Viết bài văn trình bày suy nghĩ của em về thông điệp trong bài viết “Một đời thú nhận” (Nguyễn Quang Thiều): "...Nhưng để lớn thêm được một chút là chúng ta phải sống đến tận cùng trong mọi nghĩa."

Trong bài viết “Một đời thú nhận”, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều tâm sự: "Có không ít người già đi mà không lớn lên được. Chúng ta không phải làm gì, cứ ngồi yên một chỗ thì vẫn già đi mỗi ngày. Nhưng để lớn thêm được một chút là chúng ta phải sống đến tận cùng trong mọi nghĩa."

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. MỞ BÀI

- Dẫn dắt: Thời gian có thể khiến mỗi người thêm tuổi, nhưng không phải ai cũng trưởng thành hơn sau những năm tháng đã đi qua.  

- Ý kiến: chia sẻ của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều: "Có không ít người già đi mà không lớn lên được..." gửi gắm thông điệp sâu sắc: con người chỉ thật sự "lớn lên" khi biết sống trọn vẹn, không ngừng học hỏi, trải nghiệm và hoàn thiện chính mình.

II. THÂN BÀI

1. Giải thích 

-"Già đi": sự lớn lên về tuổi tác theo quy luật tự nhiên của thời gian.

- "Lớn lên": sự trưởng thành về nhận thức, nhân cách, bản lĩnh, trách nhiệm, tri thức và tâm hồn.

- "Sống đến tận cùng trong mọi nghĩa": sống hết mình với lí tưởng, dám trải nghiệm, dám đối mặt khó khăn, không ngừng học hỏi, yêu thương, cống hiến và hoàn thiện bản thân.

→ Khái quát đoạn trích: Nguyễn Quang Thiều muốn nhấn mạnh rằng tuổi tác chỉ làm con người già đi, còn sự trưởng thành chỉ có được khi mỗi người chủ động sống ý nghĩa, trải nghiệm và rèn luyện bản thân.

→ Khẳng định: Mỗi người cần sống tích cực, không ngừng học hỏi và dấn thân để mỗi ngày đều trưởng thành hơn, thay vì chỉ để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa.

2. Biểu hiện

- Không ngừng học tập, tích lũy tri thức.

- Dám trải nghiệm, dám bước ra khỏi vùng an toàn.

- Biết rút kinh nghiệm từ thất bại.

- Sống có mục tiêu, lí tưởng.

- Biết yêu thương, sẻ chia và cống hiến.

- Có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.

- Luôn hoàn thiện nhân cách và kỹ năng sống.

3. Ý nghĩa 

- Với bản thân:

  • Giúp con người trưởng thành về tư duy và bản lĩnh.

  • Phát huy năng lực, khám phá giá trị bản thân.

  • Tạo động lực vươn lên và thích ứng với những thay đổi của cuộc sống.

  • Sống ý nghĩa, hạn chế sự nuối tiếc khi nhìn lại cuộc đời.

  • Xây dựng nhân cách và phẩm chất tốt đẹp.

- Đối với xã hội và đất nước: 

  • Hình thành thế hệ công dân có trách nhiệm và khát vọng cống hiến.

  • Góp phần xây dựng xã hội năng động, nhân văn.

  • Lan tỏa tinh thần học tập, sáng tạo và sống tích cực.

  • Thúc đẩy sự phát triển bền vững của cộng đồng.

4. Dẫn chứng thực tế

- Nguyễn Hà Đông không dừng lại sau thành công của Flappy Bird. Sau khi chủ động gỡ trò chơi khỏi các kho ứng dụng năm 2014 vì những áp lực ngoài mong muốn, anh tiếp tục nghiên cứu, phát triển các sản phẩm mới và theo đuổi con đường sáng tạo độc lập. Điều đó cho thấy sự trưởng thành không chỉ nằm ở thành công đạt được mà còn ở bản lĩnh trước danh tiếng và lựa chọn sống đúng với giá trị của mình. 

- Năm 2024, Rafael Nadal tuyên bố kết thúc sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp. Trong hơn 20 năm thi đấu, điều khiến anh được kính trọng không chỉ là 22 danh hiệu Grand Slam mà còn là tinh thần không ngừng vượt lên chấn thương, sự khiêm nhường, ý chí và thái độ tôn trọng đối thủ. Hành trình ấy cho thấy con người thực sự "lớn lên" qua quá trình rèn luyện nhân cách và bản lĩnh chứ không chỉ qua thời gian.

5. Mở rộng vấn đề

- Phản đề: 

  • Phê phán những người sống thụ động, ngại học hỏi, sợ thay đổi, chỉ để thời gian trôi qua mà không chịu hoàn thiện bản thân.

