Viết bài văn nghị luận xã hội về một vấn đề cần giải quyết: "Là một học sinh, em hãy đề xuất các giải pháp phù hợp để khắc phục lối sống ích kỉ của một bộ phận giới trẻ hiện nay.”

Con người không thể trưởng thành và sống có ý nghĩa nếu chỉ biết quan tâm đến lợi ích của riêng mình.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. MỞ BÀI

- Dẫn dắt: Con người không thể trưởng thành và sống có ý nghĩa nếu chỉ biết quan tâm đến lợi ích của riêng mình.

- Nêu vấn đề: Tuy nhiên, một bộ phận giới trẻ hiện nay vẫn tồn tại lối sống ích kỉ, thờ ơ với người khác và cộng đồng.

II. THÂN BÀI

1. Giải thích 

-Ích kỉ là chỉ quan tâm đến lợi ích, cảm xúc và nhu cầu của bản thân, đặt cái tôi lên trên quyền lợi chính đáng của người khác.

- Lối sống ích kỉ là khi sự vị kỉ trở thành thói quen ứng xử: chỉ muốn nhận về, né tránh trách nhiệm chung, thiếu chia sẻ và không quan tâm đến hậu quả đối với người khác.

→ Ích kỉ không phải là biết chăm lo cho bản thân; điều đáng phê phán là chỉ biết bảo vệ lợi ích cá nhân mà bỏ qua lợi ích và cảm xúc chính đáng của người khác.

2. Thực trạng

- Một số bạn trẻ chỉ quan tâm đến thành tích, quyền lợi hoặc cảm xúc cá nhân.

- Trong học tập, có người không muốn chia sẻ kiến thức, ngại hỗ trợ bạn nhưng lại sẵn sàng nhận sự giúp đỡ.

- Trong hoạt động tập thể, có người né tránh việc chung, chỉ tham gia khi có lợi cho mình.

- Trên mạng xã hội, một số người thờ ơ trước khó khăn của người khác hoặc chỉ quan tâm đến lượt thích, sự chú ý của bản thân.

- Một bộ phận còn có tâm lí: “Không liên quan đến mình thì không cần quan tâm.”

3. Nguyên nhân

- Chủ quan

  • Nhận thức hạn chế: Chưa hiểu đầy đủ giá trị của sự sẻ chia và trách nhiệm với cộng đồng.

  • Cái tôi quá lớn: Luôn đặt nhu cầu, cảm xúc và quyền lợi của mình lên trước.

  • Thiếu khả năng đồng cảm: Khó đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để thấu hiểu.

  • Tâm lí ngại thiệt: Sợ cho đi sẽ khiến bản thân mất thời gian, công sức hoặc lợi ích.

  • Thói quen sống phụ thuộc: Được gia đình chăm sóc quá mức nên ít có cơ hội chia sẻ trách nhiệm.

- Khách quan

  • Gia đình: Một số cha mẹ bao bọc, đáp ứng quá nhiều nhu cầu của con nhưng chưa rèn cho con tinh thần trách nhiệm và chia sẻ.

  • Nhà trường: Việc giáo dục phẩm chất, kĩ năng hợp tác và trách nhiệm cộng đồng đôi khi còn nặng lí thuyết.

  • Xã hội: Môi trường cạnh tranh khiến một số người quá chú trọng thành tích và lợi ích cá nhân.

  • Mạng xã hội: Văn hóa đề cao cái tôi, hình ảnh cá nhân và sự nổi bật dễ khiến người trẻ quan tâm quá mức đến bản thân.

4. Tác hại

- Với bản thân:

  • Dễ trở thành người cô độc, khó xây dựng những mối quan hệ bền vững.

  • Làm giảm khả năng hợp tác, chia sẻ và thích ứng với môi trường tập thể.

  • Dần hình thành cách sống chỉ biết nhận mà không biết cho đi.

  • Khi gặp khó khăn, chính người ích kỉ cũng khó nhận được sự tin tưởng và giúp đỡ từ người khác.

- Đối với gia đình, xã hội và đất nước: 

  • Làm tăng gánh nặng cho cha mẹ khi con cái chỉ biết nhận sự chăm sóc mà không biết quan tâm, chia sẻ.

  • Dễ tạo khoảng cách giữa các thành viên.

  • Làm suy giảm tình cảm và sự gắn kết trong gia đình.

  • Làm suy giảm tinh thần đoàn kết, tương trợ.

  • Khi ai cũng chỉ quan tâm đến lợi ích riêng, những vấn đề chung khó được giải quyết.

  • Tạo nên một môi trường sống lạnh lùng, thiếu đồng cảm.

5. Dẫn chứng thực tế

- Năm 2024, tại một trường THPT ở Hà Nội, từng xuất hiện tình trạng học sinh chứng kiến bạn bị bạo lực nhưng không can ngăn mà đứng xem, quay video và chia sẻ trên mạng xã hội. Hành vi này thể hiện sự thiếu đồng cảm và trách nhiệm: thay vì bảo vệ người đang gặp nguy hiểm, một số học sinh lại biến nỗi đau của bạn thành nội dung để thỏa mãn sự tò mò.

- Trong nhiều hoạt động nhóm ở trường học, giáo viên vẫn gặp tình trạng một số học sinh không làm phần việc của mình nhưng đến khi hoàn thành lại muốn hưởng kết quả chung, buộc những thành viên có trách nhiệm phải làm thay. Đây là biểu hiện rất gần gũi của lối sống ích kỉ: muốn hưởng thành quả tập thể nhưng né tránh phần trách nhiệm của cá nhân.

6. Mở rộng vấn đề

- Phản đề: 

  • Bên cạnh những người sống ích kỉ, vẫn có rất nhiều bạn trẻ biết quan tâm, chia sẻ và chủ động đóng góp cho tập thể, cộng đồng.

  • Họ sẵn sàng giúp đỡ bạn bè trong học tập, tham gia hoạt động thiện nguyện, bảo vệ môi trường và hỗ trợ người gặp khó khăn.

  • Những hành động ấy cho thấy tuổi trẻ không chỉ có nhu cầu khẳng định bản thân mà còn có khả năng sống vì người khác và vì lợi ích chung.

- Mở rộng: 

  • Khắc phục ích kỉ không có nghĩa là yêu cầu người trẻ hi sinh bản thân trong mọi hoàn cảnh.

  • Mỗi người vẫn cần biết chăm sóc sức khỏe, bảo vệ quyền lợi chính đáng và theo đuổi mục tiêu cá nhân.

  • Điều cần thay đổi là sự ích kỉ cực đoan, khi lợi ích cá nhân được đặt lên trên quyền lợi chính đáng của người khác.

  • Đồng thời, sẻ chia cũng cần có giới hạn và sự tỉnh táo, tránh giúp đỡ mù quáng hoặc để lòng tốt bị lợi dụng.

7. Bài học nhận thức và hành động

- Nhận thức:

  • Hiểu rằng con người luôn sống trong các mối quan hệ và không thể trưởng thành hoàn toàn bằng sức riêng.

  • Nhận ra sự sẻ chia không khiến mình “thiệt đi” mà giúp xây dựng niềm tin và các mối quan hệ tốt đẹp.

  • Biết phân biệt tự trọng, tự bảo vệ bản thân với ích kỉ.

- Hành động

  • Bắt đầu từ việc nhỏ: biết giúp đỡ bạn bè, chia sẻ công việc gia đình, giữ lời hứa và hoàn thành phần việc được giao.

  • Khi làm việc nhóm, không trốn tránh trách nhiệm, không chiếm công, không chỉ hưởng thành quả chung.

  • Tập lắng nghe và đặt mình vào vị trí của người khác trước khi phán xét.

  • Chủ động tham gia hoạt động tập thể, tình nguyện hoặc những hoạt động vì cộng đồng phù hợp.

  • Khi thấy người khác gặp khó khăn, lựa chọn cách hỗ trợ phù hợp thay vì thờ ơ.

  • Tự kiểm điểm sau mỗi hành động: “Việc mình làm chỉ có lợi cho mình hay còn mang lại điều tốt đẹp cho người khác?”

- Gia đình

  • Phân công việc nhà phù hợp để con biết chia sẻ trách nhiệm.

  • Không đáp ứng mọi yêu cầu của con một cách vô điều kiện.

  • Cha mẹ làm gương bằng cách quan tâm và tôn trọng các thành viên.

- Nhà trường

  • Tăng hoạt động làm việc nhóm, dự án cộng đồng, hoạt động thiện nguyện.

  • Đánh giá cả tinh thần hợp tác và trách nhiệm, không chỉ đánh giá kết quả cá nhân.

  • Kịp thời biểu dương những hành động biết chia sẻ, hỗ trợ người khác.

III. KẾT BÀI

- Khẳng định lại vấn đề: Lối sống ích kỉ khiến con người thu hẹp thế giới của mình và làm suy yếu sự gắn kết giữa người với người.

- Liên hệ bản thân 

- Lời kêu 

Bài mẫu siêu ngắn Mẫu 1

Xã hội loài người vận hành dựa trên sự gắn kết, nhưng lối sống ích kỷ ở một bộ phận người trẻ hiện nay đang tạo ra những rạn nứt nguy hại. Ích kỷ không phải là việc biết tự chăm sóc hay bảo vệ quyền lợi chính đáng của bản thân, mà là thái độ đề cao cái tôi cực đoan, chỉ muốn nhận về mà trốn tránh trách nhiệm với người xung quanh.

Thực trạng này xuất hiện rõ qua việc nhiều học sinh trốn tránh việc chung, ngại hỗ trợ bạn bè nhưng lại đòi hỏi quyền lợi tối đa. Tình trạng một số bạn trẻ đứng quay clip khi thấy bạn bị bạo lực thay vì can ngăn chính là hồi chuông báo động về sự dửng dưng. Lối sống ấy xuất phát từ cái tôi quá lớn, tâm lý sợ thiệt thòi cùng sự nuông chiều vô điều kiện từ gia đình. Để chữa lành "căn bệnh" này, giải pháp gốc rễ phải bắt đầu từ sự thức tỉnh nhận thức của chính mỗi học sinh. Chúng ta cần rèn luyện khả năng đặt mình vào vị trí của người khác trước khi đưa ra phán xét hay lựa chọn hành động. Hãy thực hành sự sẻ chia từ những việc nhỏ nhất: chủ động hoàn thành phần việc khi làm việc nhóm, chia sẻ kiến thức với bạn yếu hơn, và kiên quyết nói không với thái độ “không phải việc của mình thì bỏ qua”.

Lối sống vị kỷ chỉ mang lại sự cô độc, trong khi biết mở lòng sẽ mang đến niềm vui chân chính. Sự cho đi không làm con người thiệt thòi, mà trái lại, nó mở rộng biên giới tâm hồn, biến mỗi học sinh trở thành một mắt xích ấm áp trong cộng đồng.

Bài mẫu siêu ngắn Mẫu 2

Trong các bài tập nhóm ở trường phổ thông, không khó để bắt gặp hình ảnh những học sinh cố tình trốn tránh phần việc chung nhưng đến khi hoàn thành lại muốn đứng tên hưởng trọn thành quả. Hiện tượng này phản ánh một góc tối đáng lo ngại: lối sống ích kỷ, thực dụng đang gieo mầm ngay trên ghế nhà trường.

Sự ích kỷ không chỉ làm giảm khả năng hợp tác mà còn biến môi trường học đường trở nên lạnh lùng. Bên cạnh nguyên nhân từ tâm lý lười biếng của cá nhân, sự bao bọc quá mức từ cha mẹ và lối giáo dục đôi khi còn nặng về điểm số cá nhân cũng góp phần làm gia tăng lối sống này. Để khắc phục, giải pháp cấp thiết là tái định hình môi trường giáo dục từ nhà trường và gia đình. Các thầy cô cần đưa tiêu chí "tinh thần hợp tác và trách nhiệm tập thể" vào hệ thống đánh giá thay vì chỉ chăm chăm vào thành tích riêng lẻ; đồng thời tăng cường các dự án học tập đòi hỏi sự phối hợp. Gia đình cần thôi gánh vác thay mọi việc, chủ động phân công việc nhà để rèn cho con tính tự lập và biết quan tâm đến người thân.

Khi học sinh được đặt vào môi trường bắt buộc phải phối hợp và sẻ chia, thói quen vị kỷ sẽ dần bị đẩy lùi. Một thế hệ biết vì người khác sẽ là nền tảng vững chắc để kiến tạo nên một xã hội văn minh, giàu tính nhân văn và bền chặt.

Bài mẫu siêu ngắn Mẫu 3

Liệu chúng ta đang sống trong một thế giới mà lượt tương tác trên mạng xã hội quan trọng hơn nỗi đau của người đối diện? Sự lên ngôi của văn hóa đề cao cái tôi trên không gian số đã khiến lối sống ích kỷ của một bộ phận giới trẻ trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết.

Khi cái tôi bị biến thành trung tâm vũ trụ, con người dễ dàng xem nhẹ cảm xúc của người khác, chỉ hành động khi có lợi cho bản thân. Nhìn thấy người gặp nạn nhưng chỉ nhanh tay quay video để "câu view" thay vì can ngăn hay giúp đỡ chính là biểu hiện đỉnh điểm của sự dửng dưng. Để giải quyết cuộc khủng hoảng về sự đồng cảm này, giải pháp then chốt nằm ở việc đẩy mạnh trải nghiệm cộng đồng và rèn luyện trách nhiệm số. Học sinh cần chủ động bước ra khỏi màn hình ảo để tham gia vào các chiến dịch tình nguyện, hoạt động bảo vệ môi trường hay các câu lạc bộ hỗ trợ người yếu thế. Những trải nghiệm thực tế này là liều thuốc hữu hiệu nhất để đánh thức lòng trắc ẩn. Trên mạng xã hội, người trẻ cần kiên quyết từ bỏ thói quen dùng nỗi đau của người khác làm trò đùa hay công cụ câu tương tác.

