Viết bài văn về lối sống giản dị

Lối sống giản dị, không phô trương hay xa hoa là phẩm chất đạo đức cao đẹp giúp con người giữ gìn sự thanh thản trong tâm hồn và gắn kết sâu sắc với cộng đồng.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. MỞ BÀI

- Dẫn dắt: Trong cuộc sống hiện đại, khi con người ngày càng có nhiều điều kiện để thể hiện bản thân qua cách ăn mặc, vật chất, lối sống và mạng xã hội, việc chạy theo những giá trị hào nhoáng đôi khi khiến người ta quên mất vẻ đẹp của sự chân thành và vừa đủ.

- Nêu vấn đề: Giản dị tưởng như là một cách sống bình thường, không cầu kì, nhưng đằng sau đó lại là một thái độ sống đáng quý: biết trân trọng những điều thiết thực, không phô trương và không để vật chất quyết định giá trị của bản thân.


II. THÂN BÀI

1. Giải thích khái niệm "lối sống giản dị"

- Định nghĩa: Giản dị là cách sống đơn giản, tự nhiên, không phô trương, không cầu kỳ, xa hoa hay chạy theo những thứ hào nhoáng bên ngoài.

- Giản dị không có nghĩa là nghèo nàn, xuề xòa, cẩu thả hay từ bỏ những nhu cầu chính đáng.

- Các biểu hiện cụ thể của lối sống giản dị:

  • Trong trang phục và tác phong: Ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ, lịch sự, phù hợp với hoàn cảnh và điều kiện kinh tế bản thân, không đua đòi theo mốt đắt tiền.

  • Trong lời nói và giao tiếp: Lời lẽ chân thành, dễ hiểu, khiêm tốn, gần gũi, không hoa mỹ hay trịch thượng.

  • Trong sinh hoạt và công việc: Sống hòa đồng, thân thiện với mọi người, biết tiết kiệm, không lãng phí.


2. Phân tích và bàn luận

a. Vì sao con người cần sống giản dị?

- Giản dị giúp con người nhận ra giá trị thực chất của cuộc sống: Khi không quá phụ thuộc vào vật chất và hình thức, con người có điều kiện quan tâm nhiều hơn đến tri thức, tình cảm, nhân cách và những mối quan hệ chân thành.

- Giản dị giúp con người tránh được áp lực của sự so sánh: Lối sống giản dị giúp mỗi người biết đâu là nhu cầu thực sự của mình, từ đó sống chủ động hơn thay vì để xu hướng hoặc ánh nhìn của người khác điều khiển.

- Giản dị giúp con người sống tiết kiệm và có trách nhiệm: Một người biết trân trọng những gì mình đang có sẽ dễ hình thành ý thức tiết kiệm và trách nhiệm với gia đình, cộng đồng cũng như môi trường.

- Giản dị giúp các mối quan hệ trở nên chân thành hơn: Khi không bị ám ảnh bởi địa vị, tiền bạc hay hình thức, con người dễ đến với nhau bằng sự chân thành.

b. Dẫn chứng

- Chủ tịch Hồ Chí Minh là một trong nhưng biểu tượng tiêu biểu của lối sống giản dị. 

  • Dù giữ cương vị lãnh đạo cao nhất của đất nước, Người vẫn có lối sống gần gũi: Trang phục giản dị, bữa ăn thanh đạm, nơi ở đơn sơ, giao tiếp gần gũi với nhân dân.

  • Sự giản dị của Người không xuất phát từ thiếu thốn mà là sự lựa chọn có ý thức, thể hiện một nhân cách lớn luôn đặt lợi ích của đất nước và nhân dân lên trên

  • Dẫn chứng này cho thấy: giản dị không làm con người nhỏ bé đi; trái lại, khi đi cùng nhân cách và trí tuệ, sự giản dị càng làm nổi bật vẻ đẹp của con người.

- Nhiều người thành công lựa chọn lối sống tiết chế, không phô trương tài sản dù có điều kiện về kinh tế.

c. Mở rộng

Giản dị không đồng nghĩa với nghèo nàn:

- Không nên cho rằng: Sống giản dị là không được sử dụng đồ tốt, phải sống thiếu thốn, không được chăm chút ngoại hình, không cần đặt ra những mục tiêu lớn.