  • Nguyên nhân: Thiếu mục tiêu sống, ngại khó khăn, bằng lòng với hiện tại hoặc sống hưởng thụ.

  • Tác hại: Dễ tụt hậu, đánh mất cơ hội phát triển, cuộc sống trở nên đơn điệu và thiếu ý nghĩa.

- Mở rộng: "Sống đến tận cùng" không có nghĩa là sống cực đoan, bất chấp mọi giới hạn hay chạy theo những trải nghiệm mạo hiểm. Đó là sống có mục tiêu, có trách nhiệm, biết cân bằng giữa khát vọng cá nhân và những giá trị đạo đức.

6. Bài học nhận thức và hành động

- Nhận thức:

  • Hiểu rằng trưởng thành không phụ thuộc vào tuổi tác mà phụ thuộc vào quá trình rèn luyện và trải nghiệm.

  • Nhận thức rằng mỗi khó khăn, thất bại đều là cơ hội để lớn lên.

  • Biết trân trọng từng ngày để hoàn thiện bản thân.

- Hành động

  • Không ngừng học tập, đọc sách và mở rộng hiểu biết.

  • Chủ động trải nghiệm, dám thử thách bản thân.

  • Dũng cảm đối diện với thất bại và rút ra bài học.

  • Xây dựng mục tiêu sống rõ ràng.

  • Rèn luyện nhân cách, tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái.

  • Tham gia hoạt động xã hội, thiện nguyện để tích lũy trải nghiệm và cống hiến.

  • Thường xuyên tự đánh giá, điều chỉnh bản thân sau mỗi trải nghiệm.

- Gia đình

  • Tạo điều kiện để con được trải nghiệm, tự lập và chịu trách nhiệm.

  • Giáo dục con về giá trị của lao động, sự kiên trì và lòng nhân ái.

  • Cha mẹ làm gương trong việc học tập và hoàn thiện bản thân.

- Nhà trường

  • Tăng cường giáo dục kỹ năng sống, kỹ năng trải nghiệm.

  • Tổ chức các hoạt động ngoại khóa, hướng nghiệp và tình nguyện.

  • Khuyến khích học sinh sáng tạo, nghiên cứu, dám thử và dám sửa sai.

III. KẾT BÀI

- Khẳng định lại vấn đề: Thời gian chỉ khiến con người già đi, còn sự trưởng thành là kết quả của quá trình sống có ý nghĩa, không ngừng học hỏi và dấn thân. 

- Liên hệ bản thân 

- Lời kêu gọi

Bài mẫu siêu ngắn

Thời gian có thể khiến con người già đi, nhưng không phải ai cũng trưởng thành hơn sau những năm tháng đã đi qua. Chia sẻ của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều: “Có không ít người già đi mà không lớn lên được… Chúng ta không phải làm gì, cứ ngồi yên một chỗ thì vẫn già đi mỗi ngày. Nhưng để lớn thêm được một chút là chúng ta phải sống đến tận cùng trong mọi nghĩa” đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc: chỉ khi sống tích cực, dám trải nghiệm và không ngừng hoàn thiện bản thân, con người mới thực sự trưởng thành.

“Già đi” là quy luật tự nhiên của thời gian, còn “lớn lên” là sự trưởng thành về nhận thức, nhân cách, bản lĩnh và trách nhiệm. “Sống đến tận cùng trong mọi nghĩa” không phải là sống cực đoan hay bất chấp tất cả, mà là sống hết mình với lí tưởng, dám đối mặt với khó khăn, không ngừng học hỏi, yêu thương và cống hiến. Vì vậy, tuổi tác chỉ làm con người già hơn, còn sự trưởng thành chỉ có được nhờ quá trình rèn luyện và trải nghiệm không ngừng.

Trong cuộc sống, người thực sự trưởng thành luôn chủ động học tập, tích lũy tri thức, dám bước ra khỏi vùng an toàn và biết rút kinh nghiệm từ thất bại. Họ sống có mục tiêu, biết yêu thương, sẻ chia và có trách nhiệm với bản thân, gia đình cũng như xã hội. Chính những trải nghiệm ấy giúp con người hoàn thiện bản lĩnh, khám phá giá trị của bản thân và sống ý nghĩa hơn. Khi mỗi cá nhân không ngừng lớn lên, xã hội cũng sẽ có thêm những công dân năng động, sáng tạo và giàu tinh thần cống hiến.