Sống vị tha không phải là một khẩu hiệu xa xăm mà là một sự lựa chọn bản lĩnh. Khi biết tắt đi cái tôi ích kỷ để thắp lên ngọn lửa vì cộng đồng, tuổi trẻ mới thực sự tỏa sáng đúng nghĩa.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 1

Trong đại dương bao la của nhân loại, mỗi con người chúng ta đều khao khát khẳng định sự tồn tại của mình. Thế nhưng, đáng buồn thay, một bộ phận giới trẻ hiện nay lại chọn cách sống như những "ốc đảo cô độc", tự bao bọc mình bằng những bức tường kính mờ đục. Họ nhìn thế giới qua lăng kính của cái tôi cá nhân, chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân mà quên mất rằng, một hòn đảo dù đẹp đến đâu cũng sẽ héo úa nếu không nhận được phù sa từ dòng chảy cộng đồng. Lối sống ích kỉ ấy đang trở thành một loại lực cản âm thầm, bóp nghẹt những giá trị nhân văn tốt đẹp mà lứa tuổi học sinh cần vun đắp.

Ích kỉ, hiểu một cách đơn giản, là khi một cá nhân chỉ biết đặt nhu cầu, cảm xúc và quyền lợi của mình lên trên tất thảy mọi người xung quanh. Lối sống ích kỉ không chỉ là một hành động đơn lẻ mà là một thói quen ứng xử mang tính vị kỉ: chỉ muốn nhận về mà không muốn cho đi, luôn né tránh trách nhiệm chung và thờ ơ trước những nỗi đau của người khác. Chúng ta cần phân biệt rõ giữa việc biết chăm sóc bản thân – một nhu cầu chính đáng – với sự vị kỉ cực đoan, nơi con người sẵn sàng chà đạp lên quyền lợi người khác để thỏa mãn chính mình.

Thực trạng này hiện hữu rất rõ nét trong môi trường học đường và đời sống thường nhật. Trong lớp học, không khó để bắt gặp những bạn trẻ có học lực giỏi nhưng lại ích kỉ, không muốn chia sẻ kiến thức hay hỗ trợ bạn bè vì sợ người khác vượt mặt mình. Trong các hoạt động ngoại khóa, nhiều bạn chỉ tham gia một cách hời hợt, "chọn việc nhẹ nhàng" và né tránh những phần việc chung vất vả. Thậm chí trên mạng xã hội, sự thờ ơ được đẩy lên đỉnh điểm khi nhiều người trẻ chỉ quan tâm đến số lượt thích trên ảnh cá nhân mà hoàn toàn vô cảm trước những lời kêu gọi giúp đỡ hay những vấn đề nhức nhối của xã hội.

Nguyên nhân chủ quan dẫn đến thực trạng này trước hết là do nhận thức hạn hẹp về giá trị của sự gắn kết. Cái tôi quá lớn khiến người trẻ luôn mặc định mình là trung tâm của vũ trụ, dẫn đến sự thiếu hụt khả năng đồng cảm. Tâm lí "ngại thiệt" và sợ mất thời gian công sức cũng khiến họ khép cửa lòng mình lại. Về khách quan, sự bao bọc quá mức từ gia đình đã tước đi cơ hội được sẻ chia trách nhiệm của con cái. Bên cạnh đó, áp lực thành tích từ nhà trường và văn hóa đề cao sự nổi bật cá nhân trên không gian ảo cũng vô tình cổ xúy cho lối sống ích kỉ này.

Hậu quả của lối sống vị kỉ là vô cùng nghiêm trọng. Đối với cá nhân, người ích kỉ sẽ dần trở thành những kẻ độc hành trong chính cuộc đời mình, họ khó có được những tình bạn chân thành và sự tin tưởng từ người khác. Khả năng hợp tác và thích ứng bị thui chột khiến họ dễ dàng gục ngã khi bước ra môi trường tập thể khốc liệt. Đối với gia đình và xã hội, lối sống này tạo ra khoảng cách lạnh lẽo giữa các thành viên, biến gia đình từ tổ ấm thành nơi trú ngụ tạm bợ. Khi lòng tốt bị thay thế bằng sự thực dụng, tinh thần đoàn kết dân tộc sẽ suy giảm, tạo nên một môi trường sống thiếu đi hơi ấm của tình người.

Chúng ta có thể thấy rõ tác hại này qua những dẫn chứng đau lòng trong thực tế. Năm 2024, tại một trường THPT ở Hà Nội, dư luận đã rúng động trước video một học sinh bị bạo lực trong khi bạn bè xung quanh không ai can ngăn, thậm chí còn đứng quay phim và chia sẻ lên mạng để câu tương tác. Đó là đỉnh điểm của sự vô cảm và ích kỉ. Hay trong các bài tập nhóm thường ngày, giáo viên thường xuyên phải đối mặt với tình trạng "kẻ ăn không người làm", khi một vài cá nhân ích kỉ chỉ chờ hưởng thành quả mà không đóng góp bất cứ nỗ lực nào, gây nên sự bất công và rạn nứt trong tình bạn.

Tuy nhiên, nhìn nhận một cách công bằng, chúng ta vẫn thấy những điểm sáng từ những bạn trẻ có tâm hồn rộng mở. Họ tham gia các chiến dịch tình nguyện mùa hè xanh, sẵn sàng nhường cơm sẻ áo cho đồng bào vùng lũ. Những hành động ấy chứng minh rằng tuổi trẻ vẫn luôn chứa đựng nguồn năng lượng của lòng vị tha, chỉ cần được khơi gợi đúng lúc. Khắc phục ích kỉ không có nghĩa là bắt người trẻ phải hi sinh mù quáng, mà là dạy họ biết cân bằng giữa quyền lợi cá nhân và nghĩa vụ cộng đồng, biết sống tỉnh táo để lòng tốt không bị lợi dụng.

Để khắc phục lối sống này, mỗi học sinh cần bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất. Chúng ta phải học cách lắng nghe và đặt mình vào vị trí của người khác trước khi đưa ra bất kì phán xét nào. Trong học tập, hãy biến kiến thức thành món quà để sẻ chia thay vì là vũ khí để tị hiềm. Gia đình cần thôi bao bọc con cái một cách thái quá, hãy để trẻ được làm việc nhà, được chịu trách nhiệm với lỗi sai của mình. Nhà trường cũng cần đổi mới cách đánh giá, thay vì chỉ tôn vinh điểm số cá nhân, hãy khen ngợi những dự án tập thể có sự gắn kết và tính nhân văn cao.

Hành trình phá vỡ những bức tường kính để bước ra khỏi "ốc đảo cô độc" có thể sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng đó là con đường duy nhất để chúng ta trưởng thành thực thụ. Tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn tự hỏi mình sau mỗi hành động: "Việc này chỉ tốt cho mình hay còn mang lại niềm vui cho ai khác?". Khi mỗi chúng ta biết bớt đi một chút cái tôi ích kỉ, xã hội sẽ không còn là những mảnh ghép rời rạc mà trở thành một bức tranh puzzle hoàn chỉnh, rạng rỡ tình thương. Hãy cùng nhau sống như những dòng sông mang phù sa đi tưới mát mọi miền đất, thay vì là những hồ nước tĩnh lặng nhưng tù đọng.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 2

Một hộp thức ăn nhanh chỉ thỏa mãn cơn đói tức thời, nhưng bộ rễ sồi bám sâu mới giúp cây đứng vững trước bão giông. Giới trẻ hôm nay cũng vậy, đang trước lựa chọn giữa sự ích kỉ và trách nhiệm cộng đồng. Thực trạng ích kỉ của một bộ phận người trẻ hiện nay đòi hỏi giải pháp khắc phục kịp thời. Là học sinh, em tin rằng rèn luyện sẻ chia là cách cấy sâu rễ sồi vào đất quê.

Ích kỉ là thái độ chỉ quan tâm đến lợi ích, nhu cầu cá nhân, đặt cái tôi lên trên quyền lợi chính đáng của người khác. Lối sống ích kỉ hình thành khi sự vị kỉ này lặp lại thành hành vi thường hằng: chỉ muốn nhận về, né tránh trách nhiệm chung và thờ ơ trước khó khăn của mọi người. Lối sống này hoàn toàn khác biệt với việc tự chăm sóc bản thân lành mạnh.

Thực tế, lối sống vị kỉ đang diễn ra với nhiều biểu hiện đáng lo ngại trong học đường. Nhiều học sinh chỉ chú trọng thành tích cá nhân mà từ chối hỗ trợ bạn bè học yếu. Trên mạng xã hội, một bộ phận người trẻ tỏ ra vô cảm trước hoạn nạn của người khác quanh mình.

Về chủ quan, lối sống này bắt nguồn từ nhận thức hạn chế của người trẻ về giá trị của trách nhiệm và sự sẻ chia. Cái tôi quá lớn khiến họ luôn đặt nhu cầu cá nhân lên hàng đầu, thiếu năng lực đồng cảm. Tâm lý ngại thiệt và sống phụ thuộc cũng nuôi dưỡng tính vị kỉ.

Về khách quan, sự bao bọc quá mức của gia đình đã vô tình tạo nên tính ích kỉ ở con cái từ nhỏ. Tại nhà trường, việc rèn rèn tinh thần hợp tác đôi khi vẫn nặng lý thuyết. Áp lực học tập cùng văn hóa đề cao cái tôi ảo trên mạng cũng đẩy học sinh vào thu mình.

Lối sống ích kỉ mang lại những hệ lụy nghiêm trọng trước hết là đối với chính bản thân học sinh. Kẻ vị kỉ sẽ dần cô độc, khó xây dựng những tình bạn chân thành, vững bền. Việc thiếu khả năng hợp tác khiến họ dễ bị đào thải và khó nhận được sự giúp đỡ khi hoạn nạn.

Đối với gia đình và xã hội, thói ích kỉ đè nặng gánh nặng lên vai cha mẹ, tạo khoảng cách giữa các thành viên. Trong đời sống chung, sự vị kỉ bào mòn tinh thần đoàn kết. Khi ai cũng chỉ nghĩ đến lợi ích riêng, các vấn đề chung của đất nước sẽ khó giải quyết.

Sức tàn phá của thói vô cảm ích kỉ đã hiển hiện rõ trong thực tế học đường. Chúng ta chắc chắn chưa quên vụ việc năm 2024 tại một trường THPT ở Hà Nội, học sinh chứng kiến bạn bị bạo lực không can ngăn mà đứng quay video đăng mạng xã hội. Thêm vào đó, thực trạng học sinh trốn tránh trách nhiệm bài tập nhóm để hưởng công chung diễn ra rất phổ biến.

Tuy nhiên, bên cạnh bộ phận ích kỉ, vẫn có rất nhiều bạn trẻ biết sống vì cộng đồng, chủ động tham gia hoạt động thiện nguyện. Khắc phục sự ích kỉ cũng không đồng nghĩa với việc hy sinh bản thân mù quáng. Mỗi người vẫn cần chăm sóc sức khỏe và bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.

Để khắc phục, bản thân mỗi học sinh cần thay đổi nhận thức, rèn luyện kỹ năng làm việc nhóm có trách nhiệm. Gia đình cần ngừng chiều chuộng vô điều kiện, hướng dẫn con chia sẻ việc nhà hằng ngày. Nhà trường cũng cần tăng cường hoạt động trải nghiệm, đánh giá học sinh qua tinh thần hợp tác thực tế.

Tóm lại, việc rũ bỏ sự hời hợt của hộp thức ăn nhanh ích kỉ để vun bồi bộ rễ sồi trách nhiệm là hành trình tự rèn luyện đầy kiêu hãnh của giới trẻ. Là học sinh, em nguyện nỗ lực rèn luyện lòng nhân ái, tích cực sẻ chia từ những việc làm nhỏ bé nhất hằng ngày. Hãy cùng nhau cấy sâu những mầm xanh sẻ chia để mảnh đất quê hương luôn tràn ngập tình yêu ấm áp, nhân văn.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 3

Mỗi giọt nước nếu chỉ muốn bo bo giữ lấy sự trong trẻo của riêng mình, từ chối việc hòa quyện, sớm muộn gì cũng sẽ bị ánh nắng mặt trời làm bốc hơi và tan biến không dấu vết. Chỉ khi dũng cảm buông bỏ sự chật hẹp, chịu tan vào biển lớn, giọt nước ấy mới có thể tồn tại trường tồn và góp phần tạo nên những cơn sóng vĩ đại. Đáng tiếc thay, trong nhịp sống hiện đại, có một bộ phận người trẻ đang tự biến mình thành những giọt nước đơn độc ấy khi mắc kẹt trong lối sống ích kỉ. Làm thế nào để phá vỡ lớp vỏ bọc ích kỉ, đưa người trẻ hòa nhập lại với cộng đồng đang là một trong những bài toán giáo dục nhức nhối nhất hiện nay.

Trước hết, chúng ta cần bóc tách rành mạch khái niệm ích kỉ. Ích kỉ không phải là việc bạn biết cách yêu thương và chăm lo cho sức khỏe, tương lai của bản thân. Ích kỉ là trạng thái tâm lý chỉ chăm chăm đến lợi ích, cảm xúc và nhu cầu của mình, sẵn sàng giẫm đạp hoặc chối bỏ quyền lợi chính đáng của người khác. Khi sự vị kỉ ấy trở thành "lối sống", nó biến thành một thói quen ứng xử độc hại: chỉ khao khát được nhận về, né tránh mọi trách nhiệm chung, thiếu sự sẻ chia và phớt lờ hoàn toàn hậu quả do hành động của mình gây ra cho tập thể.