-  Bản chất của giản dị không nằm ở việc con người sở hữu bao nhiêu, mà nằm ở cách họ nhìn nhận và sử dụng những gì mình có.


3. Bài học nhận thức và hành động

a. Về nhận thức

- Hiểu rằng giá trị của con người không được quyết định bởi vật chất hay vẻ ngoài.

- Nhận thức được sự khác biệt giữa “sống giản dị” và “sống thiếu thốn”, “sống tiết kiệm” và “sống keo kiệt”.

- Không nên đánh giá người khác chỉ dựa vào quần áo, đồ dùng hay điều kiện vật chất.

b. Về hành động đối với học sinh

Có thể rèn luyện lối sống giản dị từ những việc rất gần gũi:

- Sử dụng sách vở, đồ dùng học tập tiết kiệm, tránh lãng phí.

- Đầu tư nhiều hơn cho tri thức, sức khỏe, kĩ năng và nhân cách thay vì chỉ chăm chút cho hình ảnh bên ngoài.


III. KẾT BÀI

- Khẳng định lại vấn đề: Lối sống giản dị không khiến cuộc sống trở nên nghèo nàn mà ngược lại, giúp con người lọc bỏ những điều dư thừa để nhận ra những giá trị thực sự quan trọng. Đó là một phẩm chất đáng quý, cần được gìn giữ trong xã hội hiện đại, khi con người ngày càng dễ bị cuốn vào vật chất, hình thức và sự so sánh.

- Lời khuyên: Mỗi người, đặc biệt là người trẻ, cần học cách sống vừa đủ, biết trân trọng những gì mình có nhưng vẫn không ngừng nỗ lực để tiến bộ.


Bài siêu ngắn

Giữa một cuộc sống ngày càng đủ đầy, con người có nhiều cơ hội để sở hữu và thể hiện bản thân. Thế nhưng, liệu có phải càng có nhiều vật chất, chúng ta càng sống hạnh phúc? Theo em, lối sống giản dị là một cách sống đáng quý, giúp con người biết tiết chế nhu cầu, tránh phô trương và hướng đến những giá trị thực chất.

Giản dị là sống không cầu kì, không chạy theo sự xa hoa, biết lựa chọn những điều phù hợp với hoàn cảnh và nhu cầu của mình. Người giản dị không nhất thiết phải sống thiếu thốn; họ có thể sử dụng những món đồ tốt nhưng không xem vật chất là thước đo giá trị bản thân. Trong học tập và cuộc sống, đó có thể là việc sử dụng tiền bạc hợp lí, ăn mặc phù hợp, giao tiếp chân thành và không khoe khoang trên mạng xã hội. Lối sống giản dị trước hết giúp con người nhận ra điều gì thực sự có ý nghĩa. Khi không quá phụ thuộc vào vật chất, ta có thể dành nhiều thời gian hơn cho tri thức, gia đình và những mối quan hệ chân thành. Hơn nữa, giản dị còn giúp mỗi người thoát khỏi áp lực so sánh, bởi hạnh phúc không nên trở thành một cuộc đua xem ai sở hữu nhiều hơn. Chủ tịch Hồ Chí Minh dù giữ cương vị cao nhưng luôn có lối sống thanh đạm, gần gũi, qua đó cho thấy sự giản dị càng trở nên đáng quý khi được xây dựng trên nền tảng của nhân cách. Tuy nhiên, cần hiểu rằng giản dị không đồng nghĩa với xuề xòa hay tự giới hạn bản thân. Mỗi học sinh có thể rèn luyện phẩm chất này từ những việc nhỏ: không đua đòi theo bạn bè, tránh lãng phí, không khoe khoang và biết trân trọng những gì mình đang có.

Giản dị giống như một khoảng lặng giữa cuộc sống nhiều âm thanh: không phô trương nhưng giúp con người nhìn rõ hơn những điều đáng quý. Biết sống vừa đủ cũng chính là biết làm chủ bản thân và trân trọng giá trị thật của cuộc đời.