Thực tế đã chứng minh điều đó. Nguyễn Hà Đông không dừng lại sau thành công của trò chơi Flappy Bird. Sau khi chủ động gỡ trò chơi khỏi các kho ứng dụng vì những áp lực ngoài mong muốn, anh vẫn tiếp tục nghiên cứu và theo đuổi con đường sáng tạo độc lập. Đó là biểu hiện của sự trưởng thành trong bản lĩnh và lựa chọn sống. Tương tự, Rafael Nadal không chỉ được ngưỡng mộ bởi 22 danh hiệu Grand Slam mà còn bởi ý chí vượt qua chấn thương, sự khiêm nhường và tinh thần tôn trọng đối thủ. Hành trình ấy cho thấy giá trị của con người được tạo nên từ quá trình rèn luyện nhân cách chứ không chỉ từ thời gian hay thành tích.

Tuy nhiên, vẫn có những người sống thụ động, ngại học hỏi, bằng lòng với hiện tại và để thời gian trôi qua vô nghĩa. Lối sống ấy khiến con người dễ tụt hậu, đánh mất cơ hội phát triển và sau cùng phải nuối tiếc. Vì vậy, mỗi người cần hiểu rằng trưởng thành không phụ thuộc vào số tuổi mà phụ thuộc vào cách sống. Chúng ta cần không ngừng học tập, dám trải nghiệm, kiên trì trước thất bại, xây dựng mục tiêu rõ ràng và tích cực tham gia các hoạt động có ích để hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

Là học sinh, em sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện nhân cách, chủ động trải nghiệm và không ngại thử thách để từng bước trưởng thành. Hãy sống hết mình với những điều tốt đẹp, bởi thời gian chỉ làm chúng ta già đi, còn một cuộc đời có ý nghĩa chỉ thuộc về những người biết không ngừng lớn lên.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 1

Hồi còn bé, mỗi lần tập đi xe đạp, đứa trẻ nào cũng từng ngã rách cả đầu gối. Dù rất đau, nhưng nhờ những lần ngã ấy mà chúng ta biết đi xe. Nếu vì sợ đau mà cứ ngồi mãi trên ghế sô-pha, đầu gối sẽ nhẵn nhụi, ta sẽ lớn lên về vóc dáng nhưng vĩnh viễn không biết đạp xe. Quá trình trưởng thành của con người cũng mang một quy luật y hệt như thế. Khắc khoải về điều này, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều từng viết trong "Một đời thú nhận": "Có không ít người già đi mà không lớn lên được. Chúng ta không phải làm gì, cứ ngồi yên một chỗ thì vẫn già đi mỗi ngày. Nhưng để lớn thêm được một chút là chúng ta phải sống đến tận cùng trong mọi nghĩa."

Lời tâm sự ấy như chạm đúng vào nỗi chênh vênh của tuổi mới lớn. Tác giả đã chỉ ra sự khác biệt vô cùng lớn giữa "già đi" và "lớn lên". "Già đi" là thứ chúng ta được phát miễn phí. Chẳng cần làm gì, cứ ăn, ngủ, lướt điện thoại qua ngày thì năm sau ta vẫn tự động thêm một tuổi. Nhưng "lớn lên" lại là một cái giá phải trả bằng sự nỗ lực. Nó là sự trưởng thành về suy nghĩ, về sự thấu cảm và bản lĩnh đối mặt với cuộc đời. Để mua được sự trưởng thành ấy, ta buộc phải "sống đến tận cùng trong mọi nghĩa" – nghĩa là dám xông pha, dám làm hết sức, yêu thương hết mình, dám sai và dám chịu trách nhiệm.

Khi một người chọn cách sống dấn thân, họ sẽ thu về một khối tài sản khổng lồ mang tên "Kinh nghiệm". Việc dám bước ra khỏi vùng an toàn giúp chúng ta không bị thui chột tài năng, hiểu rõ bản thân mình là ai và mang lại những giá trị tích cực cho cộng đồng. Nguyễn Hà Đông – chàng trai Việt Nam tạo ra tựa game Flappy Bird (2014) là một tấm gương về sự trưởng thành trong nhận thức. Khi trò chơi ở đỉnh cao mang lại doanh thu khổng lồ, anh lại dũng cảm gỡ bỏ nó vì nhận ra nó gây nghiện và ảnh hưởng xấu đến người chơi. Dám buông bỏ danh vọng để bảo vệ sự bình yên và những giá trị tử tế, đó chính là dấu hiệu của một người đã thực sự "lớn lên". Hay như huyền thoại quần vợt Rafael Nadal (giải nghệ năm 2024). 22 danh hiệu Grand Slam không thể che giấu được những vết thương hành hạ anh suốt nhiều năm. Anh không chỉ lớn tuổi hơn trên sân đấu, mà anh "lớn lên" thành một tượng đài bằng sự kiên cường vắt kiệt sức lực cho từng đường bóng và thái độ khiêm nhường tuyệt đối. Trái lại, thật đáng tiếc cho những bạn học sinh luôn mang tâm lý "sợ sai". Sợ giơ tay phát biểu vì sợ quê, sợ tham gia câu lạc bộ vì sợ trượt. Cứ thế, các bạn tự nhốt mình trong chiếc lồng an toàn, để rồi mười năm sau, các bạn chỉ mang hình hài của một người lớn nhưng tâm hồn vẫn rụt rè như một đứa trẻ.