Thực trạng của những "giọt nước không chịu tan" này đang hiện hữu rất rõ nét trong đời sống học đường và xã hội. Trong học tập, không khó để bắt gặp những cá nhân khư khư giấu giếm tài liệu hay phương pháp giải bài hay, ngại hỗ trợ bạn bè nhưng lại luôn là người đầu tiên đưa tay nhận sự giúp đỡ. Trong các hoạt động phong trào, họ tìm đủ mọi lý do để thoái thác phần việc nặng nhọc, chỉ lộ diện khi có phần thưởng hoặc quyền lợi. Đáng sợ hơn, trên không gian mạng xã hội, một bộ phận thanh niên trở nên vô cảm trước nỗi đau của đồng loại, chỉ quan tâm đến việc bức ảnh của mình được bao nhiêu lượt thả tim. Triết lý sống của họ gói gọn trong một câu lạnh lùng: “Không liên quan đến mình thì không cần quan tâm.”

Sự hình thành của lối sống này bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân phức tạp. Về mặt chủ quan, cái tôi của người trẻ đang bị thổi phồng quá mức. Họ thiếu hẳn khả năng đồng cảm, không biết cách đặt mình vào vị trí của người khác. Tâm lý "sợ thiệt thòi", sợ tốn thời gian và công sức đã trói buộc lòng tốt của họ. Bên cạnh đó, thói quen sống dựa dẫm vào cha mẹ từ bé khiến họ thiếu hẳn ý thức gánh vác trách nhiệm. Về khách quan, gia đình có phần lỗi lớn khi bao bọc con cái quá mức, đáp ứng mọi nhu cầu vật chất nhưng quên mất việc rèn giũa lòng vị tha. Nhà trường đôi khi lại chạy theo điểm số, biến học sinh thành những cỗ máy thi cử hơn là những con người biết thấu cảm. Thêm vào đó, văn hóa mạng xã hội suy tôn sự nổi tiếng cá nhân đã vô tình dung túng cho căn bệnh vĩ cuồng này.

Nếu không được ngăn chặn, lối sống ích kỉ sẽ để lại những hệ lụy khôn lường. Đối với bản thân, những người sống ích kỉ đang tự xây một bức tường cách ly chính mình với thế giới. Họ khó lòng tạo dựng được những mối quan hệ chân thành, dần trở nên cô độc. Đến khi gặp giông bão, chính họ sẽ không nhận được sự cưu mang từ ai. Đối với gia đình và xã hội, một đứa con ích kỉ sẽ là gánh nặng tinh thần khổng lồ cho cha mẹ. Xã hội sẽ trở nên lạnh lẽo, rời rạc, mất đi sức mạnh của sự đoàn kết và tương trợ – những yếu tố sống còn để giải quyết các cuộc khủng hoảng chung của nhân loại.

Sự tàn nhẫn của thói ích kỉ từng khiến dư luận bàng hoàng. Trong thời điểm đại dịch Covid-19 bùng phát căng thẳng tại Việt Nam năm 2021, khi cả nước oằn mình chống dịch, vẫn có những cá nhân ích kỉ khai báo y tế gian dối để trốn cách ly, hoặc vơ vét gom hàng hóa nhu yếu phẩm, đẩy cộng đồng vào nguy cơ lây nhiễm chéo và khan hiếm hàng hóa trầm trọng. Trong lĩnh vực văn học, nhân vật Chí Phèo trước khi gặp Thị Nở cũng từng là nạn nhân của một xã hội ích kỉ, vô cảm làng Vũ Đại, nơi người ta chỉ biết đẩy nhau vào chân tường vì lợi ích cá nhân, để rồi tạo ra những bi kịch đẫm máu.

Tuy nhiên, chúng ta cần có một cái nhìn công bằng. Khắc phục ích kỉ không có nghĩa là ta cổ xúy cho việc người trẻ phải hi sinh bản thân một cách vô lý. Mỗi người vẫn có quyền mưu cầu hạnh phúc, bảo vệ lợi ích chính đáng và chăm lo cho sức khỏe của mình. Lòng tốt cũng cần sự tỉnh táo để không bị lợi dụng. Điều ta cần loại bỏ là sự ích kỉ cực đoan, thứ chủ nghĩa cá nhân hẹp hòi làm tổn thương cộng đồng.

Vậy, học sinh cần làm gì để vượt qua thói xấu này? Về mặt nhận thức, hãy hiểu rằng con người là một thực thể xã hội, không ai có thể tồn tại và thành công một cách độc lập. Sự sẻ chia không làm bạn nghèo đi, mà nó xây dựng cho bạn một ngân hàng niềm tin vô giá. Hãy biết phân biệt giữa lòng tự trọng và sự vị kỷ. Về hành động, hãy bắt đầu từ những việc nhỏ bé nhất: giữ đúng lời hứa, hoàn thành tốt phần việc nhóm được giao, và chủ động chia sẻ việc nhà với cha mẹ. Trước khi phán xét ai đó, hãy học cách đặt mình vào hoàn cảnh của họ. Đặc biệt, hãy tập thói quen tự vấn bản thân: "Việc mình làm có đang giẫm đạp lên lợi ích của ai không?".

Gia đình phải là nơi đầu tiên triệt tiêu thói ích kỉ. Cha mẹ hãy ngừng việc đáp ứng mọi yêu cầu vô lý của con. Hãy phân công việc nhà để trẻ hiểu được giá trị của sự chia sẻ trách nhiệm. Nhà trường cần đẩy mạnh các dự án học tập nhóm, các chương trình tình nguyện ngoại khóa, và đánh giá học sinh bằng tinh thần hợp tác thay vì chỉ chăm chăm vào điểm số cá nhân.

Đừng biến mình thành một giọt nước tự làm bốc hơi chính mình trong sự kiêu ngạo chật hẹp. Hãy mạnh dạn phá bỏ lớp vỏ bọc ích kỉ, mở rộng vòng tay để hòa quyện vào biển lớn của tình nhân loại. Bởi lẽ, tuổi trẻ chỉ thực sự rực rỡ và có ý nghĩa khi bạn biết cách sống không chỉ cho riêng mình, mà còn mang lại những giá trị ấm áp, tốt đẹp cho những người xung quanh.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 4

Nhà thơ Tố Hữu đã từng viết những vần thơ đầy sức ám ảnh: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Câu nói giản dị ấy chứa đựng một triết lí nhân sinh sâu sắc mà dường như đang dần bị lãng quên trong nhịp sống hối hả của một bộ phận giới trẻ hôm nay. Thay vì mở lòng để lan tỏa yêu thương, nhiều người lại chọn cách sống thu mình trong "chiếc kén" ích kỉ, chỉ biết vun vén cho bản thân mà mặc kệ nỗi đau của người bên cạnh. Là một học sinh đang trong hành trình hoàn thiện nhân cách, tôi nhận thấy việc đề xuất các giải pháp để khắc phục lối sống ích kỉ là một nhiệm vụ cấp thiết để xây dựng một xã hội văn minh, nhân ái.

Ích kỉ không đơn thuần là sự yêu thương bản thân, mà là một trạng thái tâm lí tiêu cực khi cá nhân chỉ biết nhìn thấy lợi ích và cảm xúc của chính mình. Lối sống ích kỉ thể hiện qua thói quen chỉ muốn chiếm phần hơn, né tránh những trách nhiệm chung và hoàn toàn thiếu vắng lòng trắc ẩn. Chúng ta cần hiểu rằng, biết bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình là tự trọng, nhưng nếu sự tự bảo vệ ấy đi kèm với việc bỏ qua tổn thương của người khác thì đó chính là biểu hiện của sự suy thoái đạo đức.

Thực tế hiện nay, lối sống ích kỉ của giới trẻ biểu hiện qua rất nhiều lát cắt của đời sống. Trong học đường, đó là tâm lí "giấu bài", ngại giúp đỡ những bạn yếu thế vì sợ mất thời gian của mình. Trong gia đình, nhiều bạn trẻ coi sự chăm sóc của cha mẹ là nghĩa vụ đương nhiên, chỉ biết đòi hỏi quyền lợi mà hiếm khi hỏi han, chăm sóc lại đấng sinh thành. Trên mạng xã hội, chủ nghĩa cá nhân lên ngôi khi người ta sẵn sàng buông những lời bình luận miệt thị để thỏa mãn cái tôi quyền lực ảo, hoặc thờ ơ trước những nghịch cảnh của đồng bào để theo đuổi những giá trị hào nhoáng hời hợt.

Nguyên nhân dẫn đến thực trạng này bắt nguồn từ cả hai phía. Về chủ quan, đó là sự thiếu hụt trong kĩ năng đồng cảm và nhận thức sai lệch về hạnh phúc. Nhiều bạn trẻ lầm tưởng rằng chỉ cần mình thành đạt, mình giàu có là đủ, mà quên mất rằng con người là một sinh vật xã hội. Về khách quan, môi trường cạnh tranh khốc liệt hiện nay vô tình đẩy con người vào cuộc đua "ai nhanh hơn, ai giỏi hơn", khiến sự sẻ chia trở nên xa xỉ. Gia đình và nhà trường đôi khi quá chú trọng vào việc nhồi nhét kiến thức mà quên đi việc tưới tắm cho tâm hồn con người bằng những bài học về lòng nhân ái.

Hậu quả của sự vị kỉ là một sự rạn nứt nghiêm trọng về mặt tình cảm. Một người ích kỉ sẽ sớm nhận ra mình đang sống giữa một sa mạc lòng tin, nơi không ai muốn kết giao hay giúp đỡ họ lúc hoạn nạn. Lối sống này làm tăng gánh nặng tâm lí cho những người thân yêu và làm suy yếu sức mạnh đoàn kết của cộng đồng. Một đất nước mà thế hệ trẻ chỉ biết sống cho riêng mình sẽ là một đất nước thiếu đi khát vọng cống hiến, nơi những giá trị truyền thống tốt đẹp như "lá lành đùm lá rách" sẽ dần bị mai một và thay thế bằng sự lạnh lùng vô cảm.

Chúng ta có thể tìm thấy sự đối lập giữa ích kỉ và vị tha qua những tấm gương văn học và thực tế. Trong tác phẩm "Chiếc lá cuối cùng" của O. Henry, cụ Behrman đã hi sinh cả mạng sống của mình trong đêm mưa bão để vẽ nên chiếc lá hi vọng cứu sống cô gái trẻ Johnsy. Đó là biểu tượng cao đẹp nhất của việc sống không ích kỉ. Ngược lại, trong cuốn nhật kí "Mãi mãi tuổi hai mươi", liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc đã bày tỏ sự trăn trở trước những người thanh niên thời bấy giờ chỉ lo cho bản thân mà trốn tránh trách nhiệm với tổ quốc. Sự hi sinh của những người đi trước chính là cái gương phản chiếu rõ nhất sự nhỏ nhen của lối sống ích kỉ trong thời bình.

Tuy nhiên, chúng ta không nên nhìn nhận vấn đề một cách cực đoan. Sống vì người khác không có nghĩa là bỏ quên bản thân mình. Một người biết chăm sóc tốt cho chính mình mới có đủ năng lực và năng lượng để giúp đỡ người khác. Sự sẻ chia chỉ thực sự có giá trị khi nó xuất phát từ một tâm thế tự nguyện và tỉnh táo. Chúng ta cần phê phán lối sống ích kỉ cực đoan, nhưng đồng thời cũng cần trân trọng những nỗ lực khẳng định bản sắc cá nhân chính đáng của giới trẻ trong thời đại mới.

Giải pháp căn cơ nhất chính là sự thay đổi trong tư duy của mỗi cá nhân học sinh. Chúng ta cần rèn luyện thói quen làm việc tốt mỗi ngày, từ những việc giản đơn như nhặt một mẩu rác nơi công cộng hay giảng cho bạn một bài toán khó. Gia đình cần là nơi rèn luyện cho con tính tự lập và trách nhiệm, thông qua việc phân công việc nhà một cách công bằng. Nhà trường nên tổ chức nhiều hơn các dự án học tập gắn liền với lợi ích cộng đồng để học sinh thấy được niềm vui khi thành quả của mình mang lại lợi ích cho người khác. Đặc biệt, việc kịp thời biểu dương những hành động đẹp sẽ tạo ra hiệu ứng lan tỏa mạnh mẽ trong giới trẻ.

Lối sống ích kỉ giống như một lớp rêu phong bám vào tâm hồn, nếu không được tẩy rửa, nó sẽ làm mờ đi vẻ lấp lánh của nhân cách. Tôi tin rằng, khi chúng ta biết "cho đi" một cách chân thành, chúng ta sẽ nhận lại được nhiều hơn thế: đó là sự thanh thản trong tâm hồn và sự trân trọng từ cộng đồng. Hãy để mỗi ngày trôi qua, lời dạy của Tố Hữu luôn vang vọng trong tâm trí, nhắc nhở chúng ta sống một cuộc đời rộng mở, vị tha, để thanh xuân không chỉ là những thành tích cá nhân mà là những kỉ niệm đẹp đẽ về sự sẻ chia và lòng nhân ái bao la

Bài mẫu chi tiết Mẫu 5

Nhà văn Helen Keller từng nhận định: 'Khoa học tìm ra phương thuốc cho mọi tệ nạn; nhưng không tìm ra phương thuốc cho tệ nạn tồi tệ nhất - sự thờ ơ.' Lời cảnh tỉnh ấy soi sáng thực trạng ích kỉ của một bộ phận giới trẻ hiện nay, những người đang sống hời hợt như những hạt bồ công anh trước gió lớn. Đề xuất giải pháp khắc phục lối sống vị kỉ này là trách nhiệm của mỗi học sinh.

Ích kỉ là thái độ sống chỉ quan tâm lợi ích cá nhân, đặt cái tôi lên trên quyền lợi chính đáng của người khác. Lối sống ích kỉ hình thành khi thói vị kỉ trở thành thói quen thường nhật: chỉ biết nhận về mà không muốn cho đi, né tránh việc chung và dửng dưng trước hoạn nạn.

