Viết bài văn nêu suy nghĩ về vấn đề “Hiện nay còn có nhiều người sống không có khát vọng. Vậy anh/chị sống có khát vọng ko? Vì sao?”Con người không chỉ cần một cuộc sống đủ đầy mà còn cần một điều gì đó để hướng tới, bởi chính mục tiêu và ước muốn tốt đẹp khiến mỗi ngày sống trở nên có phương hướng. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. MỞ BÀI - Dẫn dắt: Con người không chỉ cần một cuộc sống đủ đầy mà còn cần một điều gì đó để hướng tới, bởi chính mục tiêu và ước muốn tốt đẹp khiến mỗi ngày sống trở nên có phương hướng. - Nêu vấn đề: Từ thực tế ấy, câu hỏi “Tôi có đang sống với khát vọng hay không?” trở thành một câu hỏi cần thiết đối với mỗi người, đặc biệt là người trẻ. II. THÂN BÀI 1. Giải thích -“Khát vọng”: mong muốn mãnh liệt và tốt đẹp hướng con người tới một mục tiêu có ý nghĩa, thúc đẩy họ nỗ lực để biến điều mong muốn thành hiện thực. - “Sống có khát vọng”: xác định điều mình muốn đạt tới, chủ động hành động, kiên trì theo đuổi và không ngừng hoàn thiện bản thân trên hành trình ấy. - “Sống không có khát vọng”: không có mục tiêu rõ ràng, thiếu động lực vươn lên, dễ bằng lòng với hiện tại hoặc để cuộc sống trôi đi theo hoàn cảnh. → Khát vọng không chỉ là một ước mơ đẹp trong suy nghĩ mà phải trở thành động lực được thể hiện bằng lựa chọn và hành động cụ thể. 2. Biểu hiện của người sống có khát vọng - Có mục tiêu tương đối rõ ràng trong học tập, nghề nghiệp hoặc cuộc sống. - Chủ động tìm kiếm cơ hội để phát triển thay vì chờ hoàn cảnh thay đổi. - Sẵn sàng học hỏi, rèn luyện và chấp nhận khó khăn để tiến gần mục tiêu. - Không dễ từ bỏ khi gặp thất bại; biết điều chỉnh phương pháp để tiếp tục. - Khát vọng cá nhân gắn với những giá trị tích cực, không chỉ hướng tới tiền bạc hay danh tiếng. - Biết biến những điều mình mong muốn thành kế hoạch và việc làm cụ thể. 3. Ý nghĩa của việc sống có khát vọng - Với người trẻ
- Với gia đình
- Với cộng đồng
4. Dẫn chứng thực tế - Cô giáo Hà Ánh Phượng, giáo viên người dân tộc Mường, từng giảng dạy tại một trường ở huyện miền núi Thanh Sơn, Phú Thọ. Với mong muốn giúp học sinh vùng khó tiếp cận giáo dục hiện đại, cô xây dựng mô hình “Lớp học không biên giới”, kết nối học sinh Việt Nam với học sinh ở nhiều quốc gia thông qua công nghệ. Năm 2020, cô được Varkey Foundation vinh danh trong top 10 giáo viên toàn cầu của Global Teacher Prize. Khát vọng không nhất thiết phải bắt đầu từ một điều quá lớn lao; khi một người thực sự mong muốn đem cơ hội tốt hơn đến cho học trò và kiên trì hành động, khát vọng có thể tạo ra những thay đổi cụ thể. - Đỗ Hà Nam là một doanh nhân Việt Nam hoạt động trong lĩnh vực cà phê, từng theo đuổi mục tiêu đưa cà phê Việt Nam tham gia sâu hơn vào thị trường quốc tế. Từ hoạt động sản xuất, chế biến và xuất khẩu, ông cùng doanh nghiệp chú trọng nâng cao giá trị của hạt cà phê Việt Nam thay vì chỉ xuất khẩu nguyên liệu thô. Dẫn chứng cho thấy khát vọng có thể trở thành động lực để con người không bằng lòng với những gì đang có mà tìm cách nâng tầm giá trị của sản phẩm và đóng góp cho vị thế của Việt Nam. 5. Mở rộng vấn đề - Phản đề
- Mở rộng
6. Bản thân em có sống có khát vọng không? Vì sao? - Em cho rằng mình là người sống có khát vọng, bởi em không muốn cuộc đời chỉ được quyết định bởi hoàn cảnh hay sự sắp đặt của người khác. - Biểu hiện ở bản thân
- Tuy nhiên
7. Bài học nhận thức và hành động - Nhận thức:
- Hành động
- Gia đình
- Nhà trường
III. KẾT BÀI - Khẳng định lại vấn đề: Nếu được tự trả lời câu hỏi “Tôi có sống có khát vọng không?”, em muốn câu trả lời của mình không chỉ nằm ở lời nói hôm nay mà được chứng minh bằng những việc mình kiên trì làm mỗi ngày. - Liên hệ bản thân - Lời kêu gọi Bài mẫu siêu ngắn Cuộc sống không chỉ đơn thuần là sự tồn tại sinh học mà còn là hành trình đi tìm ý nghĩa của mỗi cá nhân. Trong xã hội hiện đại, khi không ít người rơi vào trạng thái sống hoài, sống phí vì thiếu định hướng, câu hỏi “Bản thân có đang sống với khát vọng hay không?” trở thành ngọn hải đăng cần thiết soi chiếu tâm hồn của mỗi người trẻ. Khát vọng không phải là những tham vọng viễn vông hay ước mơ ngông cuồng, mà là khao khát chân chính thúc đẩy con người vươn lên để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Người sống có khát vọng luôn chủ động lập kế hoạch, kiên trì trước nghịch cảnh và tìm thấy động lực trong lao động sáng tạo. Nhờ có khát vọng, cô giáo Hà Ánh Phượng đã đưa "Lớp học không biên giới" từ vùng núi Phú Thọ ra thế giới; hay doanh nhân Đỗ Hà Nam đã kiên trì nâng tầm giá trị hạt cà phê Việt Nam trên thị trường quốc tế. Ngược lại, lối sống cầm chừng, thụ động và sợ hãi thay đổi chỉ khiến tâm hồn dần tàn nhụi, làm lãng phí những cơ hội quý giá của cuộc đời. Trả lời cho câu hỏi của chính mình, em tự tin khẳng