Thấu hiểu được sự thật này, mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực để gọt giũa bản thân mỗi ngày. Đặt mình vào vị trí của một học sinh, tôi nhận ra việc "lớn lên" không nằm ở đâu xa xôi. Nó nằm ở việc tôi dũng cảm đối diện với bài kiểm tra môn Toán bị điểm kém, thay vì giấu giếm bố mẹ thì tôi tự mang ra tìm hiểu xem mình sai ở đâu. Nó nằm ở việc tôi dám đăng ký làm lớp trưởng dẫu biết sẽ rất mệt mỏi và áp lực. Chính những thử thách nhỏ bé ấy đang kéo dãn sự chịu đựng của tôi, giúp tôi lớn khôn.

Để chúng ta có cơ hội lớn lên, gia đình là yếu tố cốt lõi. Bố mẹ xin đừng bọc con trong nhung lụa, đừng dọn sẵn mâm cơm hay làm hộ bài tập. Hãy cho phép con được làm việc nhà, được tự quyết định trường thi và tự chịu trách nhiệm với những vấp ngã.

Nhà trường cũng cần là một thao trường của sự trưởng thành. Thầy cô hãy khuyến khích những ý kiến phản biện trái chiều của học sinh, tổ chức nhiều chuyến đi thực tế, tình nguyện để các em tận mắt thấy những khó khăn của cuộc sống, từ đó nuôi dưỡng lòng nhân ái.

Sẽ đến một ngày, những người bạn cùng trang lứa ngồi lại với nhau. Có người mang theo một kho tàng những câu chuyện phong phú về những thăng trầm họ đã trải qua. Có người lại chỉ biết kể về những chuỗi ngày tẻ nhạt lặp đi lặp lại. Đừng để thanh xuân của bạn trôi qua như một tờ giấy trắng không tì vết. Hãy sống thật cuồng nhiệt, dám lăn xả để lấm lem bùn đất, bởi chính những vết xước ấy mới là huy chương lấp lánh nhất minh chứng rằng bạn đã thực sự trưởng thành.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 2

Một cánh diều nếu cứ nằm im trong lồng kính, dù qua bao nhiêu năm nó vẫn chỉ là những thanh tre và mảnh giấy vô hồn. Chỉ khi được thả ra giữa không trung, đón những luồng gió ngược thổi xé rách cả mép giấy, cánh diều ấy mới thực sự hoàn thành sứ mệnh bay lượn của mình. Cuộc sống của tuổi học trò chúng ta cũng vậy. Chúng ta không sinh ra để núp bóng mẹ cha mãi mãi. Giống như lời nhắn nhủ đầy trăn trở của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều: "Có không ít người già đi mà không lớn lên được. Chúng ta không phải làm gì, cứ ngồi yên một chỗ thì vẫn già đi mỗi ngày. Nhưng để lớn thêm được một chút là chúng ta phải sống đến tận cùng trong mọi nghĩa."

Bằng lối nói giản dị, đoạn tâm sự đã bóc trần một nghịch lý của đời sống. Rất nhiều người lầm tưởng tuổi tác là thước đo của sự trưởng thành. Nhưng "già đi" chỉ là món quà bắt buộc của thời gian, một người lười biếng nhất cũng có thể sở hữu. Còn "lớn lên" lại là một tài sản phải tự mình đi kiếm. Để "lớn lên" về trí tuệ, bản lĩnh và nhân cách, con người bắt buộc phải "sống đến tận cùng trong mọi nghĩa". Tức là, không làm việc hời hợt, không yêu thương nửa vời. Gặp khó khăn không quay đầu, gặp niềm vui thì tận hưởng trọn vẹn.