Thực tế, thói ích kỉ đang len lỏi vào học đường với nhiều biểu hiện đáng lo ngại. Nhiều học sinh chỉ biết vun vén cho thành tích cá nhân, giữ kín kiến thức mà không muốn giúp đỡ bạn bè cùng tiến bộ. Trên mạng xã hội, sự thờ ơ trước nỗi đau của người khác dần phổ biến.

Về chủ quan, lối sống vị kỉ bắt nguồn từ nhận thức lệch lạc của người trẻ khi chưa hiểu rõ giá trị của sự sẻ chia. Cái tôi quá lớn khiến họ luôn đặt nhu cầu của mình lên trước và thiếu năng lực đồng cảm. Tâm lý ngại thiệt cùng thói quen sống phụ thuộc cũng nuôi dưỡng thói xấu này.

Về khách quan, sự bao bọc quá mức từ gia đình đã tước đi cơ hội học cách sẻ chia trách nhiệm của con cái từ bé. Tại nhà trường, việc giáo dục đạo đức đôi khi còn nặng lý thuyết. Áp lực cạnh tranh cùng văn hóa đề cao cái tôi ảo trên mạng cũng đẩy người trẻ vào ích kỉ.

Lối sống ích kỉ mang lại những hậu quả nặng nề trước hết là đối với chính bản thân học sinh. Kẻ chỉ biết sống cho riêng mình sẽ dần trở nên cô độc, khó xây dựng được những mối quan hệ bền vững, chân thành. Việc thiếu kỹ năng hợp tác khiến họ dễ thất bại và khó được giúp đỡ.

Đối với gia đình và xã hội, thói ích kỉ làm gia tăng gánh nặng lên vai cha mẹ, tạo khoảng cách và rạn nứt tình cảm giữa các thành viên. Trong cộng đồng, lối sống này làm suy giảm tinh thần đoàn kết. Khi ai cũng chỉ bảo vệ lợi ích cá nhân, các vấn đề chung khó giải quyết.

Sự tương phản giữa lòng nhân ái và thói vị kỉ được minh chứng rõ qua thực tế và văn học. Chúng ta vô cùng khâm phục dự án thiện nguyện 'Nuôi Em' do anh Hoàng Hoa Trung sáng lập năm 2014, nuôi cơm trưa cho trẻ em vùng cao. Vẻ đẹp ấy cũng tỏa sáng qua nhân vật Huấn Cao trong 'Chữ người tử tù' của Nguyễn Tuân, người vượt qua lợi ích riêng để cho chữ viên quản ngục.

Tuy nhiên, bên cạnh bộ phận ích kỉ, vẫn có rất nhiều bạn trẻ đang ngày đêm cống hiến, chủ động đóng góp cho tập thể bằng tinh thần tình nguyện. Khắc phục thói ích kỉ cũng không đồng nghĩa với việc đòi hỏi phải hy sinh bản thân. Việc tự chăm sóc, bảo vệ quyền lợi chính đáng là cần thiết.

Để khắc phục, mỗi học sinh cần chủ động rèn luyện lối sống vì tập thể, tích cực tham gia các hoạt động nhóm và biết lắng nghe bạn bè. Cha mẹ cần phân công công việc nhà phù hợp để rèn cho con tinh thần trách nhiệm. Nhà trường cần tăng hoạt động trải nghiệm, biểu dương kịp thời học sinh sẻ chia.

Tóm lại, lời cảnh tỉnh của Helen Keller nhắc nhở giới trẻ không được phép sống hời hợt như hạt bồ công anh trước gió lớn. Là học sinh, em tự rèn cho mình lối sống biết sẻ chia hằng ngày từ những việc làm nhỏ bé, thiết thực nhất. Hãy cùng nhau dập tắt sự thờ ơ ích kỉ, xây dựng một cộng đồng đất nước Việt Nam luôn ấm áp, đoàn kết và tràn ngập tình yêu thương giữa con người.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 6

Nhà văn Nam Cao từng để lại một triết lý vô cùng xót xa trong tác phẩm "Đời thừa": “Kẻ mạnh không phải là kẻ dẫm lên vai kẻ khác để thỏa mãn lòng ích kỉ. Kẻ mạnh chính là kẻ giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai mình”. Câu nói ấy nhói lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa bối cảnh hiện đại, khi mà không ít người trẻ đang nhốt mình trong một chai thủy tinh như những ngọn nến leo lét. Họ cháy vì bản thân, tiêu thụ dưỡng khí nhưng lại ngăn cách ánh sáng tỏa ra thế giới xung quanh. Việc tìm ra những giải pháp cốt lõi để đập vỡ lớp kính ích kỉ ấy đang là một sứ mệnh quan trọng của nền giáo dục.

Để thấu hiểu ngọn nguồn, ta cần làm rõ khái niệm ích kỉ. Đó là căn bệnh của tâm hồn, khi một người chỉ biết hướng mọi suy nghĩ, hành động về phía lợi ích và nhu cầu của cá nhân, sẵn sàng đặt cái "tôi" lên trên quyền lợi chính đáng của tập thể. Lối sống ích kỉ là sự nâng cấp của thói quen này, biến nó thành một nguyên tắc sống lạnh lùng: chỉ muốn vơ vét, trốn tránh nghĩa vụ chung và vô tâm trước những khó khăn của đồng loại. Rõ ràng, yêu thương bản thân là bản năng tự nhiên, nhưng việc bảo vệ lợi ích cá nhân bằng cách tước đoạt lợi ích của người khác lại là một sự suy đồi về mặt đạo đức.

Thực tế đang phơi bày những ngọn nến leo lét một cách đáng báo động. Trong lớp học, tình trạng "cha chung không ai khóc" khi làm bài tập nhóm vẫn diễn ra thường xuyên. Có những cá nhân lười biếng, đẩy hết trách nhiệm cho bạn bè nhưng lại chực chờ ghi tên mình vào báo cáo để hưởng điểm chung. Sự ích kỉ ấy còn bộc lộ qua sự thờ ơ lạnh nhạt trên không gian số. Nhiều bạn trẻ mải mê theo đuổi lượt thích ảo, sẵn sàng buông những lời mạt sát để hạ bệ người khác chỉ vì muốn chứng tỏ mình nổi bật. Họ sống với phương châm vô cảm: việc ai nấy lo, hồn ai nấy giữ.

Nguyên nhân của lối sống này rất phức tạp. Ở góc độ cá nhân, đó là sự nghèo nàn về mặt nhận thức, thiếu đi khả năng đồng cảm sâu sắc. Tâm lý sợ chịu thiệt thòi, sợ phải nhường nhịn khiến các em thu mình lại. Việc được gia đình cưng chiều từ nhỏ cũng tước đi cơ hội để các em học cách gánh vác trách nhiệm. Ở góc độ xã hội, sự cạnh tranh khốc liệt của nền kinh tế thị trường đã vô tình cổ xúy cho chủ nghĩa cá nhân. Mạng xã hội thì không ngừng tôn vinh những hình tượng cá nhân xuất chúng, khiến người trẻ lầm tưởng rằng việc chà đạp lên người khác để ngoi lên là biểu hiện của sự thành đạt. Cha mẹ và nhà trường đôi khi cũng vô tình tiếp tay cho thói ích kỉ khi chỉ đòi hỏi con cái phải có bảng điểm đẹp mà lơ là việc dạy các em cách yêu thương con người.

Hậu quả của việc tự nhốt mình trong chai thủy tinh là vô cùng tàn nhẫn. Với bản thân, người sống ích kỉ sẽ đánh mất đi khả năng kết nối chân thành. Sự lạnh lùng của họ tạo ra những bức tường cô lập, khiến họ không thể hòa nhập và thích ứng khi bước ra ngoài xã hội. Với gia đình và cộng đồng, một đứa con ích kỉ sẽ hút cạn sức lực của cha mẹ mà không bao giờ biết báo đáp. Một xã hội cấu thành từ những cá nhân vị kỷ sẽ trở thành một xã hội rời rạc, vô cảm, mất đi sức mạnh tương trợ để vượt qua các cuộc khủng hoảng chung của đất nước.

Sự ích kỉ đôi khi để lại những nỗi đau tột cùng. Năm 2024, một đoạn video lan truyền trên mạng xã hội ghi lại cảnh một nữ sinh THPT tại Hà Nội bị một nhóm bạn bạo hành dã man. Đáng phẫn nộ hơn, xung quanh có rất nhiều học sinh khác chứng kiến nhưng không một ai can ngăn. Họ chỉ đứng xem, cười đùa và dùng điện thoại quay phim để câu view. Sự vô cảm và ích kỉ bảo vệ bản thân ấy đã đẩy nạn nhân vào sự hoảng loạn tột cùng. Ở một góc nhìn văn học, bi kịch của nhân vật Macbet trong kiệt tác của William Shakespeare cũng là hệ quả của thói ích kỉ, tham vọng quyền lực tột độ. Ông sẵn sàng nhúng chàm, phản bội nhà vua, tàn sát bạn bè chỉ để đoạt lấy chiếc vương miện, để rồi cuối cùng phải trả giá bằng chính sinh mạng và sự cô độc đến điên dại.

Tuy nhiên, chúng ta không được phép mất niềm tin. Trong bóng tối, vẫn có những người trẻ mang trái tim ấm áp, sẵn sàng xông pha vào các vùng lũ lụt, quyên góp tiền bạc và sức lực để giúp đỡ đồng bào. Điều đó chứng tỏ thanh niên không hề vô cảm. Hơn nữa, việc chống lại sự ích kỉ không có nghĩa là ta ép buộc người trẻ phải trở thành những vị thánh sống, hy sinh quyền lợi cơ bản của mình một cách mù quáng. Chúng ta cần sự sẻ chia trong tỉnh thức, biết bảo vệ mình nhưng không làm hại người.

Giải pháp bắt đầu từ nhận thức. Học sinh cần thấu hiểu rằng sự tồn tại của mỗi cá nhân luôn gắn liền với cộng đồng. Sự sẻ chia là khoản đầu tư sinh lời nhất cho những mối quan hệ bền vững. Về hành động, hãy bắt đầu từ việc không đùn đẩy trách nhiệm khi làm việc nhóm. Tập thói quen lắng nghe người khác trước khi đưa ra phán xét. Hãy chủ động tham gia các hoạt động thiện nguyện, và sẵn sàng đưa tay ra khi thấy bạn bè vấp ngã thay vì đứng nhìn vô cảm.

Gia đình phải là nơi rèn luyện đầu tiên. Cha mẹ hãy giao việc nhà cho con, tập cho con biết nghĩ đến phần của người khác khi ăn uống. Nhà trường cần đổi mới phương thức đánh giá, đưa các dự án phục vụ cộng đồng vào chương trình tính điểm, kịp thời biểu dương những hành động nghĩa hiệp.

Ngọn nến dẫu có sáng đến đâu, nếu cứ nằm mãi trong chai thủy tinh kín mít, nó sẽ nhanh chóng tắt lụi vì thiếu dưỡng khí. Hãy đập vỡ lớp vỏ bọc ích kỉ ấy, để ngọn lửa tâm hồn bạn được tỏa sáng và sưởi ấm cho những người xung quanh. Bởi vì, đúng như Nam Cao đã nói, bạn chỉ thực sự là kẻ mạnh khi bạn biết dùng đôi vai của mình để nâng đỡ những mảnh đời yếu thế hơn mình.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 7

Có một câu chuyện kể về một nhóm sinh viên cùng nhau tổ chức một bàn tiệc thịnh soạn sau khi hoàn thành dự án lớn. Trong khi mọi người đang vui vẻ thưởng thức, một bạn trong nhóm bỗng nhận được tin nhắn từ người lao công thường ngày vẫn quét dọn hành lang trường học đang gặp khó khăn. Thay vì tiếp tục cuộc vui, bạn ấy đã lặng lẽ gói phần thức ăn của mình và xin phép rời đi để giúp đỡ bác lao công. Hành động nhỏ ấy khiến cả bàn tiệc lặng đi, đánh thức lòng trắc ẩn của những người còn lại. Câu chuyện đơn giản này cho chúng ta thấy ranh giới mong manh giữa một bàn tiệc ích kỉ của cá nhân và một chén cơm sẻ nửa đầy tình người. Nó là minh chứng cho việc lối sống ích kỉ hoàn toàn có thể được khắc phục nếu chúng ta biết lắng nghe tiếng nói của trái tim.

Ích kỉ là trạng thái khi con người chỉ quan tâm đến cái "tôi" của mình, coi lợi ích cá nhân là thước đo duy nhất cho mọi hành động. Lối sống ích kỉ khiến người trẻ trở nên vô cảm, chỉ muốn nhận lấy sự giúp đỡ mà không bao giờ có ý định đáp đền, luôn đặt cảm xúc của mình lên trên nỗi đau của người khác. Điều này hoàn toàn khác với việc có lòng tự trọng và biết bảo vệ quyền lợi cá nhân; ích kỉ chính là sự chiếm đoạt và thờ ơ một cách có hệ thống trước những nhu cầu chính đáng của cộng đồng.

Thực trạng ích kỉ trong giới trẻ hiện nay diễn ra khá phổ biến và tinh vi. Đó là hình ảnh những học sinh thản nhiên "lướt qua" một cụ già cần giúp đỡ qua đường vì sợ trễ giờ học thêm. Đó là sự cạnh tranh thiếu lành mạnh trong học tập, nơi thành tích của mình được xây dựng trên sự cô lập của bạn bè. Trên không gian mạng, lối sống này còn thể hiện qua việc người trẻ chỉ mải mê xây dựng một hình ảnh hoàn hảo cho bản thân mà không mảy may quan tâm đến những vấn đề môi trường hay những mảnh đời bất hạnh đang cần sự chung tay giúp đỡ của cả thế hệ.