định: Tôi là một người sống có khát vọng. Em lựa chọn sống có khát vọng vì nhận thức rõ rằng quỹ thời gian của mỗi con người là hữu hạn, và em không muốn cuộc đời mình bị thụ động định đoạt bởi hoàn cảnh hay sự an bài của người khác. Khát vọng trong em không nằm ở những điều quá tầm với, mà được nuôi dưỡng từ những mục tiêu cụ thể: học tập tích cực mỗi ngày, trau dồi tri thức và kỹ năng sống để có thể tự lập, phụng dưỡng cha mẹ và đóng góp giá trị thiết thực cho cộng đồng. Dù đôi khi phải đối mặt với khó khăn hay thất bại, em luôn coi đó là bài học để điều chỉnh phương pháp chứ không bao giờ từ bỏ mục tiêu. Dẫu vậy, khát vọng chân chính không đồng nghĩa với sự tham vọng bằng mọi giá hay chạy theo tiêu chuẩn thành công của người khác. Mỗi người có một cột mốc và hành trình riêng, điều quan trọng là khát vọng ấy phải gắn liền với đạo đức và năng lực thực tế. Để khát vọng không chỉ dừng lại ở lý thuyết, người trẻ cần biến nó thành hành động cụ thể thông qua tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần không ngừng học hỏi. Khát vọng chính là ngọn lửa sưởi ấm và dẫn đường cho mỗi chuyến hành trình trưởng thành. Câu trả lời "Tôi sống có khát vọng" sẽ không chỉ dừng lại ở nhận thức hôm nay, mà sẽ tiếp tục được chứng minh bằng những nỗ lực kiên định mỗi ngày, để từng phút giây trôi qua đều trở thành một dấu ấn rực rỡ và trọn vẹn của bản thân. Bài mẫu chi tiết Mẫu 1 Có một câu chuyện nhỏ kể về một chú sâu đo mỏng manh cứ miệt mài bò lên một nhánh hồng gai đầy sắc nhọn. Bọn chim sẻ cười nhạo, bảo rằng chú sẽ chẳng bao giờ bò tới ngọn đâu, và nếu có tới nơi thì bông hoa cũng đã tàn. Nhưng chú sâu đo vẫn kiên nhẫn đáp: "Khi tôi bò đến nơi, bông hoa mới sẽ lại nở". Sự kiên trì và niềm tin hướng về phía trước của chú sâu nhỏ ấy chính là hiện thân của một lẽ sống đẹp đẽ ở đời. Nhìn lại hiện tại, giữa cuộc sống đủ đầy, lại có không ít người trẻ đang sống buông xuôi, phó mặc cho số phận mà thiếu đi sức mạnh tinh thần ấy. Điều đó buộc tôi phải tự hỏi lại chính mình: Liệu bản thân tôi có đang sống có khát vọng hay không? Khát vọng không phải là một khái niệm trừu tượng, xa vời. Nó là mong muốn mãnh liệt, cháy bỏng và tốt đẹp, hướng con người tới một mục tiêu có ý nghĩa, từ đó thôi thúc ta nỗ lực hành động để biến ước mơ thành hiện thực. "Sống có khát vọng" chính là việc ta xác định rõ điều mình muốn vươn tới, giữ vững tinh thần chủ động, bền bỉ theo đuổi và liên tục hoàn thiện bản thân trên hành trình đó. Ngược lại, "sống không có khát vọng" là khi ta thả trôi cuộc đời, không mục tiêu, không động lực, dễ dàng bằng lòng với thực tại hoặc để hoàn cảnh xô đẩy. Khát vọng, tựu trung lại, không chỉ là những mộng tưởng bay bổng trong tâm trí, mà nó phải được kết tinh thành động lực và những bước đi cụ thể mỗi ngày. Những người mang trong mình ngọn lửa khát vọng luôn có những biểu hiện sống rất đáng trân trọng. Họ vạch ra cho mình những mục tiêu tương đối rõ ràng trong học tập, công việc cũng như đời sống cá nhân. Thay vì ngồi chờ thời cơ đến, họ chủ động tìm kiếm và tạo ra cơ hội để phát triển. Trên hành trình ấy, họ luôn mang tâm thế sẵn sàng học hỏi, không chùn bước trước những khó khăn thử thách. Khi đối mặt với thất bại, họ không vội vàng vứt bỏ mục tiêu mà biết cách tĩnh tâm, điều chỉnh phương pháp để đi tiếp. Hơn thế nữa, khát vọng của họ luôn gắn liền với những giá trị tích cực, thiện lương, chứ không đơn thuần chỉ là cuộc chạy đua mù quáng theo tiền tài hay danh vọng. Họ biết cách chia nhỏ những ước mong to lớn thành từng bản kế hoạch và việc làm thiết thực. Việc sống mang trong mình một đích đến mang lại những ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Đối với người trẻ, nó như một tấm bản đồ định hướng, giúp ta tránh khỏi lối sống lờ mờ, lãng phí quỹ thời gian thanh xuân quý giá. Nó đánh thức những năng lực tiềm ẩn, tạo động lực mạnh mẽ để ta lao động, học tập và vượt qua giông bão. Nhờ có khát vọng, ta cảm nhận trọn vẹn hơn ý nghĩa của sự tồn tại. Với gia đình, một người con có mục tiêu phấn đấu luôn mang ý thức trách nhiệm cao, trở thành động lực để các thành viên khác cùng nhau tiến bộ, đồng thời mang lại niềm tin vững chắc cho đấng sinh thành. Nhìn rộng ra cộng đồng, một thế hệ thanh niên tràn đầy ý chí vươn lên sẽ là nguồn tài nguyên vô giá để xây dựng đất nước. Khát vọng chân chính giúp con người không chỉ tìm kiếm vinh quang cho riêng mình mà còn biết sẻ chia và cống hiến cho xã hội. Trong cuộc sống quanh ta, những ngọn lửa khát vọng vẫn đang cháy sáng rực rỡ. Cô giáo Hà Ánh Phượng, một người con của dân tộc Mường, khi giảng dạy tại vùng núi Thanh Sơn (Phú Thọ) đã mang trong mình khao khát cháy bỏng: giúp học sinh vùng sâu vùng xa tiếp cận nền giáo dục hiện đại. Từ đó, mô hình “Lớp học không