Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) trình bày suy nghĩ về ý kiến "Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?"

Mẹ đi về phía trăm năm Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương Thôi đành nhớ cả khói hương Áo nâu ơi, hãy theo đường mẹ đi... "Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?"

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. MỞ BÀI

- Dẫn dắt: Cuộc sống hiện đại khiến con người luôn tất bật chạy theo những mục tiêu lớn lao mà đôi khi quên mất rằng hạnh phúc lại được tạo nên từ những điều bình dị nhất.

- Nêu vấn đề: Từ những câu thơ giàu cảm xúc về mẹ, ý kiến "Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?" gợi nhắc mỗi người về cách trân trọng những điều tưởng như nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá.

II. THÂN BÀI

1. Giải thích 

-Những điều bình dị là tình cảm gia đình, bữa cơm, lời hỏi han, sức khỏe, thời gian bên người thân, những khoảnh khắc đời thường...

- Giá trị thiêng liêng là ý nghĩa sâu sắc, bền vững, nuôi dưỡng tâm hồn và làm nên hạnh phúc của con người.

→ Ý kiến khẳng định: Con người thường chỉ thật sự nhận ra giá trị của những điều quen thuộc khi chúng không còn hiện hữu hoặc đã vuột khỏi tầm tay.

2. Biểu hiện 

- Chỉ khi cha mẹ già yếu hoặc qua đời mới thấm thía giá trị của những bữa cơm sum họp.

- Chỉ khi mất sức khỏe mới hiểu sức khỏe là tài sản quý giá nhất.

- Chỉ khi xa quê mới nhớ từng con đường, góc phố, tiếng gọi thân quen.

- Chỉ khi đánh mất một mối quan hệ chân thành mới biết trân trọng sự yêu thương và đồng hành.

- Trong cuộc sống hằng ngày, nhiều người vô tình xem những điều bình dị là hiển nhiên nên chưa biết nâng niu, gìn giữ.

3. Ý nghĩa 

- Với bản thân:

  • Giúp con người biết sống chậm lại, biết ơn và trân trọng hiện tại.

  • Nuôi dưỡng tâm hồn, đem lại sự bình yên và hạnh phúc lâu dài.

  • Hình thành lối sống giàu tình yêu thương, tránh lối sống thực dụng.

- Đối với và gia đình và xã hội, đất nước: 

  • Gắn kết các thành viên bằng sự quan tâm, sẻ chia và yêu thương.

  • Giữ gìn những giá trị truyền thống tốt đẹp của gia đình Việt.

  • Lan tỏa lối sống nhân văn, đề cao tình người hơn vật chất.

  • Góp phần xây dựng cộng đồng biết yêu thương và sống trách nhiệm.

4. Dẫn chứng thực tế

- Ca sĩ Hòa Minzy sau khi cha qua đời vào đầu năm 2025 đã nhiều lần chia sẻ rằng điều khiến cô day dứt nhất không phải là những món quà vật chất chưa kịp dành cho cha, mà là những khoảng thời gian vì bận rộn công việc nên không thể ở bên ông nhiều hơn. Những dòng tâm sự của cô đã nhận được sự đồng cảm lớn từ công chúng, nhắc nhở nhiều người hãy biết trân trọng những phút giây bình dị bên gia đình khi còn có thể.

- Sau cơn bão số 3 (Yagi) năm 2024, nhiều người dân ở các tỉnh miền Bắc chia sẻ rằng sau khi mất đi mái nhà, tài sản và cuộc sống thường nhật, họ mới càng thấm thía giá trị của một bữa cơm đủ đầy, sự bình an và những khoảnh khắc quây quần bên gia đình. Chính nghịch cảnh đã giúp nhiều người nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở vật chất lớn lao mà ở những điều bình dị vốn từng bị xem là hiển nhiên.

5. Mở rộng vấn đề

- Phản đề: 

  • Phê phán: Một bộ phận người trẻ mải mê chạy theo danh vọng, tiền bạc, mạng xã hội mà thờ ơ với gia đình và những giá trị gần gũi.

  • Nguyên nhân: Áp lực cuộc sống, nhịp sống gấp gáp, tâm lí coi những điều quen thuộc là hiển nhiên.

  • Tác hại: Khi đánh mất mới hối tiếc nhưng không còn cơ hội để bù đắp, để lại những khoảng trống và nỗi ân hận kéo dài.

- Mở rộng: Tuy nhiên, không phải đợi đến khi mất đi mới biết trân trọng. Mỗi người hoàn toàn có thể lựa chọn sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn và biết ơn những điều bình dị đang hiện hữu trong cuộc sống hôm nay.

6. Bài học nhận thức và hành động

- Nhận thức:

  • Hiểu rằng những điều bình dị chính là nền tảng tạo nên hạnh phúc chân thật.

  • Nhận thức được thời gian và tình yêu thương đều không thể lấy lại khi đã mất.

