Ngạn ngữ có câu: "Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta ước vọng quá nhiều". Thế nhưng nhà văn Nga Prisvin lại cho rằng: "Phải ước mơ nhiều hơn nữa, ước mơ tha thiết hơn nữa để biến tương lai thành hiện tại". Trình bày suy nghĩ của em về ý kiến trênHãy ước mơ thật nhiều, và hãy thiết tha biến ước mơ thành hiện thực. Ước mơ sẽ giúp bạn có một cuộc sống tươi đẹp hơn. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Dẫn dắt: Cuộc đời là một hành trình hữu hạn, nhưng khát vọng của con người lại là vô cùng. - Nêu vấn đề: Sự đối lập giữa hai quan điểm: Một bên khuyên ta nên tiết chế ước vọng vì quỹ thời gian ngắn ngủi; một bên (Prisvin) thúc giục ta phải ước mơ mãnh liệt hơn để kiến tạo tương lai. - Nhận định chung: Cả hai ý kiến tưởng chừng mâu thuẫn nhưng thực chất là hai mặt của một thái độ sống đúng đắn: Sống khát vọng nhưng không xa rời thực tế. II. Thân bài 1. Giải thích hai quan điểm - Quan điểm của Prisvin: "Ước mơ nhiều hơn, tha thiết hơn" nhấn mạnh vào động lực. Ước mơ không chỉ là ý muốn, mà là năng lượng để biến cái "chưa có" (tương lai) thành cái "đang có" (hiện tại). - Câu ngạn ngữ: "Cuộc đời ngắn ngủi..." lại nhấn mạnh vào sự hữu hạn. Đây là lời cảnh báo về việc phung phí thời gian vào những điều hão huyền, nhắc nhở con người cần biết tập trung và thực tế. - Mối quan hệ: Hai ý kiến bổ sung cho nhau: Ước mơ là cánh buồm, còn sự thấu hiểu thực tại là bánh lái. 2. Bàn luận và Chứng minh a. Tại sao phải "ước mơ nhiều hơn và tha thiết hơn"? - Ước mơ là kim chỉ nam, giúp con người thoát khỏi sự tầm thường, đơn điệu của cuộc sống hằng ngày. - Khát vọng "tha thiết" tạo ra sức mạnh để vượt qua nghịch cảnh. - Dẫn chứng: Thomas Edison với hàng ngàn lần thất bại để thắp sáng bóng đèn, hay ước mơ về một dân tộc tự do của Bác Hồ. b. Tại sao "không cho phép ta ước vọng quá nhiều" (theo nghĩa tích cực)? - Nguồn lực con người (thời gian, sức khỏe) có hạn. Nếu ước mơ quá dàn trải, viển vông (mơ mộng hão huyền), ta sẽ rơi vào bi kịch "lực bất tòng tâm". - Cần phân biệt giữa Ước mơ (mục tiêu có cơ sở) và Tham vọng mù quáng. c. Sự kết hợp hoàn hảo giữa Khát vọng và Hành động - Để biến "tương lai thành hiện tại", ước mơ phải đi đôi với lộ trình cụ thể. - Ước mơ phải lớn để dẫn đường, nhưng bước chân phải vững vàng trên mặt đất. d. Bàn luận mở rộng - Phê phán: Những người sống không hoài bão, "sống mòn"; hoặc những người chỉ biết mơ mộng mà không chịu bắt tay vào làm việc. - Thời đại 4.0: Thế giới thay đổi chóng mặt, nếu không ước mơ lớn và hành động nhanh, chúng ta sẽ bị bỏ lại phía sau. 3. Bài học nhận thức và hành động - Nhận thức: Hiểu rằng ước mơ là quyền năng của con người, nhưng sự tỉnh táo là bản lĩnh của người thành công. - Hành động:
III. Kết bài - Khẳng định lại giá trị của hai lời khuyên: Đừng để cuộc đời ngắn ngủi làm thui chột ước mơ, nhưng cũng đừng để ước mơ hão huyền làm lãng phí cuộc đời. - Thông điệp cá nhân: "Hãy cứ mơ về những vì sao, nhưng đừng quên đôi chân đang bước trên mặt đất." Bài siêu ngắn Ngạn ngữ "Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta ước vọng quá nhiều" là một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của thời gian. Cuộc sống của chúng ta là ngắn ngủi, và chúng ta không nên lãng phí thời gian vào những điều không quan trọng. Tuy nhiên, nhà văn Nga M. Prisvin lại cho rằng: "Phải ước mơ nhiều hơn nữa, phải thiết tha hơn nữa để biến tương lai thành hiện tại." Tôi đồng ý với ý kiến của M. Prisvin. Ước mơ là động lực giúp chúng ta vượt qua khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Nó là ngọn lửa soi sáng con đường chúng ta đi. Khi chúng ta có ước mơ, chúng ta