biên giới” ra đời, kết nối học trò của cô với bạn bè quốc tế. Nhờ khát vọng thiết thực ấy, năm 2020, cô được vinh danh trong top 10 giáo viên toàn cầu. Ở một lĩnh vực khác, ông Đỗ Hà Nam – Chủ tịch tập đoàn Intimex – luôn nung nấu mục tiêu nâng tầm hạt cà phê Việt Nam. Thay vì chỉ xuất khẩu thô với giá rẻ, ông đã đầu tư công nghệ chế biến sâu, đưa cà phê Việt tham gia sâu rộng vào chuỗi cung ứng toàn cầu, góp phần khẳng định vị thế nông sản quốc gia. Khát vọng của họ, dù ở giáo dục hay kinh tế, đều xuất phát từ lòng tự tôn và ý chí hành động bền bỉ. Tuy nhiên, bên cạnh những tấm gương sáng ấy, vẫn còn những mảng tối đáng buồn. Nhiều người trẻ hiện nay sống lay lắt, thiếu phương hướng, ngại thay đổi và chỉ muốn thu mình trong vùng an toàn quen thuộc. Nguyên nhân sâu xa đến từ nỗi sợ thất bại, sự bao bọc quá mức của gia đình hoặc lối sống hưởng thụ ích kỷ. Thái độ sống này khiến họ lãng phí tài năng, dần phụ thuộc vào hoàn cảnh và bỏ lỡ vô vàn cơ hội quý giá. Dẫu vậy, chúng ta cũng cần nhìn nhận thấu đáo: có khát vọng không có nghĩa là cấm đoán bản thân thất bại. Thất bại là lẽ thường tình. Khát vọng cũng không được phép biến thành những tham vọng tàn nhẫn, chà đạp lên đồng loại. Không nhất thiết ai cũng phải có ước mơ dời non lấp biển; đôi khi, khát vọng chỉ đơn giản là mong muốn trở thành một người thợ mộc lành nghề, một người cha trách nhiệm hay một công dân lương thiện. Trước thực trạng ấy, tôi tự hào và kiên định trả lời rằng: Tôi là một người sống có khát vọng. Tôi không muốn thanh xuân của mình trôi đi như một cơn gió vô hình, để số phận bị định đoạt bởi sự an bài của người khác. Sự hiện diện của khát vọng trong tôi thể hiện qua những mục tiêu học tập cụ thể, thái độ chủ động đọc sách và rèn luyện kỹ năng mỗi ngày. Tôi học cách xem những bài thi điểm thấp không phải là vực thẳm, mà là nấc thang để nhìn nhận lại lỗ hổng kiến thức. Ước mơ của tôi không chỉ là tìm kiếm một công việc ổn định cho bản thân, mà còn có thể tự tay lo toan cho gia đình và tham gia vào các dự án thiện nguyện cộng đồng. Mặc dù vậy, tôi cũng hiểu rằng khát vọng của mình có thể sẽ phải thay đổi theo thời gian và độ tuổi trưởng thành, nên tôi luôn tự nhắc nhở bản thân phải thường xuyên soi chiếu lại mình, để đi đúng con đường phù hợp nhất. Để khát vọng không mãi là mộng tưởng, mỗi chúng ta cần có những nhận thức và hành động thực tế. Hãy hiểu rằng cuộc sống chỉ thực sự đáng sống khi ta biết mình đang đi về đâu. Khát vọng là hạt giống, nhưng kỷ luật và sự kiên trì mới là dòng nước tưới tắm cho nó nảy mầm. Về hành động, tôi luôn cố gắng chia nhỏ mục tiêu, duy trì thói quen tự đánh giá bản thân, dũng cảm đối mặt với thử thách và tìm kiếm những người thầy truyền cảm hứng. Về phía gia đình, cha mẹ nên tôn trọng ước mơ của con cái, định hướng thay vì áp đặt, động viên thay vì la mắng khi con thất bại. Nhà trường cũng cần tạo ra không gian mở, tổ chức các dự án thực tế để học sinh được tự do khám phá năng lực và trân trọng sự đa dạng trong lựa chọn nghề nghiệp của người trẻ. Chú sâu đo dẫu nhỏ bé, chậm chạp nhưng cuối cùng cũng sẽ chạm đến được nụ hồng tươi thắm nhờ vào khát vọng và sự kiên bỉ không ngừng. Hành trình cuộc đời của mỗi chúng ta cũng vậy. Việc nuôi dưỡng một khát vọng chân chính chính là việc ta đang thắp lên một ngọn nến soi đường giữa màn đêm. Tôi tin rằng, chỉ cần chúng ta sống có mục tiêu, nỗ lực hết mình và không bao giờ từ bỏ, thì dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, ta vẫn sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực và chạm tay đến bông hoa rực rỡ của đời mình. Bài mẫu chi tiết Mẫu 2 Nhà văn Hellen Keller từng viết: “Lạc quan là niềm tin dẫn tới thành tựu. Bạn chẳng thể làm được điều gì mà thiếu đi hy vọng và sự tự tin”. Niềm tin, hy vọng và sự tự tin ấy, suy cho cùng, chính là những vật liệu cốt lõi để xây dựng nên khát vọng sống của mỗi con người. Thế nhưng, trong xã hội hiện đại ngập tràn tiện nghi hôm nay, có một nghịch lý xót xa đang diễn ra: rất nhiều người đang trôi nổi giữa dòng đời mà không hề mang trong tim một khát vọng nào. Đối diện với thực trạng buồn bã ấy, tôi luôn tự đặt ra câu hỏi cho chính mình về thái độ sống hiện tại. Việc mang trong mình một khát vọng không chỉ là cách để ta tồn tại, mà là cách để ta thực sự sống trọn vẹn kiếp người. Đi sâu vào bản chất, “khát vọng” là một danh từ mang sức nặng của sự thúc đẩy. Nó là những mong mỏi vô cùng mãnh liệt, hướng con người tới một chân trời tốt đẹp và có ý nghĩa, từ đó tạo ra lực đẩy để ta hành động không ngừng. “Sống có khát vọng” nghĩa là ta biết rõ định vị của bản thân, xác định được cái đích muốn đến, rồi dùng sự kiên trì, chủ động để học hỏi và hoàn thiện mình từng ngày. Trái lại, “sống không có khát vọng” là một chuỗi ngày