- Hành động

  • Dành nhiều thời gian hơn cho gia đình và những người thân yêu.

  • Biết nói lời yêu thương, quan tâm khi còn có thể.

  • Trân trọng từng khoảnh khắc đời thường, sống biết ơn và không xem những điều tốt đẹp là hiển nhiên.

- Gia đình

  • Xây dựng nếp sống yêu thương, quan tâm và sẻ chia giữa các thành viên.

  • Duy trì những bữa cơm, những cuộc trò chuyện để gắn kết tình cảm.

- Nhà trường: Giáo dục học sinh về lòng biết ơn, tình cảm gia đình và giá trị của những điều bình dị thông qua các hoạt động trải nghiệm, giáo dục đạo đức.

III. KẾT BÀI

- Khẳng định lại vấn đề: Cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi con người biết nâng niu những điều bình dị ngay từ hôm nay. 

- Liên hệ bản thân 

- Lời kêu gọi 

Bài mẫu siêu ngắn

Bốn câu thơ đầy nghẹn ngào: “Mẹ đi về phía trăm năm / Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương / Thôi đành nhớ cả khói hương / Áo nâu ơi, hãy theo đường mẹ đi…” gợi nhắc về nỗi đau xót khôn ngoan khi người mẹ vĩnh viễn rời xa. Từng lời thơ mộc mạc ấy không chỉ lay động lòng người mà còn mở ra một trăn trở sâu sắc: “Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?”. Lời nhận định ấy chính là một nốt lặng cảnh tỉnh về thói quen lãng quên những hạnh phúc giản đơn đang hiện hữu quanh mình.

Trong cuộc sống, “những điều bình dị” là chiếc áo nâu của mẹ, bữa cơm gia đình ấm áp, lời hỏi han chân thành hay đơn giản là sự bình an mỗi ngày. Còn “giá trị thiêng liêng” chính là ý nghĩa sâu xa nuôi dưỡng tâm hồn, tạo nên điểm tựa tinh thần vững chắc cho mỗi cá nhân. Nhận định trên khẳng định một thực tế cay đắng: con người thường chỉ nhận ra giá trị của những điều quen thuộc khi chúng đã vĩnh viễn vuột khỏi tầm tay. Đáng buồn thay, trong nhịp sống hối hả, nhiều người vô tình coi những điều bình dị là hiển nhiên. Chỉ đến khi đấng sinh thành già yếu qua đời, khi sức khỏe suy kiệt hay khi một mối quan hệ chân thành tan vỡ, ta mới bàng hoàng nhận ra khoảng trống quá lớn không gì bù đắp nổi.

Việc biết trân trọng những điều nhỏ bé có ý nghĩa vô cùng to lớn. Với bản thân, nó giúp con người sống chậm lại, biết ơn hiện tại và nuôi dưỡng sự thảnh thơi trong tâm hồn. Với gia đình và xã hội, nó thắt chặt tình cảm giữa các thành viên, gắn kết cộng đồng bằng tình yêu thương chân thành thay vì những giá trị thực dụng. Nhận thức đắt giá này đã được chứng minh qua những biến cố thực tế. Sau cơn bão số 3 (Yagi) năm 2024 tại miền Bắc, khi thiên tai cuốn trôi nhà cửa và tài sản, người ta mới thấm thía rằng một bữa cơm ấm cúng đủ đầy thành viên chính là hạnh phúc vô giá nhất. Tương tự, những lời tâm sự đầy day dứt của ca sĩ Hòa Minzy sau biến cố mất cha vào đầu năm 2025 về việc vì bận rộn mà không thể ở bên ông nhiều hơn đã chạm đến trái tim hàng triệu người, nhắc nhở chúng ta về cái giá của sự vô tình.

Thật đáng chê trách những ai mải mê chạy theo danh vọng, tiền bạc hay mạng xã hội mà thờ ơ, lạnh nhạt với người thân và những giá trị gần gũi. Thói vô cảm ấy sẽ chỉ để lại những sự hối tiếc muộn màng và nỗi đau kéo dài suốt phần đời còn lại. Tuy nhiên, nhận ra giá trị của sự bình dị không đồng nghĩa với việc thụ động chờ đợi tổn thất rồi mới giật mình thức tỉnh. Sự nhận thức có giá trị nhất chính là biết trân trọng ngay từ hôm nay, chủ động trao đi lời yêu thương và vun đắp từng khoảnh khắc đời thường khi mọi thứ vẫn còn vẹn nguyên.

Thời gian là một dòng chảy một chiều tàn nhẫn, tuyệt đối không quay lại để chờ đợi những lời hối hận muộn màng. Đứng trước sự mong manh của kiếp người, liệu chúng ta sẽ chọn tiếp tục lao đi trong giông bão danh vọng để rồi một ngày ngơ ngác ôm lấy hư vô, hay sẽ dừng lại để nâng niu từng hạt nắng bình dị ngay hôm nay nhằm thắp sáng cho bến đỗ tâm hồn mình?