Bài tham khảo Mẫu 1

Ngạn ngữ Hi Lạp có câu: “Sự bình dị là sự nối giữa nhân ái và sắc đẹp”. Quả thật, giữa một cuộc sống ngày càng đủ đầy, con người có nhiều cách để khẳng định mình, nhưng không phải vẻ hào nhoáng nào cũng làm nên giá trị. Đôi khi, chính sự giản dị, chân thành và biết đủ mới là điều khiến một con người trở nên đáng quý. Vì thế, lối sống giản dị là một phẩm chất đẹp mà mỗi người, đặc biệt là người trẻ, cần nhận thức và rèn luyện.

Giản dị là cách sống không cầu kì, phô trương, biết lựa chọn những điều phù hợp với nhu cầu và hoàn cảnh của mình. Người sống giản dị không nhất thiết phải ăn mặc đơn sơ hay từ chối những vật chất tốt đẹp; điều quan trọng là họ không lấy vật chất làm thước đo giá trị bản thân. Giản dị thể hiện ở việc sử dụng tiền bạc hợp lí, ăn mặc phù hợp, giao tiếp chân thành, không khoe khoang và tập trung vào năng lực thực chất. Nói cách khác, giản dị là sống vừa đủ về vật chất, chân thành trong ứng xử và tỉnh táo trước những giá trị hào nhoáng bên ngoài. Trong xã hội hiện đại, lối sống ấy càng trở nên cần thiết. Trước hết, giản dị giúp con người nhận ra đâu mới là những giá trị bền vững. Một chiếc điện thoại đắt tiền có thể khiến ta được chú ý trong chốc lát, nhưng tri thức, nhân cách và lòng tử tế mới quyết định giá trị lâu dài của một con người. Vật chất giống như lớp vỏ của món quà, còn nhân cách mới là điều nằm bên trong. Khi không quá phụ thuộc vào hình thức, con người sẽ có thêm thời gian và tâm sức để hoàn thiện chính mình.

Không chỉ vậy, giản dị còn giúp chúng ta thoát khỏi áp lực so sánh. Mạng xã hội khiến người trẻ dễ nhìn thấy những cuộc sống tưởng như hoàn hảo của người khác rồi cảm thấy mình chưa đủ tốt. Nếu cứ chạy theo những gì người khác sở hữu, con người sẽ mãi mắc kẹt trong vòng lặp của so sánh và thiếu thốn. Biết sống giản dị giúp mỗi người làm chủ nhu cầu, biết trân trọng những gì mình đang có và sử dụng tiền bạc, thời gian một cách có trách nhiệm.

Chủ tịch Hồ Chí Minh là một tấm gương tiêu biểu cho phẩm chất ấy. Dù giữ cương vị lãnh đạo cao nhất của đất nước, Người vẫn duy trì cuộc sống gần gũi, thanh đạm, từ trang phục, bữa ăn đến nơi ở. Sự giản dị ấy không xuất phát từ thiếu thốn mà bắt nguồn từ một nhân cách lớn, luôn đặt lợi ích của dân tộc và nhân dân lên trên nhu cầu hưởng thụ cá nhân. Qua đó có thể thấy, giản dị không làm con người nhỏ bé đi; trái lại, khi đi cùng trí tuệ và nhân cách, nó càng làm vẻ đẹp con người trở nên nổi bật.

Tuy nhiên, cần hiểu giản dị một cách đúng đắn. Giản dị không đồng nghĩa với nghèo nàn, xuề xòa hay tự giới hạn bản thân. Một người có điều kiện mua đồ tốt nhưng sử dụng chúng hợp lí, không khoe khoang vẫn có thể là người giản dị. Ngược lại, một người ăn mặc đơn sơ nhưng luôn tìm cách chứng tỏ mình hơn người khác thì chưa chắc đã sống giản dị. Vì vậy, bản chất của giản dị không nằm ở việc ta sở hữu bao nhiêu, mà nằm ở cách ta nhìn nhận và sử dụng những gì mình có. Với học sinh, lối sống ấy có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ: không đua đòi theo bạn bè, sử dụng sách vở và tiền bạc tiết kiệm, không khoe thành tích hay điều kiện gia đình trên mạng xã hội, đồng thời dành nhiều thời gian hơn cho việc học tập và rèn luyện nhân cách. Trước mỗi nhu cầu, ta có thể tự hỏi: “Mình thực sự cần điều này hay chỉ muốn có nó vì người khác cũng đang có?”