vật vờ, thiếu vắng mục tiêu, dễ dàng đầu hàng trước khó khăn hoặc phó mặc cho dòng đời đưa đẩy. Có thể thấy, khát vọng chân chính tuyệt đối không phải là lời nói suông trên môi, mà phải được chứng minh bằng những giọt mồ hôi và những quyết định cụ thể trong đời sống thực tế. Hình bóng của những người mang trong tim khát vọng luôn dễ dàng nhận biết giữa đám đông. Họ sống và làm việc với một lộ trình rõ ràng, dù là trong việc học trên lớp hay khi bước ra trường đời. Họ không thu mình chờ đợi vận may gõ cửa, mà luôn xông xáo tìm kiếm những cơ hội mới để nâng cấp bản thân. Trên con đường vươn tới đỉnh cao, họ sẵn sàng nếm trải đắng cay, học hỏi từ mọi nguồn tri thức. Thất bại với họ chỉ là một trạm dừng chân để nạp lại năng lượng chứ không phải là vực thẳm. Điểm đặc biệt nhất là, khát vọng của họ luôn tỏa sáng bằng những giá trị nhân văn, không mù quáng chạy theo vật chất hay danh lợi, mà biết cách cụ thể hóa ước mơ bằng những kế hoạch làm việc khoa học, tỉ mỉ mỗi ngày. Mang theo khát vọng cũng giống như việc mang theo một tấm thẻ bài quyền lực. Đối với người trẻ, nó xóa tan lớp sương mù mông lung, định hướng cho ta một lối đi rành mạch để không hoài phí thanh xuân. Nó khơi dậy những sức mạnh tiềm tàng mà chính ta cũng chưa từng biết tới, tạo nên một lớp vỏ bọc kiên cường trước mọi giông bão. Nhờ có khát vọng, ta mới thấy cuộc đời này đáng sống. Trong mái ấm gia đình, một người sống có mục đích sẽ tự động mang trong mình trách nhiệm lớn lao, trở thành chỗ dựa và nguồn cảm hứng tích cực cho những người ruột thịt, thắp lên niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng. Đối với quốc gia, khi mỗi người dân đều ôm ấp một khát vọng thiện lương và cống hiến, xã hội sẽ xuất hiện vô vàn những sáng kiến vĩ đại, tạo nên một sức mạnh tổng hợp đưa đất nước phát triển phồn vinh và nhân ái. Hãy nhìn vào những tấm gương đã dùng khát vọng để viết nên lịch sử. Nữ vận động viên Nguyễn Thị Oanh, người được mệnh danh là "cô gái vàng" của điền kinh Việt Nam, đã mang trong mình khát khao cống hiến mãnh liệt. Tại SEA Games 32, dù bị xếp lịch thi đấu hai môn khắc nghiệt (1.500m và 3.000m vượt chướng ngại vật) cách nhau vỏn vẹn 20 phút, Oanh đã không bỏ cuộc. Khát vọng chiến thắng và lòng tự hào dân tộc đã vắt kiệt sức lực của cô nhưng mang lại 4 huy chương Vàng lịch sử. Ở chốn thương trường, ông Đặng Lê Nguyên Vũ đã khởi nghiệp bằng chiếc xe đạp cọc cạch và ý chí vươn lên từ cảnh nghèo khó. Khát vọng của ông không chỉ là thoát nghèo, mà là đưa thương hiệu cà phê Trung Nguyên trở thành niềm tự hào của Việt Nam trên bản đồ thế giới. Hai con người, hai lĩnh vực, nhưng đều chứng minh rằng: khi khát vọng đủ lớn, mọi giới hạn đều bị phá vỡ. Bất chấp những ánh sáng rực rỡ ấy, ngoài kia vẫn có những người tự giam mình trong bóng tối. Họ thiếu hụt ý chí, rụt rè trước mọi sự thay đổi và hài lòng với một cuộc sống cầm chừng, nhạt nhẽo. Căn bệnh sợ thất bại và thói quen ỷ lại đã tước đoạt đi của họ quyền được tỏa sáng. Lối sống này bào mòn cả một thế hệ, khiến nhiều người trẻ rơi vào trạng thái vô định, tuột mất những cơ hội đổi đời. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có khát vọng không đảm bảo bạn sẽ bách chiến bách thắng. Sẽ có những lúc ta vấp ngã đau đớn. Thêm vào đó, khát vọng phải đi liền với đạo đức; một ước mơ được xây trên sự đau khổ của người khác thì gọi là dã tâm. Không cần phải có ước mơ vĩ đại như thay đổi thế giới, khát vọng đôi khi chỉ là việc làm một người bình thường nhưng tử tế và sống có ích. Đứng trước lằn ranh ấy, tôi tự tin khẳng định mình đang sống bằng những khát vọng chân thành nhất. Tôi không chấp nhận việc cuộc đời mình chỉ là một vở kịch mà người khác viết sẵn kịch bản. Sự khát khao ấy hiển hiện qua việc tôi luôn tự vạch ra kế hoạch học tập rõ ràng, tự mình mày mò các kỹ năng mềm để hoàn thiện bản thân. Tôi học cách mỉm cười đối diện với những điểm số chưa như ý, lấy đó làm dữ liệu để sửa đổi phương pháp học. Đích đến của tôi không chỉ là sự ấm no cho cá nhân, mà còn là ước mong đỡ đần được cha mẹ và góp một phần công sức nhỏ bé cho cộng đồng. Dẫu vậy, tôi biết khát vọng là một thực thể sống, nó sẽ biến đổi khi tôi lớn lên. Vì thế, tôi luôn tự nhắc mình phải thường xuyên chậm lại để lắng nghe tiếng nói bên trong, đảm bảo rằng mình không bị cuốn theo những giá trị xô bồ của đám đông. Để thắp sáng khát vọng, cần có sự phối hợp nhịp nhàng giữa nhận thức và hành động. Mỗi chúng ta cần thấu hiểu rằng một cuộc đời vô đích là một cuộc đời bỏ đi. Phải biết phân biệt đâu là khát vọng chân chính, đâu là ảo vọng phù phiếm, và tuyệt đối không lấy thành công của người khác làm thước đo cho mình. Về hành động, tôi luôn nỗ lực chia nhỏ ước mơ thành những nhiệm vụ hằng ngày, duy trì sự kỷ luật và không ngại