Nguyên nhân dẫn đến sự vị kỉ này có gốc rễ sâu xa từ nhận thức và giáo dục. Một bộ phận giới trẻ chưa hiểu rằng hạnh phúc thực sự chỉ đến khi chúng ta kết nối và cống hiến. Cái tôi quá lớn và tâm lí "sợ thiệt" khiến họ luôn trong tư thế phòng thủ với thế giới xung quanh. Bên cạnh đó, lối sống thực dụng của xã hội hiện đại và sự bao bọc quá mức của cha mẹ đã vô tình tạo ra một thế hệ "gà công nghiệp" – những người chỉ biết thụ hưởng mà chưa từng học cách gánh vác trách nhiệm. Sự thiếu hụt các không gian trải nghiệm thực tế cũng làm giảm đi khả năng thấu cảm của người trẻ.

Tác hại của lối sống ích kỉ không chỉ dừng lại ở việc cá nhân bị cô lập, mà còn làm rạn nứt nền tảng đạo đức của xã hội. Người ích kỉ sẽ mãi mãi không tìm thấy được sự bình yên đích thực, bởi họ luôn sống trong trạng thái so đo và lo sợ mất mát. Trong gia đình, sự vị kỉ của con cái làm héo úa trái tim cha mẹ và gây nên những mâu thuẫn dai dẳng. Ngoài xã hội, khi ai cũng chỉ chăm chăm lo cho lợi ích riêng, những vấn đề mang tính toàn cầu như biến đổi khí hậu hay nghèo đói sẽ không bao giờ được giải quyết triệt để, tạo nên một cộng đồng lạnh lẽo và tan rã.

Nhìn lại lịch sử và thực tế, chúng ta thấy lòng vị tha luôn là sức mạnh cứu rỗi thế giới. Hãy nhớ về nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao, lão thà chọn cái chết đau đớn để giữ lại mảnh vườn cho con trai thay vì bán nó đi để lo cho bản thân mình. Sự hi sinh của Lão Hạc là lời phê phán đanh thép nhất đối với những kẻ sống ích kỉ. Trong đời sống hiện đại, dự án "Nuôi em" của anh Hoàng Hoa Trung và những cộng sự trẻ đã kết nối hàng ngàn tấm lòng để mang lại bữa cơm ấm áp cho trẻ em vùng cao. Những bạn trẻ ấy đã chứng minh rằng khi chúng ta biết sẻ chia, cuộc sống sẽ trở nên rạng rỡ và ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, chúng ta cần tỉnh táo để không rơi vào cái bẫy của sự vị tha mù quáng. Khắc phục ích kỉ không có nghĩa là chúng ta cho phép người khác lợi dụng lòng tốt của mình. Mỗi học sinh cần biết cách yêu thương chính mình đúng đắn, rèn luyện năng lực cá nhân để từ đó có đủ khả năng giúp đỡ người khác một cách bền vững. Một tâm hồn khỏe mạnh là sự kết hợp hài hòa giữa việc nỗ lực cho mục tiêu riêng và trách nhiệm đối với lợi ích chung.

Giải pháp cho vấn đề này cần sự phối hợp đồng bộ. Về phía cá nhân, mỗi bạn trẻ hãy bắt đầu tập lắng nghe nhiều hơn và đặt mình vào hoàn cảnh của đối phương trước khi phản ứng. Hãy tham gia tích cực vào các hoạt động làm việc nhóm, thực hiện đúng lời hứa và không bao giờ chiếm công của người khác. Gia đình nên trao cho con quyền được vấp ngã và trách nhiệm được giúp đỡ người khác thông qua các công việc hằng ngày. Nhà trường cần lồng ghép các bài học đạo đức vào các tình huống thực tế, khuyến khích học sinh tham gia các hoạt động thiện nguyện để các em cảm nhận được "hạnh phúc khi cho đi" là có thật.

Bàn tiệc thịnh soạn của tuổi trẻ sẽ chỉ trọn vẹn khi nó có chỗ ngồi cho cả những người yếu thế xung quanh chúng ta. Khắc phục lối sống ích kỉ không phải là điều gì quá xa vời, mà nó bắt đầu ngay từ ý thức nhỏ nhất trong tim mỗi học sinh. Tôi tin rằng, khi chúng ta biết sống vì người khác, chúng ta đang dệt nên một sợi dây thừng bền bỉ gắn kết nhân loại. Hãy để mỗi chén cơm sẻ nửa của bạn hôm nay trở thành hạt giống cho một xã hội vị tha và giàu tình nhân ái mai sau, nơi cái tôi cá nhân hòa quyện vào vẻ đẹp chung của cộng đồng

Bài mẫu chi tiết Mẫu 8

Trên chuyến tàu vượt đại dương, người thủy thủ trẻ reo lên trước tiếng sấm rền trên trời, vị thuyền trưởng dặn: 'Sấm sét chỉ lướt qua, chính dòng hải lưu thầm lặng mới âm thầm chuyển dịch con tàu.' Câu chuyện nhỏ phản chiếu thực trạng ích kỉ của một bộ phận giới trẻ hiện nay, người mải chạy theo cái tôi hời hợt mà quên mất dòng hải lưu sẻ chia. Giải quyết thói vị kỉ này là trách nhiệm của học sinh.

Ích kỉ là thái độ sống chỉ quan tâm lợi ích cá nhân, đặt cái tôi lên trên quyền lợi người khác. Lối sống ích kỉ hình thành khi thói vị kỉ lặp lại thành hành vi hằng ngày: chỉ muốn nhận về, trốn tránh trách nhiệm và thờ ơ trước khó khăn của người xung quanh mình.

Thực tế, thói ích kỉ đang len lỏi vào học đường với nhiều biểu hiện đáng lo ngại. Nhiều bạn chỉ mải mê phấn đấu cho điểm số cá nhân, ngại chia sẻ bài học hay hỗ trợ bạn học yếu. Trong các hoạt động chung, không ít học sinh trốn tránh trách nhiệm tập thể.

Về chủ quan, lối sống này bắt nguồn từ nhận thức hạn chế của người trẻ về giá trị của trách nhiệm và lòng nhân ái. Cái tôi quá lớn khiến họ đặt nhu cầu bản thân lên trước, thiếu đồng cảm. Tâm lý ngại thiệt và thói quen ỷ lại cũng cản trở họ.

Về khách quan, sự bao bọc quá mức của cha mẹ khi đáp ứng mọi yêu cầu vô điều kiện đã tạo nên tính ích kỉ ở con từ nhỏ. Tại nhà trường, việc giáo dục đạo đức còn nặng lý thuyết. Áp lực thi cử cùng văn hóa cái tôi ảo trên mạng cũng đẩy học sinh vào ích kỉ.

Lối sống vị kỉ mang lại những tác hại to lớn trước hết là đối với chính bản thân người trẻ. Kẻ ích kỉ sẽ tự cô lập mình khỏi tập thể, rất khó xây dựng những tình bạn chân thành, vững bền. Thiếu khả năng hợp tác khiến họ dễ bị đào thải và khó được giúp đỡ.

Đối với gia đình và xã hội, thói vị kỉ đè nặng gánh nặng lên vai cha mẹ, tạo rạn nứt tình cảm giữa các thành viên. Trong cộng đồng, lối sống này làm suy giảm tinh thần đoàn kết. Khi ai cũng lo lợi ích riêng, các vấn đề chung khó lòng giải quyết.

Ý nghĩa của sự cống hiến thầm lặng vượt qua thói vị kỉ được minh chứng qua thực tế và văn học. Chúng ta tự hào trước tinh thần của hàng triệu sinh viên tham gia chiến dịch tình nguyện 'Mùa hè xanh' hằng năm cứu trợ vùng cao. Vẻ đẹp ấy cũng lấp lánh qua nhân vật anh thanh niên trong 'Lặng lẽ Sa Pa' của Nguyễn Thành Long, thầm lặng cống hiến trên đỉnh Yên Sơn.

Tuy nhiên, bên cạnh bộ phận ích kỉ, vẫn có rất nhiều bạn trẻ biết sống vì cộng đồng, chủ động cống hiến sức trẻ cho xã hội. Khắc phục sự ích kỉ cũng hoàn toàn không đồng nghĩa với việc yêu cầu phải hy sinh bản thân. Mỗi người vẫn cần chăm sóc bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.

Để khắc phục, mỗi học sinh cần thay đổi nhận thức, rèn tinh thần tự lập và trách nhiệm khi làm nhóm. Gia đình cần ngừng chiều chuộng vô điều kiện, hướng dẫn con chia sẻ việc nhà. Nhà trường cần tổ chức hoạt động trải nghiệm thực tế, kịp thời biểu dương tấm gương biết sẻ chia.

Từ lời dạy của vị thuyền trưởng về sức mạnh của dòng hải lưu thầm lặng, mỗi người trẻ cần chủ động rũ bỏ thói ích kỉ để sống trách nhiệm với cộng đồng. Là học sinh, em nguyện không ngừng học tập, chủ động sẻ chia và rèn lòng nhân ái hằng ngày từ những việc làm nhỏ nhất. Hãy cùng nhau đóng góp sức trẻ để dòng hải lưu nhân ái của dân tộc Việt Nam luôn cuộn chảy bền vững, ấm áp.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 9

Có một câu chuyện ngụ ngôn kể về một con tằm sắp đến ngày hóa bướm. Trong quá trình dệt kén, thay vì chừa lại một kẽ hở mỏng manh để sau này có thể chui ra, con tằm vì sợ bị kẻ thù tấn công nên đã ích kỉ nhả tơ quấn chặt kín mít, dày đặc xung quanh mình. Lớp kén ấy bảo vệ nó tuyệt đối khỏi thế giới bên ngoài, nhưng cũng tước đi của nó chút dưỡng khí cuối cùng. Con tằm đã chết ngạt trong chính lớp vỏ bảo vệ ích kỉ do nó tạo ra. Câu chuyện ám ảnh ấy là một phép ẩn dụ hoàn hảo cho sự tàn phá của lối sống ích kỉ đối với tâm hồn người trẻ hiện nay. Tìm ra chìa khóa để tháo gỡ chiếc tổ kén ấy là một trong những nhiệm vụ cấp bách nhất của thế hệ chúng ta.

Căn nguyên của vấn đề nằm ở khái niệm ích kỉ. Đó là tư duy chỉ biết tư lợi, đặt mọi mong muốn, cảm xúc của cá nhân lên bàn cân nặng hơn bất kỳ quyền lợi chính đáng nào của người khác. Khi nó trở thành "lối sống", người ta hành xử theo một khuôn mẫu mặc định: luôn tìm cách vơ vét lợi ích, chối bỏ trách nhiệm và nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của tập thể. Cần phải phân định rạch ròi, việc chăm sóc bản thân là quyền lợi tự nhiên, nhưng bảo vệ bản thân bằng cách giẫm đạp lên người khác lại là sự tha hóa về mặt nhân cách.

Hiện nay, những chiếc tổ kén ích kỉ đang xuất hiện ngày một nhiều trong trường học và xã hội. Ở các lớp học, tình trạng "giấu bài", không chịu chia sẻ phương pháp học tập vì sợ bạn bè vượt mặt mình vẫn còn tồn tại. Trong các phong trào Đoàn, Đội, có những học sinh luôn viện lý do để vắng mặt ở những việc cần lao động chân tay, nhưng lại sốt sắng xuất hiện ở những buổi nhận giấy khen. Trên không gian mạng, sự ích kỉ biến tướng thành sự vô cảm, khi một tai nạn thương tâm xảy ra ngoài đường, người ta bận rộn livestream để câu view thay vì gọi điện cấp cứu. Họ sống theo phương châm: "Đèn nhà ai nấy rạng".

Những sợi tơ ích kỉ này được kéo ra từ đâu? Về chủ quan, đó là sự thiếu hụt trầm trọng về kỹ năng thấu cảm. Cái tôi của người trẻ phình to quá mức, khiến họ sợ hãi việc "chịu thiệt" về thời gian hay công sức. Thêm vào đó, việc được nuông chiều từ nhỏ khiến các em sinh ra tâm lý ỷ lại, coi mình là trung tâm của vũ trụ. Về khách quan, sự giáo dục của gia đình đóng vai trò không nhỏ. Cha mẹ vì quá thương xót nên giành làm mọi việc, biến con cái thành những "búp bê trong tủ kính". Nhà trường đôi khi lại đặt nặng việc truyền thụ kiến thức hơn là dạy học sinh cách sống sẻ chia. Không khí cạnh tranh khốc liệt của xã hội hiện đại càng đẩy người trẻ vào cuộc chạy đua cá nhân, bỏ quên tình đồng loại.

Tác hại của việc tự quấn mình trong kén là sự tự hủy diệt. Đối với bản thân, người ích kỉ sẽ đánh mất đi những kỹ năng sinh tồn cơ bản nhất như khả năng hợp tác và làm việc nhóm. Sự tư lợi biến họ thành những kẻ cô độc, không ai muốn kết giao. Đến khi gặp biến cố, chính họ sẽ phải nếm trải sự quay lưng lạnh lẽo của cộng đồng. Với gia đình và xã hội, một người con chỉ biết "nhận" mà không biết "cho" sẽ tạo ra một gánh nặng tâm lý khủng khiếp cho cha mẹ. Một xã hội quy tụ những cá nhân ích kỉ sẽ là một xã hội rời rạc, không có khả năng chống đỡ trước những thách thức chung, khiến đạo đức xã hội suy đồi trầm trọng.

