Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Mở bài trực tiếp Mẫu 1
Nhớ con sông quê hương là tiếng lòng da diết của Tế Hanh dành cho mảnh đất miền Nam ruột thịt. Trong đó, đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp cùng những kỷ niệm tuổi thơ gắn bó sâu sắc, thiêng liêng của tác giả bên dòng sông kỷ niệm.
Mở bài trực tiếp Mẫu 2
Đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ là những thước phim hoài niệm đầy xúc động trong bài thơ Nhớ con sông quê hương của Tế Hanh. Qua đoạn thơ này, người đọc không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp trong trẻo, thơ mộng của dòng sông quê mà còn thấy được tình yêu quê hương thắm thiết, sâu nặng của nhà thơ.
Mở bài trực tiếp Mẫu 3
Trong bài thơ Nhớ con sông quê hương, nhà thơ Tế Hanh đã dành những vần thơ trong trẻo nhất ở đoạn từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ để hoài niệm về thuở thiếu thời. Đoạn thơ là sự hòa quyện tuyệt đối giữa cảnh sắc thiên nhiên miền Nam và tình cảm gắn bó, thủy chung của tác giả với dòng sông tuổi thơ.
Mở bài gián tiếp Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Dòng hoài niệm của Tế Hanh trong Nhớ con sông quê hương được tắm mát bởi những kỷ niệm trong ngần qua đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ. Bằng nét vẽ đậm chất hội họa, mười bốn câu thơ đã mở ra một khoảng trời tuổi thơ đầy nắng vàng lấp loáng, nơi dòng sông quê hương giang rộng vòng tay ôm ấp lấy những tâm hồn con trẻ bé bỏng.
Mở bài gián tiếp Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Nhà thơ Đỗ Trung Quân từng định nghĩa quê hương là chùm khế ngọt, là đường đi học rợp bướm vàng bay, còn với Tế Hanh, quê hương chính là dòng sông xanh biếc soi bóng rặng tre ngà. Đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ đã mở ra một không gian hoài niệm đầy ánh sáng lung linh và thanh âm trong trẻo. Qua đó, người đọc cảm nhận được sợi dây gắn kết thiêng liêng, máu thịt giữa tâm hồn con người và dòng sông tri kỷ.
Mở bài gián tiếp Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Giữa phố thị ồn ào và những khối bê tông ngột ngạt, con người ta lại càng khao khát tìm về những khoảng lặng bình yên của cội nguồn. Đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ của Tế Hanh chính là một khoảng lặng trong ngần như thế. Bằng những câu từ lấp loáng nắng hạ và rộn rã tiếng chim, mười bốn câu thơ đã mở ra một khoảng trời tuổi thơ êm đềm, nơi dòng sông quê xứ giang rộng vòng tay vỗ về tâm hồn con người.
Mở bài gián tiếp Mẫu 4
Bằng phép đối:
Dòng thời gian mải miết trôi xuôi có thể làm phai mờ muôn vàn cảnh sắc, nhưng không gian ký ức tuổi thơ bên dòng sông quê hương thì vẫn vẹn nguyên trong ngần cùng năm tháng. Thấu cảm quy luật ấy, Tế Hanh đã dệt nên những vần thơ đong đầy ánh sáng qua đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ. Mười bốn câu thơ là sự giao hòa tuyệt mỹ giữa dòng nước lấp loáng nắng trưa và tâm hồn thiết tha, thủy chung của người con xứ sở.
Mở bài gián tiếp Mẫu 5
Từ chủ đề:
Quê hương luôn là bến đỗ bình yên và là điểm tựa tinh thần thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người. Với nhà thơ Tế Hanh, bến đỗ bình yên ấy chính là dòng nước trong xanh, mát rượi được tái hiện qua đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ. Bằng những câu thơ lấp loáng nắng trưa và rộn rã tiếng chim, mười bốn câu thơ đã dệt nên một khoảng trời tuổi thơ trong ngần, bộc lộ tình yêu cội nguồn tha thiết.
Mở bài gián tiếp Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Có hình bóng nào bình yên hơn dòng sông quê xứ luôn thao thiết chảy trong tâm khảm mỗi người con xa quê? Đến với đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ, Tế Hanh đã đưa người đọc về với bến đỗ bình yên ấy. Bằng những câu thơ lấp loáng nắng hạ và rộn rã tiếng chim, mười bốn câu thơ mở đầu đã dệt nên một khoảng trời tuổi thơ trong ngần, bộc lộ tình yêu cội nguồn tha thiết của nhà thơ.
Mở bài gián tiếp Mẫu 7
Từ tác giả:
Tế Hanh là nhà thơ của những dòng sông, người luôn dành trọn hồn thơ trong trẻo của mình để tưới tắm cho những bến quê xứ sở. Minh chứng rõ nét nhất cho hồn thơ ấy chính là đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ trong bài Nhớ con sông quê hương. Bằng những câu từ lấp loáng nắng hạ và rộn rã tiếng chim, mười bốn câu thơ mở đầu đã dệt nên một khoảng trời tuổi thơ trong ngần, bộc lộ tình yêu cội nguồn tha thiết của tác giả.
Kết bài không mở rộng Mẫu 1
Tóm lại, đoạn thơ từ Quê hương tôi có con sông xanh biếc đến Sông mở nước ôm tôi vào dạ là nốt nhạc trong trẻo và xúc động nhất trong bài thơ Nhớ con sông quê hương. Qua mười bốn câu thơ, Tế Hanh không chỉ tái hiện một thế giới tuổi thơ lung linh ánh nắng mà còn để lại trong lòng người đọc một bài học sâu sắc về tình yêu và lòng thủy chung son sắt với cội nguồn xứ sở.