sẽ có động lực để làm việc chăm chỉ và phấn đấu đạt được mục tiêu. Ước mơ cũng giúp chúng ta sống một cuộc sống có ý nghĩa hơn. Khi chúng ta có ước mơ, chúng ta sẽ có mục đích sống và chúng ta sẽ có động lực để làm những điều tốt đẹp cho bản thân và cho xã hội. Tuy nhiên, ước mơ phải có thực tế và khả thi. Chúng ta không nên ước mơ những điều quá xa vời và không thể đạt được. Nếu chúng ta ước mơ quá lớn, chúng ta sẽ dễ dàng nản lòng và bỏ cuộc. Chúng ta cần phải chia nhỏ ước mơ của mình thành những mục tiêu nhỏ hơn, dễ thực hiện hơn. Khi chúng ta đạt được những mục tiêu nhỏ, chúng ta sẽ có động lực để tiếp tục phấn đấu cho ước mơ lớn hơn. Ước mơ cũng cần phải được thực hiện một cách thiết tha. Chúng ta cần phải tin tưởng vào ước mơ của mình và chúng ta cần phải hành động để biến ước mơ thành hiện thực. Nếu chúng ta chỉ ước mơ mà không hành động, thì ước mơ mãi mãi chỉ là ước mơ. Cuộc sống là một hành trình, và ước mơ là một phần của hành trình đó. Ước mơ giúp chúng ta có động lực để sống một cuộc sống có ý nghĩa hơn. Nó giúp chúng ta vượt qua khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Nó giúp chúng ta đạt được những thành công trong cuộc sống. Ước mơ là một món quà quý giá mà chúng ta cần phải trân trọng. Hãy ước mơ thật nhiều, và hãy thiết tha biến ước mơ thành hiện thực. Ước mơ sẽ giúp bạn có một cuộc sống tươi đẹp hơn. Bài tham khảo Mẫu 1 Samuel Johson - một tác giả người Anh đã từng cho rằng: "Ước mơ giống như những vì sao… ta có thể không bao giờ chạm tay vào được, nhưng nếu đi theo chúng, chúng sẽ dẫn ta đến vận mệnh của mình." Và nếu một ai hỏi tôi thứ gì đắt đỏ nhất chỉ mang đậm bản ngã của riêng tôi, thì tôi xin trả lời đó là ước mơ. Nhà văn người Nga Prisvin cũng từng đưa ra suy nghĩ: "Phải ước mơ mơ nhiều hơn nữa, ước mơ tha thiết hơn nữa để biến tương lai thành hiện tại." Nhưng đồng thời ngạn ngữ cũng có câu: "Cuộc đời ngắn ngủi không cho ta ước vọng quá nhiều." Có lẽ đôi lần trầm ngâm ta cũng tự hỏi liệu ước mơ có định nghĩa nào chăng. Ước mơ trong mỗi người lại mang mỗi hình thái khác nhau, giống như mỗi tâm hồn lại là một vẻ đẹp khác nhau. Nó là điều mỗi con người hướng đến, khát khao biến nó thành hiện thực. Và như nhà văn Prisvin nói, ta phải "ước mơ nhiều hơn nữa, ước mơ tha thiết hơn nữa", tức là ta phải nỗ lực, phấn đấu hơn nữa để có thể biến ước mơ không còn chỉ là ước mơ, mà là thực tại. Nhưng cuộc sống của mỗi con người là một vòng thời gian hữu hạn, ta không sống đủ lâu để ước vọng quá nhiều. Điều ấy không có nghĩa ta ngừng mơ, và từ "ước vọng" ở đây không đồng nghĩa với từ "ước mơ" mà Prisvin đã sử dụng. "Ước vọng" nhằm hướng tới một ý nghĩa rằng ta không có nhiều thời gian để trốn tránh khó khăn mà hãy đối mặt với mục tiêu của mình và đối mặt với nó để ta không phải nuối tiếc. Hai ý kiến tưởng chừng đặt ở hai bên cán cân đối lập nhau, thực chất lại đang đề cao và bổ sung cho nhau, đế biến ước mơ trở nên hoàn thiện hơn trong mắt mỗi người. Khi trong tâm trí ta luôn ấp ủ một ước mơ tức là ta đang thực sự sống, đang có mục đích của đời mình. Trước mắt ta không còn là khoảng trời mịt mù sương trắng mà là một đỉnh núi cao vời vợi. Nghĩ đến những điều ta phải trải qua trên chặng đường chạm đến hoài bão, ta cảm thấy chùn chân và lo sợ. Nhưng giờ đây ta biết, ta không lạc lối. Và có lẽ việc mệt nhoài trong mồ hôi, nước mắt vì khát vọng của mình chẳng thể đáng sợ bằng những đêm đông tối tăm tưởng chừng không thấy hồi kết vì ta chẳng biết mình là ai và mình muốn gì. Nếu cứ bằng lòng mà sống thế thì ta so với thực vật, cỏ cây vô giác đâu khác chi nhau ngoài dáng vẻ. Chính vì ta không chấp nhận một cuộc đời