Những hệ lụy đau lòng từ sự ích kỉ luôn hiện diện quanh ta. Tháng 9 năm 2023, vụ hỏa hoạn kinh hoàng tại chung cư mini ở Khương Hạ (Hà Nội) cướp đi hàng chục sinh mạng. Trong khi phần lớn người dân xót xa quyên góp hỗ trợ nạn nhân, thì vẫn có những kẻ táng tận lương tâm lợi dụng thảm kịch này để giả mạo kêu gọi từ thiện, chiếm đoạt tài sản. Lòng tham và sự ích kỉ tột cùng ấy đã chà đạp lên nỗi đau của đồng bào. Trong văn học, nhân vật Lão Hạc của Nam Cao cũng là nạn nhân của một xã hội ích kỉ, nơi Binh Tư, Bá Kiến chỉ chực chờ bóc lột, đẩy một người nông dân lương thiện vào bước đường cùng phải ăn bả chó để tự tử.

Dẫu vậy, ánh sáng của tình người vẫn chưa bao giờ tắt. Bên cạnh những kẻ vị kỷ, tuổi trẻ Việt Nam vẫn luôn tỏa sáng qua những dự án thiện nguyện như "Áo ấm cho em", hay phong trào hiến máu nhân đạo. Sự sẻ chia của các bạn trẻ chứng minh rằng lòng nhân ái vẫn luôn chảy trong huyết quản. Đồng thời, chúng ta cũng cần nhìn nhận thấu đáo: chống lại sự ích kỉ không có nghĩa là bắt buộc người trẻ phải hy sinh bản thân một cách mù quáng. Mỗi người vẫn cần biết bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình. Sự giúp đỡ cần sự tỉnh táo để không bị kẻ xấu lợi dụng.

Để cắn đứt những sợi tơ ích kỉ, mỗi học sinh cần thay đổi nhận thức. Hãy hiểu rằng cuộc sống là một quá trình tương hỗ, bạn không thể trưởng thành nếu không có sự giúp đỡ của người khác. Sự sẻ chia không làm bạn mất đi thứ gì, mà nó đang làm đầy thêm ngân hàng cảm xúc của bạn. Về hành động, hãy ngừng việc trốn tránh trách nhiệm khi làm việc nhóm. Hãy chia sẻ việc nhà với bố mẹ một cách tự giác. Đặt mình vào vị trí của người khác trước khi có ý định trục lợi từ họ.

Gia đình phải là nơi cắt đứt sự nuông chiều vô lối. Cha mẹ hãy giao việc, yêu cầu con cái phải chịu trách nhiệm với những công việc chung. Nhà trường cần đẩy mạnh các hoạt động trải nghiệm cộng đồng, để học sinh được trực tiếp nhìn thấy và thấu cảm với những mảnh đời bất hạnh, từ đó khơi dậy lòng trắc ẩn.

Con tằm tự quấn mình trong chiếc kén kín mít cuối cùng chỉ đón nhận cái chết ngạt. Bạn có quyền bảo vệ lợi ích của mình, nhưng đừng để sự ích kỉ tước đi của bạn cơ hội được kết nối, được yêu thương và được sống như một con người thực sự. Hãy dũng cảm xé toạc lớp vỏ kén ấy, để đôi cánh của sự sẻ chia và lòng nhân ái đưa bạn bay cao trong một bầu trời rộng lớn và ấm áp tình người.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 10

Chào các bạn học sinh thân mến, có bao giờ các bạn tự hỏi tại sao chúng ta lại thường cảm thấy cô đơn ngay cả khi đang đứng giữa đám đông hay không? Có lẽ, một phần câu trả lời nằm ở lối sống ích kỉ đang len lỏi vào tâm trí của một bộ phận giới trẻ hiện nay. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà mỗi cá nhân giống như một mảnh ghép puzzle độc đáo, nhưng những mảnh ghép ấy sẽ mãi mãi vô nghĩa nếu không có những "sợi dây thừng" trách nhiệm và sự sẻ chia để gắn kết chúng lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Hôm nay, tôi muốn cùng các bạn nhìn thẳng vào thực trạng này và cùng nhau đề xuất những giải pháp thiết thực để khắc phục sự vị kỉ, hướng tới một lối sống nhân văn hơn.

Để bắt đầu, chúng ta cần xác định rõ ích kỉ là gì. Ích kỉ là sự ưu tiên thái quá cho lợi ích, nhu cầu và cảm xúc của bản thân mà bỏ qua hoặc xâm phạm đến quyền lợi chính đáng của người khác. Lối sống ích kỉ không chỉ là một khoảnh khắc nhất thời, mà là một tư duy ứng xử có hệ thống: luôn muốn chiếm phần tiện nghi, né tránh khó khăn và thờ ơ trước những vấn đề cộng đồng. Tuy nhiên, các bạn cần phân biệt rõ ích kỉ với tự trọng. Biết chăm lo cho tương lai và sức khỏe của mình là đúng đắn, nhưng nếu sự chăm lo ấy dựa trên sự thờ ơ với nỗi đau của đồng loại thì đó chính là điều đáng phê phán.

Nhìn vào thực tế học đường hiện nay, biểu hiện của sự ích kỉ đôi khi hiện lên rất rõ ràng nhưng cũng rất tinh vi. Đó là khi một bạn trẻ chứng kiến bạn mình gặp khó khăn trong học tập nhưng lại cười nhạo thay vì giúp đỡ. Đó là tình trạng "lười việc chung" trong các buổi lao động tập thể, chỉ chăm chăm làm việc cá nhân của mình. Ngoài xã hội, lối sống này còn thể hiện ở việc người trẻ tranh giành, xô đẩy nơi công cộng, hay sự vô cảm trước những thông báo kêu gọi bảo vệ môi trường. Dường như tâm lí "không liên quan đến mình thì mặc kệ" đang dần trở thành một căn bệnh thời đại của một bộ phận không nhỏ chúng ta.

Nguyên nhân của thực trạng này trước hết nằm ở cái tôi quá lớn và nhận thức chưa đầy đủ về giá trị sống của người trẻ. Chúng ta quá chú trọng vào việc khẳng định bản thân mà quên mất rằng con người chỉ có thể trưởng thành khi có sự tương tác và hỗ trợ từ xã hội. Tâm lí "sợ lỗ" khiến nhiều bạn trẻ không dám cho đi thời gian và công sức. Về phía khách quan, sự giáo dục có phần thiên lệch về thành tích của nhà trường và sự bao bọc vô điều kiện của gia đình đã vô tình tước đi "kháng thể" vị tha trong tâm hồn học sinh. Bên cạnh đó, văn hóa mạng xã hội đề cao hình ảnh cá nhân cũng khiến con người dễ trở nên ái kỉ.

Tác hại của lối sống này đối với giới trẻ là vô cùng nguy hiểm khi nó làm thui chột khả năng làm việc nhóm và kĩ năng giao tiếp xã hội – những tố chất then chốt để thành công trong tương lai. Người sống ích kỉ sẽ đánh mất đi những mối quan hệ bền vững, luôn sống trong sự hoài nghi và dần trở nên đơn độc. Đối với cộng đồng, sự vị kỉ làm xói mòn tinh thần tương thân tương ái, tạo ra một môi trường sống lạnh lùng và thiếu tin cậy. Khi mỗi tế bào của xã hội đều chỉ biết lo cho mình, cơ thể xã hội ấy sẽ sớm suy kiệt và không thể đối đầu với những thử thách lớn của dân tộc.

Chúng ta có thể thấy rõ sức mạnh của lối sống vị tha qua các dẫn chứng thực tế đầy cảm hứng. Hãy nhìn vào hành trình của nhóm "Sài Gòn Xanh", nơi những bạn trẻ không quản ngại hôi thối, nguy hiểm để lặn xuống những dòng kênh đen ngòm dọn rác cho thành phố. Họ đã hi sinh thời gian nghỉ ngơi cá nhân để mang lại màu xanh cho cộng đồng. Ngược lại, trong văn chương, Nam Cao đã khắc họa nhân vật giáo Thứ trong "Sống mòn" – một người tri thức đầy những trăn trở về lối sống ích kỉ của những người quanh mình giữa cái nghèo đói cùng cực. Những ví dụ này nhắc nhở ta rằng: ranh giới giữa một cuộc sống ý nghĩa và một cuộc sống "mòn" chính là ở lòng vị tha.

Mở rộng vấn đề, tôi muốn nhấn mạnh rằng việc khắc phục ích kỉ không có nghĩa là chúng ta phải từ bỏ mọi đam mê và quyền lợi cá nhân. Một xã hội phát triển cần những cá nhân mạnh mẽ và độc lập. Tuy nhiên, sự phát triển cá nhân phải được đặt trong sự hài hòa với lợi ích chung. Chúng ta cần sự tỉnh táo để biết khi nào nên cho đi và cho đi như thế nào để không bị lợi dụng lòng tốt. Sẻ chia là một nghệ thuật sống, đòi hỏi cả trái tim nóng và cái đầu lạnh để lòng nhân ái thực sự mang lại giá trị bền vững cho cả người trao và người nhận.

Giải pháp để thay đổi thực trạng này phải đến từ sự nỗ lực của chính mỗi học sinh chúng ta. Hãy bắt đầu bằng việc rèn luyện sự quan sát tinh tế: thay vì cúi mặt vào điện thoại, hãy nhìn xem xung quanh có ai cần một nụ cười hay một lời hỏi han hay không. Trong các hoạt động nhóm, hãy tự nguyện nhận những phần việc khó và hoàn thành chúng bằng tất cả trách nhiệm. Gia đình cần tạo môi trường để con cái biết sẻ chia công việc và cảm xúc. Nhà trường cần tăng cường các hoạt động trải nghiệm, thiện nguyện thực tế để học sinh được trực tiếp cảm nhận niềm vui của sự cống hiến, từ đó xây dựng một thế hệ trẻ vừa giỏi chuyên môn, vừa giàu lòng nhân hậu.

Mỗi mảnh ghép cá nhân sẽ chỉ thực sự tỏa sáng khi nó nằm đúng vị trí trong bức tranh chung của cộng đồng. Khắc phục lối sống ích kỉ không chỉ là một khẩu hiệu, mà là một hành trình rèn luyện bản lĩnh để trở thành một con người văn minh. Tôi tin rằng với sự nỗ lực của cả thế hệ, sợi dây thừng gắn kết của lòng vị tha sẽ ngày càng bền chặt, giúp chúng ta vượt qua mọi bão giông của cuộc đời. Hãy cùng nhau hành động ngay từ hôm nay để thanh xuân của chúng ta không chỉ là sự thành đạt cá nhân, mà còn là sự tự hào về những đóng góp ý nghĩa cho cuộc đời này.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 11

Đứng trước đống lửa trong đêm đông lạnh giá, ta cảm nhận ánh lửa hồng mang lại hơi ấm cho mọi người, nhưng nếu đốm lửa tự tách mình ra riêng lẻ, nó sẽ lụi tàn thành lớp tro nguội lạnh. Không gian ấy gợi suy nghĩ về lối sống ích kỉ của giới trẻ hiện nay, người tự biến tâm hồn mình thành lớp tro tàn vì thói vị kỉ. Khắc phục lối sống vị kỉ này là trách nhiệm của học sinh.

Ích kỉ là thái độ sống chỉ quan tâm lợi ích cá nhân, đặt cái tôi lên quyền lợi người khác. Lối sống ích kỉ xuất hiện khi sự vị kỉ này lặp lại thành thói quen thường hằng: chỉ muốn nhận về, né tránh trách nhiệm chung và thờ ơ trước khó khăn.

Thực tế, lối sống ích kỉ đang diễn ra với nhiều biểu hiện đáng lo ngại trong học đường. Nhiều bạn chỉ mải mê quan tâm đến điểm số, thành tích hay quyền lợi cá nhân mà thờ ơ trước khó khăn của bạn bè, vô cảm trước đồng loại.

Về chủ quan, lối sống vị kỉ bắt nguồn từ nhận thức hạn chế về giá trị sẻ chia và trách nhiệm cộng đồng. Cái tôi quá lớn khiến người trẻ đặt cá nhân lên hàng đầu, thiếu đồng cảm. Tâm lý ngại thiệt và chiều chuộng cũng nuôi dưỡng thói vị kỉ.

Về khách quan, sự nuông chiều của gia đình đã tạo nên tính ích kỉ ở con từ nhỏ. Tại trường học, việc giáo dục đạo đức đôi khi nặng lý thuyết. Áp lực thi cử khốc liệt cùng thế giới ảo cũng đẩy học sinh vào lối sống thu mình.

Lối sống ích kỉ mang lại hậu quả nặng nề trước hết với chính học sinh. Kẻ vị kỉ sẽ dần cô độc, khó xây dựng tình bạn chân thành. Thiếu khả năng hợp tác khiến họ dễ bị đào thải và khó nhận giúp đỡ khi gặp hoạn nạn.

Với gia đình và xã hội, thói ích kỉ đè nặng vai cha mẹ, tạo khoảng cách giữa các thành viên. Trong cộng đồng, sự vị kỉ bào mòn đoàn kết dân tộc. Khi ai cũng lo lợi ích riêng, các vấn đề chung khó giải quyết.

Ý nghĩa của việc thắp sáng ánh lửa hồng sẻ chia đã được chứng minh rõ qua thực tế cuộc sống và văn học nước nhà. Chúng ta vô cùng cảm động trước chương trình 'Cặp lá yêu thương' do VTV24 khởi xướng năm 2015, kết nối hỗ trợ học sinh nghèo hiếu học. Tấm lòng ấy cũng tỏa sáng qua nhân vật ông Hai trong 'Làng' của Kim Lân, sẵn sàng đặt lợi ích kháng chiến lên trên tình cảm cá nhân.

Tuy nhiên, bên cạnh đó, vẫn nhiều bạn trẻ biết sống vì cộng đồng, tham gia thiện nguyện. Khắc phục sự ích kỉ không có nghĩa là hy sinh bản thân mù quáng. Mỗi người vẫn cần chăm sóc sức khỏe và bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.

