm, chia sẻ, đồng cảm và sẵn sàng giúp đỡ người khác. Nó không chỉ là cảm xúc mà còn là hành động cụ thể, là cách con người đối xử với nhau bằng sự chân thành và nhân ái.

Cội nguồn đầu tiên và quan trọng nhất của tình yêu thương chính là gia đình. Từ khi sinh ra, mỗi người đều được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, được dạy dỗ bằng những lời ru, những cử chỉ ân cần. Chính tình cảm ấy đã gieo mầm cho lòng nhân ái. Một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương sẽ biết yêu thương người khác. Bên cạnh đó, nhà trường cũng là nơi nuôi dưỡng tình cảm ấy. Thầy cô không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn dạy học sinh cách sống tử tế, biết sẻ chia. Những người bạn bên cạnh ta trong học tập, trong khó khăn cũng giúp ta hiểu được giá trị của sự đồng hành và cảm thông. Ngoài ra, xã hội với những hoàn cảnh khác nhau cũng góp phần khơi dậy lòng trắc ẩn. Khi chứng kiến những mảnh đời bất hạnh, con người dễ dàng cảm nhận được sự cần thiết của yêu thương.

Trong đại dịch COVID-19, khi nhiều người rơi vào hoàn cảnh khó khăn, cả xã hội đã cùng nhau chia sẻ. Những “ATM gạo”, những chuyến xe nghĩa tình, những y bác sĩ không quản hiểm nguy nơi tuyến đầu tất cả đều xuất phát từ lòng yêu thương con người. Hay trong đời sống thường ngày, những việc làm như giúp đỡ người già qua đường, quyên góp ủng hộ đồng bào miền Trung khi bão lũ… đều là minh chứng rõ ràng cho tình yêu thương được nuôi dưỡng từ những cội nguồn tốt đẹp. Ngay trong cuộc sống cá nhân, mỗi người đều từng nhận được sự giúp đỡ từ gia đình, bạn bè khi gặp khó khăn, và chính điều đó khiến ta biết sống tốt hơn.

Tuy nhiên, vẫn còn không ít người sống ích kỷ, thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Họ chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân mà quên đi trách nhiệm với cộng đồng. Lối sống ấy khiến xã hội trở nên lạnh lẽo, con người xa cách nhau hơn. Vì vậy, việc nuôi dưỡng và giữ gìn cội nguồn yêu thương là vô cùng cần thiết.

Mỗi người cần nhận thức rõ vai trò của tình yêu thương trong cuộc sống. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ bé: yêu thương gia đình, kính trọng thầy cô, giúp đỡ bạn bè, sống chan hòa với mọi người xung quanh. Khi mỗi cá nhân biết lan tỏa yêu thương, xã hội sẽ trở nên tốt đẹp và nhân văn hơn.

Giống như núi cần đất bồi, biển cần sông bồi đắp, tình yêu thương của con người cũng có cội nguồn sâu xa từ gia đình, nhà trường và xã hội. Trân trọng và nuôi dưỡng những cội nguồn ấy chính là cách để mỗi chúng ta hoàn thiện bản thân và góp phần xây dựng một cuộc sống đầy ắp tình người.


Bài tham khảo Mẫu 4

Câu thơ mộc mạc mà thấm thía tựa một lời tự sự của tạo vật:

"Núi cao bởi có đất bồi 

Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu? 

Muôn dòng sông đổ biển sâu 

 Biển chê sông nhỏ, biển đâu nước còn?"

 Núi cao là nhờ đất, biển rộng là nhờ sông. Chẳng có đỉnh cao nào tự dưng mà có, cũng chẳng có đại dương nào chê bai nguồn cội. Từ lẽ tự nhiên ấy, ta chợt nhận ra một triết lý sâu xa về cội nguồn yêu thương của mỗi con người: yêu thương bắt nguồn từ sự biết ơn, từ sự gắn bó với những gì nhỏ bé, thân thuộc nhất.

Cội nguồn yêu thương đầu tiên và thiêng liêng nhất chính là gia đình  nơi ta được sinh ra, được nuôi dưỡng, được dạy dỗ. Cha mẹ, ông bà, anh chị em là những "đất bồi", những "dòng sông nhỏ" âm thầm vun đắp nên "núi cao" và "biển sâu" là chính ta. Không có tình yêu thương gia đình, con người lớn lên sẽ thiếu hụt một nền tảng vững chắc. Như núi mà chê đất thấp, như biển mà chê sông nhỏ, con người nếu quay lưng lại với gia đình, với nơi mình sinh ra, thì dù có thành công đến đâu cũng trở nên vô nghĩa, bởi chính những điều giản dị ấy mới làm nên chiều sâu của tâm hồn.

Cội nguồn yêu thương còn là quê hương, là đất nước, là những con người lao động bình dị quanh ta. "Đất bồi" không chỉ là công ơn sinh thành mà còn là những giọt mồ hôi của người nông dân làm hạt gạo, những tấm lòng của người thầy cô truyền tri thức, những bàn tay thợ xây dựng nhịp cầu con chữ. Mỗi chúng ta được lớn lên, được học hành, được sống trong hòa bình đều nhờ vào biết bao con người vô danh. Yêu thương cội nguồn là biết ơn những "dòng sông nhỏ" ấy, trân trọng công sức của họ, sống có trách nhiệm và nghĩa tình.