Khi một người dám bung mình ra trước gió, họ sẽ nhận lại được một nội lực vô cùng vững chãi. Sống tận cùng giúp tuổi trẻ chúng ta không bị hoang mang trước tương lai, tìm ra được giới hạn của chính mình và biết đồng cảm với nỗi đau của đồng loại. Câu chuyện về Nguyễn Hà Đông (cha đẻ game Flappy Bird năm 2014) là một góc nhìn tuyệt đẹp về sự trưởng thành. Đứng giữa cơn bão của sự tung hô và hàng vạn đô la chảy vào túi mỗi ngày, anh nhận ra cộng đồng đang bị "nghiện" game của mình một cách tiêu cực. Anh dũng cảm gỡ bỏ nó. Đó không phải là hành động bốc đồng, mà là bản lĩnh của một người đã "lớn lên" đủ để biết từ chối sức cám dỗ của đồng tiền, giữ lại sự bình yên cho tâm hồn. Hay nhìn vào Rafael Nadal, tay vợt vừa nói lời chia tay sân đấu năm 2024. Anh không chỉ cống hiến 22 chức vô địch Grand Slam, mà còn để lại bài học về một con người sống đến tận cùng với đam mê. Dù đầu gối rỉ máu, dù đứt dây chằng, anh vẫn không bỏ cuộc. Nadal đã trưởng thành qua từng nỗi đau thể xác để vươn tới sự vĩ đại. Trái ngược với tinh thần ấy, xã hội vẫn tồn tại những bạn trẻ sống theo kiểu "chỉ đâu đánh đó". Họ không có ước mơ, đi học vì bố mẹ ép, chọn trường vì thấy bạn bè chọn. Sự thụ động ấy đang giết chết một thế hệ, khiến các bạn tự biến mình thành những con rối vô hồn.

Để thực sự "lớn lên" thay vì chỉ già đi, mỗi học sinh cần thiết lập cho mình một thái độ sống chủ động và quyết liệt. Là một người đang ngồi trên ghế nhà trường, tôi ý thức được rằng mình không thể mãi ỷ lại vào gia đình. Sự trưởng thành của tôi bắt đầu từ việc tôi tự lên kế hoạch ôn thi Đại học thay vì đợi thầy cô nhắc nhở; là việc tôi dám bước lên bục giảng để thuyết trình dẫu giọng nói còn run rẩy; là việc tôi tiết kiệm tiền ăn sáng để ủng hộ đồng bào bị bão lụt. Những hành động ấy tuy nhỏ bé, nhưng nó là những lực cản của gió giúp cánh diều của tôi bay lên.

Gia đình chính là sợi dây diều vững chắc. Bố mẹ hãy thả lỏng sợi dây ấy ra, cho con quyền được trải nghiệm. Khi con mang về một điểm kém, thay vì mắng chửi, hãy ngồi xuống hỏi con: "Con học được gì từ sai lầm này?". Đó mới là cách dạy con trưởng thành.

Về phía nhà trường, một môi trường giáo dục lý tưởng không nên chỉ tập trung vào việc nhồi nhét lý thuyết. Cần đẩy mạnh các câu lạc bộ tranh biện, các dự án thực tế để học sinh được xông pha, được cọ xát với những vấn đề của xã hội.

Cuộc đời này không bao giờ bằng phẳng, và những cơn gió ngược sẽ luôn gào thét. Đừng rụt rè chọn cách đứng nép vào góc tường để cầu xin sự an toàn. Hãy dang rộng đôi cánh, dũng cảm đương đầu với những thử thách của thanh xuân. Bởi vì, thà làm một cánh diều tơi tả nhưng đã từng kiêu hãnh bay giữa bầu trời, còn hơn làm một khung giấy đẹp đẽ nhưng mục nát nơi góc tủ tối tăm.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 3

Ai trong chúng ta cũng được tạo hóa phát cho một cuốn nhật ký mang tên "Cuộc đời". Nếu bạn chỉ xé lịch mỗi ngày mà không viết gì vào đó, cuốn nhật ký vẫn sẽ dày lên, cũ đi, nhưng nó trắng tinh và vô nghĩa. Để cuốn sách ấy có giá trị, ta phải tự tay cầm bút, viết vào đó bằng cả mồ hôi, nước mắt và những nụ cười rạng rỡ. Đó cũng chính là thông điệp mà nhà thơ Nguyễn Quang Thiều muốn thì thầm với chúng ta qua đoạn trích: "Có không ít người già đi mà không lớn lên được. Chúng ta không phải làm gì, cứ ngồi yên một chỗ thì vẫn già đi mỗi ngày. Nhưng để lớn thêm được một chút là chúng ta phải sống đến tận cùng trong mọi nghĩa."

Bằng sự từng trải của mình, tác giả đã đánh trúng vào tâm lý e ngại của nhiều người. "Già đi" là một điều tất yếu, giống như tờ giấy trắng để lâu sẽ tự động ngả vàng. Bạn không cần nỗ lực, nếp nhăn vẫn xuất hiện. Nhưng "lớn lên" lại là một sự vươn mình đầy chủ động. Đó là khi trí tuệ được lấp đầy, nhân cách được mài sáng và lòng vị tha được rộng mở. Muốn lớn lên, con người phải "sống đến tận cùng" – tức là vứt bỏ sự hời hợt, lười biếng. Là học sinh, sống tận cùng không phải là đi chơi bạt mạng, mà là học hết sức, chơi hết mình, dám theo đuổi đam mê và dám chịu trách nhiệm với những bồng bột của tuổi trẻ.

