Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Mở bài trực tiếp Mẫu 1
Khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" trong bài thơ Dựng nhà của Nguyễn Thúy Quỳnh là một nốt trầm sâu lắng, khắc họa trọn vẹn hành trình con người tìm về cội nguồn để nhận lại điểm tựa tinh thần vững chãi trước những gập ghềnh của cuộc đời.
Mở bài trực tiếp Mẫu 2
Đoạn thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" đã gói trọn triết lý sống của Nguyễn Thúy Quỳnh: sự trưởng thành thực sự của mỗi người không tách rời khỏi sự giáo huấn và bóng hình tổ tiên luôn dõi theo trên mỗi bước đường gian khó.
Mở bài trực tiếp Mẫu 3
Khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" là một khoảng lặng xúc động trong Dựng nhà, nơi tác giả nhấn mạnh vai trò của đạo hiếu như một chiếc neo tinh thần giúp con người giữ vững cốt cách và tìm về những giá trị thiện lương giữa cuộc đời quanh co, lối hẹp.
Mở bài gián tiếp Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Trong không gian tinh khôi của ngôi nhà tâm tưởng, khổ thơ từ Cửa vọng ông bà đến nhắc lối thơm về hiện lên như một nốt trầm sâu lắng, nơi sợi dây tâm linh thiêng liêng kết nối con người với cội nguồn, biến những chân nhang trầm mặc thành ngọn hải đăng dẫn lối cho kẻ lữ hành trước bao gập ghềnh, quanh co của đường đời.
Mở bài gián tiếp Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Nếu trong "Bếp lửa" của Bằng Việt, hình ảnh người bà là ngọn lửa ấm áp khơi nguồn cho tâm hồn cháu, thì ở khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" trong bài "Dựng nhà", Nguyễn Thúy Quỳnh lại mở ra một không gian thiêng liêng hơn. Đó là nơi sự cúi đầu trước tổ tiên trở thành bài học vỡ lòng cho sự bản lĩnh, giúp con người tự tin bước ra thế giới dài rộng mà không bao giờ đánh mất gốc rễ của mình.
Mở bài gián tiếp Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Trong thực tế cuộc sống, khi nhiều người trẻ đang mải mê tìm kiếm những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà dần quên mất điểm tựa gia đình, thì khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" của Nguyễn Thúy Quỳnh lại trở thành một hồi chuông thức tỉnh đầy tinh tế. Bằng những hình ảnh đầy sức gợi như "cúi đầu", "chân nhang", tác giả đã cho thấy một chân lý sâu sắc: sự trưởng thành thực thụ không nằm ở việc ta đi được bao xa, mà nằm ở việc ta có biết giữ lấy "lối thơm" đạo đức – những giá trị tử tế mà thế hệ đi trước đã chắt chiu trao truyền.
Mở bài gián tiếp Mẫu 4
Bằng phép đối:
Bước vào bằng sự cúi đầu khiêm cung, bước ra bằng tầm vóc dài rộng tự tại, khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" của Nguyễn Thúy Quỳnh là khúc đối thoại giữa quá khứ thiêng liêng và hiện tại biến động, nơi tổ tiên trở thành ngọn hải đăng soi sáng cho con người trước những gập ghềnh, quanh co của đường đời.
Mở bài gián tiếp Mẫu 5
Đi từ chủ đề:
Chủ đề về cội nguồn và điểm tựa gia đình luôn là mạch nguồn thiêng liêng trong văn học, và ở khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" trong bài "Dựng nhà", Nguyễn Thúy Quỳnh đã khai thác chủ đề ấy một cách đầy xúc động. Qua những vần thơ, tác giả khẳng định rằng sự thành kính trước tổ tiên chính là nền tảng đạo đức giúp mỗi cá nhân vững vàng trước mọi chông gai của cuộc đời.
Mở bài gián tiếp Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Giữa những gập ghềnh, quanh co của đường đời, đâu mới là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất để con người giữ trọn cốt cách? Khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" trong bài thơ "Dựng nhà" của Nguyễn Thúy Quỳnh chính là lời hồi đáp đầy xúc động, nơi lòng thành kính trước tổ tiên trở thành ngọn hải đăng soi sáng cho hành trình đi và về của mỗi cá nhân.
Mở bài gián tiếp Mẫu 7
Đi từ tác giả:
Với cái nhìn vừa sâu sắc vừa bình dị về cuộc sống, Nguyễn Thúy Quỳnh đã gửi gắm vào bài thơ Dựng nhà những chiêm nghiệm quý giá. Khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" là một minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy, nơi tác giả khẳng định lòng hiếu thảo chính là "cánh cửa" quan trọng nhất để con người bước vào đời bằng tâm thế thiện chân.
Kết bài không mở rộng Mẫu 1
Tóm lại, khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" là một khoảng lặng đầy xúc động, nhắc nhở chúng ta rằng: Dù cuộc đời có gập ghềnh đến đâu, chỉ cần giữ trọn lòng thành kính với cội nguồn, mỗi người sẽ luôn tìm thấy "lối thơm" để trở về với giá trị thiện chân của chính mình.
