Viết bài văn Hiện nay, giới trẻ ít quan tâm đến những sản phẩm văn hoá mang đậm bản sắc dân tộc ... Hãy viết bài văn nghị luận ( khoảng 300 chữ) bàn về vấn đề trên

Hiện nay, giới trẻ ít quan tâm đến những sản phẩm văn hoá mang đậm bản sắc dân tộc như các trò chơi dân gian, những làn điệu dân ca, hát xẩm, các vở tuồng, chèo, cải lương, đờn ca tài tử… Trong khi đó, việc tìm hiểu và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc là một trong những trách nhiệm của giới trẻ - chủ nhân tương lai của đất nước. Hãy viết bài văn nghị luận ( khoảng 300 chữ) bàn về vấn đề trên.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Dẫn dắt: Đất nước Việt Nam với hàng nghìn năm văn hiến đã tạo nên những giá trị văn hóa tinh thần vô cùng đặc sắc (ca dao, dân ca, các loại hình nghệ thuật sân khấu cổ truyền...).

- Nêu vấn đề nghị luận: Giữa dòng chảy hội nhập, thực trạng giới trẻ ngày càng ít quan tâm, thậm chí thờ ơ với văn hóa truyền thống đang trở nên đáng báo động. Ta cần có giải pháp hiệu quả để khắc phục tình trạng ấy.

II. Thân bài

1. Giải thích

- Bản sắc văn hóa dân tộc: Là những giá trị văn hóa (vật chất và tinh thần) bền vững, được hình thành qua lịch sử, tạo nên cốt cách, bản lĩnh và linh hồn của dân tộc Việt Nam.

- Sản phẩm văn hóa mang đậm bản sắc: Các trò chơi dân gian, các làn điệu dân ca (hát xẩm, quan họ...), các loại hình sân khấu (tuồng, chèo, cải lương, đờn ca tài tử...).

2. Thực trạng

- Giới trẻ hiện nay có xu hướng chuộng các sản phẩm văn hóa ngoại lai (K-pop, văn hóa phương Tây, trào lưu mạng xã hội...) hơn là các giá trị truyền thống.

- Nghệ thuật truyền thống chủ yếu thu hút người lớn tuổi, hiếm thấy bóng dáng người trẻ trong các rạp hát.

- Sự đứt gãy trong việc truyền nối: Nhiều bạn trẻ không hiểu ý nghĩa, cảm thấy "buồn ngủ" hay "cổ hủ" khi tiếp cận với các bộ môn này.

3. Nguyên nhân

- Tác động mạnh mẽ của toàn cầu hóa và công nghệ số, sự bùng nổ của các sản phẩm giải trí hiện đại, hấp dẫn, dễ tiếp cận hơn.

- Nhận thức chưa đúng đắn: Coi văn hóa truyền thống là lỗi thời, lạc hậu.

- Cách truyền tải: Một số phương thức quảng bá văn hóa dân tộc còn khô khan, thiếu sự đổi mới để thu hút giới trẻ.

4. Hậu quả 

- Mất gốc văn hóa: Thế hệ trẻ mất đi sự kết nối với quá khứ, không hiểu về cội nguồn dân tộc.

- Hòa tan: Đánh mất bản sắc cá nhân và bản sắc quốc gia trong thế giới phẳng.

- Mai một di sản: Các loại hình nghệ thuật truyền thống đứng trước nguy cơ thất truyền vì thiếu người kế cận.

5. Giải pháp 

- Thay đổi nhận thức: Cần nhìn nhận văn hóa truyền thống là "tài sản" vô giá, là niềm tự hào thay vì gánh nặng.

- Hành động cụ thể:

+ Chủ động tìm hiểu, học hỏi thông qua sách báo, internet hoặc tham gia các câu lạc bộ nghệ thuật truyền thống.

+ Tận dụng công nghệ và sự sáng tạo: "Số hóa" và lan tỏa văn hóa bằng cách sản xuất âm nhạc kết hợp giữa truyền thống và hiện đại.

* Bằng chứng (gợi ý): Ca sĩ Phương Mỹ Chi, Hoàng Thùy Linh thành công vang dội khi kết hợp âm nhạc hiện đại với chất liệu dân ca, cải lương; rapper Double2T mang thanh âm nhạc cụ dân tộc vùng cao vào nhạc Rap tạo xu hướng lớn; hay dự án "Chèo 48h" (Tôi chèo về quê hương) do nhóm bạn trẻ sáng lập đưa nghệ thuật chèo tiếp cận học sinh, sinh viên qua các không gian trải nghiệm thực tế.

7. Phản đề, mở rộng

- Phê phán những cá nhân có thái độ quay lưng, bài xích văn hóa truyền thống, cho rằng các loại hình nghệ thuật cổ truyền là "quê mùa", "lỗi thời"; chạy theo các xu hướng ngoại lai một cách mù quáng, sính ngoại cực đoan dẫn đến hiện tượng "lai căng" văn hóa.