Nhờ có việc sống dấn thân ấy, con người mới có thể bứt phá khỏi những giới hạn chật hẹp, tìm thấy phiên bản tốt nhất của chính mình. Những ai dám sống đến tận cùng luôn là những ngọn đuốc sáng rực. Nhìn lại sự kiện Nguyễn Hà Đông và trò chơi Flappy Bird năm 2014, ta thấy một sự "lớn lên" đầy ngoạn mục. Khi ứng dụng này mang lại cho anh sự nổi tiếng và tiền bạc tột đỉnh, anh lại cảm thấy nó đang phá hoại cuộc sống bình thường của mọi người. Quyết định gỡ bỏ game của anh chứng tỏ một nhân cách đã trưởng thành: dám từ bỏ vật chất để bảo vệ giá trị tinh thần. Hay như tượng đài tennis Rafael Nadal, người vừa tuyên bố giải nghệ năm 2024. Đằng sau 22 chiếc cúp Grand Slam là những chấn thương tàn phá cơ thể. Anh đã sống đến tận cùng với tình yêu quần vợt, chiến đấu bằng những giọt mồ hôi cuối cùng trên sân cỏ. Tinh thần ấy khiến cả thế giới ngả mũ thán phục. Ngược lại, thật đáng trách những bạn học sinh luôn mang tâm lý "sống mòn". Đi học chỉ chép bài thụ động, về nhà dán mắt vào màn hình điện thoại, không có một sở thích nào, không quan tâm đến ai. Họ đang tự biến thanh xuân của mình thành một vùng ao tù nước đọng, tẻ nhạt và trống rỗng.

Nhận thức được quy luật khắc nghiệt ấy, chúng ta phải cầm bút lên và tự viết những dòng chữ ý nghĩa cho cuốn nhật ký của mình. Là một học sinh, tôi nhận ra sự trưởng thành không tự nhiên rơi xuống từ bầu trời. Nó đến từ những đêm tôi chong đèn cố giải cho xong một bài Vật lý khó thay vì lên mạng chép giải. Nó đến từ khoảnh khắc tôi chủ động làm hòa với bạn thân sau một trận cãi vã nảy lửa, dẹp bỏ đi cái "tôi" to đùng của mình. Trưởng thành là khi tôi biết tiết kiệm tiền tiêu vặt để mua một bó hoa tặng mẹ ngày 8/3, thay vì chỉ biết đòi hỏi.

Để những nét chữ của con trẻ được vững vàng, gia đình là yếu tố không thể thiếu. Bố mẹ xin đừng viết hộ nhật ký của con. Hãy để con tự chọn ngành học mà con yêu thích, tự dọn dẹp phòng ốc của mình. Sự tự lập chính là loại mực tốt nhất để viết nên sự trưởng thành.

Bên cạnh đó, nhà trường hãy là một thư viện đa dạng. Đừng chỉ xếp hạng học sinh qua điểm số các môn tự nhiên. Hãy tôn vinh những bạn có năng khiếu nghệ thuật, thể thao, hay những bạn có tấm lòng lương thiện tích cực làm việc tốt. Mỗi học sinh là một màu mực khác nhau cần được tỏa sáng.

Sẽ đến một ngày, khi nhìn lại những trang nhật ký đã ố vàng của tuổi trẻ, bạn sẽ thấy gì? Sẽ là những trang giấy trống không buồn bã, hay là những dòng chữ lộn xộn, có vết nhòe của nước mắt nhưng lại đầy ắp những kỉ niệm tuyệt đẹp của sự nỗ lực? Hãy dũng cảm sống hết mình ngay từ hôm nay, để khi thời gian trôi qua, bạn không chỉ là một người già nua về thể xác, mà là một cây cổ thụ vững chãi và uyên bác về tâm hồn.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 4

Một khối gỗ thô nếu cứ vứt lăn lóc ngoài vườn, năm tháng qua đi nó sẽ mục nát, rêu phong và trở về với cát bụi. Nhưng nếu nó được một người thợ mộc cầm đục, cầm dao gọt giũa từng chút một, dù phải chịu muôn ngàn nhát dao đau đớn, nó sẽ trở thành một bức tượng nghệ thuật vô giá. Cuộc đời của mỗi chúng ta cũng là một khối gỗ thô như thế. Để đánh thức chúng ta khỏi sự lười biếng, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã khuyên nhủ: "Có không ít người già đi mà không lớn lên được. Chúng ta không phải làm gì, cứ ngồi yên một chỗ thì vẫn già đi mỗi ngày. Nhưng để lớn thêm được một chút là chúng ta phải sống đến tận cùng trong mọi nghĩa."