Bài mẫu chi tiết Mẫu 1

Trong góc thềm nhà có một chiếc bình gốm cũ kĩ, ngày ngày lặng lẽ cắm những bông hoa dại thơm ngát. Người ta thường bỏ quên nó, mải mê ngắm nhìn những chiếc bình pha lê lấp lánh ngoài cửa hiệu. Chỉ đến khi vô tình đánh rơi, chiếc bình gốm vỡ vụn thành trăm mảnh, người ta mới bàng hoàng nuối tiếc mùi hương quen thuộc đã mãi mãi mất đi. Sự xót xa ấy cũng giống hệt như nỗi niềm của người con trong bài thơ: "Mẹ đi về phía trăm năm/ Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương/ Thôi đành nhớ cả khói hương/ Áo nâu ơi, hãy theo đường mẹ đi...". Những vần thơ thắt nghẹn ấy đã gợi lên một sự thật nhức nhối: "Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?".

Để thấu cảm trọn vẹn, ta cần hiểu "những điều bình dị" là gì. Đó không phải là ngọc ngà châu báu, mà là nụ cười của cha, bữa cơm ấm nóng của mẹ, là sức khỏe ta đang có, hay những khoảnh khắc bình yên bên mâm cơm chiều. Trái lại, "giá trị thiêng liêng" là ý nghĩa vô giá, sâu sắc, là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn và kiến tạo nên hạnh phúc đích thực. Ý kiến trên là một lời cảnh tỉnh đẫm nước mắt: con người thường mang một tâm lý phớt lờ, coi những điều quen thuộc là điều hiển nhiên; để rồi khi chúng tuột khỏi tầm tay, ta mới gục ngã nhận ra chúng quý giá đến nhường nào.

Thực tế cuộc sống đã vẽ nên những bức tranh biểu hiện đầy cay đắng. Có những người con, chỉ khi cha mẹ nhắm mắt xuôi tay, mới khóc ngất thèm khát một tiếng la mắng. Chỉ khi nằm trên giường bệnh với dây rợ chằng chịt, ta mới hiểu những bước đi khỏe mạnh mỗi sáng là tài sản lớn nhất. Hay khi đi xa xứ, nếm trải sự lạnh lẽo của xứ người, ta mới khắc khoải nhớ từng góc phố tồi tàn, tiếng chổi tre đêm đông. Sự hờ hững với hiện tại chính là lưỡi dao cắt đứt sợi dây gắn kết, biến những mối quan hệ chân thành trở thành dĩ vãng.

Nhận thức được giá trị của sự bình dị mang lại những ý nghĩa vô cùng to lớn. Đối với mỗi cá nhân, nó là liều thuốc chữa lành, giúp ta biết sống chậm lại, biết ơn thực tại để nuôi dưỡng một tâm hồn an yên, không bị cuốn vào vòng xoáy thực dụng. Đối với gia đình và xã hội, sự trân trọng ấy tạo nên chất keo sơn gắn kết các thành viên, gìn giữ đạo lý uống nước nhớ nguồn. Một cộng đồng biết nâng niu những điều nhỏ bé sẽ là một cộng đồng nhân văn, nơi tình người luôn được đặt cao hơn những tờ giấy bạc lạnh lẽo. Đầu năm 2025, công chúng đã lặng người trước những dòng tâm sự đẫm nước mắt của nữ ca sĩ Hòa Minzy khi cha cô qua đời. Cô day dứt tâm sự rằng, điều khiến cô ân hận tột cùng không phải là những biệt thự hay xe hơi chưa kịp mua cho cha, mà là những khoảng thời gian quý giá đã bị cô đánh đổi cho công việc. Tương tự, sau siêu bão Yagi (2024), hàng ngàn người dân miền Bắc mất trắng nhà cửa tài sản, đứng giữa đống bùn lầy, họ mới ôm nhau khóc và thấu hiểu tận cùng: một bữa cơm rau dưa đủ đầy thành viên, một đêm ngủ không có tiếng gió rít mới chính là hạnh phúc thiêng liêng nhất.

Thế nhưng, xót xa thay, một bộ phận người trẻ hôm nay lại mải mê đuổi theo những thứ hào quang phù phiếm. Họ đắm chìm trong danh vọng, đốt thời gian trên mạng xã hội mà thờ ơ với những người thân đang già đi mỗi ngày trong chính ngôi nhà của mình. Áp lực đồng tiền và nhịp sống gấp gáp đã biến họ thành những cỗ máy vô cảm. Hậu quả là, khi ngoảnh lại, cha mẹ đã khuất núi, thanh xuân đã tàn, để lại những khoảng trống ân hận không thể lấp đầy.