tìm kiếm môi trường tốt để phát triển. Đối với gia đình, mong rằng các bậc phụ huynh hãy luôn là hậu phương vững chắc, động viên con cái sau những vấp ngã thay vì chỉ chăm chăm vào bảng điểm. Nhà trường cũng cần tạo ra một hệ sinh thái giáo dục đa dạng, tôn trọng mọi cá tính và hướng đi của học sinh, giúp các em tự do khám phá giới hạn của chính mình. Giống như ngọn hải đăng sừng sững giữa màn đêm, khát vọng chính là thứ ánh sáng dẫn đường cho những con tàu đang chao đảo giữa biển khơi cuộc đời. Chỉ khi bạn thắp sáng được ngọn hải đăng trong tâm hồn mình, bạn mới không bị nhấn chìm bởi sự vô định và lạc lõng. Tôi chọn cách sống có khát vọng, để mỗi sớm mai thức dậy, tôi biết mình có một lý do để nỗ lực, có một đỉnh cao để vươn tới, và có một cuộc đời thực sự đáng để tự hào. Bài mẫu chi tiết Mẫu 3 Hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng bạn đang đứng trước một ngôi nhà nhỏ nằm chơ vơ giữa một thảo nguyên lộng gió. Nếu bạn chọn cách đóng kín các cánh cửa, cuộn tròn trong chăn ấm, bạn sẽ luôn được an toàn, nhưng vĩnh viễn không bao giờ biết được phía sau ngọn đồi kia có những khung cảnh kỳ vĩ nào. Việc dũng cảm mở tung cánh cửa, bước ra ngoài đối mặt với gió lạnh để khám phá thế giới, đó chính là hình hài của khát vọng. Đáng buồn thay, trong cuộc sống ngày nay, có rất nhiều người trẻ lại chọn cách khóa chặt mình trong ngôi nhà của sự an phận, sống không có khát vọng. Nhìn vào thực trạng tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, tôi càng nhận thức rõ rệt hơn về sự cần thiết của một lẽ sống có mục tiêu, và tự dặn lòng phải luôn giữ cho ngọn lửa khát vọng của mình rực sáng. Khát vọng, hiểu một cách dung dị nhất, là những khát khao mãnh liệt và trong sáng, định hướng con người vươn tới những cột mốc có giá trị, cung cấp cho chúng ta sức mạnh để nhào nặn ước mơ thành hiện thực. "Sống có khát vọng" là khi ta biết rõ mình là ai, mình muốn đi đến đâu, từ đó chủ động hành động, kiên trì đẽo gọt bản thân để vượt qua chông gai. Ngược lại, "sống không có khát vọng" giống như một chiếc lá trôi theo dòng nước, vô định, thiếu sức sống, dễ dàng thỏa hiệp với hoàn cảnh và không mưu cầu sự tiến bộ. Rõ ràng, khát vọng không phải là những câu nói suông trên mây, mà nó phải được chứng minh bằng bản lĩnh lựa chọn và sự bền bỉ trong từng hành động thực tiễn. Một người mang trong mình khát vọng sẽ luôn phát ra một trường năng lượng đặc biệt. Họ có đích đến rành mạch trong con đường học vấn cũng như sự nghiệp tương lai. Thay vì ủ rũ đợi chờ quý nhân phù trợ, họ xông pha tạo ra cơ hội cho chính mình. Họ mang trong mình tinh thần của một miếng bọt biển, sẵn sàng thấm hút kiến thức mới, dũng cảm nhận lấy phần thiệt thòi để tôi luyện bản thân. Khi vấp ngã, họ không gào thét đổ lỗi, mà bình tĩnh ngồi xuống xem xét lại phương pháp để làm lại từ đầu. Những ước mơ của họ không bao giờ chỉ xoay quanh sự ích kỷ cá nhân, mà luôn hướng đến sự tốt đẹp cho mọi người, và được hệ thống hóa thành những bước đi mang tính khả thi cao. Sức mạnh của khát vọng mang đến những phép màu cho sự sống. Đối với mỗi bạn trẻ, nó là chiếc la bàn thần kỳ giúp ta thoát khỏi vùng sương mù của sự lười biếng. Nó bơm vào huyết quản ta thứ năng lượng tuyệt vời để vượt qua những bài thi khó nhằn hay những thất bại đắng cay đầu đời. Nhờ có khát vọng, ta khai quật được những tài năng còn ngủ quên, và thấy mỗi ngày trôi qua đều đậm đà ý nghĩa. Trong gia đình, một người có mục tiêu sống rõ ràng sẽ tự khắc hình thành ý thức gánh vác trách nhiệm, trở thành động cơ thúc đẩy cả nhà cùng tiến bộ và mang lại niềm an tâm tuyệt đối cho cha mẹ. Ở quy mô lớn hơn, những khát vọng hướng thiện của từng cá nhân sẽ hợp thành một khối đại đoàn kết, sinh ra những phát minh, cống hiến vĩ đại, làm giàu cho quê hương và đất nước. Những con người bước ra khỏi ngôi nhà trên thảo nguyên luôn tạo nên những dấu ấn khó phai. Giữa tâm dịch Covid-19 đầy chết chóc và u ám, anh Hoàng Tuấn Anh không chọn cách thu mình an toàn. Với khát vọng giúp đỡ những người lao động nghèo đang đứt bữa, anh đã sáng chế ra chiếc "ATM Gạo" đầu tiên. Sự chủ động và khát vọng nhân ái ấy đã tạo ra một làn sóng thiện nguyện lan tỏa khắp Việt Nam và vươn ra cả truyền thông quốc tế. Ở một tầng vóc học thuật, Giáo sư Ngô Bảo Châu, sau khi nhận giải thưởng Fields danh giá, đã mang trong mình khát vọng nâng tầm nền toán học nước nhà. Ông đã nỗ lực thành lập và điều hành Viện Nghiên cứu Cao cấp về Toán (VIASM), tạo ra một không gian kết nối để những tài năng toán học Việt Nam có cơ hội cọ xát với thế giới. Khát vọng của họ không màng tư lợi, mà đều mang một sức nặng cống hiến cho cộng đồng. Thật đáng tiếc khi vẫn còn đó những người trẻ đóng chặt cửa nhà, từ chối mọi sự vươn lên. Họ sống thoi thóp qua ngày, sợ rủi ro, sợ mệt mỏi và chỉ muốn núp bóng người khác. Sự hèn nhát này biến họ thành những ký sinh trùng của xã hội, lãng phí thanh xuân và dần bị thời đại đào thải. Tuy nhiên, ta cũng phải nhìn nhận đa chiều: khát vọng không phải là một tấm vé đảm bảo 100% sự thành công. Thất bại là lẽ tất yếu phải trải qua. Khát vọng cũng không được phép biến thành thứ tham vọng mù quáng, bất chấp thủ đoạn để đạp lên người khác. Không phải ai cũng cần có khát vọng vĩ mô; đôi khi, khát vọng trở thành một người lao động chân chính, mang lại bữa cơm no ấm cho gia đình cũng đã là một điều vô cùng đáng kính. Nghĩ về bản thân, tôi tự hào nói rằng mình là một thanh niên có khát vọng. Tôi không cam chịu một cuộc đời bị lập trình sẵn bởi định kiến hay hoàn cảnh. Tôi luôn tự đặt ra những mục tiêu nhỏ trong học tập, ví dụ như chinh phục một ngôn ngữ mới hay đọc xong một cuốn sách mỗi tuần. Tôi không xem những điểm kém là dấu chấm hết, mà coi đó là sự nhắc nhở để nỗ lực hơn. Ước mơ của tôi là trở nên vững vàng để lo được cho cha mẹ và giúp đỡ những hoàn cảnh kém may mắn. Dẫu vậy, tôi ý thức được rằng suy nghĩ của mình sẽ còn thay đổi, nên tôi luôn tự soi xét lại bản thân để đảm bảo khát vọng của mình không bị nhuốm màu phù phiếm của xã hội. Để duy trì ngọn lửa ấy, mỗi chúng ta cần hiểu rõ rằng sống có mục đích là cách duy nhất để không tồn tại hoài phí. Hãy biết vạch ra mục tiêu vừa sức, chia nhỏ nó ra để thực hiện. Giữ vững kỷ luật, dám sai và dám đứng dậy. Phía gia đình cần là một mái ấm tôn trọng những ước mơ dẫu là điên rồ nhất của con trẻ, không ép buộc chúng theo một khuôn mẫu thành công duy nhất. Nhà trường phải trở thành một hệ sinh thái mở, nơi học sinh được thực hành, trải nghiệm các dự án để tự do định hình khát vọng đời mình. Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên lộng gió giờ đây đã được mở toang các cánh cửa, ánh nắng tràn vào xua tan đi sự ẩm mốc. Khi bạn mang trong tim một khát vọng, bạn đã dũng cảm bước ra khỏi sự tù túng để đón lấy những luồng sinh khí mới của cuộc đời. Tôi chọn sống có khát vọng, bởi tôi tin rằng, chỉ có những ước mơ không ngừng cháy bỏng mới đủ sức đưa ta đi qua mọi giông bão, vẽ nên một cuộc đời rực rỡ và đong đầy ý nghĩa nhân sinh. Bài mẫu chi tiết Mẫu 4 Một mũi tên dẫu được chế tác tinh xảo đến đâu, nếu chỉ được đặt hờ hững trên dây cung mà không có một lực kéo căng và một đích ngắm phía trước, nó cũng chỉ là một khúc gỗ vô dụng. Trong cuộc đời con người, "khát vọng" chính là lực kéo căng sợi dây cung ấy, và mục tiêu sống chính là hồng tâm phía trước. Thiếu đi lực kéo ấy, mũi tên cuộc đời sẽ mãi mãi rơi rụng tại chỗ. Đứng trước thực trạng nhức nhối khi ngày càng có nhiều người sống lay lắt, thiếu vắng khát vọng vươn lên, tôi tự cảm thấy mình phải nghiêm túc nhìn nhận lại giá trị của sự nỗ lực. Bởi lẽ, việc sống có khát vọng chính là điều kiện tiên quyết để mỗi chúng ta cất cánh bay xa. Khát vọng là một danh từ tuyệt đẹp, chỉ những mong mỏi thiết tha, cháy bỏng hướng con người đến những giá trị cao cả, trở thành nguồn động cơ bất tận thôi thúc ta biến ước mơ thành sự thật. Khi ta "sống có khát vọng", ta biết mình đang giương cung về hướng nào, luôn giữ vững sự chủ động, kiên gan bền bỉ và không ngừng trau dồi bản thân. Ngược chiều với đó, "sống không có khát vọng" là trạng thái buông lơi, không có đích ngắm, dễ dãi thỏa mãn với những gì đang có hoặc để số phận tùy ý xô đẩy. Như vậy, khát vọng không phải là những ảo mộng viển vông, mà nó là nguồn năng lượng được vật chất hóa bằng những quyết định và hành động không ngừng nghỉ. Sức căng của dây cung thể hiện rất rõ ở những người mang trong tim khát vọng. Họ sống có kế hoạch, vạch ra những lộ trình rõ nét cho học hành và sự nghiệp. Thay vì ôm cây đợi thỏ, họ chủ động tạo ra cơ hội bằng cách nâng cao năng lực cá nhân. Trên hành trình gian nan, họ không ngại chịu khổ, không nề hà khó nhọc. Khi mũi tên bay chệch hướng, họ không bỏ cuộc, mà bình tĩnh rút một mũi tên khác, căn chỉnh lại góc độ để bắn tiếp. Khát vọng của họ luôn cộng hưởng với những giá trị đạo đức, không bị tiền tài làm mờ mắt, và họ luôn biết cách chuyển hóa những khát khao to lớn thành những nhiệm vụ nhỏ bé mỗi ngày. Việc giương cung ngắm bắn mang lại cho ta những giá trị tồn tại to lớn. Đối với người trẻ, nó quét sạch sự vô định, giúp ta không phung phí những tháng năm rực rỡ nhất của đời người. Khát vọng như một chiếc đòn bẩy, nâng ta vượt qua những đầm lầy của sự chán nản. Nó giúp ta khám phá ra những sức mạnh nội tại mà ta chưa từng biết đến, và khiến mỗi nhịp thở đều đong đầy ý nghĩa. Đối với gia đình, một người con có chí hướng sẽ luôn là người sống có trách nhiệm, mang lại hơi ấm và niềm tin cho cha mẹ, đồng thời thúc đẩy anh chị em cùng nhau nỗ lực. Đối với quốc