Để khắc phục, mỗi học sinh cần thay đổi nhận thức, chủ động học cách lắng nghe và rèn kỹ năng làm việc nhóm. Gia đình cần ngừng chiều chuộng vô điều kiện. Nhà trường cần tăng hoạt động trải nghiệm, đánh giá học sinh qua tinh thần hợp tác thực tế.

Tóm lại, việc rũ bỏ lớp tro tàn ích kỉ để thắp sáng ánh lửa hồng sẻ chia là hành trình tự rèn luyện đầy kiêu hãnh của giới trẻ hôm nay. Là học sinh, em nguyện nỗ lực rèn luyện lòng nhân ái, tích cực sẻ chia hằng ngày từ những việc làm nhỏ bé nhất. Hãy cùng nhau thắp sáng những ánh lửa hồng nhân ái để mảnh đất quê hương Việt Nam luôn tràn ngập tình yêu ấm áp, nhân văn.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 12

Hãy thử hình dung bạn đang sống trong một ngôi nhà có nhiều ô cửa sổ. Những ô cửa này được thiết kế để bạn có thể nhìn ngắm bình minh, hít thở luồng gió mát và giao lưu với những người láng giềng. Nhưng vì sợ bụi bặm bay vào nhà, sợ người khác nhìn thấy đồ đạc của mình, bạn quyết định đóng chặt mọi cánh cửa, kéo rèm kín mít. Ngôi nhà của bạn trở nên an toàn tuyệt đối, nhưng cũng chìm trong sự tăm tối và ngột ngạt. Thái độ sống đóng kín những ô cửa sổ tâm hồn ấy chính là bức chân dung chân thực nhất của thói quen sống ích kỉ ở một bộ phận giới trẻ hiện nay. Tìm cách mở lại những cánh cửa ấy là mệnh lệnh khẩn thiết để thanh niên không bị ngạt thở trong chính sự hẹp hòi của mình.

Ích kỉ là căn bệnh trầm kha của nhận thức, khi con người chỉ khư khư giữ lấy lợi ích, cảm xúc cá nhân mà nhắm mắt làm ngơ trước quyền lợi chính đáng của những người xung quanh. Lối sống ích kỉ hình thành khi thói quen vị kỷ ấy trở thành một nguyên tắc bất di bất dịch: chỉ muốn hưởng thụ thành quả, thoái thác nghĩa vụ chung và vô tâm trước hệ lụy do hành động của mình gây ra. Cần phải rạch ròi rằng, chăm lo cho bản thân là cần thiết, nhưng dùng thủ đoạn để vơ vét lợi ích và dẫm đạp lên người khác lại là sự khuyết tật về nhân cách.

Hiện trạng những ô cửa đóng kín đang xuất hiện nhan nhản trong cuộc sống học đường. Có những học sinh mang tâm lý "sống chết mặc bay", không bao giờ cho bạn mượn cuốn vở ghi chép, nhưng lại khó chịu nếu không được bạn bè chỉ bài. Trong các dự án nhóm, họ luôn xuất hiện muộn nhất nhưng lại đòi chia điểm cao nhất. Thái độ bàng quan lan rộng ra ngoài xã hội, khi nhiều người trẻ ra đường thấy tai nạn giao thông không cứu giúp mà chỉ vội vàng phóng xe đi vì sợ "chuốc họa vào thân".

Nguyên nhân của lối sống tăm tối này bắt nguồn từ sự đứt gãy trong giáo dục. Về chủ quan, người trẻ thiếu hụt kỹ năng thấu cảm, cái tôi quá lớn che lấp đi lòng nhân ái. Họ mang trong mình tâm lý phòng thủ, sợ thiệt thòi, sợ phải nhường nhịn. Về khách quan, một số bậc cha mẹ hiện đại vì quá thương con nên làm thay mọi việc, vô tình tạo ra một thế hệ "vua con" chỉ biết hưởng thụ. Hệ thống giáo dục đôi khi còn quá chú trọng vào việc đào tạo những cỗ máy thi cử, vô tình bỏ rơi việc bồi đắp lòng trắc ẩn. Sự bùng nổ của văn hóa tiêu dùng và mạng xã hội, nơi cái tôi được tô vẽ thái quá, cũng đẩy người trẻ vào lối sống thực dụng, ích kỷ.

Hậu quả của việc đóng chặt ô cửa là sự cô lập tàn nhẫn. Bản thân người ích kỉ sẽ tự tước đi khả năng thích nghi và làm việc tập thể. Họ sẽ không bao giờ có được những người bạn chân thành. Khi giông bão cuộc đời ập đến, họ sẽ phải đơn độc chống chọi vì không ai muốn chìa tay ra cho một kẻ từng sống vô cảm. Với gia đình, sự ích kỉ của con cái là nhát dao đâm vào trái tim cha mẹ. Với đất nước, một xã hội quy tụ những cá nhân vị kỷ sẽ là một xã hội rệu rã, mất đi tinh thần đoàn kết, không thể hợp lực để đương đầu với các cuộc khủng hoảng tầm cỡ quốc gia.

Những minh chứng về thói ích kỉ vẫn luôn làm ta nhức nhối. Tại nhiều trường đại học, tình trạng "kẻ làm người chơi" trong các bài tập nhóm (teamwork) đã trở thành một vấn nạn quen thuộc. Những cá nhân ích kỉ viện cớ ốm đau, bận việc riêng để đùn đẩy trách nhiệm cho các thành viên khác, nhưng khi nộp bài lại lớn tiếng đòi hỏi điểm số ngang bằng. Sự ích kỉ ấy đã giết chết tinh thần hợp tác. Một ví dụ khác từ văn học là nhân vật dì Hảo trong truyện ngắn "Dì Hảo" của Nam Cao. Dì là hiện thân của sự hy sinh cam chịu, nhưng xung quanh dì lại là một xã hội đầy những kẻ ích kỉ, tàn nhẫn, vắt kiệt sức lao động của dì rồi vứt bỏ dì trong ốm đau, nghèo đói. Sự ích kỉ của con người đã đẩy số phận dì Hảo xuống đáy cùng bi kịch.

Dẫu vậy, ta không nên có cái nhìn bi quan tột độ. Trong đại dịch hoặc thiên tai, ta vẫn thấy những người trẻ xông xáo mang áo phao, đồ ăn vào tâm bão để cứu đồng bào. Tuổi trẻ vẫn luôn có những ngọn lửa ấm áp. Đồng thời, khắc phục sự ích kỉ không đồng nghĩa với việc ta phải trở thành những vị thánh hy sinh mọi quyền lợi. Mỗi người có quyền từ chối những sự nhờ vả vượt quá khả năng của mình, và lòng tốt phải được trao đi một cách có trí tuệ để không biến mình thành nạn nhân của những kẻ cơ hội.

Để mở tung những ô cửa sổ, người trẻ cần thay đổi tư duy. Hãy nhớ rằng không ai có thể tồn tại đơn độc. Sự sẻ chia không làm bạn mất đi điều gì, mà nó đang xây dựng cho bạn một hệ sinh thái an toàn. Về hành động, hãy bắt đầu từ việc không chiếm công trong làm việc nhóm. Lắng nghe người khác nhiều hơn. Khi đi ngoài đường, hãy sẵn sàng dừng lại nhặt giúp một người đánh rơi đồ. Hãy tự hỏi bản thân mỗi ngày: "Việc mình làm có đang gây hại cho ai không?".

Gia đình phải là nơi mở khóa những ô cửa đầu tiên. Cha mẹ cần dứt khoát không đáp ứng mọi yêu cầu vô lý của con. Hãy tạo cơ hội để con cái chăm sóc ông bà, anh chị em trong nhà. Nhà trường cần đẩy mạnh đánh giá học sinh qua các dự án cộng đồng, vinh danh những tấm gương biết chia sẻ thay vì chỉ vinh danh những người có điểm số học thuật cao nhất.

Một ngôi nhà đóng kín mọi ô cửa sổ sẽ mãi mãi chìm trong sự ngột ngạt và bóng tối. Sự ích kỉ cũng vậy, nó có thể bảo vệ bạn trong chốc lát nhưng sẽ giam cầm tâm hồn bạn cả đời. Hãy dũng cảm mở tung những cánh cửa ấy ra, để ánh sáng của sự sẻ chia, tình đồng loại ùa vào, sưởi ấm trái tim bạn và làm cho cuộc đời này trở nên đáng sống hơn bao giờ hết.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 13

Trong không gian yên tĩnh của một thư viện đêm muộn, khi chỉ còn ánh đèn bàn vàng vọt đổ bóng xuống những trang sách, tôi bắt gặp hình ảnh một bạn trẻ đang miệt mài ôn tập cho kì thi quan trọng. Thế nhưng, ngay bên cạnh bạn ấy là một chồng sách mượn từ bạn học khác mà bạn không hề có ý định trả đúng hạn, dù biết người bạn kia cũng đang rất cần để ôn thi. Khoảnh khắc ấy, ánh đèn dường như tối lại, và tôi nhận ra mình đang đối diện với một biểu hiện sinh động của lối sống ích kỉ. Sự ích kỉ giống như một tấm gương soi mờ đục, khiến người ta chỉ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình mà quên mất thế giới rộng lớn ngoài kia đang cần sự thấu cảm và sẻ chia.

Ích kỉ là trạng thái tâm lí chỉ biết tôn thờ cái tôi cá nhân, đặt nhu cầu của bản thân lên trên hết thảy các giá trị đạo đức và lợi ích của cộng đồng. Lối sống ích kỉ khiến con người trở nên hẹp hòi, chỉ biết nhận lấy sự ưu tiên cho mình mà không bao giờ muốn gánh vác khó khăn giúp người khác. Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu rằng ích kỉ hoàn toàn khác với việc có lòng tự trọng và ý thức bảo vệ quyền lợi cá nhân chính đáng. Người ích kỉ không chỉ chăm lo cho mình mà còn sẵn sàng làm ngơ, thậm chí là ngăn cản cơ hội phát triển của người khác để giữ vững vị thế cá nhân.

Thực trạng ích kỉ trong giới trẻ hiện nay hiện hữu dưới nhiều hình thức đa dạng và đáng lo ngại. Trong môi trường học đường, đó là việc một học sinh sẵn sàng nói dối hoặc che giấu tài liệu hay để bạn bè cùng lớp gặp khó khăn, nhằm duy trì vị trí đứng đầu của mình. Trong sinh hoạt hằng ngày, đó là sự thờ ơ trước những nỗi vất vả của cha mẹ, hay thói quen lãng phí tài nguyên công cộng chỉ vì "mình đã trả tiền". Trên mạng xã hội, lối sống ích kỉ thể hiện qua những cuộc tranh cãi nảy lửa chỉ để bảo vệ quan điểm cá nhân một cách cực đoan, không mảy may quan tâm đến cảm xúc của đối phương hay sự thật khách quan.

Nguyên nhân dẫn đến sự vị kỉ này có nguồn gốc sâu xa từ nhận thức và môi trường giáo dục. Một bộ phận người trẻ hiện nay chưa nhận thức được rằng thành công cá nhân không thể tách rời khỏi sự hưng thịnh của cộng đồng. Sự phát triển của văn hóa hưởng thụ và mạng xã hội khiến con người dễ rơi vào tình trạng ái kỉ, quá yêu bản thân đến mức mù quáng. Về phía khách quan, sự bảo bọc quá mức của gia đình đã tước đi cơ hội được trải nghiệm khó khăn và chia sẻ trách nhiệm của trẻ. Nhà trường đôi khi quá chú trọng vào việc giảng dạy kiến thức chuyên môn mà lơ là việc rèn luyện những đức tính đạo đức căn bản như lòng nhân ái và sự công bằng.

Tác hại của lối sống ích kỉ là vô cùng sâu sắc khi nó biến người trẻ thành những thực thể cô độc và vô cảm. Một người ích kỉ sẽ khó lòng xây dựng được những tình bạn hay tình yêu đích thực, bởi các mối quan hệ của họ đều dựa trên sự vụ lợi. Sự vị kỉ làm suy giảm khả năng làm việc tập thể, khiến cá nhân trở nên mong manh trước những biến động của cuộc sống xã hội. Ở quy mô lớn hơn, sự ích kỉ làm rạn nứt sự gắn kết xã hội, biến thế giới thành một đấu trường nơi ai cũng chỉ biết lo cho mình, từ đó kìm hãm sự phát triển bền vững và làm nghèo nàn đi những giá trị văn hóa tinh thần của dân tộc.

Chúng ta có thể tìm thấy bài học về lòng vị tha qua những tấm gương vĩ đại trong lịch sử và đời sống. Hãy nhìn vào Nick Vujicic, người đàn ông không tay chân nhưng đã dành cả cuộc đời để đi khắp thế giới truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Thay vì ích kỉ trách móc số phận hay chỉ sống cho nỗi đau cá nhân, ông đã chọn cách sẻ chia nghị lực để giúp người khác tìm thấy ánh sáng. Trong văn học, nhân vật người hàng xóm trong tác phẩm "Cây cam ngọt của tôi" – Manuel Valadares – đã dùng lòng tốt và sự không ích kỉ để chữa lành vết thương lòng cho cậu bé Zezé nghèo khổ. Những dẫn chứng này khẳng định rằng: sự vĩ đại của con người nằm ở việc họ đã trao đi bao nhiêu, chứ không phải họ đã nắm giữ được những gì.

Tuy nhiên, chúng ta cần có cái nhìn đa chiều: chống lại lối sống ích kỉ không có nghĩa là phủ nhận hoàn toàn nhu cầu khẳng định bản thân của người trẻ. Mỗi người đều có quyền tự hào về thành tựu của mình và theo đuổi những khát vọng cá nhân rực rỡ nhất. Điều quan trọng là chúng ta phải biết dung hòa cái tôi trong cái ta chung, biết dùng sự thành công của mình để nâng đỡ những người xung quanh. Sống vị tha không phải là một sự hi sinh khổ hạnh, mà là một sự lựa chọn thông minh để xây dựng một môi trường sống an lành và hạnh phúc cho chính mình.