Cuộc đời không có cỗ máy thời gian để ta quay lại sửa sai. Ngay từ hôm nay, hãy tỉnh thức. Hãy cất điện thoại đi khi ăn cơm cùng gia đình, hãy nói lời yêu thương cha mẹ khi họ còn nghe được, và hãy trân trọng từng nhịp thở khỏe mạnh của bản thân. Nhà trường và gia đình cần bắt tay nhau gieo mầm lòng biết ơn cho thế hệ trẻ, dạy các em rằng một vòng tay ôm ấm áp quý giá hơn mọi nút "like" ảo ảnh trên mạng.

Đừng mải miết ngắm nhìn những chiếc bình pha lê ngoài cửa hiệu mà quên đi vẻ đẹp đang hiện hữu trong ngôi nhà mình. Chiếc bình gốm cũ kĩ mang tên "gia đình" và "bình yên" ấy, một khi đã rơi xuống và vỡ vụn, dẫu bạn có dùng bao nhiêu vàng bạc cũng vĩnh viễn không thể nào chắp vá lại được hơi ấm như thủa ban đầu.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 2

Có một cậu bé nọ, vào một buổi chiều tà rực rỡ, đã mải miết chạy theo những con bướm đủ màu sắc ngoài đồng cỏ. Cậu mải mê đuổi bắt những đôi cánh chập chờn lộng lẫy ấy mà quên mất tiếng mẹ gọi về ăn cơm. Khi bóng tối ập xuống, đàn bướm biến mất, cậu sợ hãi chạy về thì thấy ngôi nhà đã tối om, người mẹ đã đi tìm cậu và lạc mất giữa rừng sâu. Giọt nước mắt ân hận của cậu bé ấy cũng là giọt nước mắt chung của bao người khi đối diện với sinh tử chia li, tựa như những vần thơ quặn thắt: "Mẹ đi về phía trăm năm/ Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương/ Thôi đành nhớ cả khói hương/ Áo nâu ơi, hãy theo đường mẹ đi...". Từ nỗi đau ấy, một câu hỏi lớn vỡ òa trong tâm trí: "Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?".

Những "điều bình dị" ấy không nằm ở đâu xa xôi. Nó là tiếng cằn nhằn quen thuộc của mẹ, là bát canh tập tàng cha nấu, là ánh bình minh mỗi sớm mai và nhịp đập đều đặn của trái tim khỏe mạnh. Tưởng chừng nhỏ bé, nhưng chúng lại mang "giá trị thiêng liêng", đóng vai trò là chiếc mỏ neo giữ cho tâm hồn ta không trôi dạt, là cội nguồn của mọi hạnh phúc. Câu nói là một lời tự vấn đau đớn, chỉ ra một bi kịch của nhân loại: chúng ta thường mắc căn bệnh "miễn nhiễm" với tình yêu thương hằng ngày, coi sự hy sinh của người khác là điều dĩ nhiên, để rồi khi bão giông ập đến cướp đi tất cả, ta mới thấu hiểu thế nào là mất mát.

Những minh chứng cho sự muộn màng ấy vẫn đang diễn ra từng phút giây. Ta càu nhàu vì những món ăn lặp đi lặp lại của mẹ, cho đến một ngày mâm cơm đặt trước di ảnh nguội ngắt, ta mới khóc nấc khao khát được ăn lại một miếng cơm cháy mẹ nấu. Ta phung phí sức khỏe vào những đêm dài nhậu nhẹt, thức trắng bấm điện thoại, đến khi cơ thể gục ngã với những căn bệnh nan y, ta mới hối hận vì đã chà đạp chính sinh mệnh mình. Thói quen xem mọi thứ là "hiển nhiên" chính là kẻ thù giết chết sự trân trọng, đẩy con người vào hố sâu của sự tiếc nuối vĩnh viễn.

Việc nhận thức và nâng niu những điều bình dị mang ý nghĩa cứu rỗi cuộc đời mỗi người. Về mặt cá nhân, nó dạy ta sống chậm lại giữa thế gian ồn ào, biết chắp tay tạ ơn cuộc đời mỗi sớm mai thức dậy, từ đó vun đắp một tâm hồn lương thiện, thanh thản và thoát khỏi cạm bẫy của lòng tham. Về phía cộng đồng, sự trân trọng này thắt chặt tình máu mủ, duy trì nếp nhà văn hóa truyền thống, tạo nên một xã hội ngập tràn tình người. Khái niệm này đã được kiểm chứng bằng những giọt nước mắt thực tế. Ca sĩ Hòa Minzy, trong nỗi đau tột cùng mất cha đầu năm 2025, đã nức nở thừa nhận rằng cô hối hận vô ngần vì đã mải mê chạy show, kiếm tiền mà bỏ lỡ những bữa cơm chiều bên ông. Lời thú tội của cô khiến hàng vạn người giật mình tỉnh giấc. Đau thương hơn, cơn bão Yagi tàn phá miền Bắc cuối năm 2024 đã cuốn trôi hàng vạn mái nhà. Giữa khung cảnh hoang tàn ngập bùn đất, người ta không khóc tiếc tivi hay tủ lạnh; họ ôm chầm lấy nhau mà khóc vì mừng còn sống, họ nhận ra một giấc ngủ bình yên dưới mái tôn cũ kỹ mới là thứ vàng ròng vô giá mà bấy lâu nay họ vô tình bỏ quên.