Sống giản dị không phải là từ bỏ những điều tốt đẹp của cuộc sống mà là biết đặt chúng vào đúng vị trí. Khi con người biết đủ, họ sẽ không còn phải chạy theo mọi thứ lấp lánh trước mắt. Và có lẽ, giữa một thế giới luôn thúc giục chúng ta phải có thêm nhiều thứ, biết sống giản dị chính là một cách để giữ cho tâm hồn mình được nhẹ nhàng và tự do.


Bài tham khảo Mẫu 2

La Bruyere từng nói: “Chân thành, giản dị là cách cư xử khôn khéo”. Câu nói gợi nhắc rằng sự giản dị không chỉ là một cách tổ chức đời sống mà còn thể hiện cách con người nhìn nhận chính mình và đối xử với người khác. Trong thời đại mà hình thức, thương hiệu và những hình ảnh được tạo dựng trên mạng xã hội ngày càng có sức ảnh hưởng, câu hỏi “Thế nào là lối sống giản dị?” trở nên đáng suy ngẫm hơn bao giờ hết.

Trước hết, giản dị có thể hiểu là sống không cầu kì, không phô trương, biết tiết chế những nhu cầu không cần thiết và lựa chọn cách sống phù hợp với hoàn cảnh. Người giản dị có thể mặc một bộ quần áo đẹp, sử dụng một món đồ tốt hay có điều kiện kinh tế khá giả, nhưng họ không xem những thứ ấy là phương tiện để chứng minh mình hơn người. Họ giao tiếp tự nhiên, khiêm tốn, biết trân trọng những điều bình thường và hướng sự quan tâm vào những giá trị thực chất. Vì vậy, giản dị không phải là sống thiếu thốn mà là biết đủ và biết điều gì đáng để theo đuổi.

Một trong những ý nghĩa lớn nhất của lối sống giản dị là giúp con người nhận ra giá trị thật của bản thân. Nếu quá chú trọng đến vẻ ngoài, ta dễ đánh giá mình bằng những thứ có thể mua được. Khi ấy, một chiếc điện thoại mới, một bộ quần áo hàng hiệu hay một chuyến đi đắt tiền có thể trở thành căn cứ để ta so sánh mình với người khác. Nhưng những thứ ấy chỉ là phần nổi của cuộc sống. Điều làm nên một con người vẫn là tri thức, năng lực, nhân cách và cách họ đối xử với những người xung quanh. Giản dị giúp ta quay trở về với phần cốt lõi ấy. Bên cạnh đó, giản dị còn giúp con người sống chủ động hơn. Trong thời đại mạng xã hội, mỗi ngày chúng ta đều bắt gặp vô số hình ảnh về những cuộc sống xa hoa, thành công và hào nhoáng. Nếu không có khả năng tiết chế, ta rất dễ biến cuộc đời mình thành một cuộc đua: người khác có gì, ta cũng muốn có; người khác sống thế nào, ta cũng muốn giống như vậy. Càng chạy theo, con người càng khó cảm thấy đủ đầy. Trái lại, biết xác định nhu cầu thực sự giúp ta tiết kiệm tiền bạc, thời gian và cả năng lượng tinh thần. Lối sống giản dị cũng góp phần tạo nên những mối quan hệ chân thành. Khi một người không quá coi trọng địa vị hay vật chất, họ sẽ ít có nhu cầu khoe khoang hoặc chứng minh mình vượt trội. Trong tình bạn cũng như trong gia đình, sự chân thành bao giờ cũng có sức gắn kết lâu dài hơn những thứ hào nhoáng. Bởi vậy, giản dị không khiến cuộc sống đơn điệu mà giúp con người có cơ hội cảm nhận sâu sắc hơn những điều tưởng như rất bình thường. Chủ tịch Hồ Chí Minh là một minh chứng hết sức rõ ràng cho lối sống giản dị như vậy. Dù là vị lãnh tụ của một đất nước, Người vẫn giữ nếp sống thanh đạm, gần gũi với nhân dân. Bữa ăn, trang phục, nơi ở đều giản dị, nhưng phía sau sự giản dị ấy là một nhân cách lớn và một đời sống tinh thần phong phú. Điều đó cho thấy giá trị của một con người không phụ thuộc vào việc họ sở hữu bao nhiêu mà phụ thuộc vào việc họ sống như thế nào.