phí hoài đến thế, nên ước mơ cho ta một động lực mạnh mẽ, thôi thúc ta đuổi theo nó để tìm được lời hồi đáp. Giống như cách vận động viên trượt băng đơn nam người Nhật Bản Yuzuru Hanyu đứng lên sau chẳng biết bao nhiêu lần gục ngã. Trong một cuộc thi trượt băng quốc tế được tổ chức ở Thượng Hải, anh đã xảy ra va chạm với một vận động viên khác trong lúc khởi động. Người ta nghẹt thở khi thấy trên gương mặt anh lẫn lộn là máu, mồ hôi và nước mắt. Chẳng ai có thể quên được cách Yuzuru Hanyu không ngừng ngã xuống rồi lại đứng lên, ngã xuống rồi lại đứng lên khi thực hiện phần thi. Nhưng những đớn đau xác thịt ấy không thể ngăn anh chạm tới huy chương Vàng, đem về cho Nhật Bản một niềm tự hào trên đấu trường quốc tế. Ước mơ đôi khi không chỉ hàm nghĩa cho một nguồn động lực cháy bỏng mà còn như một ánh sáng chỉ được khi ta lạc lối. Sẽ có ngày ta nhận ra, khi ta bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc sống, thứ ta mất đi không phải năng lượng mà là hoài bão thuở ban đầu của ta. Dẫu biết sẽ có lúc ước mơ ấy sẽ gặp rào cản hay những lời đàm tiếu cũng những người xung quanh nhưng ta chỉ có thể là chính mình khi ta không từ bỏ khát khao, hay như Prisvin nói "phải ước mơ nhiều hơn nữa, phải ước mơ tha thiết hơn nữa". Dẫu vậy, bên cạnh đó ngạn ngữ vẫn luôn cho rằng cuộc đời hữu hạn không cho phép ta mơ ước quá nhiều. Thực chất nhận định này chỉ nhằm bổ sung cho ý kiến của Prisvin rằng ước mơ sẽ luôn gặp khó khăn, nhưng cuộc đời quá ngắn ngủi để ta trốn tránh những trăn trở trước mắt bằng cách tìm đến mục tiêu dễ dàng hơn. Ta sẽ chẳng bao giờ thực hiện được điều gì nếu ta nhanh chóng từ bỏ và lại chuyển sang mục tiêu khác. Nếu ta chần chừ trước rào cản này thì rồi ra cũng sẽ chần chừ trước rào cản khác đầy hèn nhát mà thôi. David Williams từng viết trong "Bà nội Găngxtơ" của mình rằng: "Tất cả những gì cháu có thể làm trong cuộc đời này là theo đuổi giấc mơ. Nếu không làm được thế thì cháu đang lãng phí thời gian đấy." Có lẽ trong quá trình tìm cách giúp cho nhân loại có thể bay được như chim trời, anh em Wright đã phải trải qua bao lần thất bại và những lời chế nhạo, nghi hoặc. Nhưng đuổi theo ước mơ, giống như đuổi theo các vì sao, ta không chạm được đến chúng thì chúng vẫn mở ra cho ta một vùng trời kì diệu. Dù không thể bay như chim trời nhưng nhờ ước mơ tưởng chừng vô lí của anh em Wright, máy bay có thể cất cánh, nhân loại được tìm tòi thêm một phần nhỏ bé nào đó mênh mông trong giữa thế giới bạt ngàn của trí tuệ. Vậy lẽ nào chỉ có những ước mơ chỉ đem lại giá trị khi ta nhìn thấy nó có hình có dáng trước mắt chăng? Nhưng có những giấc mơ bị cho là viển vông mà mỗi đứa trẻ đều có cho riêng mình, ước mơ được làm siêu anh hùng, ước mơ được dịch chuyển tức thời hay càng hồn nhiên hơn là ước mơ có thể giao tiếp với động vật, cây cối. Có lẽ hiện tại giấc mơ ấy nghe chừng thật điên rồ và khó hiểu nhưng 300 năm nữa, 400 năm nữa liệu con người có thể dịch chuyển tức thời hay không? Chẳng ai có thể biết được điều ấy, ta chỉ có thể chắc chắn một điều rằng khi con người bắt đầu mơ, giấc mơ ấy mới có cơ hội trở thành hiện thực. "Kì thực trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi rồi cũng thành đường thôi." Cách đây vài trăm năm liệu có ai dám nghĩ Trái Đất hình cầu không? Chính vì thế ước mơ khám phá thế giới thật nực cười và vô lý nhưng giờ đây, nhờ thế mà con người ta chinh phục mặt đất, biển sâu, bầu trời và cả vũ trụ bí ẩn ngoài kia. Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã viết trong "Tôi là Beto" rằng: "Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải là ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên vào đấng toàn năng." Rồi bạn sẽ nhận ra đôi khi chúng ta cần ước mơ không chỉ để biến nó thành hiện thực mà ta còn cần ước mơ để sống lương thiện hơn, sống một cuộc đời thứ hai theo cách của ta. Vậy nên ta không thể ở phương diện của mình mà đánh giá ước mơ của bất kì ai. Đối với ta, có lẽ ước mơ ấy nghe chừng thật tủi mủn, tầm thường, là điều bất cứ ai cũng dễ dàng có được trong cuộc đời nhưng có lẽ với họ đấy là khát khao cả đời khó có được. Ví như ta luôn coi việc được ăn no mặc ấm là điều kiện thường tình nhưng với một số người đó là điều họ chẳng dám mong ước riêng mình mà là cho con cháu họ có được đôi giày mới hay bộ sách để đu học. Những ước mơ nhỏ bé với chúng ta không đồng nghĩa đó là giấc mơ nhỏ nhen hay rẻ rúng mà giấc mơ đó thậm chí còn quý giá hơn nữa khi nó còn nồng đượm tình yêu thương. Khi ấy chính chúng ta mới là người thiển cận và vội vàng hơn ai cả. Có những người dùng cả đời để phấn đấu, theo đuổi một ước mơ, khát vọng, lý tưởng cuộc đời hữu hạn không cho phép để rồi phải ngã xuống khi chưa được hưởng trái ngọt từ thành quả của mình. Những đóng góp của họ không chỉ đơn thuần cho chính họ mà còn cho cả thế hệ sau hay thậm chí là toàn nhân loại. Giống như trong kháng chiến chống Pháp, Mỹ, biết bao người chiến sĩ lên đường ra mặt trận vì một ước mơ sẽ giành lấy độc lập cho đất nước, sẽ trở về trong khúc khải hoàn và hô to hai tiếng "tự do" nhưng lại vội vã hi sinh. Khi đó họ đâu biết liệu ước mơ của mình có trở thành hiện thực nhưng họ nguyện hi sinh, nguyện nằm xuống để anh em, để các thế hệ sau tiếp tục thực hiện hoài bão này. Chúng ta cần phải biết trân trọng, biết ơn những con người sẵn sàng đánh đổi tất cả vì ước mơ chung của một tập thể, một xã hội, một dân tộc, một đất nước. Ước mơ chỉ đẹp và thật sự đẹp không chỉ khi nó phải gắn chặt với thực tại mà nó vẫn đẹp đẽ kể cả khi ta không biết nó sẽ thế nào trong tương lai nhưng nó đem đến cho ta nhiều giá trị hơn là những tương lai gần thông thường. Chính vì phải mất nhiều công sức, xương máu và thời gian để đạt được nên giấc mơ mới luôn lung linh như thế. Hãy thực hiện ước mở của mình trước khi không thể, để ta sẽ không nằm trên giường với thân thể đã già cỗi mà tâm hồn thì luôn rạo rực một nỗi niềm tiếc nuối, khát vọng vì ước mơ thuở đầu còn dở dang. Bài tham khảo Mẫu 2 Trong cuộc sống, chúng ta thường xuyên phải đối diện với những câu hỏi về lý tưởng, ước mơ và cách mà chúng ta hiện thực hóa những điều đó. Cuộc sống vốn dĩ ngắn ngủi, và vì thế, không ít người cho rằng ta không nên ước vọng quá nhiều. Ngược lại, cũng có những người tin rằng ước mơ, khát khao mạnh mẽ là yếu tố quyết định tạo nên tương lai tươi sáng. Hai quan điểm này được thể hiện qua câu ngạn ngữ: "Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta ước vọng quá nhiều" và ý kiến của nhà văn M. Prisvin: "Phải ước mơ nhiều hơn nữa, phải thiết tha hơn nữa để biến tương lai thành hiện tại." Vậy giữa hai cách nhìn nhận này, chúng ta cần hiểu thế nào cho đúng đắn và hợp lý? Câu ngạn ngữ "Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta ước vọng quá nhiều" đã phản ánh một quan điểm thực tế, thận trọng về cách sống trong cuộc đời ngắn ngủi. Cuộc sống là một hành trình có hạn, thời gian trôi qua không thể lấy lại được, và vì vậy, mỗi người nên biết giới hạn những ước vọng của mình để không bị quá mải miết chạy theo những mục tiêu không thực tế. Nhìn vào thực tế cuộc sống, chúng ta sẽ nhận thấy rằng, đôi khi, những ước mơ, tham vọng quá lớn có thể khiến con người phải đối mặt với nhiều thất bại, căng thẳng và mệt mỏi. Cuộc sống chỉ kéo dài trong một khoảng thời gian nhất định, và