Đáng trách thay, vẫn còn vô số người trẻ đang thiêu rụi thanh xuân bằng sự vô tâm. Họ mải chạy theo những con số trong tài khoản, những lượt tương tác ảo trên mạng xã hội, thờ ơ với những nếp nhăn ngày một hằn sâu trên đuôi mắt mẹ cha. Sự gấp gáp của thời đại công nghệ đã biến họ thành những kẻ vô ơn, để rồi khi mất đi tổ ấm, họ bơ vơ không nơi bấu víu.

Bạn thân mến, không ai bắt chúng ta phải chờ đến khi tang tóc hay bão giông mới được quyền trân trọng cuộc sống. Hãy hành động ngay lúc này. Bớt một giờ lướt mạng để ngồi nhổ tóc sâu cho bà; bớt một chầu nhậu để về ăn cơm cùng vợ con. Các bậc phụ huynh hãy nuôi dưỡng tình yêu gia đình cho con trẻ qua từng bữa cơm ấm áp, và nhà trường hãy dạy các em biết cúi đầu biết ơn những điều nhỏ bé nhất.

Đừng biến cuộc đời mình thành một vở bi kịch muộn màng. Hỡi những cậu bé, cô bé đang mải miết chạy theo đàn bướm danh vọng đầy ảo ảnh ngoài kia, xin hãy dừng bước. Bóng tối đang dần buông, hãy quay trở về nhà khi ngọn đèn hiên vẫn còn sáng và vòng tay mẹ vẫn đang giang rộng đợi chờ, bởi nếu bạn chần chừ thêm một chút nữa thôi, cánh cửa ấy sẽ khép lại mãi mãi giữa màn đêm trăm năm.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 3

Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng có một lời răn dạy làm bừng tỉnh nhân tâm: "Hãy uống chén trà của bạn như thể nó là trục quay của trái đất. Sống chậm lại, nhấp từng ngụm, và trân trọng khoảnh khắc này". Nhưng thực tế, mấy ai trong chúng ta làm được điều đó? Chúng ta thường nốc cạn chén trà cuộc đời một cách vội vã, để rồi khi cặn đắng đọng lại nơi cuống họng, ta mới tiếc nuối hương thơm đã bay mất tự bao giờ. Sự vội vã, vô tâm ấy đã dẫn đến những bi kịch chia li không thể vãn hồi, tựa như nỗi đau thấu trời trong bài thơ: "Mẹ đi về phía trăm năm/ Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương/ Thôi đành nhớ cả khói hương/ Áo nâu ơi, hãy theo đường mẹ đi...". Những dòng thơ ứa máu ấy đã đặt ra một suy ngẫm sâu sắc: "Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?".

Nhìn thẳng vào vấn đề, "những điều bình dị" chính là những gì hiện diện hàng ngày quanh ta: hơi ấm từ bàn tay mẹ, một lời hỏi han của người bạn đời, hay đơn giản là một buổi sáng thức dậy thấy cơ thể không đau nhức. Chúng dung dị đến mức ta coi đó là điều hiển nhiên. Nhưng "giá trị thiêng liêng" của chúng lại là thứ tài sản khổng lồ, là nhựa sống duy trì hạnh phúc và ý nghĩa tồn tại của một con người. Khái quát lại, ý kiến trên là một tiếng thở dài chua xót về căn bệnh trầm kha của nhân loại: thói quen vô tâm, thiếu lòng biết ơn thực tại, chỉ khi cái chết, bệnh tật hay sự chia li ập đến tước đoạt đi tất cả, con người mới bừng tỉnh và nhận ra mình đã đánh mất cả thiên đường.

Biểu hiện của thói vô tâm ấy hiện diện khắp mọi nơi. Khi đang sống trong hòa bình, no ấm, người ta thường kêu ca phàn nàn về những áp lực nhỏ nhặt; nhưng khi biến cố xảy ra, họ mới ao ước những ngày tháng chán ngắt ấy. Có những người phớt lờ tình cảm chân thành của một người bạn đồng hành, coi sự chăm sóc của họ là nghĩa vụ, để rồi khi bóng lưng ấy quay đi mãi mãi, họ mới hoảng loạn tìm kiếm trong vô vọng. Việc xem những ân tình là điều "hiển nhiên" chính là thứ thuốc độc từ từ giết chết những kết nối thiêng liêng nhất của đời người.