Dẫu vậy, giản dị không nên bị hiểu thành sự cẩu thả hay từ chối mọi tiện nghi. Một người chăm chút ngoại hình, mua những sản phẩm chất lượng hoặc đặt ra mục tiêu thành công vẫn có thể sống giản dị nếu họ không phô trương và không lấy vật chất làm thước đo con người. Ngược lại, đua đòi, khoe khoang, tiêu dùng chỉ để theo kịp người khác là những biểu hiện cần phê phán. Đối với học sinh, giản dị có thể bắt đầu từ việc không đòi hỏi cha mẹ mua những món đồ vượt quá nhu cầu, giữ gìn sách vở, sử dụng tiền hợp lí, ăn mặc phù hợp và không biến mạng xã hội thành nơi khoe khoang cuộc sống. Quan trọng hơn, mỗi người cần đầu tư vào tri thức, kĩ năng và nhân cách.

Có những thứ càng phô bày càng nhanh mất giá, nhưng cũng có những giá trị càng lặng lẽ càng bền lâu. Lối sống giản dị chính là một trong những giá trị như thế. Biết sống vừa đủ không làm ta kém nổi bật; nó giúp ta không cần ánh nhìn của người khác để xác nhận giá trị của chính mình.


Bài tham khảo Mẫu 3

“Những điều giản dị nhất thường là những điều chân thực nhất.” – Richard Bach. Có lẽ bởi vậy mà giữa những bộn bề của cuộc sống, một bữa cơm gia đình, một lời hỏi han chân thành hay một người không cố chứng minh mình hơn người khác vẫn có thể đem lại cảm giác bình yên đặc biệt. Từ những điều tưởng nhỏ bé ấy, ta nhận ra rằng giản dị không phải một lối sống nghèo nàn, mà là cách con người lựa chọn điều thực sự có ý nghĩa.

Giản dị trước hết là không cầu kì, không phô trương và biết điều chỉnh nhu cầu của mình cho phù hợp. Người sống giản dị không chạy theo hàng hiệu chỉ để được chú ý, không khoe khoang thành tích hay điều kiện gia đình, cũng không cố xây dựng một hình ảnh xa lạ với con người thật. Họ có thể sở hữu vật chất tốt nhưng biết sử dụng đúng lúc, đúng mục đích. Bởi thế, cốt lõi của giản dị nằm ở thái độ sống chứ không nằm ở mức sống.

Tại sao con người cần giản dị? Trước hết, bởi cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn khi ta không phải liên tục chứng minh mình bằng những thứ bên ngoài. Nếu giá trị bản thân được đặt lên chiếc điện thoại, bộ quần áo hay số lượt thích trên mạng xã hội, chúng ta sẽ luôn lo lắng rằng mình chưa đủ tốt. Hôm nay có một món đồ mới, ngày mai lại xuất hiện một xu hướng khác; nếu cứ chạy theo, điểm đến của sự hài lòng sẽ mãi ở phía trước. Giản dị giúp con người bước ra khỏi cuộc đua ấy để tự hỏi: điều gì thực sự khiến cuộc sống của mình có giá trị? Hơn nữa, giản dị còn là biểu hiện của sự tiết chế và trách nhiệm. Không mua một món đồ chỉ vì đang thịnh hành, không lãng phí thức ăn, biết giữ gìn đồ dùng hay sử dụng thời gian hợp lí đều là những hành động nhỏ nhưng thể hiện khả năng làm chủ bản thân. Khi biết trân trọng những gì đang có, con người cũng dễ hình thành thái độ biết ơn và có trách nhiệm hơn với gia đình, cộng đồng và môi trường.