- Không nên áp đặt, ép buộc giới trẻ phải yêu văn hóa truyền thống một cách máy móc; tình yêu văn hóa phải xuất phát từ sự thấu hiểu và rung động tự nhiên.

8. Bài học và liên hệ bản thân

- Bài học: Người trẻ phải vừa là người kế thừa, vừa là người phát triển các giá trị văn hoá truyền thống của quốc gia.

- Liên hệ bản thân:

+ Tự ý thức học hỏi, tìm hiểu ý nghĩa của các làn điệu dân ca hoặc trò chơi dân gian qua sách báo, tư liệu uy tín.

+ Tích cực chia sẻ, lan tỏa các sản phẩm nghệ thuật truyền thống tử tế đến bạn bè; tham gia các hoạt động ngoại khóa, câu lạc bộ văn hóa tại trường học.

+ Không tham gia và kiên quyết bài trừ các hành vi xuyên tạc, bôi nhọ biểu tượng văn hóa quốc gia trên không gian mạng.

III. Kết bài

- Khẳng định lại vấn đề: Bản sắc văn hóa là linh hồn của dân tộc, giữ gìn văn hóa là giữ gìn đất nước.


Bài mẫu siêu ngắn

Dân tộc Việt Nam với hàng nghìn năm văn hiến sở hữu nhiều giá trị tinh thần đặc sắc như dân ca, tuồng, chèo, cải lương. Dẫu vậy, giữa dòng chảy hội nhập hiện nay, thực trạng giới trẻ ngày càng ít quan tâm, thậm chí thờ ơ với văn hóa truyền thống đang trở nên đáng báo động. Ta cần có giải pháp hiệu quả để khắc phục tình trạng ấy.

Bản sắc văn hóa dân tộc chính là những giá trị bền vững tạo nên linh hồn quốc gia. Tuy nhiên, giới trẻ hiện nay lại chuộng văn hóa ngoại lai, làm nảy sinh nguy cơ đứt gãy mạch nguồn truyền nối do họ thấy nghệ thuật cổ truyền thật lỗi thời. Sự thờ ơ này xuất phát từ sức hút của giải trí kỹ thuật số và phương thức quảng bá di sản còn khô khan. Hậu quả là nguy cơ mất gốc văn hóa và khiến các di sản dần mai một vì thiếu người kế cận.

Để giải quyết vấn đề, người trẻ cần thay đổi nhận thức, coi di sản là tài sản vô giá. Việc chủ động học hỏi và số hóa văn hóa bằng cách kết hợp truyền thống với hiện đại là vô cùng cần thiết. Dự án “Chèo 48h” do một nhóm bạn trẻ sáng lập là minh chứng tiêu biểu khi đưa nghệ thuật chèo tiếp cận học sinh, sinh viên qua các không gian trải nghiệm thực tế đầy sáng tạo.

Bên cạnh đó, chúng ta cần phê phán những cá nhân sính ngoại cực đoan, bài xích nghệ thuật cổ truyền là quê mùa. Dù vậy, việc giáo dục không nên áp đặt máy móc mà cần khơi gợi rung động tự nhiên. Nhận thức rõ bài học trách nhiệm, là học sinh, em sẽ chăm chỉ tìm hiểu dân ca và tích cực chia sẻ các giá trị tử tế đến bạn bè.

Bản sắc văn hóa mãi là linh hồn của dân tộc, giữ gìn văn hóa cũng chính là giữ gìn đất nước. Thế hệ trẻ hãy luôn ý thức nối dài sức sống cho các giá trị cội nguồn.


Bài mẫu tham khảo Bài 1

Đất nước Việt Nam với hàng nghìn năm văn hiến đã tạo nên những giá trị văn hóa tinh thần vô cùng đặc sắc. Những câu ca dao thấm đượm tình quê, các làn điệu dân ca ngọt ngào hay các loại hình nghệ thuật sân khấu cổ truyền đều là báu vật được chắt chiu qua bao đời. Dẫu vậy, giữa dòng chảy hội nhập hôm nay, thực trạng giới trẻ ngày càng ít quan tâm, thậm chí thờ ơ với văn hóa truyền thống đang trở nên đáng báo động. Ta cần có giải pháp hiệu quả để khắc phục tình trạng ấy nhằm giữ gìn linh hồn dân tộc.

Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng bản sắc văn hóa dân tộc là những giá trị văn hóa vật chất và tinh thần bền vững, được hình thành qua lịch sử lâu đời, tạo nên cốt cách, bản lĩnh và linh hồn riêng biệt của đất nước Việt Nam. Các sản phẩm văn hóa mang đậm bản sắc có thể kể đến như các trò chơi dân gian, những làn điệu dân ca như hát xẩm, quan họ, cùng các loại hình sân khấu cổ truyền như tuồng, chèo, cải lương hay đờn ca tài tử. Nhìn nhận vào thực tế hiện nay, giới trẻ đang có xu hướng chuộng các sản phẩm văn hóa ngoại lai như âm nhạc K-pop, phim ảnh phương Tây và các trào lưu thịnh hành trên mạng xã hội hơn là các giá trị truyền thống. Tại các rạp hát, nghệ thuật cổ truyền chủ yếu chỉ còn thu hút người lớn tuổi, hiếm thấy bóng dáng người trẻ đến thưởng thức. Sự đứt gãy trong việc truyền nối thế hệ thể hiện rõ khi nhiều bạn trẻ không hiểu ý nghĩa văn hóa, thậm chí cảm thấy "buồn ngủ" hay "cổ hủ" khi tiếp cận với các bộ môn này.