trong suốt quãng thời gian đó, chúng ta phải đối mặt với những yếu tố khách quan không thể kiểm soát được như hoàn cảnh gia đình, sức khỏe, điều kiện vật chất, và sự thay đổi của xã hội. Bởi vậy, việc đặt ra những ước vọng quá lớn, quá xa vời có thể dẫn đến sự thất vọng và mất mát, vì đôi khi những yếu tố ngoài tầm kiểm soát có thể làm gián đoạn những hoài bão của chúng ta. Ví dụ, một người mơ ước trở thành một nhà khoa học nổi tiếng, nhưng trong suốt quá trình học tập và làm việc, họ không thể đạt được thành tựu như mong muốn, hoặc gặp phải khó khăn về tài chính, về cơ hội nghiên cứu. Sự thất bại này có thể khiến họ cảm thấy mệt mỏi, chán nản, thậm chí là mất đi niềm tin vào chính mình. Nếu không biết cách chấp nhận giới hạn của mình, họ có thể rơi vào tình trạng tuyệt vọng, thay vì tìm ra hướng đi mới phù hợp với hoàn cảnh. Câu ngạn ngữ cũng khuyên chúng ta hãy sống thực tế và trân trọng những gì mình đang có. Cuộc sống luôn thay đổi, và đôi khi chúng ta phải học cách chấp nhận những điều không thể thay đổi. Việc theo đuổi những mục tiêu quá cao có thể khiến chúng ta quên đi những giá trị của hiện tại, những mối quan hệ thân thiết, những niềm vui đơn giản nhưng quý giá. Thay vì luôn mơ mộng về tương lai, chúng ta có thể tìm thấy niềm vui trong việc tận hưởng những gì đang có. Trong công việc và cuộc sống, đôi khi chúng ta cần phải hài lòng với những gì mình đã đạt được, thay vì chỉ nhìn vào những ước mơ xa vời. Điều này không có nghĩa là từ bỏ sự cố gắng, mà là biết tự hài lòng với bản thân, không tạo ra quá nhiều áp lực và thất vọng khi mọi thứ không diễn ra như mong muốn. Quan điểm này cũng đề cao sự thận trọng trong việc đặt mục tiêu. Mỗi người cần phải đánh giá khả năng của bản thân, hoàn cảnh xung quanh và những yếu tố ảnh hưởng đến mục tiêu để xác định xem ước mơ của mình có khả thi hay không. Điều này không có nghĩa là phải từ bỏ ước mơ, mà là phải biết điều chỉnh kỳ vọng sao cho hợp lý và thực tế hơn. Khác với quan điểm trên, M. Prisvin lại khuyến khích con người phải ước mơ nhiều hơn, phải thiết tha hơn để biến những ước mơ ấy thành hiện thực trong nhận định "Phải ước mơ nhiều hơn, phải thiết tha hơn nữa để biến tương lai thành hiện tại". Theo ông, ước mơ là động lực mạnh mẽ để con người không ngừng phấn đấu, phát triển bản thân và cải thiện cuộc sống. Chúng ta không thể chỉ dừng lại ở những ước vọng nhỏ bé, mà phải mơ lớn, dám khát khao và theo đuổi những mục tiêu lớn lao để tạo ra sự thay đổi trong cuộc sống. M. Prisvin cho rằng ước mơ không chỉ là điều chúng ta ao ước, mà còn là động lực lớn lao giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Khi ta ước mơ về một điều gì đó, chúng ta sẽ tìm ra sức mạnh để vươn lên, để học hỏi và làm việc chăm chỉ hơn. Những ước mơ lớn giúp con người không bị hài lòng với những gì đã có, mà luôn hướng về phía trước, không ngừng cố gắng và phấn đấu. Một người có ước mơ lớn, ví dụ như trở thành một doanh nhân thành đạt, sẽ luôn tìm cách để cải thiện bản thân, không ngừng học hỏi từ những người xung quanh và tìm kiếm những cơ hội mới. Ước mơ ấy sẽ là động lực giúp họ vượt qua những thất bại, khó khăn, thậm chí là sự hoài nghi từ người khác. Con đường hiện thực hóa ước mơ không phải lúc nào cũng dễ dàng. Tuy nhiên, một người có khát khao và niềm tin mãnh liệt vào ước mơ của mình sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Họ sẽ nhìn nhận thử thách như những cơ hội để học hỏi, phát triển và tiến bộ. Trong xã hội hiện đại, nơi mà mỗi ngày đều có sự thay đổi, những người dám mơ ước và hành động quyết liệt sẽ có nhiều cơ hội thành công hơn. Ví dụ, những người sáng lập các công ty công nghệ lớn như Steve Jobs hay Elon Musk đều là những người có ước mơ lớn và không ngừng tìm cách biến ước mơ ấy thành hiện thực. Dù gặp phải rất nhiều thất bại, nhưng họ luôn đứng lên, tiếp tục theo đuổi lý tưởng của mình, và cuối cùng đã thành công. M. Prisvin nhấn mạnh rằng tương lai không tự nhiên mà đến, mà phải được tạo dựng từ những ước mơ và hành động cụ thể trong hiện tại. Nếu không có ước mơ, chúng ta sẽ không có động lực để thay đổi, để cải thiện bản thân và cống hiến cho xã hội. Việc biến tương lai thành hiện tại chính là hành động hôm nay, là nỗ lực không ngừng trong việc thực hiện các ước mơ và khát vọng của mình. Sau khi phân tích hai quan điểm trên, có thể thấy rằng cả hai quan điểm đều có giá trị riêng của chúng. Mỗi quan điểm nhấn mạnh một khía cạnh khác nhau của cuộc sống, nhưng đều hướng tới mục tiêu giúp con người sống tốt hơn. Mỗi người cần tìm được sự cân bằng giữa việc sống thực tế và theo đuổi những ước mơ lớn. Nếu chỉ sống thực tế mà không có ước mơ, cuộc sống sẽ trở nên tẻ nhạt và thiếu động lực. Ngược lại, nếu chỉ mơ ước mà không có hành động cụ thể, ta sẽ dễ dàng thất bại và đánh mất cơ hội. Cuộc sống là sự kết hợp giữa thực tế và ước mơ. Những ước mơ lớn sẽ giúp chúng ta tiến bước, nhưng để biến những ước mơ ấy thành hiện thực, chúng ta phải hành động với một kế hoạch cụ thể và thực tế. Điều này đòi hỏi chúng ta phải có sự kiên nhẫn, sự linh hoạt và khả năng thích ứng với hoàn cảnh. Cả câu ngạn ngữ "Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta ước vọng quá nhiều" và ý kiến của M. Prisvin "Phải ước mơ nhiều hơn nữa, phải thiết tha hơn nữa để biến tương lai thành hiện tại" đều phản ánh những quan điểm có giá trị về cách sống và ước mơ trong cuộc đời. Hai nhận định không hề đối lập, chúng bổ sung cho nhau và hoàn thiện thành những quan điểm sống quan trọng đối với mỗi người: Hãy sống thực tế nhưng đừng quên khát vọng. Bài tham khảo Mẫu 3 Những giấc mơ luôn mang dáng vẻ đẹp đẽ và rực rỡ, còn hiện thực lại thường khắc nghiệt và đầy thử thách. Nếu ước mơ là con thuyền lộng lẫy thì hiện thực chính là đại dương mênh mông với vô vàn sóng gió. Cuộc sống sẽ trở nên khô cằn nếu thiếu vắng ước mơ, nhưng cũng sẽ hão huyền nếu con người mải miết chạy theo mộng tưởng mà lãng quên thực tế. Chính vì vậy, hai quan niệm tưởng như đối lập: câu ngạn ngữ “Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta ước vọng quá nhiều” và lời khuyên của nhà văn Nga Pri-vin: “Phải ước mơ nhiều hơn nữa, phải ước mơ tha thiết hơn nữa để biến tương lai thành hiện tại” thực chất lại bổ sung cho nhau, cùng hướng con người tới sự cân bằng giữa khát vọng và khả năng. Ước mơ có thể ví như bầu trời cao rộng, còn con người là những cánh chim nhỏ bé đang cố gắng vươn lên. Nhưng đời người hữu hạn, sức lực có hạn, không ai có thể theo đuổi mọi điều mình mong muốn. Bởi vậy, câu ngạn ngữ nhắc nhở chúng ta cần biết tự lượng sức, sống thực tế, tránh những ước vọng viển vông vượt quá khả năng. Tuy nhiên, nếu chỉ vì sợ giới hạn mà không dám mơ ước, con người sẽ mãi dậm chân tại chỗ. Lời của Pri-vin khẳng định vai trò to lớn của ước mơ: chính khát vọng mãnh liệt giúp con người biến những điều tưởng như xa vời thành hiện thực. Hai quan điểm không phủ định nhau mà cùng tạo nên cái nhìn toàn diện: dám mơ ước nhưng phải tỉnh táo và có trách nhiệm với chính mình. Ước mơ là ngọn hải đăng soi sáng con đường đời, giúp con người vượt qua mông lung, sợ hãi và thử thách. Nhờ có ước mơ, ta dám bước ra khỏi “cái giếng” giới hạn của bản thân để chạm tới những chân trời rộng lớn hơn. Ước mơ lớn đòi hỏi nỗ lực lớn, nhưng chính sự nỗ lực ấy lại tạo