Trong tâm sự ấy, tác giả đã thẳng thắn phân định ranh giới giữa việc tồn tại và sống đích thực. "Già đi" là quá trình bào mòn tự nhiên của khối gỗ ngoài mưa nắng, không cần bất cứ sự can thiệp nào. Nhưng "lớn lên" lại là quá trình tự đục đẽo chính mình. Để có thể lớn khôn về nhận thức, bao dung trong tính cách và vững vàng trước sóng gió, ta buộc phải "sống đến tận cùng". Sự tận cùng ấy chính là việc dám dấn thân, dám theo đuổi đam mê, học hỏi không ngừng và không bao giờ dễ dãi, thỏa hiệp với sự tầm thường của bản thân.

Khi ta chấp nhận những nhát cắt của sự trải nghiệm, ta sẽ rũ bỏ được sự thô ráp, ấu trĩ để bộc lộ những tiềm năng tuyệt vời nhất. Những con người vĩ đại luôn là những người tự gọt giũa mình một cách tàn nhẫn nhất. Nguyễn Hà Đông từng đứng trước cám dỗ khổng lồ từ lợi nhuận của Flappy Bird (2014). Nhưng anh đã dùng "nhát dao" của lý trí để gỡ bỏ nó, từ chối việc làm giàu trên sự "nghiện ngập" của người khác. Đó là biểu hiện của một nhân cách đã lớn lên, biết đặt giá trị cộng đồng và sự bình yên lên trên tiền bạc. Tay vợt Rafael Nadal (nghỉ hưu năm 2024) cũng là một bức tượng đài được tạc bằng mồ hôi và máu. Đằng sau 22 danh hiệu Grand Slam là một cơ thể chằng chịt chấn thương. Anh không gục ngã, mà sống đến tận cùng với tình yêu banh nỉ, tôn trọng khán giả và đối thủ. Dù vậy, nhìn vào thế hệ trẻ chúng ta, thật xót xa khi nhiều bạn lại chọn cách làm những khối gỗ mục. Các bạn lảng tránh những môn học khó, mải mê chìm đắm trong các video ngắn trên TikTok, lười suy nghĩ, lười vận động. Nếu cứ tiếp tục như vậy, thanh xuân của các bạn sẽ trôi qua một cách lãng phí và vô vị.

Để thực sự trở thành một tác phẩm nghệ thuật, mỗi học sinh cần phải cầm chiếc đục lên và tự chạm khắc cuộc đời mình. Sự "lớn lên" của một học sinh diễn ra ngay trong những cuộc chiến nội tâm nhỏ bé. Là khi chuông báo thức reo vào buổi sáng mùa đông, ta dũng cảm tung chăn dậy đi học thay vì bấm nút "ngủ nướng thêm 5 phút". Là khi ta chủ động tham gia một chiến dịch dọn rác ở địa phương để hiểu về môi trường, thay vì nằm nhà lướt web. Mỗi lần vượt qua sự lười biếng, ta lại trưởng thành thêm một chút.

Gia đình chính là xưởng mộc hỗ trợ ta. Cha mẹ đừng vì xót con mà cất hết dao đục đi. Hãy dạy con biết tự nấu ăn, biết quản lý tiền tiêu vặt. Những kỹ năng sinh tồn ấy chính là những nhát gọt đầu đời giúp con trở nên tự lập.

Về phía nhà trường, cần tạo ra một môi trường mở để học sinh được "sống tận cùng" với năng khiếu của mình. Không chỉ học lý thuyết, hãy cho học sinh thực hành làm mộc, trồng cây, làm các dự án xã hội. Khi được lấm lem, được nhúng mình vào thực tế, học sinh mới thấu hiểu được giá trị của lao động và tình người.

Ai rồi cũng sẽ phải già đi, đó là lẽ công bằng nhất của tạo hóa. Nhưng già đi như một thân gỗ mục nát vô dụng, hay già đi như một bức tượng điêu khắc kiêu hãnh và đầy giá trị, điều đó hoàn toàn nằm trong tay bạn. Hãy dũng cảm trải nghiệm, dám sai và dám sửa, để mỗi ngày trôi qua, bạn đều thấy mình lớn lên rực rỡ và vững chãi hơn ngày hôm qua.

Bài mẫu chi tiết Mẫu 5

Mỗi hạt giống khi nằm yên trong chiếc lọ thủy tinh thì dù mười năm hay hai mươi năm, nó vẫn chỉ là một hạt giống khô khan. Nhưng nếu bị ném xuống lớp đất ẩm ướt, bóng tối tĩnh mịch, hạt giống ấy sẽ phải đau đớn xé toạc lớp vỏ cứng cáp của mình, đâm những chiếc rễ non nớt vào lòng đất để hút dưỡng chất, vươn mầm lên đón ánh mặt trời. Đó chính là hành trình đau đớn nhưng huy hoàng của sự trưởng thành. Thấu hiểu quy luật ấy, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã để lại một thông điệp lay động lòng người: "Có không ít người già đi mà không lớn lên được. Chúng ta không phải làm gì, cứ ngồi yên một chỗ thì vẫn già đi mỗi ngày. Nhưng để lớn thêm được một chút là chúng ta phải sống đến tận cùng trong mọi nghĩa."