Nguyên nhân dẫn đến hiện trạng trên phần lớn do tác động mạnh mẽ của toàn cầu hóa và công nghệ số, kéo theo sự bùng nổ của các sản phẩm giải trí hiện đại, hấp dẫn, dễ tiếp cận hơn rất nhiều. Đồng thời, một bộ phận thanh niên có nhận thức chưa đúng đắn khi coi văn hóa truyền thống là lỗi thời, lạc hậu. Bên cạnh đó, cách thức truyền tải và quảng bá văn hóa dân tộc của các cơ quan chức năng đôi khi còn khô khan, thiếu sự đổi mới để có thể thu hút giới trẻ. Nếu tình trạng này kéo dài, hậu quả nhãn tiền sẽ là sự mất gốc văn hóa khi thế hệ trẻ mất đi sự kết nối với quá khứ và không hiểu về cội nguồn dân tộc. Chúng ta sẽ đối mặt với nguy cơ bị hòa tan, đánh mất bản sắc cá nhân và bản sắc quốc gia trong thế giới phẳng. Đau lòng hơn, các loại hình nghệ thuật truyền thống sẽ đứng trước nguy cơ thất truyền vì thiếu người kế cận trầm trọng. Chẳng hạn như nhiều nghệ nhân đờn ca tài tử, hát xẩm gạo cội bước sang tuổi xế chiều vẫn luôn đau đáu vì không tìm được hậu duệ để truyền nghề.

Để khắc phục hiện tượng này, giải pháp trước hết là cần thay đổi nhận thức của thế hệ trẻ. Chúng ta phải nhìn nhận văn hóa truyền thống là tài sản vô giá, là niềm tự hào của dân tộc thay vì xem đó là gánh nặng cổ xưa. Về hành động cụ thể, mỗi người trẻ cần chủ động tìm hiểu, học hỏi thông qua sách báo, internet hoặc tham gia các câu lạc bộ nghệ thuật truyền thống. Đặc biệt, chúng ta cần tận dụng công nghệ và sự sáng tạo để "số hóa" và lan tỏa văn hóa bằng cách sản xuất âm nhạc kết hợp giữa truyền thống và hiện đại. Minh chứng tiêu biểu cho hướng đi này chính là dự án "Chèo 48h" (Tôi chèo về quê hương) do một nhóm bạn trẻ sáng lập đã đưa nghệ thuật chèo tiếp cận học sinh, sinh viên qua các không gian trải nghiệm thực tế vô cùng độc đáo.

Dù vậy, chúng ta cũng cần thẳng thắn phê phán những cá nhân có thái độ quay lưng, bài xích văn hóa truyền thống, cho rằng các loại hình nghệ thuật cổ truyền là quê mùa, lỗi thời. Việc chạy theo các xu hướng ngoại lai một cách mù quáng, sính ngoại cực đoan sẽ dẫn đến hiện tượng lai căng văn hóa rất nguy hiểm. Tuy nhiên, ở góc độ mở rộng, chúng ta không nên áp đặt, ép buộc giới trẻ phải yêu văn hóa truyền thống một cách máy móc, bởi tình yêu văn hóa phải xuất phát từ sự thấu hiểu và rung động tự nhiên mới có thể bền vững.

Bài học sâu sắc rút ra là người trẻ phải vừa là người kế thừa, vừa là người phát triển các giá trị văn hóa truyền thống của quốc gia. Là một học sinh, em tự ý thức học hỏi, tìm hiểu ý nghĩa của các làn điệu dân ca hoặc trò chơi dân gian qua sách báo, tư liệu uy tín. Em cũng sẽ tích cực chia sẻ, lan tỏa các sản phẩm nghệ thuật truyền thống tử tế đến bạn bè và tham gia các hoạt động ngoại khóa, câu lạc bộ văn hóa tại trường học. Đồng thời, em quyết tâm không tham gia và kiên quyết bài trừ các hành vi xuyên tạc, bôi nhọ biểu tượng văn hóa quốc gia trên không gian mạng.

Bản sắc văn hóa chính là linh hồn của dân tộc, giữ gìn văn hóa là giữ gìn đất nước. Khi giới trẻ biết trân trọng và làm mới những giá trị cổ truyền, dòng chảy văn hóa Việt Nam sẽ mãi mãi trường tồn cùng thời gian.