ra những bước tiến quan trọng cho cá nhân và xã hội. Câu chuyện anh em nhà Wright kiên trì theo đuổi ước mơ bay lượn như chim và chế tạo thành công chiếc máy bay đầu tiên đã minh chứng rằng khát vọng đúng đắn có thể mở ra những trang mới cho nhân loại. Tuy nhiên, sống hết mình với ước mơ không đồng nghĩa với cố chấp hay mù quáng. Cuộc đời ngắn ngủi, thời gian và sức lực đều hữu hạn, con người cần biết trân trọng từng khoảnh khắc và lựa chọn những ước mơ phù hợp với khả năng. Hạnh phúc không nhất thiết đến từ những điều vĩ đại, đôi khi lại được xây dựng từ những giá trị giản dị và bền vững. Ước mơ nếu tách rời thực tế sẽ dễ đẩy con người vào thất vọng và bi kịch. Sống không có ước mơ chẳng khác nào một cái cây sợ ánh sáng – không thể phát triển và dần héo úa trước dòng chảy của thời gian. Nhưng ước mơ chỉ thực sự có ý nghĩa khi đi cùng với sự nỗ lực, kế hoạch rõ ràng và ý chí bền bỉ. Những tấm gương như Meichan – nữ du học sinh Hàn Quốc giành học bổng toàn phần Đại học Yonsei – cho thấy rằng khi ước mơ gắn liền với quyết tâm và hành động, điều tưởng chừng không thể vẫn có thể trở thành hiện thực. Cuộc sống giống như bốn mùa luân chuyển, phải vượt qua mùa đông giá lạnh mới có thể chạm tới mùa xuân ấm áp. Ước mơ chính là ánh nắng dẫn lối, sưởi ấm và thúc đẩy con người tiến lên. Mỗi người cần giữ cho mình một ngọn lửa khát vọng, dù lớn hay nhỏ, nhưng luôn gắn với thực tế và giá trị tốt đẹp. Sống hết mình vì ước mơ, nhưng tỉnh táo trong lựa chọn – đó chính là cách để cuộc đời ngắn ngủi này trở nên ý nghĩa và rực rỡ hơn. Bài tham khảo Mẫu 4 Cuộc đời con người vốn ngắn ngủi, nhưng khát vọng thì dường như vô hạn. Chính vì thế, giữa ước mơ và hiện thực luôn tồn tại một khoảng cách khiến con người trăn trở. Có ý kiến cho rằng: “Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta ước vọng quá nhiều”, lại có quan điểm khẳng định: “Phải ước mơ nhiều hơn nữa, phải ước mơ tha thiết hơn nữa để biến tương lai thành hiện tại”. Hai cách nhìn tưởng chừng trái ngược nhưng thực chất đều hướng con người tới một lối sống đúng đắn: biết mơ ước, biết hành động và biết tự giới hạn mình trước thực tế. Ước mơ là động lực thôi thúc con người vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Không có ước mơ, con người sẽ sống mờ nhạt, thiếu phương hướng và dễ bằng lòng với hiện tại. Ước mơ giúp ta dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám thử sức với những điều mới mẻ và khám phá năng lực tiềm ẩn của bản thân. Nhờ ước mơ, con người không ngừng sáng tạo, không ngừng tiến bộ. Lịch sử nhân loại đã chứng minh rằng chính những khát vọng lớn lao đã làm thay đổi thế giới, từ những phát minh khoa học cho đến những bước tiến vĩ đại của văn minh. Tuy nhiên, ước mơ nếu không được đặt trong giới hạn của hiện thực sẽ dễ trở thành ảo vọng. Cuộc đời mỗi người đều có giới hạn về thời gian, sức lực và hoàn cảnh. Việc chạy theo quá nhiều khát vọng cùng lúc không chỉ khiến con người kiệt quệ mà còn dễ dẫn đến thất bại. Câu ngạn ngữ “Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta ước vọng quá nhiều” nhắc nhở mỗi người cần tỉnh táo nhìn nhận khả năng của bản thân, biết lựa chọn mục tiêu phù hợp và tập trung nỗ lực vào những điều thiết thực. Sống thực tế không phải là từ bỏ ước mơ, mà là biết điều chỉnh ước mơ cho phù hợp với điều kiện của mình. Ngược lại, nếu chỉ vì sợ thất bại mà thu mình trong những giới hạn an toàn, con người sẽ đánh mất cơ hội phát triển. Lời khuyên của nhà văn Pri-vin khẳng định rằng ước mơ chỉ thực sự có giá trị khi con người dám theo đuổi nó bằng hành động cụ thể. Ước mơ không phải là những suy nghĩ viển vông, mà là những mục tiêu