gia, một thế hệ thanh niên ôm ấp hoài bão sẽ là những người trực tiếp sản sinh ra của cải, tri thức và các giá trị nhân văn, đưa xã hội tiến lên những tầm cao mới. Những mũi tên vĩ đại đã xé gió lao đi và găm thẳng vào lịch sử. Chàng trai Nguyễn Hà Đông, một lập trình viên trẻ, chỉ với khát vọng đơn thuần là tạo ra một tựa game mang tính giải trí cao, đã tự mình code nên Flappy Bird. Sản phẩm ấy đã tạo nên một cơn chấn động toàn cầu, chứng minh rằng sự nỗ lực cá nhân khi có mục tiêu rõ ràng hoàn toàn có thể chinh phục thế giới. Hay như câu chuyện của Trần Đặng Đăng Khoa, người đã mang trong mình khát vọng khám phá thế giới vô cùng mãnh liệt. Anh đã thực hiện chuyến đi lịch sử vòng quanh thế giới bằng xe máy trong 1111 ngày. Khát vọng xê dịch và vượt qua giới hạn bản thân của anh đã truyền một nguồn cảm hứng bất tận cho hàng triệu người trẻ Việt Nam về lòng dũng cảm dám sống với ước mơ của mình. Tuy vậy, thật đáng trách khi vẫn có những mũi tên chấp nhận nằm im. Nhiều người trẻ sợ lực kéo căng, sợ đối mặt với rủi ro, nên chọn cách sống lay lắt, ăn bám và bằng lòng với sự tầm thường. Thái độ sống thụ động này sẽ biến họ thành những kẻ tụt hậu, lãng phí tài năng và đánh mất đi những đặc quyền của tuổi trẻ. Nhưng ta cũng cần lưu tâm: khát vọng không phải là tấm bùa hộ mệnh miễn nhiễm với thất bại. Vấp ngã là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, khát vọng phải đi liền với sự lương thiện; những mưu đồ vụ lợi, ích kỷ không được gọi là khát vọng mà là sự tham lam. Mỗi người có một hồng tâm riêng, không nhất thiết ai cũng phải làm người nổi tiếng, đôi khi chỉ cần trở thành một phiên bản tốt nhất của chính mình đã là một thành công vĩ đại. Nhìn lại mình, tôi tin rằng tôi đang sống một cuộc đời có khát vọng. Tôi cự tuyệt việc để hoàn cảnh hay định kiến xã hội vẽ sẵn con đường cho mình. Tôi luôn đặt ra những mục tiêu cụ thể trong học tập, kiên trì tự học ngoại ngữ và các kỹ năng giao tiếp. Khi vấp ngã, tôi cho phép mình buồn, nhưng không cho phép mình từ bỏ, mà xem đó là dữ liệu để cải thiện bản thân. Tôi khao khát thành công không chỉ để hưởng thụ cá nhân, mà còn để báo hiếu mẹ cha và chia sẻ với những người yếu thế. Dù biết rằng khát vọng của mình có thể sẽ phải điều chỉnh theo thời gian, nhưng tôi luôn duy trì việc đối thoại với bản thân để không đi chệch khỏi những giá trị cốt lõi. Để mũi tên bay xa, nhận thức và hành động phải đồng nhất. Hãy hiểu rằng cuộc đời chỉ có giá trị khi ta có thứ để theo đuổi. Khát vọng là khởi nguồn, nhưng kỷ luật mới là phương tiện chuyên chở. Mỗi người hãy tự thiết lập mục tiêu vừa sức, chia nhỏ công đoạn và nghiêm túc thực hiện. Đừng sợ sai, hãy chủ động tìm đến những môi trường tích cực để học hỏi. Về phía gia đình, mong rằng các bậc phụ huynh hãy đóng vai trò là bệ phóng, tôn trọng sự lựa chọn của con cái và là người xoa dịu khi con vấp ngã. Nhà trường cần đổi mới, không chỉ chú trọng điểm số mà phải là nơi chắp cánh cho những ước mơ đa dạng của học trò. Mũi tên nằm trên dây cung cuối cùng cũng đã được phóng đi với một lực kéo mạnh mẽ và một khát khao xé gió. Cuộc sống của chúng ta cũng vậy, không thể mãi chìm trong sự an toàn và vô định. Việc chọn sống có khát vọng chính là lúc bạn tự tay kéo căng dây cung của cuộc đời mình. Tôi đã chọn cho mình một đích đến, và tôi sẽ không ngừng nỗ lực để mũi tên thanh xuân của mình bay thật xa, cắm thật sâu vào hồng tâm của những điều ý nghĩa và tươi đẹp nhất. Bài mẫu chi tiết Mẫu 5 Trong nhịp sống tiện nghi và vật chất đủ đầy của thời đại ngày nay, có một nghịch lý đang âm thầm diễn ra: ngày càng nhiều người trẻ rơi vào trạng thái sống mòn, không phương hướng và thiếu vắng đi ngọn lửa của sự khát khao. Họ trôi đi như những bản phác thảo kiến trúc trên trang giấy dở dang, không bao giờ được xây dựng thành một công trình thực thụ vì thiếu đi ý chí kiến tạo. Đối diện với hiện tượng trì trệ này, tôi không khỏi suy ngẫm về chính sự tồn tại của mình. Liệu tôi có đang mang trong tim một khát vọng đủ lớn? Câu trả lời là có, bởi tôi hiểu rằng, sống có khát vọng chính là cách duy nhất để biến những nét vẽ phác thảo thành một tòa lâu đài vững chãi của đời mình. Khát vọng không phải là một phép màu viển vông, nó là những mong mỏi mãnh liệt, hướng con người tới những đích đến thiện lương và đầy tính xây dựng. Nó là động cơ đốt trong, thôi thúc ta hành động để hiện thực hóa ước mơ. "Sống có khát vọng" đồng nghĩa với việc ta tự cầm bút vẽ nên thiết kế cho đời mình, chủ động dấn thân, bền bỉ mài giũa và không ngừng thăng tiến. Ở thái cực ngược lại, "sống không có khát vọng" là sự bằng lòng với một trang giấy trắng, sống vô định, thiếu động lực và dễ dàng bị khuất phục bởi hoàn cảnh. Khát vọng, do đó, đòi hỏi sự dấn thân bằng mồ hôi và nước mắt