Bài mẫu tham khảo Bài 2

Nhà văn người Pháp Antoine de Saint-Exupéry từng có một nhận định sâu sắc rằng văn hóa là những gì còn lại khi người ta đã quên đi tất cả. Đối với Việt Nam, nền văn hóa ấy chính là cội rễ thiêng liêng nâng đỡ tâm hồn con người qua hàng thế kỷ phong ba. Thế nhưng, giữa dòng chảy hội nhập hôm nay, thực trạng giới trẻ ngày càng ít quan tâm, thậm chí thờ ơ với văn hóa truyền thống đang trở nên đáng báo động. Ta cần có giải pháp hiệu quả để khắc phục tình trạng ấy nhằm bảo vệ bản sắc quê hương.

Để nhận diện rõ nét vấn đề này, chúng ta cần hiểu bản sắc văn hóa dân tộc là những giá trị văn hóa bao gồm cả vật chất và tinh thần mang tính bền vững, được hình thành qua lịch sử, tạo nên cốt cách, bản lĩnh và linh hồn của dân tộc Việt Nam. Những sản phẩm văn hóa mang đậm bản sắc ấy chính là các trò chơi dân gian, các làn điệu dân ca như hát xẩm, quan họ, ví giặm cùng các loại hình sân khấu đặc sắc như tuồng, chèo, cải lương, đờn ca tài tử. Đáng buồn thay, giới trẻ hiện nay có xu hướng chuộng các sản phẩm văn hóa ngoại lai từ phong cách K-pop, văn hóa phương Tây đến các trào lưu ngắn hạn trên mạng xã hội hơn là các giá trị truyền thống. Nghệ thuật truyền thống chủ yếu thu hút người lớn tuổi, hiếm thấy bóng dáng người trẻ trong các rạp hát cổ truyền. Sự đứt gãy trong việc truyền nối đang hiển hiện rõ rệt khi nhiều bạn trẻ không hiểu ý nghĩa sâu xa, luôn cảm thấy "buồn ngủ" hay "cổ hủ" khi tiếp cận với các bộ môn này.

Sự quay lưng này xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Về mặt khách quan, đó là tác động mạnh mẽ của toàn cầu hóa và công nghệ số, đưa đến sự bùng nổ của các sản phẩm giải trí hiện đại, hấp dẫn, dễ tiếp cận hơn với thị hiếu nhanh của giới trẻ. Về mặt chủ quan, nhận thức của một bộ phận người trẻ chưa đúng đắn khi họ coi văn hóa truyền thống là lỗi thời, lạc hậu. Thêm vào đó, cách truyền tải và quảng bá văn hóa dân tộc hiện nay của một số tổ chức còn khô khan, thiếu sự đổi mới cần thiết để thu hút giới trẻ. Hậu quả của thực trạng này vô cùng nghiêm trọng, gây ra sự mất gốc văn hóa khi thế hệ trẻ mất đi sự kết nối với quá khứ, không hiểu về cội nguồn dân tộc mình. Sự hòa tan vào dòng chảy thế giới phẳng khiến chúng ta đánh mất bản sắc cá nhân và bản sắc quốc gia. Di sản văn hóa đứng trước nguy cơ mai một, thất truyền vì thiếu đi người kế cận nối nghiệp ông cha. Biểu hiện rõ nhất là các rạp hát chèo, tuồng truyền thống tại các thành phố lớn thường xuyên rơi vào cảnh vắng khán giả, người xem chủ yếu là du khách nước ngoài tham quan.

Nhằm thay đổi cục diện này, giải pháp tiên quyết là phải làm thay đổi nhận thức của giới trẻ. Cần nhìn nhận văn hóa truyền thống là tài sản vô giá, là niềm tự hào to lớn thay vì coi đó là một gánh nặng lỗi thời. Từ nhận thức chuyển sang hành động cụ thể, người trẻ cần chủ động tìm hiểu, học hỏi thông qua sách báo, internet hoặc tham gia các câu lạc bộ nghệ thuật truyền thống tại địa phương. Đặc biệt, việc tận dụng công nghệ và sự sáng tạo để "số hóa" và lan tỏa văn hóa bằng cách sản xuất âm nhạc kết hợp giữa truyền thống và hiện đại là hướng đi vô cùng khả quan. Bằng chứng rõ nét là ca sĩ Phương Mỹ Chi đã gặt hái thành công vang dội khi kết hợp âm nhạc hiện đại với chất liệu dân ca, cải lương, mang đến một làn gió mới đầy sức sống cho âm nhạc truyền thống.

Song song với việc khuyến khích phát triển, chúng ta cần thẳng thắn phê phán những cá nhân có thái độ quay lưng, bài xích văn hóa truyền thống, cho rằng các loại hình nghệ thuật cổ truyền là quê mùa, lỗi thời. Lối sống chạy theo các xu hướng ngoại lai một cách mù quáng, sính ngoại cực đoan sẽ dẫn đến hiện tượng lai căng văn hóa, đánh mất lòng tự tôn dân tộc. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần mở rộng nhận thức rằng không nên áp đặt, ép buộc giới trẻ phải yêu văn hóa truyền thống một cách máy móc, bởi tình yêu văn hóa phải xuất phát từ sự thấu hiểu và rung động tự nhiên.