Kết bài không mở rộng Mẫu 2
Qua khổ thơ trên, Nguyễn Thúy Quỳnh đã khẳng định vai trò không thể thay thế của đạo hiếu trong việc hình thành bản lĩnh sống. Cửa vọng ông bà không chỉ là một không gian thờ tự, mà là chiếc neo tinh thần vững chắc giúp con người tự tin đối diện với bao quanh co, lối hẹp của đường đời.
Kết bài không mở rộng Mẫu 3
Có thể nói, khổ thơ từ "Cửa vọng ông bà" đến "nhắc lối thơm về" đã khép lại bài thơ với một thông điệp nhân văn sâu sắc. Sự cúi đầu khiêm cung trước tổ tiên chính là khởi đầu cho một hành trình sống "dài rộng", nơi truyền thống gia đình trở thành la bàn đạo đức soi sáng mỗi bước chân ta đi.
Kết bài mở rộng Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Khép lại khổ thơ, "Cửa vọng ông bà" vẫn lặng lẽ đứng đó, không chỉ như một chốn thờ phụng mà như một điểm tựa neo giữ tâm hồn. Giữa dòng đời cuộn chảy đầy những gập ghềnh, chính ánh sáng từ những "chân nhang" ấy đã hóa thành ngọn hải đăng vĩnh cửu, soi tỏ "lối thơm" để bất cứ ai dù có đi xa đến đâu cũng tìm thấy đường về với phần thiện lương nhất trong chính mình.
Kết bài mở rộng Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Tương tự như cách Bằng Việt khơi nguồn tâm hồn từ "bếp lửa" của bà, Nguyễn Thúy Quỳnh đã tìm thấy sức mạnh cho con người từ ánh nhìn dõi theo của tổ tiên nơi "cửa vọng". Khổ thơ không chỉ là khúc tự tình về lòng hiếu thảo, mà còn là một "bếp lửa" tâm linh vĩnh cửu. Dù đường đời có bao gập ghềnh, quanh co, thì chỉ cần biết "cúi đầu" trước cội nguồn, mỗi cá nhân sẽ luôn giữ được sự thiện chân – thứ "hương thơm" quý giá nhất mà thế hệ trước đã trao truyền cho hậu thế.
Kết bài mở rộng Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Khép lại khổ thơ, ta càng thấm thía giá trị của cội nguồn trong cuộc sống hiện đại. Giữa vòng xoáy hối hả và những cám dỗ vật chất, "cửa vọng ông bà" không chỉ là không gian thờ tự mà là điểm tựa tâm linh để mỗi người trẻ biết "cúi đầu" khiêm cung, từ đó tìm thấy "lối thơm" đạo đức giúp ta tự tin bước ra thế giới rộng lớn mà không đánh mất chính mình.
Kết bài mở rộng Mẫu 4
Bằng phép đối:
Khép lại bài thơ, ta nhận thấy sự cân bằng tuyệt vời giữa một bên là sự cúi đầu khiêm cung trước cội nguồn và một bên là bước chân dài rộng kiêu hãnh giữa dòng đời. Chính phép đối ấy đã khẳng định: khi ta biết trân trọng những gì thuộc về quá khứ, ta sẽ đủ bản lĩnh để làm chủ tương lai.
Kết bài mở rộng Mẫu 5
Đi từ chủ đề:
Khép lại bài thơ, chủ đề về cội nguồn và hành trình sống đã được Nguyễn Thúy Quỳnh đúc kết trọn vẹn qua hình ảnh cửa vọng ông bà. Đó không chỉ là không gian thờ phụng, mà là nơi mỗi người tìm lại sự cân bằng, để từ sự thành kính với quá khứ, ta có thêm bản lĩnh vững vàng đối diện với những gập ghềnh, quanh co của chặng đường đời phía trước.
Kết bài mở rộng Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Khép lại bài thơ, lòng ta bỗng trào dâng một nỗi niềm xúc động. Giữa thế giới bao la và đầy những lối rẽ quanh co, chẳng phải chính "cửa vọng ông bà" đã trở thành chiếc neo vững chãi nhất để tâm hồn ta không bao giờ lạc lối hay sao?
Kết bài mở rộng Mẫu 7
Đi từ tác giả:
Khép lại bài thơ, ta thêm trân trọng cái nhìn vừa sâu sắc vừa bình dị của Nguyễn Thúy Quỳnh về mối quan hệ giữa cội nguồn và sự trưởng thành. Bằng ngôn từ tinh tế, tác giả đã chứng minh rằng lòng hiếu thảo không phải là một giáo điều khô khan, mà chính là nguồn sức mạnh nội tại giúp mỗi người vững vàng bước đi trên những lối hẹp quanh co của đời người.
Danh sách bình luận