chứ không dừng lại ở những mộng tưởng suông. Bản phác thảo bắt đầu thành hình khi người mang khát vọng bắt tay vào việc. Họ có những gạch đầu dòng rõ ràng cho chặng đường học vấn và sự nghiệp. Họ không há miệng chờ sung, mà chủ động dấn thân vào các thử thách để nâng cấp bản thân. Dù cho móng nhà có bị nứt, họ cũng không bỏ cuộc mà tìm cách gia cố lại để tiếp tục xây lên. Đặc biệt, những khát khao của họ luôn dựa trên nền tảng của sự tử tế, không màng đến những vinh hoa phù phiếm. Họ biết cách cắt nhỏ một dự án khổng lồ thành những nhiệm vụ khả thi để thực hiện mỗi ngày. Việc tự mình kiến tạo nên công trình cuộc đời mang lại những giá trị vô song. Đối với người trẻ, khát vọng là luồng ánh sáng xua tan đi sự vô định, giúp ta không lãng phí tài nguyên của tuổi trẻ. Nó truyền cho ta sức mạnh để vượt qua những đêm dài ôn thi hay những dự án khó nhằn. Khi có mục tiêu, ta mới thấy cuộc sống này thấm đẫm ý nghĩa. Hơn nữa, nó kích hoạt những thế mạnh tiềm ẩn mà ta chưa từng khai phá. Với gia đình, một thành viên mang ý chí vươn lên sẽ lan tỏa năng lượng tích cực, tạo ra ý thức trách nhiệm và mang lại sự an tâm tuyệt đối cho cha mẹ. Về mặt xã hội, một thế hệ thanh niên ôm ấp khát vọng sẽ là nguồn nhân lực vàng, tạo ra vô vàn sáng kiến và đóng góp to lớn vào sự phồn vinh của quốc gia, dân tộc. Những công trình vĩ đại luôn được khởi lên từ những khát vọng mãnh liệt. Câu chuyện của Hoa hậu H'Hen Niê là một minh chứng sống động. Từng bị ép buộc nghỉ học để lấy chồng theo phong tục địa phương, cô đã mang trong mình khát vọng thoát khỏi lối mòn ấy. Bằng sự nỗ lực làm việc vất vả để tự lo học phí, cô đã phá vỡ mọi định kiến, đăng quang Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam và ghi dấu ấn tại đấu trường quốc tế. Khát vọng của cô đã truyền cảm hứng cho hàng triệu cô gái dân tộc thiểu số vươn lên thay đổi số phận. Ở một tầm vóc kinh tế, tỷ phú Phạm Nhật Vượng cùng Tập đoàn Vingroup đã mang trong mình khát vọng đưa thương hiệu xe ô tô của người Việt Nam ra thế giới. Sự ra đời và vươn mình của VinFast chính là minh chứng cho việc khi người Việt có khát vọng và dám hành động quyết liệt, chúng ta hoàn toàn có thể xây dựng nên những công trình mang tầm vóc toàn cầu. Thật đáng tiếc khi vẫn có những trang giấy mãi trống trơn. Một bộ phận người trẻ sợ sự vất vả, thích nằm dài trong vùng an toàn và chỉ muốn hưởng thụ. Nỗi sợ thất bại khiến họ rụt rè, không dám đặt bút vẽ. Thái độ sống ỷ lại này sẽ nhanh chóng biến họ thành những kẻ vô dụng, đánh mất đi thanh xuân và bị xã hội bỏ lại phía sau. Dẫu vậy, cũng cần làm rõ: khát vọng không phải là chiếc khiên chống lại mọi thất bại. Vấp ngã là gia vị của thành công. Khát vọng cũng phải tuân thủ đạo đức, không thể vì mục đích cá nhân mà tàn nhẫn với người khác. Không nhất thiết phải trở thành vĩ nhân, đôi khi khát vọng sống một cuộc đời lương thiện, chăm lo tốt cho gia đình nhỏ cũng đã là một điều vô cùng đáng quý. Trở lại với bản thân, tôi tự tin khẳng định mình đang sống một cuộc đời có khát vọng. Tôi từ chối việc để người khác phác thảo thay tương lai của mình. Tôi luôn đặt ra những mục tiêu phấn đấu cụ thể trong học tập, tự giác nâng cao kỹ năng và vốn sống. Khi gặp bài toán khó hay một thất bại nhỏ, tôi không chọn cách gục ngã mà xem đó là cơ hội để rà soát lại bản thân. Ước mơ của tôi không chỉ dừng lại ở sự no ấm cá nhân, mà còn là mong muốn trở thành niềm tự hào của cha mẹ và góp sức vào sự phát triển của cộng đồng. Dẫu biết khát vọng có thể sẽ chuyển biến theo thời gian, nhưng tôi luôn duy trì sự tỉnh táo để đảm bảo mình không bị lạc lối. Để công trình cuộc đời được hoàn thiện, nhận thức và hành động phải song hành. Hãy hiểu rằng cuộc sống thiếu đích đến là một bi kịch. Khát vọng là bản vẽ, nhưng kỷ luật mới là gạch vữa. Mỗi chúng ta cần xác định mục tiêu vừa sức, kiên trì theo đuổi và dũng cảm đối diện với sai lầm. Hãy chủ động tìm kiếm những người thầy giỏi để học hỏi. Về phía gia đình, phụ huynh cần tôn trọng sự lựa chọn của con cái, không áp đặt những chuẩn mực thành công cứng nhắc. Nhà trường phải là môi trường khai phóng, tạo không gian cho học sinh trải nghiệm, tôn trọng sự đa dạng để mỗi cá nhân đều có thể tự vẽ nên những khát vọng rực rỡ nhất của đời mình. Bản phác thảo kiến trúc trên trang giấy cuối cùng cũng đã được cất nóc, vươn cao sừng sững giữa bầu trời nhờ vào sự nỗ lực và khát vọng không ngừng nghỉ của người kiến tạo. Cuộc đời của mỗi chúng ta cũng vậy, sẽ mãi mãi là những nét vẽ dang dở nếu thiếu đi ngọn lửa của sự khát khao. Tôi đã và đang chọn cho mình một lối sống có mục tiêu, có trách nhiệm, để mỗi ngày trôi qua đều là một viên gạch vững chắc, góp phần xây dựng nên một công trình cuộc đời đầy tự hào và đong đầy ý nghĩa.
|






Danh sách bình luận