Nhìn lại vấn đề, bài học sâu sắc cho mỗi người là người trẻ phải vừa là người kế thừa, vừa là người phát triển các giá trị văn hóa truyền thống của quốc gia. Là một học sinh, em tự ý thức học hỏi, tìm hiểu ý nghĩa của các làn điệu dân ca hoặc trò chơi dân gian qua sách báo, tư liệu uy tín. Em sẽ tích cực chia sẻ, lan tỏa các sản phẩm nghệ thuật truyền thống tử tế đến bạn bè và tham gia các hoạt động ngoại khóa, câu lạc bộ văn hóa tại trường học. Đồng thời, em nguyện không tham gia và kiên quyết bài trừ các hành vi xuyên tạc, bôi nhọ biểu tượng văn hóa quốc gia trên không gian mạng.

Bản sắc văn hóa chính là linh hồn của dân tộc, giữ gìn văn hóa là giữ gìn đất nước. Khi mỗi chủ nhân tương lai biết trân trọng cội nguồn, ngọn lửa văn hóa Việt Nam sẽ luôn rực cháy và tỏa sáng rực rỡ.


Bài mẫu tham khảo Bài 3

Bước vào thế kỷ hai mươi mốt với sự phẳng hóa của thế giới, con người dễ dàng kết nối với các nền văn minh khác nhau chỉ qua một cú nhấp chuột. Nhưng cũng chính trong không gian phẳng ấy, văn hóa bản địa đang phải đối mặt với những thách thức chưa từng có. Giữa dòng chảy hội nhập, thực trạng giới trẻ ngày càng ít quan tâm, thậm chí thờ ơ với văn hóa truyền thống đang trở nên đáng báo động. Ta cần có giải pháp hiệu quả để khắc phục tình trạng ấy nhằm bảo tồn những giá trị cốt lõi của quê hương.

Để lý giải thấu đáo, chúng ta cần làm rõ bản sắc văn hóa dân tộc chính là những giá trị văn hóa vật chất và tinh thần bền vững, được hình thành qua lịch sử, tạo nên cốt cách, bản lĩnh và linh hồn của dân tộc Việt Nam. Sản phẩm văn hóa mang đậm bản sắc bao gồm các trò chơi dân gian, các làn điệu dân ca ngọt ngào như hát xẩm, quan họ cùng các loại hình sân khấu truyền thống như tuồng, chèo, cải lương, đờn ca tài tử. Trớ trêu thay, giới trẻ hiện nay có xu hướng chuộng các sản phẩm văn hóa ngoại lai như nhạc K-pop, văn hóa phương Tây, và các trào lưu trên mạng xã hội hơn là các giá trị truyền thống của cha ông. Các bộ môn nghệ thuật truyền thống chủ yếu thu hút người lớn tuổi, hiếm thấy bóng dáng người trẻ trong các rạp hát. Sự đứt gãy trong việc truyền nối thế hệ ngày càng rõ nét khi nhiều bạn trẻ không hiểu ý nghĩa văn hóa, luôn cảm thấy "buồn ngủ" hay "cổ hủ" khi tiếp cận với các bộ môn này.

Tìm về cội nguồn của thực trạng trên, nguyên nhân trước hết là do tác động mạnh mẽ của toàn cầu hóa và công nghệ số, kéo theo sự bùng nổ của các sản phẩm giải trí hiện đại, hấp dẫn, dễ tiếp cận hơn. Về mặt chủ quan, nhận thức của một bộ phận giới trẻ chưa đúng đắn khi họ coi văn hóa truyền thống là lỗi thời, lạc hậu. Đồng thời, cách truyền tải, phương thức quảng bá văn hóa dân tộc hiện nay còn khô khan, thiếu sự đổi mới để thu hút giới trẻ. Hậu quả của căn bệnh thờ ơ này là sự mất gốc văn hóa, khiến thế hệ trẻ mất đi sự kết nối với quá khứ, không hiểu về cội nguồn dân tộc. Chúng ta đối mặt với nguy cơ bị hòa tan, đánh mất bản sắc cá nhân và bản sắc quốc gia trong thế giới phẳng. Di sản văn hóa của cha ông đứng trước nguy cơ mai một, thất truyền vì thiếu người kế cận kế thừa. Biểu hiện cụ thể là nhiều nghệ nhân đờn ca tài tử, hát xẩm gạo cội bước sang tuổi xế chiều nhưng vẫn đau đáu vì không tìm được hậu duệ truyền nghề.