Lời chia sẻ ấy tuy ngắn gọn nhưng lại bóc trần một sự thật mà người trẻ chúng ta hay lảng tránh. "Già đi" là một điều vô cùng dễ dàng. Chỉ cần hô hấp, thời gian sẽ phủ lên ta những dấu vết của tuổi tác. Nhưng "lớn lên" lại là một sự đấu tranh quyết liệt. Đó là sự nở rộ của trí tuệ, là sự bao dung trong tâm hồn và sự bản lĩnh trong hành động. Để lớn lên, ta buộc phải "sống đến tận cùng" – dám xé toạc lớp vỏ của sự ỷ lại, dám đâm rễ vào những khó khăn nhọc nhằn của bài vở, của các mối quan hệ xã hội, để hút lấy kinh nghiệm và vươn mình khôn lớn.

Chỉ khi dám nứt vỏ, con người mới phát huy được hết những tiềm năng kỳ diệu ẩn sâu bên trong mình. Nguyễn Hà Đông đã nứt vỏ để trưởng thành khi anh đối mặt với cơn lốc Flappy Bird năm 2014. Thay vì bị lòng tham nuốt chửng, anh tỉnh táo nhận ra những hệ lụy tiêu cực của game, dũng cảm xóa bỏ nó để giữ lại sự lương thiện và không gian sáng tạo tự do. Đó là sự "lớn lên" về nhân cách đáng nể phục. Hay như tay vợt Rafael Nadal (vừa kết thúc sự nghiệp năm 2024). Anh đã vắt kiệt mình cho môn quần vợt, sống tận cùng với từng cú đánh dẫu cơ thể đang gào thét vì chấn thương. 22 chức vô địch Grand Slam là phần thưởng, nhưng thái độ thi đấu không bỏ cuộc và sự tôn trọng đối thủ mới là thứ khiến anh "lớn lên" thành một huyền thoại. Thế nhưng, giữa cuộc sống hiện đại, có những bạn học sinh lại tự chọn làm những hạt giống nằm yên trong lọ. Hơi một chút áp lực học hành là than vãn, bị bố mẹ mắng một câu là muốn bỏ nhà đi. Các bạn không chịu hiểu rằng, muốn có trái ngọt thì phải trải qua những ngày nứt vỏ đớn đau.

Để mầm xanh của bản thân được vươn lên mạnh mẽ, mỗi chúng ta phải tự tưới tắm cho mình bằng sự nỗ lực thực tế. Đối với một người học sinh, "sống đến tận cùng" là khi bạn dành trọn sự tập trung trong giờ học thay vì lén lút lướt điện thoại dưới ngăn bàn. Là khi bạn chủ động kết bạn với một người bạn mới chuyển trường đang nhút nhát ở góc lớp. Là khi bạn dũng cảm đứng ra nhận lỗi vì đã làm vỡ bình hoa của cô giáo. Chính những hành động nhỏ nhặt nhưng trung thực và dũng cảm ấy đang giúp tâm hồn bạn nở hoa.

Gia đình phải là lớp đất phù sa màu mỡ để hạt giống bám rễ. Cha mẹ hãy ngừng việc che mưa chắn gió tuyệt đối cho con. Hãy dạy con cách tự giặt quần áo, tự nấu một bữa cơm. Sự tự lập chính là ánh nắng mặt trời giúp con cứng cáp hơn khi bước ra đường đời.

Về phía nhà trường, cần tạo ra những cơn "mưa rào" của sự trải nghiệm. Hãy đưa học sinh ra khỏi sách vở để tổ chức các cuộc thi nghiên cứu khoa học, các hoạt động bảo vệ môi trường. Qua những dự án đổ mồ hôi ấy, học sinh mới thấu hiểu được giá trị của sự nỗ lực và bài học của tinh thần đồng đội.

Chúng ta chỉ có một tuổi trẻ duy nhất để sống. Bạn muốn trở thành một hạt giống khô héo trôi tuột vào dĩ vãng, hay muốn tự xé nát lớp vỏ an toàn để vươn lên thành một bóng cây tỏa rợp bóng mát cho đời? Đừng sợ những khó khăn, đừng ngại những giọt mồ hôi. Hãy sống thật nhiệt huyết, thật tận cùng với những năm tháng thanh xuân này, để khi thời gian trôi qua, bạn tự hào vì mình đã thực sự "lớn lên" một cách kiêu hãnh và rực rỡ nhất.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close