Kết bài không mở rộng Mẫu 2
Khép lại đoạn thơ, hình ảnh dòng sông quê xứ trong ngần soi bóng rặng tre vẫn còn đọng lại vẹn nguyên trong tâm trí người đọc. Bằng ngôn từ giàu tính gợi hình, Tế Hanh đã biến dòng sông thành biểu tượng của tình yêu thương và sự bao dung vĩ đại. Đoạn thơ chính là minh chứng cho một hồn thơ luôn gắn bó máu thịt với mảnh đất quê hương miền Nam ruột thịt.
Kết bài không mở rộng Mẫu 3
Bằng ngòi bút trữ tình mộc mạc nhưng giàu sức gợi tả, Tế Hanh đã khắc họa thành công một bức tranh hoài niệm tuyệt đẹp qua đoạn thơ mở đầu này. Những câu thơ đẫm hơi mát ấy không chỉ thay lời tác giả bộc lộ nỗi nhớ quê hương da diết khi đang sống trên đất Bắc, mà còn chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất trong sâu thẳm tâm khảm của mỗi người con xa xứ.
Kết bài mở rộng Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Tóm lại, mười bốn câu thơ mở đầu bài Nhớ con sông quê hương là khúc ca trong ngần và đong đầy ánh sáng nhất của Tế Hanh. Đoạn thơ đã khép lại nhưng dòng nước lấp loáng nắng trưa và tiếng chim ríu rít bên bờ tre vẫn như còn vang vọng, tưới mát vào lòng người đọc một thứ tình yêu quê hương nguyên sơ, thủy chung và vĩnh cửu.
Kết bài mở rộng Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Nếu như chùm khế ngọt của Đỗ Trung Quân vỗ về ta bằng vị ngọt thanh của bóng mát quê nhà, thì dòng sông gương trong của Tế Hanh lại tưới mát tâm hồn người đọc bằng làn nước hoài niệm trong ngần. Đoạn thơ khép lại nhưng bức tranh lấp loáng nắng hạ và rộn rã tiếng bạn bè tụm năm tụm bảy vẫn chảy mãi với thời gian, khẳng định một bến quê vĩnh cửu trong tâm khảm mỗi người.
Kết bài mở rộng Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Trong guồng quay vội vã của cuộc sống mưu sinh, con người ta dễ bị cuốn theo những giá trị vật chất mà lãng quên đi những điều bình dị. Đoạn thơ của Tế Hanh đã khép lại nhưng dòng sông kỷ niệm lấp loáng nắng trưa vẫn thao thiết chảy, nhắc nhở chúng ta sống chậm lại để trân trọng và neo giữ tâm hồn mình nơi bến quê cội nguồn, nơi luôn dang rộng vòng tay bao dung đón đợi mỗi người trở về.
Kết bài mở rộng Mẫu 4
Bằng phép đối:
Dòng thời gian mải miết trôi xuôi có thể cuốn trôi tất cả vào quên lãng, nhưng ký ức trong ngần về dòng sông quê hương của Tế Hanh thì vẫn vẹn nguyên, bất diệt cùng năm tháng. Đoạn thơ khép lại nhưng dòng nước lấp loáng nắng trưa và tiếng chim ríu rít bên rặng tre vẫn thao thiết chảy, tưới mát vào lòng người đọc một tình yêu cội nguồn thủy chung và vĩnh cửu.
Kết bài mở rộng Mẫu 5
Từ chủ đề:
Tóm lại, đoạn thơ đã khẳng định một chân lý vĩnh hằng: quê hương chính là bến đỗ bình yên và là điểm tựa tinh thần thiêng liêng nhất của mỗi cuộc đời. Mười bốn câu thơ của Tế Hanh tuy đã khép lại nhưng dòng sông hoài niệm lấp loáng nắng trưa vẫn thao thiết chảy, tưới mát vào lòng người đọc một tình yêu cội nguồn nguyên sơ, thủy chung và vĩnh cửu.
Kết bài mở rộng Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Đoạn thơ mười bốn câu đã khép lại, nhưng liệu có ai trong chúng ta không bị lay động trước tiếng lòng da diết của Tế Hanh hướng về dòng sông tuổi trẻ? Bằng thứ ngôn từ đẫm hơi mát và lấp loáng nắng trưa, tác giả đã tạc vào lòng độc giả hình ảnh một bến quê tri kỷ, để rồi mỗi khi khép trang sách lại, ta vẫn nghe tiếng sóng hoài niệm vỗ về, làm xanh ngát cả một khoảng trời tâm hồn.
Kết bài mở rộng Mẫu 7
Từ tác giả:
Đoạn thơ đã khép lại và một lần nữa khẳng định vị thế của Tế Hanh - nhà thơ của những dòng sông quê xứ. Bằng những câu thơ đẫm hơi mát và lấp loáng nắng trưa, ông không chỉ tái hiện một bức tranh hoài niệm trong ngần mà còn để lại một khoảng lặng bình yên, tưới tắm vào tâm khảm người đọc một tình yêu cội nguồn thủy chung, vĩnh cửu của một hồn thơ luôn gắn bó máu thịt với quê hương miền Nam.
Danh sách bình luận