Đối diện với nguy cơ này, việc tìm kiếm giải pháp là điều vô cùng cấp bách. Trước hết, giới trẻ cần thay đổi nhận thức, nhìn nhận văn hóa truyền thống là tài sản vô giá, là niềm tự hào dân tộc thay vì xem đó là gánh nặng cổ xưa. Về hành động cụ thể, mỗi cá nhân cần chủ động tìm hiểu, học hỏi thông qua sách báo, internet hoặc tham gia các câu lạc bộ nghệ thuật truyền thống. Đặc biệt, cần tận dụng công nghệ và sự sáng tạo để "số hóa" và lan tỏa văn hóa bằng cách sản xuất âm nhạc kết hợp giữa truyền thống và hiện đại. Ca sĩ Hoàng Thùy Linh là một minh chứng thành công vang dội khi kết hợp âm nhạc hiện đại với chất liệu dân gian, tạo nên những sản phẩm âm nhạc đậm chất Việt nhưng vẫn vô cùng thời thượng.

Tuy nhiên, bên cạnh việc phát triển, chúng ta cần phê phán những cá nhân có thái độ quay lưng, bài xích văn hóa truyền thống, cho rằng các loại hình nghệ thuật cổ truyền là quê mùa, lỗi thời. Việc chạy theo các xu hướng ngoại lai một cách mù quáng, sính ngoại cực đoan sẽ dẫn đến hiện tượng lai căng văn hóa, đánh mất đi lòng tự tôn dân tộc. Mở rộng vấn đề, chúng ta cũng cần hiểu rằng không nên áp đặt, ép buộc giới trẻ phải yêu văn hóa truyền thống một cách máy móc, bởi tình yêu văn hóa phải xuất phát từ sự thấu hiểu và rung động tự nhiên.

Qua đó, bài học quý báu cho thế hệ hôm nay là người trẻ phải vừa là người kế thừa, vừa là người phát triển các giá trị văn hóa truyền thống của quốc gia. Là một học sinh, em tự ý thức học hỏi, tìm hiểu ý nghĩa của các làn điệu dân ca hoặc trò chơi dân gian qua sách báo, tư liệu uy tín. Em sẽ tích cực chia sẻ, lan tỏa các sản phẩm nghệ thuật truyền thống tử tế đến bạn bè và tham gia các hoạt động ngoại khóa, câu lạc bộ văn hóa tại trường học. Đồng thời, em không tham gia và kiên quyết bài trừ các hành vi xuyên tạc, bôi nhọ biểu tượng văn hóa quốc gia trên không gian mạng.

Bản sắc văn hóa là linh hồn của dân tộc, giữ gìn văn hóa là giữ gìn đất nước. Khi thế hệ trẻ biết tiếp nối giá trị quá khứ bằng tư duy hiện đại, văn hóa Việt Nam sẽ luôn có một chỗ đứng vững chắc trên trường quốc tế.


Bài mẫu tham khảo Bài 4

Trong khi nhiều người trẻ hào hứng chào đón những lễ hội hóa trang phương Tây hay những giai điệu sôi động từ các nhóm nhạc thần tượng nước ngoài, thì những sân khấu chèo, tuồng cổ kính lại đang lặng lẽ đỏ đèn trong vắng lặng. Giữa dòng chảy hội nhập mãnh liệt ấy, thực trạng giới trẻ ngày càng ít quan tâm, thậm chí thờ ơ với văn hóa truyền thống đang trở nên đáng báo động. Ta cần có giải pháp hiệu quả để khắc phục tình trạng ấy để giữ gìn những hạt ngọc quý báu trong kho tàng văn hiến dân tộc.

Bản sắc văn hóa dân tộc được định nghĩa là những giá trị văn hóa vật chất và tinh thần bền vững, được hình thành qua lịch sử lâu đời, tạo nên cốt cách, bản lĩnh và linh hồn riêng biệt của dân tộc Việt Nam. Những sản phẩm văn hóa mang đậm bản sắc này bao gồm các trò chơi dân gian, các làn điệu dân ca như hát xẩm, quan họ cùng các loại hình sân khấu cổ truyền như tuồng, chèo, cải lương, đờn ca tài tử. Tuy nhiên, giới trẻ hiện nay có xu hướng chuộng các sản phẩm văn hóa ngoại lai như âm nhạc K-pop, văn hóa phương Tây và các trào lưu ngắn hạn trên mạng xã hội hơn là các giá trị truyền thống. Nghệ thuật truyền thống chủ yếu thu hút người lớn tuổi, hiếm thấy bóng dáng người trẻ trong các rạp hát. Sự đứt gãy trong việc truyền nối đang diễn ra rõ rệt khi nhiều bạn trẻ không hiểu ý nghĩa văn hóa, luôn cảm thấy "buồn ngủ" hay "cổ hủ" khi tiếp cận với các bộ môn nghệ thuật này.