được nuôi dưỡng bằng ý chí, kế hoạch và sự kiên trì. Chỉ khi con người dám mơ và dám làm, tương lai mới có thể được tạo dựng ngay từ hiện tại. Thực tế cho thấy, những người thành công thường là những người biết dung hòa giữa khát vọng và khả năng. Họ không từ bỏ ước mơ, nhưng cũng không mù quáng theo đuổi những điều vượt quá sức mình. Tấm gương của anh em nhà Wright hay nhiều học sinh, sinh viên vượt khó vươn lên trong học tập cho thấy: thành công không đến từ những ước mơ xa rời thực tế, mà từ sự kiên trì theo đuổi mục tiêu rõ ràng, phù hợp và có ý nghĩa. Cuộc sống ngắn ngủi không phải để con người sống cầm chừng hay buông xuôi, mà để sống có mục tiêu và giá trị. Mỗi người cần có cho mình những ước mơ vừa đủ lớn để tạo động lực, vừa đủ thực tế để có thể chạm tới. Khi ước mơ gắn liền với hành động và sự tỉnh táo, con người không chỉ hoàn thiện bản thân mà còn góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Đó chính là ý nghĩa sâu sắc của việc sống có ước mơ nhưng không lãng quên hiện thực. Bài tham khảo Mẫu 5 Cuộc đời mỗi con người đều bị giới hạn bởi thời gian. Chính vì vậy, ngạn ngữ xưa từng nhắc nhở: “Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta ước vọng quá nhiều” như một lời cảnh tỉnh để con người biết trân trọng từng khoảnh khắc, biết chọn lọc những điều thực sự có ý nghĩa mà theo đuổi. Thế nhưng, nhà văn Nga M. Prisvin lại mang đến một góc nhìn khác khi cho rằng: “Phải ước mơ nhiều hơn nữa, phải thiết tha hơn nữa để biến tương lai thành hiện tại”. Hai quan niệm ấy tưởng chừng mâu thuẫn nhưng thực chất lại cùng hướng con người tới một lối sống tỉnh táo và tích cực. Ước mơ giữ vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống con người. Nó giống như ngọn đèn soi sáng con đường ta đi, giúp ta không lạc lối giữa những bộn bề, khó khăn của cuộc đời. Khi có ước mơ, con người sẽ có động lực để vượt qua thử thách, có niềm tin để không bỏ cuộc trước nghịch cảnh. Ước mơ giúp cuộc sống không còn tẻ nhạt, vô nghĩa, mà trở nên sinh động và đáng sống hơn. Chính khát vọng vươn lên đã thôi thúc con người lao động, học tập, sáng tạo và cống hiến cho xã hội. Tuy nhiên, ước mơ không thể tách rời khỏi thực tế. Nếu chỉ mải mê theo đuổi những khát vọng viển vông, vượt quá khả năng của bản thân, con người rất dễ rơi vào thất vọng và chán nản. Vì thế, mỗi người cần biết nhìn nhận đúng năng lực, hoàn cảnh của mình để đặt ra những mục tiêu phù hợp. Ước mơ lớn nên được xây dựng từ những bước đi nhỏ, từ những mục tiêu cụ thể và khả thi. Khi từng bước đạt được thành quả, con người sẽ có thêm niềm tin và sức mạnh để tiến xa hơn. Bên cạnh đó, ước mơ chỉ thực sự có giá trị khi được nuôi dưỡng bằng hành động. Nếu chỉ dừng lại ở mong muốn hay suy nghĩ, ước mơ sẽ mãi nằm trên trang giấy. Để biến tương lai thành hiện tại như lời M. Prisvin nhấn mạnh, con người cần sự kiên trì, nỗ lực và quyết tâm không ngừng. Hành động chính là cầu nối đưa ước mơ từ ý tưởng trở thành hiện thực. Cuộc sống là một hành trình nhiều thử thách, và ước mơ chính là động lực giúp con người bước tiếp. Sống không có ước mơ, con người dễ buông xuôi và đánh mất phương hướng. Nhưng sống có ước mơ mà không biết điều chỉnh cho phù hợp với thực tế cũng sẽ dẫn đến sai lầm. Vì vậy, điều quan trọng nhất là biết dung hòa giữa khát vọng và khả năng, giữa mơ ước và hành động. Ước mơ là món quà quý giá mà cuộc sống ban tặng cho con người. Hãy dám mơ ước, dám khát khao và dám nỗ lực để biến những điều tốt đẹp trong tương lai thành hiện thực. Khi ước mơ được nuôi dưỡng bằng sự thiết tha và hành động đúng đắn, cuộc sống của mỗi người sẽ trở nên ý nghĩa và trọn vẹn hơn.
|