Sự giản dị cũng khiến các mối quan hệ trở nên gần gũi. Người luôn muốn chứng minh mình giàu có, tài giỏi hay nổi bật thường khó tạo ra cảm giác bình đẳng với người đối diện. Trong khi đó, một lời nói chân thành, một thái độ khiêm tốn có thể xóa đi khoảng cách mà vật chất tạo ra. Nếu hào nhoáng giống như ánh đèn sân khấu chỉ rực rỡ trong chốc lát, thì sự chân thành lại giống như ngọn lửa nhỏ có thể sưởi ấm con người trong một chặng đường dài. Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại chính là một tấm gương nổi bật cho lối sống ấy. Người có địa vị cao nhưng vẫn sống gần gũi, thanh đạm, từ trang phục, bữa ăn đến nơi ở. Sự giản dị của Người không phải biểu hiện của thiếu thốn mà là kết quả của một lựa chọn sống gắn với nhân cách, trách nhiệm và tình yêu dành cho nhân dân. Bên cạnh đó, trong cuộc sống hôm nay cũng có nhiều người dù thành đạt vẫn không phô trương tài sản, dành tiền bạc và thời gian cho gia đình, học tập, công việc hoặc những hoạt động có ích.

Tuy nhiên, không thể đồng nhất giản dị với xuề xòa. Một học sinh mặc bộ quần áo sạch sẽ, đẹp mắt không vì thế mà thiếu giản dị; một người có thu nhập cao sử dụng những sản phẩm chất lượng cũng không phải là người sống xa hoa nếu họ không coi vật chất là thước đo giá trị. Điều đáng phê phán là tâm lí đua đòi, khoe khoang, tiêu dùng thiếu kiểm soát và quá phụ thuộc vào sự công nhận của người khác. Với người trẻ, rèn luyện sự giản dị bắt đầu từ những lựa chọn gần gũi: mua thứ mình cần, giữ gìn thứ mình có, không chạy theo mọi trào lưu và dành nhiều tâm sức hơn cho tri thức, sức khỏe, kĩ năng, nhân cách. Đặc biệt, mỗi khi đứng trước một nhu cầu mới, ta nên biết dừng lại để phân biệt giữa “cần” và “muốn”.

Cuộc sống không nhất thiết phải có thật nhiều thứ mới trở nên phong phú. Đôi khi, biết bỏ bớt những điều dư thừa lại là cách để ta nhìn rõ hơn những điều đáng quý. Giản dị vì thế không làm cuộc đời nhỏ lại; nó giúp con người có đủ tỉnh táo để sống sâu hơn trong chính cuộc đời của mình.


Bài tham khảo Mẫu 4

Có một nghịch lí trong cuộc sống hiện đại: càng có nhiều cơ hội để sở hữu, con người đôi khi lại càng khó cảm thấy mình đã đủ. Một chiếc điện thoại mới nhanh chóng trở thành cũ khi mẫu mới xuất hiện; một bộ quần áo vừa mua có thể trở nên “lỗi mốt” chỉ sau vài tuần. Trong vòng quay ấy, con người rất dễ nhầm lẫn giữa nhu cầu thực sự và mong muốn được người khác công nhận. Bởi vậy, sống giản dị trở thành một lựa chọn đáng quý giúp mỗi người tìm lại sự cân bằng.

Giản dị là cách sống không phô trương, không cầu kì, biết tiết chế nhu cầu và lựa chọn những gì phù hợp với hoàn cảnh. Người giản dị không nhất thiết phải sống nghèo hay từ bỏ những tiện nghi chính đáng. Họ vẫn có thể mặc đẹp, dùng đồ tốt, có ước mơ lớn, nhưng không để vật chất quyết định giá trị của mình. Trong cách giao tiếp, họ chân thành, khiêm tốn; trong sinh hoạt, họ tránh lãng phí; trong học tập, họ chú trọng năng lực thật thay vì chỉ tìm kiếm lời khen. 