Nguyên nhân sâu xa của hiện tượng này nằm ở tác động mạnh mẽ của toàn cầu hóa và công nghệ số, đưa đến sự bùng nổ của các sản phẩm giải trí hiện đại, hấp dẫn, dễ tiếp cận hơn đối với tâm lý ưa thích sự nhanh chóng của giới trẻ. Về phía chủ quan, nhận thức của một bộ phận người trẻ chưa đúng dắn khi coi văn hóa truyền thống là lỗi thời, lạc hậu. Mặt khác, cách truyền tải và quảng bá văn hóa dân tộc hiện nay của một số tổ chức còn khô khan, thiếu sự đổi mới cần thiết để thu hút giới trẻ. Hậu quả tất yếu của thực trạng thờ ơ này là sự mất gốc văn hóa, khiến thế hệ trẻ mất đi sự kết nối với quá khứ và không hiểu về cội nguồn dân tộc. Đất nước đứng trước nguy cơ bị hòa tan, đánh mất bản sắc cá nhân và bản sắc quốc gia trong thế giới phẳng. Các loại hình nghệ thuật truyền thống đứng trước nguy cơ mai một, thất truyền vì thiếu người kế cận nối nghiệp. Thực tế cho thấy, nhà hát chèo, tuồng truyền thống tại các thành phố lớn thường xuyên rơi vào cảnh vắng khán giả, người xem chủ yếu là khách du lịch nước ngoài hoặc người lớn tuổi.

Để cứu vãn tình hình, hệ thống giải pháp đồng bộ cần được triển khai ngay lập tức. Trước hết, giới trẻ cần thay đổi nhận thức, nhìn nhận văn hóa truyền thống là tài sản vô giá, là niềm tự hào lớn lao thay vì gánh nặng. Về hành động cụ thể, mỗi cá nhân cần chủ động tìm hiểu, học hỏi thông qua sách báo, internet hoặc tham gia các câu lạc bộ nghệ thuật truyền thống. Chúng ta phải biết tận dụng công nghệ và sự sáng tạo để "số hóa" và lan tỏa văn hóa bằng cách sản xuất âm nhạc kết hợp giữa truyền thống và hiện đại. Một minh chứng sống động là rapper Double2T đã mang thanh âm nhạc cụ dân tộc vùng cao vào nhạc Rap tạo xu hướng lớn trên mạng xã hội, chứng minh rằng chất liệu dân tộc luôn có sức hút mãnh liệt nếu biết cách khai thác.

Mặc dù vậy, chúng ta cũng cần thẳng thắn phê phán những cá nhân có thái độ quay lưng, bài xích văn hóa truyền thống, cho rằng các loại hình nghệ thuật cổ truyền là quê mùa, lỗi thời. Việc chạy theo các xu hướng ngoại lai một cách mù quáng, sính ngoại cực đoan sẽ dẫn đến hiện tượng lai căng văn hóa, đánh mất lòng tự tôn dân tộc. Tuy nhiên, nhìn nhận một cách cởi mở, chúng ta không nên áp đặt, ép buộc giới trẻ phải yêu văn hóa truyền thống một cách máy móc, vì tình yêu văn hóa phải xuất phát từ sự thấu hiểu và rung động tự nhiên.

Tựu trung lại, bài học thiết thực cho mỗi công dân trẻ là phải vừa là người kế thừa, vừa là người phát triển các giá trị văn hóa truyền thống của quốc gia. Là một học sinh, em tự ý thức học hỏi, tìm hiểu ý nghĩa của các làn điệu dân ca hoặc trò chơi dân gian qua sách báo, tư liệu uy tín. Em sẽ tích cực chia sẻ, lan tỏa các sản phẩm nghệ thuật truyền thống tử tế đến bạn bè và tham gia các hoạt động ngoại khóa, câu lạc bộ văn hóa tại trường học. Đồng thời, em không tham gia và kiên quyết bài trừ các hành vi xuyên tạc, bôi nhọ biểu tượng văn hóa quốc gia trên không gian mạng.

Bản sắc văn hóa chính là linh hồn của dân tộc, giữ gìn văn hóa là giữ gìn đất nước. Khi mỗi bạn trẻ biết dùng bàn tay của công nghệ để gìn giữ báu vật cổ truyền, nét đẹp văn hóa Việt Nam sẽ còn mãi tỏa sáng vững bền.


Bài mẫu tham khảo Bài 5

Một danh ngôn nổi tiếng từng khẳng định rằng văn hóa là sợi dây vô hình kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai của một dân tộc. Nếu sợi dây ấy bị đứt gãy, quốc gia đó sẽ mất đi phương hướng trên bản đồ văn minh thế giới. Đáng lo ngại thay, giữa dòng chảy hội nhập hôm nay, thực trạng giới trẻ ngày càng ít quan tâm, thậm chí thờ ơ với văn hóa truyền thống đang trở nên đáng báo động. Ta cần có giải pháp hiệu quả để khắc phục tình trạng ấy nhằm giữ gìn mạch nguồn sống của quốc gia.