Hiểu và biết ơn những điều nhỏ bé sẽ tạo ra một phép màu chuyển hóa cuộc đời. Về góc độ cá nhân, nó giúp ta gột rửa tâm hồn, biết sống chậm lại, nếm trải trọn vẹn niềm vui của hiện tại và miễn nhiễm với sự cám dỗ của lòng tham vật chất. Ở góc độ gia đình, cộng đồng, thái độ sống ấy như những viên gạch xây nên bức tường thành vững chắc của tình yêu thương, duy trì những nét đẹp văn hóa truyền thống, tạo ra một xã hội đầy ắp lòng trắc ẩn và sự bao dung. Gần đây, vào tháng 2/2025, những chia sẻ xót xa của ca sĩ Hòa Minzy khi mất cha đã làm dư luận phải lặng mình. Cô không khóc vì thiếu tiền bạc, mà cô gục ngã vì ân hận đã không dành nhiều thời gian bình dị để trò chuyện, ăn cơm cùng cha lúc sinh thời. Hay nhìn lại thảm kịch siêu bão Yagi cuối năm 2024, hàng vạn người miền Bắc mất đi toàn bộ cơ nghiệp chỉ sau một đêm mưa bão. Trong các trung tâm sơ tán, những người từng sở hữu nhà lầu, xe hơi nay bưng bát mì tôm nóng rưng rưng nước mắt. Họ nhận ra, mọi thứ vinh hoa phú quý chỉ là hư vô, hạnh phúc thực sự đôi khi chỉ là sự an toàn của những người thân yêu đang ngồi cạnh mình.

Tuy nhiên, thật buồn khi xã hội hiện đại đang sản sinh ra những "con thiêu thân". Một bộ phận không nhỏ thanh niên mải chạy theo những cái "like" ảo trên Facebook, TikTok, lao vào kiếm tiền bất chấp thủ đoạn mà bỏ mặc gia đình quạnh hiu. Họ lấy áp lực cuộc sống làm tấm bình phong che đậy sự ích kỷ và vô tâm của chính mình. Sự nông nổi ấy sẽ buộc họ phải trả một cái giá cực đắt bằng sự cô độc và ân hận khi về già.

Không cần phải đợi đến khi mất đi mới học được cách trân trọng. Mỗi chúng ta hãy thức tỉnh ngay từ lúc này. Hãy rèn luyện thói quen nói lời cảm ơn với những bữa cơm mẹ nấu. Hãy hạ điện thoại xuống khi ngồi cạnh người thân. Gia đình hãy là cái nôi duy trì nếp sống yêu thương, còn nhà trường cần đưa lòng biết ơn trở thành bài học đạo đức nền tảng, dạy trẻ biết nâng niu những gì đang có.

Mỗi ngày trôi qua, sinh mệnh của những người ta yêu thương lại ngắn đi một chút. Cuộc đời này chính là một chén trà đang bốc khói. Đừng uống nó một cách vội vã hời hợt để rồi phải liếm láp những cặn đắng của sự muộn màng. Hãy nâng chén trà ấy lên bằng cả hai tay, nhấp từng ngụm chánh niệm, và tận hưởng trọn vẹn hơi ấm bình dị mà cuộc đời đang ban tặng cho bạn ngay khoảnh khắc này.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 4

Có một đôi giày vải cũ kỹ, mòn gót nhưng vô cùng êm ái, đã đồng hành cùng ta qua bao nẻo đường mưa nắng. Thế rồi một ngày, ta bị mê hoặc bởi đôi giày da bóng lộn ngoài tủ kính, liền nhẫn tâm vứt bỏ đôi giày vải vào góc nhà. Chỉ đến khi đôi giày da làm gót chân rỉ máu, đau đớn tột cùng, ta mới quay về tìm đôi giày vải xưa thì nó đã bị vứt ra bãi rác tự bao giờ. Sự vô tình bạc bẽo ấy cũng chính là thái độ của nhiều người trước tình cảm gia đình, như tiếng khóc xé lòng trong bài thơ: "Mẹ đi về phía trăm năm/ Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương/ Thôi đành nhớ cả khói hương/ Áo nâu ơi, hãy theo đường mẹ đi...". Nỗi đau ấy khắc sâu một suy ngẫm mang tính thời đại: "Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?".

Bóc tách ý nghĩa, "những điều bình dị" chính là những giá trị cốt lõi, mộc mạc nhất: một mái nhà không dột, một sức khỏe bình thường, một lời dặn dò của cha, một nụ cười của mẹ. Dẫu không hào nhoáng, nhưng đó lại là những "giá trị thiêng liêng" - nền tảng vững chắc nhất nâng đỡ tâm hồn con người vượt qua bão giông. Câu nói trên như một nhát dao rạch vào tâm lý phũ phàng của con người: chúng ta luôn ảo tưởng rằng những điều bình thường sẽ tồn tại mãi mãi, để rồi trượt dài trong sự vô tâm, và chỉ khi bị định mệnh tước đoạt một cách tàn nhẫn, ta mới gào khóc tiếc thương.