Điều đáng quý đầu tiên của lối sống ấy là nó giúp con người làm chủ chính mình. Khi không quá lệ thuộc vào những gì người khác có, ta sẽ không dễ bị cuốn vào cuộc đua vật chất. Một người biết mình cần gì sẽ bình tĩnh hơn trước vô số lời mời gọi của thị trường và mạng xã hội. Thay vì mua một món đồ để không thua kém bạn bè, họ có thể dành khoản tiền ấy cho sách, một khóa học hoặc một trải nghiệm có ý nghĩa. Giản dị, vì vậy, không phải là từ bỏ cuộc sống mà là biết sử dụng nguồn lực của mình vào những điều đáng giá hơn. Không dừng lại ở đó, giản dị còn giúp con người nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều bình thường. Một bữa cơm đủ đầy bên gia đình, một cuộc trò chuyện không cần điện thoại, một người bạn sẵn sàng lắng nghe đôi khi đáng giá hơn rất nhiều món đồ đắt tiền. Khi quá chú ý đến cái lớn lao và hào nhoáng, chúng ta dễ bỏ quên những điều đang âm thầm làm nên hạnh phúc. Giản dị giống như một bộ lọc: khi những lớp phô trương được gạt bớt, những giá trị thật mới hiện lên rõ ràng.

Trong thực tế, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một tấm gương tiêu biểu. Dù giữ trọng trách lớn lao, Người vẫn sống thanh đạm và gần gũi với nhân dân. Từ trang phục, bữa ăn đến nơi ở, mọi thứ đều giản dị, nhưng chính trong sự giản dị ấy lại tỏa sáng một nhân cách lớn. Dẫn chứng ấy chứng minh rằng sự cao quý của một con người không nằm ở việc họ sống xa hoa đến đâu mà ở những giá trị họ tạo ra cho cộng đồng. Ngược lại, những biểu hiện như đua đòi, khoe hàng hiệu, tiêu tiền vượt quá khả năng của gia đình, liên tục xây dựng hình ảnh hào nhoáng trên mạng xã hội đáng được nhìn nhận một cách phê phán. Đặc biệt, nếu một người chỉ cảm thấy mình có giá trị khi được người khác ngưỡng mộ, họ sẽ dễ trở thành “người phụ thuộc” vào ánh nhìn bên ngoài. Tuy nhiên, cũng cần tránh thái độ cực đoan: giản dị không có nghĩa là phủ nhận vật chất hay cho rằng người sử dụng đồ đắt tiền đều sống thiếu đúng đắn. Điều quan trọng là cách chúng ta sử dụng vật chất và vị trí mà nó chiếm giữ trong đời sống tinh thần.

Đối với học sinh, sống giản dị có thể bắt đầu từ việc không đua theo bạn bè, không đòi hỏi cha mẹ những món đồ vượt quá nhu cầu, giữ gìn sách vở, ăn mặc phù hợp và sử dụng mạng xã hội có chừng mực. Quan trọng hơn, hãy dành sự đầu tư cho những thứ không thể mua bằng tiền: tri thức, sức khỏe, kĩ năng và nhân cách.

Sau cùng, giản dị không phải một chiếc áo cũ kĩ khoác lên cuộc đời, mà là một cách nhìn giúp con người biết điều gì nên giữ và điều gì có thể buông bỏ. Khi biết sống vừa đủ, ta không chỉ tiết kiệm được vật chất mà còn giữ được sự bình thản của tâm hồn. Và đó có lẽ là một trong những dạng giàu có đáng quý nhất.


Bài tham khảo Mẫu 5

Con người sinh ra luôn có nhu cầu được công nhận. Chúng ta muốn mình đẹp hơn, giỏi hơn, thành công hơn và đôi khi cũng muốn người khác nhìn thấy những gì mình đang sở hữu. Khát vọng ấy vốn không xấu, nhưng nếu để nó trở thành chiếc la bàn duy nhất, ta rất dễ đi quá xa khỏi những giá trị thật. Chính vì vậy, giữa một thế giới đầy những lời mời gọi về vật chất và hình thức, lối sống giản dị trở thành điều mỗi người cần suy ngẫm.

Nói một cách dễ hiểu, giản dị là sống tự nhiên, không cầu kì, không phô trương và biết điều chỉnh nhu cầu của bản thân một cách hợp lí. Người giản dị không nhất thiết phải có ít tiền hay sử dụng những món đồ rẻ tiền; họ chỉ không coi vật chất là căn cứ để đánh giá mình và người khác. Họ ăn mặc phù hợp, sử dụng đồ dùng tiết kiệm, giao tiếp chân thành, khiêm tốn và không cố biến cuộc sống thành một màn trình diễn. Vì vậy, giản dị thực chất là sự tiết chế ở bên ngoài nhưng lại đòi hỏi sự tỉnh táo ở bên trong.