Để bàn luận sâu sắc về vấn đề này, cần hiểu bản sắc văn hóa dân tộc là những giá trị văn hóa vật chất và tinh thần mang tính bền vững, được hình thành qua lịch sử, tạo nên cốt cách, bản lĩnh và linh hồn của dân tộc Việt Nam. Những sản phẩm văn hóa mang đậm bản sắc ấy chính là các trò chơi dân gian, các làn điệu dân ca ngọt ngào như hát xẩm, quan họ cùng các loại hình sân khấu truyền thống như tuồng, chèo, cải lương, đờn ca tài tử. Tuy nhiên, giới trẻ hiện nay có xu hướng chuộng các sản phẩm văn hóa ngoại lai như âm nhạc K-pop, văn hóa phương Tây và các trào lưu thịnh hành trên mạng xã hội hơn là các giá trị truyền thống. Các rạp hát nghệ thuật truyền thống chủ yếu thu hút người lớn tuổi, hiếm thấy bóng dáng người trẻ đến thưởng thức. Sự đứt gãy trong việc truyền nối đang diễn ra rõ rệt khi nhiều bạn trẻ không hiểu ý nghĩa văn hóa, cảm thấy "buồn ngủ" hay "cổ hủ" khi tiếp cận với các bộ môn này.

Sở dĩ có thực trạng trên là do tác động mạnh mẽ của toàn cầu hóa và công nghệ số, dẫn đến sự bùng nổ của các sản phẩm giải trí hiện đại, hấp dẫn, dễ tiếp cận hơn rất nhiều. Về mặt chủ quan, nhận thức của một bộ phận người trẻ chưa đúng dắn khi coi văn hóa truyền thống là lỗi thời, lạc hậu. Đồng thời, cách truyền tải và quảng bá văn hóa dân tộc của một số tổ chức còn khô khan, thiếu sự đổi mới để thu hút giới trẻ. Hậu quả của sự thờ ơ này là vô cùng to lớn, gây ra sự mất gốc văn hóa, khiến thế hệ trẻ mất đi sự kết nối với quá khứ, không hiểu về cội nguồn dân tộc. Chúng ta dễ rơi vào cảnh bị hòa tan, đánh mất bản sắc cá nhân và bản sắc quốc gia trong thế giới phẳng. Di sản quý báu đứng trước nguy cơ mai một, thất truyền vì thiếu người kế cận nối nghiệp. Biểu hiện rõ nhất là nhiều nghệ nhân đờn ca tài tử, hát xẩm gạo cội bước sang tuổi xế chiều vẫn luôn đau đáu vì không tìm được hậu duệ truyền nghề.

Đối mặt với thực tế này, giải pháp căn cơ là giới trẻ cần chủ động thay đổi nhận thức của chính mình. Cần nhìn nhận văn hóa truyền thống là tài sản vô giá, là niềm tự hào dân tộc thay vì xem đó là gánh nặng. Về hành động cụ thể, mỗi cá nhân cần chủ động tìm hiểu, học hỏi thông qua sách báo, internet hoặc tham gia các câu lạc bộ nghệ thuật truyền thống. Việc tận dụng công nghệ và sự sáng tạo để "số hóa" và lan tỏa văn hóa bằng cách sản xuất âm nhạc kết hợp giữa truyền thống và hiện đại là vô cùng cần thiết. Học sinh hiện nay đổi mới cách học qua dự án làm video, poster di sản tại trường chính là một cách làm sáng tạo giúp đưa những giá trị cổ xưa đến gần hơn với đời sống đương đại một cách tự nhiên.

Dù vậy, chúng ta cũng cần thẳng thắn phê phán những cá nhân có thái độ quay lưng, bài xích văn hóa truyền thống, cho rằng các loại hình nghệ thuật cổ truyền là quê mùa, lỗi thời. Việc chạy theo các xu hướng ngoại lai một cách mù quáng, sính ngoại cực đoan sẽ dẫn đến hiện tượng lai căng văn hóa, đánh mất bản sắc. Tuy nhiên, ở góc nhìn rộng hơn, chúng ta không nên áp đặt, ép buộc giới trẻ phải yêu văn hóa truyền thống một cách máy móc, bởi tình yêu văn hóa phải xuất phát từ sự thấu hiểu và rung động tự nhiên.

Bài học sâu sắc đặt ra là người trẻ phải vừa là người kế thừa, vừa là người phát triển các giá trị văn hóa truyền thống của quốc gia. Là một học sinh, em tự ý thức học hỏi, tìm hiểu ý nghĩa của các làn điệu dân ca hoặc trò chơi dân gian qua sách báo, tư liệu uy tín. Em sẽ tích cực chia sẻ, lan tỏa các sản phẩm nghệ thuật truyền thống tử tế đến bạn bè và tham gia các hoạt động ngoại khóa, câu lạc bộ văn hóa tại trường học. Đồng thời, em không tham gia và kiên quyết bài trừ các hành vi xuyên tạc, bôi nhọ biểu tượng văn hóa quốc gia trên không gian mạng.

Bản sắc văn hóa là linh hồn của dân tộc, giữ gìn văn hóa là giữ gìn đất nước. Khi mỗi chủ nhân tương lai biết trân trọng cội nguồn, ngọn hải đăng văn hóa Việt Nam sẽ luôn tỏa sáng, định vị bản lĩnh quốc gia trên trường quốc tế.


BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close