Qua trải nghiệm của bản thân, tôi càng thấm thía điều đó. Lớn lên giữa vòng tay cha mẹ, tôi đã từng có lúc vô tâm, cho rằng những hy sinh của cha mẹ là điều đương nhiên. Chỉ đến khi chứng kiến mẹ tôi thức khuya dậy sớm, cha tôi lặn lội mưa nắng, tôi mới hiểu rằng "núi cao" của tôi hôm nay được đắp bồi từ biết bao "đất thấp" nhọc nhằn. Hay khi đọc những câu chuyện về các anh hùng, liệt sĩ, về những người đã ngã xuống cho Tổ quốc độc lập, tôi càng trân quý hòa bình và thấy mình cần sống xứng đáng hơn.

Ngược lại, một xã hội mà con người lãng quên cội nguồn, chê bai gia đình, quay lưng với quê hương thì sẽ ra sao? Đó sẽ là những con người vô ơn, sống thực dụng, khô cằn tình cảm. Họ giống như "núi chê đất thấp"  tự cắt đứt nơi mình đứng, rồi sẽ chỉ còn trơ trọi giữa hư vô. Chẳng có ai có thể lớn lên mà không cần đến tình yêu thương từ những điều nhỏ bé nhất.

Cội nguồn yêu thương chính là mạch nguồn của mọi đức hạnh. Nó dạy ta khiêm tốn, biết ơn, trân trọng. Nó nhắc nhở ta rằng dù có bay cao đến đâu, hãy luôn nhớ mặt đất nơi cất cánh đầu tiên. Sống với cội nguồn không phải là sống lạc hậu hay ràng buộc, mà là sống có chiều sâu, có bản lĩnh, có trái tim biết rung động trước những điều giản dị. Như núi vẫn vươn cao nhờ đất, như biển vẫn mênh mông nhờ sông, con người cũng chỉ thực sự lớn khi biết trân quý cội nguồn yêu thương đã sinh thành và nuôi dưỡng mình.


Bài tham khảo Mẫu 5

Trong hành trình trưởng thành của mỗi cá nhân, đôi khi chúng ta mải mê đuổi theo những đỉnh cao danh vọng mà quên mất rằng, dưới chân mình là điểm tựa của đất mẹ. Bốn câu thơ của :

 "Núi cao bởi có đất bồi 

 Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu? 

 Muôn dòng sông đổ biển sâu 

 Biển chê sông nhỏ, biển đâu nước còn?" không chỉ là một bài học về lòng khiêm tốn, mà còn là một tiếng chuông thức tỉnh về cội nguồn yêu thương,là sợi dây vô hình nhưng bền chặt gắn kết con người với cuộc đời.

Cội nguồn yêu thương bắt đầu từ sự biết ơn và lòng khiêm cung. Hình ảnh "núi cao" và "đất bồi" là một ẩn dụ tuyệt đẹp về mối quan hệ giữa kết quả và nguồn cội. Núi chỉ có thể vươn tới mây xanh khi có lớp lớp đất đá bồi đắp, làm nền tảng vững chãi. Trong cuộc đời, "núi cao" chính là những thành công, sự kiêu hãnh của chúng ta; còn "đất thấp" chính là gia đình, thầy cô và những người thầm lặng đứng sau hỗ trợ. Một con người nếu nảy sinh tâm lý "chê đất thấp", tức là phủ nhận công lao của nguồn cội, sẽ sớm trở nên cô độc và chơi vơi. Yêu thương thực sự chỉ nảy nở khi ta hiểu rằng mình không tự nhiên mà vĩ đại; ta lớn lên từ những hy sinh giản đơn nhất.

Đoạn thơ mở rộng ra tầm vóc của "biển" và "sông" để bàn về sự bao dung và kết nối. Biển mênh mông vì biết đón nhận muôn dòng sông đổ về, không phân biệt sông lớn hay suối nhỏ. Cội nguồn yêu thương của mỗi người không chỉ nằm ở nơi ta sinh ra, mà còn ở cách ta mở lòng với thế giới xung quanh. Nếu chúng ta sống với trái tim hẹp hòi, luôn phán xét và "chê sông nhỏ", chúng ta sẽ tự triệt tiêu nguồn sống của chính mình. Sự yêu thương chính là một dòng chảy không ngừng nghỉ: sông nuôi biển, và biển lại ôm ấp sông. Khi biết trân trọng những giá trị khác biệt, ta không chỉ làm giàu thêm tâm hồn mình mà còn tạo nên một cộng đồng nhân ái.

Từ trải nghiệm của bản thân, tôi nhận ra rằng có những lúc mình đã quá tự phụ với những "đỉnh cao" nhỏ bé của riêng mình mà quên đi sự tần tảo của cha mẹ – những người "đất thấp" luôn lặng lẽ bồi đắp cho tôi. Có những lúc tôi mải chạy theo những điều hào nhoáng mà quên rằng niềm vui đích thực đến từ sự sẻ chia với những "dòng sông" bình dị quanh mình. Thực tế, không ai có thể tồn tại đơn độc. Một cá nhân tách rời khỏi cội nguồn và cộng đồng cũng giống như ngọn núi không chân, như biển không nước  một thực thể rỗng tuếch và tàn lụi.

Cội nguồn yêu thương không phải là điều gì xa xôi, nó nằm ngay trong thái độ ta đối đãi với quá khứ và những người xung quanh. Biết ơn nguồn cội để giữ mình không sa ngã; biết bao dung với cuộc đời để giữ tâm hồn không cạn khô. Hãy nhớ rằng, đỉnh núi càng cao thì càng phải bám sâu vào lòng đất, và biển càng rộng lớn thì càng phải biết ơn từng giọt nước của dòng sông. Đó chính là triết lý sống nhân văn để mỗi người tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.


BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close