Trước hết, lối sống giản dị giúp con người biết trân trọng giá trị thực chất. Nếu quá chú ý đến hình thức, chúng ta có thể dễ dàng bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của sự thành công. Một người có thể sở hữu những món đồ rất đắt tiền nhưng chưa chắc đã có tri thức, nhân cách hay lòng tử tế. Ngược lại, một người ăn mặc bình thường vẫn có thể là người giàu có về tâm hồn và năng lực. Bởi vậy, vật chất chỉ nên là phương tiện phục vụ cuộc sống, không nên trở thành chiếc cân dùng để đo giá trị con người. Giản dị còn đem đến sự tự do. Khi không còn phải liên tục chạy theo xu hướng, ta sẽ không cần sống trong tâm thế sợ mình “thua kém” người khác. Đặc biệt, mạng xã hội khiến sự so sánh trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Chỉ vài phút lướt mạng, một người có thể nhìn thấy vô số hình ảnh về những chuyến du lịch, món đồ mới hay cuộc sống sang trọng của người khác. Nếu thiếu tỉnh táo, họ sẽ tưởng rằng mình cũng phải có tất cả những điều ấy mới được xem là thành công. Biết sống giản dị giúp ta hiểu rằng một cuộc đời có ý nghĩa không nhất thiết phải giống với cuộc đời đang được nhiều người ngưỡng mộ. Hơn nữa, giản dị còn gắn với ý thức tiết kiệm và trách nhiệm. Biết giữ gìn một cuốn sách, sử dụng hợp lí tiền bạc hay không mua những thứ chỉ dùng một lần đều là những hành động thể hiện sự tôn trọng đối với công sức của bản thân và gia đình. Từ những lựa chọn nhỏ ấy, con người có thể hình thành một lối sống văn minh, tránh tiêu dùng lãng phí và biết dành nguồn lực cho những mục tiêu quan trọng hơn.

Chủ tịch Hồ Chí Minh là một hình ảnh tiêu biểu cho phẩm chất này. Dù có vị trí đặc biệt trong đời sống chính trị của đất nước, Người vẫn giữ nếp sống thanh đạm, gần gũi và không phô trương. Sự giản dị của Người không khiến Người trở nên kém uy nghiêm; trái lại, nó làm nổi bật một nhân cách lớn luôn hướng về đất nước và nhân dân. Trong đời sống hiện nay cũng vậy, nhiều người thành đạt lựa chọn không khoe khoang tài sản mà tập trung cho công việc, gia đình và những giá trị lâu dài. Tất nhiên, cần tỉnh táo để không biến giản dị thành một quan niệm cực đoan. Không phải cứ mua đồ tốt là xa hoa, cũng không phải cứ ăn mặc đơn sơ là giản dị. Một người có thể sống đầy đủ nhưng vẫn tiết chế, văn minh và khiêm tốn. Điều đáng phê phán là lối sống đua đòi, tiêu dùng thiếu kiểm soát, khoe khoang và coi sự giàu có như thước đo phẩm giá.

Với học sinh, bài học ấy không nằm ở những điều quá lớn lao. Hãy bắt đầu bằng việc không chạy theo mọi trào lưu, biết giữ gìn những gì đang có, sử dụng tiền hợp lí, không khoe khoang trên mạng xã hội và dành nhiều thời gian hơn cho học tập, rèn luyện. Khi đứng trước một món đồ mới, thay vì lập tức nghĩ “Mình có muốn nó không?”, hãy thử hỏi “Mình có thực sự cần nó không?”.

Có lẽ, trưởng thành không chỉ là học cách kiếm được nhiều hơn mà còn là học cách biết điều gì mình không cần phải có. Lối sống giản dị giúp con người bớt bị dẫn dắt bởi những thứ hào nhoáng để có thể sống chủ động, chân thành và sâu sắc hơn. Khi ấy, ta sẽ nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi không nằm ở việc sở hữu thêm một điều gì, mà ở khả năng trân trọng những điều vốn đã ở bên mình.


BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close