Để khắc phục lối sống ích kỉ, giải pháp thiết thực nhất nằm ở sự tự rèn luyện của mỗi học sinh. Hãy tập thói quen tự kiểm điểm hằng ngày trước chiếc gương soi tâm hồn mình: "Hôm nay mình đã làm được việc gì tốt cho người khác hay chưa?". Trong học tập, hãy chủ động thành lập các nhóm bạn cùng tiến để cùng nhau chia sẻ kiến thức. Cha mẹ hãy là tấm gương sáng về sự bao dung và công bằng ngay trong cách đối xử với các thành viên gia đình. Nhà trường cần đẩy mạnh việc giáo dục thông qua các dự án cộng đồng, khuyến khích học sinh trực tiếp tham gia giải quyết các vấn đề xã hội để các em thấu hiểu rằng: mỗi sự giúp đỡ nhỏ của cá nhân đều có sức mạnh thay đổi thế giới.

Ngọn đèn đêm khuya sẽ chỉ thực sự tỏa sáng khi nó mang lại niềm hi vọng cho những người đang lạc bước trong bóng tối. Khắc phục lối sống ích kỉ là một cuộc cách mạng trong nhận thức của người trẻ, giúp chúng ta trở thành những phiên bản hoàn thiện hơn của chính mình. Tôi tự hứa sẽ luôn sống với một trái tim rộng mở, để chiếc gương soi tâm hồn mình luôn phản chiếu hình ảnh rạng rỡ của một con người biết yêu thương và sẻ chia. Hãy cùng nhau thắp sáng ngọn lửa vị tha, để thanh xuân của chúng ta mãi mãi là một bài ca đẹp đẽ về sự đoàn kết và lòng trắc ẩn bao la.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 14

Đứng giữa thung lũng xanh, tiếng hét ích kỉ chỉ gọi tên cái tôi của người lữ khách sẽ chỉ nhận lại tiếng vọng vách đá khô khốc rồi biến mật, nhưng nếu hàng triệu người cùng gieo hạt, thung lũng ấy sẽ tràn ngập hoa trái ngọt cho tất cả. Không gian ấy gợi suy nghĩ về lối sống ích kỉ của giới trẻ hiện nay. Đề xuất giải pháp khắc phục lối sống vị kỉ này là trách nhiệm của học sinh.

Ích kỉ là thái độ sống chỉ quan tâm lợi ích cá nhân, đặt cái tôi lên trên quyền lợi của người khác. Lối sống ích kỉ xuất hiện khi vị kỉ lặp lại thành thói quen: chỉ muốn nhận về, né tránh trách nhiệm chung và thờ ơ trước đồng loại.

Thực tế hiện nay, lối sống vị kỉ đang diễn ra với nhiều biểu hiện đáng lo ngại trong học sinh. Nhiều bạn chỉ chú trọng điểm số cá nhân mà từ chối hỗ trợ bạn bè học yếu. Trên mạng xã hội, một bộ phận học sinh tỏ ra vô cảm trước hoạn nạn.

Về chủ quan, lối sống vị kỉ bắt nguồn từ nhận thức hạn chế về giá trị sẻ chia và trách nhiệm cộng đồng. Cái tôi quá lớn khiến người trẻ đặt nhu cầu cá nhân lên đầu, thiếu đồng cảm. Tâm lý ngại thiệt và sống phụ thuộc cũng nuôi dưỡng tính vị kỉ.

Về khách quan, sự nuông chiều của gia đình đã vô tình tạo nên tính ích kỉ ở con từ nhỏ. Tại nhà trường, việc giáo dục đạo đức đôi khi nặng lý thuyết suông. Áp lực học tập cùng văn hóa ảo trên mạng cũng đẩy học sinh vào lối sống thu mình, lạnh lạt.

Lối sống ích kỉ mang lại hậu quả nặng nề trước hết với học sinh. Kẻ vị kỉ sẽ dần cô độc, khó xây dựng tình bạn chân thành. Thiếu khả năng hợp tác khiến họ dễ bị đào thải khỏi tập thể và khó nhận được giúp đỡ khi gặp khó khăn.

Đối với gia đình và xã hội, thói ích kỉ đè nặng vai cha mẹ, tạo khoảng cách giữa các thành viên. Trong đời sống chung, sự vị kỉ bào mòn tinh thần đoàn kết. Khi ai cũng lo lợi ích riêng, các công việc chung của tập thể khó giải quyết.

Ý chí cống hiến vượt qua thói vị kỉ để gieo hạt cho thung lũng cuộc đời được thể hiện qua những hành động vô tư ngoài đời thực và văn học. Chúng ta tự hào trước nhóm bạn trẻ 'Sài Gòn Xanh' thành lập cuối năm 2022, dũng cảm lội xuống những dòng kênh ngập rác dọn sạch môi trường. Sứ mệnh ấy cũng rực rỡ qua nhân vật Đăm Săn trong sử thi Ê-đê, vượt mọi hiểm nguy chinh phục Nữ thần Mặt Trời vì bộ tộc.

Tuy nhiên, bên cạnh đó, vẫn nhiều bạn trẻ biết sống vì cộng đồng, chủ động tham gia hoạt động thiện nguyện. Khắc phục sự ích kỉ không có nghĩa là hy sinh bản thân mù quáng. Mỗi người vẫn cần chăm sóc sức khỏe và bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình lành mạnh.

Để khắc phục, mỗi học sinh cần thay đổi nhận thức, chủ động học cách lắng nghe và rèn kỹ năng làm nhóm. Gia đình cần ngừng chiều chuộng vô điều kiện. Nhà trường cần tăng hoạt động trải nghiệm, đánh giá học sinh qua tinh thần hợp tác thực tế.

Tóm lại, việc vượt qua tiếng vọng vị kỉ để chung tay bồi đắp thung lũng xanh nhân ái là hành trình tự hoàn thiện ý nghĩa nhất của giới trẻ hôm nay. Là học sinh, em nguyện nỗ lực rèn luyện lòng nhân ái, tích cực sẻ chia từ việc làm nhỏ bé nhất hằng ngày. Hãy cùng nhau gieo trồng những mầm xanh sẻ chia để mảnh đất quê hương Việt Nam luôn tràn ngập tình yêu thương ấm áp, nhân văn.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 15

Trong hội họa, một bức tranh sẽ mất đi toàn bộ chiều sâu và sức hút nếu họa sĩ chỉ sử dụng những mảng màu tối tăm, hẹp hòi mà từ chối điểm xuyết những mảng màu sáng của sự bao dung. Sự thiếu hụt mảng màu sáng ấy chính là hiện thân cho lối sống ích kỉ đang dần xâm lấn tâm hồn của một bộ phận người trẻ trong xã hội hiện đại. Khi cái "tôi" cá nhân được đặt cao hơn mọi lợi ích chung, bức tranh cuộc đời của các em trở nên u ám và rời rạc. Vạch ra những giải pháp thiết thực để tô thêm những mảng màu sáng của sự sẻ chia chính là cách chúng ta cứu vãn bức tranh thế hệ khỏi nguy cơ lụi tàn.

Để bắt đầu tô màu lại, ta cần nhận diện đúng màu đen của sự ích kỉ. Đó là căn bệnh tư tưởng chỉ biết đề cao lợi ích, cảm xúc và khát vọng của bản thân, thản nhiên giẫm đạp lên quyền lợi chính đáng của những người xung quanh. Lối sống ích kỉ bộc lộ khi con người biến sự vị kỷ thành thói quen: tham lam nhận về nhưng từ chối cho đi, đùn đẩy trách nhiệm và dửng dưng trước nỗi đau của cộng đồng. Cần hiểu rõ, việc biết yêu thương và chăm lo cho bản thân là kỹ năng sinh tồn, nhưng lợi dụng sự khôn lỏi để đoạt lợi cho mình bất chấp tổn thất của tập thể thì đó là sự băng hoại đạo đức.

Thực trạng bức tranh thiếu màu sáng đang hiện hữu ở khắp mọi nơi. Có những bạn trẻ đến lớp chỉ chăm chăm cày điểm, giấu nhẹm tài liệu hay, lạnh lùng từ chối giúp đỡ khi bạn bè gặp bài toán khó. Trong các công tác tình nguyện hay phong trào của trường, họ tìm mọi lý do cáo ốm để khỏi phải nhúng tay vào việc vất vả, nhưng lại sẵn sàng vơ lấy thành tích khi tổng kết. Sự vô cảm này còn lan tràn trên mạng xã hội, khi nhiều người thản nhiên buông lời cay độc để chà đạp danh dự người khác, chỉ nhằm thỏa mãn sự hiếu thắng của cái tôi cá nhân.

Nguyên nhân làm bức tranh bị nhòe màu xuất phát từ sự méo mó trong nhận thức. Nhiều bạn trẻ chưa được giáo dục kỹ lưỡng về giá trị của sự sẻ chia, cái tôi của họ phình to như một quả bóng bọc kín bởi sự kiêu ngạo. Sự nghèo nàn trong chỉ số trí tuệ cảm xúc (EQ) khiến họ không thể thấu hiểu được nỗi khổ của người khác. Hơn nữa, việc được cha mẹ bao bọc trong nhung lụa từ nhỏ đã cướp đi của các em khả năng tự chịu trách nhiệm. Về phía xã hội, môi trường cạnh tranh khốc liệt đề cao thành tích cá nhân, cùng với sự bùng nổ của lối sống ảo trên mạng, đã vô tình nuôi dưỡng những cái "tôi" ích kỉ và vô cảm.

Những mảng màu tối này sẽ phá hủy hoàn toàn tác phẩm. Với bản thân người trẻ, sự ích kỉ sẽ bào mòn khả năng hợp tác – kỹ năng sống còn trong thế giới hiện đại. Họ sẽ tự biến mình thành những ốc đảo cô đơn, không có những người bạn tri kỷ. Khi vấp ngã, họ sẽ phải đối diện với sự quay lưng lạnh lùng của những người mà họ từng chà đạp. Với gia đình và xã hội, một người con ích kỉ sẽ vắt kiệt tình thương của cha mẹ mà không biết báo đáp. Xã hội sẽ trở nên rời rạc, thiếu vắng sự đồng cảm, và các vấn đề chung của quốc gia sẽ không bao giờ được giải quyết nếu ai cũng chỉ chăm chăm vun vén cho bản thân mình.

Bi kịch của sự ích kỉ từng làm rúng động xã hội. Cách đây không lâu, một sự việc đau lòng xảy ra khi một tài xế xe tải ở miền Trung gặp nạn, hàng hóa đổ tràn ra đường. Thay vì giúp đỡ người bị nạn, một nhóm người dân xung quanh đã nhẫn tâm ùa ra "hôi của", vơ vét hàng hóa mang về nhà bất chấp tiếng khóc lóc van xin của tài xế. Sự ích kỉ, tham lam trước nỗi đau của đồng loại ấy là tận cùng của sự băng hoại đạo đức. Xa hơn trong lịch sử văn học, nhân vật Tú Bà trong "Truyện Kiều" của Nguyễn Du là đỉnh cao của sự ích kỉ tàn độc. Vì tiền bạc và lợi ích cá nhân, mụ sẵn sàng đẩy những cô gái lương thiện như Thúy Kiều vào lầu xanh, chà đạp lên nhân phẩm và mạng sống của người khác không chút gớm tay.

Tuy vậy, bức tranh tuổi trẻ vẫn có vô số những điểm sáng rực rỡ. Những chiến dịch mùa hè xanh, những chuyến xe chở nhu yếu phẩm của thanh niên lao vào tâm bão cứu trợ đồng bào đã chứng minh rằng lòng nhân ái luôn cháy bỏng trong thế hệ trẻ. Bên cạnh đó, chúng ta cần hiểu rằng khắc phục sự ích kỉ không có nghĩa là bắt buộc bạn phải hy sinh đến mức thiệt thòi bản thân. Việc giúp đỡ người khác phải nằm trong khả năng cho phép, và lòng tốt phải được trao đi một cách có lý trí để không trở thành công cụ cho kẻ xấu lợi dụng.

Để pha thêm những mảng màu sáng cho cuộc đời, người trẻ cần thay đổi hệ quy chiếu nhận thức. Hãy nhớ rằng không ai có thể tự mình xây nên cả một thế giới. Sự sẻ chia không làm bạn nghèo đi, mà nó nhân lên giá trị của bạn. Về hành động, hãy bắt đầu từ những việc nhỏ bé: hoàn thành tốt công việc được phân công, không tranh công đổ lỗi. Tập đặt mình vào vị trí của người khác trước khi có ý định làm tổn thương họ. Sẵn sàng chìa tay ra khi bạn bè gặp khó khăn thay vì thái độ dửng dưng. Lựa chọn các hoạt động thiện nguyện để mở rộng trái tim mình.

Gia đình và nhà trường phải là những người hướng dẫn pha màu. Cha mẹ hãy từ chối việc phục vụ con cái tận răng, giao việc nhà để rèn tính trách nhiệm. Nhà trường cần đánh giá học sinh bằng sự nỗ lực làm việc nhóm, biểu dương kịp thời những hành động tử tế, nghĩa hiệp trong khuôn viên học đường.

Một bức tranh thiếu vắng mảng màu sáng của sự bao dung sẽ mãi mãi là một tác phẩm u buồn và thất bại. Sự ích kỉ có thể mang lại cho bạn chút lợi ích cỏn con trước mắt, nhưng sẽ tước đoạt đi của bạn toàn bộ ý nghĩa cao đẹp của việc làm người. Hãy dũng cảm vứt bỏ những mảng màu u tối ấy, cầm cọ lên và tự tay tô điểm cho cuộc đời mình bằng những sắc màu rực rỡ của lòng vị tha, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close