Sự hiển nhiên ấy là một cái bẫy chết người. Có bao nhiêu người con từng bực dọc cúp máy khi nghe cha mẹ gọi điện hỏi thăm, để rồi một ngày điện thoại mãi mãi im lìm, mới điên cuồng lục tìm lại những đoạn ghi âm cũ? Có bao nhiêu người phung phí sức lực vào rượu bia, thức khuya, đến khi cầm tờ giấy xét nghiệm ung thư mới run rẩy hối hận? Có bao nhiêu người bỏ mặc người bạn đời tần tảo để chạy theo những bóng hồng ảo ảnh, khi gia đình tan nát mới nhận ra mình đã đánh mất một viên kim cương? Việc không nhận thức được giá trị của hiện tại chính là nguyên nhân dẫn đến mọi bi kịch nội tâm của con người.

Khi biết nâng niu sự bình dị, cuộc đời ta sẽ nở hoa. Đối với bản thân, nó là nguồn sức mạnh nội tại, giúp ta nuôi dưỡng lòng biết ơn, bớt sân si, ganh đua để tìm thấy sự an lạc trong tâm hồn. Đối với cộng đồng, sự trân trọng này đan kết những sợi dây yêu thương, bảo vệ những di sản tình cảm gia đình truyền thống, kiến tạo nên một đất nước giàu tính nhân văn và sự thấu cảm. Câu chuyện của ca sĩ Hòa Minzy vào đầu năm 2025 là một minh chứng xót xa. Đứng trước linh cữu của cha, cô đã nức nở chia sẻ nỗi ân hận vì đã không dành đủ những ngày tháng bình yên bên ông, mà mải mê chạy theo ánh đèn sân khấu. Giọt nước mắt của cô là tiếng chuông cảnh tỉnh cho hàng triệu người trẻ. Sâu sắc hơn, cơn cuồng phong Yagi (2024) đã san phẳng biết bao bản làng ở miền Bắc. Những người may mắn sống sót, dù mất sạch tài sản, đã ôm lấy nhau trong bùn đất và nhận ra chân lý: tiền bạc, sự nghiệp rồi cũng trôi theo dòng nước lũ, chỉ có sinh mạng và tình cảm gia đình mới là thứ thiêng liêng bất diệt.

Dẫu vậy, ngoài kia vẫn còn những bóng ma đang sống bằng một trái tim vô cảm. Nhiều bạn trẻ mải miết đuổi theo vật chất, danh vọng, đánh đổi thời gian bên gia đình để lấy những cuộc vui vô bổ. Họ sống vội, yêu vội, và cũng vứt bỏ ân tình một cách vội vã. Lối sống thực dụng ấy đang bào mòn đạo đức xã hội, biến con người thành những hòn đảo cô độc, chết dần chết mòn trong sự trống rỗng và hối hận.

Chúng ta không có quyền lựa chọn cái chết, nhưng hoàn toàn có quyền lựa chọn cách sống ngay từ hôm nay. Hãy dừng lại một nhịp để nhìn ngắm nếp nhăn của mẹ, mái tóc bạc của cha. Hãy trao đi những cái ôm thật chặt, những lời cảm ơn chân thành. Gia đình cần là nơi duy trì những bữa cơm sum vầy, và nhà trường phải là nơi gieo vào lòng học sinh hạt mầm của lòng biết ơn đối với những điều nhỏ bé nhất.

Danh vọng, tiền tài suy cho cùng cũng chỉ là một đôi giày da bóng lộn đầy đau đớn. Xin đừng mù quáng vứt bỏ đôi giày vải mòn gót mang tên "gia đình" và "tình yêu thương bình dị". Hãy nâng niu nó, xỏ chân vào và bước đi bằng tất cả sự trân trọng, bởi đó là đôi giày duy nhất có thể đưa tâm hồn bạn đi qua mọi giông bão để trở về với bến đỗ bình yên.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 5

Có một gia đình nọ sống giữa thảo nguyên, họ chưa bao giờ đong đếm thời gian, mỗi ngày đều ngập tiếng cười và sự quan tâm. Thế rồi, có người tặng họ một chiếc đồng hồ bằng vàng ròng treo giữa nhà. Kể từ đó, họ bắt đầu đếm từng giây, vội vã lao đi kiếm tiền, cãi vã vì trễ giờ và quên hẳn việc ôm nhau mỗi tối. Tiếng tích tắc vô hồn của chiếc đồng hồ vàng đã đánh cắp đi hạnh phúc bình dị của họ. Sự đánh đổi đắt giá ấy cũng là bi kịch của bao người khi đứng trước ranh giới sinh tử, để rồi thốt lên những lời xé ruột: "Mẹ đi về phía trăm năm/ Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương/ Thôi đành nhớ cả khói hương/ Áo nâu ơi, hãy theo đường mẹ đi...". Từ tận đáy lòng, bài thơ khơi dậy một nỗi trăn trở: "Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?".

Hiểu một cách tường tận, "những điều bình dị" là những thứ không lấp lánh như chiếc đồng hồ vàng, nó chỉ là một bữa cơm rau dưa, một câu chúc ngủ ngon, hay một buổi chiều tản bộ cùng người thân. Thế nhưng, ẩn sâu trong sự dung dị ấy là "giá trị thiêng liêng" không gì thay thế được, là cội nguồn của bình yên và hạnh phúc. Câu nói là một sự phản tỉnh cay đắng: con người thường mang một thói quen tồi tệ là "quen với sự tồn tại", coi những điều tốt đẹp người khác dành cho mình là tất yếu. Chỉ khi bị cướp đi, bức màn vô cảm mới bị xé rách, phơi bày ra sự nuối tiếc đến tột cùng.

Biểu hiện của sự vô tâm ấy nhan nhản trong cuộc sống. Ta sẵn sàng cáu gắt với mẹ vì nấu món ăn không hợp khẩu vị, nhưng khi xa nhà, một gói mì tôm lạnh lẽo cũng khiến ta tủi thân khóc òa. Ta mải mê làm việc thâu đêm suốt sáng, bào mòn sinh lực để đổi lấy tiền tài, đến khi đột quỵ nằm trên băng ca, ta mới khát khao một hơi thở nhẹ nhàng không cần máy dưỡng khí. Sự phớt lờ những vẻ đẹp bình thường đã đóng sập cánh cửa hạnh phúc, đẩy con người vào một nhà tù của sự dằn vặt khi mọi thứ đã không thể cứu vãn.

Nhận thức được ý nghĩa của sự bình dị là ta đang tự cứu lấy chính mình. Với bản thân, thái độ sống này rèn giũa lòng biết ơn, giúp ta sống chậm lại, bớt chạy theo những hư vinh để tận hưởng từng giây phút hiện tại. Với xã hội, nó kéo con người lại gần nhau, đắp bồi tình cảm gia đình, tạo nên nền tảng đạo đức vững chắc cho một quốc gia giàu tình người. Những giọt nước mắt của ca sĩ Hòa Minzy khi mất cha vào đầu năm 2025 là minh chứng đau lòng nhất. Cô ân hận vì đã dùng thời gian để kiếm tiền, chạy show thay vì ăn một bữa cơm đạm bạc bên cha. Sự hối tiếc của cô chứng minh rằng, không một khối tài sản nào mua lại được một giây phút bình dị bên gia đình. Lớn lao hơn, siêu bão Yagi càn quét miền Bắc năm 2024 đã để lại một bài học lịch sử. Khi dòng nước xiết cuốn trôi mọi cơ ngơi, của cải, những người sống sót ôm lấy nhau giữa đêm lạnh. Họ nhận ra, chiếc giường ngủ bình yên, mái tôn không dột và gia đình đoàn tụ mới là thứ tài sản vĩ đại nhất, thiêng liêng nhất mà họ từng sở hữu nhưng không hề trân trọng.

Thật đáng báo động khi giới trẻ hiện đại đang trở thành nô lệ của guồng quay hối hả. Họ lao đầu vào kiếm tiền, xây dựng những hình ảnh giả tạo trên mạng xã hội, phớt lờ những giá trị thực tại. Họ coi nhà chỉ là nơi để ngủ, coi cha mẹ là những người cũ kỹ, lạc hậu. Sự ích kỉ và vô tâm ấy sẽ đẩy họ vào một cái hố sâu của sự cô độc, nơi không có ánh sáng của tình thương khi họ vấp ngã.

Cuộc sống quá mong manh để chúng ta có thể chần chừ. Hãy tháo gỡ bức màn vô tâm ngay hôm nay. Hãy về nhà sớm hơn một chút, dành thời gian chăm sóc những người thân yêu. Gia đình hãy duy trì những cuộc trò chuyện, những bữa cơm không có bóng dáng của điện thoại thông minh. Nhà trường cần biến lòng biết ơn thành một môn học cốt lõi, để học sinh thấu hiểu rằng mọi thứ trên đời này đều có thể biến mất vào ngày mai.

Tham vọng danh lợi suy cho cùng cũng chỉ là chiếc đồng hồ vàng ròng lạnh lẽo, luôn hối thúc ta chạy đua với những ảo ảnh phù du. Đừng để tiếng tích tắc vô hồn ấy cướp đi sinh khí của gia đình bạn. Hãy dũng cảm gỡ chiếc đồng hồ ấy xuống, ngồi tĩnh lặng lại, hít một hơi thật sâu và dang tay ôm trọn lấy những người thân yêu, bởi hạnh phúc thiêng liêng nhất chưa bao giờ là chạy đua với thời gian, mà là biết cách dừng lại để yêu thương trọn vẹn từng khoảnh khắc bình dị của hiện tại.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close